Về việc cấm quan chức đánh gôn (golf)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Vì sao Bác Hồ lại đề ra khẩu hiệu: Cần, Kiệm, Liêm, Chính?


Có phải là vì:


Quan Chức có bốn tài: Uống bia, Hát vịn, Chém gió, Đánh gôn.

Người có bốn đức: Cần, Kiệm, Liêm, Chính.


Thiếu một tài, thì không thành Quan Chức.

Thiếu một đức, thì không thành Người.


Xin mạn bàn một chữ Cần.


Vậy Cần là gì?


Cần, tức là siêng năng, chăm chỉ, cố gắng dẻo dai.


Các cụ dạy: "Nước chảy đá mòn. Kiến tha lâu cũng đầy tổ. Gần mực thì đen."


Nghĩa là Cần thì việc gì, dù khó khăn mấy, cũng làm được.


Dao siêng mài thì sắc bén. Ruộng siêng làm cỏ thì lúa tốt. Quan chức siêng đánh gôn thì sẽ sắc bén trong công cuộc vác gậy đi lại nghênh ngang, vung vẩy ở chỗ rộng rãi, hít thở khí trời thoáng đãng. Tức là không liên quan đến ách tắc chen chúc hít bụi khói. Điều đó rất dễ hiểu.


Siêng học tập thì mau biết. Siêng nghĩ ngợi thì hay có sáng kiến. Siêng làm thì nhất định thành công. Siêng đánh gôn thì nhất định sẽ đánh được bóng vào lỗ, tức là sẽ luyện được thành thục kỹ năng lùa những thứ chạy bon bon vào một chỗ tắc tị.


Quan chức siêng đánh gôn thì đánh mau tiến bộ.

Cả cơ quan siêng đánh gôn thì đội gôn cơ quan chóng thành.

Cả bộ siêng đánh gôn thì chẳng mấy chốc sẽ được nổi danh là một bộ gôn phồn thịnh.

Cả nước siêng đánh gôn thì dân tộc Việt Nam sẽ được vẻ vang sánh vai với các dân tộc có nhiều người đi lang thang trên đồng cỏ.


Muốn cho chữ Cần có nhiều kết quả hơn, thì phải có kế hoạch cho mọi công việc. Nghĩa là phải tính toán cẩn thận, sắp đặt gọn gàng.


Cây gỗ bất kỳ to nhỏ, đều có gốc và ngọn.


Công việc bất kỳ to nhỏ, đều có người nên làm trước, người nên làm sau. Nếu không có kế hoạch, người nên làm trước mà để lại sau, người nên làm sau mà đưa làm trước, như thế thì sẽ hao tổn thì giờ, mất công nhiều mà kết quả ít.


Cụ Mạnh Tử có nói: "Người thợ muốn làm khéo, thì trước phải sắp sẵn công cụ của mình."


Cơ quan muốn đánh gôn giỏi, thì trước phải sắp sẵn là gốc hay ngọn, ai nên đánh gôn hơn?


Việc to, việc nhỏ, muôn việc đều như vậy.


Nếu dùng không đúng, nhân viên lại đi đánh gôn, quan chức thì không; như thế thì nhân viên lương thấp lấy đâu ra tiền mà đi đánh gôn, ăn cắp à; ngược lại, quan chức không được đánh gôn, đành phải đi uống bia suông, — cả tuần chỉ uống bia ư, — thì bụng lại càng to, dễ đái tháo đường; hai người đều thất bại cả hai.


Cần và chuyên phải đi đôi với nhau. Chuyên nghĩa là dẻo dai, bền bỉ. Nếu không chuyên, nếu thứ bảy chủ nhật tuần này đi đánh gôn mà mười tuần sau lại không đi, thì cũng vô ích. Như thế chẳng khác gì một tấm vải phơi một hôm mà ngâm nước mười hôm, thì ướt vẫn hoàn ướt.


Cần không phải là làm xổi. Nếu đánh gôn cố chết cố sống mỗi năm vài dịp, như vậy không phải là Cần.


Cần là luôn luôn cố gắng, luôn luôn chăm chỉ, cả năm cả đời.


"Me-xừ Xuân, cựu sinh viên trường thuốc, Giáo Sư Quần Vợt, cái hy vọng của Bắc Kỳ!"


