LẬP TRÌNH VIÊN (2)

LẬP TRÌNH VIÊN (2)






Giáo sư Đét-lam bước vào thì thấy bạn mình là giáo sư A-mô-nốp đang ngồi cuộn tròn ấm áp y như một con mèo xám to sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ to đầy ngập giấy tờ, tay phải cầm một tập lộn xộn những tấm giấy gấp có khổ to hơn một chút so với khổ giấy viết A4 thông thường và có một hàng lỗ thủng tròn nhỏ chạy dọc sát theo một bên lề — loại giấy in cuộn của máy tính lớn — dứ dứ về phía ba cô gái đang ngồi trước mặt với những gương mặt phụng phịu sợ hãi như những đứa trẻ bị mẹ mắng đang vừa muốn cãi lại vừa sợ bị ăn đòn ngay và nếu cãi có thể sẽ còn ăn đòn thêm.


Ba cô gái này đều là học trò môn vật lý của ông, ông nhớ họ lần lượt theo chỗ ngồi từ ngoài vào trong là A-nhi-a, Ta-nhi-a và Ôn-ga, họ là sinh viên trong cùng một lớp thuộc khoa do giáo sư A-mô-nốp làm phó trưởng khoa. Ôn-ga là cô gái sống ở vùng phụ cận thủ đô, một cô bé nghiêm túc, là lớp trưởng. Ta-nhi-a đến từ một tỉnh xa, cô bé giản dị và chăm chỉ, một trong những sinh viên khá của lớp. Còn A-nhi-a là một cô bé thủ đô chính hiệu, khối trường chuyên lớp chọn, một tiểu thư thỉnh thoảng lái xe ô tô Đức của bố đi học; mặc dù cô bé khá thông minh nhưng kết quả học tập hết sức thất thường.


Giáo sư Đét-lam giơ tay làm dấu chào bạn, đang định chỉ chỉ ra cửa về phía đối diện, có ý “anh giải quyết nốt đi, tôi tranh thủ rẽ qua chỗ anh Đúp-lin, lát quay lại...” thì giáo sư A-mô-nốp đã giãn nở khuôn mặt đầy đặn, vứt phạch tập giấy in xuống mặt bàn, quay sang phía ông nhún vai, dang rộng hai tay, hớn hở như tìm được một đồng minh.


— Anh xem, đề án thực nghiệm cả học kỳ này của tôi, tất cả nữ sinh lớp A14 trừ Ta-nhi-a và Ôn-ga ra đều hoàn thành đồng loạt trong một lần nộp kết quả tính toán duy nhất, tất cả các số liệu đều hội tụ trong một khoảng tốt hơn đến ba mươi phần trăm so với yêu cầu...


Giáo sư Đét-lam mở to cặp mắt xanh trong nhìn bạn, nhìn các cô gái một thoáng, rồi lại nhìn bạn chăm chú, không nói gì, chỉ khẽ nhún vai.


— ... Đây là đề án ở mức khá-giỏi, kết quả như vậy...


— ...


— ...


— ... chỉn chu đến mức... đáng ngờ? — Nét mặt giáo sư Đét-lam vụt chuyển nhanh từ vẻ phân vân sang một sắc thái vui vẻ bất ngờ. Lúc đầu ông còn tủm tỉm, rồi khẽ bật cười thành tiếng.


Giáo sư A-mô-nốp nhìn bạn ngạc nhiên, khuôn mặt phúng phính với hàm râu mới cạo nhẵn bất động một lúc chắc là vì chưa biết phải động như thế nào. Hai cô gái Ôn-ga và Ta-nhi-a cũng cùng một bộ dạng na ná như thày phó trưởng khoa, còn A-nhi-a ngồi cúi gằm, ngước nhìn nhanh về phía thày Đét-lam, rồi lại cúi ngay xuống.


Giáo sư Đét-lam quay sang giáo sư A-mô-nốp...






