TIN TỨC - Ngày 24 tháng 3 năm 2019, 11h2'53" trưa

28 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TIN TỨC MỚI

Chủ Nhật, ngày 24 tháng 3 năm 2019, 11h2'53" trưa

Thành Phố Trong Sông (An-bom nhạc):
  - Biết "nhạc và lời", đã cụt hứng chưa? - Tôi vội hỏi, chủ yếu muốn nghĩ ngay qua chuyện khác.
  Nhìn tôi chăm chú, cười bằng mắt, cô khẽ lắc đầu... tôi chợt có một ý nghĩ nghiêm túc:
  - Này... Cái bài ấy, đại để anh lấy từ một bài của Hàn xẻng, nhái thêm một ít từ một cái bài tiếng Pháp. Vòng gam bốn cái lặp lại, có chỗ anh cũng thấy lời bị ép... căn bản cũng chẳng nghiêm túc lắm, mới cả anh lúc ấy... - tôi cười ngượng nghịu, cái này cô giỏi, - nhạc lý anh quanh quanh ba cái hợp âm đai-ơ-tô-ních, với mông lung một mớ xì-lô kiểu Trịnh Công Sơn... Em... vẫn định hát thật chứ?
  Cô không nói gì, lại đặt môi lên lưng mấy ngón tay của tôi, khẽ nhịp nhịp, mắt nhìn không đổi vào một chỗ nào đó xa hơn tôi.
  - Anh sẽ chỉnh lại một chút... cái bài ấy cho em, nhá? - Tôi đã nhìn thấy hai cái lúm nhỏ xíu, không phải lúm đồng tiền vẫn nghe nói, mà ở gần ngay hai bên khóe miệng rất là xinh tươi của cô lúc cười, trước khi tôi nói đến chữ "nhá".
  May!: cô không có nhiều hứng thú với giới tính của tôi, - quả thực cô đẹp và quyến rũ ghê gớm!..



 


 

 

 

 
(xem chi tiết)
(xem chi tiết)

- tin tức ngày 25 tháng 3 năm 2019 thành phố trong sông minh ca hà nội đuôi chào mào tuổi hồng thơ ngây chim nhạn không còn một chuyện lá thu sinh nhật thành phố bằng vàng đôn-na cu gáy lời cầu nguyện tình ca ngày hôm qua sự rung động đã qua bao thuốc lá - gái học yếu luận tám nguyên tắc đẽo gái mạng - hôm nay - giá vàng giá xăng chứng khoán vn-index - tin mới tin nóng tin nhanh tin 24h tin tức 24h tin tức mới tin tức trong ngày tin tức online tin tức hôm nay tin tức ngày hôm nay báo mới - Google Dich Dich Tu Tieng Anh Dich Tu Dien Anh Viet Dich Tu Dong Tren Google Trang Dich Tu Dong Vietgle Dich Tu Dong Dich Tieng Anh Tu Dong Dictionary Viet Anh Tra Tu Dien Anh Viet Google Dich Anh Viet Kim Tu Dien Anh Viet Pho Viet Anh English Vietnamese Dictionary 7 Vien Ngoc Rong - trung quốc hoàng sa trường sa giàn khoan đảo nhân tạo chiến tranh biên giới 1979
HLV Park muốn Đình Trọng vào sân sớm hơn ở trận gặp Indonesia: Trung vệ CLB Hà Nội đã có thể thi đấu trở lại nhưng chưa đạt 100% thể lực và phong độ. - Ngôi... (đọc tiếp)

HLV Park lý giải quyết định dùng “xe” làm “pháo” ở trận thắng Brunei-Bóng đá: HLV Park Hang-seo đã đẩy Thành Chung lên đá tiền đạo ở những phút cuối trận gặp U23 Brunei. - Bóng... (đọc tiếp)

Ông Park phải quan tâm đặc biệt với bốn ngôi sao của U23 Thái Lan: Nhìn sơ qua danh sách đăng ký của U23 Thái Lan chuẩn bị cho vòng loại U23 Châu Á,chúng ta có thể thấy được một số ngôi sao đáng chú ý bên phía đoàn... (đọc tiếp)

Triệu Việt Hưng: “Người không phổi” mới của HLV Park Hang-seo: U23 Việt Nam đã có được một chiến thắng, có những cá nhân nổi bật và đầy hứa hẹn, Triệu Việt Hưng là một trong số... (đọc tiếp)

Thầy Park 'lắm chiêu' còn những vũ khí bí mật nào?: HLV Park Hang Seo nổi tiếng với những quyết định hết sức khó lường về mặt nhân sự nên nhiều người thắc mắc liệu ông còn những thứ vũ khí bí mật nào... (đọc tiếp)

Người Mà Như Em (bài hát mới 2019)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

NGƯỜI MÀ NHƯ EM
Nhạc U-krai-in-na
Lời: Minh Ca



1.
Em không biết đâu:
Nó rất là đau khi mưa rơi vào lòng người ta;
Dường như cơn mưa
Lúc nào cũng chỉ chờ mỗi mình tôi.

Cũng rất là đau,
Khung cửa sổ mùa đông trong nhà chúng ta, -
Khung cửa sổ bình yên như bột màu
Của Mô-nê mà em yêu.

Điệp khúc:
Người mà như em, chỉ gặp một lần mà thôi;
Là trên trời thương tôi.
Người mà như em, chỉ có một lần mà thôi;
Biết sám hối bao nhiêu
Khi không có em nơi này?..

2.
Quên hết đi...
Có lẽ là tôi không bao giờ làm được đâu, -
Một hồi chuông reo
Là độc lập tự do trở về số không.

Đôi mắt em
Biết nói nhiều hơn triệu lời,
Vĩnh viễn xa xăm nơi nào
Như Đan-li mà em yêu.

Điệp khúc...


An-bom TRUYỆN CỔ TÍCH
1. Một Lần Ngoài Phố
2. Đầm Nước Trong Veo
3. Người Mà Như Em
4. Xin Cho Tôi
5. Truyện Cổ Tích
6. Tôi Đã Hỏi Cây Tần Bì
7. Hãy Sống Giùm Tôi
8. Quả Cầu Màu Phân Ngựa

Nên bắn hết bọn tác giả đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông?

