Lập Trình Viên II - Chương 4 (Bản đẹp, đầy đủ)

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook







Chương 4: ĐIM-MA
Truyện Lập Trình Viên — Phần II: Em Và Anh





Hình như tôi vẫn đang phân vân, thì mồm tôi đã tự nói:
- Anh Mác-tin bảo, lúc đầu họp nhau được một nhóm, tập chơi; chơi, chủ yếu cố nhại theo băng, thấy xuôi xuôi, thì thích lắm, mặc dù tiếng Anh có bài toàn hát nhại, không hiểu lời; rồi ở trường hễ có dịp này dịp khác, thì luyện kỹ một hai bài rồi lên "biểu diễn"; diễn vài lần, hóa ra cũng hoàn toàn không tệ, được mọi người hâm mộ hẳn hoi. - Tôi thở dài, cắn môi. - Nhưng như thế được một ít, thì chán, không còn thấy có nhiệt tình tập tành gì nữa...
HƯỚNG DẪN CÁCH ĐỌC TRUYỆN "Lập Trình Viên II"

1. Download file "Lap Trinh Vien II - Chuong 4.lcd" [0.56 MB] từ một trong các địa chỉ sau:


2. Chạy Chương trình me() - Nếu chưa có chương trình thông minh này, thì lấy ở đây - Chương trình me(), về cài lên (Chương trình này đã được đăng ký bản quyền, và hoàn toàn miễn phí)

3. Bấm nút [Thư viện]

4. Ở cửa sổ "bướm bay" mới được mở ra, bấm nút [Thêm truyện mới]

5. Mở file "Lap Trinh Vien II - Chuong 4.lcd" vừa download

6. Tìm truyện "Lập Trình Viên II (Chương 4)" trong danh sách truyện, để đọc.
- Rõ rồi! - Giọng thằng Mê-chi-a mừng rỡ; vừa nói, nó vừa cầm ngón cái và ngón trỏ tay phải vào nhau, dứ dứ về phía trước. - Họ không tìm được đường nét sáng tạo riêng!
Thằng Phê-đi-a nhìn nó, miệng đã bắt đầu ngoác ra, nhưng nụ cười dừng ngay ở đấy, rồi chuyển thành giống như một cái nhếch mép rộng, - thằng Giê-nhi-a đang nói bằng giọng nghiêm túc:
- Chuyện này rất khó. Có cái của mình để nói đã khó. Để người khác muốn nghe còn khó nữa. Mình phải biết được thứ hay hơn so với nhiều người. Về bản chất, tự chính mình phải là những người thật hay.
Nó nhìn thằng Phê-đi-a, - đây là kiểu hỏi bằng mắt, rõ ràng hai thằng quen thảo luận với nhau, - thằng kia giống như trong lúc nghe đã đón ý và chuẩn bị xong câu trả lời, nên nói ngay như không cần nghĩ:
- Sợ gì! Khó dễ, thì cũng phải bắt tay vào để có hình dung cụ thể. Phải lao động chứ. Mình sẽ luyện tập. - Nghiêng người, hớt bàn tay trái lên ngang tầm mặt, ngón cái vểnh lên, ngón trỏ duỗi thẳng, như khẩu súng lục, đầu ngón trỏ lồng trong một vòng dây mềm, cuối vòng dây lủng lẳng một cái chìa khóa ống to cồ cộ, nó cười. - Xtu-đi-ô hoàn toàn nằm trong quyền hạn phân phó của chúng ta...





Còn ông "Kinh Kông", nếu như để Phi Long nhận xét, thì sẽ là loại người "Chất thắng văn tắc dã", - khi mà chất phác thì nhiều, còn văn nhã thì ít, thì con người thành ra cục mịch và thô kệch.
Người như thế mà ở vào chỗ thuần phác thì có khi cũng ổn, nhưng nếu lại bị "kẻ đắp chăn - kẻ lạnh lùng", thì sẽ dễ có những biểu hiện đơn giản và cụ thể nhất của sự tức giận, và nếu chuyện đó kéo dài, thì con người ấy dễ trở thành lỗ mãng và ưa mỉa mai.

TIN TỨC - Ngày 20 tháng 9 năm 2014, 11h37'27" trưa

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TIN TỨC MỚI

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 9 năm 2014, 11h37'27" trưa

Không nên địa phương hóa Đài Truyền hình Quốc gia (Ý kiến của cô Kim Tiến):
- Khi được nghe giọng Huế tại bản tin Thời sự của Đài truyền hình Việt Nam, bà cảm thấy như thế nào?
- Tôi không bày tỏ sự bất ngờ hay thán phục. Tôi cho rằng “nhà đài” không nên “mua” lấy sự phức tạp khi đưa thêm một giọng địa phương trên sóng quốc gia. Việt Nam có 54 dân tộc anh em với văn hóa và tiếng nói riêng, mang bản sắc văn hóa vùng miền. Với sự xuất hiện của tiếng miền Nam và giờ là tiếng miền Trung, trên Đài Truyền hình Quốc gia là điều dễ nhìn thấy. Nhà đài không nên địa phương hóa Đài Truyền hình Quốc gia bởi ở mỗi tỉnh đều có đài truyền hình địa phương vẫn đang hoạt động rất đều đặn. Đấy là chưa nói tới, nếu đi sâu vào nghề còn thấy nhiều phức tạp.
- Trước nay, chúng ta có lấy tiếng nói địa phương nào làm chuẩn không?
- Từ lâu nay, chúng ta luôn lấy tiếng Thủ đô (tiếng Hà Nội) làm chuẩn và dùng trên sóng phát thanh hoặc truyền hình quốc gia. Nhưng để phân biệt thế nào là tiếng Hà Nội cũng đã là cả câu chuyện dài trong khi tiếng nói này đang bị lai tạp. Tôi đã thấy có một số phát thanh viên nói giọng Bắc chứ không phải tiếng Hà Nội trên truyền hình bởi họ không được qua những khóa đào tạo, nói và đọc theo bản năng.
Khi nói điều này, tôi biết sẽ có những khán giả cho rằng tôi quá kỹ tính. Nhưng xin thưa rằng, việc này không thể đùa được. Nhà đài chọn phát thanh viên nói giọng Hà Nội chuẩn chính là đã truyền lại cho đời sau sự chuẩn mực trong phát âm tiếng Việt phổ thông. Con cháu chúng ta sẽ không thể biết được tiếng phổ thông phát âm như thế nào là chuẩn nếu chính các thế hệ đi trước không tạo nên quy chuẩn ngay trên Đài Truyền hình Quốc gia. Người làm báo hình, báo phát thanh ngoài việc đưa thông tin còn cần giữ gìn bản sắc ngôn ngữ tiếng Việt ngay từ những cái tin nhỏ nhất... (xem chi tiết)


Đã đến lúc giải mật Hội nghị Thành Đô?:
Hội Nghị Thành Đô là cụm từ nhức nhối đối với người quan tâm tới vận mệnh đất nước có liên quan đến yếu tố Trung Quốc. Hồi gần đây sự đòi hỏi minh bạch hội nghị này ngày một xuất hiện nhiều hơn trong giới sĩ phu cũng như tướng lãnh quân đội Nhân dân Việt Nam.

