TIN TỨC - Ngày 19 tháng 2 năm 2019, 9h16'18" sáng

27 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TIN TỨC MỚI

Thứ Ba, ngày 19 tháng 2 năm 2019, 9h16'18" sáng

Thành Phố Trong Sông (An-bom nhạc):
  - Biết "nhạc và lời", đã cụt hứng chưa? - Tôi vội hỏi, chủ yếu muốn nghĩ ngay qua chuyện khác.
  Nhìn tôi chăm chú, cười bằng mắt, cô khẽ lắc đầu... tôi chợt có một ý nghĩ nghiêm túc:
  - Này... Cái bài ấy, đại để anh lấy từ một bài của Hàn xẻng, nhái thêm một ít từ một cái bài tiếng Pháp. Vòng gam bốn cái lặp lại, có chỗ anh cũng thấy lời bị ép... căn bản cũng chẳng nghiêm túc lắm, mới cả anh lúc ấy... - tôi cười ngượng nghịu, cái này cô giỏi, - nhạc lý anh quanh quanh ba cái hợp âm đai-ơ-tô-ních, với mông lung một mớ xì-lô kiểu Trịnh Công Sơn... Em... vẫn định hát thật chứ?
  Cô không nói gì, lại đặt môi lên lưng mấy ngón tay của tôi, khẽ nhịp nhịp, mắt nhìn không đổi vào một chỗ nào đó xa hơn tôi.
  - Anh sẽ chỉnh lại một chút... cái bài ấy cho em, nhá? - Tôi đã nhìn thấy hai cái lúm nhỏ xíu, không phải lúm đồng tiền vẫn nghe nói, mà ở gần ngay hai bên khóe miệng rất là xinh tươi của cô lúc cười, trước khi tôi nói đến chữ "nhá".
  May!: cô không có nhiều hứng thú với giới tính của tôi, - quả thực cô đẹp và quyến rũ ghê gớm!..

 


 

 

 

 



BONUS

(xem chi tiết)


- tin tức ngày 20 tháng 2 năm 2019 thành phố trong sông minh ca hà nội đuôi chào mào tuổi hồng thơ ngây chim nhạn không còn một chuyện lá thu sinh nhật thành phố bằng vàng đôn-na cu gáy lời cầu nguyện tình ca ngày hôm qua sự rung động đã qua bao thuốc lá - gái học yếu luận tám nguyên tắc đẽo gái mạng - hôm nay - giá vàng giá xăng chứng khoán vn-index - tin mới tin nóng tin nhanh tin 24h tin tức 24h tin tức mới tin tức trong ngày tin tức online tin tức hôm nay tin tức ngày hôm nay báo mới - Google Dich Dich Tu Tieng Anh Dich Tu Dien Anh Viet Dich Tu Dong Tren Google Trang Dich Tu Dong Vietgle Dich Tu Dong Dich Tieng Anh Tu Dong Dictionary Viet Anh Tra Tu Dien Anh Viet Google Dich Anh Viet Kim Tu Dien Anh Viet Pho Viet Anh English Vietnamese Dictionary 7 Vien Ngoc Rong - trung quốc hoàng sa trường sa giàn khoan đảo nhân tạo chiến tranh biên giới 1979
HLV Park Hang Seo trở lại Việt Nam: Bỏ qua U22, SAO nào được “xem giò“?-Bóng đá 24h: HLV Park Hang Seo đã về Việt Nam tiếp tục công việc và ông sẽ có mặt ở các trận đấu V-League.-Bóng đá... (đọc tiếp)

HLV Park Hang-seo không muốn dẫn dắt cả U23 và đội tuyển quốc gia: Trả lời báo chí Hàn Quốc tại sân bay quốc tế Incheon trước khi trở lại Việt Nam sau kỳ nghỉ Tết, HLV Park Hang-seo cho biết ông không muốn đồng thời dẫn dắt... (đọc tiếp)

Tin thể thao 24h: HLV Park không dự khán U22 Việt Nam ở U22 Đông Nam Á: HLV Park không dự khán U22 Việt Nam ở U22 Đông Nam Á ; Hoãn Siêu cúp giữa đội tuyển Việt Nam và Hàn Quốc; HLV Zinedine Zidane gửi yêu sách đến... (đọc tiếp)

Vì sao HLV Park Hang Seo không thể dẫn dắt U22 Việt Nam?-Bóng đá 24h: Màn trình diễn của U22 Việt Nam ở trận đấu mở màn giải U22 Đông Nam Á 2019 trước U22 Philippines khiến nhiều người phải nhớ tới tài cầm quân của HLV... (đọc tiếp)

HLV Park: 'Không thể hoãn vòng loại U23 châu Á để gặp Hàn Quốc': ASIAN CUP 2019: Chia sẻ với báo giới Hàn Quốc trước khi quay lại Việt Nam, HLV Park Hang-seo khẳng định vòng loại World Cup 2022 và SEA Games là 2... (đọc tiếp)

Thằng phản động Phạm Hồng Tung ăn lương tàu?

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tên việt gian Phạm Hồng Tung

Phạm Hồng Tung bị cho là ‘ăn lương Tàu’ khi nói về chiến tranh biên giới 1979 

Người Việt

14  -2 -2019

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) - Trong bối cảnh báo nhà nước năm nay được lệnh nói tương đối thoáng về cuộc chiến biên giới năm 1979 với Trung Quốc, một số blogger bày tỏ bực tức trước phát ngôn của Giáo Sư Sử Học Phạm Hồng Tung, chủ biên sách giáo khoa lịch sử trong chương trình “Giáo Dục Phổ Thông Tổng Thể”, trên báo VietnamNet.

Tờ báo thuộc Bộ Thông Tin Truyền Thông hôm 13 Tháng Hai trích dẫn quan điểm ông Tung: “Tôi nghĩ cuộc chiến tranh năm 1979 đã lùi xa 40 năm. Bây giờ chính là lúc giới sử học của hai nước nên ngồi lại, thảo luận những nguyên tắc cơ bản để dạy về những vấn đề liên quan đến lịch sử hai nước. Nhiều quốc gia cựu thù đã thành công trên con đường hòa giải lịch sử, cho nên người Việt Nam và người Trung Quốc hà cớ gì lại không thể. Nếu chúng ta cùng có trách nhiệm với tương lai của thế hệ trẻ hai nước, với tiền đồ của hai quốc gia, dân tộc.”

“Chỉ có thể bằng con đường hòa giải lịch sử thì chúng ta mới góp phần ‘giải độc lịch sử’, bắc thêm một nhịp cầu chắc chắn cho hai quốc gia, dân tộc vượt qua hận thù, định kiến của quá khứ, tiến đến bến bờ hòa bình, hữu nghị, hợp tác,” theo VietnamNet.

Trong bài phỏng vấn, Giáo Sư Tung cũng thừa nhận việc đưa cuộc chiến biên giới Việt-Trung năm 1979 vào sách giáo khoa “là một vấn đề nhạy cảm trong giáo dục lịch sử”“nếu làm không cẩn thận, những chuyện xung đột, hận thù trong quá khứ sẽ bị đánh thức và sẽ làm sống dậy, châm ngòi cho những hận thù trong tương lai” (!?)

Phát ngôn của ông Tung lập tức bị ông Nguyễn Như Phong, đại tá công an, cựu tổng biên tập báo Petrotimes chỉ trích trên trang cá nhân: “Điều khiến tôi kinh hoàng là ông này lại có quan điểm là ‘các nhà sử học Việt Nam và Trung Quốc nên ngồi lại với nhau bàn bạc thống nhất quan điểm, nội dung rồi hãy đưa vào trường dạy…’ [Ông này] coi đó là việc làm ‘hòa giải’ giữa hai dân tộc! Quả là một luận điệu bậy bạ hết sức, và ông này có lẽ được ăn lương Tàu thì phải!”

