Truyền thuyết Ngày Valentine

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TRUYỀN THUYẾT NGÀY VALENTINE

Ngày xưa, có một cô gái không có gì nổi bật ngoài chuyện có Bướm to. Cô thầm yêu một chàng đẹp giai và giỏi săn bắn ở trong làng, — giỏi săn bắn thuở ấy cũng giống như bây giờ giỏi Toán, tức là giỏi nhất. Biết mình không xứng với chàng, cô ngày ngày chỉ âm thầm dõi mắt nhìn, chẳng bao giờ dám đến gần, — chàng lúc nào cũng được vây quanh bởi những cô gái xinh đẹp khác.

Thần Cupid đang ngủ
thì bị bắn đúng vào Chim
Cho đến một ngày kia, chàng trai trong lúc đi săn đã vô tình bắn đúng ngay vào Chim của Thần Cupid đang mê say ngủ trên cây, — chàng tưởng thần là một con chim to. Nổi cáu vì bị bắn vào Chim đau quá, Thần Cupid bèn búng một phát vào Chim của chàng trai, khiến cho Chim chàng bị sun lại và chàng không thể tiếp tục làm người được nữa, mà hóa thành một bức tượng đá. Chưa hết tức, Thần Cupid còn cho mọc xung quanh chàng trai một loài hoa trắng có gai sắc nhọn, để không ai có thể đến gần chàng được. Chàng trai chim sun bị bỏ rơi ở trong khu rừng, chẳng ai còn quan tâm đến chàng nữa, — ngoài cô gái có Bướm to.

Mỗi ngày cô đều đến thăm bức tượng đá. Chàng trai vốn là người khá, dù bị biến thành đá nhưng vẫn rất là đẹp giai, — đáng tiếc, Chim của chàng lại quá sun, nên ngay cả là tượng đá thì vẫn bị mất đi nam tính, nên khiến cho cô gái đau xót lắm. Cô về nhà, nghĩ ngợi, khóc, thao thức mất một tuần. Cuối cùng, cô quyết định cho chàng trai sờ Bướm mình, — cô gái vốn là không có gì nổi bật, ngoài chuyện có Bướm to.

Và đã xảy ra một điều rất là lạ: Được Bướm cà vào tay, Chim chàng trai bèn dài ra một tí!

Nhưng hôm sau, Thần Cupid nhìn thấy, ngứa mắt, lại búng cho phát nữa, chỗ mới dài ra bèn sun ngay lại, khiến bức tượng đá lại bị mất nam tính như cũ.

Và cô gái lại cà Bướm vào tay tượng tiếp, kiên trì suốt từ ngày này qua ngày khác.

Nhưng muốn đến được gần tượng để cà Bướm, cô gái phải nhổ hết những cây hoa trắng có gai, — cái loài cây này hễ cứ càng dùng dao mà chặt, lại sẽ càng đâm ra nhiều chồi hơn, nên cách duy nhất là phải dùng tay mà nhổ nó. Đôi tay của cô gái bị gai đâm chảy máu, những giọt máu rơi vào những cánh hoa trắng khiến chúng chuyển sang màu đỏ và đặc biệt là càng trở nên nở rộ đẹp đẽ hơn.

TIN TỨC - Ngày 13 tháng 2 năm 2016, 10h35'49" sáng

27 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TIN TỨC MỚI

Thứ Bảy, ngày 13 tháng 2 năm 2016, 10h35'49" sáng

Chiếc lá cuối cùng (bản dịch mới):
Và cô nằm, không động đậy, trên khung giường sắt cổ kính của cô, nhìn qua những ô kính nhỏ cửa sổ Hà-lan lên mặt tường trống không của ngôi nhà gạch bên cạnh.
Một buổi sáng ông bác sĩ bận rộn đã mời Su vào trong phòng ngoài bằng một hàng lông mày bờm xờm, màu xám.
— Cô ấy có một cơ hội trong... hãy nói, mười, — ông nói, trong lúc vảy thủy ngân xuống trong cái cặp nhiệt độ của ông. — Và cơ hội ấy là cho cô ấy chỉ nếu muốn được sống. Cái cách mọi người có theo kiểu tự xếp mình vào hàng ngũ bên phía người tổ chức tang lễ làm cho cả pho bách khoa dược phẩm toàn thư trông thật ngớ ngẩn. Quý cô nhỏ của cô đã làm cho tâm trí của cô ấy thỏa hiệp là cô ấy không chuẩn bị bình phục. Cô ấy có thứ gì đó trong tâm trí mình không?
— Cô ấy... cô ấy đã muốn vẽ Vịnh Náp-lơ một ngày nào đó. — Su nói.
— Vẽ?.. nhảm nhí! Cô ấy có bất cứ thứ gì trong tâm trí của cô ấy đáng để nghĩ đi nghĩ lại... một người đàn ông chẳng hạn?
— Một người đàn ông? — Su nói, với một chiếc đàn môi Do Thái búng lên trong giọng nói của cô. — Một người đàn ông có đáng... nhưng, không, thưa bác sĩ; không có gì kiểu như thế cả.
— Ờ, đấy là nhược điểm, nếu vậy, — bác sĩ nói, — tôi sẽ làm tất cả những gì mà khoa học, chừng nào nó còn có thể lọc được qua những nỗ lực của tôi, có thể đạt tới. Nhưng bất cứ khi nào mà người bệnh của tôi bắt đầu đếm những cỗ xe trong đám tang của cô ấy thì tôi bớt đi 50 phần trăm từ khả năng trị bệnh của y học. Nếu cô sẽ làm được cho cô ấy hỏi một câu về kiểu dáng tay áo choàng mùa đông mới, tôi sẽ hứa với cô một cơ hội một trong năm cho cô ấy, thay vì một trong mười.
Sau khi bác sĩ đi Su đã đi vào phòng làm việc và khóc nhão nhoét một chiếc khăn ăn Nhật Bản. Rồi cô nghênh ngang đi vào phòng của Gion-xi với bảng vẽ của cô, huýt sáo một cách khôi hài... (xem chi tiết)


Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần 54):
Nhưng nếu Chúa phù hộ thật, thì sao những chuyện như chuyện này lại đang xảy ra?.. Hay có thể... bây giờ thì họ cầu, còn trước đây họ đã phạm phải những lỗi lầm nào đó, và chính Chúa lại đang phạt họ?.. Thế thì "phù hộ" đại khái cũng giống kiểu bố đánh, còn con thì vừa khóc vừa xin bố ơi bố đừng đánh con.
Ngay cả thế, thì chuyện bố phạt con này vẫn mù mờ. Phi Long đã kể tôi nghe về Nạn Hồng Thủy, anh bảo quả đất ngày xưa là một quả khác, rồi lúc phạt các con, Chúa đã nghiêng trục của nó đi ba mươi độ, làm cho nước trào lung tung, và quả đất thành ra quả bây giờ.
Nhưng làm thế thì con tốt con xấu gì cũng đều lụt chết ráo, — kiểu một người phạm tội chém cả nhà này, mục đích là để trừ hậu họa, nhưng Chúa mà cũng sợ bị báo thù hay sao? Không thì chả lẽ cả quả đất chỉ có mỗi ông già Nô-ê và một đám cầm thú là đáng được sống?
Mà thế nào cũng được, bất cần hiểu nguyên do, nếu cứ dính vài con vi-rút, là cài lại hết cả hệ điều hành, — thế thì Chúa có khác gì anh Xéc-giô tôi?
Hẳn là Chúa không muốn giống anh Xéc-giô, — lần sau, Chúa không cài lại hệ điều hành, mà điều con trai mình xuống, chuyên để cho vi-rút ăn, thay vì ăn những người khác. Phi Long bảo trong lúc đợi chờ Giu-đa dẫn vi-rút tới ăn mình, Chúa Con, là Chúa Giê-xu, đã phân vân và hoảng hốt vô cùng; sợ đến vãi mồ hôi, Chúa Giê-xu đã gọi cho bố ba lần liền để xin, nhưng không ăn thua.
Lúc đó chắc ngài còn chưa biết là mình có thể phục sinh, mà phục sinh rồi, thì hình như còn ngon hơn...
Nếu thế chẳng thà chết quách!
Nhưng như chúng tôi đây thì liệu có phục sinh được không? Đã đành, về lý mà nói thì chúng tôi cũng đều là con của Chúa cả... Nhưng nói gì nói, con đàn thì làm sao mà bằng được con cầu tự?..
Tôi chợt phì cười, — tôi nhớ có lần anh Xéc-giô chăm chú ngồi nghe Phi Long kể:
— Đến ngày thứ bảy Chúa quyết định nghỉ, nhưng Người chợt nhớ ra là còn một việc phải làm nốt. Người đến bên mép Thiên Đường, ngồi xuống, và đầy sảng khoái, Người bèn ị một bãi to. Thế là trên đời có người Tàu.
Anh Xéc-giô bảo là hồi trước Phi Long có chơi với mấy sinh viên Tàu, — nói gì nói, người Việt người Tàu vốn là giống gần gũi. Có lần đang đú thì đàn bị đứt dây "thứ ba từ dưới lên", Phi Long bèn chạy xuống tìm một bạn Tàu của mình, tên là Thao, — ở chỗ Thao đúng là còn một cái dây đàn mới. Mấy tháng sau, Thao nhắc trả dây đàn, Phi Long đã ngồi đờ đẫn toàn thân ra mất một lúc, y hệt Lã Bố gặp phải Điêu Thuyền. Từ đó — trả dây đàn xong — anh không chơi với các bạn Tàu nữa.
Càng đêm, không khí ở Nhà Trắng càng sặc mùi "trận địa". Những người lớn đều đang chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, chắc mường tượng được là cầm ô thì chiến đấu sẽ bị vướng, nên tôi thấy nhiều người đã thay ô bằng áo mưa. Trẻ con, chẳng vào "biên chế" nào cả, nên loại "đại hiệp" độc lai độc vãng như tôi tự thấy tốt nhất nên làm sợi dây nối một vài biên chế có liên quan, tức là làm liên lạc giữa những người nhà tôi, — theo Phi Long kể, thì cha đẻ của ngành Bưu chính Viễn thông Việt Nam quê anh vốn cũng là một cậu bé liên lạc, tên là Kim Đồng.
Từ lúc đội của anh Kốt-xchi-a ra Vành đai Vườn tược, đã có mấy lần báo động chuẩn bị chiến đấu...
(đọc tiếp)
- tin tức ngày 14 tháng 2 năm 2016 gái học yếu luận tám nguyên tắc đẽo gái mạng - hôm nay - giá vàng giá xăng chứng khoán vn-index - tin mới tin nóng tin nhanh tin 24h tin tức 24h tin tức mới tin tức trong ngày tin tức online tin tức hôm nay tin tức ngày hôm nay báo mới - Google Dich Dich Tu Tieng Anh Dich Tu Dien Anh Viet Dich Tu Dong Tren Google Trang Dich Tu Dong Vietgle Dich Tu Dong Dich Tieng Anh Tu Dong Dictionary Viet Anh Tra Tu Dien Anh Viet Google Dich Anh Viet Kim Tu Dien Anh Viet Pho Viet Anh English Vietnamese Dictionary Phim 7 Vien Ngoc Rong Game 7 Vien Ngoc Rong Hinh 7 Vien Ngoc Rong Truyen 7 Vien Ngoc Rong Game Bay Vien Ngoc Rong Truyen Bay Vien Ngoc Rong Phim Bay Vien Ngoc Rong Xem Phim Dragon Ball - khuyến mại vinaphone viettel mobifone - nga ukraine crimea putin donetsk kharkiv - trung quốc hoàng sa trường sa giàn khoan đảo nhân tạo - hà nội cây xanh
Chính thức khai hội Chùa Hương, lễ hội lớn nhất cả nước: Hôm nay, ngày 13/2 (tức mồng 6 tháng Giêng năm Bính Thân), lễ hội Chùa Hương lớn nhất cả nước chính thức được khai hội. >> TƯ VẤN TÂM LÝ - KHÁM BỆNH MIỄN PHÍ TẠI AloBacsi.com. Công tác chuẩn bị cho việc Khai hội Chùa Hương đã hoàn... (đọc tiếp)

Hội Chùa Hương 2016: Sợ tắc đường, ngàn người khai hội lúc… nửa đêm: 2h sáng đến bến đò, 3-4h sáng lên động chính là lịch trình phổ biến của hàng ngàn du khách đến khai hội Chùa Hương mồng 6 Tết năm nay. Lý do được nhiều người đưa ra là bởi họ đã quá sợ hãi cảnh chen lấn, chờ đợi… Lễ hội chùa Hương 2016:.. (đọc tiếp)

Dựng rào chắn để giảm tải ùn tắc ngày khai hội chùa Hương: Sáng 13/2, hàng vạn du khách đổ về chùa Hương trong ngày khai hội khiến nhiều nơi luôn bị quá tắc nghẽn, nhiều biện pháp đã được đưa ra để tránh tình trạng quá tải này. Dựng rào chắn để giảm tải ùn tắc ngày khai hội chùa Hương - Ảnh 1. Thời tiết... (đọc tiếp)

Các cụ già leo núi suốt đêm để lễ hội chùa Hương: (Dân Việt) Lo ngày khai hội tắc đường, nhiều người vượt hàng trăm cây số, thức suốt đêm leo núi lễ chùa, vãn cảnh. Sáng 13.1 (mùng 6 Tết), chùa Hương (Mỹ Đức, Hà Nội) mới chính thức khai hội. Tuy nhiên, ngay từ chiều và đêm hôm trước, hàng... (đọc tiếp)

Người dân nô nức trẩy hội Chùa Hương: TPO - Sáng 13/2 (mồng 6 Tết Âm lịch) hàng ngàn du khách thập phương nô nức đổ về chùa Hương (Hương Sơn, Mỹ Đức, Hà Nội) trẩy hội đầu năm. Đúng 9h, chùa Hương chính thức khai hội. 9h sáng nay, 13/2, chùa Hương chính thức khai hội. Người... (đọc tiếp)

Em nói thật, em không thích Tết lắm đâu!

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Người Việt có thói quen quan tâm tới cuộc sống cá nhân của nhau. Nhưng điều này không phải phù hợp, thậm chí thành khiếm nhã. Tết là dịp điều này thể hiện rõ nhất.

Bao giờ lấy chồng? bao giờ đẻ con?

Khi được hỏi việc chuẩn bị Tết, cô em tôi chép miệng: “Em ngán Tết lắm rồi, chỉ thích bỏ đi chơi đâu xa”

“Sao thế? Dịp xum họp gia đình, gặp gỡ bạn bè mà!”

