TIN TỨC - Ngày 25 tháng 9 năm 2018, 8h32'19" sáng

27 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TIN TỨC MỚI

Thứ Ba, ngày 25 tháng 9 năm 2018, 8h32'19" sáng

Thành Phố Trong Sông (An-bom nhạc):
  - Biết "nhạc và lời", đã cụt hứng chưa? - Tôi vội hỏi, chủ yếu muốn nghĩ ngay qua chuyện khác.
  Nhìn tôi chăm chú, cười bằng mắt, cô khẽ lắc đầu... tôi chợt có một ý nghĩ nghiêm túc:
  - Này... Cái bài ấy, đại để anh lấy từ một bài của Hàn xẻng, nhái thêm một ít từ một cái bài tiếng Pháp. Vòng gam bốn cái lặp lại, có chỗ anh cũng thấy lời bị ép... căn bản cũng chẳng nghiêm túc lắm, mới cả anh lúc ấy... - tôi cười ngượng nghịu, cái này cô giỏi, - nhạc lý anh quanh quanh ba cái hợp âm đai-ơ-tô-ních, với mông lung một mớ xì-lô kiểu Trịnh Công Sơn... Em... vẫn định hát thật chứ?
  Cô không nói gì, lại đặt môi lên lưng mấy ngón tay của tôi, khẽ nhịp nhịp, mắt nhìn không đổi vào một chỗ nào đó xa hơn tôi.
  - Anh sẽ chỉnh lại một chút... cái bài ấy cho em, nhá? - Tôi đã nhìn thấy hai cái lúm nhỏ xíu, không phải lúm đồng tiền vẫn nghe nói, mà ở gần ngay hai bên khóe miệng rất là xinh tươi của cô lúc cười, trước khi tôi nói đến chữ "nhá".
  May!: cô không có nhiều hứng thú với giới tính của tôi, - quả thực cô đẹp và quyến rũ ghê gớm!..

 

 

 

 



BONUS

(xem chi tiết)


- tin tức ngày 26 tháng 9 năm 2018 thành phố trong sông minh ca hà nội đuôi chào mào tuổi hồng thơ ngây chim nhạn không còn một chuyện lá thu sinh nhật - gái học yếu luận tám nguyên tắc đẽo gái mạng - hôm nay - giá vàng giá xăng chứng khoán vn-index - tin mới tin nóng tin nhanh tin 24h tin tức 24h tin tức mới tin tức trong ngày tin tức online tin tức hôm nay tin tức ngày hôm nay báo mới - Google Dich Dich Tu Tieng Anh Dich Tu Dien Anh Viet Dich Tu Dong Tren Google Trang Dich Tu Dong Vietgle Dich Tu Dong Dich Tieng Anh Tu Dong Dictionary Viet Anh Tra Tu Dien Anh Viet Google Dich Anh Viet Kim Tu Dien Anh Viet Pho Viet Anh English Vietnamese Dictionary 7 Vien Ngoc Rong - trung quốc hoàng sa trường sa giàn khoan đảo nhân tạo
Độc quyền và lãng phí sách giáo khoa: Khi sự thật đã quá rõ: (Tổ Quốc) - Cả thị trường sách giáo khoa phụ thuộc vào một “ông lớn”. Đắt, rẻ hay dùng một lần… các phụ huynh vẫn phải móc ví mà không có sự lựa chọn nào... (đọc tiếp)

Sách giáo khoa lỗ 40 tỷ/năm, NXB Giáo dục Việt Nam vẫn lãi 150 tỷ đồng: Theo NXB Giáo dục Việt Nam, sách giáo khoa (SGK) chiếm 60% doanh thu, gây lỗ 40 tỷ đồng mỗi năm. Các mảng khác chỉ chiếm 40% doanh thu vẫn mang lại... (đọc tiếp)

Vụ cháy sát cổng Bệnh viện Nhi Trung ương: đã có kết quả giám định ADN: VTV.vn - Liên quan đến vụ cháy trên phố Đê La Thành khiến 2 người chết, chiều 24/9, cơ quan chức năng đã có kết quả giám định ADN xác định chính xác... (đọc tiếp)

Đã xác định danh tính 2 nạn nhân trong vụ cháy trên phố Đê La Thành: VOV.VN -Hôm nay (22/9), cơ quan chức năng đã xác định được danh tính 2 nạn nhân thiệt mạng trong vụ cháy trên phố Đê La Thành, Hà... (đọc tiếp)

Hai thi thể trong vụ cháy cạnh Bệnh viện Nhi là cặp vợ chồng ở Phú Thọ: Liên quan đến hai thi thể tìm thấy vào tối 21-9 tại hiện trường vụ cháy nghiêm trọng ở đường Đê La Thành, theo thông tin từ Công an quận Ba Đình (Hà Nội),.. (đọc tiếp)

Một chính quyền quái gở

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Thằng ngớ ngẩn Ngô Văn Quý - Phó Chủ tịch UBND TP Hà Nội - cùng lãnh đạo sở Y tế Hà Nội
ân cần thăm hỏi các bạn sốc ma túy tại sàn lắc "mùa thu 2018"

Người dân lương thiện nặng lòng với vận nước hưng vong, chỉ đơn độc, lặng thầm và ôn hòa bộc lộ chính kiến trên Facebook và tham gia biểu tình đòi giữ gìn môi trường trong lành của đất nước thế mà bị tòa án nhà nước cộng sản kết tội lật đổ chính quyền nhân dân và bị kết án 14 năm tù dù không có bất cứ bằng chứng nào về tội lật đổ.

Cả một đám thanh niên hư hỏng xài ma túy bị ngất xỉu phải đưa vào bệnh viện cấp cứu thì lập tức Phó chủ tịch Hà Nội kéo cả bộ sậu một đám Giám đốc sở, Giám đốc Y tế, Giám đốc Lao động Thương binh Xã hội vội vã đến bệnh viện, vồ vập, ân cần, trìu mến thăm hỏi.



"Tiền đây, nhưng lần sau nhớ phải cẩn thận đấy!
KẺO BỐ LẠI MẮNG CHÚ."

Đứng trước tuổi trẻ bệnh hoạn ma túy, đám quan chức cộng sản khép nép cung kính như đứng trước những anh hùng thời đại Hồ Chí Minh rực rỡ rồi tay nâng phong bì, thân thiết kính tặng tiền, khuyến khích lớp trẻ cứ ném tuổi trẻ huy hoàng vào ma túy.

Cứ ma túy đi, đừng đòi dân chủ, nhân quyền.

Cứ ma túy đi, đừng quan tâm đến biển Đông của tổ tiên ta đang bị giặc Tàu chiếm đoạt, đang hàng ngày bắn giết dân ta đánh cá trên biển của ta.

Cứ ma túy đi, đừng bận tậm đến tâm hồn Tàu, tư tưởng nô lệ Tàu đang sai khiến quan chức nhà nước cộng sản.

Cứ ma túy đi, đừng lo ngại hàng hóa Tàu đang giết chết nền kinh tế Việt Nam, đang đầu độc con người Việt Nam.

Cứ ma túy đi, đừng băn khoăn gì về lũ giặc Tàu đang ồ ạt đổ vào nước ta, đang làm chủ nhiểu vùng lãnh thổ đất nước ta, đang nghênh ngang mặc áo in hình lưỡi bò đi trên đường phố ta.

Cứ ma túy đi hỡi tuổi trẻ anh hùng của thời đại Hồ Chí Minh rực rỡ.

Tuổi trẻ cứ say ma túy đi để nhà nước cộng sản rảnh tay đưa cả giống nòi Việt Nam vào nô lệ Tàu Cộng.

Một chính quyền quái gở của lịch sử Việt Nam.


