TIN TỨC - Ngày 25 tháng 10 năm 2014, 12h27'16" trưa

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TIN TỨC MỚI

Thứ Bảy, ngày 25 tháng 10 năm 2014, 12h27'16" trưa

Không nên địa phương hóa Đài Truyền hình Quốc gia (Ý kiến của cô Kim Tiến):
- Khi được nghe giọng Huế tại bản tin Thời sự của Đài truyền hình Việt Nam, bà cảm thấy như thế nào?
- Tôi không bày tỏ sự bất ngờ hay thán phục. Tôi cho rằng “nhà đài” không nên “mua” lấy sự phức tạp khi đưa thêm một giọng địa phương trên sóng quốc gia. Việt Nam có 54 dân tộc anh em với văn hóa và tiếng nói riêng, mang bản sắc văn hóa vùng miền. Với sự xuất hiện của tiếng miền Nam và giờ là tiếng miền Trung, trên Đài Truyền hình Quốc gia là điều dễ nhìn thấy. Nhà đài không nên địa phương hóa Đài Truyền hình Quốc gia bởi ở mỗi tỉnh đều có đài truyền hình địa phương vẫn đang hoạt động rất đều đặn. Đấy là chưa nói tới, nếu đi sâu vào nghề còn thấy nhiều phức tạp.
- Trước nay, chúng ta có lấy tiếng nói địa phương nào làm chuẩn không?
- Từ lâu nay, chúng ta luôn lấy tiếng Thủ đô (tiếng Hà Nội) làm chuẩn và dùng trên sóng phát thanh hoặc truyền hình quốc gia. Nhưng để phân biệt thế nào là tiếng Hà Nội cũng đã là cả câu chuyện dài trong khi tiếng nói này đang bị lai tạp. Tôi đã thấy có một số phát thanh viên nói giọng Bắc chứ không phải tiếng Hà Nội trên truyền hình bởi họ không được qua những khóa đào tạo, nói và đọc theo bản năng.
Khi nói điều này, tôi biết sẽ có những khán giả cho rằng tôi quá kỹ tính. Nhưng xin thưa rằng, việc này không thể đùa được. Nhà đài chọn phát thanh viên nói giọng Hà Nội chuẩn chính là đã truyền lại cho đời sau sự chuẩn mực trong phát âm tiếng Việt phổ thông. Con cháu chúng ta sẽ không thể biết được tiếng phổ thông phát âm như thế nào là chuẩn nếu chính các thế hệ đi trước không tạo nên quy chuẩn ngay trên Đài Truyền hình Quốc gia. Người làm báo hình, báo phát thanh ngoài việc đưa thông tin còn cần giữ gìn bản sắc ngôn ngữ tiếng Việt ngay từ những cái tin nhỏ nhất... (xem chi tiết)


"Nhất tự vi y, bán tự vi y." (一字为醫,半字为醫):
“Tôi là Hoàng Minh Tuyển, Phó ban liên lạc họ Hoàng Việt Nam. Tuy chưa một lần gặp anh nhưng tôi thường vào Thư Phòng và rất thích các bài viết (....) Chúng tôi đang băn khoăn về câu đối Thủ Tướng tặng cho cụ Vũ Khiêu không biết dịch thế nào cho phải:

Sơn Hà Linh Khí Tại
Kim Cổ Nhất Hiền Nhân

Xin anh cho biết câu đối này có chỉnh không? Hình như sai luật đối? Về nghĩa có vẻ hơi bị đề cao quá phải không anh?
Nhân đây cũng đề nghị anh cho biết ý nghĩa đôi câu đối “Triết gia trong cách mạng, Nghệ sĩ giữa anh hùng” mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từng tặng GS Vũ Khiêu.”

Vì ông yêu cầu cắt nghĩa “thấu đáo” nên chúng tôi cũng xin trả lời cặn kẽ:

Về mặt thể loại, chúng tôi thử đưa ra mấy cách phân tích và loại trừ như sau:

Sơn-Hà Linh-Khí Tại
Kim-Cổ Nhất Hiền-Nhân

Những từ có gạch nối là từ ghép, không thể tách rời nhau. Nếu xếp vào diện danh từ đối với danh từ thì “sơn hà” có thể đối với “kim cổ”. Hai vế chỉ có hai từ "tại"và "nhất" là từ đơn. Theo luật “đối lời”, trước tiên muốn đối được, chúng phải đứng đối xứng với nhau ở vị trí giữa vế nọ với vế kia. Tuy nhiên, chữ “tại” đứng cuối vế đầu, chữ “nhất” đứng giữavế sau nên không thể có chuyện đối được. Tiếp đến, hai chữ “linh khí” ở vế đầu không thể đối với chữ “nhất” ở vế hai, vì một đằng là từ ghép (linh khí), một đằng là từ đơn (nhất); một đằng là danh từ, một đằng là số từ đóng vai trò làm tính từ trong câu. Như vậy, ta thấy rằng: hai chữ “linh khí” ở vế thứ nhất không tìm được “đối” (thủ) ở vế thứ hai. Vế trên còn sót lại chữ “tại” ở vị trí cuối cùng cũng chẳng biết “đối đáp” với ai, vì ở vế dưới hai chữ cuối cùng là từ ghép “hiền- nhân”.

Như vậy, xét yêu cầu phải đối từng cặp từ, đối ý, đối lời, bằng trắc đối nhau...thì hai câu "Sơn Hà Linh Khí Tại - Kim Cổ Nhất Hiền Nhân" hoàn toàn không đối và không phải là câu đối...
(đọc tiếp)
- tin tức ngày 26 tháng 10 năm 2014 gái học yếu luận tám nguyên tắc đẽo gái mạng - hôm nay - giá vàng giá xăng chứng khoán vn-index - tin mới tin nóng tin nhanh tin 24h tin tức 24h tin tức mới tin tức trong ngày tin tức online tin tức hôm nay tin tức ngày hôm nay báo mới - Google Dich Dich Tu Tieng Anh Dich Tu Dien Anh Viet Dich Tu Dong Tren Google Trang Dich Tu Dong Vietgle Dich Tu Dong Dich Tieng Anh Tu Dong Dictionary Viet Anh Tra Tu Dien Anh Viet Google Dich Anh Viet Kim Tu Dien Anh Viet Pho Viet Anh English Vietnamese Dictionary Phim 7 Vien Ngoc Rong Game 7 Vien Ngoc Rong Hinh 7 Vien Ngoc Rong Truyen 7 Vien Ngoc Rong Game Bay Vien Ngoc Rong Truyen Bay Vien Ngoc Rong Phim Bay Vien Ngoc Rong Xem Phim Dragon Ball - Đại Tướng Võ Nguyên Giáp Lễ Tang Truy Điệu An Táng Quảng Bình 30 Hoàng Diệu Linh Cữu - nga ukraine crimea putin donetsk kharkiv - trung quốc hoàng sa trường sa giàn khoan
Giới hoạt động cho dân chủ ở Hong Kong dự định trưng cầu ý kiến: Người biểu tình ở Hong Kong cho biết họ sẽ mở một cuộc trưng cầu ý kiến giữa họ với nhau vào ngày chủ nhật để quyết định về hướng đi tương lai trong cuộc vận động bất tuân dân sự của họ nhằm đạt được dân chủ đầy đủ tại thành phố bán tự trị này... (đọc tiếp)

