TIN TỨC - Ngày 4 tháng 8 năm 2015, 9h3'12" sáng

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TIN TỨC MỚI

Thứ Ba, ngày 4 tháng 8 năm 2015, 9h3'12" sáng

Học tập đạo đức Hồ Chí Minh như thế để làm gì?:
Mới mấy ngày trước đó thôi, ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có đến thắp hương cho chủ tịch Hồ Chí Minh. Ông Trọng có nhắc nhở và căn dặn các chiến sĩ, cán bộ, đảng viên hãy noi gương đạo đức của vị chủ tịch đầu tiên. Ông nhắc lại lời dạy của cụ Hồ Chí Minh, quét sạch chủ nghĩa cá nhân và hãy là luôn nghĩ mình là người công bộc của nhân dân.

Trong ngày kỉ niệm 85 ngày thành lập Đảng cộng sản Việt Nam. Ông Tổng bí thư cũng nhắc đến sự hi sinh mất mát của 160 ngàn đảng viên trải qua 2 cuộc kháng chiến. Với cái giá đấy đất nước và đảng mới có vị thế như ngày nay. Ông cũng mong muốn tất cả các đảng viên sống trong sạch, liêm khiết, chống tệ nạn tham nhũng và xứng đáng với vinh quang của quá khứ.

Nhưng tấm ảnh chụp cảnh ông bí thư đoàn Nguyễn Đắc Vinh đến chúc tết đầu năm nhà ông Nông Đức Mạnh nói lên rất nhiều điều kỳ lạ. Không rõ ông Mạnh răn dạy thế hệ kế cận điều cao đạo như thế nào? Nhưng nếu có răn dạy thì nhìn cái cảnh vương giả ở phòng khách chắc chắn ai cũng choáng váng, khó tĩnh tâm mà lĩnh hội được ý ông cựu Tổng bí thư nói cái gì... (xem chi tiết)


Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần 54):
Nhưng nếu Chúa phù hộ thật, thì sao những chuyện như chuyện này lại đang xảy ra?.. Hay có thể... bây giờ thì họ cầu, còn trước đây họ đã phạm phải những lỗi lầm nào đó, và chính Chúa lại đang phạt họ?.. Thế thì "phù hộ" đại khái cũng giống kiểu bố đánh, còn con thì vừa khóc vừa xin bố ơi bố đừng đánh con.
Ngay cả thế, thì chuyện bố phạt con này vẫn mù mờ. Phi Long đã kể tôi nghe về Nạn Hồng Thủy, anh bảo quả đất ngày xưa là một quả khác, rồi lúc phạt các con, Chúa đã nghiêng trục của nó đi ba mươi độ, làm cho nước trào lung tung, và quả đất thành ra quả bây giờ.
Nhưng làm thế thì con tốt con xấu gì cũng đều lụt chết ráo, — kiểu một người phạm tội chém cả nhà này, mục đích là để trừ hậu họa, nhưng Chúa mà cũng sợ bị báo thù hay sao? Không thì chả lẽ cả quả đất chỉ có mỗi ông già Nô-ê và một đám cầm thú là đáng được sống?
Mà thế nào cũng được, bất cần hiểu nguyên do, nếu cứ dính vài con vi-rút, là cài lại hết cả hệ điều hành, — thế thì Chúa có khác gì anh Xéc-giô tôi?
Hẳn là Chúa không muốn giống anh Xéc-giô, — lần sau, Chúa không cài lại hệ điều hành, mà điều con trai mình xuống, chuyên để cho vi-rút ăn, thay vì ăn những người khác. Phi Long bảo trong lúc đợi chờ Giu-đa dẫn vi-rút tới ăn mình, Chúa Con, là Chúa Giê-xu, đã phân vân và hoảng hốt vô cùng; sợ đến vãi mồ hôi, Chúa Giê-xu đã gọi cho bố ba lần liền để xin, nhưng không ăn thua.
Lúc đó chắc ngài còn chưa biết là mình có thể phục sinh, mà phục sinh rồi, thì hình như còn ngon hơn...
Nếu thế chẳng thà chết quách!
Nhưng như chúng tôi đây thì liệu có phục sinh được không? Đã đành, về lý mà nói thì chúng tôi cũng đều là con của Chúa cả... Nhưng nói gì nói, con đàn thì làm sao mà bằng được con cầu tự?..
Tôi chợt phì cười, — tôi nhớ có lần anh Xéc-giô chăm chú ngồi nghe Phi Long kể:
— Đến ngày thứ bảy Chúa quyết định nghỉ, nhưng Người chợt nhớ ra là còn một việc phải làm nốt. Người đến bên mép Thiên Đường, ngồi xuống, và đầy sảng khoái, Người bèn ị một bãi to. Thế là trên đời có người Tàu.
Anh Xéc-giô bảo là hồi trước Phi Long có chơi với mấy sinh viên Tàu, — nói gì nói, người Việt người Tàu vốn là giống gần gũi. Có lần đang đú thì đàn bị đứt dây "thứ ba từ dưới lên", Phi Long bèn chạy xuống tìm một bạn Tàu của mình, tên là Thao, — ở chỗ Thao đúng là còn một cái dây đàn mới. Mấy tháng sau, Thao nhắc trả dây đàn, Phi Long đã ngồi đờ đẫn toàn thân ra mất một lúc, y hệt Lã Bố gặp phải Điêu Thuyền. Từ đó — trả dây đàn xong — anh không chơi với các bạn Tàu nữa.
Càng đêm, không khí ở Nhà Trắng càng sặc mùi "trận địa". Những người lớn đều đang chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, chắc mường tượng được là cầm ô thì chiến đấu sẽ bị vướng, nên tôi thấy nhiều người đã thay ô bằng áo mưa. Trẻ con, chẳng vào "biên chế" nào cả, nên loại "đại hiệp" độc lai độc vãng như tôi tự thấy tốt nhất nên làm sợi dây nối một vài biên chế có liên quan, tức là làm liên lạc giữa những người nhà tôi, — theo Phi Long kể, thì cha đẻ của ngành Bưu chính Viễn thông Việt Nam quê anh vốn cũng là một cậu bé liên lạc, tên là Kim Đồng.
Từ lúc đội của anh Kốt-xchi-a ra Vành đai Vườn tược, đã có mấy lần báo động chuẩn bị chiến đấu...
(đọc tiếp)
- tin tức ngày 5 tháng 8 năm 2015 gái học yếu luận tám nguyên tắc đẽo gái mạng - hôm nay - giá vàng giá xăng chứng khoán vn-index - tin mới tin nóng tin nhanh tin 24h tin tức 24h tin tức mới tin tức trong ngày tin tức online tin tức hôm nay tin tức ngày hôm nay báo mới - Google Dich Dich Tu Tieng Anh Dich Tu Dien Anh Viet Dich Tu Dong Tren Google Trang Dich Tu Dong Vietgle Dich Tu Dong Dich Tieng Anh Tu Dong Dictionary Viet Anh Tra Tu Dien Anh Viet Google Dich Anh Viet Kim Tu Dien Anh Viet Pho Viet Anh English Vietnamese Dictionary Phim 7 Vien Ngoc Rong Game 7 Vien Ngoc Rong Hinh 7 Vien Ngoc Rong Truyen 7 Vien Ngoc Rong Game Bay Vien Ngoc Rong Truyen Bay Vien Ngoc Rong Phim Bay Vien Ngoc Rong Xem Phim Dragon Ball - khuyến mại vinaphone viettel mobifone - nga ukraine crimea putin donetsk kharkiv - trung quốc hoàng sa trường sa giàn khoan đảo nhân tạo - hà nội cây xanh
Thanh Hóa: Nước sông Mã dâng cao, nhiều nơi bị cô lập: Trong ngày 2/8, nước từ thượng nguồn sông Mã đổ về khiến nhiều hộ dân sống hai bên bờ sông đoạn qua địa bàn huyện Quan Hóa, tỉnh Thanh Hóa bị ngập lụt. Địa phương đã cho di chuyển một số hộ dân để đảm bảo an... (đọc tiếp)

