Tuấn và Truyền

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Chắc quý vị không ai biết Nguyễn Tuấn. Anh qua đời khi đang ngồi trong quán bánh ngọt tên là Jolly Donuts nằm ở góc Đại lộ Roscoe và Đường De Soto trong thành phố Los Angeles, nước Mỹ. Một chiếc xe hơi SUV cao và lớn đâm thẳng vào tiệm bánh lúc anh đang uống cà phê, khoảng 10 giờ đêm ngày 4 tháng Mười năm 2014.

Khi chết đi, trong túi Nguyễn Tuấn chỉ có mấy tấm vé sổ số cũ, 350 đô la tiền mặt, và một điện thoại di động. Thi hài anh được đưa vào nhà xác thành phố, tạm ghi tên là John Doe No. 278. John Doe là cái tên chung đặt cho những người không biết rõ họ, tên. Giống như lối người Việt gọi những người không rõ họ tên Nguyễn Văn Mỗ. Anh là tên Nguyễn Văn Mỗ thứ 278, trong số mấy trăm di hài vô thừa nhận trong nhà xác Los Angeles, một thành phố dân số gần 10 triệu.
Sở giảo nghiệm (Coroner) chắc đã nhờ cảnh sát hỏi nhân viên làm trong quán cà phê mà đêm nào anh cũng tới, biết người ta gọi anh là “Tuan,” họ “Nguyen.” Vậy chắc tên anh là Nguyễn Tuân hay Nguyễn Tuấn. Nhưng vì anh không mang giấy tờ nào, cũng không thấy thân nhân nào đến nhận diện, cho nên họ vẫn ghi cái tên John Doe No. 278. Dấu tay anh được đưa cho cảnh sát tìm thêm, nhưng họ tìm không thấy trong các hồ sơ lưu trữ. Cả đời anh chưa bao giờ bị bắt vì phạm tội. Có người cho biết tuổi anh, chắc sinh vào năm 1961. Sở Xe tự động (DMV) cho chạy tên Tuan Nguyen 1961 trong máy vi tính, hy vọng tìm ra các chi tiết khác. Máy cho biết có 623 người họ, tên tương tự. Nếu tìm trong hồ sơ của Sở Di trú chính phủ Mỹ, chắc có thể thấy những dấu tay giống của anh; vì khi một di dân vào nước Mỹ thế nào cũng được lấy dấu tay. Nhưng trước đây gần 40 năm chưa có máy vi tính để chứa được nhiều dữ kiện trong hồ sơ các di dân như vậy. Cuối cùng, trước pháp luật, anh chỉ là John Doe No. 278, vô danh.
Thi hài Nguyễn Tuấn đang được giữ trong phòng lạnh của thành phố, với vài trăm người khác. Người ta sẽ lấy mẫu sinh học DNA từ người anh, lưu giữ để sau này cần sẽ dùng. Trong thời gian từ ha đến sáu tháng, nếu không ai đến nhận, anh sẽ được hỏa thiêu, rồi đưa về cất tại nghĩa trang của Quận Los Angeles. Trong vài năm, nếu vẫn chưa ai tìm, tro của anh sẽ được đem chôn. Mỗi năm, vào tháng Mười Hai, thành phố sẽ làm một lễ cầu nguyện cho tất cả những người được chôn chung như anh. Tôi viết bài này để xin báo Người Việt đăng ngày 22 tháng 11 năm 2014, nhân dịp 49 ngày Nguyễn Tuấn. Để xin quý vị cùng cầu nguyện hương linh anh bước vào một cõi bình an vĩnh cửu.

TIN TỨC - Ngày 22 tháng 11 năm 2014, 12h28'17" trưa

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TIN TỨC MỚI

Thứ Bảy, ngày 22 tháng 11 năm 2014, 12h28'17" trưa

Không nên địa phương hóa Đài Truyền hình Quốc gia (Ý kiến của cô Kim Tiến):
- Khi được nghe giọng Huế tại bản tin Thời sự của Đài truyền hình Việt Nam, bà cảm thấy như thế nào?
- Tôi không bày tỏ sự bất ngờ hay thán phục. Tôi cho rằng “nhà đài” không nên “mua” lấy sự phức tạp khi đưa thêm một giọng địa phương trên sóng quốc gia. Việt Nam có 54 dân tộc anh em với văn hóa và tiếng nói riêng, mang bản sắc văn hóa vùng miền. Với sự xuất hiện của tiếng miền Nam và giờ là tiếng miền Trung, trên Đài Truyền hình Quốc gia là điều dễ nhìn thấy. Nhà đài không nên địa phương hóa Đài Truyền hình Quốc gia bởi ở mỗi tỉnh đều có đài truyền hình địa phương vẫn đang hoạt động rất đều đặn. Đấy là chưa nói tới, nếu đi sâu vào nghề còn thấy nhiều phức tạp.
- Trước nay, chúng ta có lấy tiếng nói địa phương nào làm chuẩn không?
- Từ lâu nay, chúng ta luôn lấy tiếng Thủ đô (tiếng Hà Nội) làm chuẩn và dùng trên sóng phát thanh hoặc truyền hình quốc gia. Nhưng để phân biệt thế nào là tiếng Hà Nội cũng đã là cả câu chuyện dài trong khi tiếng nói này đang bị lai tạp. Tôi đã thấy có một số phát thanh viên nói giọng Bắc chứ không phải tiếng Hà Nội trên truyền hình bởi họ không được qua những khóa đào tạo, nói và đọc theo bản năng.
Khi nói điều này, tôi biết sẽ có những khán giả cho rằng tôi quá kỹ tính. Nhưng xin thưa rằng, việc này không thể đùa được. Nhà đài chọn phát thanh viên nói giọng Hà Nội chuẩn chính là đã truyền lại cho đời sau sự chuẩn mực trong phát âm tiếng Việt phổ thông. Con cháu chúng ta sẽ không thể biết được tiếng phổ thông phát âm như thế nào là chuẩn nếu chính các thế hệ đi trước không tạo nên quy chuẩn ngay trên Đài Truyền hình Quốc gia. Người làm báo hình, báo phát thanh ngoài việc đưa thông tin còn cần giữ gìn bản sắc ngôn ngữ tiếng Việt ngay từ những cái tin nhỏ nhất... (xem chi tiết)


"Nhất tự vi y, bán tự vi y." (一字为醫,半字为醫):
“Tôi là Hoàng Minh Tuyển, Phó ban liên lạc họ Hoàng Việt Nam. Tuy chưa một lần gặp anh nhưng tôi thường vào Thư Phòng và rất thích các bài viết (....) Chúng tôi đang băn khoăn về câu đối Thủ Tướng tặng cho cụ Vũ Khiêu không biết dịch thế nào cho phải:

Sơn Hà Linh Khí Tại
Kim Cổ Nhất Hiền Nhân

Xin anh cho biết câu đối này có chỉnh không? Hình như sai luật đối? Về nghĩa có vẻ hơi bị đề cao quá phải không anh?
Nhân đây cũng đề nghị anh cho biết ý nghĩa đôi câu đối “Triết gia trong cách mạng, Nghệ sĩ giữa anh hùng” mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từng tặng GS Vũ Khiêu.”

