BƯỚM TO KHÔNG ĐƯỢC LÁI XE

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

"BƯỚM TO KHÔNG ĐƯỢC LÁI XE" — Đã có ban soạn thảo 34 người

Phản xạ chậm chạp, chịu sức gió va đập lớn,
lực cản sẽ gây tức bụng, có thể ngừng tim đột ngột...

Đó là khẳng định của ông Phạm T. L., Cục phó Cục YT GTVT.

Phóng viên: Thưa ông, dư luận đang bị băn khoăn ghê lắm trước những ý kiến trái chiều của đại diện Bộ Y tế và Bộ GTVT về dự thảo Thông tư liên tịch quy định tiêu chuẩn sức khỏe người lái xe...

Ông L.: Còn băn khoăn cái quái gì nữa?! Năm 2008, Bộ Y tế ban hành quy định "BƯỚM TO KHÔNG ĐƯỢC LÁI XE" thì ngay lập tức đã có quá là nhiều dư luận trái chiều. Rồi Bộ Tư pháp cho rằng văn bản pháp quy đó ban hành chưa phù hợp, nên phải dừng lại.

Nhưng giờ thì đã có Quyết định số 1573 của Bộ trưởng Bộ Y tế về việc thành lập Ban soạn thảo xây dựng Thông tư hướng dẫn tiêu chuẩn sức khỏe của người lái xe, gồm 34 người, và chính tôi đây cũng là một trong những người đó.

Như vậy, quan điểm của Bộ GTVT cũng là phải đạt tiêu chuẩn về vòng Bướm, chiều cao, cân nặng thì mới được lái xe?

Giờ thì không thể nói dự thảo của Bộ GTVT, mà là của ban soạn thảo liên bộ rồi.

Vậy cơ sở nào để đề xuất Bướm to không được lái xe, thưa ông?

Khi thảo luận thì các nhà khoa học cũng đắn đo ghê lắm, nhưng chúng ta vẫn bắt buộc phải có tiêu chuẩn chứ không thể để những bạn "Bướm to" muốn đi xe nào cũng được. Ví dụ bạn có "Bướm to" mà cơ thể lại nhỏ bé, thì ngay chuyện dắt xe lớn như xe SH thôi cũng đã khó rồi, chứ nói gì đến việc vận hành. Hay như trong quá trình lưu thông, nếu Bướm bạn quá to thì lực cản sẽ gây tức bụng, có thể ngừng tim đột ngột...

Qua thực tiễn gần đây, các chuyên gia nhận thấy những bạn có Bướm to dễ gặp phải tai nạn thảm khốc hơn những bạn có Bướm bình thường. Điều này xuất phát từ những lý do sau: thứ nhất, nếu bạn có Bướm to thì phản xạ sẽ chậm chạp hơn những bạn có Bướm bình thường; thứ hai, khi bạn có Bướm to thì bạn sẽ chịu áp lực của ngoại cảnh mạnh hơn, ví dụ Bướm to thì chịu sức gió va đập lớn hơn...

Cẩm nang đẽo gái của Geek Nerd

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Thấy các chú hì hà hì hục với máy tính suốt ngày anh thấy cũng lo cho tương lai con em của chúng ta. Cu N. gì đó cũng suốt ngày lo hì hụi dịch thuật các thứ cắp tráp theo hầu anh cu H. đi làm cái Linux để tưởng nhớ người yêu đã bỏ anh đi (lý do rất có thể vì anh đã không được đọc cẩm nang này khi ấy) — thì tương lai cũng đen sì như anh H. thật là đáng thương xót xiết bao.
Các chú phải biết là vì sao người viết bài này lo, không phải vì các chú đã donate thời gian tiền bạc và công sức của các chú dành cho Linux BSD Solaris các kiểu (theo anh thì Linux BSD các thứ thực sự nâng cao trí thông minh cho các chú và các thế hệ con cháu sau này), mà là vấn đề nếu các chú cứ suốt ngày chúi mũi vào OSS, thì thời gian đâu để cưa gái, mà thói đời trồng cây mà không chăm bón, thì làm sao mà thu được quả ngọt? Có người như bạn C. của chúng ta sẽ lí luận là anh cần mẹ gì gái đẹp, anh chỉ cần cái domain đẹp là được. Thật là đáng thương biết bao! Có thể bạn C. không cần gái đẹp vợ đẹp nhưng mà C. cũng rất muốn thế hệ con cháu của C. (gọi là C. con) cũng đẹp trai, cũng tài ba như C., mà C. lại đi lấy một cô vợ (cứ giả thiết thế) phải coi Thị Nở bằng cụ, thì lấy đâu ra mà con cái sau này đẹp trai tài ba cơ chứ? Thế nên việc lấy được một cô vợ đẹp, mà tiền thân là cưa được một gái thông minh xinh xẻo nhí nhảnh dễ thương, cũng vẫn là một nhu cầu vô cùng cấp thiết của dân kỹ thuật chúng ta.


Khó khăn đặt ra, là việc chúng ta có máy tính, có một tình yêu rồi, nên trái tim tươi đỏ vốn có phần thiếu máu của chúng ta sẽ phải chia thêm một phần nữa (bên cạnh $$$ và OSS) — thì sẽ thật là vất vả biết bao. Thế nên việc tồn tại một cuốn Cưa-Gái-Handbook là rất có ý nghĩa, để tránh lãng phí thời gian và công sức cho các chú, để dành thời gian cho công việc mà vẫn đạt được hiệu quả cao nhất cho việc cưa gái, để các chú tiện vào tham khảo, cứ như là database vậy, vào chỉ cần oánh Ctrl+F tìm đánh xoẹt một cái là ra, thật là vô cùng dễ dàng và tiện lợi. Lại hay cu N. lăng xăng đến khi nào công trình hoàn thành có thể đưa thành PDF rồi bán kèm CD Linux làm phụ bản tra lấy tiền làm donor cho OSS thì có còn mừng nào quá mừng này nữa chăng?

Đảo Chữ Thập - Tấn công TP HCM chỉ mất 1 giờ

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Trang mạng TQ hô hào tấn công TP.HCM
từ đảo Chữ Thập chỉ mất 1 giờ

VTC News
Thứ Ba, 27/01/2015

(VTC News) - Các trang mạng Trung Quốc tiếp tục đăng tải tin, ảnh về hoạt động mở rộng trái phép của nước này tại đảo Chữ Thập, vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam.

» Trang mạng Trung Quốc: TQ biến đảo Chữ Thập thành đảo tiền tiêu ở Trường Sa
» Việt Nam yêu cầu Trung Quốc dừng ngay xây dựng, cải tạo ở Trường Sa

Một số trang mạng Trung Quốc những ngày qua đăng tải chùm ảnh được cho là hoạt động cải tạo, bồi lấp đảo đá Chữ Thập thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam đang bị Trung Quốc chiếm đóng trái phép.

Binh lính Trung Quốc tại đảo đá Chữ Thập mà nước này chiếm đóng trái phép 
 của Việt Nam từ năm 1988 đến nay

Trang mạng China.com nói Trung Quốc đã ‘cơ bản hoàn thành việc lấp biển’ để mở rộng diện tích đảo đá Chữ Thập lên 2.2 km2.