Hình ảnh nhiều bản ở vùng cao Thanh Hóa bị cô lập do mưa lũ: VOV.VN - Đã có 1 người chết, 57 ngôi nhà bị ngập, 2 ngôi nhà bị cuốn trôi, nhiều bản tại huyện Quan Hóa, tỉnh Thanh Hóa đang bị cô lập do mưa lũ. Theo báo cáo ngày 3/8, của Ban chỉ huy phòng chống lụt bão và tìm kiếm cứu nạn huyện Quan Hóa,.. (đọc tiếp)

Thanh Hóa: Mưa lớn, nhiều hộ dân bị ngập nước, sập nhà: TTO - Những trận mưa lớn kéo dài từ chiều đến hết đêm qua đã gây thiệt hại nặng cho người dân huyện vùng cao Quan Hóa (Thanh Hóa). Mưa lũ gây ngập lụt nặng ở bản Sại, xã Phú Lệ, huyện vùng cao Quan Hóa (Thanh Hóa) sáng 3-8 - Ảnh do người... (đọc tiếp)

Mưa, lũ gây thiệt hại nặng nề tại các tỉnh phía bắc: Lũ dâng ngập điểm giao thông ở bản Chiềng xã Trung Thành, huyện Quan Hóa. (Ảnh: MAI LUẬN). NDĐT - Mưa to và rất to trên diện rộng những ngày qua tại các tỉnh phía bắc đang gây thiệt hại nặng nề về người, nhà cửa, hoa màu, tài sản và làm sạt... (đọc tiếp)

Mưa lụt ở Thanh Hóa: Người dân phải kết bè mảng để đi lại: (Thethaovanhoa.vn) - Mưa lớn kéo dài trên địa bàn các tỉnh Tây Bắc khiến nước sông Mã dâng cao, nhiều xã của huyện Quan Hóa bị ngập sâu trong nước lũ. Có nơi người dân phải kết bè mảng để đi lại. Bản Sơn Thành, xã Thành Sơn (Quan Hóa)... (đọc tiếp)

Xã hội hóa - Đừng là tống tiền hóa hay hối lộ hóa!

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tôn trọng tác giả nên chúng tôi giữ nguyên cái tiêu đề chua chát trên đây chứ trong thâm tâm chúng tôi chỉ muốn đổi nó thành một tiêu đề đơn giản mà thiết thực hơn: Những câu hỏi dành để hai ông Phạm Quang Nghị và Nguyễn Thế Thảo trả lời.

Thực thế, trong khoảng thời gian một vài năm nay, hay rộng hơn là kể từ dịp kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long lại đây, nhân dân khắp nước hầu như ai cũng thấy hai ông cầm quyền của mảnh đất “ngàn năm văn vật” làm nhiều chuyện tự tung tự tác không ai hiểu ra sao nữa. Các ông bày ra vô khối việc tốn kém rất nhiều tiền của dân, ích lợi đâu chẳng thấy, chỉ thấy hậu quả nhãn tiền “tiền mất tật mang”, và sẽ là tai họa lâu dài cho Hà Nội, từ cái nhà bảo tàng trống huếch và xuống cấp trầm trọng, ngôi chùa danh tiếng Trăm Gian bị phá, những công viên, hồ nước bị thu hẹp, cắt xén, để bán làm nơi kinh doanh, kể cả đắp nổi thành bán đảo giữa hồ hoặc đào xới dưới lòng đất sâu cho xe đỗ... Sao các ông nỡ đối xử với một vùng “đất thiêng” với tầm trí tuệ “phàm phu” đến vậy? Các ông nỡ coi người dân Hà thành - và rộng ra người dân cả nước - như cỏ rác được sao?

Ấy thế mà đến khi kiểm điểm, xử lý những việc làm sai làm hỏng khiến khắp nơi bất bình thì các ông lại lẩn đâu mất, chẳng thấy tẻo teo trách nhiệm nào dành cho chính mình. Trong vụ chặt phá ồ ạt cây xanh có thể nói là một hành động bạo lực phá hoại môi trường vô văn hóa chưa thấy diễn ra ở đâu trên hành tinh này, trước búa rìu dư luận, rốt cuộc các ông lại “giơ cao đánh sẽ”, chỉ buộc duy nhất một người lao động hợp đồng phải thôi việc, đem anh ta ra làm hình nhân thế mạng, trong khi “chính danh thủ phạm” thì vẫn nhởn nhơ ở ngoài vòng. Vậy thì tương lai của một Thủ đô văn hiến sẽ ra sao khi hầu hết những khuôn mặt mà ai nấy đều đã nhìn rõ qua các “vai tuồng bi hài” họ đóng bấy nay vẫn cứ nhân danh nhân dân để chễm chệ trên đầu nhân dân? Thú thực với các ông, những hạ dân như loại chúng tôi lúc nào cũng lo ngay ngáy, không thể nào yên lòng cho được.

Vì thế, xin các ông hãy chịu khó “bớt chút thì giờ vàng ngọc” đọc kỹ bài viết dưới đây. Chỉ mong rằng đó là những “viên thuốc đắng” có khả năng “dã tật”. Và cũng mong thêm chút nữa, sau khi đọc kỹ, các ông sẽ ngẫm nghĩ để hiểu được rằng dưới gầm trời Nam này, “kính chiếu yêu” tuy vô hình nhưng ở đâu cũng có cả.

Gs. Chu Hảo: Rất nghiêm trọng! Không thể để chìm xuồng!

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

clip_image002

Có nhiều sự cố “lỗi tại cậu đánh máy”, nhưng lỗi của “cậu ấy” lần này hơi bị to. Nghiêm trọng hơn và thảm hại hơn! Tôi muốn nói đến khúc nhạc đệm rền vang khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang bước lên diễn đàn (để đọc diễn văn khai mạc trong buối giao lưu trực tuyến nhân ngày 27 tháng 7 vừa qua tai Hội trường Bộ Quốc phòng) là giai điệu bài hát Ca ngợi Tổ quốc của Trung Quốc, rất nổi tiếng từ những năm 50 thế kỷ trước, và cũng mới được ông Tập Cận Bình cùng hát với dàn đồng ca.