Bí ẩn vẫn bao trùm Hội nghị Thành Đô

Trong hai ngày 3 và 4 tháng 9 năm 1990 Hội nghị Thành Đô được tổ chức tại Tứ Xuyên quy tụ lãnh đạo cao cấp của hai nước Việt Nam-Trung Quốc cho đến nay vẫn còn để lại trong lòng người dân nhiều câu hỏi về những gì mà hai bên bàn luận. Những khuôn mặt phía Việt Nam như Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Đỗ Mười, và Phạm Văn Đồng, cố vấn ban chấp hành Trung ương Đảng. Phía bên kia là Giang Trạch Dân, Tổng bí thư đảng cộng sản Trung Quốc cùng với Lý Bằng, Thủ tướng Quốc vụ viện Trung Quốc.
Qua hình ảnh, những cái bắt tay đi kèm những nụ cười cho biết họ vừa bàn thảo những sự kiện quan trọng nhưng không ai được đọc hay nghe những gì mà hai bên thỏa thuận bên trong hội nghị. Từ đó đến nay, sự bí mật, hay nói đúng hơn là bưng bít vẫn bao trùm câu chuyện Thành Đô như một vùng cấm của người cộng sản mặc dù nội dung của nó liên quan đến vận mệnh quốc gia dân tộc.

Tờ Thời báo Hoàn Cầu và Tân Hoa Xã vừa cùng nhau công bố những chi tiết mà hai cơ quan này gọi là sự thật về “Kỷ Yếu Hội Nghị” trong những ngày vừa qua với những câu chữ như sau:

"Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản, Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam đề nghị phía Trung Quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam sẽ cố gắng hết sức mình để vun đắp tình hữu nghị vốn lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao Trạch Đông và Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã dày công xây đắp trong quá khứ. Và Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây...
"Phía Trung Quốc đồng ý và đồng ý chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để Đảng Cộng sản Việt Nam giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc.”
(đọc tiếp)
- tin tức ngày 21 tháng 9 năm 2014 gái học yếu luận tám nguyên tắc đẽo gái mạng - hôm nay - giá vàng giá xăng chứng khoán vn-index - tin mới tin nóng tin nhanh tin 24h tin tức 24h tin tức mới tin tức trong ngày tin tức online tin tức hôm nay tin tức ngày hôm nay báo mới - Google Dich Dich Tu Tieng Anh Dich Tu Dien Anh Viet Dich Tu Dong Tren Google Trang Dich Tu Dong Vietgle Dich Tu Dong Dich Tieng Anh Tu Dong Dictionary Viet Anh Tra Tu Dien Anh Viet Google Dich Anh Viet Kim Tu Dien Anh Viet Pho Viet Anh English Vietnamese Dictionary Phim 7 Vien Ngoc Rong Game 7 Vien Ngoc Rong Hinh 7 Vien Ngoc Rong Truyen 7 Vien Ngoc Rong Game Bay Vien Ngoc Rong Truyen Bay Vien Ngoc Rong Phim Bay Vien Ngoc Rong Xem Phim Dragon Ball - Đại Tướng Võ Nguyên Giáp Lễ Tang Truy Điệu An Táng Quảng Bình 30 Hoàng Diệu Linh Cữu - nga ukraine crimea putin donetsk kharkiv - trung quốc hoàng sa trường sa giàn khoan
“Đóng góp của đội ngũ trí thức của Việt Nam chưa cao bằng các: Đội ngũ trí thức Việt Nam có những đóng góp to lớn cho sự nghiệp xây dựng và phát triển đất nước. Thế giới hiện nay đang chuyển từ kinh tế công nghiệp sang kinh tế tri thức. Vai trò cốt lõi là tri thức và công nghệ trong mối quan hệ hữu cơ với đội ngũ... (đọc tiếp)

Người Việt sống tại Đức có thể phải ngồi tù 3 năm vì ăn thịt mèo: Tran Qui đang phải chịu sự điều tra của cảnh sát Đức để làm rõ hành động ngược đãi độc vật dã man sau khi người đàn ông này đã giết chết và làm thịt con mèo của nhà hàng xóm. Theo Daily Mail, Tran Qui, người đàn ông gốc Việt sống tại thị... (đọc tiếp)

Vụ giang hồ Bình Dương đấu súng với cảnh sát: Long “gà” ra đầu thú: (Dân trí) - Tối 19/9, Lưu Minh Long (25 tuổi, tức Long “gà” ngụ thị xã Thuận An, Bình Dương), nghi can trong nhóm người nổ súng bắn đối thủ đá gà và chống trả lực lượng cảnh sát đã ra đầu thú. >> Vụ 100 cảnh sát bắt nhóm giang hồ xả súng: Triệu tập... (đọc tiếp)

Bắn súng Việt Nam hụt HCV đáng tiếc tại Asiad: (Dân trí) - Nếu may mắn hơn, xạ thủ Nguyễn Hoàng Phương có thể đã mang về tấm HCV ở nội dung 50m súng ngắn tự chọn nam (cá nhân). Dù chỉ giành HCB, nhưng đây cũng là một thành tích rất đáng khen ngợi với cá nhân Hoàng Phương cũng như... (đọc tiếp)

Phát hiện kẻ đột nhập, Nhà Trắng sơ tán khẩn cấp: ANTĐ - Nhân viên Nhà Trắng đã được sơ tán khẩn cấp vào ngày 19-9 sau khi một kẻ đột nhập nhảy qua hàng rào để vào bên trong. Lần đầu Mỹ không kích phiến quân IS gần Baghdad · Bộ Ngoại giao Nga mỉa mai Tổng thống Obama “nghèo” kiến thức... (đọc tiếp)