Thậm chí, theo trang mạng ChinaIRN, đảo Chữ Thập sẽ trở thành căn cứ quân sự quan trọng của quân đội nước này. ‘Đảo Vĩnh Thử (tức đảo Chữ Thập của Việt Nam) có thể uy hiếp Philippines và Malaysia. Máy bay chiến đấu Trung Quốc chỉ mất một tiếng đồng hồ để tấn công Hà Nội, trong khi máy bay chiến đấu cất cánh từ đảo Vĩnh Thử chỉ cần 1 tiếng để tấn công thành phố Hồ Chí Minh’, trích nội dung đăng tải trên trang mạng ChinaIRN.

Bằng giọng điệu kích động, trang mạng này nói việc mở rộng đảo đá Chữ Thập thành hòn đảo lớn với sân bay quân sự, quân cảng, nơi này sẽ trở thành ‘Định hải thần châm’ ở Biển Đông. (Hàm ý biến đảo đá Chữ Thập thành căn cứ quân sự có ý nghĩa chiến lược ở Biển Đông).

Những rặng san hô bao quanh đảo Chữ Thập dự kiến sẽ được bồi lắp để thành đảo nhân tạo. Nhưng điều này bị cho là sẽ khiến ưu thế của đảo được bộc lộ rõ, khiến cho Mỹ cảm thấy không yên tâm.

Trang mạng hiếu chiến này của Trung Quốc lập luận, việc mở rộng quá mức đảo đá Chữ Thập sẽ gặp phải sự phản đối của Mỹ và Philippines vì hành động cải tạo nguyên trạng hòn đảo đang có chồng lấn về tuyên bố chủ quyền.

Đảo đá Chữ Thập vốn là một rặng san hô ở Trường Sa của Việt Nam. Tọa độ 9 độ 37 phút độ vĩ Bắc, 112 độ 58 phút độ kinh Đông, cách bờ biển Trung Quốc tới 740 hải lý, cách cảng trên đảo Hải Nam của Trung Quốc 560 hải lý.

10 phát ngôn ấn tượng nhất Việt Nam trong năm 2014

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


(1) Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tuyên bố:
“Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.”
(http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20131023/du-thao-chua-vang-vong-nhu-loi-hieu-trieu/576098.html)

(2) Nhiều người hỏi Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh, thế nào là thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Ông đáp:
“Chúng ta cứ nghiên cứu mô hình đó, mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà đi tìm.”
(http://www.thesaigontimes.vn/114301/Cai-cach-the-che-tu-cau-hoi-chua-co-loi-giai.html)

(3) Thứ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Nguyễn Chí Dũng thú nhận:
“Tôi cứ suy nghĩ mãi một điều, nếu chúng ta đi mà không rõ đi đâu, bằng cách nào, bao giờ đến… thì không bao giờ chúng ta đi nhanh và bền vững được.”
(http://www.thesaigontimes.vn/124350/Thu-truong-Bo-KHDT-Chung-ta-di-ma-khong-biet-di-dau.html)

(4) Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc khẳng định:
“Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa làm sức mạnh quốc gia tăng lên rõ rệt.”
(http://laodong.com.vn/chinh-tri/kinh-te-thi-truong-dinh-huong-xa-hoi-chu-nghia-lam-suc-manh-quoc-gia-tang-len-ro-ret-184752.bld)

(5) Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng giải thích vì sao không thể kỷ luật Quốc hội:

TIN TỨC - Ngày 28 tháng 1 năm 2015, 1h9'47" chiều

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TIN TỨC MỚI

Thứ Tư, ngày 28 tháng 1 năm 2015, 1h9'47" chiều

Báo Trung Quốc lớn tiếng chỉ trích Bộ trưởng Đinh La Thăng:
Thời báo Hoàn Cầu cho rằng việc Bộ trưởng Đinh La Thăng "chửi té tát" vào mặt nhà thầu cũng như Cục quản lý chất lượng công trình thuộc Bộ giao thông và dọa đưa Công ty Hữu hạn Tập đoàn Cục 6 đường sắt Trung Quốc vào danh sách đen khiến bản chất của vụ việc không còn như ban đầu.
Bài báo này cho rằng phản ứng của ông Đinh La Thăng cũng như các quan chức Bộ giao thông đang khiến cho mối quan hệ Việt — Trung trở về thời kỳ “có nhiều gút mắc”.
Tờ báo tường thuật trong bản tin tối 6/1, trên truyền hình phát nội dung cuộc họp giữa Bộ giao thông và nhà thầu Trung Quốc.
Bộ trưởng Bộ giao thông Việt Nam Đinh La Thăng giận dữ, chỉ thẳng vào nhóm người Trung Quốc lớn tiếng không hài lòng.
Thời báo Hoàn Cầu báo viết rằng một nhân viên phía Trung Quốc từ đầu đến cuối không có thời gian để gật đầu.
Một nhân viên người Trung Quốc khác cũng không nói được tiếng nào, tùy nghi để ông Đinh La Thăng quở trách.
Thời báo Hoàn Cầu bình luận rằng do nạn nhân là học viên của Học viện an ninh Việt Nam mà nhà thầu xây dựng lại là của Trung Quốc nên mới bị truyền thông Việt Nam soi kỹ.
Thời báo Hoàn cầu còn dẫn nhiều thông tin trên các báo đưa thêm về các động thái xử lý vụ việc của Bộ Giao thông vận tải VN.
Đồng thời, báo này cũng thông tin Thứ trưởng Bộ giao thông Việt Nam Nguyễn Hồng Trường còn đem vụ việc và các vấn đề liên quan mở cuộc họp với đại sứ quán Trung Quốc ở Việt Nam.
Thời báo Hoàn Cầu còn dẫn thông tin trên tạp chí “Diplomat” của Nhật Bản ngày 9/1 cho rằng dự án đường sắt Cát Linh — Hà Nội là do chính phủ Trung Quốc ưu đãi cho vay nhưng do nhiều lần do dự nên trước mắt hạng mục này đã ngốn của chính phủ Việt Nam gần 3 triệu USD... (xem chi tiết)


Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần 54):
Nhưng nếu Chúa phù hộ thật, thì sao những chuyện như chuyện này lại đang xảy ra?.. Hay có thể... bây giờ thì họ cầu, còn trước đây họ đã phạm phải những lỗi lầm nào đó, và chính Chúa lại đang phạt họ?.. Thế thì "phù hộ" đại khái cũng giống kiểu bố đánh, còn con thì vừa khóc vừa xin bố ơi bố đừng đánh con.
Ngay cả thế, thì chuyện bố phạt con này vẫn mù mờ. Phi Long đã kể tôi nghe về Nạn Hồng Thủy, anh bảo quả đất ngày xưa là một quả khác, rồi lúc phạt các con, Chúa đã nghiêng trục của nó đi ba mươi độ, làm cho nước trào lung tung, và quả đất thành ra quả bây giờ.
Nhưng làm thế thì con tốt con xấu gì cũng đều lụt chết ráo, — kiểu một người phạm tội chém cả nhà này, mục đích là để trừ hậu họa, nhưng Chúa mà cũng sợ bị báo thù hay sao? Không thì chả lẽ cả quả đất chỉ có mỗi ông già Nô-ê và một đám cầm thú là đáng được sống?
Mà thế nào cũng được, bất cần hiểu nguyên do, nếu cứ dính vài con vi-rút, là cài lại hết cả hệ điều hành, — thế thì Chúa có khác gì anh Xéc-giô tôi?
Hẳn là Chúa không muốn giống anh Xéc-giô, — lần sau, Chúa không cài lại hệ điều hành, mà điều con trai mình xuống, chuyên để cho vi-rút ăn, thay vì ăn những người khác. Phi Long bảo trong lúc đợi chờ Giu-đa dẫn vi-rút tới ăn mình, Chúa Con, là Chúa Giê-xu, đã phân vân và hoảng hốt vô cùng; sợ đến vãi mồ hôi, Chúa Giê-xu đã gọi cho bố ba lần liền để xin, nhưng không ăn thua.
Lúc đó chắc ngài còn chưa biết là mình có thể phục sinh, mà phục sinh rồi, thì hình như còn ngon hơn...
Nếu thế chẳng thà chết quách!
Nhưng như chúng tôi đây thì liệu có phục sinh được không? Đã đành, về lý mà nói thì chúng tôi cũng đều là con của Chúa cả... Nhưng nói gì nói, con đàn thì làm sao mà bằng được con cầu tự?..
Tôi chợt phì cười, — tôi nhớ có lần anh Xéc-giô chăm chú ngồi nghe Phi Long kể:
— Đến ngày thứ bảy Chúa quyết định nghỉ, nhưng Người chợt nhớ ra là còn một việc phải làm nốt. Người đến bên mép Thiên Đường, ngồi xuống, và đầy sảng khoái, Người bèn ị một bãi to. Thế là trên đời có người Tàu.
Anh Xéc-giô bảo là hồi trước Phi Long có chơi với mấy sinh viên Tàu, — nói gì nói, người Việt người Tàu vốn là giống gần gũi. Có lần đang đú thì đàn bị đứt dây "thứ ba từ dưới lên", Phi Long bèn chạy xuống tìm một bạn Tàu của mình, tên là Thao, — ở chỗ Thao đúng là còn một cái dây đàn mới. Mấy tháng sau, Thao nhắc trả dây đàn, Phi Long đã ngồi đờ đẫn toàn thân ra mất một lúc, y hệt Lã Bố gặp phải Điêu Thuyền. Từ đó — trả dây đàn xong — anh không chơi với các bạn Tàu nữa.
Càng đêm, không khí ở Nhà Trắng càng sặc mùi "trận địa". Những người lớn đều đang chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, chắc mường tượng được là cầm ô thì chiến đấu sẽ bị vướng, nên tôi thấy nhiều người đã thay ô bằng áo mưa. Trẻ con, chẳng vào "biên chế" nào cả, nên loại "đại hiệp" độc lai độc vãng như tôi tự thấy tốt nhất nên làm sợi dây nối một vài biên chế có liên quan, tức là làm liên lạc giữa những người nhà tôi, — theo Phi Long kể, thì cha đẻ của ngành Bưu chính Viễn thông Việt Nam quê anh vốn cũng là một cậu bé liên lạc, tên là Kim Đồng.
Từ lúc đội của anh Kốt-xchi-a ra Vành đai Vườn tược, đã có mấy lần báo động chuẩn bị chiến đấu...
(đọc tiếp)
- tin tức ngày 29 tháng 1 năm 2015 gái học yếu luận tám nguyên tắc đẽo gái mạng - hôm nay - giá vàng giá xăng chứng khoán vn-index - tin mới tin nóng tin nhanh tin 24h tin tức 24h tin tức mới tin tức trong ngày tin tức online tin tức hôm nay tin tức ngày hôm nay báo mới - Google Dich Dich Tu Tieng Anh Dich Tu Dien Anh Viet Dich Tu Dong Tren Google Trang Dich Tu Dong Vietgle Dich Tu Dong Dich Tieng Anh Tu Dong Dictionary Viet Anh Tra Tu Dien Anh Viet Google Dich Anh Viet Kim Tu Dien Anh Viet Pho Viet Anh English Vietnamese Dictionary Phim 7 Vien Ngoc Rong Game 7 Vien Ngoc Rong Hinh 7 Vien Ngoc Rong Truyen 7 Vien Ngoc Rong Game Bay Vien Ngoc Rong Truyen Bay Vien Ngoc Rong Phim Bay Vien Ngoc Rong Xem Phim Dragon Ball - Đại Tướng Võ Nguyên Giáp Lễ Tang Truy Điệu An Táng Quảng Bình 30 Hoàng Diệu Linh Cữu - nga ukraine crimea putin donetsk kharkiv - trung quốc hoàng sa trường sa giàn khoan
Trực thăng quân sự rơi ở Bình Chánh (TP.HCM): 4 chiến sĩ hy sinh: (TNO) Theo nguồn tin riêng của Thanh Niên Online, vào sáng nay (28.1), một trực thăng UH1 của Không quân Việt Nam đã rơi tại huyện Bình Chánh, TP.HCM, sau khi cất cánh từ sân bay Tân Sơn... (đọc tiếp)

Một trực thăng quân sự UH1 gặp nạn, 4 chiến sỹ hy sinh: ANTĐ -Trung tướng Võ Văn Tuấn, Phó Tham mưu trưởng QĐND Việt Nam, xác nhận một máy bay trực thăng UH1 của Không quân Việt Nam đã rơi tại ấp 4, xã Phạm Văn Hai, huyện Bình Chánh, TP.HCM, sáng nay 28-1, khiến 4 chiến sỹ hy... (đọc tiếp)

Những thăng trầm của trực thăng UH-1 ở Việt Nam: Trực thăng quân sự đa năng UH-1 đã trải qua những bước thăng trầm lớn trong quá trình hoạt động ở Việt Nam. Tin tức 24h, Tin HOT trong ngày được cập nhật liên tục từng giờ tại Tin Tức Trong Ngày · Tin tức Việt Nam, an ninh thời sự trong nước và quốc... (đọc tiếp)

IS dọa giết tổng thống Obama, biến Mỹ thành một tỉnh: TTO - Trong đoạn video mới tung lên mạng Internet, nhóm khủng bố Nhà nước Hồi giáo (IS) đe dọa sẽ chặt đầu Tổng thống Mỹ Barack Obama. Tay súng IS đe dọa Tổng thống Obama - Ảnh: Fox News. Theo trang Fox News, trong đoạn video do Viện... (đọc tiếp)

IS đe dọa "chặt đầu Tổng thống Obama tại Nhà Trắng": ANTĐ - Các chiến binh Nhà nước Hồi giáo đã đe dọa chặt đầu Tổng thống Barack Obama và biến Mỹ trở thành một tỉnh Hồi giáo trong nhà nước tự xưng của chúng. Bài viết liên quan. Jordan đặt điều kiện “đổi người” với IS · Nhật tuyên bố liên kết với... (đọc tiếp)

Nhập môn Chính Trị Kinh Tế Học

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Chế độ phong kiến: 4c có hai con bò sữa. Nhà Vua sẽ lấy một phần sữa.