Phạm Đình Trọng

(Tác giả gửi BVN)


(Bài viết của tác giả Chi Nguyen Hue)

Facebook và luật an ninh mạng Việt Nam

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

clip_image002[1]

Bà Sheryl Sandberg, Giám đốc hoạt động của Facebook
điều trần tại Thượng viện Mỹ ngày 5/9/2018. Ảnh: Drew Angerer/Getty Images.


Người sử dụng Facebook tại Việt Nam cuối cùng cũng có một câu trả lời về thái độ của Facebook đối với chính phủ Việt Nam.

Trong một phát biểu tại phiên điều trần ngày 5/9 vừa qua ở Uỷ ban Tình báo của Thượng viện Mỹ, bà Sheryl Sandberg, nhân vật quyền lực số hai của Facebook sau Mark Zuckerberg, cho biết: “Chúng tôi không có máy chủ ở Việt Nam và trừ những ngoại lệ rất ít ỏi khi có những mối đe doạ nghiêm trọng xảy ra, chúng tôi không bao giờ cung cấp thông tin cho chính phủ Việt Nam, bao gồm cả thông tin về chính trị”.

Thượng nghị sĩ Marco Rubio hỏi: “Và các bạn sẽ không bao giờ làm như vậy?”

Sandberg: “Chúng tôi sẽ không làm như vậy.”

Rubio: “Các bạn sẽ không đồng ý làm như vậy để được hoạt động chứ?”

Sandberg: “Chúng tôi chỉ hoạt động ở những quốc gia mà chúng tôi có thể giữ được những giá trị của mình”, bà Sandberg trả lời.

Rubio: “Điều đó áp dụng cho cả Trung Quốc?”

Sandberg: “Điều đó cũng áp dụng cho cả Trung Quốc nữa.”

Trước đó, TNS Rubio đã trình bày hàng loạt động thái mới đây của các chính phủ mà ông cho là “độc tài” ở Việt Nam, Trung Quốc, Nga, Thổ Nhĩ Kỳ trong việc kiểm soát thông tin người dùng Internet và ngăn chặn thông tin của các nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền.

Luật An ninh mạng của Việt Nam cũng được nhắc đến khá chi tiết khi ông Rubio nói rõ nó sẽ bắt đầu có hiệu lực từ ngày 1/1/2019 tới, theo đó, Facebook sẽ phải lưu dữ liệu người dùng ở Việt Nam và phải cung cấp thông tin cho chính phủ Việt Nam.

Khi được hỏi liệu Facebook có ủng hộ các nguyên tắc dân chủ trên toàn cầu không hay chỉ ủng hộ chúng ở Mỹ, bà Sandberg cho biết, “chúng tôi ủng hộ các nguyên tắc này trên toàn cầu”.


Bạn có thể theo dõi toàn bộ cuộc đối thoại trên ở video dưới đây:
https://youtu.be/rZ31ugWyH8g

Cần lưu ý rằng, những người ra điều trần ở Quốc hội Mỹ không được phép nói dối. Họ phải tuyên thệ trước khi điều trần rằng chỉ nói sự thật và toàn bộ sự thật. Trong trường hợp nói dối và bị phát hiện, họ sẽ phải đối mặt với tội khai man.

Phiên điều trần này diễn ra trong bối cảnh người dùng Facebook tại Việt Nam đang lo ngại về việc mạng xã hội lớn nhất thế giới này sẽ tuân thủ Luật An ninh mạng và quay lưng với người dùng, đặc biệt là các nhà hoạt động dân chủ, để hợp tác với chính phủ Việt Nam.

Một lá thư của người dùng Việt Nam do Luật Khoa khởi xướng đã được gửi tới trụ sở của Facebook tại California, Mỹ, đề nghị Facebook trả lời rõ ràng về chính sách của họ đối với Việt Nam. Lá thư này đã nhận được xấp xỉ 14.500 chữ ký cho tới thời hạn trả lời là ngày 12/9 vừa qua.

Sách về thảm sát Gạc Ma ra đời đầy gian truân, nay bị thu hồi

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

VOA Tiếng Việt 11/09/2018

clip_image002

Bộ Thông tin và Truyền thông Việt Nam mới đây đề nghị các tỉnh, thành phố thu hồi một cuốn sách nói về sự kiện quân Trung Quốc thảm sát các binh sĩ Việt Nam hồi năm 1988 để chiếm đảo đá Gạc Ma.

Các báo mạng Việt Nam đưa tin hôm 11/9 rằng Cục Xuất bản, In và Phát hành của bộ đã gửi công văn từ hôm 31/8 đến các sở thông tin và truyền thông của các tỉnh, thành phố “đề nghị kiểm tra, rà soát và thu hồi” cuốn sách có tên “Gạc Ma-Vòng tròn bất tử". Lý do được đưa ra về việc thu hồi cuốn sách là “để ngăn chặn việc phát tán cuốn sách có nội dung sai sót nêu trên ra thị trường”.

Cuốn "Gạc Ma - Vòng tròn bất tử" chỉ mới được phát hành cách đây hơn 2 tháng, vào đầu tháng 7/2018, ít ngày trước dịp kỷ niệm Ngày Thương binh Liệt sĩ của Việt Nam, 27/7.

Sách do hai nhà xuất bản là Văn học và First News - Trí Việt liên kết in ấn và phân phối.

Ở thời điểm sách ra đời, nhiều người và báo giới gọi cuốn sách là một phần của các hoạt động tri ân 64 chiến sĩ hải quân Việt Nam “đã anh dũng hy sinh vì biển đảo tổ quốc” trong sự kiện tại Gạc Ma ngày 14/3/1988.

Các tài liệu của Việt Nam nói cách đây hơn 30 năm, khi lính công binh Việt Nam cắm cờ và xây dựng tại các đảo đá Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao “để khẳng định chủ quyền của Việt Nam”, 3 tàu chiến Trung Quốc đã nổ súng, giết chết 64 binh sĩ Việt Nam khi đó đứng thành một vòng tròn che chắn cho quốc kỳ. Sau biến cố đẫm máu này, Trung Quốc làm chủ Gạc Ma, Việt Nam giữ hai đảo đá còn lại.

Kể từ khi Việt Nam và Trung Quốc bình thường hóa quan hệ vào cuối năm 1991, truyền thông chính thức của Việt Nam hầu như không nhắc đến các xung đột quân sự giữa hai nước trong 3 thập niên cuối thế kỷ 20 ở biên giới và trên Biển Đông.

Báo chí bị chính quyền kiểm soát chặt chẽ chỉ thỉnh thoảng nói về các sự kiện đó trong vài năm gần đây, mỗi khi có căng thẳng giữa hai nước khi Trung Quốc gia tăng các hành động hung hăng để đòi chủ quyền ở Biển Đông có nhiều tranh chấp.

clip_image004

Một lễ cầu siêu được tổ chức ở Đà Nẵng hôm 13/3
cho các tử sĩ Việt Nam trong trận Gạc Ma năm 1988


Sách về cuộc thảm sát Gạc Ma bắt đầu được viết vào năm 2014, sau sự kiện Trung Quốc đưa một dàn khoan vào hoạt động trong Vùng Đặc quyền Kinh tế của Việt Nam, gây ra một làn sóng phản đối dữ dội chưa từng có ở nhiều tỉnh, thành Việt Nam.

