TIN TỨC - Ngày 2 tháng 9 năm 2015, 10h2'46" sáng

5 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TIN TỨC MỚI

Thứ Tư, ngày 2 tháng 9 năm 2015, 10h2'46" sáng

Học tập đạo đức Hồ Chí Minh như thế để làm gì?:
Mới mấy ngày trước đó thôi, ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có đến thắp hương cho chủ tịch Hồ Chí Minh. Ông Trọng có nhắc nhở và căn dặn các chiến sĩ, cán bộ, đảng viên hãy noi gương đạo đức của vị chủ tịch đầu tiên. Ông nhắc lại lời dạy của cụ Hồ Chí Minh, quét sạch chủ nghĩa cá nhân và hãy là luôn nghĩ mình là người công bộc của nhân dân.

Trong ngày kỉ niệm 85 ngày thành lập Đảng cộng sản Việt Nam. Ông Tổng bí thư cũng nhắc đến sự hi sinh mất mát của 160 ngàn đảng viên trải qua 2 cuộc kháng chiến. Với cái giá đấy đất nước và đảng mới có vị thế như ngày nay. Ông cũng mong muốn tất cả các đảng viên sống trong sạch, liêm khiết, chống tệ nạn tham nhũng và xứng đáng với vinh quang của quá khứ.

Nhưng tấm ảnh chụp cảnh ông bí thư đoàn Nguyễn Đắc Vinh đến chúc tết đầu năm nhà ông Nông Đức Mạnh nói lên rất nhiều điều kỳ lạ. Không rõ ông Mạnh răn dạy thế hệ kế cận điều cao đạo như thế nào? Nhưng nếu có răn dạy thì nhìn cái cảnh vương giả ở phòng khách chắc chắn ai cũng choáng váng, khó tĩnh tâm mà lĩnh hội được ý ông cựu Tổng bí thư nói cái gì... (xem chi tiết)


Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần 54):
Nhưng nếu Chúa phù hộ thật, thì sao những chuyện như chuyện này lại đang xảy ra?.. Hay có thể... bây giờ thì họ cầu, còn trước đây họ đã phạm phải những lỗi lầm nào đó, và chính Chúa lại đang phạt họ?.. Thế thì "phù hộ" đại khái cũng giống kiểu bố đánh, còn con thì vừa khóc vừa xin bố ơi bố đừng đánh con.
Ngay cả thế, thì chuyện bố phạt con này vẫn mù mờ. Phi Long đã kể tôi nghe về Nạn Hồng Thủy, anh bảo quả đất ngày xưa là một quả khác, rồi lúc phạt các con, Chúa đã nghiêng trục của nó đi ba mươi độ, làm cho nước trào lung tung, và quả đất thành ra quả bây giờ.
Nhưng làm thế thì con tốt con xấu gì cũng đều lụt chết ráo, — kiểu một người phạm tội chém cả nhà này, mục đích là để trừ hậu họa, nhưng Chúa mà cũng sợ bị báo thù hay sao? Không thì chả lẽ cả quả đất chỉ có mỗi ông già Nô-ê và một đám cầm thú là đáng được sống?
Mà thế nào cũng được, bất cần hiểu nguyên do, nếu cứ dính vài con vi-rút, là cài lại hết cả hệ điều hành, — thế thì Chúa có khác gì anh Xéc-giô tôi?
Hẳn là Chúa không muốn giống anh Xéc-giô, — lần sau, Chúa không cài lại hệ điều hành, mà điều con trai mình xuống, chuyên để cho vi-rút ăn, thay vì ăn những người khác. Phi Long bảo trong lúc đợi chờ Giu-đa dẫn vi-rút tới ăn mình, Chúa Con, là Chúa Giê-xu, đã phân vân và hoảng hốt vô cùng; sợ đến vãi mồ hôi, Chúa Giê-xu đã gọi cho bố ba lần liền để xin, nhưng không ăn thua.
Lúc đó chắc ngài còn chưa biết là mình có thể phục sinh, mà phục sinh rồi, thì hình như còn ngon hơn...
Nếu thế chẳng thà chết quách!
Nhưng như chúng tôi đây thì liệu có phục sinh được không? Đã đành, về lý mà nói thì chúng tôi cũng đều là con của Chúa cả... Nhưng nói gì nói, con đàn thì làm sao mà bằng được con cầu tự?..
Tôi chợt phì cười, — tôi nhớ có lần anh Xéc-giô chăm chú ngồi nghe Phi Long kể:
— Đến ngày thứ bảy Chúa quyết định nghỉ, nhưng Người chợt nhớ ra là còn một việc phải làm nốt. Người đến bên mép Thiên Đường, ngồi xuống, và đầy sảng khoái, Người bèn ị một bãi to. Thế là trên đời có người Tàu.
Anh Xéc-giô bảo là hồi trước Phi Long có chơi với mấy sinh viên Tàu, — nói gì nói, người Việt người Tàu vốn là giống gần gũi. Có lần đang đú thì đàn bị đứt dây "thứ ba từ dưới lên", Phi Long bèn chạy xuống tìm một bạn Tàu của mình, tên là Thao, — ở chỗ Thao đúng là còn một cái dây đàn mới. Mấy tháng sau, Thao nhắc trả dây đàn, Phi Long đã ngồi đờ đẫn toàn thân ra mất một lúc, y hệt Lã Bố gặp phải Điêu Thuyền. Từ đó — trả dây đàn xong — anh không chơi với các bạn Tàu nữa.
Càng đêm, không khí ở Nhà Trắng càng sặc mùi "trận địa". Những người lớn đều đang chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, chắc mường tượng được là cầm ô thì chiến đấu sẽ bị vướng, nên tôi thấy nhiều người đã thay ô bằng áo mưa. Trẻ con, chẳng vào "biên chế" nào cả, nên loại "đại hiệp" độc lai độc vãng như tôi tự thấy tốt nhất nên làm sợi dây nối một vài biên chế có liên quan, tức là làm liên lạc giữa những người nhà tôi, — theo Phi Long kể, thì cha đẻ của ngành Bưu chính Viễn thông Việt Nam quê anh vốn cũng là một cậu bé liên lạc, tên là Kim Đồng.
Từ lúc đội của anh Kốt-xchi-a ra Vành đai Vườn tược, đã có mấy lần báo động chuẩn bị chiến đấu...
(đọc tiếp)
- tin tức ngày 3 tháng 9 năm 2015 gái học yếu luận tám nguyên tắc đẽo gái mạng - hôm nay - giá vàng giá xăng chứng khoán vn-index - tin mới tin nóng tin nhanh tin 24h tin tức 24h tin tức mới tin tức trong ngày tin tức online tin tức hôm nay tin tức ngày hôm nay báo mới - Google Dich Dich Tu Tieng Anh Dich Tu Dien Anh Viet Dich Tu Dong Tren Google Trang Dich Tu Dong Vietgle Dich Tu Dong Dich Tieng Anh Tu Dong Dictionary Viet Anh Tra Tu Dien Anh Viet Google Dich Anh Viet Kim Tu Dien Anh Viet Pho Viet Anh English Vietnamese Dictionary Phim 7 Vien Ngoc Rong Game 7 Vien Ngoc Rong Hinh 7 Vien Ngoc Rong Truyen 7 Vien Ngoc Rong Game Bay Vien Ngoc Rong Truyen Bay Vien Ngoc Rong Phim Bay Vien Ngoc Rong Xem Phim Dragon Ball - khuyến mại vinaphone viettel mobifone - nga ukraine crimea putin donetsk kharkiv - trung quốc hoàng sa trường sa giàn khoan đảo nhân tạo - hà nội cây xanh
Toàn cảnh lễ mít tinh, diễu binh, diễu hành kỷ niệm 70 năm Quốc khánh: VOV.VN - Lễ mít tinh, diễu binh, diễu hành kỷ niệm 70 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh nước CHXHCN Việt Nam diễn ra từ 7h sáng ngày 2/9 tại Hà Nội. 9h15: Các khối diễu binh, diễu hành kết thúc ở phố Liễu Giai và Trần Khánh Dư. Người... (đọc tiếp)