Khủng hoảng Ucraina sẽ kết thúc ngay khi Châu Âu bị cắt khí đốt

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Khủng hoảng ở Ucraina sẽ kết thúc ngay khi Châu Âu không còn khí đốt
Nếu đáp trả các biện pháp trừng phạt hơn nữa, tổng thống Nga Vladimir Putin sẽ cắt cung cấp dầu mỏ và khí đốt cho châu Âu, cuộc khủng hoảng Ucraina sẽ kết thúc ngay lập tức, còn Liên minh châu Âu sẽ quay lưng lại với Hoa Kỳ, cựu trợ lý bộ trưởng tài chính, đồng thời là nhà bình luận chính trị và kinh tế Paul Roberts cho biết.
"Tình hình ở Ucraina là một công cụ mà Washington sử dụng để phá hoại quan hệ quốc tế. Các biện pháp trừng phạt là bước khiêu khích tiếp theo dẫn đến chiến tranh", - Robertsnói. Theo ông, các nhà lãnh đạo châu Âu đã không phải ngẫu nhiên áp đặt các biện pháp trừng phạt của họ đặc biệt đối với các công ty dầu mỏ của Nga, nhưng không hề đụng chạm đến các công khí đốt, bởi vì họ là hoàn toàn phụ thuộc vào các công ty khí đốt này, cổng thông tin Examiner.com đưa tin (bản dịch được cung cấp bởi Trung tâm chính sách hiện hành).

Roberts đã cảnh báo rằng nếu Nga quyết định cắt nguồn cung cấp khí đốt tự nhiên, "Châu Âu sẽ sụp đổ", thiếu hydrocacbon của Nga, châu Âu "sẽ không thể trải qua nổi mùa đông,ngành công nghiệp của nó đang tăng trưởng, và điều này sẽ là sự kết thúc cho tất cả, và đồng thời sẽ là chấm dứt tất cả những tai họa ở Ucraina”.

Ông cũng nhấn mạnh rằng mục tiêu chính của cuộc chiến tranh kinh tế của Hoa Kỳ với Nga ở Ucraina là để bảo vệ đồng dollar và cố gắng không để cho thế giới áp dụng một loại tiền tệ thay thế trong thương mại, bán các nguồn năng lượng và ổn định chung. Tuy nhiên,các biện trừng phạt thực sự chỉ buộc Nga và Trung Quốc để đẩy nhanh các kế hoạch chung xây dựng hệ thống tài chính mới nhằm làm suy yếu quyền bá chủ của đồng USD trong hầu hết các lĩnh vực của thương mại thế giới.

Như tiến sĩ Roberts nhấn mạnh, vấn đề tại sao Nga đã cho phép cuộc khủng hoảng Ucraina kéo dài lâu đến thế, tại sao Moscow không sử dụng binh lính để can thiệp vào tình hình ở phía Đông của Ukraine, và cũng không gây áp lực lên những người châu Âu với dự hỗ trợ của đòn bẩy năng lượng, là một bí ẩn chính trị, mà câu trả lời cho nó chỉ mỗi tổng thống Vladimir Putin biết. Roberts bày tỏ tin tưởng rằng mối đe dọa tiềm năng cắt cung cấp khí đốt và dầu mỏ hiện nay đang được xem xét ở châu Âu không chỉ là khả thi, mà còn là không thể tránh khỏi nếu châu Âu sẽ tiếp tục theo đuổi chính sách của Mỹ hiện đang tiến hành cuộc chiến tranh kinh tế bằng bàn tay của những người khác.

Quan hệ giữa Nga và phương Tây đã trở nên xấu đi do tình hình ở Ucraina. EU đã áp đặt lệnh trừng phạt mới chống lại nước Nga, đối với các ngành lĩnh vực tài chính, dầu mỏ và quốc phòng của nền kinh tế. Danh sách các cá nhân chịu các biện pháp trừng phạt cũng được mở rộng. Hoa Kỳ cũng áp đặt lệnh trừng phạt mới đối với các công ty lớn nhất củaNga, như Gazprom, Lukoil, Sberbank, VTB, tổng công ty nhà nước "Rosteh" và nhữngcông ty khác.

Tổng tập Chuyện cười "Phi Long và đồng đội"

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

A-đam và E-va đang nô đùa trong vườn địa đàng, thì Chúa Trời gọi:
— Lũ trẻ của ta, ta có hai món quà cho các con, nhưng các con phải tự quyết định ai sẽ nhận quà nào... Món quà đầu tiên: đái đứng...
A-đam lập tức hét ầm lên, nhảy nhót, thậm chí cộc cả đầu vào thân cây, quả quyết là mình vô cùng khát khao, thậm chí cả cuộc đời đã luôn ước mơ được đái đứng. E-va thấy ước vọng quá thế, bèn nhường bạn.
Thế là A-đam chạy lung tung khắp vườn, vui mừng, hoan hỉ, nhảy nhót, la hét, và... tè lên tất cả mọi thứ! Lên cây, lên những bông hoa, lên từng con sâu, và đơn giản là lên mặt đất.
E-va vẫn ngoan ngoãn đứng bên cạnh Chúa Trời... Và họ cùng im lặng nhìn cảnh tượng điên rồ kia... Rồi E-va nhỏ nhẻ:
— Cha của con, vậy còn món quà thứ hai thì là?..
— Não, E-va... Não..!
— Cảm ơn ch...
— Nhưng... ta buộc phải cho nốt A-đam bộ não, nếu không nó sẽ bôi bẩn tất cả mọi thứ ở đây.

o0o

Một nhà thôi miên nổi tiếng biểu diễn tại một trung tâm an dưỡng dành cho người cao tuổi. Ông tuyên bố:
— Hôm nay tôi sẽ đưa các vị vào một trạng thái xuất thần; tôi sẽ thôi miên tất tần tật, mọi người, bất cứ ai đang có mặt ở trong đại sảnh này.
Mọi người đều bị kích động và hồi hộp. Nhà thôi miên rút từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ bỏ túi cổ, lấp lánh tuyệt đẹp.
— Bây giờ, tôi muốn mọi người đều chăm chú nhìn vào chiếc đồng hồ cổ này. Đây là chiếc đồng hồ vô cùng đặc biệt. Nó đã ở trong gia đình tôi suốt sáu thế hệ.
Ông nhẹ nhàng đung đưa chiếc đồng hồ từ trước ra sau, từ sau ra trước... và cất giọng du dương:
— Dõi theo chiếc đồng hồ, dõi theo chiếc đồng hồ...
Đám đông dường như đã bắt đầu bị thôi miên và cũng đang bắt đầu lắc lư về phía trước, về phía sau... giống như chiếc đồng hồ, theo ánh sáng lập lòe phản chiếu từ bề mặt bóng loáng của nó. Hàng trăm cặp mắt đang dõi theo chiếc đồng hồ đung đưa... bất ngờ, nó trượt ra khỏi những ngón tay của nhà thôi miên và rơi xuống sàn, vỡ tan tành.

