Gái học Yếu Luận: Nhất Nước nhì Phân

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Dân tộc ta có truyền thống 4000 năm nông nghiệp lạc hậu; và chúng ta, những con Rồng cháu Tiên trẻ, đang nỗ lực kế thừa và phát huy một cách xứng đáng truyền thống vô cùng tốt đẹp đó, - đất nước ta ngày hôm nay vẫn đang tiếp tục là một nước nông nghiệp lạc hậu thuộc hàng có số má, và mỗi người Việt Nam mình, dù có biết lái xe, biết buôn dưa lê bằng điện thoại thông minh, biết dùng láp-tốp vào mạng lướt báo điện tử, biết nói tiếng anh với tây ba lô, biết đi du lịch nước ngoài, thậm chí đi... du học bằng tiền của bố, nhưng hòa nhập quyết chẳng hòa tan, mình vẫn vẹn nguyên bản chất là một người nông dân thực thụ.

Trâu ơi ta bảo trâu này,
Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta.
Cấy cày vốn nghiệp nông gia,
Ta đây trâu đấy, ai mà quản công!
Bao giờ cây lúa còn bông,
Thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn.

Hẳn rồi, "Bao giờ nước Nam hết cỏ, thì mới hết người Nam cày trâu!" Một khi mà đã là nông dân thực thụ, chân chính, thì bất kể là ăn gì, mặc gì, đi xe gì, gọi điện thoại gì, dùng láp-tốp gì, nói ngoại ngữ gì, đi sang nước gì,.. bản chất vẫn cứ phải đúng theo kiểu "cày trâu", theo cách của một người nông dân. Và Gái mú, "Chim, gà, cá, lợn, cành cau, / Mùa nào thức nấy giữ màu nhà quê.", hẳn nhiên cũng chẳng là ngoại lệ, - như việc chơi Gái chẳng hạn: mặc cho những ai kia hùa nhau cưỡi ngựa quất roi bắn súng thổi kèn... thì đối với một người nông dân thực thụ...

Chuyện đó giống như cấy lúa:

Mạ úa cấy lúa chóng xanh,
Nạ dòng chóng đẻ sao anh hững hờ?

Chuyện đó giống như nuôi gia súc gia cầm:

Gái khôn trường túc thẳng lề.

Sống có gì vui, ...

6 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Một người đang ở đáy của sự chán chường, ngồi đờ đẫn trong quán cà-phê, tự thì thầm: "Cuộc sống ơi, sao không nói gì với tôi?" Ngoài hiên quán treo vài lồng chim, lũ chim nhảy nhót hiếu động, lúc lúc lại líu ríu chuyện trò với nhau, — chúng vẫn thế suốt từ lúc anh còn chưa tới đây. Nhưng anh không nghe thấy.

Một lát, anh lại tự thì thầm: "Cuộc sống ơi, hãy nói gì với tôi đi chứ!" Ở bàn bên cạnh, có một người đeo tai nghe iPod, đang lẳng lặng kênh đít lên, rồi bình tĩnh nổ một tiếng vang trời. Nhưng anh không biết.

Một lát, anh nhìn quanh, rồi lại tự thì thầm: "Cuộc sống ơi, sao tôi không bao giờ nhìn thấy cuộc sống cả?" Ở chiếc bàn kê chênh chếch cách một bàn phía trước chỗ anh ngồi, hẳn đang có câu chuyện vui; có tiếng cười khẽ, nhưng rộ, và có mấy chiếc răng cửa tê-ta-xi-lin — của một cô gái đeo kính trắng, da trắng, mặc váy nhẹ, màu xanh ngọc — vô tình quệt trúng vào một tia nắng, ánh lên. Nhưng anh không nhận ra.

Một lát, anh thầm kêu lên: "Cuộc sống ơi, tôi muốn có một điều kì diệu!" Góc quán bên phải, phía sau chỗ anh ngồi, có đứa bé khóc ré lên; bố nó vẫn lơ đãng nhìn xe chạy ngoài đường, và gọi di động; mẹ nó nựng: "Ô trồ ôi... em nhàm sao xế... em ngoan lào... ư... òa." Anh thoáng cau mày.

Trời đang nắng đẹp, chợt đổ mưa, anh thầm kêu lên trong thất vọng: "Cuộc sống, hãy chạm vào tôi. Hãy cho tôi biết là người vẫn ở đâu đây và có thể bảo vệ tôi!" Từ trên nóc nhà, một giọt nước rơi tin vai anh. Anh ngước mắt, săm soi, ngoảnh nhìn về phía quầy, vẻ khó chịu, rồi đứng lên, định chuyển chỗ, nghĩ thế nào, bước nhanh lại quầy, trả tiền, rồi ra khỏi quán bằng những bước chân "bỏ đi", — chắc anh sẽ đứng lại dưới mái hiên trước cửa và gọi tắc-xi, cũng có thể anh sẽ đi bộ men theo vỉa hè, nép vào những chỗ có mái che...

Chiếc lá cuối cùng (bản dịch mới)

6 ý kiến, và ý kiến từ facebook






CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG

(O. Henry)

Người dịch: me() và Nhật Linh






Trong một quận nhỏ ở phía tây Quảng trường Oa-sinh-tơn những con phố đã chạy như bị điên và làm gãy chính mình thành những mảnh nhỏ được gọi là "các địa hạt". "Các địa hạt " này làm thành những góc và những đường cong kỳ quặc. Một con phố cắt qua chính nó một hoặc hai lần. Một nghệ sĩ một lần đã khám phá ra một triển vọng quý giá trên con phố này. Giả sử có một người thu tiền với một hóa đơn cho các loại màu vẽ, giấy và vải vẽ, sẽ, trong sự vượt qua lộ trình này, bất ngờ gặp chính mình đang quay trở lại, mà không có một xu đã được trả để thanh toán!


Cho nên, dân làm nghệ thuật chẳng mấy chốc đã tới Xóm Gờ-ruyn-uýt cổ kính và hơi lạ lùng, lảng vảng, săn tìm những cửa sổ phương bắc và những đầu hồi thế kỷ thứ mười tám và những gác mái Hà-lan và những khoản tiền thuê nhà thấp. Rồi họ đem vào vài chiếc ca thiếc và một hay hai cái nồi điện từ Đại lộ số Sáu, và trở thành một "làng nghề".


Trên đỉnh của một ngôi nhà gạch ba tầng béo lùn, Su và Gion-xi đã có stu-đi-ô của họ. "Gion-xi" là tên thân mật cho Gioi-en-na. Một người từ Mên; người kia từ Ca-li-pho-ni-a. Họ đã gặp gỡ tại một bàn ăn tập thể ở một hàng ăn "Của nhà Đen-mô-ni-cô" trên Phố số Tám, và thấy những sở thích của họ về nghệ thuật, món xà lách rau diếp xoăn và những ống tay áo sơ mi phồng rất là tương đắc đến nỗi stu-đi-ô chung đã từ đó mà ra.