“Gặp rồi ai cũng hỏi sắp lấy chồng chưa, và sẽ phải trả lời cùng một câu hỏi đó suốt mấy ngày liền, nói đi nói lại. Có năm em định trốn ở nhà, nhưng rồi cũng có khách của bố mẹ đến, cũng phải tiếp, rồi cũng vẫn phải trả lời cùng câu hỏi ấy.”

Nghĩ lại thì tôi thấy khó cho cô em thật. Tết là dịp người Việt ‘tung ra’ vô số câu hỏi khiến người được hỏi bối rối, mặc định rằng đó là hình thức thể hiện sự quan tâm. Chưa chồng hỏi sắp lấy chồng chưa? Chưa đi học hỏi bao giờ đi? Đi làm rồi hỏi làm công ty nào? Lương bao nhiêu: Nếu đối tượng mới cưới thì thể nào cũng hỏi sắp có em bé chưa, rồi chúc cuối năm có em bé... v.v...

Nhìn bề ngoài, những câu hỏi thăm ấy có vẻ vô hại nhưng mang lại cho người bị hỏi áp lực tâm lý và sự khó xử không nhỏ. Cô gái “nhỡ thì” hay đánh mất tình yêu bị xoáy vào nỗi buồn. Người hiếm muộn cười gượng hay cậu trai mới đi làm bối rối về đồng lương khởi nghiệp.

Khổ nỗi, với nhiều người, không hỏi những câu như thế thì họ không biết nói gì khác, hỏi những câu gì khác. Cách thức ấy đã thành thói quen giao tiếp hàng trăm năm của người Việt. Nhưng không phải cái gì tồn tại lâu thì được phép chấp nhận. Cuộc sống thay đổi đòi hỏi văn hoá giao tiếp cũng cần thay đổi, nhanh hay chậm là do ý thức của mỗi chúng ta và quan trọng hơn cả là định hướng giáo dục trẻ em về giao tiếp. Tránh trường hợp vô tình làm người khác khó chịu.

Một lần, trong đám ma bà dì vợ, có một khách đến viếng, chắc chỉ hơn tôi vài tuổi nhận xét: “Sao mày để vợ gầy thế, vậy là không được rồi.” Chưa nói tới cái nội dung thô thiển thì việc mày tao suồng sã lần đầu mới gặp đã đủ khiến tôi khó chịu. Giữa đám tang, tôi đành tặc lưỡi cho qua, bụng thầm nghĩ nếu cứ giữ kiểu giao tiếp ấy, thằng cha này sẽ có lúc ăn đòn ở một cuộc rượu nào đấy. Chưa hết, nhiều người tỏ ra ngạc nhiên, hỏi: “Ơ, vợ anh cao hơn anh à?” Tôi cười bảo: “Ừ, chẳng qua là do chân cô ấy dài, tôi biết làm sao được! Mà hình như luật hôn nhân và gia đình có cấm vợ cao hơn chồng đâu!”

Một kiểu “tra tấn” khác: các ông bà già, thường là ở nông thôn, hay hỏi: “Thế cháu làm được bao nhiêu tiền mỗi tháng?” Hàng xóm của một cô bạn li dị chồng hỏi con gái của cô ấy lúc cháu mới 3 tuổi: “Thế bố cháu có cô nào mới chưa?” Khiến đứa bé khó chịu, đòi về nhà không đi chơi nữa.

Tết Ông Táo - Truyền thuyết và nghi lễ

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Truyền thuyết về Táo Quân

Trong tín ngưỡng dân gian Việt Nam, Táo quân có nguồn gốc từ ba vị thần Thổ Công, Thổ Địa, Thổ Kỳ của Lão giáo Trung Quốc nhưng được Việt hóa thành huyền tích "2 ông 1 bà" - vị thần Đất, vị thần Nhà, vị thần Bếp núc. Tuy vậy người dân vẫn quen gọi chung là Táo Quân hoặc Ông Táo.



Ở Việt Nam, sự tích Táo Quân được truyền khẩu, rồi ghi chép, do đó có những sự khác nhau về tình tiết, nội dung chính được tóm tắt như sau:

Trọng Cao có vợ là Thị Nhi ăn ở với nhau đã lâu mà không con, nên sinh ra buồn phiền, hay cãi cọ nhau. Một hôm, Trọng Cao giận quá, đánh vợ. Thị Nhi bỏ nhà ra đi sau đó gặp và bằng lòng làm vợ Phạm Lang. Khi Trọng Cao hết giận vợ, nghĩ lại mình cũng có lỗi nên đi tìm vợ. Khi đi tìm vì tiền bạc đem theo đều tiêu hết nên Trọng Cao đành phải đi ăn xin.

Khi Trọng Cao đến ăn xin nhà Thị Nhi, thì hai bên nhận ra nhau. Thị Nhi rước Trọng Cao vào nhà, hai người kể chuyện và Thị Nhi tỏ lòng ân hận vì đã trót lấy Phạm Lang làm chồng.

Phạm Lang trở về nhà, sợ chồng bắt gặp Trọng Cao nơi đây thì khó giải thích, nên Thị Nhi bảo Trọng Cao ẩn trong đống rơm ngoài vườn. Phạm Lang về nhà liền ra đốt đống rơm để lấy tro bón ruộng. Trọng Cao không dám chui ra nên bị chết thiêu. Thị Nhi trong nhà chạy ra thấy Trọng Cao đã chết bởi sự sắp đặt của mình nên nhào vào đống rơm đang cháy để chết theo.

Ông đồ

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook




ÔNG ĐỒ
(Vũ Đình Liên)

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu, giấy đỏ
Bên phố đông người qua.

Bao nhiêu người thuê viết,
Tấm tắc ngợi khen tài;
Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa, rồng bay.

Nhưng mỗi năm, mỗi vắng,
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm,
Mực đọng trong nghiên sầu.

Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay;
Lá vàng rơi trên giấy,
Ngoài trời mưa bụi bay.

Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa;
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?

(1936)



Tết thế kỷ XVII

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tết Nguyên đán là những ngày vui vẻ nhất trong năm của người Việt Nam. Joseph Tissanier, người Pháp, sống ở Thăng Long từ 1658-1663 đã dự năm cái Tết ở đây, tả rõ rằng, vào dịp này người Việt sửa soạn mọi cái cho long trọng, từ nhà cửa đến đề ăn, áo mặc. Túng cực đến đâu cũng phải kiếm cho đủ tiền bạc tiêu dùng ba ngày Tết. Có những kẻ nghèo khổ, phải đi ăn cắp vặt hoặc dùng võ lực cướp của người khác, hầu được sống dung dung trong những ngày đầu Xuân [1]. Vì vậy trong những đêm gần Tết, nhiều nhà phải thức đêm canh trộm.

Cuối năm, các chợ Tết hết sức nhộn nhịp, vì mọi người giàu sang, nghèo hèn đều đi mua sắm. Quan cũng như dân đều lo may quần áo mới, dọn dẹp nhà cửa cho khang trang, sửa sang võng cáng, tàn lọng, đắp lại mồ mả, cột nhà tường vách treo đầy câu đối, tranh vẽ, vua chúa cũng cho quét dọn lăng tẩm…[2]

Theo Bento Thiện viết năm 1659: “đến gần ngài bết bua chúa ban lịch cho thiên hạ xem ngài” [3], trong đó những ngày nghỉ Tết được ấn định rõ ràng. Thường bắt đầu nghỉ từ ngày 25, 26 tháng chạp, và có thể kéo dài tới ngày 10 hay 15 tháng giêng. Những ngày đó, nếu có chiến tranh, cũng tạm ngưng để ăn Tết. Từ ngày 25 tháng chạp, ấn dấu của vua chúa, quan quyền đều được lau chùi sạch sẽ, cất vào hộp, không dùng tới; khí giới quân đội cũng lau lọt sáng nhoáng để một nơi.