Vì ông yêu cầu cắt nghĩa “thấu đáo” nên chúng tôi cũng xin trả lời cặn kẽ:

Về mặt thể loại, chúng tôi thử đưa ra mấy cách phân tích và loại trừ như sau:

Sơn-Hà Linh-Khí Tại
Kim-Cổ Nhất Hiền-Nhân

Những từ có gạch nối là từ ghép, không thể tách rời nhau. Nếu xếp vào diện danh từ đối với danh từ thì “sơn hà” có thể đối với “kim cổ”. Hai vế chỉ có hai từ "tại"và "nhất" là từ đơn. Theo luật “đối lời”, trước tiên muốn đối được, chúng phải đứng đối xứng với nhau ở vị trí giữa vế nọ với vế kia. Tuy nhiên, chữ “tại” đứng cuối vế đầu, chữ “nhất” đứng giữavế sau nên không thể có chuyện đối được. Tiếp đến, hai chữ “linh khí” ở vế đầu không thể đối với chữ “nhất” ở vế hai, vì một đằng là từ ghép (linh khí), một đằng là từ đơn (nhất); một đằng là danh từ, một đằng là số từ đóng vai trò làm tính từ trong câu. Như vậy, ta thấy rằng: hai chữ “linh khí” ở vế thứ nhất không tìm được “đối” (thủ) ở vế thứ hai. Vế trên còn sót lại chữ “tại” ở vị trí cuối cùng cũng chẳng biết “đối đáp” với ai, vì ở vế dưới hai chữ cuối cùng là từ ghép “hiền- nhân”.

Như vậy, xét yêu cầu phải đối từng cặp từ, đối ý, đối lời, bằng trắc đối nhau...thì hai câu "Sơn Hà Linh Khí Tại - Kim Cổ Nhất Hiền Nhân" hoàn toàn không đối và không phải là câu đối...
(đọc tiếp)
- tin tức ngày 23 tháng 11 năm 2014 gái học yếu luận tám nguyên tắc đẽo gái mạng - hôm nay - giá vàng giá xăng chứng khoán vn-index - tin mới tin nóng tin nhanh tin 24h tin tức 24h tin tức mới tin tức trong ngày tin tức online tin tức hôm nay tin tức ngày hôm nay báo mới - Google Dich Dich Tu Tieng Anh Dich Tu Dien Anh Viet Dich Tu Dong Tren Google Trang Dich Tu Dong Vietgle Dich Tu Dong Dich Tieng Anh Tu Dong Dictionary Viet Anh Tra Tu Dien Anh Viet Google Dich Anh Viet Kim Tu Dien Anh Viet Pho Viet Anh English Vietnamese Dictionary Phim 7 Vien Ngoc Rong Game 7 Vien Ngoc Rong Hinh 7 Vien Ngoc Rong Truyen 7 Vien Ngoc Rong Game Bay Vien Ngoc Rong Truyen Bay Vien Ngoc Rong Phim Bay Vien Ngoc Rong Xem Phim Dragon Ball - Đại Tướng Võ Nguyên Giáp Lễ Tang Truy Điệu An Táng Quảng Bình 30 Hoàng Diệu Linh Cữu - nga ukraine crimea putin donetsk kharkiv - trung quốc hoàng sa trường sa giàn khoan
Có bao nhiêu ông Trần Văn Truyền?: Tôi tin rằng thông báo của Ủy ban Kiểm tra trung ương chắc chắn sẽ nhận được sự đồng tình, hoan nghênh của dư luận vì thông báo đó rất cụ thể, rõ ràng, nghiêm túc. Nhưng đọc vào nội dung thông báo đó, với những khối tài sản đất đai nhà cửa... (đọc tiếp)

Sao chỉ mình tôi?: TT - Sự thật về khối tài sản của ông Trần Văn Truyền được phơi bày khiến nhiều người hi vọng sẽ tiếp tục lộ ra nhiều sự thật khác, để ông Truyền khỏi thắc mắc: “Sao chỉ mình tôi?”. Căn biệt thự tại Bến Tre - một trong những tài sản hoành tráng của... (đọc tiếp)

Thu hồi tài sản ông Trần Văn Truyền: “Đáng nhẽ việc này phải làm: "Đừng bao giờ để xảy ra những sự việc mà phải để dư luận công bố và làm ầm ĩ cả một thời gian dài rồi mới đi đến kết luận". Thu hồi tài sản ông Trần Văn Truyền: “Đáng nhẽ việc này phải làm. Một trong những biệt thự của ông Trần Văn Truyền... (đọc tiếp)

Yêu cầu kiểm điểm nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn: Ngày 21/11, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã có thông cáo báo chí về kết luận kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm về thực hiện chính sách nhà, đất đối với đồng chí Trần Văn Truyền, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Ban cán sự đảng,.. (đọc tiếp)

Chủ tịch UBND TP.HCM: Không biết ông Truyền đã có nhà: TT - Ngày 21-11, Ủy ban kiểm tra trung ương đã có thông báo về kết luận kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm về thực hiện chính sách nhà, đất đối với ông Trần Văn Truyền - nguyên tổng Thanh tra Chính... (đọc tiếp)

Ghi nhanh cuộc gặp ở nhà cụ Nguyễn Trọng Vĩnh

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Chiều 19/11/2014 Hà Nội đã vào cuối thu, bầu trời nắng vàng đẹp đẽ. Tôi tranh thủ đến thăm sức khỏe lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh. Tôi quen biết cụ đã gần 40 năm nay và rất kính trọng và khâm phục cụ về nhân cách, đạo đức cũng như tấm lòng của cụ đối với dân và đất nước. Dù năm nay đã 99 tuổi song cụ vẫn nhanh nhẹn, khỏe mạnh và minh mẫn! Mặc dù hơn tôi 26 tuổi song cụ vẫn coi tôi là một người bạn vong niên thân thiết.