Mồ chim nhạn

10 ý kiến, và ý kiến từ facebook

MỒ CHIM NHẠN
(dao_hoa_daochu dịch)

Thế gian hỡi chữ tình khó biết,
Hứa một lời, sống chết không phai.
Trời nam đất bắc sánh vai,
Hẹn khi cánh mỏi về nơi mặn nồng.

Khi hoan lạc thì cùng vui thú,
Lúc biệt ly lại khổ vì xa.
Nam nhi rốt cuộc vẫn là
Bởi vì nhớ nguyệt thương hoa mà sầu.

Lời người nói giờ đâu gió thoảng,
Đã bay xa lên vạn tầng mây,
Thiên Sơn chiều tuyết phủ dày,
Về đâu chiếc bóng lắt lay một mình?

Sông Phần đó lặng yên tịch mịch,
Vẳng trống khua giết địch năm xưa.
Khói loang nhuộm bạc sắc cờ.
Chiêu hồn nước Sở bây giờ kịp không?

Quỷ trong núi khóc ròng, mưa gió.
Trời hờn ghen, cũng đổ châu sa.
Là hư là thực, khách qua?
Bụi hoang một nấm trước là yến oanh.

Sầu muôn thuở tơ dăng ngàn mối
Vẫn còn lưu mãi đợi tao nhân
Rượu đau, câu hát cuồng ngân
Bên mồ chim nhạn sông Phần ngày xưa.
Mô ngư nhi
(Phiên âm Hán Việt)

Vấn thế gian tình thị hà vật
Trực giao sinh tử tương hứa
Thiên nam địa bắc song phi khách
Lão sí kỷ hồi hàn thử

Hoan lạc thú
Ly biệt khổ
Tựu trung cánh hữu si nhi nữ


Quân ưng hữu ngữ
Diểu vạn lý tằng vân
Thiên sơn mộ tuyết
Chích ảnh hướng thùy khứ.

Hoành Phần lộ
Tịch mịch đương niên tiêu cổ
Hoang yên y cựu bình Sở
Chiêu hồn Sở ta hà ta cập

Sơn quỷ ám đề phong vũ
Thiên dã đố
Vị tín dữ
Oanh nhi yến tử câu hoàng thổ

Thiên sầu vạn cổ
Vi lưu đãi tao nhân
Cuồng ca thống ẩm
Lai phóng nhạn khâu xứ.
Bản dịch cũ
(dao_hoa_daochu dịch)[*]

Thế gian hỡi chữ tình khó biết,
Hứa một lời, sống chết không phai.
Trời nam đất bắc chia hai,
Chân mây cánh mỏi lại hoài những xưa.

Khi hoan lạc cùng đùa vui thú,
Lúc biệt ly lại khổ vì xa.
Nam nhi rốt cuộc cũng
Vì chưng tiếc nguyệt thương hoa mà sầu.

Lời người nói giờ đâu gió thoảng,
Đã bay xa lên vạn tầng mây,
Tháng năm núi tuyết phủ dày,
Về đâu chiếc bóng lắt lay dặm trường?

Sông Phần đó u buồn tịch mịch,
Vẳng trống khua giết địch năm xưa.
Khói loang nhuộm bạc sắc cờ.
Chiêu hồn nước Sở bây giờ kịp không?

Quỷ trong núi khóc ròng, mưa gió.
Trời hờn ghen, cũng đổ châu sa.
Là hư là thực, khách qua?
Bụi hoang một nấm trước là yến oanh.

Sầu muôn thuở tơ dăng ngàn mối
Vẫn còn lưu mãi đợi tao nhân
Rượu đau, câu hát cuồng ngân
Bên mồ chim nhạn sông Phần ngày xưa.

[*] Bản này bị anh Lãn chê: "Có chỗ hiểu sai, và vẫn còn 'văn thắng chất'."

I-li-a Nhà Tiên Tri

16 ý kiến, và ý kiến từ facebook

I-LI-A NHÀ TIÊN TRI

(I. A. Bu-nhin)



Xê-mi-ôn Nô-vích-cốp bị cháy ở Pê-tờ-rốp-ki, đến sống cùng anh mình — anh Nhi-côn cụt tay. Hai anh em đã nhất trí sống tách nhau ra, và Xê-mi-ôn, dọn ra khỏi Vùng Nước Nông, dựng cho mình một căn nhà gỗ bên con đường lớn.


Đến ngày hội I-lin những người thợ mộc xin phép về dự hội. Xê-mi-ôn đã cần phải ngủ ban đêm ở chỗ đang xây dựng. Ăn tối xong cùng với gia đình đông đúc của người anh, trong cảnh chật chội, giữa đám ruồi vo ve, anh châm tẩu thuốc, khoác chiếc áo lông cộc lên và nói với mọi người:


— Ở đây oi bức quá. Tớ về chỗ làm nhà, sẽ ngủ đêm ở đấy.


— Ít ra cũng đem chó theo, — mọi người bảo anh.


— Thôi khỏi! — Xê-mi-ôn nói và đi một mình.


Đã là một đêm rằm. Mải nghĩ đến ngôi nhà tương lai Xê-mi-ôn cũng không nhận ra, là ra khỏi làng mình đã leo lên theo lối đi rộng dẫn lên núi và lang thang khoảng một vét-xta [1] trên con đường lớn như thế nào — cho đến chỗ ngôi nhà đã vươn cao lên, nhưng vẫn chưa lợp mái của mình, đứng bên bờ cánh đồng lúa mì, trên bãi trống, tối đen đen vì những cửa sổ chưa có khung và ánh lên mờ mờ dưới ánh trăng vì đầu những súc gỗ cây còn tươi ở các góc, vì những mảnh gỗ thò ra khỏi các khe hở, và vì phoi gỗ bào trên ngưỡng cửa. Vầng trăng tháng bảy thấp, đang lên sau những hẻm núi ở Vùng Nước Nông, sáng đùng đục. Ánh sáng ấm của nó rắc xuống. Những bông lúa mì chín lờ mờ, nhập nhoạng trắng lên ở phía trước. Còn về phía bắc đã hoàn toàn u ám. Ở đó mây đen đã tạt đến. Làn gió nhẹ, thổi từ khắp các hướng, thỉnh thoảng mạnh lên, chạy từng cơn bốc đồng trên những bông kiều mạch — và chúng kêu xào xạc một cách khô khan và bất an. Mây đen ở phía bắc dường như bất động, nhưng luôn co giật bằng những ánh vàng kim thoáng qua.