Chuyện kể sau 40 năm (Khánh Ly) - [Bản đầy đủ]

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUYỆN KỂ SAU 40 NĂM
(Khánh Ly)

1.
Đó là năm 1964, tôi và các con đang ở thành phố Dalat. Tôi vừa 18 tuổi, hai con, một gái, một trai. Ba mẹ con sống với nhau hồn nhiên như cây cỏ trong ngôi nhà hai từng rộng lớn vắng người, trên một ngôi đồi mà người ở đó gọi là đồi Miên — tên ông nội hai đứa nhỏ. Nhà không cổng ngõ, không hàng rào, đồi rộng thênh thang, từ hông nhà ngó xuống, là một thung lũng nhỏ xanh rì, nhìn mông ra xa thấp thoáng đâu đó mầu đỏ của ngói bên cạnh những vườn trồng rau quả xanh ngắt, tiệp với màu của lá cỏ. Nổi lên trên màu xanh mượt mà như tấm áo dạ hội bằng nhung, tôi có thể biết được đó là những vườn hoa.
Thuở đó, Dalat đẹp lắm. Người ta bảo Dalat đẹp bởi có 4 mùa giống như Hà Nội nên con gái Dalat tuy ít người xuất sắc nhưng ai nấy đều xinh xắn với nước da trắng hồng, mái tóc đen dày óng mượt. Tất cả đều vô tư, hồn nhiên và hiền lành. Các bà bán hàng trong chợ, dù là bán mắm cá, cũng mặc áo dài, bán đậu hủ rong cũng áo dài, bán ngô nướng lúc nửa khuya, bán mì Quảng, xôi gà cũng áo dài, hai má cứ ửng hồng lên bên cạnh bếp lửa...

2.
Ngày di cư tôi, tôi mới 9, 10 tuổi. Chưa kịp làm quen với Sài Gòn, còn đang lạ lùng với cách nói cười rộn ràng rất Nam kỳ, còn thích thú xé tờ giấy một đồng làm hai, gọi là 5 cắc đủ mua một ly đá nhận xi-rô, đã theo gia đình lên Dalat. Đó là năm 1956. Bố tôi — tức dượng nếu gọi theo tiếng miền Nam, tôi gọi dượng bằng bố theo lời mẹ tôi dặn — làm việc ở Ty cảnh sát Dalat. Gia đình tôi ở một biệt thự khu Chi Lăng. Căn nhà nằm lưng chừng con dốc ngắn và tất cả đều xây một kiểu giống nhau. Tôi chưa bao giờ đi hết con dốc đó để biết còn gì phía sau vì tôi bắt đầu đi học.
Trường tiểu học Phan Chu Trinh nằm ngay một ngã tư. Trước mặt nó là khu đất trống có con đường nhỏ dẫn vào đồi Bà Miên, nơi mà ít năm sau này, lại chính là nơi mẹ con tôi ở. Con đường đó cũng đưa vào trường Đại Học Quân Sự và khoảng đất trống trước mặt trường Phan Chu Trinh năm nào nay đã xây đầy những biệt thự của các ông Tướng. Căn đầu tiên là nhà của tướng Thái Quang Hoàng, cách 2 căn là tướng Đỗ Cao Trí. Tôi vào học lớp một vì chuyển qua chương trình Việt, nên chẳng hiểu gì cả, thậm chí không biết đọc tiếng Việt, trong khi chị tôi, chị Lệ Yến, lại được bố mẹ tôi cho học tại trường Domaine de Marie, chương trình Pháp-Việt...

Người Cá (A. R. Ben-lai-ép)

3 ý kiến, và ý kiến từ facebook

NGƯỜI CÁ
(Ben-lai-ép, A-lếch-xan-đrơ Ra-man-nô-vích)

MỤC LỤC
Chương I: Con Quỷ Biển xuất hiện
Chương II: Âm mưu thâm độc của Du-rít-ta
Chương III: Bác sĩ Xan-va-to
Chương IV: Mưu kế xảo quyệt của Krít-xtô
Chương V: Người-cá Ích-chi-an-đrơ
Chương VI: Cuộc gặp gỡ bất ngờ
Chương VII: Ích-chi-an-đrơ vào thành phố
Chương VIII: Làm quen với Gút-ti-ê-rê
Chương IX: Một người bạn mới
Chương X: Đến trang trại Đô-lơ-rét
Chương XI: Người tù kỳ lạ
Chưong XII: Ích-chi-an-đrơ thoát nạn
Chương XIII: Người cha mới xuất hiện
Chương XIV: Người mất trí thiên tài
Chương Kết: Vĩnh biệt Gút-ti-ê-rê

— Có nghe thấy tiếng hú không? Chắc là nó xuất hiện đấy!
— Tôi chẳng nghe thấy gì cả. — Người thợ quỳ gối lắng nghe và khẽ đáp lại.
Tiếng tù và và tiếng hú lại đột nhiên phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Nghe tiếng đó, người thợ lặn bỗng sụp xuống.
— Đúng là nó rồi! — Anh nói với giọng run rẩy và hoảng sợ.
Đám thợ lặn đã tỉnh giấc. Họ lê tới chỗ có ánh đèn, dường như muốn tìm sự che chở trong những tia sáng vàng vọt của nó. Họ ngồi chen chúc nhau và lắng nghe với vẻ mặt căng thẳng. Tiếng tù và và tiếng người hú từ xa còn vọng lại một lần nữa, sau đó mất hẳn.
— Nó đấy...
— Con Quỷ Biển! — Họ thì thào.
— Chúng ta không thể ở lại đây được!
— Cá mập cũng không đáng sợ bằng...

...

Có nên lấy vợ không?

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CÓ NÊN LẤY VỢ KHÔNG?

Tôi có một người bạn có một suy nghĩ chưa lần nào thấy thay đổi, là nếu một người có khả năng (mỹ quan, kỹ thuật, tài chính...) để sinh hoạt tình dục một cách tử tế thì sẽ chẳng bao giờ mà lại chịu chấp nhận sinh hoạt theo lối cải cách hành chính tiếp dân một cửa, sinh hoạt đi sinh hoạt lại với cùng một đối tượng duy nhất tới hàng trăm, thậm chí hàng ngàn lần cả, — "Trâu bò nó cũng không bét be, nhếch nhác đến như thế!"