“Cuộc chiến tranh bảo vệ tổ quốc Tháng Hai, 1979 ở biên giới phía Bắc là cuộc chiến chống lại sự xâm lược của Trung Quốc, mặc dù Đặng Tiểu Bình luôn rêu rao là ‘cuộc chiến hạn chế’ nhằm ‘dạy cho Việt Nam một bài học’. Ấy vậy mà giờ đây ông ‘thầy giáo’ này lại muốn ‘bàn bạc thống nhất với giới sử học Trung Quốc’. Đây đích thị là một thằng phản động

Chiến tranh 17/2/1979 và nhà báo

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Mai Quốc Ấn
 
SỰ KIỆN VÀ NHÀ BÁO

Năm nay, cuộc chiến tranh biên giới tháng 2/1979 được nhắc nhiều trên báo chí. Nhưng 10 năm trước, đó chỉ là cuộc "xé rào" bởi khi đó nhà báo Huy Đức (báo Sài Gòn Tiếp Thị bản cũ) viết bài Biên giới tháng Hai là bài báo duy nhất của cả làng báo khi ấy. Cũng là bài báo đầu tiên trong 10 năm nay trước khi cuộc chiến tranh biên giới được "bật đèn xanh" nhắc lại vào 2019.

Nhà báo Tâm Chánh- Tổng biên tập Sài Gòn Tiếp Thị khi ấy, nói về hiện thực bức bối ở biên giới năm 2009: "10 năm trước báo SGTT của chúng tôi đã ghi nhận lại hình ảnh nhang tàn, khói lạnh trên các nấm mồ liệt sĩ còn nằm dọc tuyến biên giới phía Bắc vào chính những ngày kỉ niệm 30 năm cuộc chiến. Chiến tích bị đục bỏ. Nghĩa trang néo cửa. Quan san tê tái. Những giọt nước mắt tưởng nhớ lén chảy vào trong nỗi ấm ức."

Đứa em út của tòa soạn như tôi khi ấy còn cảm nhận được những"sức ép vô hình" thì huống gì là đồng nghiệp đàn anh Huy Đức, Tâm Chánh. Dự tính đăng ba kì báo nhưng Biên giới tháng Hai trên SGTT chỉ mới đăng được một kì đã kết thúc. Facebook khi ấy không rầm rộ như bây giờ, hai năm sau (năm 2011), anh Huy Đức mới đưa Biên giới tháng Hai lên Facebook cá nhân.

Nhà báo Tâm Chánh có kể lại: "Một lần kiểm điểm tổng biên tập SGTT, ông Huỳnh Thanh Hải phó ban tuyên giáo thành ủy phê bình báo SGTT về 100 bài “có vấn đề”, nhận xét:

“Chuyện người ta muốn quên thì các đồng chí moi lại. Để làm gì? Có phải chuyện của các đồng chí không? Chuyện của các đồng chí là thị trường...”

"Người ta" là ai? Tôi và nhiều anh chị em Sào Gòn Tiếp Thị cũng thắc mắc như nhà báo Tâm Chánh. Chúng tôi chỉ nhận được sự im lặng trịch thượng...

Gần 40 năm trước, một nhà báo Nhật Bản đã ngã xuống ở biên giới Việt - Trung: Ngày 7/3/1979, nhà báo Takano Isayo sinh năm 1943 ở Kobe đã chết sau tiếng súng phía Bắc sông Kỳ Cùng, Lạng Sơn. Nhạc sĩ Phó Đức Phương sau này có viết bài hát Takano- một nhân chứng quả cảm.

Cũng năm 2009, nhà báo Lê Đức Dục của Tuổi Trẻ đã viết bài thơ Những bông hoa không chờ chỉ thị (xem ảnh). Với những người viết yêu nước, không thể chấp nhận những chỉ thị im lặng để dừng bút về những chiến sĩ đã ngã xuống để bảo vệ độc lập của đất nước. Bằng cách này hay cách khác, một người viết có trách nhiệm phải đưa được thông tin đến bạn đọc một cách có trách nhiệm nhất.

Tên phản động phạm hồng tung - gs sử học???

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

"Tôi nghĩ cuộc chiến tranh năm 1979 đã lùi xa 40 năm. Bây giờ chính là lúc giới sử học của hai nước nên ngồi lại, thảo luận những nguyên tắc cơ bản để dạy về những vấn đề liên quan đến lịch sử hai nước." - tên phản động phạm hồng tung (nguồn: vietnamnet.vn...)
Đặng Tiến

TÔI KHINH BỈ VÀ CĂM PHẪN 
TÊN GIÁO SƯ SỬ HỌC PHẠM HỒNG TUNG 

Cảm ơn VIETNAM.NETđã có bài phỏng vấn để dư công luận biết rằng ở xứ ta rác rưởi cũng có thể trở thành giáo sư!

------

Đọc bài trả lời phỏng vấn VIETNAM.NET của Phạm Hồng Tung tôi không dám tin vào mắt mình! Căm giận! Thấy như muốn ngạt thở! 

Ông bạn vong niên của tôi là Ngô Vưu, nhà giáo đã nghỉ hưu, người Huế, luôn điềm tĩnh có phần dịu dàng nữa cũng phải thốt lên rằng anh bị sốc trước bài trả lời của Phạm Hồng Tung!

Thú thật, tôi muốn đập phá một cái gì đó cho bõ tức.

Xách xe đạp và tôi lao ra đường, liền một mạch đến 50 km để giải tỏa bớt nỗi bức xúc. 

Suốt chặng đường 50 km lại cứ vang lên hai tiếng Nà Sác. Nà Sác. Nà Sác.

Chắc hầu hết mọi người không biết địa danh này đâu.

Tháng Hai năm 1979, chiến tranh biên giới bùng nổ. Phương tiện truyền thông lúc đó rất hạn chế. Một tờ báo, một bản tin qua loa truyền thanh đã là rất quý rồi. Cuộc chiến diễn ra chớp nhoáng....Cuộc sống thì ngập đầy lo toan, vất vả, cực nhọc Nhưng tôi không tài nào quên được hai tiếng Nà Sác.

Nà Sác một bản nhỏ gần như vô danh thuộc huyện Hà Quảng - Tỉnh Cao Bằng. Xa vời vợi. Không rõ tôi đã đọc trên báo hay nghe qua loa truyền thanh mà biết rằng mờ sáng ngày 17 tháng Hai năm 1979 cả bản vẫn yên giấc sau Tết Nguyên Đán chưa lâu và đang vào độ Tết Xuân với đủ các lễ Tết của người Tày thì bất ngờ pháo gầm lên. Từng chùm đạn đổ xuống. Trong chớp mắt xóa sổ gần như hoàn toàn Nà Sác! Những người dân vô tội chết gần hết trong chớp mắt. Họ chết mà không biết chết vì lí do gì. Một thảm họa. Một cơn ác mộng. Một điều gì đó cực kì phi lí, cực kì tàn khốc...

Cho mãi đến tận cuối năm 1986, khi đi lính nhân đạp xe ra biên tôi mới ghé vào thăm Nà Sác được. Cái tên bản đặt theo tiếng Tày kia tôi cũng chỉ hiểu được một nửa Nà hay Na nghĩa là ruộng còn Sác nghĩa là gì đến nay tôi vẫn không biết....Bảy năm đã qua nhưng Nà Sác vẫn hầu như vắng bóng người. Giữa đám lau lách um tùm tôi vẫn thấy chơ vơ vài ba cái cột nhà cháy dở. Vẫn thấy bơ vơ một vài cái cối đá. Bơ vơ. Hoang vắng. Lạnh rợn người.