Tiếp tôi, ngoài cụ còn có con gái cụ là nhà văn Nguyên Bình và chồng chị là anh Trịnh Văn Trà, một đại tá quân đội đã nghỉ hưu. Tôi đứng lên chào và xin phép cụ ra về vì đã tâm tình và trò chuyện với cụ hơn một tiếng đồng hồ thì cụ bảo tôi cố nán lại ít phút để dự buổi cụ tiếp đoàn khách của Thành ủy Hà Nội đến thăm cụ.

Năm phút sau khách đến. Dẫn đầu là Ủy viên Thường vụ Thành ủy kiêm chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Thành ủy cùng 5 quan chức của Đảng, gồm: một chuyên viên của UBKT Thành ủy, ông Phó bí thư Quận ủy Đống Đa, ông Chủ nhiệm UBKT Quận ủy Đống Đa, bà Bí thư Đảng ủy phường Kim Liên và ông Bí thư chi bộ nơi cụ sinh hoạt Đảng. Đoàn khách đi luôn vào nội dung cuộc viếng thăm: Hỏi cụ có phải là người ký vào Thư ngỏ 61 không và ai là người chấp bút, thảo ra thư đó? Họ thuyết phục cụ tuyên bố rút tên khỏi danh sách 61 đảng viên ký Thư ngỏ đó vì đã vi phạm vào quy định của Đảng, đặc biệt là "19 điều cấm" mà Đảng không cho đảng viên làm. Cụ khẳng định chính cụ là người ký vào Thư ngỏ 61 đó, và vì cụ nhiều tuổi đảng nhất 75 năm tuổi đảng nên anh em xếp cụ lên danh sách đầu tiên. Còn ai là người soạn thảo thư đó thì cụ nói là mọi người ngồi trao đổi với nhau, đều nhất trí và đồng tình những nội dung cấp thiết phải kiến nghị với Lãnh đạo Đảng như nội dung Thư ngỏ đã nêu rõ, còn ai là người chấp bút khởi thảo thì không quan trọng, cụ không đáp ứng câu hỏi này vì cụ cho rằng mọi người ký vào Thư ngỏ thì đều có trách nhiệm như nhau và sẵn sàng đối thoại, tranh luận công khai và dân chủ với Lãnh đạo Đảng về những vấn đề mà Thư ngỏ 61 đã nêu lên. Liệu Đảng có đồng ý đối thoại và tranh luận công khai với nhóm 61 đảng viên ký vào Thư ngỏ này không?

Còn về yêu cầu cụ tuyên bố rút tên khỏi danh sách những người ký tên Thư ngỏ này thì cụ nói không, dứt khoát không bao giờ tôi rút theo yêu cầu của các anh! Còn việc Đoàn kết luận cụ cùng 61 đảng viên ký tên tập thể vào Thư ngỏ là vi phạm qui định của Đảng và "19 điều cấm" không cho đảng viên làm thì cụ hoàn toàn bác bỏ, cụ nói chính những qui định đó đã triệt tiêu tinh thần dân chủ trong đảng và ngay "19 điều cấm" cũng vi phạm Điều lệ Đảng! Ông Chủ nhiệm UBKT Thành ủy trách cụ là tại sao cụ không trực tiếp góp ý kiến với Đảng theo con đường mà Đảng đã qui định mà lại tán phát những quan điểm sai trái, làm cho đảng viên và người dân hoang mang, dao động? Cụ trả lời là cụ rất thất vọng vì trong suốt gần 10 năm qua cụ đã kiên trì và chân tình góp ý, đã không dưới 10 lần viết thư tay gửi Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ban CHTW Đảng và cả Tổng Bí thư nhưng không lần nào cụ được hồi âm, trả lời! Cụ nói: Đến như cụ 16 năm là Ủy viên Trung ương Đảng (Khóa III), là lão thành cách mạng, có 75 năm tuổi đảng, mà các anh ấy trốn tránh, không thèm trả lời thì thử hỏi những góp ý, kiến nghị của các đảng viên khác các anh ấy coi ra gì?

Kinh khủng! - Bộ máy của chính phủ.

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

FB Mạnh Quân: Hôm nay (18.11.2014), Bộ trưởng Nội vụ Nguyễn Thái Bình vô tình đã "đụng chạm" Văn phòng Chính phủ khi nói:"Nhiều bộ ngành tự ý đẻ ra cấp hàm vụ trưởng, vụ phó". 

Hãy nhìn xem: thằng nào đẻ ra nhiều cấp hàm phó, trg nhất để ăn ngân sách?


Tễu: 
Kinh khủng! Kinh khủng quá!
Bộ máy như thế thì dân nào nuôi nổi! 
Trong khi đó dân oan, có người đi kiện đến 20 năm, 30 năm mà đơn chưa được ai đọc.
Trong khi trí thức, nhân sĩ, nhà khoa học đầu ngành gửi thư thì không có cả cái phiếu cảm ơn!

Họ làm những gì trong các tòa nhà sang trọng và trong các phòng máy lạnh?

Hàng không Việt đang siêu lãng phí, siêu nợ nần?

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TS Trần Đình Bá

Với giá trị tài sản lớn tới 70 tỷ USD, song năng lực vận tải của 28 sân bay hiện nay ở Việt Nam chỉ đạt 12 triệu hành khách/năm...

Theo tiến sĩ Trần Đình Bá, tác giả Chiến lược Hàng không Việt Nam, ngành hàng không Việt Nam đang phải đối diện với tình trạng siêu nợ nần và siêu lãng phí. Kiến Thức xin gửi đến độc giả ý kiến phân tích của ông về vấn đề này.

Листопад - Lá trút rơi

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

LÁ TRÚT RƠI
(Ôn-ga Béc-gôn)

Vào mùa thu, ở Mátxcơva, trên các đại lộ
người ta treo những tấm biển nhỏ với dòng chữ
"Cẩn thận, lá trút rơi"

Mùa thu, mùa thu!..
Mátxcơva mơ màng sương mù, khói
Những cánh sếu bay chấp chới mỏi
Trên những khu vườn sẫm chói lá vàng thau.

Những tấm biển con trên đại lộ đan nhau
Nhắc những người đi qua đi lại,
Vui vẻ trong tay, hay một mình chậm rãi:
"Cẩn thận, lá trút rơi!"

Trong ngõ nhỏ, xa lạ ở một nơi,
Trái tim em đơn côi và nhung nhớ.
Buổi chiều cuốn qua khung cửa sổ,
Khẽ run rẩy dưới mưa.