Gái học Yếu Luận: Gái Mạng nhập môn

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


GÁI MẠNG NHẬP MÔN

Cùng với sự phát triển như vũ bão của In tờ nét, một thuật ngữ "Gái mạng" đã được Hiệp hội Khoa học Thăng Long, đứng đầu là Giáo sư Anh Vũ, đề xuất lần đầu tiên vào tháng 3 năm 2001.

Vậy Gái mạng là gì?

Từ điển Bách Khoa Dâm dục học Thăng Long, do Tiến sĩ Killer chủ biên, trang 220 dòng số 10, có viết:

"Gái mạng là một thuật ngữ nhằm mô tả những đối tượng thuộc giống cái, có nhan sắc dưới mức trung bình theo tiêu chuẩn Mỹ học Việt nam TCVN 8205, có thời gian vào mạng trung bình lớn hơn 6 giờ/ngày."

Căn cứ vào định nghĩa đã nêu trong Từ điển, chúng ta thấy rằng không thể xếp Thị Nở, một nhân vật kinh điển trong tác phẩm của nhà văn Nam Cao vào tập hợp Gái mạng, mặc dù xét về hình thức, Thị rất giống với gái mạng mà chúng ta vẫn thường hay gặp trên Thăng Long. Cũng có một số nhà nghiên cứu cho rằng, nếu Internet ra đời sớm 50 năm thì rất có thể khi đó nhà văn Nam Cao không cần phải miêu tả Thị Nở; ông chỉ cần dùng một câu: "Thị có sắc đẹp của một gái mạng điển hình" là có thể lột tả hoàn toàn hình thức của Thị Nở.

Bất kỳ một nhà nghiên cứu nào cũng cần phải nắm vững những thuật ngữ cơ bản trước khi có thể bắt tay vào nghiên cứu. Gái mạng học cũng không phải là ngoại lệ. Dưới đây, chúng tôi xin cung cấp một vài thuật ngữ hết sức thiết yếu dành cho các bạn trẻ mới lần đầu tiên bước chân vào lĩnh vực khoa học mới mẻ và đầy hứa hẹn này.

"Đong giai": Là một thuật ngữ rất cơ bản trong lĩnh vực Gái mạng học. Thậm chí có thể nói thuật ngữ này xuất hiện gần như đồng thời với thuật ngữ "Gái mạng". Lý do của sự xuất hiện này, không cần nói thì ai cũng biết: Mục đích của gái vào mạng là để đong giai. Cả cuộc đời gái, toàn bộ những chi phí đầu tư rốt cục lại cũng chỉ để phục vụ một mục đích duy nhất: Kiếm một tấm chồng. Bởi vậy, không có gì lạ nếu chúng ta kết luận mục đích của gái mạng là đong giai.
Để cho các bạn trẻ có tư duy bã đậu trong diễn đàn có thể hiểu được vấn đề, chúng tôi xin đưa ra một trực quan sinh động như sau:

Vì sao tôi hút thuốc (bản dịch mới)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

VÌ SAO TÔI HÚT THUỐC
(An-tốp S.)

Có lẽ nào một người mà biết kính trọng bản thân mình lại sẽ đi hỏi xin tiền của những người qua lại? Không bao giờ. Ngay cả nếu như không có năm kô-pếch để đi tàu điện.
Khi một người có gánh nặng trong lòng, liệu anh ta có nói về nỗi bất hạnh của mình với một người ngoài cuộc hay không? Không, sẽ không nói.
Thế có ai trong chúng ta, những người hút thuốc, lại chưa từng hỏi xin thuốc của những người hoàn toàn không quen biết?
Diêm à? Người ta hỏi xin ở khắp mọi nơi bằng tất cả các thứ tiếng: "Xin lỗi anh, anh có diêm không ạ?.." Và một người sẽ tìm được bao diêm, đánh diêm. Anh ta đưa hai tay cầm que diêm đang cháy lại gần gương mặt một người không quen biết. Trong một khoảnh khắc nào đó bàn tay họ chạm vào nhau, gìn giữ ngọn lửa nhỏ.
Rồi cả người này cũng sẽ được hỏi xin lửa châm thuốc, và anh ta chìa ra điếu thuốc đang cháy.
Và một lần nữa trong một giây bàn tay của những người không quen biết lại gặp nhau.
Sẽ tiếp tục như vậy, khi mà tất cả những người mà hút thuốc còn chưa châm xong thuốc. Và những sợi dây xích nhỏ làm bằng những ngọn lửa bé tí xíu cứ nối tiếp nhau trên khắp trái đất. Bởi vì người ta hút thuốc ở Châu Âu và Châu Á, Châu Phi và Châu Úc, Nam và Bắc Châu Mỹ.
Mà khi bàn tay mọi người còn đụng vào nhau, gìn giữ ngọn lửa nhỏ, — sẽ chẳng có điều gì tồi tệ xảy ra trên trái đất cả.
Chỉ vì vậy mà tôi không bỏ hút thuốc. Nhỡ có ai đó sẽ hỏi: "Anh có lửa không?.." thì sao.

Pút-tin - Nói về Văn Hóa Đọc

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

"Chính việc đọc loại sách nghiêm túc, có chất lượng, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến mức độ khai sáng nhận thức và trình độ giáo dục của con người, đề ra các xu hướng xã hội, hình thành khuynh hướng của dân tộc tới việc đột phá trong khoa học, kinh tế, trong các lĩnh vực khác, và, có nghĩa là, ở một cấp độ lớn lao sẽ xác định các vị trí xuất phát điểm và những khả năng cạnh tranh của cả đất nước chúng ta."


"Năng lực trí tuệ và văn hóa của một dân tộc phụ thuộc không chỉ vào chuyện chúng ta đọc bao nhiêu, chúng ta xuất bản bao nhiêu, mà còn vào chuyện cuốn sách này hay cuốn sách kia sẽ hình thành nên những giá trị nhân cách và tinh thần như thế nào, hình thành nên những định hướng đạo đức và luân lý ra sao, những cuốn sách này có khiến cho chúng ta phải nghĩ ngợi, suy tư, phân tích, hay không."


Vla-đi-mia Pút-tin
Phát biểu tại Đại hội VII Liên hiệp Sách nước Nga - 28 tháng 9, 2011

Tôi mừng vì cơ hội được có mặt ở đây, được phát biểu trước các vị. Và trước tiên tôi muốn cảm ơn vì công việc mà các vị đang làm để phát triển việc xuất bản sách trong nước, để ủng hộ các văn sĩ của chúng ta, và nói tổng quát, là để truyền bá văn hóa sách ở nước ta.


Tôi nhấn mạnh: chính việc đọc loại sách nghiêm túc, có chất lượng, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến mức độ khai sáng nhận thức và trình độ giáo dục của con người, đề ra các xu hướng xã hội, hình thành khuynh hướng của dân tộc tới việc đột phá trong khoa học, kinh tế, trong các lĩnh vực khác, và, có nghĩa là, ở một cấp độ lớn lao sẽ xác định các vị trí xuất phát điểm và những khả năng cạnh tranh của cả đất nước chúng ta.