Lập Trình Viên II - Thành Phố Trong Sông (An-bom nhạc)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

THÀNH PHỐ TRONG SÔNG
(Lập Trình viên II - trích đoạn)

- Nói thiệt, nếu là người khác... em hổng tin đâu. - Nhìn xuống tôi, mắt vuông góc với mắt tôi, cô cười; môi cô đậm đà, hàm răng trắng đẹp khểnh một chiếc bên phải duyên dáng: nụ cười rộng rãi mà tôi đã bắt đầu quen, và rất là thích, dù là nhìn "vuông góc" thế này nó có một vẻ lạ lẫm ít nhiều.
Mưa vẫn đập vào khung kính cửa sổ, lúc lúc: ngoài ấy - trên đầu tôi - đã mưa dầm dề suốt từ lúc tôi tới thành phố này. Hơi ngoảnh đầu qua trái - cọ nhẹ má bên ấy vào vải quần bò của cô một cái, - cười theo kiểu hơi miễn cưỡng, tôi kể:
- Hồi ấy anh đang học ngoại ngữ dự bị để đi tây, chơi với mấy bạn gái tin học bách khoa, tương đối thân, nên là cô bạn gái từ phổ thông của anh... ừ, - "đọc" môi cô, tôi cười, gật gật, - yêu học trò ấy... cô ấy... đại để... đã có một bối cảnh tương đối xích mích... anh bịa cái bài này, cố tình đặt mình vào vai nạn nhân... - Không hình dung những lọn tóc xoăn "quấn đũa" xôm xốp của mình sẽ làm tôi sặc, cô cười chưa thành tiếng nhưng người khẽ rung...
- Mãi sau, anh mới biết các bạn ở trong em rất thích cái bài ấy. - Tôi với tay theo tóc cô. - Còn những cái chuyện tác giả... hi hi... em kể anh mới biết. - Người tôi cũng rung lên. - Em bảo cái gì mà tự vẫn...
- Gieo mình từ tầng bốn ký túc xá Đại học Bách Khoa... - Cô cầm tay tôi đang với lên nghịch tóc cô, đặt nhẹ môi lên lưng mấy ngón tay ấy, rồi chợt cắn nhẹ vào giữa đốt đầu tiên ngón tay giữa. - À, cũng có một phiên bản là sau quãng thời gian... đau khổ đó, y bỏ đi du học rồi định cư ở nước ngoài... Không, - cô vội lắc đầu, - không phải em vừa bịa.
Hình như ý nghĩ của cô đang hơi giống tôi...
- Biết "nhạc và lời", đã cụt hứng chưa? - Tôi vội hỏi, chủ yếu muốn nghĩ ngay qua chuyện khác.
Nhìn tôi chăm chú, cười bằng mắt, cô khẽ lắc đầu... tôi chợt có một ý nghĩ nghiêm túc:
- Này... Cái bài ấy, đại để anh lấy từ một bài của Hàn xẻng, nhái thêm một ít từ một cái bài tiếng Pháp. Vòng gam bốn cái lặp lại, có chỗ anh cũng thấy lời bị ép... căn bản cũng chẳng nghiêm túc lắm, mới cả anh lúc ấy... - tôi cười ngượng nghịu, cái này cô giỏi, - nhạc lý anh quanh quanh ba cái hợp âm đai-ơ-tô-ních, với mông lung một mớ xì-lô kiểu Trịnh Công Sơn... Em... vẫn định hát thật chứ?

Hà Nội năm 1915

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook



Tiệm hút thuốc phiện


Thuyền chở chuối ở bờ sông Hồng


Thợ viết câu đối Tết


Phố Tràng Tiền


Phố Hàng Gai


Thuyền của gia đình người Việt gốc Hoa


Cầu Long Biên


Các quan nhà Nguyễn, triều đại phong kiến cuối cùng


Bà sư


Gia đình một công chức Hà Nội

Diễn cảnh "Lao Công"

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Luân Lê

DIỄN CẢNH LAO CÔNG

Ông Tổng bí thư đảng cộng sản kiêm Chủ tịch nước đang lì xì cho hai cô “diễn viên đóng thế” những cô lao công đêm đông quét rác đích thực rồi.

Hiện tại, một trong hai cô gái mặc quần áo mới tinh không vết bẩn hay bị nhàu nhĩ, nhem nhuốc với da dẻ, mái tóc, phong thái rất tiểu thư này được cư dân mạng tìm ra là đang làm việc tại một cửa hàng bán điện thoại di động (tên Hương, 20 tuổi) ở Hà Đông.


Những người lao công thực sự thì cực nhọc và vất vả dọn sạch môi trường với điều kiện thiếu thốn, mất vệ sinh, đáng ra là bộ mặt của xã hội thì lại bị đưa ra làm trò hề cho bọn làm trò lố bịch để lừa cả ông Tổng bí thư.





Chợt lại nhớ đến truyện ngắn Bên Kia Bờ Ảo Vọng của Dương Thu Hương, khi dân ở một vùng gặp thiên tai đói khổ, mất mùa do hạn hán, thì tay nhà báo được giao viết về vùng này bắt buộc phải bỏ qua những tình trạng khốn khổ đó của người dân mà phải mô tả cảnh sống sung túc, được mùa để báo cáo lãnh đạo về tình hình sản xuất nơi đây nhằm lãnh thưởng và thăng tiến.

Ông Tổng nên cho kiểm tra lý lịch của hai cô gái mặc áo trong hình mà Ông đã gặp mặt và lì xì cho họ để biết sự thực của những con người này và những kẻ bày trò để che mắt, gian trá với Ông.

Một chuyện nhỏ chúng có thể diễn cảnh với Ông thì những chuyện lớn chúng sẽ thế nào?
__________

Luân Lê

VI HÀNH CÓ KẾ HOẠCH

Nếu mà ông Tổng bí thư có một chút thời gian nữa đề nghị ba lao công như tiểu thư kia làm việc như đẩy xe rác, quét dọn, gom rác và chất lên xe rồi dong tới chỗ tập kết thì thấy ngay rác thật trước mắt Ông ngay lập tức.

Một khi đã muốn thăm ngó chuyện dân sinh như vua chúa khi xưa đã làm, hoặc như thời của ông Hồ Chủ tịch thuở mới lập nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, thì chỉ cần giả làm dân thường đói rách và tự mình (bí mật) xuống tận từng nơi, gặp gỡ từng người để tìm hiểu và chứng kiến mới thấy được sự thật cần phải thấy trong đời sống.

Hoặc một lúc nào đó Ông có thời gian thì cất công đến cổng trụ sở Ban tiếp dân trung ương hoặc cổng trụ sở Bộ Tài nguyên và Môi trường thì thấy rõ hàng người dân oan khiếu kiện hàng chục năm ròng rất đông đảo và họ sống vật vờ như những bóng ma khổ hạnh.

Листопад - Lá trút rơi

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

LÁ TRÚT RƠI
(Ôn-ga Béc-gôn)

Vào mùa thu, ở Mátxcơva, trên các đại lộ
người ta treo những tấm biển nhỏ với dòng chữ
"Cẩn thận, lá trút rơi"

Mùa thu, mùa thu!..
Mátxcơva mơ màng sương mù, khói
Những cánh sếu bay chấp chới mỏi
Trên những khu vườn sẫm chói lá vàng thau.