Người biểu tình ở Hong Kong tập trung bám trụ ở khu Mong Kok: Tại Hong Kong 2 địa điểm biểu tình bị các nhà hoạt động đòi dân chủ chiếm đóng, nằm trong quận tài chính và một khu vực bán lẻ sang trọng, mới đây đã tương đối yên tĩnh, nhưng địa điểm thứ ba, trong khu lao động Mong Kok, tiếp tục gây tranh... (đọc tiếp)

Hong Kong: Người biểu tình sẽ tổ chức trưng cầu dân ý: Các nhà hoạt động dân chủ Hong Kong đang có kế hoạch tiến hành một cuộc bỏ phiếu trên đường phố để tìm hiểu ý kiến của những người biểu tình về những đề nghị hòa giải từ phía chính quyền. Những lãnh đạo của cuộc biểu tình cho biết họ sẽ tổ... (đọc tiếp)

Người biểu tình Hong Kong lập làng sinh sống lâu dài trên đường phố: Trong ngôi làng này, người biểu tình Hong Kong đã dựng các phòng thay đồ, chỗ thuê lều, trạm cứu thương và cử người tuần tra canh gác. Theo Reuters, hành động này cho thấy người biểu tình Hong Kong quyết tâm bám trụ cho đến khi những yêu cầu... (đọc tiếp)

Người biểu tình Hong Kong tổ chức bỏ phiếu về đề xuất của chính: VOV.VN - Các thủ lĩnh biểu tình cho rằng, kết quả của cuộc bỏ phiếu sẽ thể hiện rõ ý chí và nguyện vọng của người dân Hong Kong. Theo Reuters, trước việc đám đông người biểu tình có thể gia tăng nhanh chóng vào cuối tuần này, lãnh đạo sinh viên... (đọc tiếp)

ĐẦY TỚ ĐUỔI CHỦ !? * của Nghệ sĩ NGUYỄN THỊ KIM CHI

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

 Hôm 15-10-2014, anh em chúng tôi gồm có: Bác Nguyễn Khắc Mai, Phan Văn Phong, Mai Xuân Dũng, Nguyễn Bá Dần, Nguyễn Văn Viên, Nguyễn Văn Lịch, Lê Hồng Phong, Nguyễn Tường Thụy, Trương Văn Dũng, Ngô Duy Quyền, Vũ Quốc Ngữ, Nguyễn Thanh Thuỷ, Lê Hùng, Hà Thanh, Nguyễn Thị Kim Chi cùng một số bà con dân oan đến ban Dân nguyện thuộc Thường vụ Quốc hội, số 22 - Hùng Vương, đưa “Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô”.
Chúng tôi có mặt tại ngã tư Trần Phú - Hùng Vương vào 9 giờ sáng đã thấy tứ phía công an và rất nhiều thanh niên nam nữ mặc áo in ba chữ DLV - đó là các Dư Luận Viên - đông như Hồng vệ binh trực sẵn.
 Bác Khắc Mai cùng với các anh Phan Văn Phong, Nguyễn Bá Dần, Mai Xuân Dũng đi vào trước. Chờ tiến sĩ Xuân Diện (Chú Tễu) và một số anh em chưa thấy tới nên 9 giờ 30 chúng tôi xếp hàng trật tự qua đường đến Ban Dân nguyện, số 22 Hùng Vương. Đến nơi, không thấy nhóm đi vào trước mà một lượng lớn công an và DLV ào tới quây lấy chúng tôi. Công an và DLV chĩa máy về phía chúng tôi chụp hình lia lịa, nhưng cấm chúng tôi không được chụp hình. Lê Hồng Phong chụp ảnh lại thì liền bị công an bắt đi. Chúng tôi bị ngăn không cho vào ban Dân nguyện để đưa yêu cầu.
Nghệ sĩ Điện ảnh Kim Chi
Không có một cán bộ nào của ban Dân nguyện tiếp chúng tôi, một người không tự giới thiệu chức danh ra bảo: “Ở đây không tiếp dân. Ai muốn đưa đơn từ thì vào số 1- Ngô Thời Nhiệm trong Hà Đông mà đưa”. Trong khi người kia nói thì số DLV nhào tới khiêu khích. Họ bảo: “Các người lấy quyền gì mà tiếm quyền yêu nước của chúng tôi!”.  Người ta đã dạy cho lớp trẻ của chúng ta yêu nước như thế, và chỉ có họ mới được quyền yêu nước dưới cái ô che đầu của công an. Tôi chợt rùng mình thấy sự trùng hợp với cảnh Hồng vệ binh Trung Quốc ngày xưa. Chúng tôi bảo nhau không nói gì để tránh việc các DLV đáng tuổỉ con, cháu nội, ngoại mình có cớ để “trẻ không tha, già không thương”, sẵn sàng gây sự.
Dư luận viên khiêu khích, công an thì phát loa xua đuổi ầm đường phố. Ban Dân nguyện thì không tiếp dân... Chúng tôi buộc phải quay ra. Mọi người rất lo Lê Hồng Phong bị đánh nên chờ Phong mà không đi Hà Đông.
Mấy hôm trước truyền hình VTV1 đưa tin đại biểu Quốc hội tiếp dân, Quốc hội luôn lắng nghe ý kiến của dân. Hôm nay dân đến với ban Dân nguyện với hàng ngũ chỉnh tề, mang đến bản yêu cầu, nguyện vọng của dân thì công an xua đuổi, dư luận viên bao vây gây sự. Hình như ở nước ta bài học Hồng vệ binh của Trung quốc đã được học tập, áp dụng bằng cách thay tên đổi họ cho lực lượng âm binh này để đưa vào hoạt động trấn áp những người chống Tàu cộng và đòi NHÂN QUYỀN.

Tóm tắt diễn biến đàm phán Hồng Kông ngày 21/10/2014

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TÓM TẮT DIỄN TIẾN BUỔI ĐÀM PHÁN 

GIỮA ĐẠI DIỆN CHÍNH QUYỀN HỒNG KÔNG VÀ ĐẠI DIỆN SINH VIÊN HỌC SINH HỒNG KÔNG


Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

- Yvonne Leung: các đại diện của chính phủ đang muốn bày trò với chúng ta, chúng ta không thể bỏ cuộc. Họ nói quyết định của NPCSC không thể thay đổi.