Có thể anh không hiểu gì về Tình Yêu?
Nhưng chuyện này, nếu bình luận, thì chắc là để dành cho những người khác, — tôi biết anh này hiểu cặn kẽ được từ Cơ học Lượng Tử cho đến Thuyết Tương Đối, nghe cặn kẽ được từ Bách cho đến Trai-kốp-xki, đọc cặn kẽ được "Chiến tranh và hòa bình" bằng tiếng mẹ đẻ của Tôn-xtôi, thẩm âm cặn kẽ được vần điệu niêm luật trong thơ Lý Bạch, xem cặn kẽ được tranh Lê-ô-nác-đô đa Vin-tri... có thể Tình Yêu quả thật là thứ còn bí hiểm hơn, nhưng dù thế nào thì tôi vẫn hình dung không mấy khó khăn là tôi sẽ không có được một cảm giác tiện nghi cho lắm khi phải bình luận chuyện "hiểu — không hiểu" của loại người như vậy.
Anh này ở nhà còn có một cái giường to và tròn xoe, tròn chính xác, và bán kính được tính toán chi tiết sao cho anh có thể nằm ở trên đấy đúng theo cái đồ hình tỉ lệ vàng của Lê-ô-nác-đô đa Vin-tri, anh bảo tôi đấy là tư thế hài hòa nhất, và nằm như thế mà ngủ, chân khí lưu thông, mùa nóng anh không cần phải bật quạt, mùa đông anh không cần phải đắp chăn. Tôi phục lăn, và đã sắp đi đặt đóng giường, nhưng đang định hỏi cụ thể xem nếu nằm đúng theo hình vẽ ấy thì có được mặc quần xịp hay không, thì có một cô bạn cũ kể tôi nghe là những lúc ở nhà, mùa nào thức nấy, anh chả bao giờ là không bật máy lạnh, hay máy sưởi cả...

Nhưng tôi lại lan man, — tình dục cụ thể quá, tình yêu lại tít mít quá, mà thực ra tôi đang định nói đến một chuyện đỡ cực đoan hẳn hơn. Nên hẵng cứ coi như tôi đã thu xếp xong vấn đề "tình yêu — tình dục", và sẽ nói tiếp chuyện "lấy vợ".

Có những người bảo:

Sống khốn khổ trong lòng bôxit Tân Rai

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

clip_image001TT - Bầu không khí xung quanh nhà máy alumin (Tổ hợp bôxit - nhôm Tân Rai, huyện Bảo Lâm, tỉnh Lâm Đồng) đặc quánh mùi trứng thối và nhiều mùi khó chịu khác. 


clip_image002

Bùn đỏ vương vãi lên bề mặt bờ hồ, chỉ cần mưa lớn là bị rửa trôi và chảy tràn ra ngoài - Ảnh: M.Vinh

              

Vì sao tôi hút thuốc (bản dịch mới)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

VÌ SAO TÔI HÚT THUỐC
(An-tốp S.)

Có lẽ nào một người mà biết kính trọng bản thân mình lại sẽ đi hỏi xin tiền của những người qua lại? Không bao giờ. Ngay cả nếu như không có năm kô-pếch để đi tàu điện.
Khi một người có gánh nặng trong lòng, liệu anh ta có nói về nỗi bất hạnh của mình với một người ngoài cuộc hay không? Không, sẽ không nói.
Thế có ai trong chúng ta, những người hút thuốc, lại chưa từng hỏi xin thuốc của những người hoàn toàn không quen biết?
Diêm à? Người ta hỏi xin ở khắp mọi nơi bằng tất cả các thứ tiếng: "Xin lỗi anh, anh có diêm không ạ?.." Và một người sẽ tìm được bao diêm, đánh diêm. Anh ta đưa hai tay cầm que diêm đang cháy lại gần gương mặt một người không quen biết. Trong một khoảnh khắc nào đó bàn tay họ chạm vào nhau, gìn giữ ngọn lửa nhỏ.
Rồi cả người này cũng sẽ được hỏi xin lửa châm thuốc, và anh ta chìa ra điếu thuốc đang cháy.
Và một lần nữa trong một giây bàn tay của những người không quen biết lại gặp nhau.
Sẽ tiếp tục như vậy, khi mà tất cả những người mà hút thuốc còn chưa châm xong thuốc. Và những sợi dây xích nhỏ làm bằng những ngọn lửa bé tí xíu cứ nối tiếp nhau trên khắp trái đất. Bởi vì người ta hút thuốc ở Châu Âu và Châu Á, Châu Phi và Châu Úc, Nam và Bắc Châu Mỹ.
Mà khi bàn tay mọi người còn đụng vào nhau, gìn giữ ngọn lửa nhỏ, — sẽ chẳng có điều gì tồi tệ xảy ra trên trái đất cả.
Chỉ vì vậy mà tôi không bỏ hút thuốc. Nhỡ có ai đó sẽ hỏi: "Anh có lửa không?.." thì sao.

Lập Trình Viên II - Chương 3 (Bản đẹp, đầy đủ)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook






Chương 3: PHI LONG
(Truyện Lập Trình Viên - Phần II: Em Và Anh)





HƯỚNG DẪN CÁCH ĐỌC TRUYỆN "Lập Trình Viên II"


1. Download file Lap Trinh Vien II - Chuong 3.lcd (0.39 MB) từ một trong các địa chỉ sau:


http://www.mediafire.com/?a73848rs4go3bcb

http://goo.gl/hDxVK


2. Chạy Chương trình me() - Nếu chưa có chương trình thông minh này, thì lấy ở đây - Chương trình me(), về cài lên (Chương trình này đã được đăng ký bản quyền, và hoàn toàn miễn phí)


3. Bấm nút Thư viện


4. Ở cửa sổ "bướm bay" mới được mở ra, bấm nút Thêm truyện mới


5. Mở file Lap Trinh Vien II - Chuong 3.lcd vừa download


6. Tìm truyện Lập Trình Viên II (Chương 3) trong danh sách truyện để đọc

Chuyện người tình Trung Hoa

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUYỆN NGƯỜI TÌNH TRUNG HOA
(dao_hoa_daochu)

Đối với một người thích viện dẫn châm ngôn, vả còn là người Việt Nam, thì không biết tiếng Trung Hoa quả là một sự thiệt thòi lớn. Anh Lãn cảm thấy rất rõ điều đó khi bắt đầu viết Chương Hai, truyện Lập Trình Viên II.
— Thế này thật là đáng sợ quá đi! — Anh vừa nói vừa thở khó nhọc (anh Lãn quyết bỏ thuốc lá, nên những lúc nghĩ ngợi, hoặc "tâm trạng", không có bạn Ni-cô-tin vào trong mạch máu an ủi vuốt ve, anh thường gặp phải triệu chứng hơi khó thở). — Kinh khủng thật đấy! Èo, một người đẹp giai phóng khoáng ngoan hiền thủy chung như mình mà lại không biết tiếng Trung Hoa thì khác gì là chim không cánh?! Còn viết với lách nỗi gì chứ?! Xếp xó thôi!
Anh quyết định bằng mọi cách khắc phục tính lười vốn vẫn được tự đánh giá là năng khiếu bẩm sinh của mình để học tiếng Trung Hoa. Nhưng vì chất lười thiên bẩm sau nhiều năm tu dưỡng đã sắp trở thành một thứ thần khí uyên nguyên, nên dù quyết tâm lắm lắm, anh vẫn đành phải bỏ đi một sở thích, cũng vẫn luôn được tự đánh giá là năng khiếu bẩm sinh của mình, là sở thích tự học.