Đây cũng có thể là lỗi kỹ thuật vô tình, như tôi đã từng được chứng kiến tại Lễ đón tiếp Chủ tịch Trần Đức Lương của Tổng thống Ấn Độ vào năm 2001. Khi chào cờ Việt Nam đáng lẽ phải cử bài Quốc ca của ta theo nhạc điệu hành khúc Tiến quân ca của Văn Cao, thì bộ phận kỹ thuật của bạn cho phát bài Quốc ca của Việt Nam Cộng hòa thời trước 1975 theo nhạc điệu bài Thanh niên hành khúc của Lưu Hữu Phước. Bê bối hết sức! Lúc ấy tôi và anh Phạm Hồng Giang (nguyên Thứ trưởng Bộ Thủy Lợi), đứng ở cuối hàng dọc, cố tình không đứng nghiêm và tìm cách ra hiệu cho cả đoàn biết là đây không phải Quốc ca. Nhưng đáng tiếc là cả đoàn vẫn đứng rất nghiêm cho đến nốt nhạc cuối cùng của bài “Này thanh niên hỡi, quốc gia đến ngày giải phóng…”. Chúng tôi được biết Chủ tịch Trần Đức Lương rất phàn nàn về sự cố và cũng được biết là anh Nguyễn Đình Bin (Nguyên thứ trưởng Bộ Ngoại giao), người chịu trách nhiệm về lễ tân của đoàn đã nhận tất cả thiếu sót về sự không kiểm tra chu đáo của mình. Ngay sau đó anh Bin cho đoàn biết là bộ thuật kỹ thuật của phía bạn rút đĩa nhạc từ ngăn đánh dấu chữ "Việt Nam" trong rương đựng đĩa Quốc ca các nước mà không kiểm tra lại xem đó là bài nào. Trong bữa tiệc chiêu đãi tối hôm ấy Tổng thống Ấn Độ đã ngỏ lời xin lỗi Chủ tịch nước ta. Phía bạn xử lý vụ này thế nào chúng tôi không được biết. Nhưng về phía ta hình như anh Bin không việc gì. Và như vậy là hợp lý vì, theo chúng tôi, giá mà vị Chủ tịch Nước hoặc là không lơ đãng đến nỗi không nhận ra bài nào là Quốc ca của mình, hoặc nhận ra mà biết xử lý kịp thời, yêu cầu dừng nhạc lại thì hay biết bao nhiêu…

Tuy nhiên, chắc chắn đây là lỗi vô tình vì vào lúc ấy quan hệ giữa hai Nhà nước rất tốt đẹp và không ai có lợi gì trong vụ nhầm lần này. Nhưng lỗi kỹ thuật xẩy ra trong tối giao lưu nhắc đến ở trên thì hoàn toàn khác. Nó xẩy ra vào lúc quan hệ giữa nước ta và Trung Quốc đang có rất nhiều trục trặc, bất thường và nguy hiểm. Lỗi kỹ thuật dù vô tình hay hữu ý ấy đều là mong muốn của những kẻ muốn ta trở thành chư hầu của bè lũ bá quyền Đại Hán Bắc Kinh, đều là sự xúc phạm nghiêm trọng đến Chủ tịch Trương Tấn Sang, đến tình cảm dân tộc chính đáng của đồng bào cả nước. Nếu là lỗi vô tình thì người chỉ đạo nghệ thuật của chương trình non yếu quá. Nếu là lỗi cố tình thì vấn đề trở nên hết sức nghiêm trọng, dù nó liên quan trực tiếp đến cấp lãnh đạo cỡ nào, càng cao càng nguy. Sự cố này không thể để “chìm xuồng”.

Địt con mẹ thằng Trần Bình Minh!

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tối ngày 27/7/2015, một chương trình nghệ thuật có tên “KHÁT VỌNG ĐOÀN TỤ” đã diễn ra tại Bộ Quốc phòng và được trực tiếp truyền hình trên sóng Đài Truyền hình Việt Nam. Chương trình quy tụ nhiều quan chức hàng đầu Việt Nam, gồm Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Chủ tịch Ủy ban trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh, Phó chủ tịch Quốc hội Tòng Thị Phóng, Phó thủ tướng Vũ Đức Đam... và gần 500 đại biểu là lãnh đạo Đảng, Nhà nước.

Ngay khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang bước lên sân khấu để đọc diễn văn khai mạc thì một đoạn nhạc được phát lên:

[Xem phút thứ 4:12]

Đây là đoạn nhạc ở trong bài “Ca xướng tổ quốc”, vốn được xem là “quốc ca thứ hai” của Trung Quốc. Bài hát này do ông Vương Tân, người Vô Tích, Giang Tô, Trung Quốc, sáng tác vào tháng 9/1950.

[Xem phút 2:17]


ĐỊT CON MẸ THẰNG TRẦN BÌNH MINH!

Chuyện tình Hải hói

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Mới đầu năm tới giờ mà Hải hói đã kịp thời yêu đến 5 cô. Oái oăm lắm.

Cô đầu tiên tên Mèo Hoang, tít mạn vùng sâu Phú Thọ. Cô này mặt xinh thôi rồi, tóc tai lại kiểu cách, mỗi tội chân tay lại rất gân và thô. Đúng dạng chân tay khô. Trông rất chán. Bù lại mặt rất mướt. Nếu cắt hết đi chân tay, thì chẳng chê cô được gì cả.
Khi yêu Hải hói, cô vẫn cặp kè với một thằng trẻ hơn. Hải hói biết, nhưng hắn không quan tâm. Bởi theo hắn, gái bây giờ tuyền loại điệp viên nhị trùng cả. Thậm chí tam tứ ngũ trùng. Với lại, hắn thích những đồn có địch, thậm chí là nhiều địch. Thế mới hay!
Mèo Hoang yêu Hải hói theo kiểu công nhân viên chức lãnh lương tháng. Nếu tháng nào không lương thì phải quy thành hiện vật. Tỉ như váy xống, son môi, các cuộc chơi và những bữa chén. Tháng nhiều đến 37 củ. Ít cũng mất 1,000 đô. Được 2 tháng thì Hải hói cắt. Lý do đơn giản là chán và dùng nhiều mà lại không chịu khấu hao. Nhưng cái chính là cô này không khéo trong chuyện lấy của thằng miền xuôi để nuôi thằng miền ngược. Làm Hải hói giận. Thế là thôi.