Lập Trình Viên II - Thành Phố Trong Sông (An-bom nhạc)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

THÀNH PHỐ TRONG SÔNG
(Lập Trình viên II - trích đoạn)

- Nói thiệt, nếu là người khác... em hổng tin đâu. - Nhìn xuống tôi, mắt vuông góc với mắt tôi, cô cười; môi cô đậm đà, hàm răng trắng đẹp khểnh một chiếc bên phải duyên dáng: nụ cười rộng rãi mà tôi đã bắt đầu quen, và rất là thích, dù là nhìn "vuông góc" thế này nó có một vẻ lạ lẫm ít nhiều.
Mưa vẫn đập vào khung kính cửa sổ, lúc lúc: ngoài ấy - trên đầu tôi - đã mưa dầm dề suốt từ lúc tôi tới thành phố này. Hơi ngoảnh đầu qua trái - cọ nhẹ má bên ấy vào vải quần bò của cô một cái, - cười theo kiểu hơi miễn cưỡng, tôi kể:
- Hồi ấy anh đang học ngoại ngữ dự bị để đi tây, chơi với mấy bạn gái tin học bách khoa, tương đối thân, nên là cô bạn gái từ phổ thông của anh... ừ, - "đọc" môi cô, tôi cười, gật gật, - yêu học trò ấy... cô ấy... đại để... đã có một bối cảnh tương đối xích mích... anh bịa cái bài này, cố tình đặt mình vào vai nạn nhân... - Không hình dung những lọn tóc xoăn "quấn đũa" xôm xốp của mình sẽ làm tôi sặc, cô cười chưa thành tiếng nhưng người khẽ rung...
- Mãi sau, anh mới biết các bạn ở trong em rất thích cái bài ấy. - Tôi với tay theo tóc cô. - Còn những cái chuyện tác giả... hi hi... em kể anh mới biết. - Người tôi cũng rung lên. - Em bảo cái gì mà tự vẫn...
- Gieo mình từ tầng bốn ký túc xá Đại học Bách Khoa... - Cô cầm tay tôi đang với lên nghịch tóc cô, đặt nhẹ môi lên lưng mấy ngón tay ấy, rồi chợt cắn nhẹ vào giữa đốt đầu tiên ngón tay giữa. - À, cũng có một phiên bản là sau quãng thời gian... đau khổ đó, y bỏ đi du học rồi định cư ở nước ngoài... Không, - cô vội lắc đầu, - không phải em vừa bịa.
Hình như ý nghĩ của cô đang hơi giống tôi...
- Biết "nhạc và lời", đã cụt hứng chưa? - Tôi vội hỏi, chủ yếu muốn nghĩ ngay qua chuyện khác.
Nhìn tôi chăm chú, cười bằng mắt, cô khẽ lắc đầu... tôi chợt có một ý nghĩ nghiêm túc:
- Này... Cái bài ấy, đại để anh lấy từ một bài của Hàn xẻng, nhái thêm một ít từ một cái bài tiếng Pháp. Vòng gam bốn cái lặp lại, có chỗ anh cũng thấy lời bị ép... căn bản cũng chẳng nghiêm túc lắm, mới cả anh lúc ấy... - tôi cười ngượng nghịu, cái này cô giỏi, - nhạc lý anh quanh quanh ba cái hợp âm đai-ơ-tô-ních, với mông lung một mớ xì-lô kiểu Trịnh Công Sơn... Em... vẫn định hát thật chứ?

Lập Trình Viên II - Chương 4 (Bản đẹp, đầy đủ)

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook







Chương 4: ĐIM-MA
Truyện Lập Trình Viên — Phần II: Em Và Anh





Hình như tôi vẫn đang phân vân, thì mồm tôi đã tự nói:
- Anh Mác-tin bảo, lúc đầu họp nhau được một nhóm, tập chơi; chơi, chủ yếu cố nhại theo băng, thấy xuôi xuôi, thì thích lắm, mặc dù tiếng Anh có bài toàn hát nhại, không hiểu lời; rồi ở trường hễ có dịp này dịp khác, thì luyện kỹ một hai bài rồi lên "biểu diễn"; diễn vài lần, hóa ra cũng hoàn toàn không tệ, được mọi người hâm mộ hẳn hoi. - Tôi thở dài, cắn môi. - Nhưng như thế được một ít, thì chán, không còn thấy có nhiệt tình tập tành gì nữa...
HƯỚNG DẪN CÁCH ĐỌC TRUYỆN "Lập Trình Viên II"

1. Download file "Lap Trinh Vien II - Chuong 4.lcd" [0.56 MB] từ một trong các địa chỉ sau:


2. Chạy Chương trình me() - Nếu chưa có chương trình thông minh này, thì lấy ở đây - Chương trình me(), về cài lên (Chương trình này đã được đăng ký bản quyền, và hoàn toàn miễn phí)

3. Bấm nút [Thư viện]

4. Ở cửa sổ "bướm bay" mới được mở ra, bấm nút [Thêm truyện mới]

5. Mở file "Lap Trinh Vien II - Chuong 4.lcd" vừa download

6. Tìm truyện "Lập Trình Viên II (Chương 4)" trong danh sách truyện, để đọc.
- Rõ rồi! - Giọng thằng Mê-chi-a mừng rỡ; vừa nói, nó vừa cầm ngón cái và ngón trỏ tay phải vào nhau, dứ dứ về phía trước. - Họ không tìm được đường nét sáng tạo riêng!
Thằng Phê-đi-a nhìn nó, miệng đã bắt đầu ngoác ra, nhưng nụ cười dừng ngay ở đấy, rồi chuyển thành giống như một cái nhếch mép rộng, - thằng Giê-nhi-a đang nói bằng giọng nghiêm túc:
- Chuyện này rất khó. Có cái của mình để nói đã khó. Để người khác muốn nghe còn khó nữa. Mình phải biết được thứ hay hơn so với nhiều người. Về bản chất, tự chính mình phải là những người thật hay.
Nó nhìn thằng Phê-đi-a, - đây là kiểu hỏi bằng mắt, rõ ràng hai thằng quen thảo luận với nhau, - thằng kia giống như trong lúc nghe đã đón ý và chuẩn bị xong câu trả lời, nên nói ngay như không cần nghĩ:
- Sợ gì! Khó dễ, thì cũng phải bắt tay vào để có hình dung cụ thể. Phải lao động chứ. Mình sẽ luyện tập. - Nghiêng người, hớt bàn tay trái lên ngang tầm mặt, ngón cái vểnh lên, ngón trỏ duỗi thẳng, như khẩu súng lục, đầu ngón trỏ lồng trong một vòng dây mềm, cuối vòng dây lủng lẳng một cái chìa khóa ống to cồ cộ, nó cười. - Xtu-đi-ô hoàn toàn nằm trong quyền hạn phân phó của chúng ta...





Còn ông "Kinh Kông", nếu như để Phi Long nhận xét, thì sẽ là loại người "Chất thắng văn tắc dã", - khi mà chất phác thì nhiều, còn văn nhã thì ít, thì con người thành ra cục mịch và thô kệch.
Người như thế mà ở vào chỗ thuần phác thì có khi cũng ổn, nhưng nếu lại bị "kẻ đắp chăn - kẻ lạnh lùng", thì sẽ dễ có những biểu hiện đơn giản và cụ thể nhất của sự tức giận, và nếu chuyện đó kéo dài, thì con người ấy dễ trở thành lỗ mãng và ưa mỉa mai.

Có nên lấy vợ không?

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CÓ NÊN LẤY VỢ KHÔNG?

Tôi có một người bạn có một suy nghĩ chưa lần nào thấy thay đổi, là nếu một người có khả năng (mỹ quan, kỹ thuật, tài chính...) để sinh hoạt tình dục một cách tử tế thì sẽ chẳng bao giờ mà lại chịu chấp nhận sinh hoạt theo lối cải cách hành chính tiếp dân một cửa, sinh hoạt đi sinh hoạt lại với cùng một đối tượng duy nhất tới hàng trăm, thậm chí hàng ngàn lần cả, — "Trâu bò nó cũng không bét be, nhếch nhác đến như thế!"