Đó mới là kết quả rõ ràng của công cuộc đánh gôn.

LẬP TRÌNH VIÊN (34)

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook






Người ngột ngạt tìm cách trồng cây, cũng giống như người thiếu thốn tình cảm tìm cách lấy vợ. Người ngột ngạt lúc trồng cây chỉ nhìn thấy dưỡng khí, người thiếu thốn tình cảm lúc lấy vợ chỉ nhìn thấy sinh lý. Con kiến bò trên miệng chén cà phê cappuccino, thấy rất là thẳng.


Tuyệt không giống như những bậc yêu gái và yêu thiên nhiên chân chính.


"Trầm ngư, lạc nhạn, bế nguyệt, tu hoa".


Download bản "LẬP TRÌNH VIÊN (34)" đầy đủ (905KB):

http://www.mediafire.com/?dgsr7boxi8b0cy9

http://www.megaupload.com/?d=2Z9OZ3A4


Hướng dẫn cách dùng sách "LẬP TRÌNH VIÊN": Sách "Lập Trình Viên"

Chàng trê phi đực ở thôn Trữ La một lần nổi lên đớp bóng, bỗng nhìn thấy Tây Thi đang mải miết ngồi giặt lụa. Thấy gái giặt đẹp quá, anh bèn quên bơi, nên bị chìm tự do, bịch phát tới đáy.


Chiêu Quân bị đem cống Hồ, tới Nhạn Môn Quan, bèn dừng lại gảy khúc đàn ly biệt. Một đàn nhạn đực bay qua, thấy gái gảy đàn đẹp quá, các anh bèn quên bay, nên bị rơi tự do, bịch bịch.


Điêu Thuyền con nhà nghèo, không có ti-vi, đành phải ngước mắt nhìn trăng. Trăng thấy gái đang nhòm lên kia đẹp quá, nhục, bèn vội vàng giấu bản mặt xấu xí vào giữa đám mây tối đen như mực và như cái tiền đồ của chị.


Thái Chân vào vườn Thượng Uyển ngắm hoa Hải Đường. Hoa thấy gái ngay trước mặt đẹp quá, cú, bèn hít-le bạn, cụp hết cánh lại.


Bậc yêu gái chân chính, tìm nụ cười trong mắt giai nhân, mê mải đến phát rơi.


Bậc yêu thiên nhiên chân chính, lúc trồng cây, thì nhìn thấy những bông hoa.


Những người đã trồng nên thành phố này, ắt phải là yêu thiên nhiên vô cùng chân chính.


Dưới nước, dù không đầy dẫy ra, nhưng có thể bắt gặp hoa Súng, loài hoa huệ ở nước, đẹp như một sự thuyết phục chân thành.


Trên nước là đất, trên đất là cỏ xanh, trên cỏ xanh có hoa Anh Thảo, đàn trẻ con dễ thương của các bãi cỏ, thơ ngây, mộng mơ, thứ hai đầu tuần, bé hứa chăm ngoan, tươi tắn, trắng, vàng, vàng cam, tím nhạt, hồng nhạt...


Lớn hơn Anh Thảo, chân dài hẳn hơn, là Cúc La Mã, trẻ trung, trong trắng, lãng mạn, đầy ngờ vực với đời...






Dàn sáo hoành tráng này về sau được nhiều thánh và người cùng bắt chước thổi, và được mang tên ông, gọi là "Sáo Pan".


Xem cách chế cái sáo như thế, thì ít nhiều cũng đoán được thánh Pan tính tình chân chất và có phần vụng về, cục mịch.


Chân chất, vụng về, cục mịch mà cống hiến cho nghệ thuật được như vậy, thì vẫn thật tốt.


Nhưng gái thì không hẳn là nghệ thuật.


Cho nên dù là người hay là thánh, mà chân chất, vụng về, cục mịch thì khi yêu kiểu gì cũng sẽ gặp nhiều phần bất lợi. Như thánh Pan, thì gọi là bất lợi còn là quá nhẹ.


Tại ông yêu ai chả yêu, lại đi yêu phải một bậc phải gọi là gái của các gái.