Cô thứ hai tên Meo Meo, gái Hà thành phố cổ ngõ hẹp. Cô trẻ măng, mới sinh viên năm nhất của một trường mạn Mai Dịch văn công đầu buồi. Cô này đẹp thôi rồi. Một vẻ đẹp nai tơ, hoàn mỹ và thánh thiện. Đặc biệt hơn cả, là cô cao kém Mai Phương Thúy chỉ 2 phân. Đẹp là thế, nhưng cô nền nếp, chỉn chu, ngoan đến mức tẻ nhạt. Ngoài giờ học, cô hay về phụ giúp chị bán hàng cơm công sở, gần khách sạn Hải hói.
Cô chị Meo Meo cũng rất đẹp, tuy có thấp hơn Meo Meo tí chút. Vẻ đẹp của cô chị là vẻ đẹp của người đàn bà trưởng thành, nhiều mưu toan và tính toán. Quán cơm công sở của cô chị đông từ tinh mơ đến mịt mờ. Người ta đến ăn là một chuyện. Đến ngắm nghía rồi bình phẩm xuýt xoa lại là chuyện khác. Hải hói biết Meo Meo là ở quán cơm này. Nhưng để đến với sự ngây thơ kia, thì phải qua sự trưởng thành một nhát. Thế nên cứ hở tí là lại ra ngồi đồng, tỉ tê với cô chị. Lắm hôm còn bù khú với cả chồng cô ta.
Meo Meo không để ý đến Hải hói lắm, lẳng lặng làm phận sự. Chỉ những khi cô chị bảo ngồi chơi với Hải hói thì mới khép nép ghé mông. Mồm cắn móng tay tí tách. Trông yêu cực!

Thế nào là một thằng LU-DƠ?

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

THẾ NÀO LÀ MỘT THẰNG LU-DƠ?
(Lu-dơ: "loser" — kẻ thua cuộc, thất bại,..)

Sáng nay, khi anh bỏ con áo vest của Dolce & Gabbana $7500 mua ở Pháp ra để ngồi xuống nhâm nhi ly capuchino nhạt thoẹt ở Park Hyatt, thì một con bò, anh đã quen từ lâu gọi điện cho anh, và sau khi chào hỏi vớ vẩn mấy câu cho tốn tiền điện thoại, thì nó nói với anh: "Em buồn quá, em thất bại cmnr anh ạ." Tất nhiên, chưa kịp để anh hỏi tại sao nó thất bại thì nó rống lên khóc. Có khả năng, bố nó chết nó cũng không khóc to như thế. Anh cũng định bụng để bạn khóc xong anh sẽ hỏi, nhưng chắc nó khóc to quá, nước mắt chảy ướt mẹ mạch điện thoại, nên đường dây bị cắt. Anh gọi lại thì ò e í. Nên anh lên đây viết tặng các bạn, những con bò, một bài viết: "Thế nào là một thằng đàn ông thất bại?" Để các bạn đọc, suy ngẫm và để chiêm nghiệm quanh mình có bao nhiêu thằng thất bại. Chúc các bạn vui, khi đọc bài của anh. Còn bạn đéo vui cũng không sao, anh viết, vì anh thích viết, chứ đéo phải viết để mua vui cho các bạn.

I. ĐÉO CÓ TIỀN.

Đầu tiên và trước nhất, bạn đéo có tiền. Là đàn ông, mà bạn đéo có tiền là chắc chắn bạn là một thằng thất bại. Tất nhiên bạn sẽ rón rén hỏi anh, thế anh ơi, thế nào là đéo có tiền? Thì anh sẽ khệnh khạng giải thích cho bạn như sau.

Đéo có tiền nó có hai cấp độ.

Cấp độ thứ nhất là đéo có tiền toàn tập. — Nghĩa là bạn thuộc loại móc đít bảy ngày đéo thấy thối. Trong ví có nhõn năm chục, trên trăm nghìn và hai ba cái thẻ bảo hiểm vớ vẩn cùng mấy cái thẻ ATM chắc đéo bao giờ vượt qua được con số 2 triệu. Loại này, anh đéo bao giờ giao du vì loại này về nguyên tắc chỉ ngang ngang bọn thợ xây, thợ hồ, xe ôm và cửu vạn. Bọn này sinh ra trên đời chỉ đảm nhiệm nhiệm vụ duy nhất là làm những thứ mà đéo thằng nào muốn động chân mó tay vào. Bạn yên tâm, nếu bạn là dạng này, anh đéo coi khinh bạn. Vì bạn có nhiệm vụ giống một con giòi. Bạn múa may trong cứt và làm cứt phân hủy để làm đời sạch hơn, tốt hơn. Nhiệm vụ của bạn là rất rõ. Anh đéo coi thường bạn, nhưng bạn đéo phải là người anh muốn đánh đu với.

Bợm-Phone: Trò PR để bán điện thoại thuê cho Tàu

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook



(Ảnh chỉ có tính chất minh họa)

...

Tôi lấy ví dụ như là tôi đang tắt màn hình và đi vào một vùng tối, tôi cần đèn pin trong tay, tôi chỉ đơn giản là thao tác bật màn hình lên, vuốt từ đáy màn hình, chọn đèn pin, vậy là tôi đã có một cái đèn pin của Tàu.
Bảng điều khiển mà các bạn đang thấy ở đây là một bảng điểu khiển chuyên dụng của

Bợm-Phone - MỘT CHIẾC ĐIỆN THOẠI TÀU DÁN NHÃN MÁC VIỆT NAM

giúp các bạn có những trải nghiệm về thiết bị chuyên dụng của Tàu.
Như các bạn thấy ở đây thì các bạn có thể rất dễ dàng vào các phần mềm như là... đồng hồ, như là... máy tính, máy ảnh... vâng ghi chép. Bảng điều khiển này được thiết kế để bạn có thể dùng nó bất kỳ trong tình huống nào khi bạn đang sử dụng điện thoại, từ màn hình khóa, từ bất kỳ một phần mềm nào khác. Đây thực sự là một trải nghiệm Made in China rất tuyệt vời mà chúng rất nóng lòng để mong đợi các bạn trải nghiệm nó. Vâng, xin cám ơn tất cả các bạn.

(Vỗ tay rào rào...)

Vâng, Điện Thoại Tàu Dán Mác Việt Bợm-Phone là kết nối. Các bạn cũng đã xem đoạn cờ-líp vừa xong. Bạn đi du lịch, và bạn có những giờ phút vui vẻ, bạn muốn chia sẻ nó với người thân, với những người bạn của bạn, những người đang online trên Internet. Bạn chỉ cần rút chiếc Bợm-Phone ra, và chia sẻ cái video trực tuyến đó, và tất cả những người bạn của bạn có thể cùng với bạn chung vui những cái giờ phút, những cái giờ khắc... hạnh phúc đó, điều mà trước đây chắc rằng rất là nhiều người trong chúng ta muốn, nhưng mà không có cách để thực hiện một cách thuận tiện. Chúng ta có thể dùng facebook để chụp ảnh cũng rất là tốt, và post lên, rất là tốt, nhưng mà có những cái khoảnh khắc chúng ta cần có truyền hình trực tuyến để những người thân có thể cùng với chúng ta chia sẻ tất cả các cái khoảnh khắc như vậy. Thế và với Bợm-Phone thì bạn có thể thực hiện điều đó rất dễ dàng bằng cách chỉ việc rút Bợm-Phone ra. Với các cái hình thức như là video call thì bạn sẽ không thể chia sẻ một lúc cho nhiều người, bạn chỉ có thể chia sẻ được một lượng giới hạn hoặc là hai đầu cầu, và điều này bạn không thể thực hiện trước đây, nhưng mà Bợm-Phone sẽ là smartphone của Tàu đầu tiên trên thế giới sẽ mang cái xu hướng này trở nên phổ biến.