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Nguyen Ngoc Chu
1. ĐẮT VƯỢT NGOÀI MỌI SỰ TƯỞNG TƯỢNG
Đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông dài 13,1 km có giá là 891,92 triệu USD. Bình quân 45.184.732 USD/km. Sự đắt đỏ có lẽ không kém sự nâng khống giá trong vụ AVG: từ 500 tỷ lên 8900 tỷ (gần 18 lần).
2. GÁNH NỢ KHỔNG LỒ
Theo công văn Bộ Tài chính gửi cho Bộ GTVT, hàng năm Bộ GTVT phải trả cho Trung Quốc 28,8 triệu USD cho khoản vay ưu đãi từ China EximBank (250 triệu USD), trong vòng 9 năm. Chưa tính khoản 419 triệu USD khác nữa đã vay trước đó của Trung Quốc.
Như vậy, tính gộp thô khoản vay 419 triệu cùng điều kiện như khoản vay 250 triệu, thì hàng năm Việt Nam phải trả cho Trung Quốc 77,0688 triệu USD liên tục trong 9 năm. Một gánh nợ khổng lồ.
3. QUÁ CỒNG KỀNH VÀ LẠC HẬU
Theo chủ đầu tư, tham gia vận hành tuyến đường sắt Cát Linh - Hà Đông có 681 người, chia làm 21 trung tâm, bộ phận, chưa bao gồm nhân viên bảo vệ, vệ sinh tại các ga.
Quá cồng kềnh cho thời bao cấp. Đừng nói đến thời Công ngiệp 4.0.
4. QUÁ CHẬM
Tàu trên cao mà thiết kế tốc độ tối đa có 80 km/h đã là rất chậm. Thế mà vận tốc khai thác bình quân là 35 km/h, từ bến xe Yên Nghĩa đến ga Cát Linh (dài 13 km) trung bình hết 20 phút, lại càng quá chậm.
5. KHÔNG BAO GIỜ HÒA VỐN
Dự kiến sử dụng 10 đoàn tàu để khai thác. 5-6 phút một chuyến. Mỗi đoàn tàu có 4 toa dài khoảng 80 m, dự kiến có 500 khách (120 khách/toa, có thông tin nói sức chứa lý thuyết 250 khách/toa là điều khó có thể). Giá vé 15.000 đ/lượt.
Cộng với chi phí cho hơn 700 người phục vụ. Cộng chi phí bảo dưỡng và thay thế. Nhắm mắt cũng biết là nhiều thế kỷ cũng chưa hòa vốn.
6. KHÔNG AN TOÀN
Trên tất cả - đắt đỏ, cồng kềnh, lạch hậu, chậm chạp, xấu mã… là không an toàn. Đây là điều liên quan đến tính mệnh hành khách, một nguy cơ thường trực treo trên đầu không chỉ người đi trên tàu, mà cả người đi dưới đường và cư dân sống dọc theo tuyến đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông.
KẾT LUẬN
Tổng thống Hàn Quốc Park Chung Hee từng tuyên bố: “Tôi sẽ đem bắn bất cứ kẻ nào chiếm đoạt của công dù chỉ là 1 đồng”.
Theo bạn, từ 6 điểm trên, có nên bắn hết những kẻ là tác giả của đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông?

rong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứngrong hình ảnh có thể có: ngoà i trời

N.N.C.
Nguồn: https://www.facebook.com/chu.nguyenngoc/posts/1568083869991704
(Bài viết của tác giả bxvn)

Tham nhũng chính sách liên Bộ NN&PTNT – Bộ KH&CN

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

(Minh Châu) - VNTB - Tham nhũng chính sách được chính phủ Việt Nam gọi là “lợi ích nhóm”. Đó là khi những người có quyền lực (chủ yếu là tiền) sử dụng nó để điều chỉnh chính sách theo hướng có lợi cho họ trong tương lai. Tất nhiên, quá trình “điều chỉnh” này đồng thời tước đoạt lợi ích của những người yếu thế hơn. Người giàu giàu hơn và người nghèo nghèo đi.

Chiều ngày 8-3, Cục Chế biến và Phát triển thị trường nông sản (Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn [NN&PTNT]) cùng Tổng cục Tiêu chuẩn Đo lường chất lượng (Bộ Khoa học và Công nghệ [KH&CN]) đã gặp gỡ báo chí để trao đổi về những nội dung liên quan đến Dự thảo TCVN 1260: 2019 Quy phạm thực hành sản xuất nước mắm. Lợi ích nhóm được tái xác nhận tại buổi họp báo này.
Gần 24 tiếng sau cuộc họp báo đó, gần như không thấy các báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Người Lao Động, Phụ Nữ, Nhân Dân đưa tin về một người đàn bà đã bị đuổi thô bạo khỏi phòng họp báo ngay chiều 8 tháng 3, [ngày] Quốc tế Phụ nữ.

“Kịch bản hơn hai năm trước đã lặp lại. Mọi người hãy nghe tôi nói”

Người phụ nữ đã thảng thốt ‘la làng’ như vậy tại buổi họp báo vào chiều ngày 8-3, đã bị chủ tọa là ông Trần Văn Công, Phó cục trưởng Cục chế biến và Phát triển thị trường nông sản (đơn vị soạn thảo Dự thảo TCVN 1260: 2019) ‘mời’ ra khỏi phòng, và còn lệnh cho bảo vệ phải đuổi bà này khỏi hẳn trụ sở của Bộ NN&PTNT.
Người phụ nữ ấy chính là TS Trần Thị Dung, chuyên gia nước mắm, nguyên cán bộ Vụ Khoa học và Công nghệ (Bộ Thủy sản, nay thuộc Bộ NN&PTNT). Bà cũng là người đầu tiên lên tiếng minh oan cho nước mắm truyền thống khi bị gắn mác “nhiễm asen” cách đây hơn 2 năm về trước.
Báo Giao thông, tính đến đầu giờ trưa ngày 9-3, là tờ duy nhất đưa tin về vụ TS Dung bị đuổi khỏi phòng họp báo.
“Cả hai lần TS Trần Thị Dung giơ tay phát biểu về dự thảo tiêu chuẩn sản xuất nước mắm song đều bị từ chối phũ phàng. Khi chủ tọa là ông Trần Văn Công, Phó cục trưởng Cục chế biến và Phát triển thị trường nông sản (đơn vị soạn thảo Dự thảo) vội vàng tuyên bố kết thúc, bà Dung đã phải hét lên: “Kịch bản hơn hai năm trước đã lặp lại. Mọi người hãy nghe tôi nói”. Tuy nhiên ông Công lập tức yêu cầu nữ chuyên gia rời khỏi khán phòng họp. Thậm chí khi bà Dung đã ra tới ngoài sân, còn bị bảo vệ gây khó. Chỉ tới khi báo chí lên tiếng, nữ chuyên gia này mới được đứng lại trao đổi thông tin”. Báo Giao thông đưa tin trong bài báo trên trang điện tử lúc 21g31 ngày 8-3.
Theo bà Dung, có đến hơn 50 nội dung quy định hoặc từ ngữ chưa sát, chưa phù hợp với thực tế sản xuất nước mắm. Ví dụ như yêu cầu kiểm soát các loại thuốc thú y, thuốc bảo vệ thực vật của nước mắm trong khi nguyên liệu làm nước mắm chủ yếu là cá biển chứ không phải cá nước ngọt (cá nuôi)… Còn nguồn nguyên liệu sản xuất nước mắm từ cá nước ngọt của một số nơi chủ yếu được lấy từ phụ phẩm của cá tra thì việc kiểm soát các chỉ tiêu trên không cần thiết, bởi trên thực tế phụ phẩm của cá tra, khi sử dụng làm hàng xuất khẩu đã được kiểm soát các chỉ tiêu an toàn thực phẩm.

Bà Hiệu Trưởng trường Đại học Khoa học

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Nữ tiến sĩ Hoàng Thị Nga (ảnh tư liệu)


Bà hiệu trưởng trường Đại học Khoa học

Theo hồi ký của GS Đào Văn Tiến
Khoa học & Phát triển
29/12/2018 07:30

Người hiệu trưởng đầu tiên của trường Đại học Khoa học của nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa là nữ tiến sĩ khoa học Hoàng Thị Nga. Bà đỗ tiến sĩ vật lý tại trường Đại học Sorbonne (Paris).

Khi nhậm chức (cuối năm 1945), bà khoảng 40 tuổi, người đẫy đà, mặt trái xoan trắng trẻo, mắt một mí, môi mỏng và trông hơi giống phụ nữ Nhật. Bà thường mặc bộ đồ tay-ơ, áo vét, váy ngắn màu xám, chân đi giày cao gót, tôi nhớ mang máng là bà để tóc xoăn dài, rẽ giữa và uốn thành hai mảnh vỏ trai úp sau đầu. Khi được tin bà về trường Đại học đã có nhiều bàn tán trong giới sinh viên vì họ đã quen với các thầy giáo Pháp ở trường đại học trước kia - không có thầy giáo Việt Nam ở trường Đại học. Ngay cả thầy Nguyễn Mạnh Tường, đã đỗ tiến sĩ luật khoa, cũng không được nhận vào dạy cho khoa Luật. Nay có giáo viên người Việt mà lại là nữ, đứng trên bục Đại học giảng bài bằng tiếng Việt, quả là một hiện tượng hiếm có.