Hoàn toàn rõ ràng, là mong muốn đọc phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố thành phần, và không hề xếp ở cuối danh sách này — là vào khả năng có thể có được những tác phẩm hay cho các công dân của chúng ta. Đối với mọi người, rất quan trọng, là quyển sách có giá bao nhiêu. Đây là những vấn đề mới thật xoàng xĩnh làm sao, nhưng đây là thực tế cuộc sống: có thể mua được quyển sách hay này ở hiệu sách, đặt mua trên Internet, hoặc mượn ở thư viện hay không. Và tất nhiên, trình độ in ấn, chất lượng ấn bản là rất quan trọng — chuyện này cũng có ý nghĩa rất lớn. Một quyển sách, tất cả chúng ta đều rất hiểu, là cần phải cảm thấy dễ chịu khi cầm nó trong tay.


Nhờ những nỗ lực của các tác giả và các nhà xuất bản, ngày hôm nay một phạm vi rất rộng những sách văn học, giáo dục, và giải trí đang được giới thiệu đến độc giả của chúng ta. Nếu so sánh với năm 2000, hiện tại trên chợ sách của chúng ta đang bày bán gấp đôi số đầu sách và tạp chí. Theo chỉ số này, chúng ta đang là một trong những người dẫn đầu trên thế giới, — cùng với Mỹ, Trung Quốc và Anh.

Có nên lấy vợ không?

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CÓ NÊN LẤY VỢ KHÔNG?

Tôi có một người bạn có một suy nghĩ chưa lần nào thấy thay đổi, là nếu một người có khả năng (mỹ quan, kỹ thuật, tài chính...) để sinh hoạt tình dục một cách tử tế thì sẽ chẳng bao giờ mà lại chịu chấp nhận sinh hoạt theo lối cải cách hành chính tiếp dân một cửa, sinh hoạt đi sinh hoạt lại với cùng một đối tượng duy nhất tới hàng trăm, thậm chí hàng ngàn lần cả, — "Trâu bò nó cũng không bét be, nhếch nhác đến như thế!"

Có thể anh không hiểu gì về Tình Yêu?
Nhưng chuyện này, nếu bình luận, thì chắc là để dành cho những người khác, — tôi biết anh này hiểu cặn kẽ được từ Cơ học Lượng Tử cho đến Thuyết Tương Đối, nghe cặn kẽ được từ Bách cho đến Trai-kốp-xki, đọc cặn kẽ được "Chiến tranh và hòa bình" bằng tiếng mẹ đẻ của Tôn-xtôi, thẩm âm cặn kẽ được vần điệu niêm luật trong thơ Lý Bạch, xem cặn kẽ được tranh Lê-ô-nác-đô đa Vin-tri... có thể Tình Yêu quả thật là thứ còn bí hiểm hơn, nhưng dù thế nào thì tôi vẫn hình dung không mấy khó khăn là tôi sẽ không có được một cảm giác tiện nghi cho lắm khi phải bình luận chuyện "hiểu — không hiểu" của loại người như vậy.
Anh này ở nhà còn có một cái giường to và tròn xoe, tròn chính xác, và bán kính được tính toán chi tiết sao cho anh có thể nằm ở trên đấy đúng theo cái đồ hình tỉ lệ vàng của Lê-ô-nác-đô đa Vin-tri, anh bảo tôi đấy là tư thế hài hòa nhất, và nằm như thế mà ngủ, chân khí lưu thông, mùa nóng anh không cần phải bật quạt, mùa đông anh không cần phải đắp chăn. Tôi phục lăn, và đã sắp đi đặt đóng giường, nhưng đang định hỏi cụ thể xem nếu nằm đúng theo hình vẽ ấy thì có được mặc quần xịp hay không, thì có một cô bạn cũ kể tôi nghe là những lúc ở nhà, mùa nào thức nấy, anh chả bao giờ là không bật máy lạnh, hay máy sưởi cả...

Nhưng tôi lại lan man, — tình dục cụ thể quá, tình yêu lại tít mít quá, mà thực ra tôi đang định nói đến một chuyện đỡ cực đoan hẳn hơn. Nên hẵng cứ coi như tôi đã thu xếp xong vấn đề "tình yêu — tình dục", và sẽ nói tiếp chuyện "lấy vợ".

Có những người bảo:

Gái học Yếu Luận: Cẩm nang đẽo gái của Geek Nerd

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Thấy các chú hì hà hì hục với máy tính suốt ngày anh thấy cũng lo cho tương lai con em của chúng ta. Cu N. gì đó cũng suốt ngày lo hì hụi dịch thuật các thứ cắp tráp theo hầu anh cu H. đi làm cái Linux để tưởng nhớ người yêu đã bỏ anh đi (lý do rất có thể vì anh đã không được đọc cẩm nang này khi ấy) — thì tương lai cũng đen sì như anh H. thật là đáng thương xót xiết bao.
Các chú phải biết là vì sao người viết bài này lo, không phải vì các chú đã donate thời gian tiền bạc và công sức của các chú dành cho Linux BSD Solaris các kiểu (theo anh thì Linux BSD các thứ thực sự nâng cao trí thông minh cho các chú và các thế hệ con cháu sau này), mà là vấn đề nếu các chú cứ suốt ngày chúi mũi vào OSS, thì thời gian đâu để cưa gái, mà thói đời trồng cây mà không chăm bón, thì làm sao mà thu được quả ngọt? Có người như bạn C. của chúng ta sẽ lí luận là anh cần mẹ gì gái đẹp, anh chỉ cần cái domain đẹp là được. Thật là đáng thương biết bao! Có thể bạn C. không cần gái đẹp vợ đẹp nhưng mà C. cũng rất muốn thế hệ con cháu của C. (gọi là C. con) cũng đẹp trai, cũng tài ba như C., mà C. lại đi lấy một cô vợ (cứ giả thiết thế) phải coi Thị Nở bằng cụ, thì lấy đâu ra mà con cái sau này đẹp trai tài ba cơ chứ? Thế nên việc lấy được một cô vợ đẹp, mà tiền thân là cưa được một gái thông minh xinh xẻo nhí nhảnh dễ thương, cũng vẫn là một nhu cầu vô cùng cấp thiết của dân kỹ thuật chúng ta.