TRỰC TIẾP Lễ diễu binh: Trùng trùng quân đi như sóng: TPO - Ngọn lửa đã bừng cháy trên đài lửa mở đầu Lễ mit tinh, diễu binh, diễu hành kỷ niệm 70 năm Cách mạng tháng 8 và Quốc khánh 2/9 với sự tham dự của hơn 3 vạn người. Ấn F5 để liên tục cập nhật. Đi đầu đội hình diễu binh là xe Chỉ huy, do... (đọc tiếp)

Diễu binh, diễu hành trọng thể tại Lễ kỷ niệm 70 năm Quốc khánh 2-9: NDĐT- Sáng ngày 2-9, Lễ mít-tinh, diễu binh, diễu hành kỷ niệm 70 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2-9 đã diễn ra trọng thể tại Quảng trường Ba Đình lịch sử tại Thủ đô Hà Nội. Dự lễ kỷ niệm có đồng chí Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư... (đọc tiếp)

Trực tiếp: Hào hùng diễu binh, diễu hành kỷ niệm 70 năm Quốc khánh: VOV.VN - Lễ mít tinh, diễu binh, diễu hành kỷ niệm 70 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh nước CHXHCN Việt Nam diễn ra từ 7h sáng nay (2/9) tại Hà Nội. Bấm F5 để tiếp tục cập nhật... 8h: Người dân trên các tuyến phố vẫn đang háo hức đón... (đọc tiếp)

Vang vọng mít tinh, diễu binh, diễu hành Quốc khánh 2/9: (Thanh tra) - Đúng 7 giờ sáng nay (2/9), Lễ mít tinh, diễu binh, diễu hành Kỷ niệm 70 năm Cách mạng Tháng Tám (19/8/1945-19/8/2015) và Quốc khánh nước Cộng hòa XHCN Việt Nam (2/9/1945-2/9/2015) được long trọng tổ chức tại Quảng trường Ba... (đọc tiếp)

Một bài Quốc Ca giá bao nhiêu?

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Một bài quốc ca giá bao nhiêu?
Tuấn Khanh
29-08-2015
 

Câu chuyện đề nghị thu tiền tác quyền của bài Tiến quốc ca ở Việt Nam hiện nay, gợi lên không ít điều phải bàn, liên quan đến danh dự một quốc gia, cũng như của chính tác giả bài hát đó. Tuy chuyện ông Phó Đức Phương, giám đốc Trung bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam (VCPMC), nêu ra có vẻ rất lạ thường, như lại là cơ hội để công chúng được một dịp nhìn thấy mọi góc cạnh của ứng xử, của hiện trạng về bài quốc ca tại Việt Nam.

Có lẽ, trong lịch sử Việt Nam cho đến nay, chưa có bài hát nào được sử dụng nhiều bằng bài Tiến Quân Ca, bởi tính khách quan, đó là bài hát được Quốc hội của miền Bắc Việt Nam, năm 1946, lúc đó còn mang tên là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, chọn là bài hát chủ đề giới thiệu một chính thể - một national anthem, mà cho tới nay chưa có sự thay đổi chính thức nào. Mặc dù sau khi Việt Nam không còn chiến tranh và chính thức đổi tên là Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, bài hát này vẫn được vang lên với tư cách là một bài quốc ca.

Nếu tính thành tiền tác quyền, bằng giá của một ca khúc bình thường mà VCPMC vẫn thu hiện nay, tiền tác quyền của của riêng bài hát này (kể cả truy thu) của nhạc sĩ Văn Cao có thể lên đến hàng trăm tỉ đồng Việt Nam. Và nếu được như vậy, nhạc sĩ Văn Cao có thể đi vào lịch sử âm nhạc thế giới qua sự kiện 20 năm sau khi mất, vẫn làm ra những số tiền khổng lồ. Hãy thử tưởng tượng, nếu còn sống đến lúc này, có lẽ nhạc sĩ Văn Cao sẽ là một trong những nghệ sĩ - đại gia hàng đầu của Việt Nam.

Tiếc thay lúc sinh thời, đời của ông không được một phần nho nhỏ nào như vậy. Nhạc sĩ Văn Cao (1923-1995) ra đi trong sự thanh bạch và nghèo khó. Tháng 2.1993, trong chuyến đi của tổng thống Pháp François Mitterrand đến Hà Nội, Việt Nam, những người cùng thời kể lại rằng ngôi nhà của nhạc sĩ Văn Cao bất ngờ được chọn là một trong những điểm ghé qua, bên cạnh danh sách các điểm đến là chiến trường Điện Biên Phủ xưa, Văn Miếu… Khi ấy, chỉ được biết trước một vài tiếng đồng hồ, nhà nhạc sĩ Văn Cao đã được vội vã tổ chức lại cho tươm tất hơn, cũng như phía chính phủ Việt Nam cũng bất ngờ cho biết sẽ lập khoản trợ cấp vài trăm đồng trong một thời gian, vì nhận ra ông đang có cuộc sống quá chật vật.

Nhưng ngay lúc sinh thời, khi tác phẩm của mình được chọn làm quốc ca, nhạc sĩ Văn Cao lúc đó ắt hẳn cũng mang nhiều tâm trạng khó tả, không thể nào lên tiếng bất cứ điều gì được. Khó mà biết được ông lặng lẽ hay ông im lặng.

Năm 1956, khi tham gia phong trào Nhân Văn - Giai Phẩm của các trí thức hàng đầu Việt Nam lúc bấy giờ, nhạc sĩ Văn Cao đã phải đối đầu với nhiều đợt phủ nhận tác phẩm của ông. Năm 1958, chính phủ miền Bắc Việt Nam đã dự định dùng bài Bài ca cách mạng tiến quân của Đỗ Nhuận để thay cho Tiến Quân Ca, thế nhưng không hiểu sao, bài hát Tiến Quân Ca cứ in vào tâm trí người dân, không đổi được. Dù vẫn phải sử dụng, nhưng ít ai để ý là nhiều năm liền sau đó, đến tận năm 1980, chính sách dùng quốc thiều để thay cho các buổi hát quốc ca đã được áp dụng khắp nơi.

Địt mẹ thằng Phạm Vũ Luận

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

clip_image002

Học sinh, sinh viên không phải là Chuột Bạch!

Chia sẻ nỗi bức xúc của cộng đồng mạng mấy ngày qua về những chính sách gần đây của Bộ Giáo dục và Đào tạo, sáng 24/8/2015, một Facebooker có tên “Hoàng Thành” đã đăng lên Facebook một bức ảnh của mình, trong đó anh cầm trên tay poster hình con chuột bạch đang bị tiêm thuốc, với dòng chữ: “Học sinh, sinh viên không phải là CHUỘT BẠCH”. Hình ảnh đó thu hút được sự quan tâm của người dùng Facebook. Phóng viên (PV) đã nhanh chóng liên lạc với Hoàng Thành để phỏng vấn.

PV: Chào bạn, bạn có thể cho biết vì sao bạn có ý tưởng chụp tấm hình đó?

Hoàng Thành: Gần đây tôi thấy trên mạng nhiều người bức xúc về kỳ thi THPT Quốc gia do Bộ Giáo dục và Đào tạo tổ chức (gộp kỳ thi tốt nghiệp THPT và kỳ thi Đại học làm một - PV), nhìn thấy cảnh nhiều bạn trẻ và gia đình dở khóc dở cười do đây là lần đầu thử nghiệm cách thi này, họ loay hoay vì lạ lẫm. Tôi liền liên tưởng đến những gì bản thân mình đã trải qua thời còn đi học, tôi cũng là “chuột bạch” của nhiều chính sách giáo dục tương tự. Nào là thay sách giáo khoa, nào là thí điểm chương trình dạy và học mới… đúng là dở khóc dở cười thật. Vì thế mà tôi nảy ra ý định chụp bức ảnh này như một cách để biểu đạt ý kiến.

PV: Bạn thực hiện bức ảnh đó như thế nào?

Hoàng Thành: Chiều hôm qua, Chủ nhật ngày 23/8, tôi tự tải hình ảnh chú chuột bạch về máy, sửa sang, thêm chữ và in ra. Sau đó tôi đến trước cổng trụ sở Bộ Giáo dục và Đào tạo tại số 49, đường Đại Cồ Việt, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội và nhờ một người qua đường chụp giúp. Rất may là bức hình cũng đẹp (cười).