Bướm của anh Chương đối với anh Dũng quá bé!

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Bướm của anh Chương đối với anh Dũng quá bé!

Đó là nhận định của HLV H. khi nói về scandal mới nhất của VFF.

Hiện, anh Dũng và anh Tuấn ở VFF đang bị cáo buộc nhận sờ Bướm để “chạy” việc cho anh Chương, nguyên quyền GĐ TTĐTBĐT của LĐBĐ Việt Nam.
Trước nghi vấn này, nhiều chuyên gia bóng đá nước nhà đã có chia sẻ.

“Trước mắt là buồn, nếu thật thì liệu sự việc có đáng không? Vì Bướm của anh Chương là hoàn toàn không lớn đối với anh Tuấn hay anh Dũng. Bướm của anh Chương đối với anh Dũng quá bé!
“Nhưng nếu có điều ấy thì rất buồn. Vì nó không lớn mà nếu là sự thật thì rất buồn, không thể chấp nhận được.
“Nhưng phải xem xét thấu đáo, tôi nghĩ đã đưa ra công luận thì chắc là công an điều tra sẽ phải vào. Vì thế chúng ta cần phải chờ đợi thôi, xem có đúng không” — HLV H. nói.

Trong khi đó, BLV T. chia sẻ cần phải nhìn nhận rõ đâu là “văn hóa sờ Bướm” và đâu là hối lộ:
“Việc xác định chính xác xem có hối lộ không là vấn đề quan trọng. Còn nếu chỉ dừng lại ở văn hóa sờ Bướm thì rất khó nói.
“Để xem có phải hối lộ không thì cần chờ kết luận của cơ quan chức năng. Người trong cuộc thừa nhận mới chỉ là một việc thôi.
“Trong bất cứ xã hội nào cũng đều có thể sờ Bướm nhau với các mục đích khác, câu chuyện khác. Còn khi chưa có kết luận của cơ quan chức năng thì không nên bình luận gì thêm.
Nếu đó chỉ là tình cảm, người ta trao tặng nhau thì sao?

Những chuyên gia như ông M., BLV H. cũng rất thận trọng trước sự việc, khi cơ quan chức năng chưa có tuyên bố nào về scandal.

“Tất cả đều đang là nghi vấn, khi nào sự việc được rõ ràng thì mới nói. Còn bây giờ chưa nói được. Đây mới là nghi vấn, thư tố cáo.” — Cựu danh thủ M. nói.

“Cho tới thời điểm này mới chỉ là tố cáo cá nhân, nên chưa thể bình luận gì.
“Còn một vị nào đó đã nói sẽ chỉ trả lời cơ quan công quyền, nên cơ quan chức năng cũng đã vào cuộc. Đúng hay sai thì cũng nên chờ cơ quan chức năng vào cuộc để làm rõ.” — BLV T. chia sẻ.

Sự việc sờ Bướm nhau ầm ĩ này tới ngay sau thất bại của U23 Việt Nam trước U23 Myanmar. Vì thế nó như một nhát dao cứa vào lòng tin của NHM nước nhà.

Nói chuyện Rượu

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

An-nam ta là một quốc gia vô địch về uống rượu. Kinh hoàng đến nỗi tôi cứ nghĩ ngoài việc đánh giặc ra thì chỉ có rượu. Tôi cũng là một thành viên ưu tú và tích cực trong công cuộc uống rượu của nước nhà. Nhưng mấy năm nay, trên đà suy thoái của sức khỏe và hầu bao nên sự nghiệp cũng có phần kém đi long trọng. Nhưng có hề gì, sự nghiệp lẫy lừng nào mà chả có khúc quanh co.
Tử vi nhà người ta thì có cung quan lộc. Tôi mọi cung đều tệ, phát mỗi đường uống ăn nên khẩu lộc theo đó mà rực rỡ. Xưa ai hú cũng đi, bỏ cả việc để lên đường. Uống từ rượu cỏ cho đến Camus X.O hảo hạng mà tịnh chả băn khoăn về đẳng cấp hay độ thơm ngon. Cứ có tí cay tạo say và sau đó là la đà sa ngã. Cũng tầm lìu tìu thôi, tỉ như đá tí mát — xa, tẹo kara không có oke. Cùng lắm cũng chỉ ấp ôm chút bèo dạt mây trôi đôi khi là máu me và cũng có thể là be bét.
Bây giờ đỡ nhiều rồi. Hú vẫn nghe nhưng bao giờ cũng chốt lại là với ai. Đại khái là rượu có tí chọn. Là chọn người đối ẩm hoặc quần ẩm (lưu ý quần ẩm không có nghĩa là quần chưa khô). Nói thế để thấy rượu bây giờ chỉ là thứ xúc tác đưa cay cho đầu mày rạng rỡ nói những chuyện hàn lâm và cũng có thể là giời ơi. Nó không còn là thứ cốt yếu để đến với nhau nữa, mà sự nồng nàn của bạn hữu tình đời mới là cái lý mơi mơi.
Uống rượu cũng như lấy vợ và làm tình. Đầu tiên phải thích rồi làm bạn với nó. Rồi nhớ, rồi yêu và kết hôn cùng nó. Rồi cũng phải khởi động vuốt ve mơn trớn. Rồi cũng phải dồn dập nồng nàn. Và cuối cùng là cực khoái xuất ra. Tất nhiên với rượu thì ở đằng mồm. Chứ ở đằng kia thì có khi tiểu đường hay suy thận mãn. Có người càng già rượu càng hay. Có người rực rỡ quãng trung niên ngắn hạn. Còn những loại ngựa non hay trống choai mười tám đôi mươi thì chán hẳn. Bởi chúng không uống rượu, mà rượu uống chúng.
Bây giờ mở mắt ra là rượu. Sang thì bát phở đôi trứng đề ly lấy khí. Hèn thì cũng mét lòng hay rổ cóc ổi xoài me. Họ uống theo triết lý rượu sáng — trà trưa — tối kính thưa. Kinh hãi nhất có lẽ là đội ngũ viên chức nhà nước. Vô tội vạ đến mức quốc gia phải sức thông tri ban bố cấm kỵ. Mà nào có ăn thua. Hay như bần nông quê tôi, uống rượu để tiễn biệt những ngày dài vô nghĩa. Họ gom thành hội để uống. Chả dụ như hội trung niên xa vợ (vì có vợ đi osin Đài Loan hay Mã lai), hội gà tập gáy (mới nhớn) hay hội cận địa viễn thiên (sắp chết). Chán đi thì giao lưu, tỉ thí, ầm ĩ cả một miền nhếch nhác quê hương.