Khó khăn đặt ra, là việc chúng ta có máy tính, có một tình yêu rồi, nên trái tim tươi đỏ vốn có phần thiếu máu của chúng ta sẽ phải chia thêm một phần nữa (bên cạnh $$$ và OSS) — thì sẽ thật là vất vả biết bao. Thế nên việc tồn tại một cuốn Cưa-Gái-Handbook là rất có ý nghĩa, để tránh lãng phí thời gian và công sức cho các chú, để dành thời gian cho công việc mà vẫn đạt được hiệu quả cao nhất cho việc cưa gái, để các chú tiện vào tham khảo, cứ như là database vậy, vào chỉ cần oánh Ctrl+F tìm đánh xoẹt một cái là ra, thật là vô cùng dễ dàng và tiện lợi. Lại hay cu N. lăng xăng đến khi nào công trình hoàn thành có thể đưa thành PDF rồi bán kèm CD Linux làm phụ bản tra lấy tiền làm donor cho OSS thì có còn mừng nào quá mừng này nữa chăng?

Chuyện người tình Trung Hoa

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUYỆN NGƯỜI TÌNH TRUNG HOA
(dao_hoa_daochu)

Đối với một người thích viện dẫn châm ngôn, vả còn là người Việt Nam, thì không biết tiếng Trung Hoa quả là một sự thiệt thòi lớn. Anh Lãn cảm thấy rất rõ điều đó khi bắt đầu viết Chương Hai, truyện Lập Trình Viên II.
— Thế này thật là đáng sợ quá đi! — Anh vừa nói vừa thở khó nhọc (anh Lãn quyết bỏ thuốc lá, nên những lúc nghĩ ngợi, hoặc "tâm trạng", không có bạn Ni-cô-tin vào trong mạch máu an ủi vuốt ve, anh thường gặp phải triệu chứng hơi khó thở). — Kinh khủng thật đấy! Èo, một người đẹp giai phóng khoáng ngoan hiền thủy chung như mình mà lại không biết tiếng Trung Hoa thì khác gì là chim không cánh?! Còn viết với lách nỗi gì chứ?! Xếp xó thôi!
Anh quyết định bằng mọi cách khắc phục tính lười vốn vẫn được tự đánh giá là năng khiếu bẩm sinh của mình để học tiếng Trung Hoa. Nhưng vì chất lười thiên bẩm sau nhiều năm tu dưỡng đã sắp trở thành một thứ thần khí uyên nguyên, nên dù quyết tâm lắm lắm, anh vẫn đành phải bỏ đi một sở thích, cũng vẫn luôn được tự đánh giá là năng khiếu bẩm sinh của mình, là sở thích tự học.

Xắn tay mở khóa động đào
Rẽ mây trông tỏ lối vào Thiên Thai

Đám thiết bị mạng bẩn bụi thời gian nhà anh Lãn lâu lắm rồi mới lại có dịp nháy xanh nháy đỏ tưng bừng.
Anh Lãn online, — bắt đầu tìm kiếm giáo viên.

*

Hà Nội.
Mùa Thu.
Buổi trưa.
Anh Lãn đang ngồi nhấm nháp cà-phê ét-xprét-xô, hút xì-gà, nhìn lá rơi — một lúc mà không có lá nào rơi, thì tự cầm cái que dài, chọc một cái, cho rơi, — ngâm nga:

Rượu ngon, thì sẵn đấy,
Gái xấu, đã làm sao?
Đèn tắt, ngói gianh lẫn,
Chả yêu, cũng thích nào!

Tôi đã yêu nàng

7 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Я вас любил

Я вас любил: любовь еще, быть может,
В душе моей угасла не совсем;
Но пусть она вас больше не тревожит;
Я не хочу печалить вас ничем.
Я вас любил безмолвно, безнадежно,
То робостью, то ревностью томим;
Я вас любил так искренно, так нежно,
Как дай вам бог любимой быть другим.


(А.С.Пушкин)

Lan Cải và Đim-ma ơi, bác Long Phò cho anh xem bản dịch này, bảo là đây là bản dịch tốt nhất ở nước mình.

Tôi yêu em: đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai;
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa,
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài.

Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng,
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen,
Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm,
Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em.


Xong rồi bác ấy bảo anh là bác ấy không vừa ý bản này lắm, thấy sao sao, bảo là dịch thế thì khác gì bịa ra một bài mới, và bác ấy muốn có một bản tốt hơn để đưa vào trong truyện của bác ấy.

Bác Long Phò thì viết lách cũng tạm được, nhưng đến khoản thơ thì, hố hố, bác bảo bác nể anh lắm, nể không thể nào mà có thể tả được. Mà anh thì háo danh, nên cũng muốn được loại như Long Phò nể mình. Tóm lại là anh đã cố dịch lại bài này. Nhưng mà bi giờ có một chiện thế này:

Muốn dịch Pút-skin
Có Đào scholarly
Muôn việc đủ cả
Chỉ thiếu "другим"


Bảy câu đầu anh dịch xong tự thấy vô cùng tâm đắc. Riêng câu cuối, anh tự đọc đi đọc lại thì không thật hiểu lắm, cũng không hiểu sao các bạn lại dịch thế này:

"Как дай вам бог любимой быть другим."

"Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em."


Cụ thể, anh muốn hỏi Lan Cải và Đim-ma hết sức nghiêm túc:

(1) "другим" ở câu này phải hiểu là "cho những người khác", hay là "bởi một người khác"?

(2) Có ở chỗ nào ở đây mà móc ra được cái "như tôi đã yêu em" không?
Có thể anh dốt, không đọc thấy ý này, nên trước giờ rất thích bài này. Còn nếu Pút-skin mà thật sự có ý so sánh "như tôi" kiểu này, thì với anh là hỏng cả bài thơ, anh không thích nó nữa, sẽ xin lỗi bác Phi Long, và sẽ không dịch dọt gì hết cả. Con người anh là thế: hoặc là yêu bằng cả tâm hồn, hoặc là tuyệt đối ignore.


PS: Long Phò biến đâu ấy, anh không hỏi được. Trước giờ lúc nào anh cũng rất quý mến Lan Cải và Đim-ma.

Nói về tình yêu

12 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Anh đang bận khoa học, hôm nay rảnh chút định viết tiếp "Thiên tượng" thì đọc thấy Đào phò đang tâm tư ở đây. Anh nhớ có một chuyện anh đã đọc, cùng luồng với những chuyện Nhật Linh đang bốt, hay và hợp với mấy chuyện tâm tư kia. Anh tìm được một bản tiếng Việt, nhưng đọc qua thấy dịch "méo" quá, đến nỗi anh quyết định tự dịch, để 4c đọc không bị hiểu "méo".

Anh dịch thì chẳng qua là đọc, rồi tiện tay type lại bằng tiếng Việt thôi, nhưng, nói gì thì nói, cũng vẫn phải type. Anh chỉ muốn nói là, hình như, anh quý 4c thật.