Buổi đàm phán giữa chính phủ và sinh viên Hong Kong đang diễn ra và được tường thuật trực tiếp.

Mỗi bên có 5 phút mở màn, 90 phút tranh luận (mỗi người nói từ 3-5 phút), và 10 phút dành cho phần kết luận của mỗi bên. 

Post này mình sẽ edit khi lấy được hết tin, tạm thời ko hiểu sao đường truyền Internet quá chậm từ VNPT cho tới FPT.

clip_image001 
clip_image002 
clip_image003 
clip_image005

Trong buổi đàm phán hôm nay, trước các yêu cầu phổ thông đầu phiếu của sinh viên, bà Carrie Lam không ngừng nhắc nhở rằng Hong Kong không phải là một quốc gia độc lập. Các quy tắc của pháp luật là giá trị cốt lõi của HK, chính phủ tôn trọng quyền đòi hỏi của sinh viên nhưng họ (sinh viên) phải tuân thủ pháp luật.

Đại diện sinh viên, Shum đặt câu hỏi liệu chính phủ có xem xét chính thức lý do tại sao có rất nhiều người sẵn sàng ngủ trên đường phố trong 20 ngày qua, phải đối mặt với hơi cay và nước mắt. Đó là những gì mà họ muốn ư?

Khi đại diện chính phủ kêu gọi các sinh viên hãy trở về nhà, Alex Chow trả lời: Nếu các bạn đi đến các địa điểm thiền toạ, bạn sẽ thấy tất cả các thế hệ ở đây. Điều duy nhất mà chính phủ có thể đạt được mục tiêu kêu gọi mọi người trở về nhà là hãy chỉ ra cho họ một lộ trình, một thời gian biểu cụ thể để thực hiện mục tiêu dân chủ.

Câu chuyện của phu nhân N. N.

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CÂU CHUYỆN CỦA PHU NHÂN N. N.

(An-tôn Trê-khốp)


Khoảng 9 năm trước, một buổi chiều vào kỳ cắt rạ, tôi và Pi-ốt Xéc-gây-ích, lúc ấy làm dự thẩm ở một toà án, cùng cưỡi ngựa ra ga lấy thư về.


Hôm ấy trời rất đẹp, nhưng trên đuờng về bỗng có tiếng sấm ầm ì, và chúng tôi nhận thấy một đám mây đen hung dữ đang lừ lừ tiến tới gần chúng tôi.


Nổi lên trên nền mây đen xám ngắt thấp thoáng màu trăng trắng của ngôi nhà chúng tôi, những cây phong cao óng ánh bạc. Không khí thoang thoảng mùi mưa và mùi rạ mới cắt. Anh bạn của tôi đang cao hứng lắm. Anh ta cười như nắc nẻ và nói đủ chuyện vu vơ. Anh ta bảo là ví thử bây giờ trên đường đi của chúng tôi thoáng hiện lên một toà lâu đài trung cổ với những ngọn tháp răng cưa có rêu phủ, có cú đêm, thì hay quá, chúng tôi sẽ trú mưa và rồi sẽ bị sét đánh chết.


Nhưng kìa trên đám lúa mì đen trên cánh đồng đại mạch đã tràn qua đợt sóng đầu tiên của giông tố. Gió đã nổi và cuốn bụi lên thành từng cột xoáy tít. Pi-ốt cười vang và cựa giầy thúc ngựa.


Say nắng

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

SAY NẮNG

(I-van Bu-nhin)


Sau bữa chiều, từ cái phòng ăn sáng ánh đèn và nóng nực, họ bước lên boong tàu và dừng lại bên hàng lan can. Nàng nhắm mắt lại, đưa hai bàn tay lên má, lòng bàn tay để lộ ra ngoài, rồi cười không kiểu cách rất đáng yêu, — từ người đàn bà nhỏ nhắn này toát ra một cái gì thật đáng say mê. Nàng nói:


— Tôi hình như đang say phải không? Anh từ đâu tới? Ba giờ trước đây tôi cũng không thể ngờ rằng có anh tồn tại trên đời này. Ngay cả điều anh lên tàu từ bến nào tôi cũng không biết nữa. Từ bến Xamara à? Nhưng thôi, điều ấy cũng chẳng hệ trọng gì. Đây là tôi đang chóng mặt hay là chúng ta đang quay về phía nào?


Phía đằng trước là màn đêm điểm những đốm sáng. Từ phía bóng tối ấy, những làn gió mạnh, dịu mềm, phả vào mặt, còn những đốm sáng rập rình lùi mãi về một bên: con tàu có cái vẻ sặc sỡ của sông Vônga quay lái chạy một vòng rộng, cập vào một bến nhỏ.


Viên thiếu úy cầm lấy tay nàng đưa lên môi. Cánh tay nhỏ và khoẻ, rám nắng. Trái tim anh như thắt lại đầy ghê sợ và sung sướng đến ngất ngây khi nghĩ rằng đằng sau tấm xiêm áo bằng lụa nhẹ mỏng kia, toàn thân nàng hiện lên chắc lẳn, nước da bánh mật sau một tháng nằm phơi nắng mặt trời phương Nam trên bãi cát biển nóng ( nàng nói nàng đi từ A-na-pa ). Viên sĩ quan nói lầm bầm trong miệng:


Xuân về trên thực đơn

13 ý kiến, và ý kiến từ facebook

XUÂN VỀ TRÊN THỰC ĐƠN

(O. Henry)


Đấy là một ngày tháng Ba.


Không bao giờ, nên nhớ là không bao giờ bạn viết như thế khi bắt đầu một mẩu truyện. Không có câu mở đầu nào tệ hại hơn nữa. Như thế là thiếu sáng tạo, đơn điệu, khô khan, và có thể rồi chỉ có gió... Nhưng trong hoàn cảnh này, câu trên lại có thể được người đọc chấp nhận. Vì lẽ, câu văn sau đây, đánh lẽ có thể được dùng để khánh thành mẩu truyện, lại quá cường điệu và đường đột nếu ta dứ trước mắt người đọc mà thiếu sự chuẩn bị.


Sa-ra đang khóc trên bản thực đơn của cô.


Cứ nghĩ đến một cô gái New York nhỏ nước mắt trên một bản thực đơn!