Những tấm biển con trên đại lộ đan nhau
Nhắc những người đi qua đi lại,
Vui vẻ trong tay, hay một mình chậm rãi:
"Cẩn thận, lá trút rơi!"

Trong ngõ nhỏ, xa lạ ở một nơi,
Trái tim em đơn côi và nhung nhớ.
Buổi chiều cuốn qua khung cửa sổ,
Khẽ run rẩy dưới mưa.

Ai cần em ở đây bây giờ,
Em không thể thiếu ai, ai làm em hớn hở?
Chẳng biết vì sao, em bỗng nhớ
Mátxcơva — "Cẩn thận, lá trút rơi!"

Đã chẳng cần gì, vào một lúc, ngày xưa -
Cũng nghĩa là chẳng có gì để mất:
Đã chẳng thể gọi là "thân", "thương", "duy nhất",
Cả "bạn" thường thôi cũng chả chắc... như xưa.

Đã thế tại sao em vẫn buồn vu vơ?
Tại vì em đã chia tay vĩnh viễn,
Với một con người cô đơn và cách biệt,
Cũng không phải một người vui, hay hạnh phúc gì nhiều?

Đã có những mỉa mai, đã sơ suất bao nhiêu?
Người sẽ hiểu mọi điều, người sẽ luôn chờ đợi...
Đã chẳng có gì — chỉ dịu dàng đến nỗi

Năm mới

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Năm mới này, có một người rủ mình bỏ lại những chỗ đông vui hội hè để đi bắn pháo thăng thiên ở một nơi "tĩnh lặng hơn".


Chỗ tĩnh lặng ấy hóa ra rất xa và rất lạnh. Chưa bao giờ mình đến một chỗ lạnh như thế. Đến nỗi, cứ đứng im một chỗ ở ngoài trời một lúc, lại được nhắc: "Nhảy nhót, vận động đi! Xem tai còn nguyên không?"


Nhưng lại có những người bạn mới — với mình là mới — rất ấm áp ở đấy. Toàn các bạn rất hay, rất chóng trở nên thân thiết.


"Phút giao thừa" năm nay đúng là hơi "lặng lẽ" thật.


Nhưng đón năm mới như thế này mình rất thích, nhưng vì sao đó, mình thấy nhớ Hà Nội ghê gớm. Ý mình là năm nào mình cũng rất nhớ, nhớ lắm, nhưng năm nay thì nhớ hẳn hơn, nhớ ghê gớm.


Ps: Gửi bác Long, bác Lãn... một chút năm mới. Pháo thăng thiên bọn em bắn được đấy chứ?

Xuân về trên thực đơn

13 ý kiến, và ý kiến từ facebook

XUÂN VỀ TRÊN THỰC ĐƠN

(O. Henry)


Đấy là một ngày tháng Ba.


Không bao giờ, nên nhớ là không bao giờ bạn viết như thế khi bắt đầu một mẩu truyện. Không có câu mở đầu nào tệ hại hơn nữa. Như thế là thiếu sáng tạo, đơn điệu, khô khan, và có thể rồi chỉ có gió... Nhưng trong hoàn cảnh này, câu trên lại có thể được người đọc chấp nhận. Vì lẽ, câu văn sau đây, đánh lẽ có thể được dùng để khánh thành mẩu truyện, lại quá cường điệu và đường đột nếu ta dứ trước mắt người đọc mà thiếu sự chuẩn bị.


Sa-ra đang khóc trên bản thực đơn của cô.


Cứ nghĩ đến một cô gái New York nhỏ nước mắt trên một bản thực đơn!


Để lý giải việc này, cho phép bạn đoán là có thể do tôm hùm không có trong thực đơn, hoặc là cô đã thề trong mùa Chay Tịnh (thời gian 40 ngày trước lễ Phục Sinh, khi nhiều tín đồ Ki-tô thực hiện nghi thức tôn giáo gồm nhịn ăn và tỏ lòng sám hối về tội lỗi của mình) là sẽ không đụng đến món kem lạnh, hoặc là cô đã lỡ gọi món hành, hoặc là cô đã có một bữa ăn thịnh soạn. Rồi khi mọi giả thuyết này đều không đúng, xin bạn vui lòng để câu chuyện được tiếp tục.


Chiếc lá cuối cùng (bản dịch mới)

6 ý kiến, và ý kiến từ facebook






CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG

(O. Henry)

Người dịch: me() và Nhật Linh






Trong một quận nhỏ ở phía tây Quảng trường Oa-sinh-tơn những con phố đã chạy như bị điên và làm gãy chính mình thành những mảnh nhỏ được gọi là "các địa hạt". "Các địa hạt " này làm thành những góc và những đường cong kỳ quặc. Một con phố cắt qua chính nó một hoặc hai lần. Một nghệ sĩ một lần đã khám phá ra một triển vọng quý giá trên con phố này. Giả sử có một người thu tiền với một hóa đơn cho các loại màu vẽ, giấy và vải vẽ, sẽ, trong sự vượt qua lộ trình này, bất ngờ gặp chính mình đang quay trở lại, mà không có một xu đã được trả để thanh toán!


Cho nên, dân làm nghệ thuật chẳng mấy chốc đã tới Xóm Gờ-ruyn-uýt cổ kính và hơi lạ lùng, lảng vảng, săn tìm những cửa sổ phương bắc và những đầu hồi thế kỷ thứ mười tám và những gác mái Hà-lan và những khoản tiền thuê nhà thấp. Rồi họ đem vào vài chiếc ca thiếc và một hay hai cái nồi điện từ Đại lộ số Sáu, và trở thành một "làng nghề".


Trên đỉnh của một ngôi nhà gạch ba tầng béo lùn, Su và Gion-xi đã có stu-đi-ô của họ. "Gion-xi" là tên thân mật cho Gioi-en-na. Một người từ Mên; người kia từ Ca-li-pho-ni-a. Họ đã gặp gỡ tại một bàn ăn tập thể ở một hàng ăn "Của nhà Đen-mô-ni-cô" trên Phố số Tám, và thấy những sở thích của họ về nghệ thuật, món xà lách rau diếp xoăn và những ống tay áo sơ mi phồng rất là tương đắc đến nỗi stu-đi-ô chung đã từ đó mà ra.



Nghệ thuật sống sót

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

(Địa phủ phát hành cho những linh hồn lỡ lấy vé đầu thai làm người Kỳ Cục)

1. Nói chuyện ăn trước, bởi có thực mới giựt được tùm lum. Ở Kỳ Cục, không ăn thì chết đói, ăn thì bạn sẽ ăn hải sản ướp phân u rê, phở nhồi phộc môn, cá khô tưới thuốc sâu, gạo tẩm thuốc chống mọt, thịt heo thấm đượm chất tạo nạc, rau xanh tưới dầu nhớt siêu mướt, xưởng tương ớt làm ở chuồng gà, khô bò sản xuất trong nhà máy nhựa, rượu chỉ từ nước lã hòa với cục men nước Lọa. Chỉ còn cách sắm miếng đất, tự trồng mà ăn, nhưng nhiều khả năng sống không yên với hàng xóm, họ nghĩ bạn đang nuôi sâu bọ phá vườn ruộng họ. Nói chung, đằng nào thì bạn cũng quay lại địa phủ sớm, không nên mang hành lý chi nhiều.