Tại buổi khai giảng của trường, bài diễn văn khai mạc của bà ở đại giảng đường đã thu hút đông đảo sinh viên các ngành. Họ đứng chật ních cả hành lang vì tò mò muốn xem và muốn nghe vị nữ tiến sĩ đầu tiên của nước ta giảng bài… Hơn nữa bà còn được dư luận tuyên truyền là “cứng đầu, cứng cổ” dám kiện Chính phủ Pháp về tội thất tín. Ở Paris giới chức Pháp đã hứa cho bà về dạy ở trường đại học nhưng khi về nước, giới chức Đông Dương lại chỉ cho bà dạy ở trường trung học. Bà đã xin trở lại Pháp và kiện chính phủ về tội thất tín, đòi bồi thường mọi chi phí di chuyển… Mọi chuyện đã thay đổi hoàn toàn đối với bà sau khi nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời.

Hôm tôi lên lớp giờ đầu tiên, bà theo tập tục của trường đại học thời Pháp, dẫn tôi vào lớp và nói “Tôi xin giới thiệu với các bạn thầy Đào, người phụ trách giảng môn sinh học đại cương của niên khóa này”. Hôm sau, tôi hỏi bà tại sao ở Đại học Đông Dương tôi không thấy hiệu trưởng giới thiệu thầy giáo mới? Bà cười: “Ở thuộc địa lâu, họ đã quên mất nghi thức truyền thống đó, có lẽ vì không coi trọng sinh viên”. Có một hôm, bà hỏi tôi: “Ông Đào có thể giải thích cho tôi hiện tượng này không?” rồi bà chậm rãi trình bày như sau:

“Hôm nọ, có một người bạn dắt tôi tới nhà thầy bói Kế ở Khâm Thiên, nổi tiếng là đoán đúng tiền vận, hậu vận của con người. Ông ta hỏi ngày sinh, tháng đẻ rồi bấm ngón tay, lẩm bẩm. Ông ngẫm nghĩ một lúc rồi nói “Lần đầu tiên trong đời, tôi gặp một lá số thế này, rất khó đoán. Đương sự phải là người đỗ đạt cao, cử nhân tiến sĩ, nếu là nam giới thì không lạ, nhưng lại là nữ giới, thế mới kỳ…”. Tôi để ý thì thấy thầy bói Kế mù mắt, chắc chắn không nhìn thấy tôi mà cũng không nghe thấy tiếng tôi - chỉ có nguyên người bạn tôi nói, tôi chỉ ngồi dự thính… Rồi ông thầy tiếp tục nói đương sự có số đi xa…” Bà nói tiếp “Ở Pháp, tôi có biết nhiều thầy tướng mặt, tướng tay, nhưng thầy xem phải là thầy rất giỏi về tâm lý, vừa đoán vừa thăm dò phản ứng của khách. Còn đây, thầy xem là người mù chỉ dựa vào mấy con số mà đoán, thật là lạ”. Tôi trả lời “Đây là tử vi, một chuyên khoa về tướng số đặc trưng của phương Đông. Tôi cũng không hiểu gì nhiều, nhưng xác xuất của nó có vẻ cũng đúng tới 60% - chắc nó phải dựa trên một số qui luật tự nhiên mà hiện nay khoa học chưa rõ”. Trình độ hiểu tử vi lúc đó không cho phép tôi nói gì thêm, tôi chỉ khuyên “Bà ở nhà có điều kiện thì tìm hiểu thêm về nền văn hóa phương Đông, các khoa học huyền bí cổ truyền, chắc sẽ phát hiện nhiều điều thú vị”.

Một Lần Ngoài Phố (bài hát mới 2019)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

MỘT LẦN NGOÀI PHỐ
Nhạc Gru-di-a
Lời: Minh Ca



1.
Một lần ngoài phố tôi đi,
Chợt làn gió gặp tôi;
Gió đem theo mùi tóc, -
Mùi tóc thật quen...
Mùi tóc thật quen, -
Đấy là mùi tóc em...
Vấn vương xao động thế,
Như đang gần ngay đây.

Điệp khúc:
Phía trước, đằng sau, đâu đó quanh đây...
Đôi mắt em, dòng nước trong lành...
Hơi buồn một chút.
Nếu được cho đi mọi thứ thuộc về mình
Để được gặp lại đôi mắt này, -
Gặp lại mình trong ấy thêm một lần.

2.
Lần sau nữa, lần sau,..
Một lần ngoài phố tôi đi,
Làn gió quen lại đến,
Cùng đi với tôi.
Lần sau nữa, lần sau,..
Vẫn làn tóc em...
Vấn vương xao động thế,
Như đang gần ngay đây.

Điệp khúc...


An-bom TRUYỆN CỔ TÍCH
1. Một Lần Ngoài Phố
2. Đầm Nước Trong Veo
3. Người Mà Như Em
4. Xin Cho Tôi
5. Truyện Cổ Tích
6. Tôi Là Lính
7. Hãy Sống Giùm Tôi
8. Quả Cầu Màu Phân Ngựa

Báo chí quốc doanh nên treo cờ rủ

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook



“Son Son Tuấn Tuấn...
Mới ngày nào còn giáo huấn cái chi chi...”

Bá Tân (Cựu nhà báo của Đại Đoàn Kết)

Đây là của hiếm ở tầm thế giới, cùng một ngày, hai cựu bộ trưởng Bộ Thông tin Truyền thông (Bộ 4T) bị khởi và bị bắt giam. Nếu luật pháp chuẩn mực như các nước văn minh, hai bị can này, một thời đứng đầu cai trị báo chí quốc doanh, bị bắt và đưa ra xét xử từ lâu, chứ không phải “ngâm tôm” đến tận bây giờ.
Là tư lệnh ngành báo chí, luôn gào thét báo chí phải xông lên chống tham nhũng, vậy mà hai cựu Bộ trưởng bộ 4T trở thành bị can, thủ phạm chính gây ra vụ đại án tại AVG. Dư luận xã hội cũng như báo chí không bất ngờ khi biết cơ quan điều tra bắt giam hai cựu bộ trưởng. Gây ra trọng tội, tham nhũng cả núi tiền, đã bị phanh phui trên mặt báo, có gì là bất ngờ khi đại quan tham bị lùa vào trại giam, chờ ngày đưa ra xét xử. Hai cựu bộ trưởng bộ 4T bị bắt cùng một ngày, việc đó như là đại họa với báo chí quốc doanh, là nhục nhã tột độ của báo chí. Báo chí quốc doanh nên treo cờ rủ sau khi hai cựu tư lệnh ngành bị bắt giam. Lịch sử báo chí quốc doanh mãi mãi không quên “sự kiện lịch sử” nhơ nhuốc này. Báo chí quốc doanh, trước hết là đội ngũ “binh đoàn” tổng biên tập, hãy nhìn tấm gương Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn để mà hành nghề, để mà lập thân.
Cha làm cha chịu, con làm con chịu, đó là mặt luật pháp. Đã đành như vậy nhưng cha-con, trên-dưới, thầy-tớ còn có quan hệ nhân-quả. Cha là kẻ trộm cắp, loại bất lương, để lại tiếng xấu cho con cháu và ngược lại. Cái lưu đọng “ngàn năm bia miệng” là như vậy. Hai cựu bộ trưởng bộ 4T bị bắt trong một ngày, để lại “bia miệng” ngàn năm cho báo chí quốc doanh. Hàng năm, đến ngày 23 tháng 2, báo chí quốc doanh nên treo cờ rủ để tưởng nhớ sự kiện có một không hai này.
Cả hai bị can Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn có chung “lò xuất phát” là Ban Tuyên giáo Trung ương. Trước khi “chạy” được chức bộ trưởng bộ 4T, Nguyễn Bắc Son từng giữ chức Phó ban Tuyên giáo Trung ương. Trương Minh Tuấn còn dày dặn hơn, nguyên là cán bộ chủ chốt của Ban Tuyên giáo Trung ương, kể cả sau khi vượt qua chặng đường “xơ xác quân thù” trở thành Bộ trưởng Bộ 4T, Trương Minh Tuấn còn nắm giữ chức Phó ban Tuyên giáo Trung ương.