Chủ nghĩa xã hội đúng bản chất: 4c có hai con bò sữa. Chính phủ lấy cả hai và đưa chúng vào một cái chuồng to cùng với những con bò sữa của tất cả những người khác. 4c và mọi người sẽ cùng chăn chung tất cả lũ bò sữa. 4c cần bao nhiêu sữa thì chính phủ sẽ đưa cho 4c bấy nhiêu.

Chủ nghĩa xã hội quan liêu: 4c có hai con bò sữa. Chính phủ lấy cả hai và đưa chúng vào một cái chuồng to cùng với những con bò sữa của tất cả những người khác. Những người vốn làm nghề nuôi gà đẻ sẽ chăn lũ bò sữa. Còn 4c sẽ nuôi lũ gà đẻ đã được chính phủ tập trung lại cũng đúng theo cách tập trung lũ bò sữa. Những người lập và điều chỉnh kế hoạch của chính phủ sẽ quyết định 4c cần bao nhiêu trứng và sữa, và chính phủ sẽ đưa cho 4c bấy nhiêu.

Chủ nghĩa phát xít: 4c có hai con bò sữa. Chính phủ lấy cả hai, rồi thuê 4c chăn chúng và bán sữa cho 4c.

Chủ nghĩa cộng sản đúng bản chất: 4c có hai con bò sữa. Những người láng giềng của 4c sẽ giúp 4c chăn chúng, và mọi người sẽ cùng chia nhau sữa.

Chế độ Pôn Pốt: 4c có hai con bò sữa. Chính phủ lấy cả hai và bắn 4c.

Chế độ độc tài: 4c có hai con bò sữa. Chính phủ lấy cả hai và bắt 4c đi bộ đội.

Chế độ dân chủ đúng bản chất: 4c có hai con bò sữa. Những người láng giềng của 4c sẽ quyết định ai sẽ được chia sữa.

Chế độ dân chủ nghị viện: 4c có hai con bò sữa. Những người láng giềng của 4c sẽ chọn ra một ai đó để nói với 4c là ai sẽ được chia sữa.

Chế độ quan liêu: 4c có hai con bò sữa. Đầu tiên chính phủ sẽ quy định những gì 4c có thể cho chúng ăn và lúc nào 4c có thể vắt sữa chúng. Rồi chính phủ sẽ trả lương cho 4c để làm việc khác chứ không phải để vắt sữa bò. Rồi chính phủ sẽ lấy cả hai con bò sữa, bắn một con, vắt sữa con kia và đổ sữa xuống cống. Rồi chính phủ yêu cầu 4c phải có đầy đủ chứng từ kế toán cho những con bò đã bị bắn.

Chế độ vô chính phủ đúng bản chất: 4c có hai con bò sữa. Hoặc 4c bán sữa theo đúng giá, không gian lận, hoặc những người láng giềng của 4c sẽ tìm cách lấy những con bò sữa và giết 4c.

Chủ nghĩa tư bản tự do vô chính phủ: 4c có hai con bò sữa. 4c bán một con và mua một con bò đực.

Chủ nghĩa siêu thực: 4c có hai con hươu cao cổ. Chính phủ yêu cầu 4c phải đi học thổi còi.

10 phát ngôn ấn tượng nhất năm 2013

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Giang hồ mạng bình chọn theo tiêu chí buồn cười, — những ai nói dù tử tế hay mất dạy mà buồn cười đều được giới giang hồ mạng đưa vào bình chọn.

1. “Tôi khai trình độ cấp 3 và đại học chứ không khai có bằng cấp vì mình đã học nhưng chưa thi tốt nghiệp. Như vậy không thể gọi là khai thiếu trung thực.” — (Lý luận của PGĐ Sở Văn Hóa tỉnh Bạc Liêu sau khi bị lật tẩy vụ khai gian bằng cấp).

2. “Ơn Đảng, ơn chính phủ, tôi đã được trở về nhà.” — (Câu nói đậm chất Bắc Triều Tiên của anh Nguyễn Thanh Chấn sau án oan sai 10 năm).

3. Có lẽ vì thế mà Đại sứ Việt Nam tại Triều Tiên Lê Quảng Ba đã nói: “Bao giờ ta có thể làm được như họ?” chăng?

3.1 Và để khẳng định năng lực qua vụ Nguyễn Thanh Chấn, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội Nguyễn Đình Quyền trả lời phỏng vấn báo chí: “Cơ quan điều tra Việt Nam được coi là một trong những cơ quan giỏi nhất thế giới.”

4. “Vì đại cục, không thể xử phạt tham nhũng. Nhưng sẽ xử phạt nghiêm khắc người tố cáo tham nhũng.” — (Câu phát biểu có thể giúp Lý Quang Thái – GĐ Sở LĐ-TB-XH tỉnh Hà Giang được lưu danh thiên cổ).

5. “Dân không thờ sai ai bao giờ.” — (Lời nhận xét của nhà sử học Dương Trung Quốc khi chứng kiến hàng ngàn người đổ về ngôi nhà số 30 Hoàng Diệu).

6. “Tôi nói thật tâm. Tôi không tham về tiền bạc! Tiền mua nhà cho bồ nhí của tôi là tiền... vợ tôi cho.” — (Lời Dương Chí Dũng nói trong phiên tòa).

7. “Tôi có người chị ruột từ Mỹ về Việt Nam khi đi mang theo 2kg bột sắn dây còn bị hải quan sân bay phát hiện không cho mang đi nữa là 600 bánh ma túy.” — (Lời của độc giả Lê Minh – báo Tuổi Trẻ thắc mắc về sự vụ để “lọt” 600 bánh heroin của sân bay Tân Sơn Nhất).

8. “Anh này đang bị đánh thì lăn ra... ngủ chứ không phải bất tỉnh. Tôi nghĩ là “có dấu hiệu trúng gió”. Chúng tôi không phải là đánh anh mà là khống chế để anh ta không đánh chúng tôi.” — (Chủ tịch công an P25 – Bình Thạnh nói về chuyện cấp dưới ông đánh người bán hàng rong).