Xắn tay mở khóa động đào
Rẽ mây trông tỏ lối vào Thiên Thai

Đám thiết bị mạng bẩn bụi thời gian nhà anh Lãn lâu lắm rồi mới lại có dịp nháy xanh nháy đỏ tưng bừng.
Anh Lãn online, — bắt đầu tìm kiếm giáo viên.

*

Hà Nội.
Mùa Thu.
Buổi trưa.
Anh Lãn đang ngồi nhấm nháp cà-phê ét-xprét-xô, hút xì-gà, nhìn lá rơi — một lúc mà không có lá nào rơi, thì tự cầm cái que dài, chọc một cái, cho rơi, — ngâm nga:

Rượu ngon, thì sẵn đấy,
Gái xấu, đã làm sao?
Đèn tắt, ngói gianh lẫn,
Chả yêu, cũng thích nào!

Trường Sa của chúng ta sẽ bị uy hiếp

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Nguyễn Trọng Vĩnh

Khi Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dươg 981 vào thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của chúng ta, nhân dân ta phẫn nộ đấu tranh quyết liệt, báo chí dư luận thế giới phê phán như tát nước vào mặt Trung Quốc, tiếc rằng lãnh đạo Việt Nam đã bỏ lỡ cơ hội kiện Trung Quốc. Rát mặt quá, giới cầm quyền Trung Quốc tạm rút giàn khoan đi nơi khác để tình hình lắng dịu xuống. Nhưng âm mưu của Trung Quốc đối với Biển Đông không thay đổi, họ vẫn dựa vào cái “lưỡi bò” phi lý, phi pháp của họ để tuyên bố chủ quyền biển, đảo của họ trong đó và họ vẫn từng bước lặng lẽ tiếp tục hành động...

Trung Quốc là kẻ cướp đất, cướp biển, Việt Nam là nạn nhân, Trung Quốc là kẻ mạnh, đặc phái viên của TBT Nguyễn Phú Trọng đi cầu hòa là ở thế yếu. Thông thường thì trong đàm phán, kẻ mạnh thường áp đặt điều kiện cho kẻ yếu. Ví dụ như trong đàm phán về lập lại quan hệ bình thường ở Thành Đô, do Việt Nam ở thế yếu nên sau khi đoàn về, phía lãnh đạo ta không còn đả động gì đến cuộc xâm lược của Trung Quốc vào các tỉnh biên giới của ta năm 1979, đến cuộc đánh chiếm điểm 1509 trong huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang. Không truy tặng liệt sĩ cho bộ đội chiến đấu hy sinh năm ấy và 64 cán bộ chiến sĩ hy sinh năm 1988 ở Gacma. Không ai chăm sóc mồ mả và hương khói cho các liệt sĩ, sau đó là Bộ Trưởng Ngoại giao đầy tài năng Nguyễn Cơ Thạch đã sớm biết rõ dã tâm của Trung Quốc, mất chức.

Đối với “đặc phái viên” Lê Hồng Anh, phía Trung Quốc có nêu điều kiện gì không thì không biết. Trong hội đàm với Lưu Vân Sơn, đặc phái viên Lê Hồng Anh cầm giấy đọc, nội dung những gì thì không được biết. Sau đó Lưu Vân Sơn phát biểu, khi hội kiến TBT Tập Cận Bình thì Tập Cận Bình cũng phát biểu.

Qua báo chí công khai của cả ở Việt Nam và Trung Quốc, tổng hợp lại phát biểu của hai nhà lãnh đạo Trung Quốc cơ bản không có gì mới, chủ yếu vẫn là những câu phỉnh phờ, mê hoặc, “ăn người’ lâu nay họ từng nói, nào là: Trung Quốc rất tôn trọng Việt Nam, là hai nước láng giềng không tránh khỏi “va chạm” (!), vấn đề chính là xử lý như thế nào..., mâu thuẫn ở Nam Hải (Biển Đông) song phương đàm phán tìm giải pháp mà hai bên có thể chấp nhận được, hợp tác cùng khai thác, cùng là Đảng Cộng sản lãnh đạo, cùng có mục đích xây dựng Chủ nghĩa xã hội, cần thường xuyên giao lưu trao đổi ý kiến, lấy đại cục quan hệ Trung - Việt làm trọng, giữ gìn truyền thống hữu nghị giữa hai nước, kiên trì phương châm 16 chữ và 4 tốt, hai bên quan tâm định hướng dư luận nhân dân hai nước...

Thử phân tích xem những nhà lãnh đạo Trung Quốc nói như trên có thật không và có ý gì?

- Trung Quốc rất tôn trọng Việt Nam

Trên sông truyền hịch

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook






TRÊN SÔNG TRUYỀN HỊCH
(Tiểu thuyết lịch sử - Hà Ân)





I





Trần Quốc Tuấn sực tỉnh dậy từ cuối canh tư. Ông nằm yên lặng trong khung cảnh thân thiết quen thuộc.

Ngoài kia, trời còn tối. Gió từ rừng Yên Tử thổi về tràn ngập hương xuân. Trong căn phòng, mùi trầm đốt đêm trước vẫn còn thoang thoảng gợi lên một phong vị tết sắp tàn. Trần Quốc Tuấn từ từ ngồi dậy. Vị tướng già nghiêng đầu lắng nghe. Gà chưa gọi sáng, nhưng côn trùng đã thôi rền rĩ từ lâu. Xa xa, dòng Lục Đầu đưa vẳng lại tiếng nước thủ thỉ mùa sông cạn. Không gian thanh bình làm cho Trần Quốc Tuấn bất giác thấy khoan khoái hẳn người. Ông kéo tấm chăn trùm hờ lên ngực và rung đùi ngâm khe khẽ:

Trước mắt việc đi mãi
Trên đầu già đến rồi
Chớ tưởng xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua, sân trước, một nhành Mai

(Thơ của nhà sư Mãn Giác đời Lý, viết bằng chữ Hán. Ở đây tác giả dùng bản dịch của Ngô Tất Tố để các em hiểu được. Một số câu thơ văn trong tập này cũng dùng các bản dịch với tinh thần như vậy.)