Thượng đỉnh Mỹ-Triều - Công cbn Cốc!

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Kết quả thượng đỉnh Mỹ - Triều: Công cốc!

1.3.2019 

Đúng như sự tiên đoán của nhiều người, Hội nghị thượng đỉnh Mỹ - Triều lần 2 kết thúc mà không thu được kết quả nào. Lãnh đạo hai nước không đạt được thỏa thuận giải trừ vũ khí hạt nhân hay chấm dứt chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên. Chưa đầy 24 tiếng sau khi Trump ăn tối cùng Kim (tối 27/2) rồi đưa ra rất nhiều hứa hẹn, hai người đường ai nấy đi.
Trước khi gặp Bá Kiến, Chí Phèo bí mật cho người sang hỏi đội Tảo mượn máy bay. Đội Tảo cười:

- Máy bay của tao để đầy ngoài các sân bay và các hạm. Nhưng nếu cho mày mượn thì Bá Kiến nó biết, còn lâu nó mới cho mày tiền.

Vậy là anh Chí buộc phải đi tàu lửa xuyên suốt mấy ngàn cây số. Khi đi qua nhà đội Tảo, đội Tảo bí mật cho người lên gặp Chí Phèo, dặn dò Chí Phèo:

- Đừng nhân nhượng với thằng Kiến. Cứ đưa dao ra trước mặt nó và hỏi tiền. Thằng Kiến sẽ bảo mày cất dao trước đã. Còn mày thì bảo thằng Kiến đưa tiền trước. Cứ thế rồi tính sau, nhé, nhé...

Chí Phèo gặp Bá Kiến. Cả hai đều rất vui khi bắt tay nhau. Bá Kiến nói:

- Rất vui khi được gặp lại anh. Anh với tôi có họ với nhau đấy!

- Rất vui khi gặp lại cụ. Cụ cho con ít tiền uống rượu ạ!

Chí Phèo vừa nói vừa lăm lăm con dao trước mũi Bá Kiến. Bá Kiến mới thấy con dao đã nổi giận phừng phừng:

- Cất con dao đi, hoặc đem đến nhà thằng đội Tảo cho nó thưởng thức.

Chí Phèo cười ngặt nghẽo:

- Cụ cho con tiền trước đi đã rồi con mới đem dao về trả lại cho đội Tảo.

Nghe đến đó, Bá Kiến càng điên tiết, nhưng cố dịu giọng:

- Tiền tao chứ vỏ hến à? Anh nên nhớ câu “dao ai thì người đó dùng”. Thịt đội Tảo mềm hơn thịt của tao nhé.

Bá Kiến quyết không đưa tiền trước. Chí Phèo cũng quyết không mang dao về. "Trung tâm hòa giải xung đột quốc tế" thì thấy dao là hoảng. Kệ mẹ chúng nó. Để hai thằng đó muốn làm gì thì làm, miễn sao đừng đâm trúng mình. Chỉ lo là bữa ăn chiều nay ăn không hết...
Theo lịch làm việc của Hội nghị thượng đỉnh Mỹ - Triều ngày 28/2/2019 do Thông Tấn Xã Việt Nam đưa tin trước đó, “ông Trump sẽ bắt đầu ngày làm việc thứ hai hội nghị thượng đỉnh Hà Nội bằng một cuộc gặp riêng với ông Kim Jong-un, dự kiến kéo dài 45 phút”. Sau đó, dù đàm phán diễn tiến theo chiều hướng tốt hay xấu thì Tổng thống Trump và Chủ tịch Kim vẫn sẽ tổ chức họp báo sau hội nghị vào khoảng gần 15 giờ 50 (giờ Hà Nội).

Bộ trưởng quá giàu - Đất Nước phải nghèo!

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Ông Nguyễn Bắc Son (trái) và Trương Minh Tuấn là hai cựu Bộ trưởng đã bị bắt hôm qua. 
 
Bộ trưởng quá giàu (bất minh) 
thì đất nước phải nghèo!

Mạnh Quân
24-2-2019

Mặc dù đã quen mắt, quen tai với mấy vụ bắt bớ, lò củi nhưng hôm nay, tin bắt ông Trương Minh Tuấn, ông Nguyễn Bắc Son - các cựu Bộ trưởng TTTT - những người từng có quyền sinh, sát với báo chí, vẫn thấy có gì đó xốn xang. Cho dù, chuyện này, biết rằng, sớm muộn cũng sẽ đến.

Cả một doanh nghiệp được định giá tài sản còn có hơn 1000 tỷ mà thổi lên 7-8000 tỷ đồng để chia nhau. Quá kinh khủng. Nên có thể hiểu, nếu không bắt 2 ông này, những người đã trực tiếp ký vào các văn bản để thực hiện phi vụ trên, sẽ thật khó có niềm tin đầy đủ về công cuộc đốt lò vĩ đại của cụ Tổng.

Hình ảnh những căn nhà bị khám của 2 ông này trong ảnh cũng không có gì ghê lắm. Nhưng người ta biết rằng, các ông còn có những tài sản lớn khác. Có thông tin cho biết, có ông đã nộp trả lại một số tài sản lớn do việc ký cọt đó mà có cho cơ quan điều tra. Cái này chưa chắc chắn, phải chờ kết luận điều tra công bố mới khẳng định được.

Nhưng nói chung, người ta không dám liều lĩnh làm việc kinh khủng trên để không nhận cái gì. Mà phải nhiều, cực nhiều.

Đã là Bộ trưởng, chắc chẳng có ai nghèo nhỉ?. Có thể có người không quá giàu, nhưng chắc chắn là không ai thiếu thốn cả dù theo thang bảng lương của nhà nước, lương, thưởng có khi chỉ được hơn 10 triệu đ/tháng. Hầu như không ai phải đóng thuế thu nhập cá nhân. Có người có thể giàu từ khi là Phó vụ trưởng, Vụ trưởng, rồi Thứ trưởng…đã có biệt thự không chỉ 1 cái, con cái đi du học nước ngoài, nhà chẳng có gì ngoài tiền. Có người gia thế cũng đã vốn giàu có. Khi làm quan chức, lại càng giàu hơn, nhất là ở các Bộ về quản lý kinh tế.

Giới phóng viên, nhà báo chắc nhiều người có thể đọc vanh vách, đằng sau Bộ trưởng nào có những đại gia nào. Những mối quan hệ lợi ích tiền - quyền, anh-em để quyết định, phân chia những nguồn lợi quốc gia khiến có những người đã đứng ở vị trí đầu một ngành, lĩnh vực nào đó, sẽ giàu đến mức đủ để vài thế hệ sau của họ tiêu không hết tiền (trừ khi đàn con, cháu phá lắm). Ngày nay, Bộ trưởng mà ở biệt thự vài chục, thậm chí cả 100 tỷ, hơn trăm tỷ là chuyện “quá nhàm”.

Nhưng Bộ trưởng, Thứ trưởng mà ai cũng giàu quá, thì tất nhiên, đất nước sẽ phải nghèo. Nguồn lực phát triển của một quốc gia dù sao cũng hữu hạn. Nếu nó không được sử dụng đúng chỗ để đầu tư, phát triển…lại bị chia chác, chui vào một vài chỗ như vụ AVG thì nguồn lực đó sẽ teo tóp đi, một số người như mấy ông Bộ trưởng vừa bị bắt đó, giàu lên thôi, DN thì bê bết.