Ông phải lòng nữ thần Syringa, vị nữ sứ giả của bình minh, vị nữ thần đỏng đảnh nhất, kiêu hãnh nhất, vị nữ thần vẫn luôn cho rằng cả thế giới cũng không thể mà xứng với sắc đẹp của nàng.


Thế mới biết, các thánh tuy có thể ở trên trời, nhưng thánh không phải là trời, mà trời thì oái oăm, hay thích để khu giải trí cạnh khu vệ sinh, để cái thanh cao gần cái cặn bã, để tình yêu kè kè bên tình dục, để cái thẳng ngay cận kề cái quay quắt.


Một lần, tình cờ bắt gặp nữ thần đi săn qua khu rừng của mình, thánh Pan, tình cảm dâng trào, vụng về, cục mịch, nông nổi và bồng bột như tây ba lô, quên bẵng ngoại hình sừng móng gớm ghiếc của mình, bèn ôm dàn sáo tự biên tự diễn lăn xả tới, chỉ một lòng khát khao nói được với nàng một câu, rằng nàng rất đẹp.


Nhưng nữ thần hoảng sợ và bỏ chạy.


Đương nhiên. Làm sao có thể nhận ra một con tim chân thành và đắm say dưới bộ dạng của một thằng hiếp dâm?


Nàng sợ, thì ông lại muốn dỗ dành, nên nàng chạy, thì ông lại đuổi theo.


Chú công an, dưới bộ dạng của một thằng du côn. Ông càng đuổi, thì nàng càng chạy. Nàng chạy thảm thiết, cho đến lúc bị một dòng sông chắn ngang. Tá hỏa, nàng cầu xin các thần sông suối cứu nàng khỏi vụ cướp hiếp giết nhỡn tiền này.


Và ngay lúc đó, nàng biến thành một bụi cây có những chùm hoa như những chùm bỏng ngô màu tím tỏa hương thơm ngọt ngào.


"Syringa" là tên La-tinh của Tử Đinh Hương.


Một nhan sắc, có thể đánh lạc hướng một nhan sắc khác.


Một người đàn bà, nếu quá đẹp, có thể sẽ làm cho người ta quên mất rằng nàng còn có thể có cả vẻ đẹp nội tâm.


Có thể đấy là cơ chế Tử Đinh Hương, cũng có thể chỉ đơn giản là một phản xạ quy nạp, bởi gái xấu đa phần chạm vào đâu cũng thấy nội tâm.


Tử Đinh Hương có nhiều màu.


Tử Đinh Hương trắng — lần đầu biết yêu, "Mình yêu nhau đi anh!..






Lê Kiên Thành cãi Đinh La Thăng rất máu!

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Doanh nhân "đố" Bộ trưởng Thăng cấm cán bộ đi nhà hàng
25/10/2011 21:02

Doanh nhân Lê Kiên Thành, Phó Chủ tịch thường trực Hội Golf Việt Nam thông qua báo chí gửi tới Bộ trưởng Đinh La Thăng những ý kiến, phản biện về quyết định cấm cán bộ Bộ Giao thông Vận tải chơi golf. Ông Thành cho rằng còn nhiều việc đáng cấm hơn cả chơi golf và "đố" Bộ trưởng Thăng cấm nạn cán bộ đi nhà hàng nhậu nhẹt.

Kính thưa Bộ trưởng Đinh La Thăng, tôi là Lê Kiên Thành, một doanh nhân, hiện cũng là Phó Chủ tịch thường trực Hội Golf Việt Nam. Những điều tôi nói dưới đây, không phải với tư cách Phó Chủ tịch thường trực Hội Golf Việt Nam, vì không nhiều cán bộ Bộ Giao thông Vận tải chơi golf, dù họ không được chơi golf cũng sẽ không ảnh hưởng gì tới golf cả. Có chăng, nó có đôi chút tác động tới phong trào golf nói chung. Đây chỉ là ý kiến của một người dân bình thường, đang bị chi phối bởi quyết định của các Bộ ngành, mong ông sẵn sàng lắng nghe.
Hố hố...

Đã "không ảnh hưởng gì" lại còn "có đôi chút".

"Vợ em bây giờ tự nhiên bị lác thì cũng sẽ không ảnh hưởng gì đến nhan sắc cả, có chăng, nó có đôi chút tác động tới ấn tượng chung về ngoại hình của cô ấy."