NÓI VỀ TÌNH YÊU
A. P. Trê-khốp

Hôm sau vào bữa sáng người ta đã bưng ra những chiếc bánh nướng tuyệt ngon, những con tôm và món thịt cừu băm viên; và trong lúc mọi người đang ăn, người đầu bếp Nhi-ka-nor đã đi lên để hỏi cho rõ, xem là những người khách sẽ muốn dùng gì vào bữa trưa. Đấy là một người tầm vóc trung bình, với khuôn mặt béo phị và cặp mắt ti hí, râu cạo nhẵn, và cảm giác là hàm ria của anh ta không phải được cạo, mà được nhổ sạch.

A-lê-khin kể, là nàng Pê-la-gây-a xinh đẹp đã phải lòng người đầu bếp này. Vì anh ta là một thằng say rượu và tính tình thô bạo, nên cô không muốn cưới anh ta, nhưng cô đồng ý cứ sống như vậy. Anh ta thì lại là kẻ tin chúa, và những niềm tin tôn giáo không cho phép anh ta sống như vậy; anh ta đòi hỏi, là cô phải lấy anh ta, ngược lại anh ta không muốn, và nhiếc móc cô, những khi say rượu, và thậm chí đánh cô. Những lúc anh ta say rượu, cô giấu mình trên gác và thổn thức, và những lúc đó A-lê-khin và chị hầu phòng không rời khỏi nhà, để bảo vệ cô nếu cần thiết.

Và họ chuyển sang nói về tình yêu.

- Tình yêu nảy sinh như thế nào, - A-lê-khin nói - vì sao Pê-la-gây-a không yêu ai đó khác, hợp với cô ấy hơn về các phẩm chất tâm hồn cũng như ngoại hình, mà lại yêu chính Nhi-ka-nor, yêu cái thằng đụt này, - ở đây tất cả bọn tôi đều gọi nó là thằng đụt, - bởi vì trong tình yêu những câu hỏi liên quan đến hạnh phúc cá nhân là quan trọng, cho nên tất cả cái đấy còn chưa rõ ràng và về tất cả cái đấy có thể muốn bàn luận thế nào cũng được. Cho đến giờ về tình yêu mới chỉ có một sự thật miễn bàn cãi đã được nói ra, và chính là: "Bí ẩn này là vĩ đại", tất cả những thứ còn lại, những gì đã được viết và nói về tình yêu, dù thế nào cũng đã đều không phải lời giải, mà chỉ là sự đặt lại những câu hỏi, những câu hỏi vậy là vẫn chưa có lời giải đáp. Một lời giải thích, mà tưởng như hợp lý đối với một trường hợp, đã lại không thể phù hợp đối với cả chục trường hợp khác, và cách tốt nhất, theo tôi, - là giải thích riêng từng trường hợp, mà không cố tìm cách tổng quát hóa nó. Cần phải, như các bác sĩ thường nói, cá nhân hóa từng trường hợp riêng.

Đôi bờ

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Два берега

Ночь была с ливнями,
И трава в росе.
Про меня "счастливая"
Говорили все.
И сама я верила,
Сердцу вопреки:
Мы с тобой два берега
У одной реки.

Утки все парами,
Как с волной волна,
Все девчата с парнями,
Только я одна.
Я ждала и верила,
Сердцу вопреки:
Мы с тобой два берега
У одной реки.

Ночь была, был рассвет,
Словно тень крыла.
У меня другого нет,
Я тебя ждала.
Всё ждала и верила,
Сердцу вопреки:
Мы с тобой два берега
У одной реки.


ĐÔI BỜ
(dao_hoa_daochu dịch)

Đêm đã trôi dưới làn mưa như trút

Những ngọn cỏ mềm sũng ướt trong đêm
Tất cả mọi người đều nói rằng em
"Cô gái ấy là một người hạnh phúc!"
Và em cũng tin đấy là sự thực
Mặc trái tim chốc chốc lại thì thầm:
"Hai người - đôi bờ của một dòng sông."

Những chú vịt từng đôi lội chơi với sóng
Sóng cũng tung bọt rắc... cùng nhau
Những cô gái những chàng trai, chụm đầu
Chỉ riêng em là một mình đơn lẻ
Em vẫn tin, vẫn đợi chờ như thế
Mặc trái tim luôn khe khẽ thì thầm:
"Hai người - đôi bờ của một dòng sông."

Đêm đã qua và bình minh trải rộng
Nhưng dường như vẫn tối sẫm đâu đây
Một mình em, một nỗi nhớ dâng đầy
Em chẳng có ai, chỉ một mình đơn lẻ
Em vẫn tin, vẫn đợi chờ như thế
Mặc trái tim luôn khe khẽ thì thầm:
"Hai người - đôi bờ của một dòng sông."

Листопад - Lá trút rơi

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

LÁ TRÚT RƠI
(Ôn-ga Béc-gôn)

Vào mùa thu, ở Mátxcơva, trên các đại lộ
người ta treo những tấm biển nhỏ với dòng chữ
"Cẩn thận, lá trút rơi"

Mùa thu, mùa thu!..
Mátxcơva mơ màng sương mù, khói
Những cánh sếu bay chấp chới mỏi
Trên những khu vườn sẫm chói lá vàng thau.

Những tấm biển con trên đại lộ đan nhau
Nhắc những người đi qua đi lại,
Vui vẻ trong tay, hay một mình chậm rãi:
"Cẩn thận, lá trút rơi!"

Trong ngõ nhỏ, xa lạ ở một nơi,
Trái tim em đơn côi và nhung nhớ.
Buổi chiều cuốn qua khung cửa sổ,
Khẽ run rẩy dưới mưa.

Ai cần em ở đây bây giờ,
Em không thể thiếu ai, ai làm em hớn hở?
Chẳng biết vì sao, em bỗng nhớ
Mátxcơva — "Cẩn thận, lá trút rơi!"

Đã chẳng cần gì, vào một lúc, ngày xưa -
Cũng nghĩa là chẳng có gì để mất:
Đã chẳng thể gọi là "thân", "thương", "duy nhất",
Cả "bạn" thường thôi cũng chả chắc... như xưa.

Đã thế tại sao em vẫn buồn vu vơ?
Tại vì em đã chia tay vĩnh viễn,
Với một con người cô đơn và cách biệt,
Cũng không phải một người vui, hay hạnh phúc gì nhiều?

Đã có những mỉa mai, đã sơ suất bao nhiêu?
Người sẽ hiểu mọi điều, người sẽ luôn chờ đợi...
Đã chẳng có gì — chỉ dịu dàng đến nỗi

Gái học Yếu Luận: Gái Điếm và Thi Ca

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

GÁI ĐIẾM VÀ THI CA

Một đêm quân tử nằm kề,
Còn hơn thằng chồng yếu sinh lý vỗ về quanh năm.


Nếu bạn hỏi bất kỳ một người Việt Nam nào về nhà thơ lớn nhất Việt Nam bạn sẽ ngay lập tức nhận được câu trả lời:

— Nguyễn Du!