Cẩm nang đẽo gái của Geek Nerd

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Thấy các chú hì hà hì hục với máy tính suốt ngày anh thấy cũng lo cho tương lai con em của chúng ta. Cu N. gì đó cũng suốt ngày lo hì hụi dịch thuật các thứ cắp tráp theo hầu anh cu H. đi làm cái Linux để tưởng nhớ người yêu đã bỏ anh đi (lý do rất có thể vì anh đã không được đọc cẩm nang này khi ấy) — thì tương lai cũng đen sì như anh H. thật là đáng thương xót xiết bao.
Các chú phải biết là vì sao người viết bài này lo, không phải vì các chú đã donate thời gian tiền bạc và công sức của các chú dành cho Linux BSD Solaris các kiểu (theo anh thì Linux BSD các thứ thực sự nâng cao trí thông minh cho các chú và các thế hệ con cháu sau này), mà là vấn đề nếu các chú cứ suốt ngày chúi mũi vào OSS, thì thời gian đâu để cưa gái, mà thói đời trồng cây mà không chăm bón, thì làm sao mà thu được quả ngọt? Có người như bạn C. của chúng ta sẽ lí luận là anh cần mẹ gì gái đẹp, anh chỉ cần cái domain đẹp là được. Thật là đáng thương biết bao! Có thể bạn C. không cần gái đẹp vợ đẹp nhưng mà C. cũng rất muốn thế hệ con cháu của C. (gọi là C. con) cũng đẹp trai, cũng tài ba như C., mà C. lại đi lấy một cô vợ (cứ giả thiết thế) phải coi Thị Nở bằng cụ, thì lấy đâu ra mà con cái sau này đẹp trai tài ba cơ chứ? Thế nên việc lấy được một cô vợ đẹp, mà tiền thân là cưa được một gái thông minh xinh xẻo nhí nhảnh dễ thương, cũng vẫn là một nhu cầu vô cùng cấp thiết của dân kỹ thuật chúng ta.


Khó khăn đặt ra, là việc chúng ta có máy tính, có một tình yêu rồi, nên trái tim tươi đỏ vốn có phần thiếu máu của chúng ta sẽ phải chia thêm một phần nữa (bên cạnh $$$ và OSS) — thì sẽ thật là vất vả biết bao. Thế nên việc tồn tại một cuốn Cưa-Gái-Handbook là rất có ý nghĩa, để tránh lãng phí thời gian và công sức cho các chú, để dành thời gian cho công việc mà vẫn đạt được hiệu quả cao nhất cho việc cưa gái, để các chú tiện vào tham khảo, cứ như là database vậy, vào chỉ cần oánh Ctrl+F tìm đánh xoẹt một cái là ra, thật là vô cùng dễ dàng và tiện lợi. Lại hay cu N. lăng xăng đến khi nào công trình hoàn thành có thể đưa thành PDF rồi bán kèm CD Linux làm phụ bản tra lấy tiền làm donor cho OSS thì có còn mừng nào quá mừng này nữa chăng?

Đường sắt Cát Linh - Hà Đông: Vì sao lại nhấp nhô?

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Thực sự người dân Hà Nội khám phá nhiều điều lạ lùng dọc đường sắt Cát Linh - Hà Đông. Sau vụ chặt cây vẫn còn tươi đẹp thì bây giờ đến lượt đường vượt có độ cao “cong mềm mại1.
Trả lời thắc mắc của dư luận, ông Lê Kim Thành ‒ Tổng giám đốc Ban Quản lý dự án đường sắt (Bộ Giao thông Vận tải) ‒ cho biết đó là “chủ ý quy trình thiết kế để nâng cao hiệu quả khai thác, giảm tiêu hao năng lượng cho tàu điện. Khi vào ga bắt buộc phải dừng tàu đưa lên trắc dọc, đi lên dốc đỡ phải hãm phanh, đỡ tiêu hao năng lượng. Khi tàu đi ra khỏi ga có gia tốc để tàu tạo ra động lực đỡ phải tiêu hao năng lượng nhiều. Và các nước cũng thiết kế theo quy trình đó2.

Thực vậy, bạn đọc ở vùng Paris có thể thấy những khúc tàu điện trên các trạm ga mới xây đều cao hơn tuyến đường ở ngoài ga. Cao hơn nhiều hay ít là tùy ở trọng lượng và vận tốc các tàu đã được thiêt kế để chạy trên tuyến đường. Thiêt kế như vậy là để tiết kiệm năng lượng. Nhưng chỉ tiết kiệm ít so với tiết kiệm năng lượng nhờ tàu chạy bằng động cơ điện.
Trên một tuyến đường thì đoàn tàu lúc khởi hành, lúc hãm phanh, lúc tăng tốc, lúc giảm tốc, lúc lên dốc, lúc xuống dốc. Khi khởi hành, tăng tốc hay lên dốc thì động cơ điện hút thêm điện từ mạng lưới quốc gia để có thêm năng lượng mà kéo đoàn tàu. Khi giảm tốc độ để chạy chậm hơn hay khi xuống dốc thì đà của đoàn tàu tiếp tục làm quay động cơ biến động cơ thành ổ phát điện. Đông cơ tiếp tục quay tham gia với bộ phanh làm giảm vận tốc, biến động năng của đoàn tàu thành điện năng. Điện năng đó được nhồi vào mạng lưới quốc gia làm giảm nhu cầu năng lượng cuả toàn bộ hệ thống đường sắt.
Nếu đoàn tàu phải chạy lên khi vào trạm ga để ngừng thì phanh sẽ được chiếu cố ít để hãm tàu và nếu đoàn tàu phải chạy xuống khi rời ga và tăng tốc thì bớt phải rú động cơ. Như vậy, sẽ giảm hao mòn của hệ thống phanh và của các động cơ. Các thiết bị này sẽ cần ít bảo trì hơn và đời sống kỹ thuật của chúng sẽ được kéo dài lâu hơn. Đó mới là lý do chính để đoạn đường ray ở ga phải cao hơn trung bình tuyến đường một chút.
Một hệ thống đường sắt đô thị nói chung có các ga cách nhau dưới một cây số nên phương tiện giao thông liên tục phải khởi hành, hãm phanh, tăng tốc và giảm tốc. Tiết kiệm về điện, về bảo trì và hao mòn thiết bị tuy mỗi lần thì rất nhỏ, nhưng nhân lên nhiều lần thì trở nên quan trọng trong khi tổng kết chi phí khai thác của một tuyến đường. Đây cũng là lý do chúng tôi kêu gọi điện hóa các tuyến đường sắt hiện có trước khi xây lại hay xây thêm một tuyến đường theo khổ tiêu chuẩn quốc tế.