2. Giờ tới chuyện học. Không đi học bạn dốt là cái chắc, mà đi học thì nhiều khả năng bị cô giáo mẫu giáo giẫm đạp như thiên hạ giặt mùng mền đón Tết, không thì bị buộc dây vô góc phòng để khỏi chạy lung tung xèng ảnh hưởng việc lướt fây búc của các cô. Nói chung, ở tuổi đó bạn không có đường đỡ, hên/xui thôi. Lên cấp một, bạn cứ chơi trong lớp, đừng ra sân trường chạy nhảy tránh xe hơi hiệu trưởng tông vô. Ngồi trong lớp tốt nhất ngồi im như tượng, bởi lỡ gây lỗi vặt, cô giáo bạn có thể hoặc đích thân hoặc lệnh cho bạn học tát bạn xéo mỏ rớt răng mắt sụt xuống hai mi li mét so với vị trí ban đầu. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Nọ cũng còn nhiều thầy cô giáo lương tâm tốt ròng tấm lòng tốt mịt, và một lần nữa phải nhắc lại, mọi thứ nằm trong hai chữ: hên/xui.

3. Tai nạn, nó có thể ở khắp mọi nơi ở cái xứ sở bạn sắp đầu thai. Tai nạn vì xe cộ là bèo quá rồi, ngày nào không có một đoàn sứt đầu mẻ trán kéo xuống địa phủ. Giờ người ta còn đuối nước trên những con đường nội thành sau mưa, té hàng rào rì sọt trong lúc leo qua đó ra bãi biển vớt rong về nấu canh, thậm chí ngồi trong nhà gạch trùm mền với vợ (hoặc chồng), bạn cũng gặp nguy vì đập nhân tạo trên núi vỡ gây lũ quét cùng đá lở. À, nhắc tới đập, bạn đừng quên đập thủy điện lủ khủ ở Kỳ Cục, tốt nhất đừng sống ở hạ nguồn. Nhưng thượng nguồn thì toàn núi đá, bạn nên học khỉ cách trèo cây hái trái mà sống. Và sống được hay không tùy vào lâm tặc. Nói chung cũng hên xui.

4. Làm dân cày thì nghèo, nhưng làm quan khổ lắm, phải nuôi heo, chăn bò, bán chuối chiên để xây biệt phủ dát vàng. Để kiếm khoản tiền ngoài lương cho vợ ăn sáng bên Sing, con đi Dubai làm tóc, quan phải làm lụng sút móng chớ không phải vừa, nhưng đây là vinh hạnh lớn, bạn nếu mắc kiếp dân cày thì muốn cũng không được.

Tuyển Tập Thơ - Tháng Hai, 2012

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook






TUYỂN TẬP THƠ

Tháng Hai, 2012






TÔI ĐÃ YÊU NÀNG...

(A-lếch-xan-đơ Xéc-gây-ê-vích Pút-skin)

Dịch: dao_hoa_daochu


Tôi đã yêu nàng: tình yêu, có lẽ,

Vẫn còn đang âm ỉ trong lòng;

Nhưng để tình tôi không bất an nàng nữa;

Tôi không muốn nàng buồn, một chút cũng không...



BÌNH THƠ

(Yến Lan)


Trong một chùm các bài báo về Pushkin, Belinsky đã viết: "Luôn có một cái gì đó đặc biệt quý tộc, nhẹ nhàng, lịch thiệp, ngát hương và thanh nhã trong mọi cảm xúc của Pushkin. Vì vậy, đọc những tác phẩm của ông là một cách tuyệt vời để giáo dục trong mỗi chúng ta một con người..."


Những lời này trực tiếp liên quan đến bài thơ "Tôi đã yêu nàng..."



Download "Tuyển Tập Thơ — Tháng Hai, 2012" đầy đủ (61KB):

http://www.mediafire.com/?ut2sd2981ett31p

http://hotfile.com/dl/148094360/b00e636/philong58_-_tuyen_tap_tho_thang_2_2012.lcd.html


Hướng dẫn cách dùng tủ sách của me(): Tủ sách của Chương trình me()




RẰM THÁNG GIÊNG

(Bác Hồ)

Dịch: Phi Long


Trăng vừa tròn đủ, Rằm tháng giêng,

Sông, nước, trời xuân nối nối liền...






LÁ TRÚT RƠI

(Ôn-ga Béc-gôn)

Dịch: dao_hoa_daochu


Vào mùa thu, ở Mátxcơva, trên các đại lộ,

người ta treo những tấm biển nhỏ với dòng chữ

"Cẩn thận, lá trút rơi"


Mùa thu, mùa thu!..

Mátxcơva mơ màng sương mù, khói

Những cánh sếu bay chấp chới mỏi

Trên những khu vườn sẫm chói lá vàng thau.


Những tấm biển con trên đại lộ đan nhau

Nhắc những người đi qua đi lại,

Vui vẻ trong tay, hay một mình chậm rãi:

"Cẩn thận, lá trút rơi!"...






BAO NHIÊU

(dao_hoa_daochu)


Biết bao nhiêu con đường

Một người phải dấn bước

Mới có thể gọi được

Là một người đàn ông?


Chim trắng phải vẫy vùng

Biết bao nhiêu hải lý

Mới ngủ không mộng mị

Trên bờ cát ấm êm?..






DỌC THÁP CANH

(dao_hoa_daochu và Chim Xanh)


Một anh hề bảo chàng ăn cắp:

"Phải có đường nào thoát khỏi đây,

Biết bao là sự bộn bầy,

Làm ta không thể giải khuây chút nào.

Rượu của ta lũ nhà buôn uống,

Đất của ta làm ruộng dân đào,

Suốt đời chả có đứa nào

Hiểu ra chuyện đấy vì sao mà làm"...


...

Mồ chim nhạn

10 ý kiến, và ý kiến từ facebook

MỒ CHIM NHẠN
(dao_hoa_daochu dịch)

Thế gian hỡi chữ tình khó biết,
Hứa một lời, sống chết không phai.
Trời nam đất bắc sánh vai,
Hẹn khi cánh mỏi về nơi mặn nồng.

Khi hoan lạc thì cùng vui thú,
Lúc biệt ly lại khổ vì xa.
Nam nhi rốt cuộc vẫn là
Bởi vì nhớ nguyệt thương hoa mà sầu.

Lời người nói giờ đâu gió thoảng,
Đã bay xa lên vạn tầng mây,
Thiên Sơn chiều tuyết phủ dày,
Về đâu chiếc bóng lắt lay một mình?

Sông Phần đó lặng yên tịch mịch,
Vẳng trống khua giết địch năm xưa.
Khói loang nhuộm bạc sắc cờ.
Chiêu hồn nước Sở bây giờ kịp không?

Quỷ trong núi khóc ròng, mưa gió.
Trời hờn ghen, cũng đổ châu sa.
Là hư là thực, khách qua?
Bụi hoang một nấm trước là yến oanh.

Sầu muôn thuở tơ dăng ngàn mối
Vẫn còn lưu mãi đợi tao nhân
Rượu đau, câu hát cuồng ngân
Bên mồ chim nhạn sông Phần ngày xưa.
Mô ngư nhi
(Phiên âm Hán Việt)

Vấn thế gian tình thị hà vật
Trực giao sinh tử tương hứa
Thiên nam địa bắc song phi khách
Lão sí kỷ hồi hàn thử

Hoan lạc thú
Ly biệt khổ
Tựu trung cánh hữu si nhi nữ


Quân ưng hữu ngữ
Diểu vạn lý tằng vân
Thiên sơn mộ tuyết
Chích ảnh hướng thùy khứ.

Hoành Phần lộ
Tịch mịch đương niên tiêu cổ
Hoang yên y cựu bình Sở
Chiêu hồn Sở ta hà ta cập

Sơn quỷ ám đề phong vũ
Thiên dã đố
Vị tín dữ
Oanh nhi yến tử câu hoàng thổ

Thiên sầu vạn cổ
Vi lưu đãi tao nhân
Cuồng ca thống ẩm
Lai phóng nhạn khâu xứ.
Bản dịch cũ
(dao_hoa_daochu dịch)[*]

Thế gian hỡi chữ tình khó biết,
Hứa một lời, sống chết không phai.
Trời nam đất bắc chia hai,
Chân mây cánh mỏi lại hoài những xưa.