Trần Quốc Tuấn ngâm lại hai câu thơ cuối. Ông đặt cả tình cảm của mình vào từng tiếng thơ buông chậm rãi... Trần Quốc Tuấn mỉm cười, vươn vai. Ông bước xuống sập, với tay lấy chiếc áo cừu trắng, khoác hờ lên vai và lại gần cửa số đẩy tung hai cánh ra. Vị tướng già say sưa ngắm đêm xuân Vạn Kiếp thăm thẳm, trong khi ông triền miên nhớ lại ba ngày tết dọc đường vừa qua.

Từ nhỏ đến giờ, đã năm mươi tư lần tết đến với Trần Quốc Tuấn. Tết đến với ông ở Phụng Kiền trong thành Thăng Long, tết đến với ông ở trang trại An Sinh, ở thái ấp Vạn Kiếp. Những cái tết đến với ông giàu sang nhàn nhã của đời sống một vị thân vương quyền bá bậc nhất đất nước. Nhưng ba ngày qua, Trần Quốc Tuấn không đón xuân trong khung cảnh quen thuộc từ tấm bé của mình. Đêm trừ tịch, vị tướng già rời kinh thành về Vạn Kiếp. Ông ăn tết dọc đường. Mặc dù đoàn quân hộ vệ của ông đông hàng trăm người, mặc dù voi ngựa trẩy nườm nượp làm huyên náo cảnh quê, Trần Quốc Tuấn vẫn nhận ra nhiều điều mới lạ về cảnh tết và đời sống của trăm họ ở các làng xóm ven đường cái quan từ Thăng Long về Vạn Kiếp qua lộ Khoái, lộ Hồng. Những điều mới nhận thấy ấy đã khiến ông ngẫm nghĩ thâu đêm.

Tuổi Mười Bảy - Phần Một (Cả bộ 3 phần)

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TUỔI MƯỜI BẢY

(Tiểu thuyết - Ghéc-man Mát-vê-ép)


Tiễn đưa bằng mắt những chiếc lá sột soạt trên mặt đường nhựa, Kôn-xtan-chin Xê-mi-ôn-nô-vích thong thả bước đi trên quảng trường.


"Tháng mười đã bắt đầu. Bứt những chiếc lá vàng từ những cành cây, nó hào phóng gửi chúng cho đất, một cách chăm chút kéo mền đắp cho thảm cỏ trong mùa đông. Do sai lầm những chiếc lá đã rơi lên đường nhựa, và gió đã đuổi chúng theo đường phố, không biết, làm thế nào để xếp chúng vào chỗ", — anh sáng tác trong đầu.


Nhiều cô gái có thể viết như thế: Ác-xen-nốp-va, Xmia-rnốp-va, I-va-nốp-na, A-lếch-xê-ép-na.


"Đây đã là những ngày cuối cùng cây cối diện những bộ đồ lộng lẫy. Những chiếc lá theo nhau rời cành và run run rơi xuống. Lần cuối gió chơi đùa với chúng. Nó lật chúng lên, ngưỡng mộ màu sắc rạng rỡ, rồi tóm lấy và tha lôi đi đâu đó trên mặt đường nhựa. Những chiếc lá xào xạc buồn rầu, vĩnh biệt tên gió xỏ lá".


Sa-rin-na, E-ra-phê-ép-va, Kô-xin-xkai-a có thể viết như thế. Thế còn, còn Kráp-tren-kô sẽ viết thế nào?


"Trận gió tháng mười tức giận lột bỏ những bộ quần áo lởm. Màu sắc sáng sủa của lá chỉ có thể lừa dối những người cả tin. Những chiếc lá chẳng cần gì cả sất: không mặt trời, không không khí, không mưa. Chúng không nuối tiếc rời khỏi cành cây và vô cảm nằm xuống trên mặt đất. Lá chết."


Kôn-xtan-chin Xê-mi-ôn-nô-vích đã đến trường sớm nửa giờ trước khi giờ học bắt đầu. Lên lớp của mình, anh thấy tất cả đều có mặt, trừ La-ghin-nốp-va, Ác-xen-nốp-va và Chi-khô-nốp-va. Ở sau bàn giáo viên Nhi-na Sa-rin-na đang đứng mặt đỏ bừng và thuyết phục những người đang tụ tập một chuyện gì đấy. Thấy thày giáo xuất hiện cô gái im bặt.


— Các em đang làm gì đấy? Họp à?..


Download truyện "Tuổi Mười Bảy" — Phần Một, đầy đủ:


Bản tiếng Việt (889KB):

http://www.mediafire.com/?wj2u402xz8a2mzu

http://tiny.cc/pxdxfw


Bản song ngữ "Việt — Nga" (2MB):

http://www.mediafire.com/?f1a86qhqk0m3fqo

http://tiny.cc/wwdxfw


Hướng dẫn cách dùng tủ sách của me(): Tủ sách của Chương trình me()

Không có lý do trì hoãn việc kiện Trung Quốc

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Không có lý do trì hoãn việc kiện Trung Quốc
Sau khi Trung Quốc đưa giàn khoa HD981 vào vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam, báo chí trong nước và quốc tế đã đề cập nhiều đến việc Việt Nam sẽ sử dụng biện pháp pháp lý. Song song đó, ít nhất đã có hai yêu cầu chính thức từ người dân Việt Nam yêu cầu nhà nước Việt Nam kiện Trung Quốc ra tòa.
Đó là tuyên bố (1561 chữ ký) trên Bauxite lên án Trung Quốc và yêu cầu nhà nước Việt Nam kiện Trung Quốc ra tòa: http://www.boxitvn.net/bai/27715. Đó là lá thư yêu cầu lãnh đạo Việt Nam kiện Trung Quốc ra tòa ngày 26/5/2014. Thư đã gửi đến văn phòng của ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Nguyễn Sinh Hùng, và ông Trương Tấn Sang cùng danh sách 3711 chữ ký:https://www.danluan.org/tin-tuc/20140528/le-trung-tinh-nguyen-quang-a-gui-thu-loi-cam-on-va-y-nghia-cua-tung-chu-ky. Đến hôm nay số chữ ký vẫn tăng lên và đang là 4435.