Để lý giải việc này, cho phép bạn đoán là có thể do tôm hùm không có trong thực đơn, hoặc là cô đã thề trong mùa Chay Tịnh (thời gian 40 ngày trước lễ Phục Sinh, khi nhiều tín đồ Ki-tô thực hiện nghi thức tôn giáo gồm nhịn ăn và tỏ lòng sám hối về tội lỗi của mình) là sẽ không đụng đến món kem lạnh, hoặc là cô đã lỡ gọi món hành, hoặc là cô đã có một bữa ăn thịnh soạn. Rồi khi mọi giả thuyết này đều không đúng, xin bạn vui lòng để câu chuyện được tiếp tục.


Bà Thatcher ĐÃ MẤT HONGKONG NHƯ THẾ NÀO?

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Bà Thatcher đã mất Hong Kong như thế nào? 

Mạnh Kim
FB  Mạnh Kim

Chuyến công du Bắc Kinh tháng 9-1982 của Thủ tướng Anh Margaret Thatcher là một trong những cột mốc quan trọng đưa đến việc Anh trao trả Hong Kong cho Trung Quốc. Trong chuyến đi này, khi hai bên còn thương thảo, Đặng Tiểu Bình đã dọa rằng nếu Anh không chấp nhận điều kiện Bắc Kinh, Trung Quốc có thể chiếm Hong Kong bằng vũ lực…

Tại sao phải trả Hong Kong cho Trung Quốc?

Vương quốc Anh sở hữu Hong Kong bằng ba hiệp ước, liên quan ba vùng đất trên lãnh thổ Hong Kong: Hiệp ước Nam Kinh 1842; Hiệp ước Bắc Kinh 1860 và Hiệp định mở rộng lãnh thổ Hong Kong 1898. “Nam Kinh Điều Ước” nói đến việc nhà Thanh chấp nhận nhượng vĩnh viễn (“thường viễn”) đảo Hong Kong (hòn đảo phía Nam Đặc khu Hong Kong hiện tại) – như một “chiến lợi phẩm” đối với Anh sau Cuộc Chiến Nha phiến lần thứ nhất; “Bắc Kinh Điều Ước” liên quan việc nhà Thanh chấp nhận nhượng vĩnh viễn bán đảo Cửu Long (sau Cuộc Chiến Nha phiến lần hai); và Hiệp định 1898 liên quan việc cho thuê khu Tân Giới trong 99 năm (hết hạn ngày 30-6-1997). 

Hiệp định 1898 trở thành nguồn gốc của mọi rắc rối. Đầu thập niên 1980, khi lãnh thổ Hong Kong phát triển thành khu kinh tế nổi trội, giới doanh nghiệp Hong Kong bắt đầu lo lắng về tương lai Hong Kong sau cột mốc 1997. Chiếu theo nội dung ba hiệp ước, chỉ khu Tân Giới là được trả cho Trung Quốc sau thời hạn 99 năm; trong khi đảo Hong Kong lẫn Cửu Long vẫn thuộc về Anh. Tuy nhiên, sau nhiều năm phát triển, cả ba khu đã hợp nhất thành một, xét về mặt kinh tế. Vấn đề gây lo ngại là, ba khu - đảo Hong Kong, Cửu Long và Tân Giới - sẽ thuộc về Anh hay Trung Quốc? Nếu thuộc về Trung Quốc, các hợp đồng thuê đất của giới doanh nghiệp bị ảnh hưởng như thế nào? Và còn các dự án đầu tư đan xen giữa ba khu vực vốn không hề được tách biệt bằng ranh giới địa lý cụ thể…? Tháng 9-1982, Thủ tướng Thatcher sang Bắc Kinh trong bối cảnh như vậy. Viết trên The Independent, tác giả Robert Cottrell đã thuật nhiều chi tiết hậu trường về chuyến đi trên…

Cẩm nang đẽo gái của Geek Nerd

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Thấy các chú hì hà hì hục với máy tính suốt ngày anh thấy cũng lo cho tương lai con em của chúng ta. Cu N. gì đó cũng suốt ngày lo hì hụi dịch thuật các thứ cắp tráp theo hầu anh cu H. đi làm cái Linux để tưởng nhớ người yêu đã bỏ anh đi (lý do rất có thể vì anh đã không được đọc cẩm nang này khi ấy) — thì tương lai cũng đen sì như anh H. thật là đáng thương xót xiết bao.
Các chú phải biết là vì sao người viết bài này lo, không phải vì các chú đã donate thời gian tiền bạc và công sức của các chú dành cho Linux BSD Solaris các kiểu (theo anh thì Linux BSD các thứ thực sự nâng cao trí thông minh cho các chú và các thế hệ con cháu sau này), mà là vấn đề nếu các chú cứ suốt ngày chúi mũi vào OSS, thì thời gian đâu để cưa gái, mà thói đời trồng cây mà không chăm bón, thì làm sao mà thu được quả ngọt? Có người như bạn C. của chúng ta sẽ lí luận là anh cần mẹ gì gái đẹp, anh chỉ cần cái domain đẹp là được. Thật là đáng thương biết bao! Có thể bạn C. không cần gái đẹp vợ đẹp nhưng mà C. cũng rất muốn thế hệ con cháu của C. (gọi là C. con) cũng đẹp trai, cũng tài ba như C., mà C. lại đi lấy một cô vợ (cứ giả thiết thế) phải coi Thị Nở bằng cụ, thì lấy đâu ra mà con cái sau này đẹp trai tài ba cơ chứ? Thế nên việc lấy được một cô vợ đẹp, mà tiền thân là cưa được một gái thông minh xinh xẻo nhí nhảnh dễ thương, cũng vẫn là một nhu cầu vô cùng cấp thiết của dân kỹ thuật chúng ta.


Khó khăn đặt ra, là việc chúng ta có máy tính, có một tình yêu rồi, nên trái tim tươi đỏ vốn có phần thiếu máu của chúng ta sẽ phải chia thêm một phần nữa (bên cạnh $$$ và OSS) — thì sẽ thật là vất vả biết bao. Thế nên việc tồn tại một cuốn Cưa-Gái-Handbook là rất có ý nghĩa, để tránh lãng phí thời gian và công sức cho các chú, để dành thời gian cho công việc mà vẫn đạt được hiệu quả cao nhất cho việc cưa gái, để các chú tiện vào tham khảo, cứ như là database vậy, vào chỉ cần oánh Ctrl+F tìm đánh xoẹt một cái là ra, thật là vô cùng dễ dàng và tiện lợi. Lại hay cu N. lăng xăng đến khi nào công trình hoàn thành có thể đưa thành PDF rồi bán kèm CD Linux làm phụ bản tra lấy tiền làm donor cho OSS thì có còn mừng nào quá mừng này nữa chăng?