Mà bây giờ lên báo liên tục thế này, làm gì có chuyện chỉ tác động "đôi chút", nhiều đấy, ai mà chả biết, phỏng ạ?


Nên cách chức cán bộ yếu kém thay vì cấm chơi golf?

Trước hết, tôi xin nhấn mạnh, tôi ủng hộ những quyết định nhằm đẩy mạnh chất lượng lãnh đạo, chất lượng điều hành của bộ ngành, chất lượng làm việc của công chức. Chắc hắn, không chỉ riêng tôi, toàn dân đều mong chờ và ủng hộ những quyết định như vậy. Nhưng tôi e là cấm cán bộ lãnh đạo Bộ Giao thông Vận tải chơi golf không nằm trong số đó.

Vấn đề của giao thông Việt Nam hiện nay là gì? Là hạ tầng giao thông thấp kém lạc hậu, đầu tư vào giao thông như muối bỏ bể vì không giải quyết được thực chất của vấn đề, rằng một con đường vốn được quy hoạch cho thành phố 30.000 dân, giờ phải tải cả triệu người... Những vấn đề đó, tồn tại ngót nghét vài ba chục năm nay. Đó có phải tại chơi golf?

Hẳn ông Bộ trưởng cũng biết, golf mới du nhập vào Việt Nam chừng 10 - 15 năm nay. Vậy trước golf, điều gì đã ảnh hưởng tới chất lượng lãnh đạo của cán bộ Bộ Giao thông Vận tải?

Ông Bộ trưởng nói, trong lúc bối cảnh kinh tế đất nước khó khăn, đặc biệt các doanh nghiệp gặp khó khăn thế này thì phải tập trung trí tuệ, thời gian nhiều hơn cho công việc. Tôi cho rằng, với bản lĩnh và trách nhiệm của những người đang giữ những cương vị quan trọng, rất ít (nếu như không nói là không có) cán bộ lãnh đạo của Bộ Giao thông Vận tải dám đi chơi golf trong giờ làm việc (ông có thể cách chức nếu họ làm điều đó).

Và nếu có một Thủ trưởng dám cách chức cấp dưới vì hiệu quả công việc kém, tôi cũng tin rằng, không ai vì mê golf mà quên đi những công việc mình phải hoàn thành. Có lẽ, chất lượng làm việc của cán bộ phụ thuộc vào sự giám sát, đánh giá của cấp trên nhiều hơn là việc họ có chơi golf hay không.

Chưa kể, với lệnh cấm chơi golf ông vừa thông qua, sẽ có những người chuyên đi "giám sát" xem trong Bộ mình có ai chơi golf không? Một ngày 24 giờ, một tuần 7 ngày và một năm 365 ngày, thời gian đó, tập trung cho công việc khác hẳn phải hiệu quả hơn.
Hố hố, lý luận rất hài!

Một người lấy phải một cô vợ từ gia đình không có nền nếp, rồi cấm vợ không được ngủ với giai.

Có người thắc mắc: "Vợ mày nó không có nền nếp là do suốt từ bé bố mẹ nó không biết dạy nó. Đó có phải tại nó ngủ với giai không? Mày không nên cấm nó ngủ với giai!"



Chơi golf không có tội

Có tờ báo ước tính, mỗi năm chơi golf mất chừng 500 triệu đồng. Ông Bộ trưởng cũng từng nói, chi phí, dụng cụ chơi golf đắt tiền có thể làm phát sinh hình thức hối lộ. Nếu như vậy, có thể sẽ phải cấm cán bộ ở nhà mặt đường, mặc đồ hàng hiệu, đi vào những trung tâm mua sắm đắt tiền...

Ngoài ra, nhậu nhẹt tốn tiền hơn đánh golf rất nhiều, sao lại không cấm? Có một số tiệc nhậu một chai rượu có giá 10 triệu, 20 triệu, có khi còn hơn nữa. Một buổi đó, người ta uống 4 -5 chai là bình thường. Riêng tiền rượu đã mất dăm bảy chục triệu, còn tiền đồ ăn, phục vụ... chi phí có khi tới cả hơn trăm triệu một cuộc nhậu. Ông có dám chắc trong số những bữa rượu đó rất ít khi có sự tham gia của cán bộ Bộ GTVT, cỡ cấp vụ trở lên không?