PV: Được cộng đồng mạng ủng hộ, bạn cảm thấy thế nào?

Hoàng Thành: Tôi rất vui vì được nhiều người ủng hộ. Điều đó chứng tỏ có rất nhiều người có nỗi bức xúc giống tôi. Đã có nhiều người chia sẻ tấm hình, tôi mong rằng thông điệp trên tấm hình đó có thể đến được với ông Phạm Vũ Luận - Bộ trưởng Giáo dục và Đào tạo - và những nhà quản lý giáo dục khác.

PV: Có những ý kiến cho rằng chính sách về kỳ thi THPT Quốc gia lần này không sai. Bạn nghĩ sao về những ý kiến đó?

Hoàng Thành: Dường như các chuyên gia tính toán dựa trên các con số và đưa ra quyết định một cách máy móc, mà họ quên mất rằng đối tượng cần được hưởng lợi nhiều nhất từ một chính sách giáo dục là các em học sinh. Nên dù chính sách đó là gì thì cũng cần tìm hiểu ý kiến của các em học sinh, tiến hành nghiên cứu nhu cầu xã hội và cho chạy thử nghiệm trước khi tiến hành ra chính sách.

Tiểu luận về nhậu

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Cái chõng tre (hoặc cái bàn mộc cũ kĩ) giữa lòng Hà nội, trên đó bày mấy lọ kẹo lạc, kẹo vừng, chai rượi trắng, chiếc điếu cày, ống đóm, ngọn đèn dầu... và một cái ủ tích lúc nào cũng sẵn sàng rót ra những cốc nước trà đặc quánh, nghi ngút hương thơm. Tất nhiên không thể thiếu chiếc ghế băng cũ kĩ, đã lên nước nâu bóng nằm hờ hững phía bên ngoài, dăm chiếc ghế nhựa oắt con, cơ động mà kích thước và sức chịu lực được tính toán vừa đủ với kích cỡ và trọng lượng của giống người mũi tẹt, da vàng... Đấy là vật.

Còn người thì bên trong cái chõng (hoặc cái bàn) cổ kính ấy, thế nào cũng có hoặc một ông già, hoặc một bà lão răn reo phúc hậu, sẵn sàng lặng thinh trước thời cuộc mà cũng sẵn sàng góp vào đôi ba câu chuyện... Khỏi nói thì ai cũng biết đó là một trong vô vàn quán nước trà ở Thủ đô. Và gần đấy, thế nào cũng có một hàng phở, hàng bánh cuốn hay bún ốc, bún riêu gì đó, đại loại là một hàng quà sáng...

Sở dĩ có sự “cộng sinh” muôn đời ấy giữa “ăn” và “uống” bởi quán ăn ở Hà thành thường chỉ phục vụ ăn với lau mồm qua loa bằng những mảnh giấy đủ màu trắng đục, xanh, vàng, tím... (không thể trắng tinh bởi chúng được tái chế bằng giấy loại), cắt vuông vắn mỗi chiều năm xăng ti mét. Còn súc miệng xỉa răng ư? Xin mời bước đi chỗ khác. Người Thủ đô vốn thong thả, đường hoàng, súng bắn đến đít cũng không việc gì phải vội. Còn gì lý tưởng hơn là sáng nào điểm tâm xong cũng lê đến gọi một cốc trà nghi ngút ấy, ngắm phố phường mà thả ra mấy câu chuyện gẫu, lạ quen gì thì cũng sẵn sàng góp mỗi người vài câu, từ chuyện thế sự trên trời đến chuyện bóng đá, chuyện yêu đương, ngoại tình... Nhất là chuyện ăn cắp, ăn trộm của thiên hạ thì có mà “bàn” đến cả trăm năm cũng không hết. Thế rồi hờ hững ngó đồng hồ, thế rồi uể oải đứng lên... thế rồi lừ lừ trôi đến cơ quan có khi lại bắt đầu một câu chuyện gẫu khác...

Cách Thủ đô một ngàn rưởi cây số về phía Nam là Sài gòn thì bói không ra một quán nước trà như thế. Thay vào đó là nhan nhản quán cà phê. Những nơi này với ưu thế đèn mờ, tranh tối tranh sáng lại có âm nhạc xập xình dậm dựt, được sinh ra chủ yếu để phục vụ các cặp tình nhân, hoặc là nơi thả hồn của các thi sĩ giữa lúc nghĩ hai bài thơ không đầu không cuối, không để làm gì, hoặc có khi là nơi định thần, âm u tưởng tượng của những nhà văn đang bị khủng hoảng (thừa) các đề tài ca ngợi, yêu đương, hay thất tình tay ba tay bốn... đến nỗi không thèm viết thì thôi, cứ động viết ra là y như chữ nào, chữ nấy cứ... rối rít cả lên. Ngoài những công dụng cực kì nhân sinh, tràn trề lãng mạn như thế, các quán cà phê kiểu ấy còn là một chốn lý tưởng để cho những hạng con buôn hẹn hò, chụm đầu bàn bạc những áp phe không thể nào minh bạch...

HOA "LẠ" VÀ GIỌNG LƯỠI CỦA QUAN CHỨC HÀ NỘI

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

“Hoa lạ” trồng bên hồ Hoàn Kiếm 
có nguồn gốc từ Trung Quốc?

Dân trí
Thứ Năm, 13/08/2015 - 15:17

Trước thông tin cho rằng một số giống hoa trang trí bên hồ Hoàn Kiếm hiện nay có xuất xứ từ Trung Quốc, đại diện Ban Quản lý Hồ Gươm và công ty cung cấp hoa khẳng định, tất cả hoa trông bên hồ đều có nguồn gốc từ Đà Lạt (Lâm Đồng) và Hà Nội.
>> Trồng hàng nghìn chậu hoa bên hồ Hoàn Kiếm mừng Ngày Quốc khánh

Những ngày gần đây, Hà Nội gấp rút trang trí lại cảnh quan xung quanh hồ Hoàn Kiếm cũng như một số tuyến phố trung tâm, hướng đến kỷ niệm 70 năm ngày Cách mạng tháng Tám (19/8/1945-19/8/2015) và ngày Quốc khánh nước CHXHCN Việt Nam 2/9. Những thảm hoa đủ loại sặc sỡ sắc màu đươc các công nhân tỉa tót, bài trí theo thiết kế bên hồ. Đến nay, mọi công việc “trang điểm” cho Hồ Gươm gần như đã hoàn tất.

Bên ngoài các thùng giấy đựng hoa có nhiều dòng chữ Trung Quốc khiến người dân
cho rằng các giống hoa trồng bên hồ được nhập về từ Trung Quốc.

Tuy nhiên, qua quan sát có thể thấy các thùng giấy đựng hoa đều in chữ Trung Quốc. Nhiều người dân hoài nghi loài hoa được trang trí bên Hồ Gươm được nhập về từ Trung Quốc? Người dân băn khoăn: Nước ta có biết bao làng hoa, vựa hoa, thành phố hoa nổi tiếng, cớ sao phải nhập hoa Trung Quốc về trồng bên Hồ Gươm?


Trả lời cho băn khoăn này, ông Nguyễn Minh Tuấn, Trưởng Ban quản lý Hồ Gươm cho biết, những loại hoa trên đều có nguồn gốc trong nước. “Chúng tôi đã kiểm tra kỹ giống hoa mà người dân phản ánh, đó là hoa hồng môn có nguồn gốc trong nước, cụ thể là Đà Lạt chứ không phải hoa nhập khẩu”, ông Nguyễn Minh Tuấn khẳng định.

Đơn vị cung cấp và trực tiếp trồng một phần hoa bên Hồ Gươm cũng khẳng định tất cả các loại hoa ở đây có nguồn gốc ở trong nước. Với giống hoa hồng môn có màu đỏ rực, được công nhân trồng rất nhiều bên hồ những ngày qua, đại diện đơn vị cung cấp hoa cho biết, loại hoa này được chuyển từ Đà Lạt ra Hà Nội; có giấy tờ, hóa đơn cụ thể để chứng minh cho việc này.