Đến Quốc Hội đòi bạch hóa hội nghị Thành Đô

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tễu Blog

clip_image001

09h00 tại Hà Nội:

Sáng nay, theo lời hẹn trên mạng từ nhiều ngày trước, mặc dù bị ngăn chặn tại nhà, bị đeo bám nhưng một số công dân thủ đô đã tới Ban Dân Nguyện - 22 Hùng Vương, quận Ba Đình, Hà Nội để trao cho Quốc hội một văn bản "Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô". Đặc biệt, có sự tham gia của cụ Nguyễn Khắc Mai - 82 tuổi, một nhân sĩ trí thức đã từng giữ chức Vụ trưởng của Ban Dân Vận TW, TBT Tạp chí Dân Vận và hiện là Giám đốc Trung tâm Minh triết Việt Nam; Nghệ sỹ Điện ảnh, Đạo diễn Kim Chi.

Tin cho biết lực lượng chức năng cũng đã bám sát đoàn người, và đã có  bắt đi một công dân, đưa đi đâu hiện chưa rõ. (cập nhật lúc 11h00: Người thanh niên bị bắt giữ đã được thả ngay sau đó).

Tại trụ sở Quốc hội ở Sài Gòn, các lực lượng chức năng đã có mặt khá đông từ sớm. Một số công dân gửi Yêu sách bạch hóa Hội nghị Thành Đô đã có mặt nhưng phải ra về, chọn một thời điểm khác để đến đưa văn thư.

Rất nhiều công dân Hà Nội và Sài Gòn đã bị chặn tại nhà hoặc đeo bám sát sao, kể từ sáng sớm nay: Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Đình Hà, Nguyễn  Hồ Nhật Thành, Nguyễn Xuân Diện, Huỳnh Ngọc Chênh, Trịnh Kim Tiến, Nguyễn Văn Đài, Hoàng Dũng, Nguyễn Vũ Bình, Lê Hồng Phong, Lê Hoàng, Lê Dũng....

Đội phó nháy phó tay quay của công an Hà nội đón "khách" ngay đầu đường Hùng Vương trước toà nhà Ban Dân nguyện của  Quốc hội:

clip_image002

Các công dân đem văn thư yêu cầu tới Quốc hội nhưng đã bị ngăn chặn không cho vào bên trong giữa vòng vây của đông đảo lực lượng an ninh Hà Nội. Họ đã tự giải tán lúc 11h00.

Quyền Được Biết là một quyền phổ quát của mọi công dân và Hội nghị Thành Đô có những ảnh hưởng nghiêm trọng đến vận mệnh của dân tộc.

Sau đây là nội dung của bản yêu cầu:

YÊU CẦU QUỐC HỘI BẠCH HÓA HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ

Vào ngày 4 tháng 9 năm 1990, tại thành phố Thành Đô (Trung Quốc) những người đứng đầu đảng cộng sản Việt Nam và đảng cộng sản Trung Quốc đã ký kết nhiều điều khoản liên quan đến quan hệ giữa hai nước, đặc biệt đến vận mệnh của Tổ quốc Việt Nam. Đến nay, sau gần một phần tư thế kỷ, nhân dân Việt Nam vẫn hoàn toàn không biết nội dung của hội nghị này. 

Tuy nhiên, kể từ sau Hội nghị Thành Đô, nhân dân Việt Nam đã chứng kiến:

Đệ Nhị Nét Việt - 8 nguyên tắc đẽo gái (mạng)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook






LỜI TỰA






Mặc dù theo quan điểm của đương kim Bộ Trưởng Giáo Dục nước Việt Nam 2011 thì nhân dân Việt Nam nếu có dốt lịch sử Việt Nam thì cũng là chuyện hoàn toàn bình thường, là chuyện tuyệt đối không sao, là chuyện không hề gì cả, và tuyệt nhiên chẳng có bất kỳ lý do gì để phải nâng cao quan điểm về chuyện người Việt Nam dốt sử Việt Nam hết; nhưng Phật thì từ lâu đã nói về "nhân — quả", còn mỗi một người Việt Nam, dù là có làm hay không làm ở Bộ Giáo Dục, có làm hay không làm Bộ Trưởng, chỉ cần không phải là một người quá ngu, thì đều hiểu là mọi việc xảy ra chung quanh và ở trong mỗi chúng ta, cái gì cũng có "nếu", có "thì" cả.


"Nếu" muốn có được một hình dung khả dĩ đúng về khía cạnh Internet của đời sống người Việt Nam, "thì" rất nên để ý đến hai đặc điểm của mạng TTVN-FPT ngày xưa:


Một, là, mạng TTVN-FPT chỉ là mạng thư tín điện tử e-mail, nhưng nó có tổ chức những hộp thư được gán quyền sử dụng chung cho một nhóm (có thể là tất cả mọi) người, và thực chất những thành viên của mạng này đã mê say sử dụng những hộp thư chung này để chơi hoàn toàn giống như cách chúng ta chơi diễn đàn bây giờ.


Hai, là, thành viên của mạng TTVN-FPT mặc dù có mở rộng ra, nhưng chủ yếu vẫn là thành viên FPT, khi đó mới chỉ khoảng vài trăm người, và có tỷ lệ được học hành tử tế tương đối cao, trong đó có nhiều du học sinh thời Liên Xô cũ — những người (/được) học hành tử tế nhất thời bấy giờ.


Tất cả những chuyện ấy có nhiều nét giống với Hà Nội ngõ nhỏ phố nhỏ, khăn quàng bay cuối thu, mẹ đưa em qua Phủ Tây Hồ, ngày xưa.


Lúc ấy Việt Nam còn chưa có Internet.


Rồi Việt Nam có Internet, nhưng toàn dial-up, và đắt. Lúc ấy:


Một, là, những người Việt Nam lên mạng bắt đầu mê say tham gia vào các diễn đàn giống như các diễn đàn bây giờ về phương diện hình thức, và các diễn đàn đã tạo nên phần nội dung tiếng Việt chủ yếu trên Internet. (Lưu ý là với những người chơi Internet tử tế thì nội dung các báo điện tử, dù có nhiều bao nhiêu về số lượng, cũng không phải là nội dung chủ yếu, vì những nội dung này chỉ "Internet" duy nhất ở cách phân phối, chứ không thật sự có đặc trưng gì là nội dung của môi trường trực tuyến cả).


Hai, là, vì điều kiện sử dụng Internet chậm và đắt thì không phải điều kiện phù hợp đối với đại chúng, cho nên người Việt Nam lên mạng lúc bấy chưa nhiều, và thành phần có chọn lọc hơn.

Đàn chỉ luận

3 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Vậy mà cũng đã lâu ra phết rồi kể từ hồi tôi, vào một thời điểm vô công rồi nghề, cũng — không hò hẹn mà — trùng luôn với một tâm trạng tương đối buồn, ngồi yên thì khó, mà chủ động làm những việc "đâu vào đấy" thì không thể làm được, nên phải làm một việc không nghiêm túc nào đó để giết thời gian, và nếu có thể tự làm cho mình đỡ buồn được chút nào thì tốt chút nấy, và tôi chọn cách viết "Đàn chỉ luận".