Tổng tập Chuyện cười "Phi Long và đồng đội"

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

A-đam và E-va đang nô đùa trong vườn địa đàng, thì Chúa Trời gọi:
— Lũ trẻ của ta, ta có hai món quà cho các con, nhưng các con phải tự quyết định ai sẽ nhận quà nào... Món quà đầu tiên: đái đứng...
A-đam lập tức hét ầm lên, nhảy nhót, thậm chí cộc cả đầu vào thân cây, quả quyết là mình vô cùng khát khao, thậm chí cả cuộc đời đã luôn ước mơ được đái đứng. E-va thấy ước vọng quá thế, bèn nhường bạn.
Thế là A-đam chạy lung tung khắp vườn, vui mừng, hoan hỉ, nhảy nhót, la hét, và... tè lên tất cả mọi thứ! Lên cây, lên những bông hoa, lên từng con sâu, và đơn giản là lên mặt đất.
E-va vẫn ngoan ngoãn đứng bên cạnh Chúa Trời... Và họ cùng im lặng nhìn cảnh tượng điên rồ kia... Rồi E-va nhỏ nhẻ:
— Cha của con, vậy còn món quà thứ hai thì là?..
— Não, E-va... Não..!
— Cảm ơn ch...
— Nhưng... ta buộc phải cho nốt A-đam bộ não, nếu không nó sẽ bôi bẩn tất cả mọi thứ ở đây.

o0o

Một nhà thôi miên nổi tiếng biểu diễn tại một trung tâm an dưỡng dành cho người cao tuổi. Ông tuyên bố:
— Hôm nay tôi sẽ đưa các vị vào một trạng thái xuất thần; tôi sẽ thôi miên tất tần tật, mọi người, bất cứ ai đang có mặt ở trong đại sảnh này.
Mọi người đều bị kích động và hồi hộp. Nhà thôi miên rút từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ bỏ túi cổ, lấp lánh tuyệt đẹp.
— Bây giờ, tôi muốn mọi người đều chăm chú nhìn vào chiếc đồng hồ cổ này. Đây là chiếc đồng hồ vô cùng đặc biệt. Nó đã ở trong gia đình tôi suốt sáu thế hệ.
Ông nhẹ nhàng đung đưa chiếc đồng hồ từ trước ra sau, từ sau ra trước... và cất giọng du dương:
— Dõi theo chiếc đồng hồ, dõi theo chiếc đồng hồ...
Đám đông dường như đã bắt đầu bị thôi miên và cũng đang bắt đầu lắc lư về phía trước, về phía sau... giống như chiếc đồng hồ, theo ánh sáng lập lòe phản chiếu từ bề mặt bóng loáng của nó. Hàng trăm cặp mắt đang dõi theo chiếc đồng hồ đung đưa... bất ngờ, nó trượt ra khỏi những ngón tay của nhà thôi miên và rơi xuống sàn, vỡ tan tành.

Có nên lấy vợ không?

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CÓ NÊN LẤY VỢ KHÔNG?

Tôi có một người bạn có một suy nghĩ chưa lần nào thấy thay đổi, là nếu một người có khả năng (mỹ quan, kỹ thuật, tài chính...) để sinh hoạt tình dục một cách tử tế thì sẽ chẳng bao giờ mà lại chịu chấp nhận sinh hoạt theo lối cải cách hành chính tiếp dân một cửa, sinh hoạt đi sinh hoạt lại với cùng một đối tượng duy nhất tới hàng trăm, thậm chí hàng ngàn lần cả, — "Trâu bò nó cũng không bét be, nhếch nhác đến như thế!"

Có thể anh không hiểu gì về Tình Yêu?
Nhưng chuyện này, nếu bình luận, thì chắc là để dành cho những người khác, — tôi biết anh này hiểu cặn kẽ được từ Cơ học Lượng Tử cho đến Thuyết Tương Đối, nghe cặn kẽ được từ Bách cho đến Trai-kốp-xki, đọc cặn kẽ được "Chiến tranh và hòa bình" bằng tiếng mẹ đẻ của Tôn-xtôi, thẩm âm cặn kẽ được vần điệu niêm luật trong thơ Lý Bạch, xem cặn kẽ được tranh Lê-ô-nác-đô đa Vin-tri... có thể Tình Yêu quả thật là thứ còn bí hiểm hơn, nhưng dù thế nào thì tôi vẫn hình dung không mấy khó khăn là tôi sẽ không có được một cảm giác tiện nghi cho lắm khi phải bình luận chuyện "hiểu — không hiểu" của loại người như vậy.
Anh này ở nhà còn có một cái giường to và tròn xoe, tròn chính xác, và bán kính được tính toán chi tiết sao cho anh có thể nằm ở trên đấy đúng theo cái đồ hình tỉ lệ vàng của Lê-ô-nác-đô đa Vin-tri, anh bảo tôi đấy là tư thế hài hòa nhất, và nằm như thế mà ngủ, chân khí lưu thông, mùa nóng anh không cần phải bật quạt, mùa đông anh không cần phải đắp chăn. Tôi phục lăn, và đã sắp đi đặt đóng giường, nhưng đang định hỏi cụ thể xem nếu nằm đúng theo hình vẽ ấy thì có được mặc quần xịp hay không, thì có một cô bạn cũ kể tôi nghe là những lúc ở nhà, mùa nào thức nấy, anh chả bao giờ là không bật máy lạnh, hay máy sưởi cả...

Nhưng tôi lại lan man, — tình dục cụ thể quá, tình yêu lại tít mít quá, mà thực ra tôi đang định nói đến một chuyện đỡ cực đoan hẳn hơn. Nên hẵng cứ coi như tôi đã thu xếp xong vấn đề "tình yêu — tình dục", và sẽ nói tiếp chuyện "lấy vợ".

Có những người bảo:

Vì sao tôi hút thuốc (bản dịch mới)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

VÌ SAO TÔI HÚT THUỐC
(An-tốp S.)

Có lẽ nào một người mà biết kính trọng bản thân mình lại sẽ đi hỏi xin tiền của những người qua lại? Không bao giờ. Ngay cả nếu như không có năm kô-pếch để đi tàu điện.
Khi một người có gánh nặng trong lòng, liệu anh ta có nói về nỗi bất hạnh của mình với một người ngoài cuộc hay không? Không, sẽ không nói.
Thế có ai trong chúng ta, những người hút thuốc, lại chưa từng hỏi xin thuốc của những người hoàn toàn không quen biết?
Diêm à? Người ta hỏi xin ở khắp mọi nơi bằng tất cả các thứ tiếng: "Xin lỗi anh, anh có diêm không ạ?.." Và một người sẽ tìm được bao diêm, đánh diêm. Anh ta đưa hai tay cầm que diêm đang cháy lại gần gương mặt một người không quen biết. Trong một khoảnh khắc nào đó bàn tay họ chạm vào nhau, gìn giữ ngọn lửa nhỏ.
Rồi cả người này cũng sẽ được hỏi xin lửa châm thuốc, và anh ta chìa ra điếu thuốc đang cháy.
Và một lần nữa trong một giây bàn tay của những người không quen biết lại gặp nhau.
Sẽ tiếp tục như vậy, khi mà tất cả những người mà hút thuốc còn chưa châm xong thuốc. Và những sợi dây xích nhỏ làm bằng những ngọn lửa bé tí xíu cứ nối tiếp nhau trên khắp trái đất. Bởi vì người ta hút thuốc ở Châu Âu và Châu Á, Châu Phi và Châu Úc, Nam và Bắc Châu Mỹ.
Mà khi bàn tay mọi người còn đụng vào nhau, gìn giữ ngọn lửa nhỏ, — sẽ chẳng có điều gì tồi tệ xảy ra trên trái đất cả.
Chỉ vì vậy mà tôi không bỏ hút thuốc. Nhỡ có ai đó sẽ hỏi: "Anh có lửa không?.." thì sao.