Có thể anh không hiểu gì về Tình Yêu?
Nhưng chuyện này, nếu bình luận, thì chắc là để dành cho những người khác, — tôi biết anh này hiểu cặn kẽ được từ Cơ học Lượng Tử cho đến Thuyết Tương Đối, nghe cặn kẽ được từ Bách cho đến Trai-kốp-xki, đọc cặn kẽ được "Chiến tranh và hòa bình" bằng tiếng mẹ đẻ của Tôn-xtôi, thẩm âm cặn kẽ được vần điệu niêm luật trong thơ Lý Bạch, xem cặn kẽ được tranh Lê-ô-nác-đô đa Vin-tri... có thể Tình Yêu quả thật là thứ còn bí hiểm hơn, nhưng dù thế nào thì tôi vẫn hình dung không mấy khó khăn là tôi sẽ không có được một cảm giác tiện nghi cho lắm khi phải bình luận chuyện "hiểu — không hiểu" của loại người như vậy.
Anh này ở nhà còn có một cái giường to và tròn xoe, tròn chính xác, và bán kính được tính toán chi tiết sao cho anh có thể nằm ở trên đấy đúng theo cái đồ hình tỉ lệ vàng của Lê-ô-nác-đô đa Vin-tri, anh bảo tôi đấy là tư thế hài hòa nhất, và nằm như thế mà ngủ, chân khí lưu thông, mùa nóng anh không cần phải bật quạt, mùa đông anh không cần phải đắp chăn. Tôi phục lăn, và đã sắp đi đặt đóng giường, nhưng đang định hỏi cụ thể xem nếu nằm đúng theo hình vẽ ấy thì có được mặc quần xịp hay không, thì có một cô bạn cũ kể tôi nghe là những lúc ở nhà, mùa nào thức nấy, anh chả bao giờ là không bật máy lạnh, hay máy sưởi cả...

Nhưng tôi lại lan man, — tình dục cụ thể quá, tình yêu lại tít mít quá, mà thực ra tôi đang định nói đến một chuyện đỡ cực đoan hẳn hơn. Nên hẵng cứ coi như tôi đã thu xếp xong vấn đề "tình yêu — tình dục", và sẽ nói tiếp chuyện "lấy vợ".

Có những người bảo:

Chuyện người tình Trung Hoa

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUYỆN NGƯỜI TÌNH TRUNG HOA
(dao_hoa_daochu)

Đối với một người thích viện dẫn châm ngôn, vả còn là người Việt Nam, thì không biết tiếng Trung Hoa quả là một sự thiệt thòi lớn. Anh Lãn cảm thấy rất rõ điều đó khi bắt đầu viết Chương Hai, truyện Lập Trình Viên II.
— Thế này thật là đáng sợ quá đi! — Anh vừa nói vừa thở khó nhọc (anh Lãn quyết bỏ thuốc lá, nên những lúc nghĩ ngợi, hoặc "tâm trạng", không có bạn Ni-cô-tin vào trong mạch máu an ủi vuốt ve, anh thường gặp phải triệu chứng hơi khó thở). — Kinh khủng thật đấy! Èo, một người đẹp giai phóng khoáng ngoan hiền thủy chung như mình mà lại không biết tiếng Trung Hoa thì khác gì là chim không cánh?! Còn viết với lách nỗi gì chứ?! Xếp xó thôi!
Anh quyết định bằng mọi cách khắc phục tính lười vốn vẫn được tự đánh giá là năng khiếu bẩm sinh của mình để học tiếng Trung Hoa. Nhưng vì chất lười thiên bẩm sau nhiều năm tu dưỡng đã sắp trở thành một thứ thần khí uyên nguyên, nên dù quyết tâm lắm lắm, anh vẫn đành phải bỏ đi một sở thích, cũng vẫn luôn được tự đánh giá là năng khiếu bẩm sinh của mình, là sở thích tự học.

Xắn tay mở khóa động đào
Rẽ mây trông tỏ lối vào Thiên Thai

Đám thiết bị mạng bẩn bụi thời gian nhà anh Lãn lâu lắm rồi mới lại có dịp nháy xanh nháy đỏ tưng bừng.
Anh Lãn online, — bắt đầu tìm kiếm giáo viên.

*

Hà Nội.
Mùa Thu.
Buổi trưa.
Anh Lãn đang ngồi nhấm nháp cà-phê ét-xprét-xô, hút xì-gà, nhìn lá rơi — một lúc mà không có lá nào rơi, thì tự cầm cái que dài, chọc một cái, cho rơi, — ngâm nga:

Rượu ngon, thì sẵn đấy,
Gái xấu, đã làm sao?
Đèn tắt, ngói gianh lẫn,
Chả yêu, cũng thích nào!

Tuyển tập philong58 (Sách điện tử epub)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


CHIM CÁT

Cô bé ấy mới sáu tuổi lúc lần đầu tôi gặp nó trên bãi biển, cách hơn chục cây số từ thành phố nơi tôi sống, vào một lúc tôi đang "nhớ nước" như thế.

Những ngón tay nhỏ nhắn, hồng lên, đang chăm chú xây lâu đài trên cát, — một cái phức tạp, có thành lũy nguy nga tòa ngang dãy dọc, vài ngọn tháp còn được cẩn thận rỏ bằng cát ướt hẳn hoi, quả là một sự gắng gỏi, — nó ngẩng lên, cặp mắt long lanh:

— Chào chú. — Nó nói, như đã quen...

Download: Chim Cat.epub


CHUỒN CHUỒN NGÔ

Nó mới năm tuổi, năm ngoái, lúc nó ngồi ngay ngắn trước mặt tôi, trong phòng làm việc của tôi, cũng gần giống như bây giờ, chỉ khác là hai chân nó buông thõng thoải mái — vì ngồi trên đi-văng to, ở giữa, một bên là bố, một bên là mẹ, — và mặc đồ chỉn chu: một chiếc sơ mi trắng vải mềm dài tay cài kín măng-sết, cổ mềm bẻ ra ngoài chiếc áo dạ mềm không tay không cổ ca rô nhỏ sẫm chữ triện, gần giống như áo gi-lê, nhưng cài cúc cổ cao hơn và không có những nếp cứng, vừa chỉn chu, nhưng lại vừa thoải mái như áo mặc ở nhà, và chiếc quần nhung, tăm to, dày dặn sẫm màu. Và mắt nó nhìn tôi không ngưỡng mộ như bây giờ, mà hơi lạ lẫm pha một chút tò mò, và miệng nó cũng hơi cười cười.

Bé thế, đáng yêu như thế, nhưng nó từng mắc một bệnh hiểm nghèo, — một chứng bệnh rất hiếm. Và bằng một phép màu nào đó không biết, nó đã vượt qua: cơ thể nó đã tự sinh ra chất kháng thể chống lại loại bệnh này...


Download tất cả các truyện trong một file nén:


Tuyển Tập Thơ - Tháng Hai, 2012

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook






TUYỂN TẬP THƠ

Tháng Hai, 2012






TÔI ĐÃ YÊU NÀNG...

(A-lếch-xan-đơ Xéc-gây-ê-vích Pút-skin)

Dịch: dao_hoa_daochu


Tôi đã yêu nàng: tình yêu, có lẽ,

Vẫn còn đang âm ỉ trong lòng;

Nhưng để tình tôi không bất an nàng nữa;

Tôi không muốn nàng buồn, một chút cũng không...



BÌNH THƠ

(Yến Lan)


Trong một chùm các bài báo về Pushkin, Belinsky đã viết: "Luôn có một cái gì đó đặc biệt quý tộc, nhẹ nhàng, lịch thiệp, ngát hương và thanh nhã trong mọi cảm xúc của Pushkin. Vì vậy, đọc những tác phẩm của ông là một cách tuyệt vời để giáo dục trong mỗi chúng ta một con người..."