Download bản "LẬP TRÌNH VIÊN (2)" đầy đủ: LẬP TRÌNH VIÊN (2)


HƯỚNG DẪN

1. Download file Programer.02.bcd theo đường link ở trên

2. Chạy chương trình me() - [Nếu chưa có chương trình thông minh này, thì lấy ở đây - Chương trình me(), về cài lên (chương trình hoàn toàn miễn phí)]

3. Bấm nút Cập nhật

4. Trong cửa sổ được kích hoạt, lưu ý để Files of type:Truyện "Lập trình viên" (*.bcd) (Nếu như đang không phải như thế)

5. Tìm mở file Programer.02.bcd vừa download


6. Cập nhật xong, bấm nút Lập trình viên để đọc bản mới nhập.

Đã có 35 nỗi niềm tâm tư (không tính facebook),

Anonymous bi bô...

PL cho anh mượn tạm chỗ này để gọi nhờ thằng em anh. Đào 4`, anh vừa nhìn thấy chỗ này: http://bloganhvu.blogspot.com/2010/08/ve-toi-va-qua-sinh-nhat.html

Có phải mày định về nước, nên đang lọ mọ tìm hiểu trí thức Vn?

Phi Long bi bô...

Bác cứ tự nhiên, nhưng thằng em của bác nó vừa out rồi, bảo là để tập trung nghĩ cách cứu thằng Đim-ma ra khỏi tù.

Anonymous bi bô...

"cứu thằng Đim-ma ra khỏi tù" ??? - a game?

Phi Long bi bô...

Gọi thế cũng được. Nó viết chuyện "Động cơ vĩnh cửu", trót cho thằng Đim-ma đi tù, em bảo để em đặt tình huống (vụ án), xem nó có cứu ra được không?

Nó đang bí, rất bí! :D (phải xui cả cái Lan ở đây ra viết lăng nhăng để câu giờ)

Phi Long bi bô...

Ps: Em vừa đọc chỗ bác chỉ, chắc anh chàng bí quá, nên lượn lờ trên mạng trêu chọc mọi người - brainstorming ấy bác. :D

Anonymous bi bô...

Quên, sao anh không nạp Lập trình viên mới vào tủ sách được?

Phi Long bi bô...

Em chưa làm thế bao giờ. Em vừa thử, format (đuôi file) khác nhau, có thấy gì đâu bác?

Anonymous bi bô...

:) Anh chữa đuôi file thành lcd, thì thấy file, nhưng lúc mở, thì hiện ra hình hai thằng ôn con. Một thằng cười một thằng khóc. Thằng khóc bảo "Cái của nợ bác em vừa mở ra đếch phải sách thư viện. Bác chịu khó kiểm tra lại giúp em. Em cảm ơn". Thằng cười bảo "Nhầm nhọt quá!". Bấm vào "Nhầm nhọt quá!", thì tắt hai thằng đi. Nhưng tìm trong thư viện thì không thấy sách.

Phi Long bi bô...

:D Thế thì tức là không nhập được.

Anonymous bi bô...

Sao phải phức tạp thế?

Phi Long bi bô...

Em không biết. Không phải chương trình của em. Để tối em hỏi kỹ lại xem.

À, đọc thế kia thì bình thường chứ bác?

Anonymous bi bô...

Tốt. Nhưng anh muốn cất vào tủ.

dao_hoa_daochu bi bô...

Hờ hờ... mình đi vắng, ở nhà Long Fò nói xấu mình ghê quá, mà nói xấu với ai kia chứ? :-D

dao_hoa_daochu bi bô...

PS: Sách hay thì phải gối đầu giường, cất vào tủ mà làm đ' gì?

Anonymous bi bô...

Hè hè... mày đây rồi. Đào 4`, tình hình là thế này: Anh vào chỗ mày đang bi bô bên kia (http://bloganhvu.blogspot.com/2010/08/ve-toi-va-qua-sinh-nhat.html) bốt liền hai bài dài, tâm huyết, có nội dung hẳn hoi, thì bị chủ blog xóa sạch cả hai. Bây giờ anh muốn nhờ mày viết chuyện về chuyện đấy, thù lao là lúc nào mày về, anh ôm tất, ok?

dao_hoa_daochu bi bô...