Thằng phản động Phạm Hồng Tung ăn lương tàu?

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tên việt gian Phạm Hồng Tung

Phạm Hồng Tung bị cho là ‘ăn lương Tàu’ khi nói về chiến tranh biên giới 1979 

Người Việt

14  -2 -2019

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) - Trong bối cảnh báo nhà nước năm nay được lệnh nói tương đối thoáng về cuộc chiến biên giới năm 1979 với Trung Quốc, một số blogger bày tỏ bực tức trước phát ngôn của Giáo Sư Sử Học Phạm Hồng Tung, chủ biên sách giáo khoa lịch sử trong chương trình “Giáo Dục Phổ Thông Tổng Thể”, trên báo VietnamNet.

Tờ báo thuộc Bộ Thông Tin Truyền Thông hôm 13 Tháng Hai trích dẫn quan điểm ông Tung: “Tôi nghĩ cuộc chiến tranh năm 1979 đã lùi xa 40 năm. Bây giờ chính là lúc giới sử học của hai nước nên ngồi lại, thảo luận những nguyên tắc cơ bản để dạy về những vấn đề liên quan đến lịch sử hai nước. Nhiều quốc gia cựu thù đã thành công trên con đường hòa giải lịch sử, cho nên người Việt Nam và người Trung Quốc hà cớ gì lại không thể. Nếu chúng ta cùng có trách nhiệm với tương lai của thế hệ trẻ hai nước, với tiền đồ của hai quốc gia, dân tộc.”

“Chỉ có thể bằng con đường hòa giải lịch sử thì chúng ta mới góp phần ‘giải độc lịch sử’, bắc thêm một nhịp cầu chắc chắn cho hai quốc gia, dân tộc vượt qua hận thù, định kiến của quá khứ, tiến đến bến bờ hòa bình, hữu nghị, hợp tác,” theo VietnamNet.

Trong bài phỏng vấn, Giáo Sư Tung cũng thừa nhận việc đưa cuộc chiến biên giới Việt-Trung năm 1979 vào sách giáo khoa “là một vấn đề nhạy cảm trong giáo dục lịch sử”“nếu làm không cẩn thận, những chuyện xung đột, hận thù trong quá khứ sẽ bị đánh thức và sẽ làm sống dậy, châm ngòi cho những hận thù trong tương lai” (!?)

Phát ngôn của ông Tung lập tức bị ông Nguyễn Như Phong, đại tá công an, cựu tổng biên tập báo Petrotimes chỉ trích trên trang cá nhân: “Điều khiến tôi kinh hoàng là ông này lại có quan điểm là ‘các nhà sử học Việt Nam và Trung Quốc nên ngồi lại với nhau bàn bạc thống nhất quan điểm, nội dung rồi hãy đưa vào trường dạy…’ [Ông này] coi đó là việc làm ‘hòa giải’ giữa hai dân tộc! Quả là một luận điệu bậy bạ hết sức, và ông này có lẽ được ăn lương Tàu thì phải!”

“Cuộc chiến tranh bảo vệ tổ quốc Tháng Hai, 1979 ở biên giới phía Bắc là cuộc chiến chống lại sự xâm lược của Trung Quốc, mặc dù Đặng Tiểu Bình luôn rêu rao là ‘cuộc chiến hạn chế’ nhằm ‘dạy cho Việt Nam một bài học’. Ấy vậy mà giờ đây ông ‘thầy giáo’ này lại muốn ‘bàn bạc thống nhất với giới sử học Trung Quốc’. Đây đích thị là một thằng phản động

Chiến tranh 17/2/1979 và nhà báo

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Mai Quốc Ấn
 
SỰ KIỆN VÀ NHÀ BÁO

Năm nay, cuộc chiến tranh biên giới tháng 2/1979 được nhắc nhiều trên báo chí. Nhưng 10 năm trước, đó chỉ là cuộc "xé rào" bởi khi đó nhà báo Huy Đức (báo Sài Gòn Tiếp Thị bản cũ) viết bài Biên giới tháng Hai là bài báo duy nhất của cả làng báo khi ấy. Cũng là bài báo đầu tiên trong 10 năm nay trước khi cuộc chiến tranh biên giới được "bật đèn xanh" nhắc lại vào 2019.

Nhà báo Tâm Chánh- Tổng biên tập Sài Gòn Tiếp Thị khi ấy, nói về hiện thực bức bối ở biên giới năm 2009: "10 năm trước báo SGTT của chúng tôi đã ghi nhận lại hình ảnh nhang tàn, khói lạnh trên các nấm mồ liệt sĩ còn nằm dọc tuyến biên giới phía Bắc vào chính những ngày kỉ niệm 30 năm cuộc chiến. Chiến tích bị đục bỏ. Nghĩa trang néo cửa. Quan san tê tái. Những giọt nước mắt tưởng nhớ lén chảy vào trong nỗi ấm ức."

Đứa em út của tòa soạn như tôi khi ấy còn cảm nhận được những"sức ép vô hình" thì huống gì là đồng nghiệp đàn anh Huy Đức, Tâm Chánh. Dự tính đăng ba kì báo nhưng Biên giới tháng Hai trên SGTT chỉ mới đăng được một kì đã kết thúc. Facebook khi ấy không rầm rộ như bây giờ, hai năm sau (năm 2011), anh Huy Đức mới đưa Biên giới tháng Hai lên Facebook cá nhân.

Nhà báo Tâm Chánh có kể lại: "Một lần kiểm điểm tổng biên tập SGTT, ông Huỳnh Thanh Hải phó ban tuyên giáo thành ủy phê bình báo SGTT về 100 bài “có vấn đề”, nhận xét:

“Chuyện người ta muốn quên thì các đồng chí moi lại. Để làm gì? Có phải chuyện của các đồng chí không? Chuyện của các đồng chí là thị trường...”

"Người ta" là ai? Tôi và nhiều anh chị em Sào Gòn Tiếp Thị cũng thắc mắc như nhà báo Tâm Chánh. Chúng tôi chỉ nhận được sự im lặng trịch thượng...

Gần 40 năm trước, một nhà báo Nhật Bản đã ngã xuống ở biên giới Việt - Trung: Ngày 7/3/1979, nhà báo Takano Isayo sinh năm 1943 ở Kobe đã chết sau tiếng súng phía Bắc sông Kỳ Cùng, Lạng Sơn. Nhạc sĩ Phó Đức Phương sau này có viết bài hát Takano- một nhân chứng quả cảm.

Cũng năm 2009, nhà báo Lê Đức Dục của Tuổi Trẻ đã viết bài thơ Những bông hoa không chờ chỉ thị (xem ảnh). Với những người viết yêu nước, không thể chấp nhận những chỉ thị im lặng để dừng bút về những chiến sĩ đã ngã xuống để bảo vệ độc lập của đất nước. Bằng cách này hay cách khác, một người viết có trách nhiệm phải đưa được thông tin đến bạn đọc một cách có trách nhiệm nhất.

Tên phản động phạm hồng tung - gs sử học???

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

"Tôi nghĩ cuộc chiến tranh năm 1979 đã lùi xa 40 năm. Bây giờ chính là lúc giới sử học của hai nước nên ngồi lại, thảo luận những nguyên tắc cơ bản để dạy về những vấn đề liên quan đến lịch sử hai nước." - tên phản động phạm hồng tung (nguồn: vietnamnet.vn...)
Đặng Tiến

TÔI KHINH BỈ VÀ CĂM PHẪN 
TÊN GIÁO SƯ SỬ HỌC PHẠM HỒNG TUNG 

Cảm ơn VIETNAM.NETđã có bài phỏng vấn để dư công luận biết rằng ở xứ ta rác rưởi cũng có thể trở thành giáo sư!