Những lời này trực tiếp liên quan đến bài thơ "Tôi đã yêu nàng..."



Download "Tuyển Tập Thơ — Tháng Hai, 2012" đầy đủ (61KB):

http://www.mediafire.com/?ut2sd2981ett31p

http://hotfile.com/dl/148094360/b00e636/philong58_-_tuyen_tap_tho_thang_2_2012.lcd.html


Hướng dẫn cách dùng tủ sách của me(): Tủ sách của Chương trình me()




RẰM THÁNG GIÊNG

(Bác Hồ)

Dịch: Phi Long


Trăng vừa tròn đủ, Rằm tháng giêng,

Sông, nước, trời xuân nối nối liền...






LÁ TRÚT RƠI

(Ôn-ga Béc-gôn)

Dịch: dao_hoa_daochu


Vào mùa thu, ở Mátxcơva, trên các đại lộ,

người ta treo những tấm biển nhỏ với dòng chữ

"Cẩn thận, lá trút rơi"


Mùa thu, mùa thu!..

Mátxcơva mơ màng sương mù, khói

Những cánh sếu bay chấp chới mỏi

Trên những khu vườn sẫm chói lá vàng thau.


Những tấm biển con trên đại lộ đan nhau

Nhắc những người đi qua đi lại,

Vui vẻ trong tay, hay một mình chậm rãi:

"Cẩn thận, lá trút rơi!"...






BAO NHIÊU

(dao_hoa_daochu)


Biết bao nhiêu con đường

Một người phải dấn bước

Mới có thể gọi được

Là một người đàn ông?


Chim trắng phải vẫy vùng

Biết bao nhiêu hải lý

Mới ngủ không mộng mị

Trên bờ cát ấm êm?..






DỌC THÁP CANH

(dao_hoa_daochu và Chim Xanh)


Một anh hề bảo chàng ăn cắp:

"Phải có đường nào thoát khỏi đây,

Biết bao là sự bộn bầy,

Làm ta không thể giải khuây chút nào.

Rượu của ta lũ nhà buôn uống,

Đất của ta làm ruộng dân đào,

Suốt đời chả có đứa nào

Hiểu ra chuyện đấy vì sao mà làm"...


...

I-u-li-a

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook






I-U-LI-A






Buổi sáng tôi đang ở trường thì cô gọi điện, và chuyện lạ lùng là tôi nhận ra cô ngay. Cô bảo tôi đón cô ở Trường Đại học Tổng hợp, và chuyện lạ lùng là tôi bảo “Đa” — “Ừ”, tiếng Nga — ngay.


Và có lẽ chuyện lạ lùng nhất là tôi không hề thấy có gì là lạ lùng cả.


Đang là cuối Tháng Chín, mùa hè muộn.


Mùa này ở đây, cũng giống như mùa thu ở Hà Nội, là loại mùa có vấn đề. Và người ở đây, cũng giống như người ở Hà Nội, đều có xu hướng là thích loại vấn đề đó.


Mùa này, có một phần nào đó ở bên trong mỗi người, nhưng hình như không có ai biết là phần nào, không ai có một hình dung nào tương đối cụ thể cả, chỉ biết là vào mùa khác, — đa phần các mùa, — hình như phần này nó nhỏ, có khi nhỏ đến mức người ta không hề cảm thấy có nó ở đấy, còn vào mùa như mùa này, thì nó to ra, có khi to đến mức người ta cảm thấy là mình ở bên trong nó, và nó rất nhạy cảm với trời đất, nắng gió, cây cỏ, vạn vật, và những người khác ở chung quanh, nó làm người ta buồn, làm người ta có cảm giác man mác, hoài niệm, hoài vọng, nó làm người ta bâng khuâng... và tất cả những trạng thái đó, nói chung đều khó ai có thể xác định cho rõ được nguyên do tại sao chúng lại như thế, và mặc dù đa phần chúng đều có xu hướng hơi buồn buồn, — buồn nhiều hơn vui, — nhưng vì sao đó chúng đều mang lại cho người ta một cảm giác dễ chịu, dễ chịu một cách sâu xa.


LẬP TRÌNH VIÊN (Cả bộ đầy đủ)

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook






Hai người đi chếch chếch về phía trái, qua con đường nhỏ, theo vài lối đi nhỏ bằng bê tông lúc lúc lại đổi hướng trong khu ký túc xá sinh viên xen lẫn với nhà dân; ra đến mặt đường nhựa phố lớn, qua đường, rẽ trái trên vỉa hè, gặp phố khác cắt ngang, rẽ phải, cô níu tay anh, chỉ chỉ sang bên kia đường; qua bên ấy, bước lên mấy bậc thang, vào khu thể thao, đi đến gần mép sân bãi, rẽ phải; trên đầu có nhiều lá cây nên nhập nhoạng hơn.


— Phi Long, hay là em cứ về với anh?


— Bây giờ em về, có quá nhiều thứ phải thích nghi, sẽ phải có thời gian, mà mình thì vội, anh muốn cố nốt những cái này cho bé Phương, gắng gói gọn được trong một năm. Cả... ngay cả anh, bây giờ cũng phải thích nghi "lại".


— Ừ, nói chuyện này mãi rồi, cơ mà... — Cô khẽ níu cánh tay, hơi ngả vào vai anh.


— ...


— Phi Long, anh nhớ phải...


— Yên tâm, anh sẽ làm đúng như thế. — Anh cười khẽ. — A-nhi-a, mình không còn là sinh viên nữa, về em, lần này, anh chỉ nhớ em nhiều thôi, chứ thực sự thì yên tâm. Đến anh, thế quái nào mà... Ôi, tôi mới thật là ngu ngơ dại khờ mong manh yếu đuối làm sao...


— Không phải thế, nhưng anh...


— A-nhi-a, — anh dừng bước, xoay lại, nhìn thẳng vào mắt cô, — anh hứa rồi mà.


— Vâng.


A-rờ-bát

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

A-RỜ-BÁT


Мелькают Арбатом знакомые лица,

С аллеи цыганки заходят в дома...


Thấp thoáng A-rờ-bát những gương mặt quen,

Từ ngoài đường phố bọn con gái di-gan rẽ vào các ngôi nhà...


Hình như Chúa đã tạo ra các loài khác giống như những chương trình lành mạnh, và đã tạo ra con người giống như một loại vi-rút.


Vi-rút thường có những đặc điểm: lây lan, hủy hoại, và biến thái. — Đều là sự thiếu nền nếp.


Người, hình như là giống duy nhất biết lẹo nhau quanh năm. Là phúc hay là họa?


Chỉ biết là ngay cả một chuyện bản năng tự nhiên đơn giản như vậy mà cũng đã trở thành một sự rắc rối lớn mà không thể nào có thể dàn xếp ổn thỏa được. Và trong một nỗ lực dàn xếp, người ta đã nghĩ ra chuyện lẹo phải có giấy tờ, giống như phải có đăng ký xe máy, mà lại khổ hơn đăng ký xe máy ở chỗ: mỗi thời điểm chỉ được đăng ký một con duy nhất, và đăng ký con nào thì chỉ được đi đúng con đấy, — mượn xe người khác để đi, nếu bắt được, sẽ bị xử phạt hành chính hết sức đau thương.


Bánh Trung Thu

13 ý kiến, và ý kiến từ facebook

BÁNH TRUNG THU


Bánh nướng vỏ mỏng, nhân dày,

Bánh dẻo, ngược lại, phải đầy vỏ thơm.

Bánh dẻo tròn — bánh nướng vuông,

Trên trời — dưới đất, ngát hương lá cành:

Bánh nướng cục tác: "Lá chanh!"