Tổng tập Chuyện cười "Phi Long và đồng đội"

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

A-đam và E-va đang nô đùa trong vườn địa đàng, thì Chúa Trời gọi:
— Lũ trẻ của ta, ta có hai món quà cho các con, nhưng các con phải tự quyết định ai sẽ nhận quà nào... Món quà đầu tiên: đái đứng...
A-đam lập tức hét ầm lên, nhảy nhót, thậm chí cộc cả đầu vào thân cây, quả quyết là mình vô cùng khát khao, thậm chí cả cuộc đời đã luôn ước mơ được đái đứng. E-va thấy ước vọng quá thế, bèn nhường bạn.
Thế là A-đam chạy lung tung khắp vườn, vui mừng, hoan hỉ, nhảy nhót, la hét, và... tè lên tất cả mọi thứ! Lên cây, lên những bông hoa, lên từng con sâu, và đơn giản là lên mặt đất.
E-va vẫn ngoan ngoãn đứng bên cạnh Chúa Trời... Và họ cùng im lặng nhìn cảnh tượng điên rồ kia... Rồi E-va nhỏ nhẻ:
— Cha của con, vậy còn món quà thứ hai thì là?..
— Não, E-va... Não..!
— Cảm ơn ch...
— Nhưng... ta buộc phải cho nốt A-đam bộ não, nếu không nó sẽ bôi bẩn tất cả mọi thứ ở đây.

o0o

Một nhà thôi miên nổi tiếng biểu diễn tại một trung tâm an dưỡng dành cho người cao tuổi. Ông tuyên bố:
— Hôm nay tôi sẽ đưa các vị vào một trạng thái xuất thần; tôi sẽ thôi miên tất tần tật, mọi người, bất cứ ai đang có mặt ở trong đại sảnh này.
Mọi người đều bị kích động và hồi hộp. Nhà thôi miên rút từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ bỏ túi cổ, lấp lánh tuyệt đẹp.
— Bây giờ, tôi muốn mọi người đều chăm chú nhìn vào chiếc đồng hồ cổ này. Đây là chiếc đồng hồ vô cùng đặc biệt. Nó đã ở trong gia đình tôi suốt sáu thế hệ.
Ông nhẹ nhàng đung đưa chiếc đồng hồ từ trước ra sau, từ sau ra trước... và cất giọng du dương:
— Dõi theo chiếc đồng hồ, dõi theo chiếc đồng hồ...
Đám đông dường như đã bắt đầu bị thôi miên và cũng đang bắt đầu lắc lư về phía trước, về phía sau... giống như chiếc đồng hồ, theo ánh sáng lập lòe phản chiếu từ bề mặt bóng loáng của nó. Hàng trăm cặp mắt đang dõi theo chiếc đồng hồ đung đưa... bất ngờ, nó trượt ra khỏi những ngón tay của nhà thôi miên và rơi xuống sàn, vỡ tan tành.

Có nên lấy vợ không?

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CÓ NÊN LẤY VỢ KHÔNG?

Tôi có một người bạn có một suy nghĩ chưa lần nào thấy thay đổi, là nếu một người có khả năng (mỹ quan, kỹ thuật, tài chính...) để sinh hoạt tình dục một cách tử tế thì sẽ chẳng bao giờ mà lại chịu chấp nhận sinh hoạt theo lối cải cách hành chính tiếp dân một cửa, sinh hoạt đi sinh hoạt lại với cùng một đối tượng duy nhất tới hàng trăm, thậm chí hàng ngàn lần cả, — "Trâu bò nó cũng không bét be, nhếch nhác đến như thế!"

Có thể anh không hiểu gì về Tình Yêu?
Nhưng chuyện này, nếu bình luận, thì chắc là để dành cho những người khác, — tôi biết anh này hiểu cặn kẽ được từ Cơ học Lượng Tử cho đến Thuyết Tương Đối, nghe cặn kẽ được từ Bách cho đến Trai-kốp-xki, đọc cặn kẽ được "Chiến tranh và hòa bình" bằng tiếng mẹ đẻ của Tôn-xtôi, thẩm âm cặn kẽ được vần điệu niêm luật trong thơ Lý Bạch, xem cặn kẽ được tranh Lê-ô-nác-đô đa Vin-tri... có thể Tình Yêu quả thật là thứ còn bí hiểm hơn, nhưng dù thế nào thì tôi vẫn hình dung không mấy khó khăn là tôi sẽ không có được một cảm giác tiện nghi cho lắm khi phải bình luận chuyện "hiểu — không hiểu" của loại người như vậy.
Anh này ở nhà còn có một cái giường to và tròn xoe, tròn chính xác, và bán kính được tính toán chi tiết sao cho anh có thể nằm ở trên đấy đúng theo cái đồ hình tỉ lệ vàng của Lê-ô-nác-đô đa Vin-tri, anh bảo tôi đấy là tư thế hài hòa nhất, và nằm như thế mà ngủ, chân khí lưu thông, mùa nóng anh không cần phải bật quạt, mùa đông anh không cần phải đắp chăn. Tôi phục lăn, và đã sắp đi đặt đóng giường, nhưng đang định hỏi cụ thể xem nếu nằm đúng theo hình vẽ ấy thì có được mặc quần xịp hay không, thì có một cô bạn cũ kể tôi nghe là những lúc ở nhà, mùa nào thức nấy, anh chả bao giờ là không bật máy lạnh, hay máy sưởi cả...

Nhưng tôi lại lan man, — tình dục cụ thể quá, tình yêu lại tít mít quá, mà thực ra tôi đang định nói đến một chuyện đỡ cực đoan hẳn hơn. Nên hẵng cứ coi như tôi đã thu xếp xong vấn đề "tình yêu — tình dục", và sẽ nói tiếp chuyện "lấy vợ".

Có những người bảo:

Vì sao tôi hút thuốc (bản dịch mới)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

VÌ SAO TÔI HÚT THUỐC
(An-tốp S.)

Có lẽ nào một người mà biết kính trọng bản thân mình lại sẽ đi hỏi xin tiền của những người qua lại? Không bao giờ. Ngay cả nếu như không có năm kô-pếch để đi tàu điện.
Khi một người có gánh nặng trong lòng, liệu anh ta có nói về nỗi bất hạnh của mình với một người ngoài cuộc hay không? Không, sẽ không nói.
Thế có ai trong chúng ta, những người hút thuốc, lại chưa từng hỏi xin thuốc của những người hoàn toàn không quen biết?
Diêm à? Người ta hỏi xin ở khắp mọi nơi bằng tất cả các thứ tiếng: "Xin lỗi anh, anh có diêm không ạ?.." Và một người sẽ tìm được bao diêm, đánh diêm. Anh ta đưa hai tay cầm que diêm đang cháy lại gần gương mặt một người không quen biết. Trong một khoảnh khắc nào đó bàn tay họ chạm vào nhau, gìn giữ ngọn lửa nhỏ.
Rồi cả người này cũng sẽ được hỏi xin lửa châm thuốc, và anh ta chìa ra điếu thuốc đang cháy.
Và một lần nữa trong một giây bàn tay của những người không quen biết lại gặp nhau.
Sẽ tiếp tục như vậy, khi mà tất cả những người mà hút thuốc còn chưa châm xong thuốc. Và những sợi dây xích nhỏ làm bằng những ngọn lửa bé tí xíu cứ nối tiếp nhau trên khắp trái đất. Bởi vì người ta hút thuốc ở Châu Âu và Châu Á, Châu Phi và Châu Úc, Nam và Bắc Châu Mỹ.
Mà khi bàn tay mọi người còn đụng vào nhau, gìn giữ ngọn lửa nhỏ, — sẽ chẳng có điều gì tồi tệ xảy ra trên trái đất cả.
Chỉ vì vậy mà tôi không bỏ hút thuốc. Nhỡ có ai đó sẽ hỏi: "Anh có lửa không?.." thì sao.