Tuy nhiên hơn một tháng sau ngày Trung Quốc rút giàn khoan, việc kiện Trung Quốc không còn được nhắc đến trong báo chí trong nước. Các hoạt động ngoại giao của Việt Nam gần đây, đặc biệt là chuyến thăm Trung Quốc của ông Lê Hồng Anh với mục tiêu “thúc đẩy mối quan hệ giữa hai đảng” càng cho thấy khả năng Việt Nam kiện Trung Quốc thấp dần.

Có nhiều cách giải thích cho lựa chọn này của các lãnh đạo Việt Nam. Đó có thể là sự lệ thuộc sâu nặng Trung Quốc về ý thức hệ, chính trị, cách điều hành xã hội và kinh tế đến độ những người đứng đầu Việt Nam không đủ can đảm đưa ra quyết định kiện Trung Quốc. Đó có thể là sự lo lắng nếu quyết định kiện, Trung Quốc có thể tiết lộ những điều không hay của lãnh đạo Việt Nam trong quá khứ hay hiện tại.

Khi lãnh đạo Việt Nam không có những giải trình và hoạch định chiến lược rõ ràng về mối quan hệ của Việt Nam đối với Trung Quốc, cũng như đối với quốc tế, thì những suy nghĩ trên là khó tránh khỏi.

Nhà nước Việt Nam hoàn toàn có thể có những chiến thuật quan hệ khác nhau và không nhất thiết phải thông báo cho người dân. Tuy nhiên các chiến thuật trên phải mạch lạc và nằm trong một chiến lược rõ ràng, định vị mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc, giữa Việt Nam và thế giới. Đó là điều mà người dân Việt Nam không thấy. Nhất là sau khi Trung Quốc đã có hành động xâm phạm vùng biển của Việt Nam.

Mùa Thu đi học

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

          Nói gì thì nói, ngày khai giảng năm nay không còn thiêng liêng như các năm trước nữa. (Tôi đi học - Thanh Tịnh).

          Làm gì có sự thiêng liêng khi mà trước đó cả nửa tháng trời, các cháu học sinh đã đến lớp, đã học như đã từng học rồi.

          Làm gì có sự thiêng liêng khi những gì diễn ra ở lễ khai giảng chỉ là diễn, chỉ để đón quan khách, để đọc những bài viết sẵn dài lê thê, tức học sinh không phải là chủ thể vì chúng rất ít nghe những bài như thế. Đã từng là học sinh, tôi chắc chắn điều ấy…

          Tất cả, từ mẫu giáo cho đến lớp cuối cùng của bậc phổ thông đều đã học trước, nên cái rạo rực, xốn xang, cái bâng khuâng bỡ ngỡ, cái rụt rè e lệ, thậm chí tí tự ti e ấp… đã không còn. Thay vào đấy là nghĩa vụ. Cứng qoeo và lý tính, bổn phận và thực thi…

          Mùa thu thì vẫn dịu dàng thế, vẫn trong veo và quyến rũ thế. Tiếng trống trường vẫn thế. Nhưng tâm trạng thì đã khác.

          Từ trước ngày khai giảng cả nửa tháng, trên facebook các ông bố bà mẹ đã đưa tràn ngập hình ảnh con mình đi nhận lớp. Bao giờ cũng thế, xúc động nhất, thiêng liêng nhất và cũng hồn nhiên vô tư nhất, cũng có thể là “tâm trạng” nhất, là  các cháu vào lớp một. Các bố các mẹ đóng bộ đồng phục cho “tân sinh viên” rồi chụp ảnh ở mọi tư thế, mọi góc, bày lên mạng xã hội. Hãnh diện và tự hào, những đôi mắt trong veo, những đôi má bụ bẫm… Bố mẹ tươi cười nhưng cũng không thoáng chút lo âu khi nhìn dằng dặc quãng đường trước mặt, từ “sinh viên lớp một” đến sinh viên thứ thiệt… 

          Rất nhiều ông bố bà mẹ, sau khi đã “qua cầu” sự học của con ngồi nghĩ lại đoạn trường, thảng thốt không hiểu sao mình lại có thể nuôi con ăn học một cách “hoành tráng” đến thế. Ngày xưa học có vẻ đơn giản hơn bây giờ, không tốn tiền và cả lao tâm khổ tứ như bây giờ. Ngày xưa làm gì có học thêm, hoặc có thì nó cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Giờ con vừa vào học chính là đã lao xao hỏi thăm tìm thầy cô cho con học thêm. Mà lạ là thời gian học thêm có khi lại nhiều hơn học chính. Và cái tiền học thêm ấy, cũng là gánh nặng rất nặng với nhiều gia đình. Nhưng như là cái cống cuồn cuộn nước, đã lọt vào cái lỗ cống ấy là cứ thế mà trôi đi, trôi một cách không cưỡng lại được. Thế là cái điệp khúc tiền học thêm hàng tháng là nỗi ám ảnh kinh hoàng với nhiều gia đình nghèo, hoặc không nghèo nhưng thu nhập thấp.

          Ngay trước thềm năm học mới này, một thành phố lớn có “sáng kiến” định trang bị máy tính bảng cho học sinh tiểu học. Nếu đề án này được thông qua thì ngân sách ở đấy phải bỏ ra 4 nghìn tỉ đồng để “trang bị vòng ngoài”, phụ huynh phải bỏ ra từ 3 đến 5 triệu đồng để mua máy tính bảng cho 327 nghìn học sinh trong độ tuổi. Một cơn bức xúc từ báo chí và các mạng xã hội khiến dự án này có cơ không thực hiện được.

Tôi đi học (Thanh Tịnh)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Tôi đi học
Thanh Tịnh

Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.

Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.

Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.

Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.

Tôi không lội qua sông thả diều như thằng Quý và không ra đồng nô hò như thằng Sơn nữa.

Trong chiếc áo vải dù đen dài tôi cảm thấy mình trang trọng và đứng đắn.

Dọc đường tôi thấy mấy cậu nhỏ trạc bằng tôi, áo quần tươm tất, nhí nhảnh gọi tên nhau hay trao sách vở cho nhau xem mà tôi thèm. Hai quyển vở mới đang ở trên tay tôi đã bắt đầu thấy nặng. Tôi bặm tay ghì thật chặt, nhưng một quyển vở cũng chì ra và chênh đầu chúi xuống đất. Tôi xóc lên và nắm lại cẩn thận. Mấy cậu đi trước o sách vở thiệt nhiều lại kèm cả bút thước nữa. Nhưng mấy cậu không để lộ vẻ khó khăn gì hết.

Tôi muốn thử sức mình nên nhìn mẹ tôi:

- Mẹ đưa bút thước cho con cầm.