=)) Bác lại chửi (literally) người ta chứ đ' gì?

Mohamet Mikhailovich bi bô...

Khồng, anh thề trên lưng, nhầm, trên bụng gái anh, anh tuyệt đối không văng tục!!!

dao_hoa_daochu bi bô...

Thế có ví ai với bò, tró..? ((=

Mohamet Mikhailovich bi bô...

Tuyệt đối không luôn!!!

dao_hoa_daochu bi bô...

À... vụ này căng nhỉ?.. Có lẽ đâu thế?..

Bác biết không, ôm tất hay không ôm tất là một chuyện, căn bản muốn viết chuyện thì tình tiết phải hay. Mà một người đứng đắn xóa bài của một người nhố nhăng ở trên blog, em thật sự chưa thấy có gì gọi là touching hết cả sất!

Mohamet Mikhailovich bi bô...

Muốn touching thì mày phải đọc bốt anh đã chứ.

dao_hoa_daochu bi bô...

Ấy ấy... bác đừng có bốt lên đây! Vẫn nhớ cơ à? =)) Gửi vào mail em ấy.

Mohamet Mikhailovich bi bô...

Tất nhiên nhớ, touching cơ mà! :'(

Mohamet Mikhailovich bi bô...

Gửi rồi đấy!

dao_hoa_daochu bi bô...

Ok, thế giờ em còn bận kíu thằng Đim-ma, tối em xem, nếu touching và

(1) Không chửi bậy
(2) Không ví người với bò, tró...
(3) Không vi phạm 3P

thì sẽ có truyện. Nhá!

Mohamet Mikhailovich bi bô...

Đảm bảo no 1, 2, 3, mày nhớ đấy.

Lúc nào về có muốn ở đúng chỗ người ta xuýt mang tặng anh Ngô Bảo Châu không em?

dao_hoa_daochu bi bô...

Khồng, thấy bảo sắp tới viet-nam sẽ có nhiều NBC, ở thế thì ở thế đ' nào cho xuể?

Mohamet Mikhailovich bi bô...

=)) Thế cho mày ở chỗ Ngô Bảo Bò

Mohamet Mikhailovich bi bô...

Anh xuýt quên, thế truyện có nhét vào LẬP TRÌNH VIÊN được không? (Cho nó bền)

dao_hoa_daochu bi bô...

=))((= Chết cười bác em, truyện đấy PL bảo viết xong rồi, mà không phải bọn em viết.

Mohamet Mikhailovich bi bô...

"Bản "Lập trình viên" anh viết xong lâu rồi, giờ đang vừa tập luyện cho thằng me() vừa tranh thủ "thiết kế" bản tiếp theo - "Lập trình viên II"" - (me())

Thế thì xem xét quả này. Giúp anh!

P/s: Nói gì, Dương Quá anh thấy còn nổi tiếng hơn NBC.

dao_hoa_daochu bi bô...

:-D Ok thôi, nhưng thế thì chắc phải còn lâu.

Mohamet Mikhailovich bi bô...

Không, cái chuyện ở blog kia thì mày làm luôn, để đâu tùy mày (cho được vào Động Cơ Vĩnh Cửu - viết hoa đấy nhá - thì tốt nhất). Còn cái phần hai kia, coi như là cứ cho anh đăng ký một góc con con, rồi anh sẽ trao đổi về tình tiết, ví dụ: công ty của anh làm công nghệ siêu cao... ok.

dao_hoa_daochu bi bô...

Wow, it sounds really ding-dong! Để em bàn với mọi người.

Mohamet Mikhailovich bi bô...

Nhớ bàn bạc cẩn thận giúp anh. Anh rất nghiêm túc đấy.

Giơ tay bi bô phát biểu bằng nick Google, WordPress...

Bi bô bằng nick facebook, Yahoo...