Vâng, Nguyễn Du, và tác phẩm lớn nhất của ông đương nhiên là Truyện Kiều. Khác với bà bạn đồng nghiệp là Hồ Xuân Hương, người được coi là SEX SYMBOL của thi ca Việt Nam với đủ các thể loại Sex, như Sex lễ hội (Đánh đu), Sex danh lam (Vịnh chùa Thầy), Sex trái cây (Quả mít), và Sex nông nghiệp (Vịnh con ốc), Nguyễn Du chỉ có một tác phẩm đặc trưng duy nhất là Truyện Kiều. Và tất nhiên nếu không có Truyện Kiều thì Nguyễn Du chỉ là một nhà thơ hạng ba hạng bốn.

Vậy thì cái gì đã làm nên một Truyện Kiều đặc sắc?

Câu trả lời hiển nhiên:

— Gái Điếm!

Nếu giả sử ở thời điểm ông già nàng Kiều, tức Vương Ông, bị bắt vì tội buôn lậu hay một tội danh đại loại như thế, chàng Kim Trọng đi xe BMW xuất hiện kịp thời và sớm có những hành động chạy án đúng lúc, cuộc đời nàng Kiều sẽ ra sao? Đương nhiên là nàng sẽ có một cuộc sống gia đình buồn tẻ bên anh chồng yếu sinh lý (cái này hình như là đặc điểm nổi bật của trí thức Việt Nam). Thỉnh thoảng, bên chồng, nàng sẽ có những giấc mơ về những anh da đen mình hổ lưng gấu tay vượn bụng beo và đương nhiên bộ phận quan trọng nhất thì khỏi cần miêu tả. Và với một nàng Kiều như thế, tất nhiên nhà thơ thiên tài của chúng ta chỉ có thể viết được một bài thơ trên dưới một trăm câu tả cảnh trên trời dưới đất là hết chuyện. May mắn thay cho cả nàng Kiều, cả Nguyễn Du, và cả nền văn học của chúng ta, nàng Kiều lại quyết định đi làm gái điếm, một quyết định sáng suốt sau khi đã chia chác tình cảm với cô em Thúy Vân béo múp. Và từ đây, nàng đã gặp đủ loại người từ anh dắt gái Mã Giám Sinh đến anh Sở Khanh nhà ở Moscow có cạc vi dít ghi rõ tốt nghiệp trường МЭИ, cuộc đời nàng rẽ ra hướng khác. Và đó chinh là niềm cảm hứng bất tận cho nhà thơ thiên tài của chúng ta viết nên những áng thần văn lưu truyền cho hậu thế.

LẬP TRÌNH VIÊN (Cả bộ đầy đủ)

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook






Hai người đi chếch chếch về phía trái, qua con đường nhỏ, theo vài lối đi nhỏ bằng bê tông lúc lúc lại đổi hướng trong khu ký túc xá sinh viên xen lẫn với nhà dân; ra đến mặt đường nhựa phố lớn, qua đường, rẽ trái trên vỉa hè, gặp phố khác cắt ngang, rẽ phải, cô níu tay anh, chỉ chỉ sang bên kia đường; qua bên ấy, bước lên mấy bậc thang, vào khu thể thao, đi đến gần mép sân bãi, rẽ phải; trên đầu có nhiều lá cây nên nhập nhoạng hơn.


— Phi Long, hay là em cứ về với anh?


— Bây giờ em về, có quá nhiều thứ phải thích nghi, sẽ phải có thời gian, mà mình thì vội, anh muốn cố nốt những cái này cho bé Phương, gắng gói gọn được trong một năm. Cả... ngay cả anh, bây giờ cũng phải thích nghi "lại".


— Ừ, nói chuyện này mãi rồi, cơ mà... — Cô khẽ níu cánh tay, hơi ngả vào vai anh.


— ...


— Phi Long, anh nhớ phải...


— Yên tâm, anh sẽ làm đúng như thế. — Anh cười khẽ. — A-nhi-a, mình không còn là sinh viên nữa, về em, lần này, anh chỉ nhớ em nhiều thôi, chứ thực sự thì yên tâm. Đến anh, thế quái nào mà... Ôi, tôi mới thật là ngu ngơ dại khờ mong manh yếu đuối làm sao...


— Không phải thế, nhưng anh...


— A-nhi-a, — anh dừng bước, xoay lại, nhìn thẳng vào mắt cô, — anh hứa rồi mà.


— Vâng.


Gái học Yếu Luận: Gái Điếm Việt Nam

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook








GÁI ĐIẾM VIỆT NAM


Chưa kịp nâng ly, thấy Điếm vào,

Chân dài đến nách, toàn Điếm cao!


Nước Việt Nam vui tươi muôn vàn loại Gái khác nhau. Gái nào cũng đẹp, gái nào cũng quý hiếm, nhưng thân thuộc nhất vẫn là Gái Điếm.


Điếm Quảng Ninh, Điếm Lạng Sơn, Điếm ngút ngàn Đồ Sơn, Hải Phòng, Sài Gòn, Hà Nội (tính cả Hà Đông)... đâu đâu cũng có Điếm thân thương làm bạn.


Gái Điếm, gái công chức, gái lao động tự do, gái nội trợ, gái đi học, gái không làm gì cả... mấy chục loại khác nhau, nhưng cùng là người bạn thân thiết nhất của con người. Vào đâu Điếm cũng sống, ở đâu Điếm cũng béo tốt. Dáng Điếm ngắn, dài, thẳng, cong, đứng, ngồi, ngửa, sấp, lom khom, màu Điếm bự phấn nhũn nhặn. Khi Điếm làm thì cứng cáp, dẻo dai, vững chắc. Lúc Điếm nghỉ thì trông thanh cao, giản dị, chí khí như người.


Nhà thơ có lần ca ngợi:


Da Điếm ôm mát rượi


Bóng Điếm rộng, hẹp, lớn, bé, âu yếm khắp làng, bản, xóm, thôn. Điếm thấp thoáng dưới những mái chùa cổ kính. Bên Điếm, ta gìn giữ một nền văn hóa lâu đời. Cùng mưu sinh với Điếm, đã từ lâu đời, người dân Việt Nam dựng nhà, dựng cửa, vỡ ruộng, khai hoang, tối về chơi Điếm. Điếm ăn ở với người, đời đời, kiếp kiếp. Gái Điếm, gái công chức, gái lao động tự do, gái nội trợ giúp người trăm công nghìn việc khác nhau. Điếm quen thuộc với bàn tay của người nông dân.


Từ thuở làng ta nhà chứa mở,

Điếm và người vất vả quanh năm.


Điếm với người như thế đã mấy nghìn năm. Một thế kỷ "văn minh" "khai hóa" của thực dân cũng không làm được Hôn Nhân thay Điếm.


Điếm khăng khít với đời sống hàng ngày. Điếm còn là nguồn vui duy nhất của người nông dân. Các chàng tá điền còn biết chơi gì nữa, ngoài chơi với Điếm?