Bánh dẻo: "Hoa bưởi, phải dành cho tôi!"

Cảnh thu đã nửa đêm rồi,

Trời cao trăng sáng gấp đôi hằng ngày.

Lầu nam phá cỗ mê say,

Tiếng tơ, tiếng trúc, vui vầy, thanh tao.



Chuồn chuồn Ngô

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUỒN CHUỒN NGÔ

(Dựa theo một chuyện có thật)






Chuồn chuồn bay thấp thì mưa,

Bay cao thì nắng, bay vừa thì râm.


"Nước ta có khí hậu nhiệt đới gió mùa, nắng lắm, mưa nhiều và có gió mùa thổi..." — Những câu như thế, đến bây giờ tôi vẫn nhớ gần như in, — hồi phổ thông chúng tôi được dạy học gạo. Ở một nước như nước ta, một nước có độ ẩm không khí rất cao, thì một ngày nắng chang chang mà lại không nóng nực như ngày hôm nay không thể nói không phải là một thứ xa xỉ. Trời thật xanh, thật cao, và thật trong veo veo. Mây thật ít, thật trắng, và thật mỏng manh. Nếu như không có gió mát thổi đều đều và nhè nhẹ, thì hoàn toàn có thể tưởng là mình đang sống ở trong chân không.


Tất nhiên, nếu trời đẹp thế, nhẹ như thế mà vẫn phải phơi nắng để đi làm, vẫn bị chen chúc, vẫn bị nhin-gia thập diện mai phục, vẫn bị tắc đường, vẫn bị xếp chửi, vẫn ngấm ngầm chửi xếp, rồi hết giờ làm vẫn lại bị chen chúc, vẫn lại bị tắc đường tiếp, — thì đời đương nhiên vẫn tiếp tục nhục như thường. Người mà tự nhục thì trời cũng chả giúp được.


Nhưng nếu trời đẹp như thế mà lại không phải đi làm, lại được nằm trong bóng râm mát mẻ và có nhiều gió thổi qua trên bãi cỏ dưới một bụi cây to, quờ tay sang phải thì có thể vặt cọng lá cho vào mồm lơ đãng nhai nhai, quờ tay sang trái và nhoai về phía trước một tí thì có thể hái được những bông hoa vàng vàng có mật ở cuống và có thể mút được, ngọt lừ; chưa hết, ở trước mặt là một ao nước nông, rộng, sạch, trong, lấp lánh, gợn gợn, liu diu; bên bờ kia ao là bãi cỏ rộng xanh mát rượi trải dài rộng đến tít những rặng cây chỉ thấy mờ mờ ở đằng xa đối với một người mắt cận mà không cần đeo kính; vẫn chưa hết, mình nằm ườn ra, lười nhác ở đó, và đọc một cuốn truyện mà đã rình mua từ lâu và vừa mới mua được: "Truyện ngắn đặc sắc. — O. Henry"; và ở ngay bên cạnh mình, nghe rõ cả tiếng thở nhè nhẹ, — thỉnh thoảng chuyển thành phì phò, những lúc chăm chú quá, — còn có một người khác cũng đang nằm, chân vắt chữ ngũ, và đang mê say đọc "Truyện cổ Gờ-rim" — một quyển được in xanh đỏ rất đẹp, không khác gì sách Liên Xô; và cái người ấy, bé nhỏ và vô cùng dễ thương, mình lại vô cùng mến yêu... — Tôi nghĩ cuộc sống như thế ổn.


Chim Cát

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHIM CÁT

(Theo một câu chuyện thật)






Ban ngày em sẽ gặp anh như trước.

Em sẽ tìm thấy anh đang đợi ở bãi biển,

Đang xây những lâu đài trên cát ướt,

Trong một thế giới mà không ai hiểu cả,

Vào buổi sáng.

Đấy là buổi sáng trong cuộc đời anh...


— Lời bài hát của ban nhạc Bee Gees






"Cho tôi một chỗ để đứng, và tôi sẽ xê dịch Trái Đất" — Ác-xi-mét


Chứ không phải là "Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nâng bổng cả trái đất!" — như ai đó đã từng vừa dịch vừa xuyên tạc theo ý mình, vừa thậm chí còn đem in được vào sách, thậm chí — nếu tôi nhớ không nhầm — còn là sách giáo khoa.


Động cơ vĩnh cửu

5 ý kiến, và ý kiến từ facebook

“Khi chúng ta rời khỏi sân trường

Trong âm thanh của điệu Van-xơ không có tuổi...”


Lúc đấy là mùa hè, tôi đang đi qua một lối hè phố hẹp ở sát phía trước mặt, phía bên trái cổng một ngôi trường phổ thông. Phía trước một đoạn, bắt đầu đến gần cổng trường là hè phố rộng rãi, và tường trường ở đấy là tường xây quét vôi trắng trắng hồng hồng; còn chỗ tôi đang đi thì hè hẹp, và bên phải có hàng rào sắt cao, “trong suốt”, làm “tường” của nhà để xe lợp tôn, ở sát hàng rào đấy luôn, còn bên trái hè thì không hiểu để làm chức năng gì lại có một hàng rào lửng bằng mấy thanh gỗ dài nằm ngang song song gần đất, cao chưa đến đầu gối.

Vậy là tôi đi và trong đầu lúc đó lẫn lộn hai thứ: điệu Van-xơ ở trên là một, còn thứ hai là những suy luận tìm cách liên kết một số tình tiết trong cuốn truyện “Thiên tượng” với hệ thống tư duy thuộc loại phức tạp - ngay cả đối với một cái đầu toán tốt như của tôi - của anh Phi Long, người viết truyện này. Lúc đọc truyện, tôi vẫn hay làm như vậy...


Tiếng vĩ

7 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Sáng chớm lạnh trong lòng Hà nội
Những phố dài xao xác hơi may.


Đúng đang là mùa thu, nhưng ngoài trời đã tối, phố đã lên đèn, và mùa thu dạo này có vẻ như càng ngày càng nóng lên. Chiếc quán rộng có những cửa sổ to mở bị hơi chếch một ít qua bên phải so với hướng nhìn thẳng ra một quảng trường mênh mông, mênh mông theo nghĩa lợi thế cạnh tranh, vì thành phố chật chội. Mặc dù bị hơi chếch, nhưng phố ở đây cũng khá to, cho nên chung cuộc thì ngồi đây vẫn thấy mênh mông, theo nghĩa trên.

Quán đang khá đông nhưng trông không có cảm giác đông, không phải vì giỏi thiết kế hay giỏi bố trí chỗ ngồi, mà vì nhiều người ở trong này trông na ná như nhau: cùng một loại tương đối phổ biến bây giờ.

Con trai theo mẫu phổ biến này hay mặc âu phục, như mùa này thì là quần âu sẫm hoặc hơi sẫm, áo sơ mi sáng hoặc hơi sáng, xơ vin; nhưng vì đa phần con trai ở khu vực địa lý này đều có vóc người không mấy to cao, và bây giờ nói chung họ đều hơi đẫy đà và đều có mỡ thừa, ít nhiều phúng phính, cho nên âu phục, dù nhìn thế nào, cũng không mang lại một cảm giác Âu cho lắm. Họ bây giờ hay cắt tóc rất ngắn, nên dù cắt cẩn thận nhưng trông vẫn lởm chởm, hở rõ chân tóc với thịt đầu, và vì có mỡ thừa, cho nên nếu nhìn từ phía sau, gáy và phần da đầu ở gần đấy thường hay đùn lên rõ nét những nếp da thịt nhăn nheo. Rất nhiều người đeo kính trắng. Bây giờ nói chung ai cũng cận, cận từ khoảng hai rưỡi trở lên thì nên đeo kính, đấy là chuyện toàn cầu và bình thường. Chỉ có điều nếu thân thể đẫy đà và có mỡ thừa, gáy đùn lên, và tóc ngắn quá khiến đầu trông càng múp, thì dù mắt có thế nào ở bên trong kính thì cũng vẫn dễ gây cảm giác là “mắt một mí”, và dù có cận nhẹ thì cũng vẫn dễ gây cảm giác “cận lòi”.