Chúng ta thử coi, năm 1659 thầy giảng Bento Thiện đã viết về Tết Nguyên đán thế nào: “Thói nước Annam, đầu năm mùng một tháng giêng gọi là ngày Tết. Thiên hạ đi lạy vua, đoạn lạy chúa, mới lạy ông bà ông vãi, cha mẹ cùng kẻ cả bề trên. Quan quyền thì lạy vua chúa, thứ dân thì lạy Bụt trước. Ăn tết ba ngày, mà một ngày trước mà xem ngày mùng hai, mùng ba, ngày nào tốt, thì vua chúa đi đền giao, gọi là nhà thờ. Trời, hiệu Thiên Thượng Đế Hoàng địa kì. Vua chúa đi lạy mà xin cho thiên hạ được mùa cùng dân an. Đến mùng bảy mùng tám mới hết, cùng làm cỗ cho thiên hạ ăn mừơi ngày. Lại xem ngày nào tốt, mới mở ấy ra cho thiên hạ đi chầu cùng làm việc quan, cùng hỏi kiện mọi việc; lại làm như trước mới khai quốc, thiên hạ vào chầu vua. Từ ấy mới có phiên đi chầu. Nội đài, ngoại hiến, phủ huyện, quan đăng nha môn, mới có kiện cáo”. Chính Bento Thiện lại viết chữ quốc ngữ đoạn trên như sau: “Thóy nước Annam, đầu Năm mùỏ một tháng giang gọi là ngài tết. Thien hạ đi lại bua, đoạn lại chúa mớy lại oủ bà oủ bải cha mẹ củ kẻ cả bề tiên, quan quièn thì lại bua chúa, thứ dân thì lại bụt tlưác, ăn tết ba ngài mà một ngài tlưác mà xem ngài mùỏ hay mùỏ ba, ngài nào tốt, thì bua chúa đi đền giao, gọi là nhà thờ blờy hiẹu thien thưạng đế hoàng địa kì. Bua chúa thì lạy mà xin cho thien hạ được mùa củ dân an, đến mùỏ bải mùỏ tám mớy hết củ làm cỗ cho thien hạ ăn mươỳ ngài, lại xem ngài nào tốt, mơý mở ấn ra cho thien hạ đi chầu củ làm vịec quan, củ hỏi kịen mọy vịec, lại làm như tlưác mớy khai cuác, thien hạ bào chầu bua,từ ấy mớy có phien đi chầu, nộy đài ngoặy hién phủ huịen quan đảng (đăng?) nha môn, mớy có kịen cáo”[4]

Nói chuyện Rượu

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

An-nam ta là một quốc gia vô địch về uống rượu. Kinh hoàng đến nỗi tôi cứ nghĩ ngoài việc đánh giặc ra thì chỉ có rượu. Tôi cũng là một thành viên ưu tú và tích cực trong công cuộc uống rượu của nước nhà. Nhưng mấy năm nay, trên đà suy thoái của sức khỏe và hầu bao nên sự nghiệp cũng có phần kém đi long trọng. Nhưng có hề gì, sự nghiệp lẫy lừng nào mà chả có khúc quanh co.
Tử vi nhà người ta thì có cung quan lộc. Tôi mọi cung đều tệ, phát mỗi đường uống ăn nên khẩu lộc theo đó mà rực rỡ. Xưa ai hú cũng đi, bỏ cả việc để lên đường. Uống từ rượu cỏ cho đến Camus X.O hảo hạng mà tịnh chả băn khoăn về đẳng cấp hay độ thơm ngon. Cứ có tí cay tạo say và sau đó là la đà sa ngã. Cũng tầm lìu tìu thôi, tỉ như đá tí mát — xa, tẹo kara không có oke. Cùng lắm cũng chỉ ấp ôm chút bèo dạt mây trôi đôi khi là máu me và cũng có thể là be bét.
Bây giờ đỡ nhiều rồi. Hú vẫn nghe nhưng bao giờ cũng chốt lại là với ai. Đại khái là rượu có tí chọn. Là chọn người đối ẩm hoặc quần ẩm (lưu ý quần ẩm không có nghĩa là quần chưa khô). Nói thế để thấy rượu bây giờ chỉ là thứ xúc tác đưa cay cho đầu mày rạng rỡ nói những chuyện hàn lâm và cũng có thể là giời ơi. Nó không còn là thứ cốt yếu để đến với nhau nữa, mà sự nồng nàn của bạn hữu tình đời mới là cái lý mơi mơi.
Uống rượu cũng như lấy vợ và làm tình. Đầu tiên phải thích rồi làm bạn với nó. Rồi nhớ, rồi yêu và kết hôn cùng nó. Rồi cũng phải khởi động vuốt ve mơn trớn. Rồi cũng phải dồn dập nồng nàn. Và cuối cùng là cực khoái xuất ra. Tất nhiên với rượu thì ở đằng mồm. Chứ ở đằng kia thì có khi tiểu đường hay suy thận mãn. Có người càng già rượu càng hay. Có người rực rỡ quãng trung niên ngắn hạn. Còn những loại ngựa non hay trống choai mười tám đôi mươi thì chán hẳn. Bởi chúng không uống rượu, mà rượu uống chúng.
Bây giờ mở mắt ra là rượu. Sang thì bát phở đôi trứng đề ly lấy khí. Hèn thì cũng mét lòng hay rổ cóc ổi xoài me. Họ uống theo triết lý rượu sáng — trà trưa — tối kính thưa. Kinh hãi nhất có lẽ là đội ngũ viên chức nhà nước. Vô tội vạ đến mức quốc gia phải sức thông tri ban bố cấm kỵ. Mà nào có ăn thua. Hay như bần nông quê tôi, uống rượu để tiễn biệt những ngày dài vô nghĩa. Họ gom thành hội để uống. Chả dụ như hội trung niên xa vợ (vì có vợ đi osin Đài Loan hay Mã lai), hội gà tập gáy (mới nhớn) hay hội cận địa viễn thiên (sắp chết). Chán đi thì giao lưu, tỉ thí, ầm ĩ cả một miền nhếch nhác quê hương.

Trịnh Hít - Xuân Tơ

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Trịnh Hít học y khoa mạn Thái bình, chuyên khoa sản — nhi. Hết 6 năm chuyển lên Hà thành chuyên tu 2 năm nữa, tổng cộng 8. Xong lại ngược về Thanh, làm đúng chuyên nghành. Trịnh Hít tận tụy, mẫn cán, lại là đảng viên nên cũng chóng khẳng định được bản thân dù chuyên môn sâu có hơi non tý. Ba mươi tuổi, không mối tình dắt xịp, yên ắng, phẳng lặng. Đòm phát, Trịnh Hít nhảy vọt phát ra bệnh viện To Vật ở Hà thành, làm vẫn đúng chuyên nghành. Ít tháng đi Hàn quốc học thạc sĩ, thêm 2 năm.

Trở về, Trịnh Hít vẫn tận tụy, mẫn cán, thẻ đảng đổi lần 2, mới và đẹp hơn và tất nhiên chuyên môn sâu thêm mấy bậc. Ấy thế mà vẫn chỉ là gã bác sĩ sản — nhi như bao gã khác. Có hỏi chức tước, cơ hội, đề bạt thì hắn bảo ở To Vật giáo sư, tiến sĩ đông như lợn con còn vật vờ vất vả hơn hắn, chả cơ cấu, đề bạt mẹ. Chỉ chực và chờ về hưu.