Về mặt thời gian, một cuộc nhậu kéo dài ít nhất là 3 tiếng đồng hồ, tính trung bình là 9 tiếng/tuần. So với chơi golf, nhậu nhẹt tiêu tốn thời gian hơn. Nó còn hủy hoại sức khỏe, sự sáng suốt, là môi trường cho các tệ nạn, tham nhũng, chạy chọt... Bộ trưởng Đinh La Thăng có muốn thử sau giờ nghỉ, đi kiểm tra các nhà hàng xịn nhất, xem có bao nhiêu cán bộ chức vụ cao ở đó?

Dư luận ghét golf vì lâu nay vẫn nghe nhiều tới chuyện sân golf lấy đất nông nghiệp. Ai mới là người cấp phép cho những dự án sân golf đó. Tôi tin rằng, rất ít trong số đó là những người chơi golf. Mà dù có, họ cũng không làm thế để có chỗ chơi golf.

Dư luận cũng không mấy cảm tình với người chơi golf vì cho rằng người chơi golf hẳn phải là những người nhiều tiền. Trong hoàn cảnh chưa minh bạch thu nhập như hiện nay, họ có lý do để nghi ngờ, tiền chơi golf là tiền không chính đáng.

Nhưng Bộ trưởng thì khác? Ông có thể yêu cầu cấp dưới của ông công khai tài sản. Ông có những hệ thống cảnh báo, phát hiện trong trường hợp cấp dưới của ông làm giàu nhờ hối lộ, tham nhũng. Ông có trách nhiệm và quyền lực để làm những điều đó mà nếu làm tốt, cần gì phải cấm chơi golf.
Hố hố...

Một người lấy phải một cô vợ từ gia đình không có nền nếp, rồi cấm vợ không được ngủ với giai.

Có người thắc mắc: "Vợ mày ham tụ tập buôn dưa lê, nói xấu mẹ chồng, mua sắm bừa phứa, ăn quà ngoài chợ, sang cả Cam-pu-chia đánh bạc... còn đầy những thói xấu khác, sao những thói kia thì mày không cấm, mà lại cấm nó ngủ với giai?"


Tiền đề cho sự tùy tiện?

Đã có những vị lãnh đạo không dám quyết đoán, việc gì cũng chờ tập thể. Tôi nghĩ, chúng ta đang cần lãnh đạo dám nghĩ dám làm, dám chịu trách nhiệm về mỗi hành động của mình. Về điểm này, Bộ trưởng Đinh La Thăng đang tạo dấu ấn tốt.

Nhưng nếu sự dám nghĩ, dám làm đó không đồng hành với quyết sách đúng đắn thì nó lại là một biểu hiện của độc tài. Tại sao rất nhiều nơi xảy ra thất thoát sai lầm? Ở đó cũng có Đảng ủy, công đoàn, sao không ai nhận ra cái sai mà sửa. Tôi xin nhắc lại vụ Vinashin. Tại sao những người đứng đầu có thể làm sai trái lâu như thế. Phải chăng, vì họ có những thời điểm rất độc đoán. Thực ra, tôi hi vọng là như thế. Vì nếu tất cả cùng sai, bức tranh còn bi quan hơn rất nhiều.
Cấm cán bộ chủ chốt không được chơi golf là một quyết định, đứng về phương diện pháp luật có vấn đề. Ông Đinh La Thăng cho rằng, đây là quy định riêng của ngành giao thông, giống như các ngành y tế, giáo dục... Khi làm lãnh đạo, ngoài quy định của pháp luật thì phải chấp nhận quy định của cơ quan, đơn vị. Nhưng dù có như vậy, không thể bắt cấp dưới sống khác pháp luật.
Hố hố...

(1) Độc tài hay không độc tài thì nó liên quan đến quyết sách có độc tài hay không độc tài, chứ hoàn toàn không nhất thiết phải liên quan đến quyết sách đúng đắn hay không đúng đắn nói chung. Quyết sách đúng mà độc tài thì là biểu hiện độc tài, còn quyết sách sai mà không độc tài thì cũng chả phải biểu hiện gì của độc tài hết.