Trần Nhuận Minh biến Vua Lê Thánh Tông thành Cao thủ Võ lâm

3 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Nhật Linh: "Em biết bác Đào Phò luôn rất buồn cười (và kèm theo một thái độ khinh thị sâu xa) khi trên mạng có ai đó vì đuối lý mà phải xóa bài của bác. Nhưng mà có chuyện này em cũng tò mò rất muốn có một hình dung cho rõ, nên em (đành) mạo muội đem cái này ở chỗ bác Lân Dũng về đây, muốn bác xem và cho ý kiến."


I. BÀI THƠ CỦA VUA LÊ


...


NGỰ CHẾ THIÊN NAM ĐỘNG CHỦ ĐỀ


Cự tẩm uông dương triều bách xuyên

Loạn sơn kì bố bích liên thiên

Tráng tâm sơ cảm Hàm tam cổ

Tín thủ dao đề Tốn nhị quyền

Thần Bắc khu cơ sâm hổ lữ

Hải Đông phong toại tức lang yên

Thiên Nam vạn cổ hà sơn tại

Chính thị tu văn yển vũ niên


Dịch


Nhận nước trăm sông sóng cuộn đầy

Núi bày cờ thế, biếc liền mây

Đệ Nhị Nét Việt - 8 nguyên tắc đẽo gái (mạng)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook






LỜI TỰA






Mặc dù theo quan điểm của đương kim Bộ Trưởng Giáo Dục nước Việt Nam 2011 thì nhân dân Việt Nam nếu có dốt lịch sử Việt Nam thì cũng là chuyện hoàn toàn bình thường, là chuyện tuyệt đối không sao, là chuyện không hề gì cả, và tuyệt nhiên chẳng có bất kỳ lý do gì để phải nâng cao quan điểm về chuyện người Việt Nam dốt sử Việt Nam hết; nhưng Phật thì từ lâu đã nói về "nhân — quả", còn mỗi một người Việt Nam, dù là có làm hay không làm ở Bộ Giáo Dục, có làm hay không làm Bộ Trưởng, chỉ cần không phải là một người quá ngu, thì đều hiểu là mọi việc xảy ra chung quanh và ở trong mỗi chúng ta, cái gì cũng có "nếu", có "thì" cả.


"Nếu" muốn có được một hình dung khả dĩ đúng về khía cạnh Internet của đời sống người Việt Nam, "thì" rất nên để ý đến hai đặc điểm của mạng TTVN-FPT ngày xưa:


Một, là, mạng TTVN-FPT chỉ là mạng thư tín điện tử e-mail, nhưng nó có tổ chức những hộp thư được gán quyền sử dụng chung cho một nhóm (có thể là tất cả mọi) người, và thực chất những thành viên của mạng này đã mê say sử dụng những hộp thư chung này để chơi hoàn toàn giống như cách chúng ta chơi diễn đàn bây giờ.


Hai, là, thành viên của mạng TTVN-FPT mặc dù có mở rộng ra, nhưng chủ yếu vẫn là thành viên FPT, khi đó mới chỉ khoảng vài trăm người, và có tỷ lệ được học hành tử tế tương đối cao, trong đó có nhiều du học sinh thời Liên Xô cũ — những người (/được) học hành tử tế nhất thời bấy giờ.


Tất cả những chuyện ấy có nhiều nét giống với Hà Nội ngõ nhỏ phố nhỏ, khăn quàng bay cuối thu, mẹ đưa em qua Phủ Tây Hồ, ngày xưa.


Lúc ấy Việt Nam còn chưa có Internet.


Rồi Việt Nam có Internet, nhưng toàn dial-up, và đắt. Lúc ấy:


Một, là, những người Việt Nam lên mạng bắt đầu mê say tham gia vào các diễn đàn giống như các diễn đàn bây giờ về phương diện hình thức, và các diễn đàn đã tạo nên phần nội dung tiếng Việt chủ yếu trên Internet. (Lưu ý là với những người chơi Internet tử tế thì nội dung các báo điện tử, dù có nhiều bao nhiêu về số lượng, cũng không phải là nội dung chủ yếu, vì những nội dung này chỉ "Internet" duy nhất ở cách phân phối, chứ không thật sự có đặc trưng gì là nội dung của môi trường trực tuyến cả).


Hai, là, vì điều kiện sử dụng Internet chậm và đắt thì không phải điều kiện phù hợp đối với đại chúng, cho nên người Việt Nam lên mạng lúc bấy chưa nhiều, và thành phần có chọn lọc hơn.

Bạn!

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Hôm đấy trời hết sức là lạnh, tuyết rơi nhẹ, mặt đường có băng, đi đến đèn đỏ mà thắng không cẩn thận thì xe có thể bị văng ra giữa ngã tư. Lúc ấy chiều tối, anh và bạn đang trên đường về nhà; đúng vào một lúc đang chờ đèn đỏ thì bạn như sực nhớ ra, rối rít lục lọi trong ví sách tay — anh thở một cái nhè nhẹ, nhe răng cười, chờ đợi với tinh thần của một thủ môn đang chờ quả pê-nan-ti.
Lần này quả pê-nan-ti có hình thù của một mẩu nốt vàng.
— Anh... lúc trưa hôm nay N. gọi, bảo là ở chỗ này... — (Soi soi trong tờ nốt, chìa chìa về phía anh), anh khỏi chờ bạn nói hết câu, dơ bàn tay phải có những ngón dài kiêu sa lên một chút, khẽ nhịp nhịp mấy cái, mắt dướn dướn, đầu gật gật kiểu "uh uh... biết rồi, oki...".
Thế là bạn rạng rỡ hết cả lên, nhoài hết cả người sang vít cổ thơm anh một phát không thể gọi là không thơm được.
Thế là tự động đi đến cái địa chỉ — đương nhiên. Bạn còn quay lại "Anh có...", thì thấy anh lại cũng đã dơ tay phải, nhưng lần này những ngón dài kiêu sa đang phẩy phẩy ra ngoài... bạn lao đi mất hút ngay vào trong cái địa chỉ. Anh lơ đãng nhìn phố, vẫn để nửa mắt chờ quả pê-nan-ti thứ hai.
Quả này có dạng tất tưởi, đám tóc vàng tung tóe lên, đầu nghiêng ngó, tay vẫy rối rít ở ngoài cửa cái địa chỉ. Thế là tự động theo bạn vào trong cái địa chỉ. Rồi tự động bị lôi đến một chỗ. Ở chỗ đấy tự động có một cái áo lông trông rất là đểu.
Bạn níu lấy anh, sát vào, vít lấy, chĩu hết cả một bên người, tay chỉ chỉ lia lịa, mắt nhòm cái áo, nhòm anh, nhỏ nhẻ:
— Anh... cái áo này...
Anh lại dơ dơ tay nhịp nhịp, mắt dướn dướn đầu gật gật:
— Uh... cái này xịn đấy...
Xong rồi nhìn thẳng vào mắt bạn với một ánh mắt tưng tửng:
— Để anh xem trong túi có đủ tiền không đã...
Anh vừa nói vừa chưa kịp đưa tay thọc vào áo vét thì đã chợt nhận thấy mắt bạn đang háo hức chợt chiển sang lẫn lộn ngơ ngác, thất vọng và tức giận. Rồi thì không nói không rằng, bạn lại lôi anh ngược trở lại đoạn vào ban nãy, ra khỏi cái địa chỉ.