Ai cần em ở đây bây giờ,
Em không thể thiếu ai, ai làm em hớn hở?
Chẳng biết vì sao, em bỗng nhớ
Mátxcơva — "Cẩn thận, lá trút rơi!"

Đã chẳng cần gì, vào một lúc, ngày xưa -
Cũng nghĩa là chẳng có gì để mất:
Đã chẳng thể gọi là "thân", "thương", "duy nhất",
Cả "bạn" thường thôi cũng chả chắc... như xưa.

Đã thế tại sao em vẫn buồn vu vơ?
Tại vì em đã chia tay vĩnh viễn,
Với một con người cô đơn và cách biệt,
Cũng không phải một người vui, hay hạnh phúc gì nhiều?

Đã có những mỉa mai, đã sơ suất bao nhiêu?
Người sẽ hiểu mọi điều, người sẽ luôn chờ đợi...
Đã chẳng có gì — chỉ dịu dàng đến nỗi

Cà phê Sài Gòn

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Cà phê vốn cùng đi với con đường lịch sử. Hồi xửa hồi xưa... có một Sàigòn người ta gọi cà phê là “cà phe”, đi uống cà phê là đi uống “cà phe” với giọng điệu rất là ngộ nghĩnh... Tiếng Tây gọi cà phê là Café, tiếng Anh là Coffee nhưng mấy xì thẩu Chợ Lớn thì gọi là “cá phé”. Vậy thì café, coffee, cà phê, cà phe hay là cá phé muốn gọi sao thì gọi nhưng ai cũng hiểu đó là món thức uống màu đen có hương vị thơm ngon, uống vào có thể tỉnh người nếu uống quá đậm có thể thức ba ngày không nhắm mắt...

TRỞ VỀ THẬP KỶ 50: CÀ PHÊ VỚ

Năm một ngàn chín trăm... hồi đó người Sàigòn chưa ai biết kinh doanh với nghề bán cà phê cả. “Xếp sòng” của ngành kinh doanh... có khói này là do các xếnh xáng A Hoành. A Coón, chú Xường, chú Cảo... chủ các tiệm hủ tíu, bánh bao, há cảo, xíu mại. Vô bất cứ tiệm hủ tíu nào vào buổi sáng cũng có bán món cá phé, cà phê, cà phe đi kèm để khách có thể ngồi đó hàng giờ nhăm nhi bàn chuyện trên trời dưới đất.
Hồi đó chẳng ai biết món cà phê phin là gì đâu? Các chú Xường, chú Cảo, A Xứng, A Hía chỉ pha độc một loại cà phê vớ. Một chiếc túi vải hình phểu được may cặp với một cọng kẻm làm vành túi và cán. Cà phê bột đổ vào túi vải (gọi là bít tất, hay vớ đều được). Vì chiếc vợt cà phê nầy hơi giống như chiếc vớ dùng để mang giày nên “dân chơi” gọi đại là cà phê vớ cho vui. Chiếc vớ chứa cà phê này sau đó được nhúng vào siêu nước đang sôi, lấy đũa khuấy khuấy vài dạo xong đậy nắp siêu lại rồi... "kho" độ năm mười phút mới có thể rót ra ly mang ra cho khách.
Chính cái “quy trình” pha chế thủ công đầy phong cách Tàu này mà dân ghiền cà phê còn gọi nó là cà phê kho bởi chỉ ngon lúc mới vừa "kho nước đầu". Nếu ai đến chậm bị kho một hồi cà phê sẽ đắng như thuốc Bắc. Có mấy khu vực có những con đường qui tụ rất nhiều tiệm cà phê hủ tíu. Ở Chợ Cũ có đường MacMahon (đọc là đường Mạc Má Hồng, nay là đường Nguyễn Công Trứ) có rất nhiều tiệm cà phê kho từ sáng đến khuya. Khu Verdun – Chợ Đuổi (nay là Cách Mạng Tháng 8) cũng đáng nể bởi cà phê cà pháo huyên náo suốt ngày. Ở bùng binh Ngã Bảy (góc Điện Biên Phủ và Lê Hồng Phong bây giờ) có một tiệm cà phê hủ tíu đỏ lửa từ 4 giờ sáng cho đến tận 12 giờ đêm... Còn nếu ai đi lạc vào khu Chợ lớn còn “đã” hơn nhiều bởi giữa khuya vẫn còn có thể ngồi nhăm nhi cà phê, bánh bao, bánh tiêu, dò-chả-quải đến tận sáng hôm sau...

Vì sao tôi hút thuốc (bản dịch mới)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

VÌ SAO TÔI HÚT THUỐC
(An-tốp S.)

Có lẽ nào một người mà biết kính trọng bản thân mình lại sẽ đi hỏi xin tiền của những người qua lại? Không bao giờ. Ngay cả nếu như không có năm kô-pếch để đi tàu điện.
Khi một người có gánh nặng trong lòng, liệu anh ta có nói về nỗi bất hạnh của mình với một người ngoài cuộc hay không? Không, sẽ không nói.
Thế có ai trong chúng ta, những người hút thuốc, lại chưa từng hỏi xin thuốc của những người hoàn toàn không quen biết?
Diêm à? Người ta hỏi xin ở khắp mọi nơi bằng tất cả các thứ tiếng: "Xin lỗi anh, anh có diêm không ạ?.." Và một người sẽ tìm được bao diêm, đánh diêm. Anh ta đưa hai tay cầm que diêm đang cháy lại gần gương mặt một người không quen biết. Trong một khoảnh khắc nào đó bàn tay họ chạm vào nhau, gìn giữ ngọn lửa nhỏ.
Rồi cả người này cũng sẽ được hỏi xin lửa châm thuốc, và anh ta chìa ra điếu thuốc đang cháy.
Và một lần nữa trong một giây bàn tay của những người không quen biết lại gặp nhau.
Sẽ tiếp tục như vậy, khi mà tất cả những người mà hút thuốc còn chưa châm xong thuốc. Và những sợi dây xích nhỏ làm bằng những ngọn lửa bé tí xíu cứ nối tiếp nhau trên khắp trái đất. Bởi vì người ta hút thuốc ở Châu Âu và Châu Á, Châu Phi và Châu Úc, Nam và Bắc Châu Mỹ.
Mà khi bàn tay mọi người còn đụng vào nhau, gìn giữ ngọn lửa nhỏ, — sẽ chẳng có điều gì tồi tệ xảy ra trên trái đất cả.
Chỉ vì vậy mà tôi không bỏ hút thuốc. Nhỡ có ai đó sẽ hỏi: "Anh có lửa không?.." thì sao.