Khi hoan lạc cùng đùa vui thú,
Lúc biệt ly lại khổ vì xa.
Nam nhi rốt cuộc cũng
Vì chưng tiếc nguyệt thương hoa mà sầu.

Lời người nói giờ đâu gió thoảng,
Đã bay xa lên vạn tầng mây,
Tháng năm núi tuyết phủ dày,
Về đâu chiếc bóng lắt lay dặm trường?

Sông Phần đó u buồn tịch mịch,
Vẳng trống khua giết địch năm xưa.
Khói loang nhuộm bạc sắc cờ.
Chiêu hồn nước Sở bây giờ kịp không?

Quỷ trong núi khóc ròng, mưa gió.
Trời hờn ghen, cũng đổ châu sa.
Là hư là thực, khách qua?
Bụi hoang một nấm trước là yến oanh.

Sầu muôn thuở tơ dăng ngàn mối
Vẫn còn lưu mãi đợi tao nhân
Rượu đau, câu hát cuồng ngân
Bên mồ chim nhạn sông Phần ngày xưa.

[*] Bản này bị anh Lãn chê: "Có chỗ hiểu sai, và vẫn còn 'văn thắng chất'."

Đặng Văn Lâm - Hành trình đến với bóng đá Việt Nam

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Đặng Văn Lâm:
'Từng có ngày không ai ở Việt Nam cần tôi'

 

Hữu Nhơn
Ngôi sao.net
Thứ sáu, 25/1/2019

Gặp gỡ tờ báo Nga sau khi cùng đồng đội vượt qua Jordan, thủ môn Văn Lâm kể về hành trình khó khăn của anh đến với bóng đá Việt Nam.


Phóng viên của tờ Soviet Sports (Nga) có buổi phỏng vấn với Đặng Văn Lâm, hai ngày sau khi anh đẩy quả luân lưu trong trận gặp Jordan giúp Việt Nam vào tứ kết Asian Cup. Đặng Văn Lâm mang hai quốc tịch Việt, Nga. Trong khi người hâm mộ Việt Nam biết đến anh nhiều trong thời gian gần đây thì các fan xứ bạch dương còn lạ lẫm với chàng thủ môn cao 1,88m. Dưới đây là bài phỏng vấn của Lâm "Tây" với phóng viên Soviet Sports.

- Anh sinh ra ở Nga, tại sao giờ lại chơi cho đội tuyển quốc gia Việt Nam?

- Tôi sinh ở Moskva, có mẹ là người Nga và bố là người Việt Nam. Mẹ tôi là diễn viên và bố là vũ công ballet. Họ gặp nhau trong một lần tập luyện ở Viện nghệ thuật sân khấu Nga. Chúng tôi sống ở đó khoảng tám năm và đến khi tôi học cấp hai thì gia nhập Spartak Moskva.

Đặng Văn Lâm và kiểu pose ảnh như Lev Yashin.
Đặng Văn Lâm chụp ảnh kiểu Lev Yashin.

- Anh từng đăng tấm ảnh trắng đen và đội mũ như Lev Yashin trong ngày sinh nhật. Thời anh còn bé chắc chắn không thể chứng kiến ông ấy thi đấu. Vậy ai là thần tượng của anh?
- Tôi không thích từ "thần tượng".

- Vậy ai là người anh muốn noi theo trong sự nghiệp?

- Lev Yashin là người mà bất cứ thủ môn nào cũng phải học hỏi. Những năm gần đây tôi thích Buffon và Casillas. Hiện tại có rất nhiều thủ môn giỏi mà tôi ngưỡng mộ, nhưng đó không phải kiểu thần tượng. Tôi chỉ xem họ như đồng nghiệp và có những điều tôi cần học hỏi.

- Với anh ai là thủ môn hay nhất thế giới hiện nay?

- Tôi nghĩ là De Gea. Courtois cũng xuất sắc.

- Tại sao anh lại rời Nga?

- Với CLB Dynamo tôi đã chơi tốt, tôi có vị trí trong đội hình hai của họ. Tôi tập luyện với một số thủ môn có kinh nghiệm, lắng nghe và học hỏi từ họ rất nhiều. Tôi là người trẻ nhất ở đó. Khi gần kết thúc hợp đồng, những người ở Học viện nói với tôi rằng tôi sẽ không được ký hợp đồng chuyên nghiệp. 

NHỎ VÀ XINH VÀ... HUẾ

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

           Một anh bạn có lần nói với tôi: Huế cái chi cũng nhỏ, trừ cục thịt heo trong tô bún Huế thì... rất to. Tôi phải giải thích rằng, chả phải đâu, thời chúng tôi sinh viên, mơ ước lớn nhất là cái miếng thịt heo mỏng tang trong tô bún Kho Rèn, gắp giơ lên nhìn thấu mặt người đối diện kia, dày hơn chút nữa, dày hơn chút thôi, chứ không mong nó dày như... bây giờ, mà nào có được. Đưa miếng thịt vào mồm chưa kịp nhai nó đã... tan đâu mất. Quả là giờ vẫn có những quán bún Huế có miếng thịt heo rất dày to, nhưng nó đa phần là các quán bán cho khách du lịch. Và cũng thật, chả hiểu sao nó lại sinh ra những cái quán bún Huế mà... phi Huế như thế. Phải chăng là để... trả thù cái thời phải xắt những miếng thịt heo mỏng đến... méo cả dao lẫn miệng kia.

Huế cái chi cũng nhỏ, rõ nhất là trong ẩm thực. Cái ăn vừa là vật chất vừa là nghệ thuật, vừa là văn hóa vừa là ý thức. Người Việt một thời lấy cái ăn để... đánh giá con người. Ăn uống thô lỗ, chặt to kho mặn là phong cách của người bình dân, thậm chí gọi tiện dân. Kỹ càng công phu nhỏ nhẹ tinh tế... là của giới quý tộc. Không phải tất cả người Huế đều là quý tộc, nhưng cái cách chế biến, trình bày và thưởng thức thì đượm phong cách quý tộc. Rất nhiều người phải thốt lên, nhìn mâm cỗ Huế mà hoa cả mắt, ở sự hài hòa màu sắc, hài hòa vật liệu, hài hòa hương vị và hài hòa sắp đặt. Ấy là những cái bát/ chén, đĩa, tô... rất nhỏ, thức ăn cũng rất ít trong ấy, nhưng rất nhiều món, cứ thế trình bày trong một tổng thể hết sức... Huế. Nhỏ, xinh, tinh tế và thanh cao.

           Tôi rất thích những cái ngõ nhỏ ngoằn nghoèo trong những khu nhà vườn Huế. Nó nhỏ đến tư lự. Những đốm nắng cũng nhỏ, cũng như trầm tư cùng ngõ. Ở đấy, cuộc sống rất chậm, những con bướm cũng chả thèm đập cánh khi người chạm đến. Bình an đến ngại ngần, đến thấy như mình cũng nhỏ lại. Con người nép vào thiên nhiên, lễ phép và chừng mực, khiêm tốn và như muốn hòa tan, trong veo và tĩnh tại.

           Không phải tất cả cái gì ở Huế cũng nhỏ. Con đường rất to, vỉa hè to, cầu rất to, nhà thờ rất to, chùa rất to... nhưng lạ là, khi soi chiếu vào, khi ta xuất hiện ở đấy, tất cả, cả người và vật, lại trở thành nhỏ bé đến kỳ lạ.