Lập Trình Viên II - Chương 4 (Bản đẹp, đầy đủ)

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook







Chương 4: ĐIM-MA
Truyện Lập Trình Viên — Phần II: Em Và Anh





Hình như tôi vẫn đang phân vân, thì mồm tôi đã tự nói:
- Anh Mác-tin bảo, lúc đầu họp nhau được một nhóm, tập chơi; chơi, chủ yếu cố nhại theo băng, thấy xuôi xuôi, thì thích lắm, mặc dù tiếng Anh có bài toàn hát nhại, không hiểu lời; rồi ở trường hễ có dịp này dịp khác, thì luyện kỹ một hai bài rồi lên "biểu diễn"; diễn vài lần, hóa ra cũng hoàn toàn không tệ, được mọi người hâm mộ hẳn hoi. - Tôi thở dài, cắn môi. - Nhưng như thế được một ít, thì chán, không còn thấy có nhiệt tình tập tành gì nữa...
HƯỚNG DẪN CÁCH ĐỌC TRUYỆN "Lập Trình Viên II"

1. Download file "Lap Trinh Vien II - Chuong 4.lcd" [0.56 MB] từ một trong các địa chỉ sau:


2. Chạy Chương trình me() - Nếu chưa có chương trình thông minh này, thì lấy ở đây - Chương trình me(), về cài lên (Chương trình này đã được đăng ký bản quyền, và hoàn toàn miễn phí)

3. Bấm nút [Thư viện]

4. Ở cửa sổ "bướm bay" mới được mở ra, bấm nút [Thêm truyện mới]

5. Mở file "Lap Trinh Vien II - Chuong 4.lcd" vừa download

6. Tìm truyện "Lập Trình Viên II (Chương 4)" trong danh sách truyện, để đọc.
- Rõ rồi! - Giọng thằng Mê-chi-a mừng rỡ; vừa nói, nó vừa cầm ngón cái và ngón trỏ tay phải vào nhau, dứ dứ về phía trước. - Họ không tìm được đường nét sáng tạo riêng!
Thằng Phê-đi-a nhìn nó, miệng đã bắt đầu ngoác ra, nhưng nụ cười dừng ngay ở đấy, rồi chuyển thành giống như một cái nhếch mép rộng, - thằng Giê-nhi-a đang nói bằng giọng nghiêm túc:
- Chuyện này rất khó. Có cái của mình để nói đã khó. Để người khác muốn nghe còn khó nữa. Mình phải biết được thứ hay hơn so với nhiều người. Về bản chất, tự chính mình phải là những người thật hay.
Nó nhìn thằng Phê-đi-a, - đây là kiểu hỏi bằng mắt, rõ ràng hai thằng quen thảo luận với nhau, - thằng kia giống như trong lúc nghe đã đón ý và chuẩn bị xong câu trả lời, nên nói ngay như không cần nghĩ:
- Sợ gì! Khó dễ, thì cũng phải bắt tay vào để có hình dung cụ thể. Phải lao động chứ. Mình sẽ luyện tập. - Nghiêng người, hớt bàn tay trái lên ngang tầm mặt, ngón cái vểnh lên, ngón trỏ duỗi thẳng, như khẩu súng lục, đầu ngón trỏ lồng trong một vòng dây mềm, cuối vòng dây lủng lẳng một cái chìa khóa ống to cồ cộ, nó cười. - Xtu-đi-ô hoàn toàn nằm trong quyền hạn phân phó của chúng ta...





Còn ông "Kinh Kông", nếu như để Phi Long nhận xét, thì sẽ là loại người "Chất thắng văn tắc dã", - khi mà chất phác thì nhiều, còn văn nhã thì ít, thì con người thành ra cục mịch và thô kệch.
Người như thế mà ở vào chỗ thuần phác thì có khi cũng ổn, nhưng nếu lại bị "kẻ đắp chăn - kẻ lạnh lùng", thì sẽ dễ có những biểu hiện đơn giản và cụ thể nhất của sự tức giận, và nếu chuyện đó kéo dài, thì con người ấy dễ trở thành lỗ mãng và ưa mỉa mai.

CHARLIE HEBDO trào lộng tình hữu nghị Việt-Trung

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Charlie Hebdo là một tờ báo trào phúng nổi tiếng ở Pháp. Những mối quan hệ chính trị của nhiều nước trên thế giới như quan hệ Trung - Mỹ, Việt - Trung, Mỹ - Nga Xô cũng bị họ đưa ra trào lộng.

Việt Nam từng có bài hát suốt ngày đài phát “Việt Nam Trung Hoa núi liền núi sông liền sông... mối tình hữu nghị thắm như rạng đông”. Nhiều báo chí thế giới đã dịch câu này. Báo nhân đạo Pháp cũng từng đề cập mối quan hệ Việt - Trung.

Năm 1979, quân đội Việt Nam sang giúp Campuchia để dẹp Kmer đỏ. Trung Quốc nhân cớ lợi dụng để tấn công Bắc Việt Nam. Tình hữu nghị biến thành chiến tranh biên giới. Charlie Hebdo đã nhanh nhạy trào lộng mối quan hệ Việt-Trung tan vỡ. Bức tranh chỉ trích mấy nước da vàng tưởng hòa bình rồi lại cắn xé lẫn nhau. Tác giả trào lộng tình hữu nghị môi hở răng lạnh giữa Trung Quốc và Việt Nam vốn được hai nước đề cao trong chiến tranh chống Mỹ, bây giờ lại dùng môi răng để cắn nhau khi Trung Quốc xâm phạm lãnh thổ Bắc Việt Nam.

clip_image002

Cắn nhau đi, hỡi người da vàng!

Trong chiến tranh Việt Nam, Việt Nam và Trung Quốc coi nhau như “anh em”, nhưng thực chất Mao đã bắt tay với Mỹ, trong khi Mỹ tiếp tục ném bom ở Việt Nam. Tình hữu nghị trá hình của Trung Quốc đã được các nhà báo chống chiến tranh ở Việt Nam hí họa đăng trong tạp chí Charlie Hebdo.

clip_image004

Mao và Nixon - Những mối tình lững lẫy

Tháng 2/1972, Tổng thống Nixon thăm Trung Quốc. Mao và Nixon giao bang. Bom vẫn rơi xuống đầu Việt Nam.