Pút-tin - Nói về Văn Hóa Đọc

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

"Chính việc đọc loại sách nghiêm túc, có chất lượng, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến mức độ khai sáng nhận thức và trình độ giáo dục của con người, đề ra các xu hướng xã hội, hình thành khuynh hướng của dân tộc tới việc đột phá trong khoa học, kinh tế, trong các lĩnh vực khác, và, có nghĩa là, ở một cấp độ lớn lao sẽ xác định các vị trí xuất phát điểm và những khả năng cạnh tranh của cả đất nước chúng ta."


"Năng lực trí tuệ và văn hóa của một dân tộc phụ thuộc không chỉ vào chuyện chúng ta đọc bao nhiêu, chúng ta xuất bản bao nhiêu, mà còn vào chuyện cuốn sách này hay cuốn sách kia sẽ hình thành nên những giá trị nhân cách và tinh thần như thế nào, hình thành nên những định hướng đạo đức và luân lý ra sao, những cuốn sách này có khiến cho chúng ta phải nghĩ ngợi, suy tư, phân tích, hay không."


Vla-đi-mia Pút-tin
Phát biểu tại Đại hội VII Liên hiệp Sách nước Nga - 28 tháng 9, 2011

Tôi mừng vì cơ hội được có mặt ở đây, được phát biểu trước các vị. Và trước tiên tôi muốn cảm ơn vì công việc mà các vị đang làm để phát triển việc xuất bản sách trong nước, để ủng hộ các văn sĩ của chúng ta, và nói tổng quát, là để truyền bá văn hóa sách ở nước ta.


Tôi nhấn mạnh: chính việc đọc loại sách nghiêm túc, có chất lượng, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến mức độ khai sáng nhận thức và trình độ giáo dục của con người, đề ra các xu hướng xã hội, hình thành khuynh hướng của dân tộc tới việc đột phá trong khoa học, kinh tế, trong các lĩnh vực khác, và, có nghĩa là, ở một cấp độ lớn lao sẽ xác định các vị trí xuất phát điểm và những khả năng cạnh tranh của cả đất nước chúng ta.


Hoàn toàn rõ ràng, là mong muốn đọc phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố thành phần, và không hề xếp ở cuối danh sách này — là vào khả năng có thể có được những tác phẩm hay cho các công dân của chúng ta. Đối với mọi người, rất quan trọng, là quyển sách có giá bao nhiêu. Đây là những vấn đề mới thật xoàng xĩnh làm sao, nhưng đây là thực tế cuộc sống: có thể mua được quyển sách hay này ở hiệu sách, đặt mua trên Internet, hoặc mượn ở thư viện hay không. Và tất nhiên, trình độ in ấn, chất lượng ấn bản là rất quan trọng — chuyện này cũng có ý nghĩa rất lớn. Một quyển sách, tất cả chúng ta đều rất hiểu, là cần phải cảm thấy dễ chịu khi cầm nó trong tay.


Nhờ những nỗ lực của các tác giả và các nhà xuất bản, ngày hôm nay một phạm vi rất rộng những sách văn học, giáo dục, và giải trí đang được giới thiệu đến độc giả của chúng ta. Nếu so sánh với năm 2000, hiện tại trên chợ sách của chúng ta đang bày bán gấp đôi số đầu sách và tạp chí. Theo chỉ số này, chúng ta đang là một trong những người dẫn đầu trên thế giới, — cùng với Mỹ, Trung Quốc và Anh.

Đôi bờ

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Два берега

Ночь была с ливнями,
И трава в росе.
Про меня "счастливая"
Говорили все.
И сама я верила,
Сердцу вопреки:
Мы с тобой два берега
У одной реки.

Утки все парами,
Как с волной волна,
Все девчата с парнями,
Только я одна.
Я ждала и верила,
Сердцу вопреки:
Мы с тобой два берега
У одной реки.

Ночь была, был рассвет,
Словно тень крыла.
У меня другого нет,
Я тебя ждала.
Всё ждала и верила,
Сердцу вопреки:
Мы с тобой два берега
У одной реки.


ĐÔI BỜ
(dao_hoa_daochu dịch)

Đêm đã trôi dưới làn mưa như trút

Những ngọn cỏ mềm sũng ướt trong đêm
Tất cả mọi người đều nói rằng em
"Cô gái ấy là một người hạnh phúc!"
Và em cũng tin đấy là sự thực
Mặc trái tim chốc chốc lại thì thầm:
"Hai người - đôi bờ của một dòng sông."

Những chú vịt từng đôi lội chơi với sóng
Sóng cũng tung bọt rắc... cùng nhau
Những cô gái những chàng trai, chụm đầu
Chỉ riêng em là một mình đơn lẻ
Em vẫn tin, vẫn đợi chờ như thế
Mặc trái tim luôn khe khẽ thì thầm:
"Hai người - đôi bờ của một dòng sông."

Đêm đã qua và bình minh trải rộng
Nhưng dường như vẫn tối sẫm đâu đây
Một mình em, một nỗi nhớ dâng đầy
Em chẳng có ai, chỉ một mình đơn lẻ
Em vẫn tin, vẫn đợi chờ như thế
Mặc trái tim luôn khe khẽ thì thầm:
"Hai người - đôi bờ của một dòng sông."

Mồ chim nhạn

10 ý kiến, và ý kiến từ facebook

MỒ CHIM NHẠN
(dao_hoa_daochu dịch)

Thế gian hỡi chữ tình khó biết,
Hứa một lời, sống chết không phai.
Trời nam đất bắc sánh vai,
Hẹn khi cánh mỏi về nơi mặn nồng.

Khi hoan lạc thì cùng vui thú,
Lúc biệt ly lại khổ vì xa.
Nam nhi rốt cuộc vẫn là
Bởi vì nhớ nguyệt thương hoa mà sầu.

Lời người nói giờ đâu gió thoảng,
Đã bay xa lên vạn tầng mây,
Thiên Sơn chiều tuyết phủ dày,
Về đâu chiếc bóng lắt lay một mình?

Sông Phần đó lặng yên tịch mịch,
Vẳng trống khua giết địch năm xưa.
Khói loang nhuộm bạc sắc cờ.
Chiêu hồn nước Sở bây giờ kịp không?

Quỷ trong núi khóc ròng, mưa gió.
Trời hờn ghen, cũng đổ châu sa.
Là hư là thực, khách qua?
Bụi hoang một nấm trước là yến oanh.