Hôm qua nói chuyện với bác Huy Thanh ở blog bên đấy, chuyện có liên quan đến đàn Ghi-ta, Tây Ban Cầm, tôi lại nhớ đàn Ghi-ta, và nhớ là Phi Long mới rồi đã có nhắc tôi là có người nhắc tôi nếu có thể sửa lại bản "Đàn chỉ luận" này "cho mọi người đọc" được thì tốt, — vì bản tôi viết ngày xưa, ngôn từ dường như có hơi thoải mái quá. Tôi bèn vào google, thì thấy google hình như to hơn thường ngày, gõ thử thì té ra là y thị không những chỉ to hơn thật mà còn sẵn sàng dâng hiến ngay lập tức hơn, tôi gõ hai từ khóa "gái học" và "đàn chỉ", thì thấy "Đàn chỉ luận" vẫn còn được tha lôi khắp nhiều chỗ ở trên mạng.


Tôi kích vào một đường link, và tự đọc lại một đoạn đầu, cảm giác hơi là lạ, có lẽ sẽ hơi giống như lâu ngày gặp lại một bạn gái thân thiết cũ, thấy bạn đã già đi, nhưng lại ngây thơ, và có nhiều nét ngộ nghĩnh hơn, bất giác muốn đưa ngay bạn đến một chỗ nào đó mà chỉ có hai người, để tâm sự — tuyệt đối tâm sự (bạn đã già đi rồi).


Đàn chỉ luận — TỰA


Thường nghe... Tiền nhân dặn gái “làm thân con gái chớ nghe đàn bầu”, lại dặn thêm “gái chết vì tai, trai chết vì lưỡi”... lại nữa, không phải là dặn một cái là xong, mà dặn rất nhiều lần, dặn đi dặn lại, dặn từ thế hệ này đến thế hệ khác, từ bà đến mẹ, từ mẹ đến con gái, từ con gái các mẹ đến con gái các con gái... Việc này làm sáng tỏ được ba thứ, trước hết, THANH ÂM là khắc tinh của gái, lại nữa, gái nào cũng biết thế (tại bà, mẹ dặn đi dặn lại) nhưng chúng luôn luôn quên (cả bà và mẹ ngày xưa cũng quên, sau hối hận không muốn con cháu theo vết xe đổ, nên mới phải dặn rõ nhiều), sau rốt, đàn bầu là loại đàn dây, cơ chế “phát âm” là gảy, cho nên lethal weapon lý tưởng ở đây sẽ không phải piano (gõ dây), không phải violin (kéo dây), oóc điện tử thì lại còn ngu hơn (đe’0 có dây)... phải là guitar. Với công thức đơn giản “01 guitar = 06 đàn bầu” (ở đây là nói tây ban cầm thông thường — có 06 dây, russia có loại guitar truyền thống 07 dây, nhưng không phổ biến), tây ban cầm thật chẳng khác đe’0 gì khẩu côn xoay... chuyên dùng để bắn gái. “Tri kỷ, tri bỉ, bách chiến bách thắng” — cả tử huyệt lẫn vũ khí đều to và lợi hại, đã đi đẽo gái, cần phải khắc cốt ghi tâm, guitar còn thì người còn... quại được — được như vậy có thể coi như là biết địch. Thế còn biết mình thì sao... Tiền nhân quả nhiên là chu đáo và công bằng, đã dặn dò gái, lại cũng không quên dặn dò chúng ta, hẳn là tiền nhân xưa cũng bị phân thành 02 phái và hẳn là cũng phải đối phó lẫn nhau... cho nên mới dặn dò trai hậu bối rằng:


TS Nguyễn Thành Sơn: Sạt lở đê hồ thải quặng bô xít Tân Rai cho thấy TKV rất chủ quan

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Lê Quỳnh (thực hiện)

Dù bộ Công thương lẫn chủ đầu tư dự án bô xít Tân Rai khẳng định bùn thải tràn ra môi trường vào sáng ngày 8.10.2014 vừa qua không nguy hại, tuy nhiên, trao đổi với Một Thế Giới, TS Nguyễn Thành Sơn, giám đốc quản lý dự án Than đồng bằng sông Hồng, phân tích và khẳng định: Độc hại!

TS Nguyễn Thành Sơn được xem là người nghiên cứu kỹ vấn đề bauxite nhất hiện nay.

Báo Một Thế Giới: Thưa, sau vụ tràn sạt lở đê hồ thải quặng bauxite Tân Rai đuôi số 5 (Lâm Đồng), dù bộ Công thương lẫn chủ đầu tư tập đoàn Công nghiệp than - khoáng sản (TKV) đã khẳng định bùn tràn ra ngoài không độc hại, nhưng người dân vẫn đặt câu hỏi nghi vấn loại bùn thải đã tràn ra này liệu có đúng là không độc hại không? Ông có ý kiến gì về điều này?

TS Nguyễn Thành Sơn: Ở dự án Tân Rai và Nhân Cơ đều có hai loại chất thải: chất thải của nhà máy alumina là bùn đỏ độc hại và nguy hiểm, chất thải của nhà máy tuyển quặng bauxite là “quặng đuôi” cũng độc hại, nhưng ÍT NGUY HIỂM HƠN.

Nếu ai đó khẳng định hồ thải quặng đuôi không nguy hại là không đúng. Bất cứ hồ (bãi) thải quặng đuôi nào cũng nguy hại, do có chứa rất nhiều khoáng vật của KIM LOẠI NẶNG và hợp chất hóa học khác nhau chưa được xử lý.

Vì vậy, trong các sách giáo khoa, người ta phải có hẳn 1 chương hướng dẫn thiết kế bãi thải quặng đuôi. Chắc chủ đầu tư lẫn Bộ Công Thương chưa được học! Ở Tân Rai, về mặt lý thuyết, hồ thải quặng đuôi chỉ ít nguy hại hơn hồ thải bùn đỏ.

Nhưng thực tế có thể không hẳn như vậy. Trước đây, TKV đã rất “lúng túng” và phải nhờ cậy tư vấn của các chuyên gia Ấn Độ trong việc tuyển quặng bauxite nguyên khai và xử lý hồ thải quặng đuôi này vì:

(i) Đòi hỏi tiêu hao nhiều nước, bởi trong bauxite nguyên khai có chứa nhiều sét cần phải được rửa sạch bằng nước;

(ii) Nước khi sử dụng đòi hỏi phải được pha thêm hóa chất (hoạt chất bề mặt). Hoạt chất bề mặt này là chất độc hại. Không rõ TKV sử dụng chúng với tỷ lệ nào? Cần được làm rõ thì mới có thể khẳng định được.