Các bên đều khẳng định đây là hoa hồng môn có nguồn gốc ở Đà Lạt (Lâm Đồng)

Về băn khoăn tại sao hoa có nguồn gốc ở Đà Lạt lại được đóng gói trong thùng giấy in chữ Trung Quốc, đại diện đơn vị cung cấp hoa cho biết, đơn vị này không chuyên trong việc đóng gói nên thường mua các loại thùng có sẵn (phổ biến nhất là thùng của một hãng thuốc lá) về đựng hoa để vận chuyển đi các nơi.

Phố cổ Hà Nội bóng lồn lộn nhất thế giới

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Trước sự quan tâm của bạn đọc về việc lát đá mặt đường một số tuyến phố cổ, chúng tôi đã trao đổi với lãnh đạo quận Hoàn Kiếm.

Việc lát đá 11 tuyến phố trong khu phố cổ Hà Nội đã đi đến đâu rồi, thưa ông?
— Hiện nay chúng tôi đang trong quá trình lập dự án, thiết kế, xin tiền để lát loại đá bóng nhất thế giới cho 11 tuyến phố cổ Hà Nội.

Tiền để lát đá phố cổ được lấy từ đâu?
— Giờ quận Hoàn Kiếm sẽ xin được lát đá bằng tiền ngân sách quận.

Phố cổ lát loại đá bóng nhất thế giới thực sự thuận tiện cho việc đi lại hay chỉ có giá trị biểu tượng?
— Khu vực phố cổ lát loại đá bóng nhất thế giới sau này sẽ là đầu tàu kinh tế của Hà Nội và Việt Nam. Trên thế giới cũng vậy, khu vực nào phố có lát đá bóng lộn thì khu đó sẽ thành đầu tàu kinh tế, trung tâm thương mại rất lớn của địa phương đó. Sau khi phố cổ được lát loại đá bóng nhất thế giới, nơi đây sẽ là điểm đến của khách du lịch, đưa kinh tế phát triển mạnh mẽ. Ngoài ra, phố lát đá bóng lộn cũng có vai trò trong việc đi lại và có cả ý nghĩa với an ninh quốc phòng nữa.

Từ khi có chủ trương đến khi lát loại đá bóng nhất thế giới cho phố cổ sẽ phải mất bao nhiêu thời gian?
— Trung bình từ sau khi có sự đồng ý của Chính phủ đến khi lát được đá phải mất năm năm. Riêng khâu chọn đá cũng phải mất 2-3 năm. Khi chọn được đá rồi, sẽ mang ra lấy ý kiến tham khảo của những chuyên gia và người dân. Đơn vị được lựa chọn để chọn đá cũng phải đến từ nước ngoài bởi ở Việt Nam chưa có tiêu chuẩn kỹ thuật cho loại đá bóng nhất thế giới như thế này.

Chủ trương lát loại đá bóng nhất thế giới là của quận Hoàn Kiếm?
— Ý tưởng của quận Hoàn Kiếm là như vậy, tuy nhiên ý tưởng tuyệt vời đó có thành hiện thực được không còn phụ thuộc nhiều vấn đề, ví dụ như nền đất ở nơi lát đá có đáp ứng được loại đá bóng nhất thế giới như vậy không. Phố lát đá bóng nhất thế giới giống như biểu tượng để giới thiệu với bạn bè quốc tế. Khi chúng ta làm marketing cho một đất nước thì mình phải có một cái gì đó để mang ra giới thiệu chứ. Ý tưởng của chúng tôi lát loại đá bóng nhất thế giới là lát phố bóng nhất thế giới để làm biểu tượng của Việt Nam, đồng thời thu hút khách du lịch. Phố cổ Hà Nội có bóng lồn lộn hơn phố của người ta một chút cũng dễ cho chúng ta khi làm marketing cho đất nước. Ví dụ vịnh Hạ Long, hang Sơn Đoòng, bánh tét to và dài chính là những cái mình đưa ra để giới thiệu với bạn bè quốc tế trong thời kỳ hội nhập chứ không thể cứ mang mãi chiến tranh ra để quảng bá hình ảnh đất nước được.

Mười mấy giây nhạc tàu - Một sơ xuất có hệ thống

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Cuối năm 2006, có một ca sĩ từ Hà Nội vào Sài Gòn trong một tâm trạng trầm uất nặng nề, do vướng vào một scandal tình ái ngoài ý muốn, chuyện rất ầm ĩ trên internet. Năm đó, muốn giúp cô quay lại với sân khấu, tôi quyết đưa cô vào danh sách biểu diễn trong một chương trình văn nghệ ngoài trời, diễn ra tại trung tâm thành phố. Dĩ nhiên, đó là một cuộc tranh đấu vật vã muôn phần để vượt qua các hàng rào kiểm duyệt ý thức lẫn thói đạo đức giả của các người có chức phận lúc đó.

Ấy vậy mà, khi đến tiết mục của cô, khi chỉ mới hơn 10 giây nhạc dạo của bài hát mà cô vẫn hay trình diễn, một viên chức mặt còn măng sữa của Thành Đoàn TNCS đã lao đến chỗ tôi và hét lên “ai cho loại người này lên sân khấu?”. Thậm chí, dù cô ca sĩ đó đang hát được gần nửa bài, viên chức đó vẫn loay hoay mưu tìm cách đuổi cô ca sĩ ấy xuống.

Nói đến vậy, để biết, ở Việt Nam, kiểm duyệt là một bàn tay sắt với mọi loại chương trình, đặc biệt chương trình gọi là trực tiếp với công chúng. Bất chấp nội dung là gì, ý thức chính trị và kiểm duyệt len lỏi vào mọi nơi: từng chữ của một bài hát, từng chiếc áo trong phòng hoá trang của nữ diễn viên, thậm chí động tác trên sân khấu cũng được ràng buộc bởi những quy tắc nào đó, để phù hợp với sân khấu xã hội chủ nghĩa. Thậm chí để bảo đảm tính an ninh chính trị, hầu hết các chương trình gọi là trực tiếp, vẫn phát trễ sau 30 phút của giờ diễn thật.

Nên, khi NSND Lê Hùng nói rằng đoạn nhạc quốc ca thứ hai của người Trung Quốc chỉ có mười mấy giây đó, là một việc sơ xuất và có vẻ như không đáng, là điều khó tin được. Mười mấy giây của bài hát ngợi ca Trung Quốc trong chương trình mang tên Khát vọng đoàn tụ - một chương trình diễn ra vào ngày 27/7 vừa rồi để tưởng nhớ đến những người lính Việt Nam đã chết, mà gần nhất trong lịch sử là chết oai hùng, chết tức tưởi... để bảo vệ đất nước trước quân xâm lược Trung Quốc. Sơ xuất là điều đáng để mổ xẻ.

20 năm trước, khi công ước Berne về bản quyền chưa đến Việt Nam thì mọi chuyện thờ ơ ấy, tạm gọi là có thể, nhưng giờ đây, hầu như chương trình nào, tiết mục nào khi có nhạc vang lên, đạo diễn và những người kiểm soát sân khấu vẫn đặt câu hỏi thường nhật là “nhạc ấy ở đâu, dùng được không?”.

Trong mọi câu trả lời trên mặt báo, trong các lời giải thích tạm bợ và vội vã, đều không thấy việc chỉ đích danh ai đã đưa đoạn nhạc kỳ bí ấy vào chương trình ngày 27/7. Theo nguyên tắc tổ chức thì luôn luôn, đoạn nhạc đó phải được duyệt, chấp nhận và được chính thức đưa vào danh sách phát. Có hẳn người phụ trách riêng để làm việc này theo kịch bản. Nếu người phụ trách không thay đổi, thì chỉ có một điều là đoạn nhạc ngợi ca Trung Quốc đã được “nhất trí cao độ” để đưa vào sử dụng.

Nhiệm vụ cơ mật của Đại tướng Lê Đức Anh

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Một bài ca tụng và hàm chứa rằng ông thầy của mình là Đại tướng Lê Đức Anh là người đã tạo cú hích thành công trong việc bình thường hóa quan hê Việt Mỹ, Đại tá Khuất Biên Hòa đã hoặc rất mù thông tin, hoặc vì quá trung thành với chủ nên XHCN (xạo hết chỗ nói).