Sầu muôn thuở tơ dăng ngàn mối
Vẫn còn lưu mãi đợi tao nhân
Rượu đau, câu hát cuồng ngân
Bên mồ chim nhạn sông Phần ngày xưa.
Mô ngư nhi
(Phiên âm Hán Việt)

Vấn thế gian tình thị hà vật
Trực giao sinh tử tương hứa
Thiên nam địa bắc song phi khách
Lão sí kỷ hồi hàn thử

Hoan lạc thú
Ly biệt khổ
Tựu trung cánh hữu si nhi nữ


Quân ưng hữu ngữ
Diểu vạn lý tằng vân
Thiên sơn mộ tuyết
Chích ảnh hướng thùy khứ.

Hoành Phần lộ
Tịch mịch đương niên tiêu cổ
Hoang yên y cựu bình Sở
Chiêu hồn Sở ta hà ta cập

Sơn quỷ ám đề phong vũ
Thiên dã đố
Vị tín dữ
Oanh nhi yến tử câu hoàng thổ

Thiên sầu vạn cổ
Vi lưu đãi tao nhân
Cuồng ca thống ẩm
Lai phóng nhạn khâu xứ.
Bản dịch cũ
(dao_hoa_daochu dịch)[*]

Thế gian hỡi chữ tình khó biết,
Hứa một lời, sống chết không phai.
Trời nam đất bắc chia hai,
Chân mây cánh mỏi lại hoài những xưa.

Khi hoan lạc cùng đùa vui thú,
Lúc biệt ly lại khổ vì xa.
Nam nhi rốt cuộc cũng
Vì chưng tiếc nguyệt thương hoa mà sầu.

Lời người nói giờ đâu gió thoảng,
Đã bay xa lên vạn tầng mây,
Tháng năm núi tuyết phủ dày,
Về đâu chiếc bóng lắt lay dặm trường?

Sông Phần đó u buồn tịch mịch,
Vẳng trống khua giết địch năm xưa.
Khói loang nhuộm bạc sắc cờ.
Chiêu hồn nước Sở bây giờ kịp không?

Quỷ trong núi khóc ròng, mưa gió.
Trời hờn ghen, cũng đổ châu sa.
Là hư là thực, khách qua?
Bụi hoang một nấm trước là yến oanh.

Sầu muôn thuở tơ dăng ngàn mối
Vẫn còn lưu mãi đợi tao nhân
Rượu đau, câu hát cuồng ngân
Bên mồ chim nhạn sông Phần ngày xưa.

[*] Bản này bị anh Lãn chê: "Có chỗ hiểu sai, và vẫn còn 'văn thắng chất'."

Chiếc lá cuối cùng (bản dịch mới)

5 ý kiến, và ý kiến từ facebook






CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG

(O. Henry)

Người dịch: me() và Nhật Linh






Trong một quận nhỏ ở phía tây Quảng trường Oa-sinh-tơn những con phố đã chạy như bị điên và làm gãy chính mình thành những mảnh nhỏ được gọi là "các địa hạt". "Các địa hạt " này làm thành những góc và những đường cong kỳ quặc. Một con phố cắt qua chính nó một hoặc hai lần. Một nghệ sĩ một lần đã khám phá ra một triển vọng quý giá trên con phố này. Giả sử có một người thu tiền với một hóa đơn cho các loại màu vẽ, giấy và vải vẽ, sẽ, trong sự vượt qua lộ trình này, bất ngờ gặp chính mình đang quay trở lại, mà không có một xu đã được trả để thanh toán!


Cho nên, dân làm nghệ thuật chẳng mấy chốc đã tới Xóm Gờ-ruyn-uýt cổ kính và hơi lạ lùng, lảng vảng, săn tìm những cửa sổ phương bắc và những đầu hồi thế kỷ thứ mười tám và những gác mái Hà-lan và những khoản tiền thuê nhà thấp. Rồi họ đem vào vài chiếc ca thiếc và một hay hai cái nồi điện từ Đại lộ số Sáu, và trở thành một "làng nghề".


Trên đỉnh của một ngôi nhà gạch ba tầng béo lùn, Su và Gion-xi đã có stu-đi-ô của họ. "Gion-xi" là tên thân mật cho Gioi-en-na. Một người từ Mên; người kia từ Ca-li-pho-ni-a. Họ đã gặp gỡ tại một bàn ăn tập thể ở một hàng ăn "Của nhà Đen-mô-ni-cô" trên Phố số Tám, và thấy những sở thích của họ về nghệ thuật, món xà lách rau diếp xoăn và những ống tay áo sơ mi phồng rất là tương đắc đến nỗi stu-đi-ô chung đã từ đó mà ra.



Cấm báo chí thông tin - Quốc Hội mà như là hề!

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

FB Võ Văn Tạo: "Lằng nhằng", hay "nhập nhằng"?
Hoàng Lan/ VTC News
Ảnh bên:Chủ nhiệm VPQH Nguyễn Hạnh Phúc trả lời phỏng vấn báo chí chiều 14/11 (Ảnh HL)

Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội chính thức lên tiếng sau sự cố "nhầm lẫn" thông tin việc “báo chí không được đưa tin công bố kết quả lấy phiếu tín nhiệm”.

Chiều 13/11, Văn phòng Quốc hội đã phát đi thông cáo báo chí số 3 trong đó có nội dung đề nghị báo chí không tham dự, đưa tin việc công bố kết quả lấy phiếu tín nhiệm đối với 50 chức danh được Quốc hội bầu và phê chuẩn.
Thông tin này đã khiến nhiều phóng viên các cơ quan thông tấn báo chí bất ngờ. Một số báo đã lập tức đưa tin về với tiêu đề “báo chí không được đưa tin công bố kết quả lấy phiếu tín nhiệm”.

Tuy nhiên ngay sau đó, Văn phòng Quốc hội đã có thông cáo báo chí số 4, đính chính nội dung này, khẳng định “báo chí được đưa tin công bố kết quả lấy phiếu tín nhiệm”. Tuy vậy, việc báo chí được tham dự ra sao, bắt đầu từ thời điểm nào vẫn chưa được công bố rõ ràng.
Trả lời phỏng vấn báo chí bên ngoài hành lang Quốc hội chiều nay (14/11), Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc cho biết việc thông tin hạn chế báo chí đưa tin công bố kết quả lấy phiếu tín nhiệm chỉ là sự nhầm lẫn của cán bộ văn phòng Quốc hội.