- Nói như vậy, việc thiết kế bãi thải “quặng đuôi” ở dự án Bauxit Tân Rai đang có vấn đề, thưa ông?

Bãi thải quặng đuôi từ nhà máy tuyển rửa quặng của dự án Tân Rai được lựa chọn địa điểm và các giải pháp thiết kế ấu trĩ. Công nghệ tuyển quặng được “copy” của Trung Quốc, nhưng lại không có thử nghiệm tuyển công nghệ, tiêu hao nhiều nước, phải nhờ các bạn Ấn Độ hiệu chỉnh bằng sử dụng chất trợ lắng.

Trong ngành khai khoáng, bãi thải quặng đuôi là một hạng mục rất quan trọng cần được thiết kế đúng. Ở Việt Nam cách đây hơn 40 năm, chúng ta đã có các bãi thải quặng đuôi được các chuyên gia Trung Quốc giúp thiết kế ở mỏ Cromite Cổ Định (Thanh Hóa) và mỏ sắt Trại Cau (Thái Nguyên), các chuyên gia Liên Xô giúp thiết kế bãi thải quặng đuôi ở apatite Lào Cai… Nói chung, đây là những công trình thực sự (phải có đầy đủ các bước, từ luận chứng chọn địa điểm đến các giải pháp thiết kế cơ bản, đặc biệt là vấn đề chống thấm và chống các chất kim loại nặng lọt ra ngoài môi trường nước.

Chuyện lãng mạn nhỏ

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUYỆN LÃNG MẠN NHỎ

(I-van Bu-nhin)

Bộ đầy đủ cho tủ sách của me(), bản tiếng Việt: http://www.megaupload.com/?d=7J6A82WV

bản song ngữ Việt - Nga: http://www.megaupload.com/?d=D1ZOA9IO

Hướng dẫn sử dụng phòng đọc của me(): http://philong58.blogspot.com/2010/08/lac-giua-am-dieu-hanh.html






I






Chiều hôm ấy chúng tôi gặp nhau ở sân ga.


Nàng đang đứng chờ một người nào đó, vẻ bối rối.


Đoàn tàu đến làm cả nhà ga đông nghẹt người. Có mùi của rừng cây sau cơn mưa, mùi của than đá. Người quen rất nhiều, đến mức phải vất vả lắm chúng tôi mới kịp gật đầu chào nhau. Nhưng người mà nàng luôn đưa mắt lo lắng tìm kiếm đã không có.


Bô xít Tây Nguyên - Bỏ thì thương vương thì tội

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tô Văn Trường

Thưa Anh

Dự án bôxit Tây Nguyên là sai lầm cơ bản về  chủ trương, quy mô, công nghệ kỹ thuật, chọn nhà thầu Trung Quốc và đối tượng triển khai thử nghiệm. Nhà nước đã đầu tư vào 2 dự án bôxit Tân Rai và Nhân Cơ khoảng 1,5 tỷ đô la  đúng là trong tình cảnh “bỏ thì thương, mà vương thì tội” chỉ còn cách tháo gỡ dần. Sự cố vỡ đê hồ thải quặng của nhà máy bô xít Tân Rai ở Tây Nguyên vừa qua chỉ là một phần minh chứng đã được nhiều nhà khoa học cảnh báo từ lâu về nguy cơ hồ bùn đỏ.

Thời bao cấp, tai nạn lớn nhất trong ngành khai khoáng đã xẩy ra tại bãi thải quặng đuôi của mỏ măng gan Tĩnh Túc từ những năm 1960 của thế kỷ trước và làm thiệt mạng gần 100 người. Vì khi đó đang còn chiến tranh, nên tai nạn thuộc loại "nhậy cảm", bí mật chỉ có các cán bộ kỹ thuật, tâm huyết với ngành mỏ và những người có trách nhiệm mới được biết.

Kèm theo đây là bài viết "Bôxit Tây Nguyên bỏ thì thương vương thì tội".

Kính

Tô Văn Trường



Ảnh: Thiết bị đang thi công ngăn việc tràn bùn thải quặng
ở khu vực Tân Rai

Dự án bôxit Tây Nguyên là sai lầm cơ bản về chủ trương, quy mô, công nghệ kỹ thuật, chọn nhà thầu Trung Quốc và đối tượng triển khai thử nghiệm. Nhà nước đã đầu tư vào 2 dự án bôxit Tân Rai và Nhân Cơ khoảng 1,5 tỷ đô la đúng là trong tình cảnh “bỏ thì thương, mà vương thì tội” chỉ còn cách tháo gỡ dần. Sự cố vỡ đê hồ thải quặng của nhà máy bô xít Tân Rai ở Tây Nguyên vừa qua chỉ là một phần minh chứng đã được nhiều nhà khoa học cảnh báo từ lâu về nguy cơ hồ bùn đỏ.

Thời bao cấp, tai nạn lớn nhất trong ngành khai khoáng đã xẩy ra tại bãi thải quặng đuôi của mỏ măng gan Tĩnh Túc từ những năm 1960 của thế kỷ trước và làm thiệt mạng gần 100 người. Vì khi đó đang còn chiến tranh, nên tai nạn thuộc loại "nhậy cảm", bí mật chỉ có các cán bộ kỹ thuật, tâm huyết với ngành mỏ và những người có trách nhiệm mới được biết.

Tài nguyên thiên nhiên có 3 loại là tài nguyên khoáng sản, tài nguyên sinh vật và tài nguyên cảnh quan. Trong đó, tài nguyên khoáng sản không tái tạo là tài sản quý giá của thiên nhiên trao tặng cho con người. (Thời gian hình thành than ở Quảng Ninh cũng phải mất hơn 300 triệu năm).

Giấc mơ ỐC VÍT

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

          Mấy ngày nay báo chí đang đưa tin một ông giám đốc trung tâm kỹ thuật địa chính tỉnh Gia Lai dùng bằng giả đi làm, chính xác là chưa có bằng cấp 3, dùng một tờ chứng nhận giả rồi đi học đại học tại chức, rồi làm chánh văn phòng sở, rồi sang làm giám đốc trung tâm địa chính, một trung tâm đòi hỏi chuyên môn sâu.

          Thực ra nghĩ cho cùng, ông này cũng không… có lỗi. Có thể năng lực của ông ấy làm được như thế, nhưng vì người ta cứ bắt phải có bằng, coi bằng như một cái phao để bơi vào đời, mà đã trót không có nên phải… liều, và giờ thì bị phát hiện.
 