(2) Từ bao giờ mà "không đánh golf" lại là sống khác pháp luật thế? Pháp luật Việt Nam bắt cấp dưới phải đánh Golf à?


Đó là tiền đề cho sự tùy tiện

Lãnh đạo trước hết phải thượng tôn pháp luật. Yêu cầu cấp dưới làm điều mình cho là đúng nghĩa là không thượng tôn pháp luật. Theo cách của Bộ trưởng Thăng, tôi lo lắng, dần dần, người ta sẽ cho ý muốn của lãnh đạo cao hơn pháp luật.

Tôi băn khoăn, liệu có lúc nào Bộ trưởng Đinh La Thăng nhầm vai giữa một ông Bộ trưởng và một người đứng đầu doanh nghiệp. Bộ trưởng phải nghĩ về tổng thể, phải có triết lý lãnh đạo Bộ, và coi đó là xương sống cho một điều cụ thể khác, chứ không phải đi vào những giải pháp quá cụ thể.

Hơn hai tháng làm việc có thể chưa giúp người ta quen với một cách lãnh đạo mới, vì vậy, tôi chờ mong ở Bộ trưởng Đinh La Thăng những quyết định mới đúng đắn và hợp lý. Cũng chúc ông giữ được sự nhiệt huyết và đam mê với công việc dài lâu. Việc có những cán bộ lãnh đạo ngành nhiệt huyết và sáng suốt là cái phúc cho những người dân như chúng tôi!
Hố hố...

(1) Một người cho rằng gái có chồng ngủ với giai là sai, nên yêu cầu vợ không ngủ với giai.

Có người thắc mắc: "Mày yêu cầu vợ làm điều mày cho là đúng nghĩa là không thượng tôn pháp luật."

(2) Tôi băn khoăn, liệu có lúc nào doanh nhân Lê Kiên Thành nhầm vai giữa một doanh nhân và một ông còn to hơn cả ông Bộ trưởng không? Hố hố...


(Nguồn: http://vtc.vn/1-306916/kinh-te/doanh-nhan-do-bo-truong-thang-cam-can-bo-di-nha-hang.htm)

Lũ lụt ở Thái Lan - Trực quan

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Dân chúng lội trong nước sâu đến thắt lưng ở khu Reng-dít, ngoại ô Băng-cốc.



Những chiếc ô tô bị mắc cạn trên một chiếc cầu vượt ở Băng-cốc sau khi những tháng mưa dầm đã đưa nạn lụt tới Thủ đô Thái-lan.



Bức tượng Phật khổng lồ cao hơn mực nước lũ ở Eu-thai-a, trung tâm Thái-lan. Hơn 350 người đã chết trong nạn lụt lan rộng.



Bộ đội đi cứu hộ qua khu vực công trường xây dựng ở Băng-cốc.



Các thầy tu đi sơ tán bằng thuyền trên một đường phố đã bị ngập ở Thủ đô. Phía bắc thành phố bây giờ đã bị ngập lụt sau khi nước lũ tràn qua những chỗ đê hổng.


Một phụ nữ đựng vịt vào túi ni-lông mang đi sơ tán, ở khu Beng Phờ-lát - khu này bắt đầu bị lụt vào đêm hôm kia. Bên phải - một người lao động ngồi ra hiệu từ trên một tủ bán nước ngọt ở một trạm xăng bị ngập, cũng ở khu này.



Các tình nguyện viên chuyển một lồng chó từ một khu nhà ở bị ngập.




Hàng trăm ô tô Hon-đa chìm trong nước lụt ở khu công nghiệp Râu-i-an-na, trung tâm Thái-lan.



Dân cư vội rời khỏi chỗ nước lũ đang dâng lên sau khi làm vỡ đê sông Trao Phờ-rây-a.



Người dân Băng-cốc đã càn quét các cửa hàng để kiếm thực phẩm, nước uống và thuốc men dự trữ khi nước lũ tràn được đến Thủ đô.