“Đó chỉ là sự nhầm lẫn trong cách diễn đạt thông tin của anh em cán bộ văn phòng. Quốc hội không có chủ trương hạn chế báo chí, tất cả đều được làm theo đúng tinh thần Nghị quyết 35, thông tin công khai minh bạch kết quả lấy phiếu tín nhiệm đến cử tri”, ông Phúc khẳng định.

Theo Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc, báo chí được tham gia thông tin từ lúc bắt đầu bỏ phiếu. Sau đó, khi kiểm phiếu thì báo chí chờ. Đến khi có kết quả rồi thì báo chí được vào nghe, ghi hình để thông tin đầy đủ cho cử tri biết về kết quả của việc bỏ phiếu.

Đừng để cái phong bì làm vấy bẩn ngày 20/11

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Đừng để cái phong bì làm vấy bẩn ngày 20-11 

13/11/2014
 
TTO - Đừng để ngày Hiến chương nhà giáo bị méo mó nghĩa "tôn sư, trọng đạo" là những chia sẻ của bạn đọc với hai bài viết Tâm sự của cô giáo nhân ngày 20-11 và Khi thầy cô "sợ" ngày 20-11.

Chuẩn bị cho Ngày nhà giáo VN (20-11), lớp 4A Trường tiểu học Phan Bội Châu (xã Đức Mạnh, huyện Đắk Mil) say sưa luyện tập để chuẩn bị dâng tặng thầy cô giáo tiết mục văn nghệ đặc sắc nhất. Ảnh tư liệu trong bài Bài ca dâng tặng cô giáo.

TTO xin trích đăng:

- Không hiểu vì sao cái tình thầy trò giờ không còn ấm áp vô tư như xưa nữa? Xã hội thay đổi nên con mắt nhìn người thầy cũng méo mó đi chăng? Tâm sự thật lòng của cô giáo trong bài viết quả là một người thầy rất quý, biết tự trọng với nghề. Nhưng cũng chả thiếu những thầy cô bị đồng tiền trong cái phong bì của phụ huynh làm mất đi đi vẻ đẹp của thầy cô.
Chuẩn mực của người thầy giờ ra sao cho đúng đạo? Cả những kỷ luật với trò bắt úp mặt vào tường, bắt lau bảng khi phạm lỗi để cho trò đi vào nếp nghĩ cũng rất cần.
Tôi nhớ lại chuyện ngày đi học, có một cậu trò nghịch kinh khủng, cô giáo phạt úp mặt vào tường. Vẩy mực vào vở của bạn để trêu bạn, cô bắt chép lại 10 lần trang viết. Cậu trò ấy đã là tổng giám đốc vẫn chả quên tìm thăm cô này tết, ngày 20-11 kia!
Hoá ra cô giáo kỷ luật nghiêm lại cho cậu trò nhớ cô mãi, ơn cô mãi đó. Nhưng giờ thì sao cách ứng xử giữa cô và trò cứ như sinh sự với nhau, phụ huynh không chung lòng với cô thầy dạy con mình cho tử tế. Cũng bởi nhiều phụ huynh con hư, học kém vẫn mua được lời khen, cái sự bỏ qua của thầy cô bằng gói quà và cái phong bì!
Đỗ Quang Đán

- Tôi cũng từng là học sinh, con tôi giờ cũng là học sinh. Nhưng tôi thấy cách học và dạy của 2 thế hệ khác nhau nhiều quá.

Tướng Ka-lát-snhi-kốp gửi Giáo Chủ toàn Nga

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Gửi Đức Giáo Chủ
Mát-xcơ-va và Toàn Nga
Ki-rin

Thưa Cha rất thánh!

Con đã dành nhiều năm cho công việc thiết kế. Tính vào phần việc của con có hơn 150 mẫu súng, được chế tạo ra với một mục đích duy nhất — đảm bảo một sự bảo vệ đáng tin cậy cho Tổ Quốc chống lại những sự xâm phạm của kẻ thù.

Không ai có thể làm con thay đổi được quan điểm đối với đạo lý dân gian "hãy giữ thuốc súng cho khô" và "hãy chuẩn bị xe trượt tuyết vào mùa hè", bởi vì con đã được biết rất rõ, thuốc súng của chúng ta và xe trượt của chúng ta là như thế nào trong những năm hai mươi, những năm ba mươi, rồi sau đó là ngay trước cuộc Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại. Con là một người lính đã bị số phận thử thách vào năm 1941, ngay trong những tháng đầu tiên của cuộc chiến tranh kinh khủng và đầy tai họa đối với dân ta. Ơn Chúa, con đã sống sót, dù bị bầm dập và thương tích, những vết thương mà đã suốt 70 năm luôn nhắc người ta phải nhớ đến chúng.

Vâng, thân thể phải chịu đau, nhưng nỗi đau thân thể chẳng là gì cả so với những vết thương lòng, mà chúng con nhận được trong cuộc đời. Vết thương lòng năm 1941 của con không để cho con được yên cả đêm lẫn ngày. Sao lại thế được, một cường quốc như thế, một nền công nghiệp quốc phòng hùng hậu như thế, một trường phái thiết kế giỏi như thế, bao nhiêu là mẫu súng tuyệt vời có ở trong kho, vậy mà lúc lâm trận ngoài chiến trường, con và những người bạn chiến đấu của con đã không thể bảo vệ được mình. Chúng con đã không có tiểu liên và súng máy, còn loại súng trường Mo-xin-na huyền thoại thì ba người mới có một khẩu. Và vận mệnh đã phân phó sao cho một anh chàng người An-tai dạo trước, — con trai của những địa chủ bị truất quyền sở hữu và bị đày vào rừng tai-ga Xi-bia-ri, một lính xe tăng và thượng sĩ, — sẽ trở thành một nhà thiết kế vũ khí, người mà sau bốn năm khó khăn nhất đã biết cách hiện thực hóa ước mơ của mình trong một loại vũ khí kỳ diệu, — súng tiểu liên AK-47.

Sau đó, từ sau chiến tranh cho đến mới cách đây không lâu thôi, con đã lao động nhiều và vất vả, con đã không thể dừng lại được, ngày cũng không, đêm cũng không, không dời được khỏi bệ máy, nếu chưa chế tạo được mẫu vũ khí với các đặc tính đã được cải tiến. Chúng con luôn theo kịp với thời gian, trong vấn đề nào đó chúng con đã đi trước những người Mĩ đối thủ chính của chúng ta và đồng thời trong quan hệ người với người cũng đã là những người bạn, dù chúng con đã phục vụ cho những hệ thống xã hội khác nhau và không khoan nhượng lẫn nhau, trong những năm đó.