Tác phẩm "Chủ tịch nước Lê Đức Anh thăm hỏi ông Boby Muller, cựu binh Mỹ trong cuộc chiến tranh Việt Nam" của tác giả Phạm Cao Phong, đạt giải 3 cuộc thi ảnh "Quan hệ Việt-Mỹ và nước Mỹ qua ống kính của các nhà nhiếp ảnh Việt Nam". Ảnh chụp năm 1995, tại New York. Ảnh: VietnamNet.

Ngồi không lần đọc các báo điện tử gặp bài “Nhiệm vụ cơ mật của Đại tướng Lê Đức Anh” trên VietNamNet [1] do Đại tá Khuất Biên Hòa (nguyên trợ lý – nói theo kiểu miền Nam là “tà lọt” cho ông Lê Đức Anh) viết, trong đó ông “tà lọt” ca tụng thầy mình là người đã tạo dấu mốc thúc đẩy thành công việc bình thường hóa quan hê Việt-Mỹ thông qua việc giao nhiệm vụ “cơ mật” cho Thiếu tướng, Giáo sư, Bác sỹ Nguyễn Huy Phan (mất năm 1998).

Thú thật lâu nay tôi không ưa nếu không muốn nói là căm ghét ông Lê Đức Anh vì hai lý do:

Thứ nhất ông là một trong những người đã thúc đẩy ký Hiệp ước Thành Đô năm 1990 [2] đưa dân tộc vào vòng khống chế của Trung Quốc (“Bắc thuộc lần thứ 5”).

Thứ hai, theo thông tin mà tôi đọc rất nhiều trên mạng thì chính ông Lê Đức Anh, trên cương vị là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng đã ra lệnh cấm bộ đội Việt Nam chống trả cho nên 66 người không một tấc sắt trong tay đã bị đạn của Trung Quốc giết chết một cách uất ức ở đảo Gạc Ma ngày 14/3/1988 [3].

Từ hai căm ghét đó, cộng thêm tất cả các thông tin mà tôi đọc từ lâu nay đều cho thấy việc bình thường hóa Việt Mỹ là do ông Nguyễn Cơ Thạch nguyên Bộ trưởng Bộ Ngoại giao gầy dựng, nay lại thấy có một anh đứng ra, nhận vơ thì chưa biết, nhưng ỉm lờ đi công lao của người khác nhất là đồng chí của mình, lại thêm thấy anh “tà lọt” nịnh chủ mất cả lý trí công tâm nên truy cho ra lẽ:

Hai sự kiện mà ông “tà lọt” đưa ra là ông Nguyễn Huy Phan nhận “nhiệm vụ cơ mật” từ ông Lê Đức Anh là hai hội nghị quốc tế về vi phẫu thuật. Tìm hiểu thêm thì hai hội nghị đó có thật:

Một là “Mùa Đông 1979, Nguyễn Huy Phan được Hội Phẫu thuật tạo hình Pháp mời sang tham gia một số cơ sở tạo hình ở Paris, Lyon, Marseille và dự Hội nghị phẫu thuật tạo hình lần thứ 24 của Pháp với sự tham gia của khoảng 500 đại biểu trong và ngoài nước” [4].

Hai là “Tháng 1-1995, Hội Phẫu thuật tạo hình Hoa Kỳ mời Nguyễn Huy Phan dự Hội nghị quốc tế phẫu thuật tạo hình tại Florida

“Mười mấy giây” từ tiềm thức

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Thế là vụ phát thanh bài nhạc “Ca ngợi tổ quốc” trong buổi kỉ niệm ngày thương binh liệt sĩ vừa qua đã có người chịu trách nhiệm. Bài QĐND cho biết sẽ xử lí sai sót trong việc tấu bài ca đó (1). Nhưng điều thú vị là trong bản tin của QĐND, người ta đề cập đến bài nhạc đó là “nhạc nước ngoài” một cách hững hờ. Như các bạn theo dõi thời sự biết, đó là bài Quốc ca thứ hai của Tàu cộng, chứ không chỉ đơn giản là “nhạc nước ngoài”.
Người chịu trách nhiệm trong việc dàn dựng chương trình là người nghệ sĩ tên Lê Hùng, có danh hiệu “Nghệ sĩ Nhân dân”. Lần đầu tiên tôi nghe đến tên của nghệ sĩ này. Ông nói với BBC Vietnamese như là một biện minh rằng “Đoạn nhạc đó chỉ có mười mấy giây, và không có lời, dùng làm nhạc hiệu để Chủ tịch nước đi lên bục phát biểu thôi và đã được chỉnh sửa ở những lần phát lại sau đó” (2). Các bạn có cảm thấy thuyết phục?
Tôi thì thấy chưa thuyết phục mấy. Khó có thể nói chỉ mười mấy giây là bỏ qua được. Nên nhớ rằng có khi các đài truyền hình như VTV chỉ cần quảng cáo 15 giây mà số tiền có thể lên đến 200 triệu đồng. Đằng này, Tàu cộng chẳng tốn xu nào mà vẫn được đài truyền hình quốc gia Việt Nam quảng cáo... miễn phí! Nhưng vấn đề không chỉ là tiền và thời gian, mà là bối cảnh của bài hát đó, là danh dự quốc gia. Bối cảnh là bài ca đó được tấu lên trong ông Chủ tịch Nước Việt Nam bước lên khán đài, làm cho người xem hiểu đó là một bài quốc ca của Việt Nam.
Ông đạo diễn chưa giải thích tại sao sự cố lại xảy ra. Tôi đồ rằng vì lẫn lộn giữa bài “Ca ngợi Tổ quốc” của Tàu và Việt Nam. Nên nhớ là Việt Nam (ngoài Bắc) bắt chước Tàu, và cũng viết bài có tựa đề “Ca ngợi Tổ quốc”. Do đó, khi chọn bài người chọn không chú ý bài của Tàu hay của Việt Nam. Đó là hệ quả thê thảm nhất của sự bắt chước, vì nó làm nhạt nhòa lằn ranh giữa cái của mình và cái của người ta. Đành rằng ai cũng phải bắt chước để học hỏi, nhưng là bắt chước kẻ giỏi hơn mình, cao hơn mình. Chẳng ai bắt chước kẻ thù của mình, hay kẻ mà mình đánh giá thấp. Ấy thế mà Việt Nam, một đất nước tự hào với hàng ngàn năm lịch sử, lại đi bắt chước kẻ thù phương Bắc, một kẻ thù mà tiền nhân chúng ta xem chẳng ra gì. Không còn chữ nào khác hơn là chữ “nhục”.
Chẳng hiểu sao sự cố “Ca ngợi tổ quốc” cứ làm tôi ám ảnh bởi lí thuyết của Sigmund Freud. Có lẽ các bạn còn nhớ hay đã biết, Freud cho rằng những nhầm lẫn và sai sót của chúng ta, từ lời nói đến hành vi và hành động, tiết lộ những cảm nhận và suy nghĩ ở tiềm thức. Các nhà tâm lí học cho một ví dụ rất thú vị là một anh chàng kia tên là Tôm một hôm gọi tên cô bạn gái mới của anh ta bằng cái tên của người bạn gái cũ. Nhìn bề ngoài thì chỉ là một sai sót nhỏ, có thể là ngẫu nhiên. Nhưng đối với giới phân tâm học, nhầm lẫn của Tôm không phải là ngẫu nhiên, mà có một lực trong tiềm thức, ngoài sự nhận thức của Tôm, định hướng cho anh ta. Cũng có thể dùng lí thuyết của Freud để giải thích rằng sự cố “Ca ngợi tổ quốc” không phải là biến cố ngẫu nhiên, mà nó nằm ở trong tiềm thức của những người thân Tàu, và cái tiềm thức đó chi phối đến những hành vi của họ. Do đó, những vụ việc như cờ đỏ có 6 sao, như thề thốt với Tàu là lòng dạ Việt Nam trước sau như một là trung trinh với họ, v.v. tất cả đều do tiềm thức thân Tàu mà ra, chứ không phải sai sót ngẫu nhiên.

Xã hội hóa - Đừng là tống tiền hóa hay hối lộ hóa!