Từ ngày ra Hà thành công tác, Trịnh Hít thay đổi nhiều, năng giao du hơn, tích cực rượu bia bù khú và đặc biệt là thi thoảng hay chửi bậy, điều hiếm thấy trong quá khứ. Mỗi tội vẫn đơn bóng một mình, cấm thấy ngấp nghé em nào. Bạn bè có giới thiệu là lẩn như trạch, có đàn hạch hay làm sản nhi nhiều nên mất cảm xúc thì lại ngửa cổ cười hềnh hệch. Thật không hiểu cái cơ sự ra làm sao? Bốn mươi xuân, vẫn tơ nõn. Tài chưa?

Bạn thân của Trịnh Hít là Xuân Tơ, một vợ, hai con giai, chuyên kinh doanh hóa chất, nghành nghề khá đặc thù mà những lúc dại mồm Xuân Tơ vẫn hấp háy gọi kinh doanh chất độc. Trịnh Hít có dăm phen hỗ trợ, giới thiệu để Xuân Tơ đổ hóa chất cho To Vật, thành công cả. Thế nên đã thân lại càng thân.

Chiều hôm nao, không nhớ là hôm nào. Xuân Tớ hốt hoảng í ới cho Trịnh Hít bảo đến khám cho thằng con giai thứ hai mới đẻ được dăm tháng. Ngoài chỗ bạn thân của nhau về tình cảm, lại có tí tiền nong thì Trịnh Hít còn là bác sĩ gia đình cho Xuân Tơ, chuyên khám cảm xoàng cho con trẻ và tư vấn dinh dưỡng cho người già. Như thường lệ, Trịnh Hít đi con Rim lùn đời đầu, hai gương, một giỏ, nẹp sắt bảo vệ đèn hậu, mặt đóng khẩu trang, chân dận Mô ka mõm nhái, vai đeo túi đồ nghề có chữ thập đỏ choét đến tắp lự. Trịnh Hít rút ống nghe, lắng chăm chú rồi phán bị sốt, bệnh thường của con trẻ. Rồi mở túi móc cho hai viên con nhộng, dặn bóc ra, hoà nước đường, ngày uống hai bận, hai ngày khỏi, xin trăm hai tiền thuốc, khám cho không. Xuân Tơ thở phào, vỗ vai Trịnh Hít, bia thôi.

Hà Nội băm sáu phố phường (Thạch Lam)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook






HÀ NỘI BĂM SÁU PHỐ PHƯỜNG
(Thạch Lam)





LỜI TỰA
Người Pháp có Paris, người Anh có London, người Tàu có Thượng Hải... Trong các sách vở, trên các báo chí, họ nói đến thành phố của họ một cách tha thiết, mến yêu... Ta phải nghe người Pháp nói đến Paris, người ở Paris, mới hiểu được sự yêu quý ấy đến bực nào.
Chúng ta cũng có Hà Nội, một thành phố có nhiều vẻ đẹp, vì Hà Nội đẹp thật (chúng ta chỉ còn tìm những vẻ đẹp ấy ra), và cũng vì chúng ta yêu mến. Yêu mến Hà Nội với tâm hồn người Hà Nội, cũng như người Parisien chính hiệu yêu mến Paris... Trong những cuộc phiếm du, — phiếm du ngoài các phố Hà Nội là một cái thú vô song chỉ người Hà Nội có — ta nên chú ý đến những nét đổi thay của thành phố, nên nhận xét những vẻ đẹp cũng như vẻ xấu của phố phường, thân mật với những thú vui chơi hay những cảnh lầm than, với những người Hà Nội cũng như ta.
Hà Nội có một sức quyến rũ đối với các người ở nơi khác... Ở những hang cùng ngõ hẻm của làng xa, hay ở những nương mật thẳm trong rừng núi, ban chiều vẫn có nhiều người ngóng về một phương trời để cố trông cái ánh sáng mở của Hà Nội chiếu lên nền mây. Để cho những người mong ước kinh kỳ ấy, và để cho những người ở Hà Nội, chúng ta khuyến khích yêu mến Hà Nội hơn, chúng ta nói đến tất cả những vẻ riêng của Hà Nội, khiến mọi sự đổi thay trong ba sáu phố phường đều có tiếng vang ra khắp mọi nơi.

NHỮNG BIỂN HÀNG
Trước hết có hiệu trâu vàng, hẳn thế. Ấy là câu chuyện huyền thoại của ông Khổng Minh Không đã được hình tượng ra bằng hai cái biển. Rồi đến hiệu bò vàng, cá chép vàng (cá chép hóa long thì đúng hơn và con cá này đã trái tật chạy lên Hàng Ngang rồi), con lạc đà (không biết đến đây để làm gì?), con gà sống (kim kê hẳn thôi), con hươu sao, con kỳ lân, con phượng (lai hoàng), con rùa rùa (kim quy), con rùa rùa này về núi rồi, con vịt che ô, con voi (con này cũng về rừng), và con tê giác. Các nhà hàng còn lâu mới dùng hết được tên các loài vật. Và chúng ta nên nhận rằng trong các con vật đã dùng, không có con nào dữ cả. Con tê giác thì kể là vật dữ, nhưng con tê giác ở Hàng Đào thì lành lắm: nó không cắn ai bao giờ. Không có hổ vàng hay sư tử vàng, chẳng hạn. Vì những con vật trên kia là những con vật thần linh chăng, hay là những con vật chỉ lành có thể gợi lòng tin của khách mua? Con trâu, con hươu, con bò... những con vật này có làm hại được ai bao giờ đâu? Vào nhà con trâu, con hươu mua vải, lụa, chắc không bị hớ, chắc sẽ được nhà hàng tiếp đãi niềm nở và tử tế (như các bà bán hàng Việt Nam biết tiếp khi khách chỉ mặc cả mà không mua, hay muốn mua mà trả rẻ), và nếu họ có bị dại như một con bò thì cũng được an ủi rằng ít ra cũng là một con bò vàng.

Chuyện tình Hải hói

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Mới đầu năm tới giờ mà Hải hói đã kịp thời yêu đến 5 cô. Oái oăm lắm.

Cô đầu tiên tên Mèo Hoang, tít mạn vùng sâu Phú Thọ. Cô này mặt xinh thôi rồi, tóc tai lại kiểu cách, mỗi tội chân tay lại rất gân và thô. Đúng dạng chân tay khô. Trông rất chán. Bù lại mặt rất mướt. Nếu cắt hết đi chân tay, thì chẳng chê cô được gì cả.
Khi yêu Hải hói, cô vẫn cặp kè với một thằng trẻ hơn. Hải hói biết, nhưng hắn không quan tâm. Bởi theo hắn, gái bây giờ tuyền loại điệp viên nhị trùng cả. Thậm chí tam tứ ngũ trùng. Với lại, hắn thích những đồn có địch, thậm chí là nhiều địch. Thế mới hay!
Mèo Hoang yêu Hải hói theo kiểu công nhân viên chức lãnh lương tháng. Nếu tháng nào không lương thì phải quy thành hiện vật. Tỉ như váy xống, son môi, các cuộc chơi và những bữa chén. Tháng nhiều đến 37 củ. Ít cũng mất 1,000 đô. Được 2 tháng thì Hải hói cắt. Lý do đơn giản là chán và dùng nhiều mà lại không chịu khấu hao. Nhưng cái chính là cô này không khéo trong chuyện lấy của thằng miền xuôi để nuôi thằng miền ngược. Làm Hải hói giận. Thế là thôi.