------

Đọc bài trả lời phỏng vấn VIETNAM.NET của Phạm Hồng Tung tôi không dám tin vào mắt mình! Căm giận! Thấy như muốn ngạt thở! 

Ông bạn vong niên của tôi là Ngô Vưu, nhà giáo đã nghỉ hưu, người Huế, luôn điềm tĩnh có phần dịu dàng nữa cũng phải thốt lên rằng anh bị sốc trước bài trả lời của Phạm Hồng Tung!

Thú thật, tôi muốn đập phá một cái gì đó cho bõ tức.

Xách xe đạp và tôi lao ra đường, liền một mạch đến 50 km để giải tỏa bớt nỗi bức xúc. 

Suốt chặng đường 50 km lại cứ vang lên hai tiếng Nà Sác. Nà Sác. Nà Sác.

Chắc hầu hết mọi người không biết địa danh này đâu.

Tháng Hai năm 1979, chiến tranh biên giới bùng nổ. Phương tiện truyền thông lúc đó rất hạn chế. Một tờ báo, một bản tin qua loa truyền thanh đã là rất quý rồi. Cuộc chiến diễn ra chớp nhoáng....Cuộc sống thì ngập đầy lo toan, vất vả, cực nhọc Nhưng tôi không tài nào quên được hai tiếng Nà Sác.

Nà Sác một bản nhỏ gần như vô danh thuộc huyện Hà Quảng - Tỉnh Cao Bằng. Xa vời vợi. Không rõ tôi đã đọc trên báo hay nghe qua loa truyền thanh mà biết rằng mờ sáng ngày 17 tháng Hai năm 1979 cả bản vẫn yên giấc sau Tết Nguyên Đán chưa lâu và đang vào độ Tết Xuân với đủ các lễ Tết của người Tày thì bất ngờ pháo gầm lên. Từng chùm đạn đổ xuống. Trong chớp mắt xóa sổ gần như hoàn toàn Nà Sác! Những người dân vô tội chết gần hết trong chớp mắt. Họ chết mà không biết chết vì lí do gì. Một thảm họa. Một cơn ác mộng. Một điều gì đó cực kì phi lí, cực kì tàn khốc...

Cho mãi đến tận cuối năm 1986, khi đi lính nhân đạp xe ra biên tôi mới ghé vào thăm Nà Sác được. Cái tên bản đặt theo tiếng Tày kia tôi cũng chỉ hiểu được một nửa Nà hay Na nghĩa là ruộng còn Sác nghĩa là gì đến nay tôi vẫn không biết....Bảy năm đã qua nhưng Nà Sác vẫn hầu như vắng bóng người. Giữa đám lau lách um tùm tôi vẫn thấy chơ vơ vài ba cái cột nhà cháy dở. Vẫn thấy bơ vơ một vài cái cối đá. Bơ vơ. Hoang vắng. Lạnh rợn người.

Lập Trình Viên II - Thành Phố Trong Sông (An-bom nhạc)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

THÀNH PHỐ TRONG SÔNG
(Lập Trình viên II - trích đoạn)

- Nói thiệt, nếu là người khác... em hổng tin đâu. - Nhìn xuống tôi, mắt vuông góc với mắt tôi, cô cười; môi cô đậm đà, hàm răng trắng đẹp khểnh một chiếc bên phải duyên dáng: nụ cười rộng rãi mà tôi đã bắt đầu quen, và rất là thích, dù là nhìn "vuông góc" thế này nó có một vẻ lạ lẫm ít nhiều.
Mưa vẫn đập vào khung kính cửa sổ, lúc lúc: ngoài ấy - trên đầu tôi - đã mưa dầm dề suốt từ lúc tôi tới thành phố này. Hơi ngoảnh đầu qua trái - cọ nhẹ má bên ấy vào vải quần bò của cô một cái, - cười theo kiểu hơi miễn cưỡng, tôi kể:
- Hồi ấy anh đang học ngoại ngữ dự bị để đi tây, chơi với mấy bạn gái tin học bách khoa, tương đối thân, nên là cô bạn gái từ phổ thông của anh... ừ, - "đọc" môi cô, tôi cười, gật gật, - yêu học trò ấy... cô ấy... đại để... đã có một bối cảnh tương đối xích mích... anh bịa cái bài này, cố tình đặt mình vào vai nạn nhân... - Không hình dung những lọn tóc xoăn "quấn đũa" xôm xốp của mình sẽ làm tôi sặc, cô cười chưa thành tiếng nhưng người khẽ rung...
- Mãi sau, anh mới biết các bạn ở trong em rất thích cái bài ấy. - Tôi với tay theo tóc cô. - Còn những cái chuyện tác giả... hi hi... em kể anh mới biết. - Người tôi cũng rung lên. - Em bảo cái gì mà tự vẫn...
- Gieo mình từ tầng bốn ký túc xá Đại học Bách Khoa... - Cô cầm tay tôi đang với lên nghịch tóc cô, đặt nhẹ môi lên lưng mấy ngón tay ấy, rồi chợt cắn nhẹ vào giữa đốt đầu tiên ngón tay giữa. - À, cũng có một phiên bản là sau quãng thời gian... đau khổ đó, y bỏ đi du học rồi định cư ở nước ngoài... Không, - cô vội lắc đầu, - không phải em vừa bịa.
Hình như ý nghĩ của cô đang hơi giống tôi...
- Biết "nhạc và lời", đã cụt hứng chưa? - Tôi vội hỏi, chủ yếu muốn nghĩ ngay qua chuyện khác.
Nhìn tôi chăm chú, cười bằng mắt, cô khẽ lắc đầu... tôi chợt có một ý nghĩ nghiêm túc:
- Này... Cái bài ấy, đại để anh lấy từ một bài của Hàn xẻng, nhái thêm một ít từ một cái bài tiếng Pháp. Vòng gam bốn cái lặp lại, có chỗ anh cũng thấy lời bị ép... căn bản cũng chẳng nghiêm túc lắm, mới cả anh lúc ấy... - tôi cười ngượng nghịu, cái này cô giỏi, - nhạc lý anh quanh quanh ba cái hợp âm đai-ơ-tô-ních, với mông lung một mớ xì-lô kiểu Trịnh Công Sơn... Em... vẫn định hát thật chứ?

Hà Nội năm 1915

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook



Tiệm hút thuốc phiện


Thuyền chở chuối ở bờ sông Hồng


Thợ viết câu đối Tết


Phố Tràng Tiền


Phố Hàng Gai


Thuyền của gia đình người Việt gốc Hoa


Cầu Long Biên


Các quan nhà Nguyễn, triều đại phong kiến cuối cùng


Bà sư


Gia đình một công chức Hà Nội

Diễn cảnh "Lao Công"

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Luân Lê

DIỄN CẢNH LAO CÔNG

Ông Tổng bí thư đảng cộng sản kiêm Chủ tịch nước đang lì xì cho hai cô “diễn viên đóng thế” những cô lao công đêm đông quét rác đích thực rồi.

Hiện tại, một trong hai cô gái mặc quần áo mới tinh không vết bẩn hay bị nhàu nhĩ, nhem nhuốc với da dẻ, mái tóc, phong thái rất tiểu thư này được cư dân mạng tìm ra là đang làm việc tại một cửa hàng bán điện thoại di động (tên Hương, 20 tuổi) ở Hà Đông.


Những người lao công thực sự thì cực nhọc và vất vả dọn sạch môi trường với điều kiện thiếu thốn, mất vệ sinh, đáng ra là bộ mặt của xã hội thì lại bị đưa ra làm trò hề cho bọn làm trò lố bịch để lừa cả ông Tổng bí thư.