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tôn trọng tác giả nên chúng tôi giữ nguyên cái tiêu đề chua chát trên đây chứ trong thâm tâm chúng tôi chỉ muốn đổi nó thành một tiêu đề đơn giản mà thiết thực hơn: Những câu hỏi dành để hai ông Phạm Quang Nghị và Nguyễn Thế Thảo trả lời.

Thực thế, trong khoảng thời gian một vài năm nay, hay rộng hơn là kể từ dịp kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long lại đây, nhân dân khắp nước hầu như ai cũng thấy hai ông cầm quyền của mảnh đất “ngàn năm văn vật” làm nhiều chuyện tự tung tự tác không ai hiểu ra sao nữa. Các ông bày ra vô khối việc tốn kém rất nhiều tiền của dân, ích lợi đâu chẳng thấy, chỉ thấy hậu quả nhãn tiền “tiền mất tật mang”, và sẽ là tai họa lâu dài cho Hà Nội, từ cái nhà bảo tàng trống huếch và xuống cấp trầm trọng, ngôi chùa danh tiếng Trăm Gian bị phá, những công viên, hồ nước bị thu hẹp, cắt xén, để bán làm nơi kinh doanh, kể cả đắp nổi thành bán đảo giữa hồ hoặc đào xới dưới lòng đất sâu cho xe đỗ... Sao các ông nỡ đối xử với một vùng “đất thiêng” với tầm trí tuệ “phàm phu” đến vậy? Các ông nỡ coi người dân Hà thành - và rộng ra người dân cả nước - như cỏ rác được sao?

Ấy thế mà đến khi kiểm điểm, xử lý những việc làm sai làm hỏng khiến khắp nơi bất bình thì các ông lại lẩn đâu mất, chẳng thấy tẻo teo trách nhiệm nào dành cho chính mình. Trong vụ chặt phá ồ ạt cây xanh có thể nói là một hành động bạo lực phá hoại môi trường vô văn hóa chưa thấy diễn ra ở đâu trên hành tinh này, trước búa rìu dư luận, rốt cuộc các ông lại “giơ cao đánh sẽ”, chỉ buộc duy nhất một người lao động hợp đồng phải thôi việc, đem anh ta ra làm hình nhân thế mạng, trong khi “chính danh thủ phạm” thì vẫn nhởn nhơ ở ngoài vòng. Vậy thì tương lai của một Thủ đô văn hiến sẽ ra sao khi hầu hết những khuôn mặt mà ai nấy đều đã nhìn rõ qua các “vai tuồng bi hài” họ đóng bấy nay vẫn cứ nhân danh nhân dân để chễm chệ trên đầu nhân dân? Thú thực với các ông, những hạ dân như loại chúng tôi lúc nào cũng lo ngay ngáy, không thể nào yên lòng cho được.

Vì thế, xin các ông hãy chịu khó “bớt chút thì giờ vàng ngọc” đọc kỹ bài viết dưới đây. Chỉ mong rằng đó là những “viên thuốc đắng” có khả năng “dã tật”. Và cũng mong thêm chút nữa, sau khi đọc kỹ, các ông sẽ ngẫm nghĩ để hiểu được rằng dưới gầm trời Nam này, “kính chiếu yêu” tuy vô hình nhưng ở đâu cũng có cả.

Gs. Chu Hảo: Rất nghiêm trọng! Không thể để chìm xuồng!

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

clip_image002

Có nhiều sự cố “lỗi tại cậu đánh máy”, nhưng lỗi của “cậu ấy” lần này hơi bị to. Nghiêm trọng hơn và thảm hại hơn! Tôi muốn nói đến khúc nhạc đệm rền vang khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang bước lên diễn đàn (để đọc diễn văn khai mạc trong buối giao lưu trực tuyến nhân ngày 27 tháng 7 vừa qua tai Hội trường Bộ Quốc phòng) là giai điệu bài hát Ca ngợi Tổ quốc của Trung Quốc, rất nổi tiếng từ những năm 50 thế kỷ trước, và cũng mới được ông Tập Cận Bình cùng hát với dàn đồng ca.

Đây cũng có thể là lỗi kỹ thuật vô tình, như tôi đã từng được chứng kiến tại Lễ đón tiếp Chủ tịch Trần Đức Lương của Tổng thống Ấn Độ vào năm 2001. Khi chào cờ Việt Nam đáng lẽ phải cử bài Quốc ca của ta theo nhạc điệu hành khúc Tiến quân ca của Văn Cao, thì bộ phận kỹ thuật của bạn cho phát bài Quốc ca của Việt Nam Cộng hòa thời trước 1975 theo nhạc điệu bài Thanh niên hành khúc của Lưu Hữu Phước. Bê bối hết sức! Lúc ấy tôi và anh Phạm Hồng Giang (nguyên Thứ trưởng Bộ Thủy Lợi), đứng ở cuối hàng dọc, cố tình không đứng nghiêm và tìm cách ra hiệu cho cả đoàn biết là đây không phải Quốc ca. Nhưng đáng tiếc là cả đoàn vẫn đứng rất nghiêm cho đến nốt nhạc cuối cùng của bài “Này thanh niên hỡi, quốc gia đến ngày giải phóng…”. Chúng tôi được biết Chủ tịch Trần Đức Lương rất phàn nàn về sự cố và cũng được biết là anh Nguyễn Đình Bin (Nguyên thứ trưởng Bộ Ngoại giao), người chịu trách nhiệm về lễ tân của đoàn đã nhận tất cả thiếu sót về sự không kiểm tra chu đáo của mình. Ngay sau đó anh Bin cho đoàn biết là bộ thuật kỹ thuật của phía bạn rút đĩa nhạc từ ngăn đánh dấu chữ "Việt Nam" trong rương đựng đĩa Quốc ca các nước mà không kiểm tra lại xem đó là bài nào. Trong bữa tiệc chiêu đãi tối hôm ấy Tổng thống Ấn Độ đã ngỏ lời xin lỗi Chủ tịch nước ta. Phía bạn xử lý vụ này thế nào chúng tôi không được biết. Nhưng về phía ta hình như anh Bin không việc gì. Và như vậy là hợp lý vì, theo chúng tôi, giá mà vị Chủ tịch Nước hoặc là không lơ đãng đến nỗi không nhận ra bài nào là Quốc ca của mình, hoặc nhận ra mà biết xử lý kịp thời, yêu cầu dừng nhạc lại thì hay biết bao nhiêu…

Tuy nhiên, chắc chắn đây là lỗi vô tình vì vào lúc ấy quan hệ giữa hai Nhà nước rất tốt đẹp và không ai có lợi gì trong vụ nhầm lần này. Nhưng lỗi kỹ thuật xẩy ra trong tối giao lưu nhắc đến ở trên thì hoàn toàn khác. Nó xẩy ra vào lúc quan hệ giữa nước ta và Trung Quốc đang có rất nhiều trục trặc, bất thường và nguy hiểm. Lỗi kỹ thuật dù vô tình hay hữu ý ấy đều là mong muốn của những kẻ muốn ta trở thành chư hầu của bè lũ bá quyền Đại Hán Bắc Kinh, đều là sự xúc phạm nghiêm trọng đến Chủ tịch Trương Tấn Sang, đến tình cảm dân tộc chính đáng của đồng bào cả nước. Nếu là lỗi vô tình thì người chỉ đạo nghệ thuật của chương trình non yếu quá. Nếu là lỗi cố tình thì vấn đề trở nên hết sức nghiêm trọng, dù nó liên quan trực tiếp đến cấp lãnh đạo cỡ nào, càng cao càng nguy. Sự cố này không thể để “chìm xuồng”.

Địt con mẹ thằng Trần Bình Minh!

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tối ngày 27/7/2015, một chương trình nghệ thuật có tên “KHÁT VỌNG ĐOÀN TỤ” đã diễn ra tại Bộ Quốc phòng và được trực tiếp truyền hình trên sóng Đài Truyền hình Việt Nam. Chương trình quy tụ nhiều quan chức hàng đầu Việt Nam, gồm Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Chủ tịch Ủy ban trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh, Phó chủ tịch Quốc hội Tòng Thị Phóng, Phó thủ tướng Vũ Đức Đam... và gần 500 đại biểu là lãnh đạo Đảng, Nhà nước.