          Tôi về quê, thấy rất nhiều cử nhân thất nghiệp vạ vật ở làng. Tội nghiệp, bố mẹ nghèo, lấy con đường cho con học chữ để thoát nghèo. Bóp bụng bóp lưng vay nợ các loại để nuôi con học đại học, dù nhiều ông bố bà mẹ không biết con học cái gì. Học xong về nhà... ngồi, nằm các kiểu. Nhiều nhà nghe xui bậy, lại tiếp tục gom góp vay mượn để chạy việc cho con, đa phần là bị lừa. Thấy tôi về nhiều người đến nhờ tư vấn hoặc nhờ xin việc.

Nhưng cũng phải cảnh cáo các trường đại học mở lấy được, không chịu tư vấn cụ thể, vơ bèo vạt tép, dăm bảy điểm cũng tìm cách tuyển con người ta vào học để thu đủ sở hụi, rồi cấp cho cái bằng, rồi... kệ chúng mày. Ở thành phố còn đỡ, nông thôn học hết bao nhiêu lúa gạo của bố mẹ xong mang cái bằng về dí vào mặt bố mẹ đòi mấy trăm triệu nữa để xin việc. Và bố mẹ cứ ngỡ là vài trăm triệu là xin được việc thật...

Tổng biên tập một tờ báo sáng nay điện cho tôi kể: định tuyển mấy đứa sinh viên văn khoa về báo, hỏi biết Mạc Ngôn ở đâu không, nó bảo không biết? Hỏi thế biết ai, bảo biết Nguyễn Minh Châu với “Mảnh trăng cuối rừng”. Hỏi tiếp: Nguyễn Minh Châu giờ đâu rồi, lại ngơ ngác: không biết. Hỏi đọc “Mảnh trăng cuối rừng” ở đâu, bảo đọc ở sách giáo khoa! Rồi cô này kết luận, chỉ mong cho bọn sinh viên giờ ra trường biết sử dụng Ét xeo (Excel) anh ạ. Lại nhớ loạt bài điều tra trên một tờ báo: bác sĩ ra trường về bệnh viện công tác rồi mà không biết ruột thừa nằm ở chỗ nào?












Sô-cô-la mà làm được như thế này thì chắc còn khó làm hơn ốc vít nhiều


Bộ trưởng bộ Công thương nước ta vừa hân hoan thông báo: Việt Nam đã sản xuất được ốc vít. Nhưng có đưa được nó vào dây chuyền của Sam Sung không lại là việc khác. Bộ trưởng nói thế là bởi trước đó có ông tổng giám đốc người Hàn Quốc nói: Việt Nam chưa sản xuất được ốc vít cho điện thoại Sam Sung. Nghe bộ trưởng nói thì cũng mừng, nhưng sản xuất mà chưa biết có dùng được không thì sự mừng chỉ còn một nửa.

Tràn bùn đỏ ở Hồ Đuôi Quặng số 5 Lâm Đồng?

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Theo báo Tuổi trẻ, chỉ mới tràn hồ Đuôi Quặng số 5 Lâm Đồng vì các trận mưa lớn mà bùn đỏ đã tràn. Tuy bùn đỏ này chưa hẳn là thứ bùn đỏ cực kỳ độc hại như bùn đỏ tại hồ Bùn Đỏ sau khi đã lọc quặng alumina, nhưng hãy đặt một dấu hỏi: Vậy khi hồ Bùn Đỏ cũng bị tràn thì tính sao? Mà mùa mưa này ở Tây Nguyên, nguy cơ tràn hồ Bùn Đỏ là một đe dọa thực tế chứ không xa xôi gì đâu.

Từ câu hỏi khẩn thiết nêu trên, xin các vị được giao thay mặt Nhà nước chịu trách nhiệm trước dân về các phương án bảo vệ an toàn môi trường sinh thái khi khai thác quặng bauxite Tây Nguyên - và từng nhiều lần lên tiếng rất hùng hổ về các phương án chu đáo này trên các phương tiện truyền thông trước đây - nay hãy nhắc lại một lần nữa lời hứa chắc như đinh đóng cột của các vị, cũng như trình bày cụ thể hiện trạng chuẩn bị các phương án đó đã được đến đâu rồi.

Chớ để mọi sự đáng tiếc xảy ra đến mức người dân phải tìm đến từng vị một để đòi quyền sống.

Bauxite Việt Nam

Bô xít Tân Rai: Bùn đỏ tràn ra đường

TTO - Sáng nay, tại khu vực hồ thải quặng đuôi số 5 (Lâm Đồng), nhiều xe đào và xe ben chở đất đắp thêm phần đập ngăn chặn bùn đỏ tràn xuống phía dưới.

Mặt đập hồ thải quặng đuôi số 5 được gia cố thêm đất để ngăn bùn đỏ tràn ra ngoài

Ngõ nhỏ phố nhỏ

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

NGÕ NHỎ PHỐ NHỎ


"Phi Long sinh ra ở Hà Nội, luôn có một phần Hà Nội ở sẵn trong Phi Long.


Đim-ma không sinh ra ở Hà Nội, nhưng cũng luôn có một phần Hà Nội ở sẵn trong Đim-ma. Ở nhà, Đim-ma có một quyển an-bom cũ, trong đấy có nhiều những bức ảnh trắng đen. Có lần, trong giấc mơ, nó được mẹ dắt đi chơi. Đi qua một cái đầm có những chiếc lá to lớn xòe rộng là là che kín mặt nước và những nụ hoa hình búp to bằng hai bàn tay úp vào nhau, đi qua một dãy hàng quán tấp nập, mẹ đưa nó tới một cái sân rộng. Trong sân này có một cái cây to có tán lá rất rộng nhưng không cao. Đặc biệt là có nhiều những đoạn không hiểu là cành hay là thân, đâm thẳng từ cành cây xuống đất. Mẹ đốt lên những que lửa nhỏ bốc khói nghi ngút rồi hai mẹ con cùng đi cắm những que đấy ở những chỗ này, chỗ kia; nó còn bắt chước mẹ chắp tay đứng trước làn khói mờ mờ ảo ảo. Xong rồi mẹ đưa nó đến ngồi ở một chỗ đẹp đẽ ngay bên bờ một hồ nước mênh mông và ăn những chiếc bánh tròn tròn nho nhỏ. Nó nhìn ra mặt hồ bát ngát không thấy bờ, hỏi mẹ hồ này là hồ gì, không thấy mẹ trả lời, nó quay lại thì đã không thấy mẹ đâu...


"Là Hồ Tây." Phi Long đã nói với nó, giọng hơi run. Anh còn bảo là lá sen có màu xanh thẫm, nụ sen màu hồng, bánh tôm vàng rộm và ròn thơm, ở trên có đính một con tôm nhỏ, cây trong sân là cây đa, những đoạn kia thực ra là rễ, những que lửa là những que hương, chỗ hai mẹ con đi chơi là Phủ Tây Hồ.