           Hình như có một điều gì đấy, chưa cắt nghĩa được, nó khiến Huế như nhỏ lại, trầm mặc, tư lự, đến như con sông Hương ấy, rất rộng chứ, nhưng vẫn như nhỏ, như vẫn dùng dằng không chảy, cái cầu Trường Tiền ấy, dài rộng chứ, vẫn như rất nhỏ, như nép mình lại để trở thành cái lược e ấp cài trên mái tóc sông Hương, con đường Lê Lợi cũng thế, thực ra là nó khá rộng, một thời là rất rộng, nhưng nó vẫn lẫn đi đâu đấy giữa rờm rợp xanh của cây, của những dáng Huế rất mềm rất ảo mỗi buổi tan trường...

THÀNH PHỐ BẰNG VÀNG (An-bom nhạc Việt Nam mới 2018)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

THÀNH PHỐ BẰNG VÀNG
An-bom nhạc Việt Nam mới 2018

Danh sách các video trên youtube:

Địa chỉ download các bản audio (mp3):

Bổ sung 02 bản lossless (.flac):

Địa chỉ nghe trực tuyến: (có đầy đủ lời bài hát)


THÀNH PHỐ BẰNG VÀNG
(Nhạc Nga - Lời Việt: Minh Ca)

1.
Nơi ấy trên bầu trời xanh,
Thành phố bằng vàng long lanh;
Cổng thành nguy nga như ngọc trong veo,
Với một vì sao sáng ngời.

Thành phố có khu vườn xanh,
Cỏ biếc cùng là hoa thơm;
Chim thú dạo chơi trong vườn thong dong,
Lộng lẫy đẹp xinh vô cùng.

Điệp khúc:
Đây sư tử vàng hàm râu như đuốc cháy,
Kia mắt hiền khô bò sừng cong lông màu tím;
Kìa đại bàng rực rỡ từ trên trời,
Gặp một lần thì ánh mắt ấy thật khó quên.

2.
Rực cháy trên vòm trời cao,
Ở đó có một ngôi sao
Toả sáng lung linh soi rọi thế gian, -
Ngôi sao thuộc về Thiên Thần.

Ai biết yêu thì được yêu,
Ai toả sáng thì là thánh nhân;
Để ánh sáng sao soi đường cho ai
Tới khu vườn xinh tuyệt trần.

Điệp khúc...

Тебя там встретит огнегpивый лев
И синий вол, исполненный очей.
С ними золотой орел небесный
Чей так светел взор незабываемый.

Gái học Yếu Luận: Gái Điếm Việt Nam

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook








GÁI ĐIẾM VIỆT NAM


Chưa kịp nâng ly, thấy Điếm vào,

Chân dài đến nách, toàn Điếm cao!


Nước Việt Nam vui tươi muôn vàn loại Gái khác nhau. Gái nào cũng đẹp, gái nào cũng quý hiếm, nhưng thân thuộc nhất vẫn là Gái Điếm.


Điếm Quảng Ninh, Điếm Lạng Sơn, Điếm ngút ngàn Đồ Sơn, Hải Phòng, Sài Gòn, Hà Nội (tính cả Hà Đông)... đâu đâu cũng có Điếm thân thương làm bạn.


Gái Điếm, gái công chức, gái lao động tự do, gái nội trợ, gái đi học, gái không làm gì cả... mấy chục loại khác nhau, nhưng cùng là người bạn thân thiết nhất của con người. Vào đâu Điếm cũng sống, ở đâu Điếm cũng béo tốt. Dáng Điếm ngắn, dài, thẳng, cong, đứng, ngồi, ngửa, sấp, lom khom, màu Điếm bự phấn nhũn nhặn. Khi Điếm làm thì cứng cáp, dẻo dai, vững chắc. Lúc Điếm nghỉ thì trông thanh cao, giản dị, chí khí như người.


Nhà thơ có lần ca ngợi:


Da Điếm ôm mát rượi


Bóng Điếm rộng, hẹp, lớn, bé, âu yếm khắp làng, bản, xóm, thôn. Điếm thấp thoáng dưới những mái chùa cổ kính. Bên Điếm, ta gìn giữ một nền văn hóa lâu đời. Cùng mưu sinh với Điếm, đã từ lâu đời, người dân Việt Nam dựng nhà, dựng cửa, vỡ ruộng, khai hoang, tối về chơi Điếm. Điếm ăn ở với người, đời đời, kiếp kiếp. Gái Điếm, gái công chức, gái lao động tự do, gái nội trợ giúp người trăm công nghìn việc khác nhau. Điếm quen thuộc với bàn tay của người nông dân.


Từ thuở làng ta nhà chứa mở,

Điếm và người vất vả quanh năm.


Điếm với người như thế đã mấy nghìn năm. Một thế kỷ "văn minh" "khai hóa" của thực dân cũng không làm được Hôn Nhân thay Điếm.


Điếm khăng khít với đời sống hàng ngày. Điếm còn là nguồn vui duy nhất của người nông dân. Các chàng tá điền còn biết chơi gì nữa, ngoài chơi với Điếm?


Tuổi già lấy Điếm làm vui. Nhìn thấy Điếm là khoan khoái. Nhớ lại mùa trước, nghĩ đến những mùa sau, hay mơ mộng một ngày mai biết đâu sẽ tha hồ mà Điếm...


Người xưa có câu: "Điếm càng già, càng thạo." Điếm là thạo nhất!


Người xưa còn có câu: "Dụng nhân như dụng Điếm."


Người xưa còn có câu nữa: "Điếm càng không yêu nghề, càng mơ mộng."


Điếm mơ mộng không chơi được nữa, thì để phần cho bọn chí thú yêu hạnh phúc gia đình.


Gái Điếm Việt Nam! Gái Điếm can đảm, ngay thẳng với đời, thủy chung với nghề. Gái Điếm mang những đức tính của một loại Gái quý.










Gái học Yếu Luận: Gái Điếm và Thi Ca

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

GÁI ĐIẾM VÀ THI CA

Một đêm quân tử nằm kề,
Còn hơn thằng chồng yếu sinh lý vỗ về quanh năm.


Nếu bạn hỏi bất kỳ một người Việt Nam nào về nhà thơ lớn nhất Việt Nam bạn sẽ ngay lập tức nhận được câu trả lời:

— Nguyễn Du!

Vâng, Nguyễn Du, và tác phẩm lớn nhất của ông đương nhiên là Truyện Kiều. Khác với bà bạn đồng nghiệp là Hồ Xuân Hương, người được coi là SEX SYMBOL của thi ca Việt Nam với đủ các thể loại Sex, như Sex lễ hội (Đánh đu), Sex danh lam (Vịnh chùa Thầy), Sex trái cây (Quả mít), và Sex nông nghiệp (Vịnh con ốc), Nguyễn Du chỉ có một tác phẩm đặc trưng duy nhất là Truyện Kiều. Và tất nhiên nếu không có Truyện Kiều thì Nguyễn Du chỉ là một nhà thơ hạng ba hạng bốn.

Vậy thì cái gì đã làm nên một Truyện Kiều đặc sắc?

Câu trả lời hiển nhiên:

— Gái Điếm!