Tổng tập Chuyện cười "Phi Long và đồng đội"

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

A-đam và E-va đang nô đùa trong vườn địa đàng, thì Chúa Trời gọi:
— Lũ trẻ của ta, ta có hai món quà cho các con, nhưng các con phải tự quyết định ai sẽ nhận quà nào... Món quà đầu tiên: đái đứng...
A-đam lập tức hét ầm lên, nhảy nhót, thậm chí cộc cả đầu vào thân cây, quả quyết là mình vô cùng khát khao, thậm chí cả cuộc đời đã luôn ước mơ được đái đứng. E-va thấy ước vọng quá thế, bèn nhường bạn.
Thế là A-đam chạy lung tung khắp vườn, vui mừng, hoan hỉ, nhảy nhót, la hét, và... tè lên tất cả mọi thứ! Lên cây, lên những bông hoa, lên từng con sâu, và đơn giản là lên mặt đất.
E-va vẫn ngoan ngoãn đứng bên cạnh Chúa Trời... Và họ cùng im lặng nhìn cảnh tượng điên rồ kia... Rồi E-va nhỏ nhẻ:
— Cha của con, vậy còn món quà thứ hai thì là?..
— Não, E-va... Não..!
— Cảm ơn ch...
— Nhưng... ta buộc phải cho nốt A-đam bộ não, nếu không nó sẽ bôi bẩn tất cả mọi thứ ở đây.

o0o

Một nhà thôi miên nổi tiếng biểu diễn tại một trung tâm an dưỡng dành cho người cao tuổi. Ông tuyên bố:
— Hôm nay tôi sẽ đưa các vị vào một trạng thái xuất thần; tôi sẽ thôi miên tất tần tật, mọi người, bất cứ ai đang có mặt ở trong đại sảnh này.
Mọi người đều bị kích động và hồi hộp. Nhà thôi miên rút từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ bỏ túi cổ, lấp lánh tuyệt đẹp.
— Bây giờ, tôi muốn mọi người đều chăm chú nhìn vào chiếc đồng hồ cổ này. Đây là chiếc đồng hồ vô cùng đặc biệt. Nó đã ở trong gia đình tôi suốt sáu thế hệ.
Ông nhẹ nhàng đung đưa chiếc đồng hồ từ trước ra sau, từ sau ra trước... và cất giọng du dương:
— Dõi theo chiếc đồng hồ, dõi theo chiếc đồng hồ...
Đám đông dường như đã bắt đầu bị thôi miên và cũng đang bắt đầu lắc lư về phía trước, về phía sau... giống như chiếc đồng hồ, theo ánh sáng lập lòe phản chiếu từ bề mặt bóng loáng của nó. Hàng trăm cặp mắt đang dõi theo chiếc đồng hồ đung đưa... bất ngờ, nó trượt ra khỏi những ngón tay của nhà thôi miên và rơi xuống sàn, vỡ tan tành.

Tuyển Tập philong58.blogspot.com

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TUYỂN TẬP philong58.blogspot.com

(Tháng Tư 2012)


TỦ SÁCH TỰ DỊCH

(1) Nói về tình yêu (Truyện ngắn — A.P. Trê-khốp) — Đơn ngữ, song ngữ

(2) Tôi đã yêu nàng (Thơ — A.X. Pút-skin)

(3) Lá trút rơi (Thơ — Ôn-ga Béc-gôn)

(4) Đôi bờ (Thơ)

(5) Mồ chim nhạn (Thơ — Nguyên Hiếu Vấn)

(6) Trên nước dạo chơi (Thơ)

(7) I-van Bu-nhin (Nhật ký — K.G. Pau-tốp-xki)

(8) Mảnh trái phá cuối cùng (Nhật ký — K.G. Pau-tốp-xki)

(9) I-li-a Nhà Tiên Tri (Truyện ngắn — I.A. Bu-nhin) — Đơn ngữ, song ngữ

(10) Rằm tháng giêng (Thơ — Bác Hồ)

(11) Chiếc lá cuối cùng (Truyện ngắn — O. Henry) — Song ngữ (bản dịch mới — philong58.blogspot.com)

(12) Những tấm lòng và những bàn tay (Truyện ngắn — O. Henry) — Song ngữ (bản dịch mới — philong58.blogspot.com)

(13) Những ổ bánh mì mê hoặc (Truyện ngắn — O. Henry)(bản dịch mới — philong58.blogspot.com)

(14) Hòn đảo của bác sĩ Moreau (Tiểu thuyết — H.G. Wells) — Đơn ngữ, song ngữ


ĐỊA CHỈ DOWNLOAD:

http://www.mediafire.com/?yfwjsk4tkg1dphh

https://rapidshare.com/files/49808450/philong58_-_Tuyen_tap_Thang_Tu_2012.rar


TỦ SÁCH TỰ VIẾT

(1) Hội thảo khoa học

(2) Chụp ảnh

(3) Bắn vịt

(4) Chính ra

(5) Cu Nhớn, Cu Nhỏ

(6) Đào chim to

(7) Tiếng vĩ

(8) Động cơ vĩnh cửu

(9) Bảy viên ngọc rồng

(10) Sông chảy ra biển

(11) A hundred miles

(12) Năm mười mười lăm hai mươi

(13) Chim Cát

(14) Chuồn chuồn Ngô

(15) Một buổi quyên góp

(16) Giăm bông trực tuyến

(17) Bánh Trung Thu

(18) Girl

(19) A-rờ-bát

(20) Bóng ma

(21) Ai đã giết ông Mút-đờ-rốp

(22) I-u-li-a

(23) Nước mắt mùa hạ


HƯỚNG DẪN CÁCH DÙNG TỦ SÁCH me():

Trên trang chủ: http://philong58.blogspot.com/2010/08/lac-giua-am-dieu-hanh.html


Hướng dẫn nhanh:

1) Giải nén file ".rar" vừa download => được các file ".lcd"


Trong chương trình me():

2) Bấm nút: "Thư viện" => me() mở giao diện tủ sách (bướm bay)

3) Bấm nút: "Thêm truyện mới" => me() mở giao diện "Open File"

4) Chọn file ".lcd" vừa giải nén, bấm "Open" (hoặc click đúp) => me() cho quyển sách vừa chọn vào thư viện

5) Chọn truyện trong thư viện (danh sách), bấm "Mở ra đọc" (hoặc click đúp)