Ngay khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang bước lên sân khấu để đọc diễn văn khai mạc thì một đoạn nhạc được phát lên:

[Xem phút thứ 4:12]

Đây là đoạn nhạc ở trong bài “Ca xướng tổ quốc”, vốn được xem là “quốc ca thứ hai” của Trung Quốc. Bài hát này do ông Vương Tân, người Vô Tích, Giang Tô, Trung Quốc, sáng tác vào tháng 9/1950.

[Xem phút 2:17]


ĐỊT CON MẸ THẰNG TRẦN BÌNH MINH!

Chuyện tình Hải hói

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Mới đầu năm tới giờ mà Hải hói đã kịp thời yêu đến 5 cô. Oái oăm lắm.

Cô đầu tiên tên Mèo Hoang, tít mạn vùng sâu Phú Thọ. Cô này mặt xinh thôi rồi, tóc tai lại kiểu cách, mỗi tội chân tay lại rất gân và thô. Đúng dạng chân tay khô. Trông rất chán. Bù lại mặt rất mướt. Nếu cắt hết đi chân tay, thì chẳng chê cô được gì cả.
Khi yêu Hải hói, cô vẫn cặp kè với một thằng trẻ hơn. Hải hói biết, nhưng hắn không quan tâm. Bởi theo hắn, gái bây giờ tuyền loại điệp viên nhị trùng cả. Thậm chí tam tứ ngũ trùng. Với lại, hắn thích những đồn có địch, thậm chí là nhiều địch. Thế mới hay!
Mèo Hoang yêu Hải hói theo kiểu công nhân viên chức lãnh lương tháng. Nếu tháng nào không lương thì phải quy thành hiện vật. Tỉ như váy xống, son môi, các cuộc chơi và những bữa chén. Tháng nhiều đến 37 củ. Ít cũng mất 1,000 đô. Được 2 tháng thì Hải hói cắt. Lý do đơn giản là chán và dùng nhiều mà lại không chịu khấu hao. Nhưng cái chính là cô này không khéo trong chuyện lấy của thằng miền xuôi để nuôi thằng miền ngược. Làm Hải hói giận. Thế là thôi.

Cô thứ hai tên Meo Meo, gái Hà thành phố cổ ngõ hẹp. Cô trẻ măng, mới sinh viên năm nhất của một trường mạn Mai Dịch văn công đầu buồi. Cô này đẹp thôi rồi. Một vẻ đẹp nai tơ, hoàn mỹ và thánh thiện. Đặc biệt hơn cả, là cô cao kém Mai Phương Thúy chỉ 2 phân. Đẹp là thế, nhưng cô nền nếp, chỉn chu, ngoan đến mức tẻ nhạt. Ngoài giờ học, cô hay về phụ giúp chị bán hàng cơm công sở, gần khách sạn Hải hói.
Cô chị Meo Meo cũng rất đẹp, tuy có thấp hơn Meo Meo tí chút. Vẻ đẹp của cô chị là vẻ đẹp của người đàn bà trưởng thành, nhiều mưu toan và tính toán. Quán cơm công sở của cô chị đông từ tinh mơ đến mịt mờ. Người ta đến ăn là một chuyện. Đến ngắm nghía rồi bình phẩm xuýt xoa lại là chuyện khác. Hải hói biết Meo Meo là ở quán cơm này. Nhưng để đến với sự ngây thơ kia, thì phải qua sự trưởng thành một nhát. Thế nên cứ hở tí là lại ra ngồi đồng, tỉ tê với cô chị. Lắm hôm còn bù khú với cả chồng cô ta.
Meo Meo không để ý đến Hải hói lắm, lẳng lặng làm phận sự. Chỉ những khi cô chị bảo ngồi chơi với Hải hói thì mới khép nép ghé mông. Mồm cắn móng tay tí tách. Trông yêu cực!

Thế nào là một thằng LU-DƠ?

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

THẾ NÀO LÀ MỘT THẰNG LU-DƠ?
(Lu-dơ: "loser" — kẻ thua cuộc, thất bại,..)

Sáng nay, khi anh bỏ con áo vest của Dolce & Gabbana $7500 mua ở Pháp ra để ngồi xuống nhâm nhi ly capuchino nhạt thoẹt ở Park Hyatt, thì một con bò, anh đã quen từ lâu gọi điện cho anh, và sau khi chào hỏi vớ vẩn mấy câu cho tốn tiền điện thoại, thì nó nói với anh: "Em buồn quá, em thất bại cmnr anh ạ." Tất nhiên, chưa kịp để anh hỏi tại sao nó thất bại thì nó rống lên khóc. Có khả năng, bố nó chết nó cũng không khóc to như thế. Anh cũng định bụng để bạn khóc xong anh sẽ hỏi, nhưng chắc nó khóc to quá, nước mắt chảy ướt mẹ mạch điện thoại, nên đường dây bị cắt. Anh gọi lại thì ò e í. Nên anh lên đây viết tặng các bạn, những con bò, một bài viết: "Thế nào là một thằng đàn ông thất bại?" Để các bạn đọc, suy ngẫm và để chiêm nghiệm quanh mình có bao nhiêu thằng thất bại. Chúc các bạn vui, khi đọc bài của anh. Còn bạn đéo vui cũng không sao, anh viết, vì anh thích viết, chứ đéo phải viết để mua vui cho các bạn.

I. ĐÉO CÓ TIỀN.

Đầu tiên và trước nhất, bạn đéo có tiền. Là đàn ông, mà bạn đéo có tiền là chắc chắn bạn là một thằng thất bại. Tất nhiên bạn sẽ rón rén hỏi anh, thế anh ơi, thế nào là đéo có tiền? Thì anh sẽ khệnh khạng giải thích cho bạn như sau.

Đéo có tiền nó có hai cấp độ.

Cấp độ thứ nhất là đéo có tiền toàn tập. — Nghĩa là bạn thuộc loại móc đít bảy ngày đéo thấy thối. Trong ví có nhõn năm chục, trên trăm nghìn và hai ba cái thẻ bảo hiểm vớ vẩn cùng mấy cái thẻ ATM chắc đéo bao giờ vượt qua được con số 2 triệu. Loại này, anh đéo bao giờ giao du vì loại này về nguyên tắc chỉ ngang ngang bọn thợ xây, thợ hồ, xe ôm và cửu vạn. Bọn này sinh ra trên đời chỉ đảm nhiệm nhiệm vụ duy nhất là làm những thứ mà đéo thằng nào muốn động chân mó tay vào. Bạn yên tâm, nếu bạn là dạng này, anh đéo coi khinh bạn. Vì bạn có nhiệm vụ giống một con giòi. Bạn múa may trong cứt và làm cứt phân hủy để làm đời sạch hơn, tốt hơn. Nhiệm vụ của bạn là rất rõ. Anh đéo coi thường bạn, nhưng bạn đéo phải là người anh muốn đánh đu với.

Bợm-Phone: Trò PR để bán điện thoại thuê cho Tàu

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook



(Ảnh chỉ có tính chất minh họa)

...

Tôi lấy ví dụ như là tôi đang tắt màn hình và đi vào một vùng tối, tôi cần đèn pin trong tay, tôi chỉ đơn giản là thao tác bật màn hình lên, vuốt từ đáy màn hình, chọn đèn pin, vậy là tôi đã có một cái đèn pin của Tàu.
Bảng điều khiển mà các bạn đang thấy ở đây là một bảng điểu khiển chuyên dụng của

Bợm-Phone - MỘT CHIẾC ĐIỆN THOẠI TÀU DÁN NHÃN MÁC VIỆT NAM

giúp các bạn có những trải nghiệm về thiết bị chuyên dụng của Tàu.
Như các bạn thấy ở đây thì các bạn có thể rất dễ dàng vào các phần mềm như là... đồng hồ, như là... máy tính, máy ảnh... vâng ghi chép. Bảng điều khiển này được thiết kế để bạn có thể dùng nó bất kỳ trong tình huống nào khi bạn đang sử dụng điện thoại, từ màn hình khóa, từ bất kỳ một phần mềm nào khác. Đây thực sự là một trải nghiệm Made in China rất tuyệt vời mà chúng rất nóng lòng để mong đợi các bạn trải nghiệm nó. Vâng, xin cám ơn tất cả các bạn.