Văn tế thập loại giáo sư

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Tiểu dẫn: Mỗi năm một lượt “đến hẹn lại lên”, Hội đồng chức danh học hàm nhà nước lại cho triển khai đợt xét phong học hàm giáo sư và phó giáo sư. Thế là, các ông nghè bà nghè cả nước lại một phen nháo nhào “đăng trường ứng thí”. Cũng là một thứ “Lều chõng” tái thế mang khuôn dạng có vẻ mỹ miều. Chẳng biết các Hội đồng của các ngành khác thế nào không rõ, chứ Hội đồng bên cái ngành văn vẻ năm nào cũng eo sèo lắm chuyện chẳng mấy sạch sẽ gì.

Hội đồng chuyên ngành đã vừa kết thúc. Như mọi cuộc thi, có kẻ khóc người cười. Ấy là nói phía những “ứng thí viên”. Chứ còn những “giám khảo viên” cũng không dám chắc là không có chuyện… Kẻ hậu sinh này rập đầu cúi xin đại thi hào Nguyễn Du được tập “Văn chiêu hồn” của Người mà “khốc” rằng:

Văn tế thập loại giáo sư
(Tác giả: Khuyết danh)

Tiết quý Thu gió mưa vuồn vuột
Dân quê miềng lạnh buốt xương da
   Lập đàn đèn nến hương hoa
Lạy ông tiến sĩ, lạy bà giáo sư.


Bể học vấn hư hư thực thực
Lối quan trường bắc bực gai chông
   Vênh vênh một lũ Hội đồng
Phiếu bầu thì có, đầu không có gì.


Không có gì mà gì cũng có
Sự học hàm ngấp ngó đua tranh
   Đua tranh thì có giá thành
Mua danh ba vạn, bán danh ba hào.


Nào những kẻ mũ cao áo rộng
Chốn Tam đình ngong ngóng vào ra
   Thanh binh chính thị nghiệp nhà
Ô hô mồm giải mép loa cũng tài.


Nào những kẻ miệt mài đèn sách
Đạo văn người chắp nhặt nên câu
   Sách người làm mọt làm sâu
Ô hô nhai lại kiếp trâu kiếp bò.


Nào những kẻ tò vò nuôi nhện
Bụng nhện tròn nó quện luôn ông
   Ô hô mông quạnh đồng không
Có hương có khói nhưng không bàn thờ.


Nào những kẻ lập lờ đục nước
Hội Tâm linh mưu chước sắp bày
   Dị nhân đuổi gió hô mây
Quái nhân múa mép, múa tay, múa tiền.


Nào những kẻ điên điên dại dại
Nay quốc ca mai lại quốc hoa
   Ô hô vỏ lựu mào gà
Nước nôi man mác biết là còn không.


Nào những kẻ lưu vong thất thổ
Cõi Tây phương mặt rỗ kỳ khu
   Học đòi lý lẽ ba xu
Chõ về đàn gảy tai tru mà rầu.


Cu Nhớn, Cu Nhỏ

8 ý kiến, và ý kiến từ facebook

- Kệ em, em lái lấy! Em thích lái số sàn! - Giọng Nhật Linh lảnh lót. - Đim-ma cứ ngồi im đấy, khỏi chỉ đạo!

Cô cho xe chạy rất nhanh, còn chồng cô là Đào Phò và anh bạn suốt từ thuở thiếu thời của cô là Đim-ma thì vừa ngồi vừa phải để mắt. Chiếc BMW vun vút lao đi.

- Anh đã bảo đừng để nó uống, - Đào Phò làu bàu với Đim-ma. - Giờ thế đấy, chú đã thấy chưa?

Theo bề dày kinh nghiệm của mình, chàng quá hiểu, loại gái như vợ chàng - Nhật Linh, ngay sau những phút tưng bừng hơi men sẽ là những tràng cười giòn giã, vô nghĩa, rũ rượi, ngoài định lượng âm thanh ra hoàn toàn không mang bất kỳ nội dung gì; rồi cười xong, thể nào cũng khóc. “Không khéo còn phải tìm cách dã rượu cho nó!” - chàng nghĩ với một cảm giác khó chịu.

- Tam, tà ram tam… tam tàm!. - Nhật Linh giòn giã, một đoạn nhạc ở trong “Need for speed”. Cô nàng có vẻ thật sự thích thú lắm.

Mấy tháng vừa rồi, kể từ hôm cưới, tâm tư Nhật Linh vẫn bị ám ảnh là cô lấy Đào Phò không phải vì tình yêu, mà vì tiền, hoặc theo như “dư luận” - vì những người khác không tin chuyện “vì tiền”, vì bố cô cũng rất giàu - thì là vì một phút thất thường của phụ nữ; nhưng hôm nay, lúc ngồi và được bao bọc bởi cảm giác ấm áp và dễ chịu ở nhà hàng, rốt cuộc cô thật sự đã tin là mình yêu chồng say đắm. Dù sắp bước sang ba sọi, nhưng phong độ của chồng cô quả vẫn không hổ là một nam tử hán đẹp trai thông minh anh tuấn nhàn nhã chắp tay sau đít, trí tuệ, hào hoa, duyên dáng, quý phái, lúc hứng chí còn đuổi các nhạc công “làng xã” xuống, ngồi vào dương cầm mà chơi Xô-panh chính thống để tặng vợ. Nếu nói thành thực, thì sức sống, sự trẻ trung trong con người chàng còn hơn rất nhiều so với chính cô, dù cô kém chàng cả chục tuổi.

“Ôi Đào Phò thân yêu!” - Cô nghĩ, thấy lòng mình xốn xang. - “Anh tuyệt vời biết bao.” Cũng đúng vào lúc Xô-panh, cô cảm thấy rõ là những mối tình cũ với những anh chàng trai trẻ sàn sàn đã trở thành một cái gì đó nhạt nhẽo, xa lạ, lạ đến mức không thể hình dung được là làm sao những cái đấy lại đã từng có mối liên hệ gì đó với bản thân mình. Với Đim-ma, người bạn từ thuở ấu thơ - Đim-mớt-trờ-ka của cô - mà mới hôm qua thôi cô còn yêu say đắm, bây giờ chỉ còn lại một cảm giác hoàn toàn dửng dưng. Suốt tối, anh ta trông như một kẻ ngái ngủ, nhạt nhẽo, uể oải, một sự tồn tại nào đó tuyệt đối nhỏ nhoi; nét mặt nhàn nhạt, đôi mắt nhìn xuống, để tránh không phải trả tiền, những lúc hóa đơn được mang ra, cô đều đã quen và coi như chuyện bình thường trong quan hệ rất thân của họ, thì hôm nay cô bỗng thấy tởm, thậm chí thiếu chút nữa, cô đã mắng vào mặt anh ta: “Không xin được tiền của bố, sao không ở nhà?!”

Đào chim to

6 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tiêu đề này có lẽ hơi bất nhã - nhưng tôi sẽ giải thích dần.

Hôm trước nữa tôi đi công tác về muộn. Ngày dịch chuyển nhiều và đêm mùa đông ở ngoài gió thổi ù ù nhưng trong nhà yên ả và vì vẫn nhớ là ở ngoài gió thổi ù ù nên lại còn cảm thấy yên ả hơn, tôi đã ngủ một giấc thật ngon. Buổi sáng, không phải cảm thấy một chút áp lực nào về thời gian, tôi thong thả tìm đúng bịch cà phê Trung Nguyên số 8, đúng cái tách hơi bèn bẹt như cái bát nhỏ xíu có quai và có viền nâu quanh miệng, cái phin cà phê có vặn vít để ép cà phê ở bên trong, và tự thiết kế cho mình một phin cà phê theo đúng sở thích.