Cô thứ hai tên Meo Meo, gái Hà thành phố cổ ngõ hẹp. Cô trẻ măng, mới sinh viên năm nhất của một trường mạn Mai Dịch văn công đầu buồi. Cô này đẹp thôi rồi. Một vẻ đẹp nai tơ, hoàn mỹ và thánh thiện. Đặc biệt hơn cả, là cô cao kém Mai Phương Thúy chỉ 2 phân. Đẹp là thế, nhưng cô nền nếp, chỉn chu, ngoan đến mức tẻ nhạt. Ngoài giờ học, cô hay về phụ giúp chị bán hàng cơm công sở, gần khách sạn Hải hói.
Cô chị Meo Meo cũng rất đẹp, tuy có thấp hơn Meo Meo tí chút. Vẻ đẹp của cô chị là vẻ đẹp của người đàn bà trưởng thành, nhiều mưu toan và tính toán. Quán cơm công sở của cô chị đông từ tinh mơ đến mịt mờ. Người ta đến ăn là một chuyện. Đến ngắm nghía rồi bình phẩm xuýt xoa lại là chuyện khác. Hải hói biết Meo Meo là ở quán cơm này. Nhưng để đến với sự ngây thơ kia, thì phải qua sự trưởng thành một nhát. Thế nên cứ hở tí là lại ra ngồi đồng, tỉ tê với cô chị. Lắm hôm còn bù khú với cả chồng cô ta.
Meo Meo không để ý đến Hải hói lắm, lẳng lặng làm phận sự. Chỉ những khi cô chị bảo ngồi chơi với Hải hói thì mới khép nép ghé mông. Mồm cắn móng tay tí tách. Trông yêu cực!

Thế nào là một thằng LU-DƠ?

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

THẾ NÀO LÀ MỘT THẰNG LU-DƠ?
(Lu-dơ: "loser" — kẻ thua cuộc, thất bại,..)

Sáng nay, khi anh bỏ con áo vest của Dolce & Gabbana $7500 mua ở Pháp ra để ngồi xuống nhâm nhi ly capuchino nhạt thoẹt ở Park Hyatt, thì một con bò, anh đã quen từ lâu gọi điện cho anh, và sau khi chào hỏi vớ vẩn mấy câu cho tốn tiền điện thoại, thì nó nói với anh: "Em buồn quá, em thất bại cmnr anh ạ." Tất nhiên, chưa kịp để anh hỏi tại sao nó thất bại thì nó rống lên khóc. Có khả năng, bố nó chết nó cũng không khóc to như thế. Anh cũng định bụng để bạn khóc xong anh sẽ hỏi, nhưng chắc nó khóc to quá, nước mắt chảy ướt mẹ mạch điện thoại, nên đường dây bị cắt. Anh gọi lại thì ò e í. Nên anh lên đây viết tặng các bạn, những con bò, một bài viết: "Thế nào là một thằng đàn ông thất bại?" Để các bạn đọc, suy ngẫm và để chiêm nghiệm quanh mình có bao nhiêu thằng thất bại. Chúc các bạn vui, khi đọc bài của anh. Còn bạn đéo vui cũng không sao, anh viết, vì anh thích viết, chứ đéo phải viết để mua vui cho các bạn.

I. ĐÉO CÓ TIỀN.

Đầu tiên và trước nhất, bạn đéo có tiền. Là đàn ông, mà bạn đéo có tiền là chắc chắn bạn là một thằng thất bại. Tất nhiên bạn sẽ rón rén hỏi anh, thế anh ơi, thế nào là đéo có tiền? Thì anh sẽ khệnh khạng giải thích cho bạn như sau.

Đéo có tiền nó có hai cấp độ.

Cấp độ thứ nhất là đéo có tiền toàn tập. — Nghĩa là bạn thuộc loại móc đít bảy ngày đéo thấy thối. Trong ví có nhõn năm chục, trên trăm nghìn và hai ba cái thẻ bảo hiểm vớ vẩn cùng mấy cái thẻ ATM chắc đéo bao giờ vượt qua được con số 2 triệu. Loại này, anh đéo bao giờ giao du vì loại này về nguyên tắc chỉ ngang ngang bọn thợ xây, thợ hồ, xe ôm và cửu vạn. Bọn này sinh ra trên đời chỉ đảm nhiệm nhiệm vụ duy nhất là làm những thứ mà đéo thằng nào muốn động chân mó tay vào. Bạn yên tâm, nếu bạn là dạng này, anh đéo coi khinh bạn. Vì bạn có nhiệm vụ giống một con giòi. Bạn múa may trong cứt và làm cứt phân hủy để làm đời sạch hơn, tốt hơn. Nhiệm vụ của bạn là rất rõ. Anh đéo coi thường bạn, nhưng bạn đéo phải là người anh muốn đánh đu với.

Cẩm nang đẽo gái của Geek Nerd

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Thấy các chú hì hà hì hục với máy tính suốt ngày anh thấy cũng lo cho tương lai con em của chúng ta. Cu N. gì đó cũng suốt ngày lo hì hụi dịch thuật các thứ cắp tráp theo hầu anh cu H. đi làm cái Linux để tưởng nhớ người yêu đã bỏ anh đi (lý do rất có thể vì anh đã không được đọc cẩm nang này khi ấy) — thì tương lai cũng đen sì như anh H. thật là đáng thương xót xiết bao.
Các chú phải biết là vì sao người viết bài này lo, không phải vì các chú đã donate thời gian tiền bạc và công sức của các chú dành cho Linux BSD Solaris các kiểu (theo anh thì Linux BSD các thứ thực sự nâng cao trí thông minh cho các chú và các thế hệ con cháu sau này), mà là vấn đề nếu các chú cứ suốt ngày chúi mũi vào OSS, thì thời gian đâu để cưa gái, mà thói đời trồng cây mà không chăm bón, thì làm sao mà thu được quả ngọt? Có người như bạn C. của chúng ta sẽ lí luận là anh cần mẹ gì gái đẹp, anh chỉ cần cái domain đẹp là được. Thật là đáng thương biết bao! Có thể bạn C. không cần gái đẹp vợ đẹp nhưng mà C. cũng rất muốn thế hệ con cháu của C. (gọi là C. con) cũng đẹp trai, cũng tài ba như C., mà C. lại đi lấy một cô vợ (cứ giả thiết thế) phải coi Thị Nở bằng cụ, thì lấy đâu ra mà con cái sau này đẹp trai tài ba cơ chứ? Thế nên việc lấy được một cô vợ đẹp, mà tiền thân là cưa được một gái thông minh xinh xẻo nhí nhảnh dễ thương, cũng vẫn là một nhu cầu vô cùng cấp thiết của dân kỹ thuật chúng ta.


Khó khăn đặt ra, là việc chúng ta có máy tính, có một tình yêu rồi, nên trái tim tươi đỏ vốn có phần thiếu máu của chúng ta sẽ phải chia thêm một phần nữa (bên cạnh $$$ và OSS) — thì sẽ thật là vất vả biết bao. Thế nên việc tồn tại một cuốn Cưa-Gái-Handbook là rất có ý nghĩa, để tránh lãng phí thời gian và công sức cho các chú, để dành thời gian cho công việc mà vẫn đạt được hiệu quả cao nhất cho việc cưa gái, để các chú tiện vào tham khảo, cứ như là database vậy, vào chỉ cần oánh Ctrl+F tìm đánh xoẹt một cái là ra, thật là vô cùng dễ dàng và tiện lợi. Lại hay cu N. lăng xăng đến khi nào công trình hoàn thành có thể đưa thành PDF rồi bán kèm CD Linux làm phụ bản tra lấy tiền làm donor cho OSS thì có còn mừng nào quá mừng này nữa chăng?