Ông Già Tuyết thân mến!

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

"Ông già tuyết thân mến!

Có thể ông không quen nhận thư vào ngày này — hai lăm tháng mười hai. Nhưng cháu muốn làm rõ một sự hiểu nhầm nào đó đã xảy ra giữa chúng ta.

Vào đầu tháng trước cháu đã viết thư cho ông, và hỏi ông một chiếc xe đạp, một đoàn tàu ray chạy điện, một đôi giày trượt gắn bánh xe và một bộ áo quần đội tuyển bóng đá. Suốt cả năm cháu đã học như điên, điểm số của cháu cao nhất không phải chỉ ở lớp, mà trong toàn trường. Nói thật, không có ai ở quanh đây cư xử tốt hơn cháu với cha mẹ, với anh em, với bạn bè và hàng xóm. Cháu thường xuyên đến cửa hàng hộ mẹ, và thậm chí đã hai lần đưa cụ già qua đường. Có thể nói là không còn nghĩa cử tốt đẹp nào mà cháu không làm.

Và cái kiểu đếch gì mà ông mang đến tặng cháu một cái trống bỏi cho trẻ con, một cái còi ngớ nga ngớ ngẩn, và một đôi tất xấu phát tởm như thế? Ông cao ngạo cái đít gì, lão dê già, ông dắt mũi cháu suốt cả năm và rồi để lại một đống phân như vậy ở dưới cây thông? Và, như một sự nhạo báng, ông đã mang đến biết bao nhiêu là quà cho thằng ôn ở ngay nhà bên cạnh, đến nỗi nó không thể vào được nhà nếu mang theo tất cả các gói quà, là sao?

Tóm lại, sang năm ông đừng nghĩ đến chuyện thò cái đít to và hôi thối của ông vào cửa sổ nhà cháu! Cháu sẽ dập vỡ đít ông ở ngay ngoài đấy, cháu sẽ lấy đá ném những con hươu bẩn thỉu của ông, làm cho chúng chạy mất và ông sẽ phải đi bộ trở về Bắc Cực mất dậy của mình — đi bộ đúng y như cháu, vì ông đã không tặng cháu chiếc xe đạp đáng nguyền rủa đó!

Biến mẹ ông đi, ông già tuyết! Kể từ năm nay, ông sẽ biết cháu có thể xấu đến mức nào, ông già đuổi hươu béo ị và hôi thối ạ!

Vô-va"

Chuyện cười (21)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook






CHUYỆN CƯỜI
(Tập 21)





Một nhiếp ảnh gia của một tạp chí quốc gia được phân công chụp những bức ảnh cháy rừng. Người ta dặn anh là có một chiếc máy bay nhỏ sẽ chờ để đưa anh bay qua chỗ rừng cháy.

Phóng viên ảnh đến bãi đáp khoảng một tiếng trước lúc mặt trời lặn. Quả nhiên, một chiếc máy bay Xét-sna nhỏ đã chờ sẵn. Anh nhảy vào máy bay cùng với những thiết bị lỉnh kỉnh của mình và hét lên:

— Đi thôi!

Phi công cho máy bay cất cánh, và chẳng mấy chốc họ đã lơ lửng trong không trung.

— Hãy bay qua phía bắc của đám cháy rừng! — Nhiếp ảnh gia nói. — Và hãy bay thật thấp!


— Sao phải bay thật thấp? — Giọng phi công có phần căng thẳng.

— Vì tôi chuẩn bị chụp ảnh! — Nhiếp ảnh gia hét lên phấn khích. — Tôi là một nhiếp ảnh gia, và nhiếp ảnh gia chụp những bức ảnh.


Sau một quãng im lặng dài, phi công nói:

— Anh muốn nói... anh không phải giáo viên dạy lái máy bay?


o0o

Download cả chùm "Chuyện cười (20)" [8KB]:


Hướng dẫn cách dùng tủ sách của me():

1) Chạy Chương trình me():
2) Bấm nút "Thư viện" => me() mở giao diện tủ sách (bướm bay)
3) Bấm nút "Thêm truyện mới" => me() mở giao diện "Open File"
4) Chọn file ".lcd" vừa download, bấm "Open" (hoặc click đúp) => me() cho quyển sách vừa chọn vào thư viện

Viết thêm để khỏi nhầm về cố TBT Nguyễn Văn Linh

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Kết quả hình ảnh cho Hình ảnh cho Nguyễn Văn Linh
Cố TBT
Nguyễn Văn Linh

Mấy hôm nay, nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của cố tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, báo chí lề phải hết lời ca ngợi ông, còn báo chí lề trái có ý muốn nhắc nhở: “Ông Linh có công với Đảng nhưng  đối với dân tộc thì còn chờ phán xét của lịch sử”. Tôi xin góp một tiếng nói vào sự phán xét ấy.


Công lao thực sự của đổi mới kinh tế, đặc biệt là về nông nghiệp thuộc về ai?

Nhớ lại,  hồi những năm 1984 - 86, vì kiên trì đường lối XHCN mà nền kinh tế  VN rơi xuống tận đáy cảnh bần cùng. Nhờ sự đổi mới từ ĐH VI của Đảng với Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh mà toàn dân thoát khỏi cảnh “đói triền miên” và có gạo xuất cảng.  Người ta quy công ấy cho ông Linh, nhờ vận dụng sáng tạo Chủ nghĩa Mác Lênin (CNML) mà đạt được.

Tôi mong ước những nhà sử học trung thực nghiên cứu kỹ giai đoạn này để xem công lao thực sự của đổi mới kinh tế, đặc biệt là về nông nghiệp thuộc về ai. Theo tôi trước hết phải kể đến ông Kim Ngọc ở Vĩnh Phú, ông  Đoàn Duy Thành ở Hải phòng, và người có tác dụng quyết định là tổng bí thư Trường Chinh (sau khi TBT Lê Duẩn mất). Ông Trường Chinh, ban đầu vì ý thức hệ mà phản đối Kim Ngọc nhưng rồi ông đã thấy được sự thật, đã dũng cảm chấp nhận sự thật để phủ định mình trước đó, để chỉ đạo ĐH VI tiến hành đổi mới về kinh tế.  Đáng ra tại ĐH VI, người xứng đáng được bầu làm Tổng bí thư phải là ông Trường Chinh, nhưng vì một lý do nào đó trong quan hệ mà các ông Lê Đức Thọ, Phạm Văn Đồng và Trường Chinh không tiếp tục làm lãnh đạo mà chỉ làm cố vấn. Trong hoàn cảnh như thế ông Linh được lựa chọn để thực thi quan điểm đổi mới của ĐH. Người ta giải thích đổi mới