Chợt lại nhớ đến truyện ngắn Bên Kia Bờ Ảo Vọng của Dương Thu Hương, khi dân ở một vùng gặp thiên tai đói khổ, mất mùa do hạn hán, thì tay nhà báo được giao viết về vùng này bắt buộc phải bỏ qua những tình trạng khốn khổ đó của người dân mà phải mô tả cảnh sống sung túc, được mùa để báo cáo lãnh đạo về tình hình sản xuất nơi đây nhằm lãnh thưởng và thăng tiến.

Ông Tổng nên cho kiểm tra lý lịch của hai cô gái mặc áo trong hình mà Ông đã gặp mặt và lì xì cho họ để biết sự thực của những con người này và những kẻ bày trò để che mắt, gian trá với Ông.

Một chuyện nhỏ chúng có thể diễn cảnh với Ông thì những chuyện lớn chúng sẽ thế nào?
__________

Luân Lê

VI HÀNH CÓ KẾ HOẠCH

Nếu mà ông Tổng bí thư có một chút thời gian nữa đề nghị ba lao công như tiểu thư kia làm việc như đẩy xe rác, quét dọn, gom rác và chất lên xe rồi dong tới chỗ tập kết thì thấy ngay rác thật trước mắt Ông ngay lập tức.

Một khi đã muốn thăm ngó chuyện dân sinh như vua chúa khi xưa đã làm, hoặc như thời của ông Hồ Chủ tịch thuở mới lập nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, thì chỉ cần giả làm dân thường đói rách và tự mình (bí mật) xuống tận từng nơi, gặp gỡ từng người để tìm hiểu và chứng kiến mới thấy được sự thật cần phải thấy trong đời sống.

Hoặc một lúc nào đó Ông có thời gian thì cất công đến cổng trụ sở Ban tiếp dân trung ương hoặc cổng trụ sở Bộ Tài nguyên và Môi trường thì thấy rõ hàng người dân oan khiếu kiện hàng chục năm ròng rất đông đảo và họ sống vật vờ như những bóng ma khổ hạnh.

Листопад - Lá trút rơi

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

LÁ TRÚT RƠI
(Ôn-ga Béc-gôn)

Vào mùa thu, ở Mátxcơva, trên các đại lộ
người ta treo những tấm biển nhỏ với dòng chữ
"Cẩn thận, lá trút rơi"

Mùa thu, mùa thu!..
Mátxcơva mơ màng sương mù, khói
Những cánh sếu bay chấp chới mỏi
Trên những khu vườn sẫm chói lá vàng thau.

Những tấm biển con trên đại lộ đan nhau
Nhắc những người đi qua đi lại,
Vui vẻ trong tay, hay một mình chậm rãi:
"Cẩn thận, lá trút rơi!"

Trong ngõ nhỏ, xa lạ ở một nơi,
Trái tim em đơn côi và nhung nhớ.
Buổi chiều cuốn qua khung cửa sổ,
Khẽ run rẩy dưới mưa.

Ai cần em ở đây bây giờ,
Em không thể thiếu ai, ai làm em hớn hở?
Chẳng biết vì sao, em bỗng nhớ
Mátxcơva — "Cẩn thận, lá trút rơi!"

Đã chẳng cần gì, vào một lúc, ngày xưa -
Cũng nghĩa là chẳng có gì để mất:
Đã chẳng thể gọi là "thân", "thương", "duy nhất",
Cả "bạn" thường thôi cũng chả chắc... như xưa.

Đã thế tại sao em vẫn buồn vu vơ?
Tại vì em đã chia tay vĩnh viễn,
Với một con người cô đơn và cách biệt,
Cũng không phải một người vui, hay hạnh phúc gì nhiều?

Đã có những mỉa mai, đã sơ suất bao nhiêu?
Người sẽ hiểu mọi điều, người sẽ luôn chờ đợi...
Đã chẳng có gì — chỉ dịu dàng đến nỗi

Năm mới

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Năm mới này, có một người rủ mình bỏ lại những chỗ đông vui hội hè để đi bắn pháo thăng thiên ở một nơi "tĩnh lặng hơn".


Chỗ tĩnh lặng ấy hóa ra rất xa và rất lạnh. Chưa bao giờ mình đến một chỗ lạnh như thế. Đến nỗi, cứ đứng im một chỗ ở ngoài trời một lúc, lại được nhắc: "Nhảy nhót, vận động đi! Xem tai còn nguyên không?"


Nhưng lại có những người bạn mới — với mình là mới — rất ấm áp ở đấy. Toàn các bạn rất hay, rất chóng trở nên thân thiết.


"Phút giao thừa" năm nay đúng là hơi "lặng lẽ" thật.


Nhưng đón năm mới như thế này mình rất thích, nhưng vì sao đó, mình thấy nhớ Hà Nội ghê gớm. Ý mình là năm nào mình cũng rất nhớ, nhớ lắm, nhưng năm nay thì nhớ hẳn hơn, nhớ ghê gớm.


Ps: Gửi bác Long, bác Lãn... một chút năm mới. Pháo thăng thiên bọn em bắn được đấy chứ?

Xuân về trên thực đơn

13 ý kiến, và ý kiến từ facebook

XUÂN VỀ TRÊN THỰC ĐƠN

(O. Henry)


Đấy là một ngày tháng Ba.


Không bao giờ, nên nhớ là không bao giờ bạn viết như thế khi bắt đầu một mẩu truyện. Không có câu mở đầu nào tệ hại hơn nữa. Như thế là thiếu sáng tạo, đơn điệu, khô khan, và có thể rồi chỉ có gió... Nhưng trong hoàn cảnh này, câu trên lại có thể được người đọc chấp nhận. Vì lẽ, câu văn sau đây, đánh lẽ có thể được dùng để khánh thành mẩu truyện, lại quá cường điệu và đường đột nếu ta dứ trước mắt người đọc mà thiếu sự chuẩn bị.


Sa-ra đang khóc trên bản thực đơn của cô.


Cứ nghĩ đến một cô gái New York nhỏ nước mắt trên một bản thực đơn!


Để lý giải việc này, cho phép bạn đoán là có thể do tôm hùm không có trong thực đơn, hoặc là cô đã thề trong mùa Chay Tịnh (thời gian 40 ngày trước lễ Phục Sinh, khi nhiều tín đồ Ki-tô thực hiện nghi thức tôn giáo gồm nhịn ăn và tỏ lòng sám hối về tội lỗi của mình) là sẽ không đụng đến món kem lạnh, hoặc là cô đã lỡ gọi món hành, hoặc là cô đã có một bữa ăn thịnh soạn. Rồi khi mọi giả thuyết này đều không đúng, xin bạn vui lòng để câu chuyện được tiếp tục.


Chiếc lá cuối cùng (bản dịch mới)

6 ý kiến, và ý kiến từ facebook






CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG

(O. Henry)

Người dịch: me() và Nhật Linh






Trong một quận nhỏ ở phía tây Quảng trường Oa-sinh-tơn những con phố đã chạy như bị điên và làm gãy chính mình thành những mảnh nhỏ được gọi là "các địa hạt". "Các địa hạt " này làm thành những góc và những đường cong kỳ quặc. Một con phố cắt qua chính nó một hoặc hai lần. Một nghệ sĩ một lần đã khám phá ra một triển vọng quý giá trên con phố này. Giả sử có một người thu tiền với một hóa đơn cho các loại màu vẽ, giấy và vải vẽ, sẽ, trong sự vượt qua lộ trình này, bất ngờ gặp chính mình đang quay trở lại, mà không có một xu đã được trả để thanh toán!