BƯỚM TO KHÔNG ĐƯỢC LÁI XE

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

"BƯỚM TO KHÔNG ĐƯỢC LÁI XE" — Đã có ban soạn thảo 34 người

Phản xạ chậm chạp, chịu sức gió va đập lớn,
lực cản sẽ gây tức bụng, có thể ngừng tim đột ngột...

Đó là khẳng định của ông Phạm T. L., Cục phó Cục YT GTVT.

Phóng viên: Thưa ông, dư luận đang bị băn khoăn ghê lắm trước những ý kiến trái chiều của đại diện Bộ Y tế và Bộ GTVT về dự thảo Thông tư liên tịch quy định tiêu chuẩn sức khỏe người lái xe...

Ông L.: Còn băn khoăn cái quái gì nữa?! Năm 2008, Bộ Y tế ban hành quy định "BƯỚM TO KHÔNG ĐƯỢC LÁI XE" thì ngay lập tức đã có quá là nhiều dư luận trái chiều. Rồi Bộ Tư pháp cho rằng văn bản pháp quy đó ban hành chưa phù hợp, nên phải dừng lại.

Nhưng giờ thì đã có Quyết định số 1573 của Bộ trưởng Bộ Y tế về việc thành lập Ban soạn thảo xây dựng Thông tư hướng dẫn tiêu chuẩn sức khỏe của người lái xe, gồm 34 người, và chính tôi đây cũng là một trong những người đó.

Như vậy, quan điểm của Bộ GTVT cũng là phải đạt tiêu chuẩn về vòng Bướm, chiều cao, cân nặng thì mới được lái xe?

Giờ thì không thể nói dự thảo của Bộ GTVT, mà là của ban soạn thảo liên bộ rồi.

Vậy cơ sở nào để đề xuất Bướm to không được lái xe, thưa ông?

Khi thảo luận thì các nhà khoa học cũng đắn đo ghê lắm, nhưng chúng ta vẫn bắt buộc phải có tiêu chuẩn chứ không thể để những bạn "Bướm to" muốn đi xe nào cũng được. Ví dụ bạn có "Bướm to" mà cơ thể lại nhỏ bé, thì ngay chuyện dắt xe lớn như xe SH thôi cũng đã khó rồi, chứ nói gì đến việc vận hành. Hay như trong quá trình lưu thông, nếu Bướm bạn quá to thì lực cản sẽ gây tức bụng, có thể ngừng tim đột ngột...

Qua thực tiễn gần đây, các chuyên gia nhận thấy những bạn có Bướm to dễ gặp phải tai nạn thảm khốc hơn những bạn có Bướm bình thường. Điều này xuất phát từ những lý do sau: thứ nhất, nếu bạn có Bướm to thì phản xạ sẽ chậm chạp hơn những bạn có Bướm bình thường; thứ hai, khi bạn có Bướm to thì bạn sẽ chịu áp lực của ngoại cảnh mạnh hơn, ví dụ Bướm to thì chịu sức gió va đập lớn hơn...

Lập Trình Viên II - Chương 4 (Bản đẹp, đầy đủ)

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook







Chương 4: ĐIM-MA
Truyện Lập Trình Viên — Phần II: Em Và Anh





Hình như tôi vẫn đang phân vân, thì mồm tôi đã tự nói:
- Anh Mác-tin bảo, lúc đầu họp nhau được một nhóm, tập chơi; chơi, chủ yếu cố nhại theo băng, thấy xuôi xuôi, thì thích lắm, mặc dù tiếng Anh có bài toàn hát nhại, không hiểu lời; rồi ở trường hễ có dịp này dịp khác, thì luyện kỹ một hai bài rồi lên "biểu diễn"; diễn vài lần, hóa ra cũng hoàn toàn không tệ, được mọi người hâm mộ hẳn hoi. - Tôi thở dài, cắn môi. - Nhưng như thế được một ít, thì chán, không còn thấy có nhiệt tình tập tành gì nữa...
HƯỚNG DẪN CÁCH ĐỌC TRUYỆN "Lập Trình Viên II"

1. Download file "Lap Trinh Vien II - Chuong 4.lcd" [0.56 MB] từ một trong các địa chỉ sau:


2. Chạy Chương trình me() - Nếu chưa có chương trình thông minh này, thì lấy ở đây - Chương trình me(), về cài lên (Chương trình này đã được đăng ký bản quyền, và hoàn toàn miễn phí)

3. Bấm nút [Thư viện]

4. Ở cửa sổ "bướm bay" mới được mở ra, bấm nút [Thêm truyện mới]

5. Mở file "Lap Trinh Vien II - Chuong 4.lcd" vừa download

6. Tìm truyện "Lập Trình Viên II (Chương 4)" trong danh sách truyện, để đọc.
- Rõ rồi! - Giọng thằng Mê-chi-a mừng rỡ; vừa nói, nó vừa cầm ngón cái và ngón trỏ tay phải vào nhau, dứ dứ về phía trước. - Họ không tìm được đường nét sáng tạo riêng!
Thằng Phê-đi-a nhìn nó, miệng đã bắt đầu ngoác ra, nhưng nụ cười dừng ngay ở đấy, rồi chuyển thành giống như một cái nhếch mép rộng, - thằng Giê-nhi-a đang nói bằng giọng nghiêm túc:
- Chuyện này rất khó. Có cái của mình để nói đã khó. Để người khác muốn nghe còn khó nữa. Mình phải biết được thứ hay hơn so với nhiều người. Về bản chất, tự chính mình phải là những người thật hay.
Nó nhìn thằng Phê-đi-a, - đây là kiểu hỏi bằng mắt, rõ ràng hai thằng quen thảo luận với nhau, - thằng kia giống như trong lúc nghe đã đón ý và chuẩn bị xong câu trả lời, nên nói ngay như không cần nghĩ:
- Sợ gì! Khó dễ, thì cũng phải bắt tay vào để có hình dung cụ thể. Phải lao động chứ. Mình sẽ luyện tập. - Nghiêng người, hớt bàn tay trái lên ngang tầm mặt, ngón cái vểnh lên, ngón trỏ duỗi thẳng, như khẩu súng lục, đầu ngón trỏ lồng trong một vòng dây mềm, cuối vòng dây lủng lẳng một cái chìa khóa ống to cồ cộ, nó cười. - Xtu-đi-ô hoàn toàn nằm trong quyền hạn phân phó của chúng ta...





Còn ông "Kinh Kông", nếu như để Phi Long nhận xét, thì sẽ là loại người "Chất thắng văn tắc dã", - khi mà chất phác thì nhiều, còn văn nhã thì ít, thì con người thành ra cục mịch và thô kệch.
Người như thế mà ở vào chỗ thuần phác thì có khi cũng ổn, nhưng nếu lại bị "kẻ đắp chăn - kẻ lạnh lùng", thì sẽ dễ có những biểu hiện đơn giản và cụ thể nhất của sự tức giận, và nếu chuyện đó kéo dài, thì con người ấy dễ trở thành lỗ mãng và ưa mỉa mai.