Nếu giả sử ở thời điểm ông già nàng Kiều, tức Vương Ông, bị bắt vì tội buôn lậu hay một tội danh đại loại như thế, chàng Kim Trọng đi xe BMW xuất hiện kịp thời và sớm có những hành động chạy án đúng lúc, cuộc đời nàng Kiều sẽ ra sao? Đương nhiên là nàng sẽ có một cuộc sống gia đình buồn tẻ bên anh chồng yếu sinh lý (cái này hình như là đặc điểm nổi bật của trí thức Việt Nam). Thỉnh thoảng, bên chồng, nàng sẽ có những giấc mơ về những anh da đen mình hổ lưng gấu tay vượn bụng beo và đương nhiên bộ phận quan trọng nhất thì khỏi cần miêu tả. Và với một nàng Kiều như thế, tất nhiên nhà thơ thiên tài của chúng ta chỉ có thể viết được một bài thơ trên dưới một trăm câu tả cảnh trên trời dưới đất là hết chuyện. May mắn thay cho cả nàng Kiều, cả Nguyễn Du, và cả nền văn học của chúng ta, nàng Kiều lại quyết định đi làm gái điếm, một quyết định sáng suốt sau khi đã chia chác tình cảm với cô em Thúy Vân béo múp. Và từ đây, nàng đã gặp đủ loại người từ anh dắt gái Mã Giám Sinh đến anh Sở Khanh nhà ở Moscow có cạc vi dít ghi rõ tốt nghiệp trường МЭИ, cuộc đời nàng rẽ ra hướng khác. Và đó chinh là niềm cảm hứng bất tận cho nhà thơ thiên tài của chúng ta viết nên những áng thần văn lưu truyền cho hậu thế.

Gái học Yếu Luận: 8 nguyên tắc đẽo gái (mạng)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook






LỜI TỰA






Mặc dù theo quan điểm của đương kim Bộ Trưởng Giáo Dục nước Việt Nam 2011 thì nhân dân Việt Nam nếu có dốt lịch sử Việt Nam thì cũng là chuyện hoàn toàn bình thường, là chuyện tuyệt đối không sao, là chuyện không hề gì cả, và tuyệt nhiên chẳng có bất kỳ lý do gì để phải nâng cao quan điểm về chuyện người Việt Nam dốt sử Việt Nam hết; nhưng Phật thì từ lâu đã nói về "nhân — quả", còn mỗi một người Việt Nam, dù là có làm hay không làm ở Bộ Giáo Dục, có làm hay không làm Bộ Trưởng, chỉ cần không phải là một người quá ngu, thì đều hiểu là mọi việc xảy ra chung quanh và ở trong mỗi chúng ta, cái gì cũng có "nếu", có "thì" cả.


"Nếu" muốn có được một hình dung khả dĩ đúng về khía cạnh Internet của đời sống người Việt Nam, "thì" rất nên để ý đến hai đặc điểm của mạng TTVN-FPT ngày xưa:


Một, là, mạng TTVN-FPT chỉ là mạng thư tín điện tử e-mail, nhưng nó có tổ chức những hộp thư được gán quyền sử dụng chung cho một nhóm (có thể là tất cả mọi) người, và thực chất những thành viên của mạng này đã mê say sử dụng những hộp thư chung này để chơi hoàn toàn giống như cách chúng ta chơi diễn đàn bây giờ.


Hai, là, thành viên của mạng TTVN-FPT mặc dù có mở rộng ra, nhưng chủ yếu vẫn là thành viên FPT, khi đó mới chỉ khoảng vài trăm người, và có tỷ lệ được học hành tử tế tương đối cao, trong đó có nhiều du học sinh thời Liên Xô cũ — những người (/được) học hành tử tế nhất thời bấy giờ.


Tất cả những chuyện ấy có nhiều nét giống với Hà Nội ngõ nhỏ phố nhỏ, khăn quàng bay cuối thu, mẹ đưa em qua Phủ Tây Hồ, ngày xưa.


Lúc ấy Việt Nam còn chưa có Internet.


Rồi Việt Nam có Internet, nhưng toàn dial-up, và đắt. Lúc ấy:


Một, là, những người Việt Nam lên mạng bắt đầu mê say tham gia vào các diễn đàn giống như các diễn đàn bây giờ về phương diện hình thức, và các diễn đàn đã tạo nên phần nội dung tiếng Việt chủ yếu trên Internet. (Lưu ý là với những người chơi Internet tử tế thì nội dung các báo điện tử, dù có nhiều bao nhiêu về số lượng, cũng không phải là nội dung chủ yếu, vì những nội dung này chỉ "Internet" duy nhất ở cách phân phối, chứ không thật sự có đặc trưng gì là nội dung của môi trường trực tuyến cả).


Hai, là, vì điều kiện sử dụng Internet chậm và đắt thì không phải điều kiện phù hợp đối với đại chúng, cho nên người Việt Nam lên mạng lúc bấy chưa nhiều, và thành phần có chọn lọc hơn.

Gái học Yếu Luận: Cẩm nang đẽo gái của Geek Nerd

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Thấy các chú hì hà hì hục với máy tính suốt ngày anh thấy cũng lo cho tương lai con em của chúng ta. Cu N. gì đó cũng suốt ngày lo hì hụi dịch thuật các thứ cắp tráp theo hầu anh cu H. đi làm cái Linux để tưởng nhớ người yêu đã bỏ anh đi (lý do rất có thể vì anh đã không được đọc cẩm nang này khi ấy) — thì tương lai cũng đen sì như anh H. thật là đáng thương xót xiết bao.
Các chú phải biết là vì sao người viết bài này lo, không phải vì các chú đã donate thời gian tiền bạc và công sức của các chú dành cho Linux BSD Solaris các kiểu (theo anh thì Linux BSD các thứ thực sự nâng cao trí thông minh cho các chú và các thế hệ con cháu sau này), mà là vấn đề nếu các chú cứ suốt ngày chúi mũi vào OSS, thì thời gian đâu để cưa gái, mà thói đời trồng cây mà không chăm bón, thì làm sao mà thu được quả ngọt? Có người như bạn C. của chúng ta sẽ lí luận là anh cần mẹ gì gái đẹp, anh chỉ cần cái domain đẹp là được. Thật là đáng thương biết bao! Có thể bạn C. không cần gái đẹp vợ đẹp nhưng mà C. cũng rất muốn thế hệ con cháu của C. (gọi là C. con) cũng đẹp trai, cũng tài ba như C., mà C. lại đi lấy một cô vợ (cứ giả thiết thế) phải coi Thị Nở bằng cụ, thì lấy đâu ra mà con cái sau này đẹp trai tài ba cơ chứ? Thế nên việc lấy được một cô vợ đẹp, mà tiền thân là cưa được một gái thông minh xinh xẻo nhí nhảnh dễ thương, cũng vẫn là một nhu cầu vô cùng cấp thiết của dân kỹ thuật chúng ta.


Khó khăn đặt ra, là việc chúng ta có máy tính, có một tình yêu rồi, nên trái tim tươi đỏ vốn có phần thiếu máu của chúng ta sẽ phải chia thêm một phần nữa (bên cạnh $$$ và OSS) — thì sẽ thật là vất vả biết bao. Thế nên việc tồn tại một cuốn Cưa-Gái-Handbook là rất có ý nghĩa, để tránh lãng phí thời gian và công sức cho các chú, để dành thời gian cho công việc mà vẫn đạt được hiệu quả cao nhất cho việc cưa gái, để các chú tiện vào tham khảo, cứ như là database vậy, vào chỉ cần oánh Ctrl+F tìm đánh xoẹt một cái là ra, thật là vô cùng dễ dàng và tiện lợi. Lại hay cu N. lăng xăng đến khi nào công trình hoàn thành có thể đưa thành PDF rồi bán kèm CD Linux làm phụ bản tra lấy tiền làm donor cho OSS thì có còn mừng nào quá mừng này nữa chăng?