Tuổi già lấy Điếm làm vui. Nhìn thấy Điếm là khoan khoái. Nhớ lại mùa trước, nghĩ đến những mùa sau, hay mơ mộng một ngày mai biết đâu sẽ tha hồ mà Điếm...


Người xưa có câu: "Điếm càng già, càng thạo." Điếm là thạo nhất!


Người xưa còn có câu: "Dụng nhân như dụng Điếm."


Người xưa còn có câu nữa: "Điếm càng không yêu nghề, càng mơ mộng."


Điếm mơ mộng không chơi được nữa, thì để phần cho bọn chí thú yêu hạnh phúc gia đình.


Gái Điếm Việt Nam! Gái Điếm can đảm, ngay thẳng với đời, thủy chung với nghề. Gái Điếm mang những đức tính của một loại Gái quý.










Đệ Nhất Nét Việt - Truyện cười TTVN-FPT (1)

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook











TRUYỆN CƯỜI TTVN-FPT

(3 phần)











PHẦN I

(100 truyện)











Gửi em, người yêu mạng...

(Cảm xúc khi được tin mạng TTVN-FPT sẽ không còn nữa...)



Rồi sẽ không còn một Trí Tuệ Việt Nam

Em sẽ tìm đâu cho mình một Intranet?

Giữa cuộc đời lắm những điều đáng ghét

Em sẽ tìm đâu một kết nối an lành?



Mới thế vậy mà nhanh thật là nhanh

Từ cái buổi đầu ngu ngơ tập "chat"

Con gái ở ngoài nhát ơi là nhát

Vào mạng bỗng thành sư tỷ, cô nương



Gái học Yếu Luận: 8 nguyên tắc đẽo gái (mạng)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook






LỜI TỰA






Mặc dù theo quan điểm của đương kim Bộ Trưởng Giáo Dục nước Việt Nam 2011 thì nhân dân Việt Nam nếu có dốt lịch sử Việt Nam thì cũng là chuyện hoàn toàn bình thường, là chuyện tuyệt đối không sao, là chuyện không hề gì cả, và tuyệt nhiên chẳng có bất kỳ lý do gì để phải nâng cao quan điểm về chuyện người Việt Nam dốt sử Việt Nam hết; nhưng Phật thì từ lâu đã nói về "nhân — quả", còn mỗi một người Việt Nam, dù là có làm hay không làm ở Bộ Giáo Dục, có làm hay không làm Bộ Trưởng, chỉ cần không phải là một người quá ngu, thì đều hiểu là mọi việc xảy ra chung quanh và ở trong mỗi chúng ta, cái gì cũng có "nếu", có "thì" cả.


"Nếu" muốn có được một hình dung khả dĩ đúng về khía cạnh Internet của đời sống người Việt Nam, "thì" rất nên để ý đến hai đặc điểm của mạng TTVN-FPT ngày xưa:


Một, là, mạng TTVN-FPT chỉ là mạng thư tín điện tử e-mail, nhưng nó có tổ chức những hộp thư được gán quyền sử dụng chung cho một nhóm (có thể là tất cả mọi) người, và thực chất những thành viên của mạng này đã mê say sử dụng những hộp thư chung này để chơi hoàn toàn giống như cách chúng ta chơi diễn đàn bây giờ.


Hai, là, thành viên của mạng TTVN-FPT mặc dù có mở rộng ra, nhưng chủ yếu vẫn là thành viên FPT, khi đó mới chỉ khoảng vài trăm người, và có tỷ lệ được học hành tử tế tương đối cao, trong đó có nhiều du học sinh thời Liên Xô cũ — những người (/được) học hành tử tế nhất thời bấy giờ.


Tất cả những chuyện ấy có nhiều nét giống với Hà Nội ngõ nhỏ phố nhỏ, khăn quàng bay cuối thu, mẹ đưa em qua Phủ Tây Hồ, ngày xưa.


Lúc ấy Việt Nam còn chưa có Internet.


Rồi Việt Nam có Internet, nhưng toàn dial-up, và đắt. Lúc ấy:


Một, là, những người Việt Nam lên mạng bắt đầu mê say tham gia vào các diễn đàn giống như các diễn đàn bây giờ về phương diện hình thức, và các diễn đàn đã tạo nên phần nội dung tiếng Việt chủ yếu trên Internet. (Lưu ý là với những người chơi Internet tử tế thì nội dung các báo điện tử, dù có nhiều bao nhiêu về số lượng, cũng không phải là nội dung chủ yếu, vì những nội dung này chỉ "Internet" duy nhất ở cách phân phối, chứ không thật sự có đặc trưng gì là nội dung của môi trường trực tuyến cả).


Hai, là, vì điều kiện sử dụng Internet chậm và đắt thì không phải điều kiện phù hợp đối với đại chúng, cho nên người Việt Nam lên mạng lúc bấy chưa nhiều, và thành phần có chọn lọc hơn.

I-u-li-a

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook






I-U-LI-A






Buổi sáng tôi đang ở trường thì cô gọi điện, và chuyện lạ lùng là tôi nhận ra cô ngay. Cô bảo tôi đón cô ở Trường Đại học Tổng hợp, và chuyện lạ lùng là tôi bảo “Đa” — “Ừ”, tiếng Nga — ngay.


Và có lẽ chuyện lạ lùng nhất là tôi không hề thấy có gì là lạ lùng cả.


Đang là cuối Tháng Chín, mùa hè muộn.


Mùa này ở đây, cũng giống như mùa thu ở Hà Nội, là loại mùa có vấn đề. Và người ở đây, cũng giống như người ở Hà Nội, đều có xu hướng là thích loại vấn đề đó.


Mùa này, có một phần nào đó ở bên trong mỗi người, nhưng hình như không có ai biết là phần nào, không ai có một hình dung nào tương đối cụ thể cả, chỉ biết là vào mùa khác, — đa phần các mùa, — hình như phần này nó nhỏ, có khi nhỏ đến mức người ta không hề cảm thấy có nó ở đấy, còn vào mùa như mùa này, thì nó to ra, có khi to đến mức người ta cảm thấy là mình ở bên trong nó, và nó rất nhạy cảm với trời đất, nắng gió, cây cỏ, vạn vật, và những người khác ở chung quanh, nó làm người ta buồn, làm người ta có cảm giác man mác, hoài niệm, hoài vọng, nó làm người ta bâng khuâng... và tất cả những trạng thái đó, nói chung đều khó ai có thể xác định cho rõ được nguyên do tại sao chúng lại như thế, và mặc dù đa phần chúng đều có xu hướng hơi buồn buồn, — buồn nhiều hơn vui, — nhưng vì sao đó chúng đều mang lại cho người ta một cảm giác dễ chịu, dễ chịu một cách sâu xa.