Tôi nghiện chè, cà phê, rượu, và thuốc lá.

Có một cô bạn gái đã làm tôi bỏ rượu. Rồi một cô khác làm tôi bỏ thuốc lá. “Tái ông mất ngựa”, và tôi vừa luôn luôn một lòng sâu sắc biết ơn các cô bạn gái, vừa có ý chờ xem ai sẽ là người khai tử nốt cà phê với chè của tôi.

Cà phê âm thầm nhỏ bên mình, tôi mở máy tính và với một cảm giác thật là dễ chịu ở trong lòng, tôi định viết tiếp một câu chuyện dài. Cái thú vui này, tôi mới phát hiện ra, và một cách hoàn toàn không dự định trước, đã lập tức thấy thích ngay, rất thích. Hình như là Gore Vidal đã nói: “Hãy viết gì đó, cho dù chỉ là ghi chú về ý định tự sát.” Việc tập trung diễn đạt… như Páp-lốp gọi là “ý nghĩ thừa” cụ thể ra thành câu chữ, hóa ra là một cách thật tốt để yên tĩnh và ngăn nắp lại đầu óc. Nhưng như… có lẽ là như tất cả những người mới mở máy tính ra trong ngày bây giờ, trước khi bắt đầu có thể làm gì, thì việc đầu tiên là phải xem gì cái đã: xem ở trên mạng, và nếu như có tham gia diễn đàn, hay tự viết blog, thì thường xem ở những chỗ đấy trước.

Suốt chuyến công tác, tôi không vào mạng, phần vì thiếu thời gian, phần - có lẽ là phần chính hơn - là vì tôi không mang máy tính và không quen dùng máy lạ; tôi dễ ăn, dễ ngủ... và nói chung dễ, nhưng riêng cái chuyện máy tính này, không hiểu sao lại thế; và cái đầu tiên làm tôi chú ý ở trên blog mà tôi đang cùng với một số bạn khác viết chung là phần kết của một câu chuyện lúc trước còn đang viết dở.

Chờ mãi không gặp được ai khai tử cà phê, tôi, theo quán tính và kinh nghiệm nhẹ nhõm với rượu và thuốc lá, đã định tự lực cánh sinh, thì lúc ấy tôi gặp một người. Tôi không biết có nên biết ơn người này hay không. Tách cà phê tôi vừa pha vẫn thật sự đúng sở thích. Nhưng so với những lần rượu và thuốc trước, thì cả kết quả cai cà phê, cả cái cách bị tác động đã đều ngược lại. Thậm chí cả giới tính của người này cũng ngược lại.

Đấy là cái ních dao_hoa_daochu ở trên Internet.

Y đã thuyết phục được tôi nên tiếp tục cà phê và chè. Và câu chuyện lúc trước còn đang viết dở và vừa xong phần kết mà tôi vừa nói, là chuyện của anh chàng này.

Nước, nếu náo động và tung nhiều bọt trắng xóa, dễ làm cho người ta có cảm giác là nước nông. Phần đầu câu chuyện này, giống với biểu hiện tính cách của người viết nó, cũng náo động và tung bọt như vậy. Nhưng khi tôi đao-lốt cả bản pdf và đọc một mạch từ đầu đến cuối, thì nước hóa ra lại sâu.

Anh chàng này, từ hồi Internet trong quan niệm của tôi đang còn là một thứ gì đấy hết sức vớ vẩn, đã chơi tưng bừng ở trên diễn đàn và để lại nhiều “trước tác”, một số còn được cư dân mạng tha lôi đi nhiều chỗ này chỗ khác, cho nên bây giờ vẫn còn có thể gú-gồ ra được tương đối. Lúc này tự nhiên tôi chợt nhớ ngay đến một đoạn dễ nhớ của anh ta:

“Trước đây, thi thoảng em lại có kiểu nổi hứng bất chợt, vớ lấy một cái ba lô, nhét đại vào đấy một số thứ cho là cần thiết, ra đường, nhảy lên chiếc xe bắt gặp và có thể nhảy lên đầu tiên, đi đến một cái nhà ga bắt gặp đầu tiên, nhảy lên chuyến tàu đầu tiên còn vé theo thứ tự thời gian khởi hành, và nhảy xuống ở một chỗ đầu tiên mà nhìn qua cửa sổ toa tàu thì thấy nó giống như một cái làng. Kiếm một chỗ ở xong rồi, thì sẽ ở đấy và làm tất cả những gì thấy thích và có thể làm ở cái điều kiện cụ thể ở chỗ ấy. Cho đến lúc tự nhiên muốn về hoặc muốn đến một chỗ khác nữa. Bi giờ thì cũng lâu lâu rồi, em không còn nổi hứng như thế nữa. Giai đoạn đấy, chắc là nó đã qua hẳn, nhưng lúc đấy, em đã kịp đi qua rất nhiều những cái làng. Và có một hình ảnh, rất chung mà lại rất riêng, mà em luôn rất nhớ, là ở những cái làng như vậy, em luôn thường bắt gặp, tương đối hợp với một câu hát của Tiến anh em...

"Một sớm yên lành, người con gái ngồi nghịch Bím bên thềm, long lanh chiếc vòng tay cầu hôn..."

Không hiểu sao, nhưng trong cái bức tranh đấy, em luôn cảm nhận được một cái gì đấy hết sức lột tả về một đời Gái. Vâng, đúng là đời Gái - với một nét lãng mạn và chua chát.

Gái, là một hệ thống với nhiều ước mơ hơn hẳn chúng ta. Lúc mới lớn, tất cả chúng ta nói chung chỉ mơ về mỗi một thứ ở Gái. Gái, ngược lại thì lại thường mơ về rất nhiều thứ ở chúng ta. Rồi thời gian trôi. Không những chỉ mơ ước ít, mà những mơ ước của chúng ta còn nhanh chóng nhạt phai. Gái, ngược lại thì lại thường mơ rất dai, dai đến mức ước mơ trở thành nỗi ám ảnh. Cho nên, đôi mắt của những người già, giữa đàn ông và đàn bà thường có nét khác nhau. Đến một lúc nào đấy, mắt đàn ông đa phần thằng nào cũng hềnh hệch nông phu. Mắt đàn bà, càng già càng đau đáu. Đàn bà nào may mắn gặp được một bạn đời hải đăng, nó hiểu, và có thể vào một thời điểm nào đó nó sẽ nói
"tôi biết là bà có nhiều những ước mơ, tôi xin lỗi bà, về những ước mơ không thành hiện thực...", thì mặc dù chỉ là một lời nói, nhưng cũng có thể làm cho những cặp mắt đàn bà vào lúc xế chiều có lại nét long lanh ngày nào. Mắt long lanh ít, mắt đau đáu vẫn nhiều - tại chã nhiều. Chã, thì nó sống cả đời còn đé0 hiểu được nó là ai, nói gì đến ước mơ của người khác?..

"Một sớm yên lành..."

Nhớ quá đi...”

Và tôi tự nhiên rất muốn viết tiếp vào đấy, để tặng anh chàng này. Thế là tôi viết “Đào chim to”.

Câu chuyện dài mà lúc mở máy tính ra tôi đã định tiếp tục, vậy là phải chờ. Có những thứ đến bất chợt, rõ ràng đến sau, nhưng vì sao đó lại hay được xếp lên trước. Vẫn thế.

ĐÀO CHIM TO