Cho nên, dân làm nghệ thuật chẳng mấy chốc đã tới Xóm Gờ-ruyn-uýt cổ kính và hơi lạ lùng, lảng vảng, săn tìm những cửa sổ phương bắc và những đầu hồi thế kỷ thứ mười tám và những gác mái Hà-lan và những khoản tiền thuê nhà thấp. Rồi họ đem vào vài chiếc ca thiếc và một hay hai cái nồi điện từ Đại lộ số Sáu, và trở thành một "làng nghề".


Trên đỉnh của một ngôi nhà gạch ba tầng béo lùn, Su và Gion-xi đã có stu-đi-ô của họ. "Gion-xi" là tên thân mật cho Gioi-en-na. Một người từ Mên; người kia từ Ca-li-pho-ni-a. Họ đã gặp gỡ tại một bàn ăn tập thể ở một hàng ăn "Của nhà Đen-mô-ni-cô" trên Phố số Tám, và thấy những sở thích của họ về nghệ thuật, món xà lách rau diếp xoăn và những ống tay áo sơ mi phồng rất là tương đắc đến nỗi stu-đi-ô chung đã từ đó mà ra.



Nghệ thuật sống sót

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

(Địa phủ phát hành cho những linh hồn lỡ lấy vé đầu thai làm người Kỳ Cục)

1. Nói chuyện ăn trước, bởi có thực mới giựt được tùm lum. Ở Kỳ Cục, không ăn thì chết đói, ăn thì bạn sẽ ăn hải sản ướp phân u rê, phở nhồi phộc môn, cá khô tưới thuốc sâu, gạo tẩm thuốc chống mọt, thịt heo thấm đượm chất tạo nạc, rau xanh tưới dầu nhớt siêu mướt, xưởng tương ớt làm ở chuồng gà, khô bò sản xuất trong nhà máy nhựa, rượu chỉ từ nước lã hòa với cục men nước Lọa. Chỉ còn cách sắm miếng đất, tự trồng mà ăn, nhưng nhiều khả năng sống không yên với hàng xóm, họ nghĩ bạn đang nuôi sâu bọ phá vườn ruộng họ. Nói chung, đằng nào thì bạn cũng quay lại địa phủ sớm, không nên mang hành lý chi nhiều.

2. Giờ tới chuyện học. Không đi học bạn dốt là cái chắc, mà đi học thì nhiều khả năng bị cô giáo mẫu giáo giẫm đạp như thiên hạ giặt mùng mền đón Tết, không thì bị buộc dây vô góc phòng để khỏi chạy lung tung xèng ảnh hưởng việc lướt fây búc của các cô. Nói chung, ở tuổi đó bạn không có đường đỡ, hên/xui thôi. Lên cấp một, bạn cứ chơi trong lớp, đừng ra sân trường chạy nhảy tránh xe hơi hiệu trưởng tông vô. Ngồi trong lớp tốt nhất ngồi im như tượng, bởi lỡ gây lỗi vặt, cô giáo bạn có thể hoặc đích thân hoặc lệnh cho bạn học tát bạn xéo mỏ rớt răng mắt sụt xuống hai mi li mét so với vị trí ban đầu. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Nọ cũng còn nhiều thầy cô giáo lương tâm tốt ròng tấm lòng tốt mịt, và một lần nữa phải nhắc lại, mọi thứ nằm trong hai chữ: hên/xui.

3. Tai nạn, nó có thể ở khắp mọi nơi ở cái xứ sở bạn sắp đầu thai. Tai nạn vì xe cộ là bèo quá rồi, ngày nào không có một đoàn sứt đầu mẻ trán kéo xuống địa phủ. Giờ người ta còn đuối nước trên những con đường nội thành sau mưa, té hàng rào rì sọt trong lúc leo qua đó ra bãi biển vớt rong về nấu canh, thậm chí ngồi trong nhà gạch trùm mền với vợ (hoặc chồng), bạn cũng gặp nguy vì đập nhân tạo trên núi vỡ gây lũ quét cùng đá lở. À, nhắc tới đập, bạn đừng quên đập thủy điện lủ khủ ở Kỳ Cục, tốt nhất đừng sống ở hạ nguồn. Nhưng thượng nguồn thì toàn núi đá, bạn nên học khỉ cách trèo cây hái trái mà sống. Và sống được hay không tùy vào lâm tặc. Nói chung cũng hên xui.

4. Làm dân cày thì nghèo, nhưng làm quan khổ lắm, phải nuôi heo, chăn bò, bán chuối chiên để xây biệt phủ dát vàng. Để kiếm khoản tiền ngoài lương cho vợ ăn sáng bên Sing, con đi Dubai làm tóc, quan phải làm lụng sút móng chớ không phải vừa, nhưng đây là vinh hạnh lớn, bạn nếu mắc kiếp dân cày thì muốn cũng không được.

Tuyển Tập Thơ - Tháng Hai, 2012

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook






TUYỂN TẬP THƠ

Tháng Hai, 2012






TÔI ĐÃ YÊU NÀNG...

(A-lếch-xan-đơ Xéc-gây-ê-vích Pút-skin)

Dịch: dao_hoa_daochu


Tôi đã yêu nàng: tình yêu, có lẽ,

Vẫn còn đang âm ỉ trong lòng;

Nhưng để tình tôi không bất an nàng nữa;

Tôi không muốn nàng buồn, một chút cũng không...



BÌNH THƠ

(Yến Lan)


Trong một chùm các bài báo về Pushkin, Belinsky đã viết: "Luôn có một cái gì đó đặc biệt quý tộc, nhẹ nhàng, lịch thiệp, ngát hương và thanh nhã trong mọi cảm xúc của Pushkin. Vì vậy, đọc những tác phẩm của ông là một cách tuyệt vời để giáo dục trong mỗi chúng ta một con người..."


Những lời này trực tiếp liên quan đến bài thơ "Tôi đã yêu nàng..."



Download "Tuyển Tập Thơ — Tháng Hai, 2012" đầy đủ (61KB):

http://www.mediafire.com/?ut2sd2981ett31p

http://hotfile.com/dl/148094360/b00e636/philong58_-_tuyen_tap_tho_thang_2_2012.lcd.html


Hướng dẫn cách dùng tủ sách của me(): Tủ sách của Chương trình me()




RẰM THÁNG GIÊNG

(Bác Hồ)

Dịch: Phi Long


Trăng vừa tròn đủ, Rằm tháng giêng,

Sông, nước, trời xuân nối nối liền...






LÁ TRÚT RƠI

(Ôn-ga Béc-gôn)

Dịch: dao_hoa_daochu


Vào mùa thu, ở Mátxcơva, trên các đại lộ,

người ta treo những tấm biển nhỏ với dòng chữ

"Cẩn thận, lá trút rơi"


Mùa thu, mùa thu!..

Mátxcơva mơ màng sương mù, khói

Những cánh sếu bay chấp chới mỏi

Trên những khu vườn sẫm chói lá vàng thau.


Những tấm biển con trên đại lộ đan nhau

Nhắc những người đi qua đi lại,

Vui vẻ trong tay, hay một mình chậm rãi:

"Cẩn thận, lá trút rơi!"...






BAO NHIÊU

(dao_hoa_daochu)


Biết bao nhiêu con đường

Một người phải dấn bước

Mới có thể gọi được

Là một người đàn ông?


Chim trắng phải vẫy vùng

Biết bao nhiêu hải lý

Mới ngủ không mộng mị

Trên bờ cát ấm êm?..






DỌC THÁP CANH

(dao_hoa_daochu và Chim Xanh)


Một anh hề bảo chàng ăn cắp:

"Phải có đường nào thoát khỏi đây,

Biết bao là sự bộn bầy,

Làm ta không thể giải khuây chút nào.

Rượu của ta lũ nhà buôn uống,

Đất của ta làm ruộng dân đào,

Suốt đời chả có đứa nào

Hiểu ra chuyện đấy vì sao mà làm"...


...