Đúng như Wolinski đã nói rằng báo của họ nói lên trước những điều sẽ xảy ra trong 10 năm tới. Tình hình hữu nghị Việt - Trung càng lộ rõ khi Trung Quốc ngang nhiên đặt giàn khoan ở Biển Đông và chiếm Hoàng Sa và một số đảo nhỏ thuộc địa phận Việt Nam.

(Trần Thu Dung - Tác giả gửi BVN)


(Bài viết của tác giả bauxitevn)

Ăn mặn chết, ăn chay cũng chết... vì Trung Quốc

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

(Nhóm phóng viên tường trình từ VN)


clip_image001

Nấm có nguồn Trung Quốc được bày bán ở các siêu thị

Hiện tại, với người Việt nói chung và với người Hà Nội, một thành phố lớn, thủ đô Việt Nam có khoảng cách địa lý khá gần với Trung Quốc nói riêng, mối bận tâm lớn nhất của người dân vẫn là ăn gì cho khỏi chết, khỏi bệnh vì Trung Quốc. Có thể nói rằng đó là câu hỏi mang tầm thế kỉ của Việt Nam hiện nay bởi mọi thứ hàng hóa ở đất nước này đã nhuộm màu Trung Quốc và mọi thứ thực phẩm đều có thể là mầm bệnh đến từ Trung Quốc. Những người ăn uống thông thường cũng có thể chết vì Trung Quốc, những người ăn chay cũng có thể chết vì Trung Quốc.


Ăn mặn… chết

Một người dân Hà Nội tên Hữu, ở phố Hàng Buồm, chia sẻ:

“Thịt bò Trung Quốc thì nó không được đỏ bằng thịt bò của mình, thớ thịt to hơn, nó nhợt nhợt, trắng hơn, sờ tay vào thì không dính như kiểu thịt ôi. Trong lúc đó thịt bò mình thì sờ vào nó dính, ăn thì làm sao ngon bằng thịt bò mình được. Đồ Trung Quốc thì có gì ngon, chỉ có cái là nó rẻ. Nguy hiểm thì tùy thuộc vào thời gian nó ướp, năm ngày hay bảy ngày nữa, kiểu như là nó bơm nước, rồi nó như là thịt đông lạnh vậy đó, nguy hiểm. Vậy mà người Việt mình cũng có người học Trung Quốc, cũng bơm nước vào thịt. Chỉ có điều lượng hóa chất để ướp giữ thịt thì mình không bằng Trung Quốc được”.

Ông Hữu nói rằng hiện nay, các món nhậu từ bình dân cho đến sang trọng ở Hà Nội đều mang dấu vết Trung Quốc. Nếu như món sang trọng trong các nhà hàng hạn chế được thực phẩm có nguồn gốc Trung Quốc thì các loại gia vị của Trung Quốc cũng đầy rẫy trong các bếp nhà hàng bởi tính đa màu sắc và nhiều mùi vị nhưng giá thành rẻ của nó. Riêng ở các món nhậu bình dân trên vỉa hè thì miễn bàn.

Từ lòng lợn, thịt lợn cho đến chân gà, da bò, giò thủ, thịt gà… Kể cả lò nướng, chảo nướng và gia vị đều có xuất xứ Trung Quốc. Đặc biệt là món nem nướng, chả nướng, lạp xường nướng bán ở các bến xe, ga tàu, vỉa hè đều có nguồn gốc Trung Quốc, mà đáng sợ hơn cả là những thứ này không ghi nhãn mác rõ ràng, sự rẻ mạt về giá thành cũng như vẻ hấp dẫn bề ngoài của nó đã làm lóa mắt những người buôn bán nhỏ lẻ, mặc dù biết đây là nguy hại cho đồng loại, cộng đồng nhưng họ vẫn bán vì động cơ lợi nhuận.

Ông Hữu lắc đầu than thở rằng sống hơn năm mươi năm ở xứ Bắc này, chưa bao giờ ông thấy bất an như hiện nay. Ngày xưa bất an vì chiến tranh nhưng nỗi bất an đó không triền miên, dai dẳng vì ít ra khi có báo động thì đi núp hầm và không phải lúc nào, tháng nào, năm nào cũng trốn bom, cũng có lúc Hà Nội yên tĩnh và thơ mộng như không hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng nỗi bất an vì thực phẩm Trung Quốc thì hoàn toàn khác.

Lập Trình Viên II (61)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

— Còn hơn cả đơn giản! — Y nâng bàn tay phải lên quá vai, ngón trỏ chỉ hơi chênh chếch từ trên xuống, về phía mảnh giấy trong tay tôi, nhấn nhấn theo từng từ được nói ra rất thong thả và đều rõ trọng âm. — Trò...ò chơ...ơi đầ...ầu tiê...ên ở...ở tro...ong da...anh sá...ách là "Mê...ê cu...ung Ghê...ê-ra...a-xi...i-mố...ốp"!



*
*     *


"Cộc cộc... cộc cộc cộc"
— Vào đi! — Tôi uể oải đáp theo phản xạ có điều kiện.
— Chào!
— ...
— Cậu biến đi đâu vậy?
— Hả?!...
— Đã mấy ngày không thấy cậu ở trường, có bị ốm không...
— A... à không không...

- Киллер? (Giết người à?)
- Круче, хакер! (Ngầu hơn, hách-cơ!)

"НЕ ЗАБУДY МАТЬ" (I WILL NOT FORGET MOTHER)
"НЕ ЗАБУДY MOTHER-BOARD РОДНУЮ" (I WILL NOT FORGET DEAR MOTHER-BOARD)

Và tôi biết được là phản xạ có điều kiện có khi sẽ rất không tốt, — tôi đang cởi trần trùng trục, ngay thắt lưng và cúc quần cũng đang cởi, phéc-mơ-tuya thậm chí kéo ra quá nửa, cho khỏi bó bụng trong tư thế nửa nằm nửa ngồi ở trên giường...
Vội vàng nhổm dậy, lại định ngồi xuống ngay, rồi lại thôi, tôi vừa hấp tấp cài quần, vừa lúng ba búng búng:
— Tớ... chỉ... tớ có vài việc đang phải làm dở. — Dồn nhanh những thứ giấy má đang bừa bộn đầy giường cho gọn vào một góc, tôi vỗ vỗ lên khoảng đệm trống mới được giải phóng. — Cậu ngồi đi, cậu... thế nào?
— Tớ... — Đôi mắt trong veo mở to nhìn tôi, vừa đầy tò mò, vừa đầy buồn cười. — Tớ... ra lấy nước uống!
Tôi nhìn theo chiếc mũ liền áo vừa đang được hất ngược ra đằng sau, vừa đang bị cánh cửa đóng vào lấp đi. Tôi ngơ ngác liên tục hai lần: lúc đầu suy nghĩ đang hút vào tập giấy in cầm ở tay, tôi không bắt ngay được sang hoạt cảnh "có người vào nhà"; và ngay sau đó là một cảm giác phân vân, — thoạt nhìn tôi đã hình dung ngay đấy là Vê-rôn-na, vì con gái mà mặc đồ thể thao "dáng" như thế... thường vẫn là Vê-rôn-na.