Tổng tập Chuyện cười "Phi Long và đồng đội"

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

A-đam và E-va đang nô đùa trong vườn địa đàng, thì Chúa Trời gọi:
— Lũ trẻ của ta, ta có hai món quà cho các con, nhưng các con phải tự quyết định ai sẽ nhận quà nào... Món quà đầu tiên: đái đứng...
A-đam lập tức hét ầm lên, nhảy nhót, thậm chí cộc cả đầu vào thân cây, quả quyết là mình vô cùng khát khao, thậm chí cả cuộc đời đã luôn ước mơ được đái đứng. E-va thấy ước vọng quá thế, bèn nhường bạn.
Thế là A-đam chạy lung tung khắp vườn, vui mừng, hoan hỉ, nhảy nhót, la hét, và... tè lên tất cả mọi thứ! Lên cây, lên những bông hoa, lên từng con sâu, và đơn giản là lên mặt đất.
E-va vẫn ngoan ngoãn đứng bên cạnh Chúa Trời... Và họ cùng im lặng nhìn cảnh tượng điên rồ kia... Rồi E-va nhỏ nhẻ:
— Cha của con, vậy còn món quà thứ hai thì là?..
— Não, E-va... Não..!
— Cảm ơn ch...
— Nhưng... ta buộc phải cho nốt A-đam bộ não, nếu không nó sẽ bôi bẩn tất cả mọi thứ ở đây.

o0o

Một nhà thôi miên nổi tiếng biểu diễn tại một trung tâm an dưỡng dành cho người cao tuổi. Ông tuyên bố:
— Hôm nay tôi sẽ đưa các vị vào một trạng thái xuất thần; tôi sẽ thôi miên tất tần tật, mọi người, bất cứ ai đang có mặt ở trong đại sảnh này.
Mọi người đều bị kích động và hồi hộp. Nhà thôi miên rút từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ bỏ túi cổ, lấp lánh tuyệt đẹp.
— Bây giờ, tôi muốn mọi người đều chăm chú nhìn vào chiếc đồng hồ cổ này. Đây là chiếc đồng hồ vô cùng đặc biệt. Nó đã ở trong gia đình tôi suốt sáu thế hệ.
Ông nhẹ nhàng đung đưa chiếc đồng hồ từ trước ra sau, từ sau ra trước... và cất giọng du dương:
— Dõi theo chiếc đồng hồ, dõi theo chiếc đồng hồ...
Đám đông dường như đã bắt đầu bị thôi miên và cũng đang bắt đầu lắc lư về phía trước, về phía sau... giống như chiếc đồng hồ, theo ánh sáng lập lòe phản chiếu từ bề mặt bóng loáng của nó. Hàng trăm cặp mắt đang dõi theo chiếc đồng hồ đung đưa... bất ngờ, nó trượt ra khỏi những ngón tay của nhà thôi miên và rơi xuống sàn, vỡ tan tành.

Sống có gì vui, ...

6 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Một người đang ở đáy của sự chán chường, ngồi đờ đẫn trong quán cà-phê, tự thì thầm: "Cuộc sống ơi, sao không nói gì với tôi?" Ngoài hiên quán treo vài lồng chim, lũ chim nhảy nhót hiếu động, lúc lúc lại líu ríu chuyện trò với nhau, — chúng vẫn thế suốt từ lúc anh còn chưa tới đây. Nhưng anh không nghe thấy.

Một lát, anh lại tự thì thầm: "Cuộc sống ơi, hãy nói gì với tôi đi chứ!" Ở bàn bên cạnh, có một người đeo tai nghe iPod, đang lẳng lặng kênh đít lên, rồi bình tĩnh nổ một tiếng vang trời. Nhưng anh không biết.

Một lát, anh nhìn quanh, rồi lại tự thì thầm: "Cuộc sống ơi, sao tôi không bao giờ nhìn thấy cuộc sống cả?" Ở chiếc bàn kê chênh chếch cách một bàn phía trước chỗ anh ngồi, hẳn đang có câu chuyện vui; có tiếng cười khẽ, nhưng rộ, và có mấy chiếc răng cửa tê-ta-xi-lin — của một cô gái đeo kính trắng, da trắng, mặc váy nhẹ, màu xanh ngọc — vô tình quệt trúng vào một tia nắng, ánh lên. Nhưng anh không nhận ra.

Một lát, anh thầm kêu lên: "Cuộc sống ơi, tôi muốn có một điều kì diệu!" Góc quán bên phải, phía sau chỗ anh ngồi, có đứa bé khóc ré lên; bố nó vẫn lơ đãng nhìn xe chạy ngoài đường, và gọi di động; mẹ nó nựng: "Ô trồ ôi... em nhàm sao xế... em ngoan lào... ư... òa." Anh thoáng cau mày.

Trời đang nắng đẹp, chợt đổ mưa, anh thầm kêu lên trong thất vọng: "Cuộc sống, hãy chạm vào tôi. Hãy cho tôi biết là người vẫn ở đâu đây và có thể bảo vệ tôi!" Từ trên nóc nhà, một giọt nước rơi tin vai anh. Anh ngước mắt, săm soi, ngoảnh nhìn về phía quầy, vẻ khó chịu, rồi đứng lên, định chuyển chỗ, nghĩ thế nào, bước nhanh lại quầy, trả tiền, rồi ra khỏi quán bằng những bước chân "bỏ đi", — chắc anh sẽ đứng lại dưới mái hiên trước cửa và gọi tắc-xi, cũng có thể anh sẽ đi bộ men theo vỉa hè, nép vào những chỗ có mái che...

ĐH XII: Họp "say sưa"!

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Buổi sáng ngày Khai mạc ĐH XII

Trịnh Anh Tuấn:  

Ban tổ chức Đại hội 12 lần này quả là thiếu sót khi không chuẩn bị chăn gối cho các Đại biểu về dự. Để các Đại biểu đáng kính ngủ gà ngủ gật thế này thương ơi là thương!


Buồn!
Để đến với Đại hội Đảng toàn quốc, được tiến hành tuần tự từ chi bộ, đến đảng uỷ xã, huyện, tỉnh; các cấp ủy Đảng ở cơ quan cũng vậy. Tại Đại hội của các cấp ủy Đảng đều thảo luận đóng góp ý kiến vào văn kiện của Đảng, bầu đại biểu ưu tú đi dự Đại hội Đảng cấp trên, cuối cùng là lựa chọn đại biểu thật sự tiêu biểu đi dự Đại hội Đảng toàn quốc, đây cũng là sự cạnh tranh về tiêu chuẩn không kém phần ganh đua;...1510 đại biểu đại diện cho 4,5 triệu đảng viên về tham dự Đại hội.

Sứ mệnh của mỗi đại biểu là vô cùng quan trọng tại đại hội, đóng góp ý kiến cho đường lối của Đảng được đúng đắn; với lá phiếu của mình bầu chọn người có đức có tài, có tâm có tầm, sạch sẽ và trong sáng vào BCH Trung Ương và giữ vị trí lãnh đạo của Đảng,...

Vậy mà mới ngày đầu khai mạc Đại Hội, Tổng Bí thư đang trình bày các Văn kiện của Đảng để Đại hội có ý kiến và thông qua;...nhưng nhìn hình ảnh này được truyền hình trực tiếp để đông đảo nhân dân theo dõi, đại biểu: người ngủ, người bịt mũi - ngoáy mũi, người cười đùa, người nói chuyện, người ngơ ngác đang suy nghĩ chuyện khác,..

Để lại hình ảnh mà với tôi thật buồn và xấu hổ!