(Vỗ tay rào rào...)

Vâng, Điện Thoại Tàu Dán Mác Việt Bợm-Phone là kết nối. Các bạn cũng đã xem đoạn cờ-líp vừa xong. Bạn đi du lịch, và bạn có những giờ phút vui vẻ, bạn muốn chia sẻ nó với người thân, với những người bạn của bạn, những người đang online trên Internet. Bạn chỉ cần rút chiếc Bợm-Phone ra, và chia sẻ cái video trực tuyến đó, và tất cả những người bạn của bạn có thể cùng với bạn chung vui những cái giờ phút, những cái giờ khắc... hạnh phúc đó, điều mà trước đây chắc rằng rất là nhiều người trong chúng ta muốn, nhưng mà không có cách để thực hiện một cách thuận tiện. Chúng ta có thể dùng facebook để chụp ảnh cũng rất là tốt, và post lên, rất là tốt, nhưng mà có những cái khoảnh khắc chúng ta cần có truyền hình trực tuyến để những người thân có thể cùng với chúng ta chia sẻ tất cả các cái khoảnh khắc như vậy. Thế và với Bợm-Phone thì bạn có thể thực hiện điều đó rất dễ dàng bằng cách chỉ việc rút Bợm-Phone ra. Với các cái hình thức như là video call thì bạn sẽ không thể chia sẻ một lúc cho nhiều người, bạn chỉ có thể chia sẻ được một lượng giới hạn hoặc là hai đầu cầu, và điều này bạn không thể thực hiện trước đây, nhưng mà Bợm-Phone sẽ là smartphone của Tàu đầu tiên trên thế giới sẽ mang cái xu hướng này trở nên phổ biến.

Bướm của anh Chương đối với anh Dũng quá bé!

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Bướm của anh Chương đối với anh Dũng quá bé!

Đó là nhận định của HLV H. khi nói về scandal mới nhất của VFF.

Hiện, anh Dũng và anh Tuấn ở VFF đang bị cáo buộc nhận sờ Bướm để “chạy” việc cho anh Chương, nguyên quyền GĐ TTĐTBĐT của LĐBĐ Việt Nam.
Trước nghi vấn này, nhiều chuyên gia bóng đá nước nhà đã có chia sẻ.

“Trước mắt là buồn, nếu thật thì liệu sự việc có đáng không? Vì Bướm của anh Chương là hoàn toàn không lớn đối với anh Tuấn hay anh Dũng. Bướm của anh Chương đối với anh Dũng quá bé!
“Nhưng nếu có điều ấy thì rất buồn. Vì nó không lớn mà nếu là sự thật thì rất buồn, không thể chấp nhận được.
“Nhưng phải xem xét thấu đáo, tôi nghĩ đã đưa ra công luận thì chắc là công an điều tra sẽ phải vào. Vì thế chúng ta cần phải chờ đợi thôi, xem có đúng không” — HLV H. nói.

Trong khi đó, BLV T. chia sẻ cần phải nhìn nhận rõ đâu là “văn hóa sờ Bướm” và đâu là hối lộ:
“Việc xác định chính xác xem có hối lộ không là vấn đề quan trọng. Còn nếu chỉ dừng lại ở văn hóa sờ Bướm thì rất khó nói.
“Để xem có phải hối lộ không thì cần chờ kết luận của cơ quan chức năng. Người trong cuộc thừa nhận mới chỉ là một việc thôi.
“Trong bất cứ xã hội nào cũng đều có thể sờ Bướm nhau với các mục đích khác, câu chuyện khác. Còn khi chưa có kết luận của cơ quan chức năng thì không nên bình luận gì thêm.
Nếu đó chỉ là tình cảm, người ta trao tặng nhau thì sao?

Những chuyên gia như ông M., BLV H. cũng rất thận trọng trước sự việc, khi cơ quan chức năng chưa có tuyên bố nào về scandal.

“Tất cả đều đang là nghi vấn, khi nào sự việc được rõ ràng thì mới nói. Còn bây giờ chưa nói được. Đây mới là nghi vấn, thư tố cáo.” — Cựu danh thủ M. nói.

“Cho tới thời điểm này mới chỉ là tố cáo cá nhân, nên chưa thể bình luận gì.
“Còn một vị nào đó đã nói sẽ chỉ trả lời cơ quan công quyền, nên cơ quan chức năng cũng đã vào cuộc. Đúng hay sai thì cũng nên chờ cơ quan chức năng vào cuộc để làm rõ.” — BLV T. chia sẻ.

Sự việc sờ Bướm nhau ầm ĩ này tới ngay sau thất bại của U23 Việt Nam trước U23 Myanmar. Vì thế nó như một nhát dao cứa vào lòng tin của NHM nước nhà.

Nói chuyện Rượu

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

An-nam ta là một quốc gia vô địch về uống rượu. Kinh hoàng đến nỗi tôi cứ nghĩ ngoài việc đánh giặc ra thì chỉ có rượu. Tôi cũng là một thành viên ưu tú và tích cực trong công cuộc uống rượu của nước nhà. Nhưng mấy năm nay, trên đà suy thoái của sức khỏe và hầu bao nên sự nghiệp cũng có phần kém đi long trọng. Nhưng có hề gì, sự nghiệp lẫy lừng nào mà chả có khúc quanh co.
Tử vi nhà người ta thì có cung quan lộc. Tôi mọi cung đều tệ, phát mỗi đường uống ăn nên khẩu lộc theo đó mà rực rỡ. Xưa ai hú cũng đi, bỏ cả việc để lên đường. Uống từ rượu cỏ cho đến Camus X.O hảo hạng mà tịnh chả băn khoăn về đẳng cấp hay độ thơm ngon. Cứ có tí cay tạo say và sau đó là la đà sa ngã. Cũng tầm lìu tìu thôi, tỉ như đá tí mát — xa, tẹo kara không có oke. Cùng lắm cũng chỉ ấp ôm chút bèo dạt mây trôi đôi khi là máu me và cũng có thể là be bét.
Bây giờ đỡ nhiều rồi. Hú vẫn nghe nhưng bao giờ cũng chốt lại là với ai. Đại khái là rượu có tí chọn. Là chọn người đối ẩm hoặc quần ẩm (lưu ý quần ẩm không có nghĩa là quần chưa khô). Nói thế để thấy rượu bây giờ chỉ là thứ xúc tác đưa cay cho đầu mày rạng rỡ nói những chuyện hàn lâm và cũng có thể là giời ơi. Nó không còn là thứ cốt yếu để đến với nhau nữa, mà sự nồng nàn của bạn hữu tình đời mới là cái lý mơi mơi.
Uống rượu cũng như lấy vợ và làm tình. Đầu tiên phải thích rồi làm bạn với nó. Rồi nhớ, rồi yêu và kết hôn cùng nó. Rồi cũng phải khởi động vuốt ve mơn trớn. Rồi cũng phải dồn dập nồng nàn. Và cuối cùng là cực khoái xuất ra. Tất nhiên với rượu thì ở đằng mồm. Chứ ở đằng kia thì có khi tiểu đường hay suy thận mãn. Có người càng già rượu càng hay. Có người rực rỡ quãng trung niên ngắn hạn. Còn những loại ngựa non hay trống choai mười tám đôi mươi thì chán hẳn. Bởi chúng không uống rượu, mà rượu uống chúng.
Bây giờ mở mắt ra là rượu. Sang thì bát phở đôi trứng đề ly lấy khí. Hèn thì cũng mét lòng hay rổ cóc ổi xoài me. Họ uống theo triết lý rượu sáng — trà trưa — tối kính thưa. Kinh hãi nhất có lẽ là đội ngũ viên chức nhà nước. Vô tội vạ đến mức quốc gia phải sức thông tri ban bố cấm kỵ. Mà nào có ăn thua. Hay như bần nông quê tôi, uống rượu để tiễn biệt những ngày dài vô nghĩa. Họ gom thành hội để uống. Chả dụ như hội trung niên xa vợ (vì có vợ đi osin Đài Loan hay Mã lai), hội gà tập gáy (mới nhớn) hay hội cận địa viễn thiên (sắp chết). Chán đi thì giao lưu, tỉ thí, ầm ĩ cả một miền nhếch nhác quê hương.