Muammar Gaddafi - "Đây là di chúc của tôi"

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook







"Đây là di chúc của tôi. Tôi, Muammar bin Mohammad bin Abdussalam bin Humayd bin Abu Manyar bin Humayd bin Nayil al Fuhsi Gaddafi, xin thề là không có Thánh nào khác ngoài Allah và Mohammad là Nhà Tiên Tri của Thánh, sự yên bình sẽ ở bên người. Tôi nguyện sẽ chết như một Tín đồ Hồi Giáo.


"Nếu tôi sẽ phải chết, tôi mong được chôn cất, theo lễ nghi Hồi Giáo, trong bộ y phục tôi đang mặc lúc tôi chết và xác của tôi không bị tắm rửa, ở nghĩa trang của Sirte, ngay bên cạnh gia đình và những người thân của tôi.


"Tôi mong rằng gia đình tôi, nhất là những người đàn bà và những đứa trẻ, được đối xử tốt sau cái chết của tôi. Nhân dân Li-bi cần phải bảo vệ đặc tính, những thành tựu, lịch sử của nó và hình ảnh đáng tôn kính của tổ tiên và những anh hùng của nó.






"Nhân dân Li-bi không được từ bỏ những sự hy sinh của những con người tự do và tốt nhất. Tôi kêu gọi những người ủng hộ tôi tiếp tục sự kháng cự, và đánh lại bất kỳ kẻ xâm lược nước ngoài nào chống lại Li-bi, hôm nay, ngày mai và mãi mãi.


"Hãy để cho những người tự do trên thế giới biết rằng chúng ta đã có thể ngã giá và bán rẻ sự nghiệp của chúng ta để đổi lấy một sự đảm bảo an toàn cá nhân và cuộc sống ổn định.


"Chúng ta đã nhận được nhiều đề nghị vì mục đích đó nhưng chúng ta đã chọn làm đội quân tiên phong trong cuộc đối đầu như một biểu hiện của phận sự và danh dự.


"Ngay cả nếu chúng ta không chiến thắng ngay lập tức, chúng ta sẽ để lại một bài học cho những thế hệ tương lai, là lựa chọn bảo vệ quốc gia là một danh dự còn bán rẻ nó là sự phản bội lớn nhất mà lịch sử sẽ ghi nhớ mãi mãi, bất kể những cố gắng của những kẻ khác để nói với bạn theo cách khác."






Anh đau lòng - chao ôi! - không phải vì em!

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Em thích, là anh đau lòng không phải vì em,
Em thích, là em đau lòng không phải vì anh,
Là không bao giờ quả cầu bằng đất nặng nề
Sẽ bơi đi mất dưới chân chúng ta.



Em thích, là em có thể trông buồn cười -
Bừa bãi hư đốn - và không phải chơi trò câu chữ,
Và không đỏ mặt vì làn sóng ngạt thở,
Lúc mà động chạm nhẹ bằng tay áo.

Cảm ơn anh bằng cả trái tim và bàn tay
Vì anh - tự không biết! - yêu em đến thế:
Vì sự bình yên ban đêm của em,
Vì sự hiếm gặp gỡ vào những giờ hoàng hôn,
Vì những sự không dạo chơi của chúng ta dưới ánh trăng,
Vì mặt trời, không ở trên đầu của chúng ta,
Vì anh đau lòng - chao ôi! - không phải vì em,
Vì em đau lòng - chao ôi! - không phải vì anh!

Thiên Nga Trắng

6 ý kiến, và ý kiến từ facebook






THIÊN NGA TRẮNG

Anh sẽ mua em một cái nhà
Nhà ven Hà Nội, nhà hai ta.
Anh đưa em đến ngôi nhà đó
Nằm cạnh hồ to, bát ngát xa.

Vườn rộng, mình nuôi ít bồ câu;
Cùng em, yêu lắm, trồng hoa, rau;
Ngay bên cửa sổ, vì em muốn,
Anh sẽ ươm hoa giấy các màu.

Còn Thiên Nga Trắng... bơi trên hồ!
Lấp lánh sao chìm khe khẽ đưa.
Hồ nước long lanh, Thiên Nga Trắng,
Cái hồ, nơi ấy, nhà ta mua.

Tính xong tiền cột, tính tiền sân,
Tính cả tiền vườn, tiền bón phân,
Cửa sổ bao nhiêu? Còn hoa giấy?
Tính đi tính lại rất nhiều lần.

Còn Thiên Nga Trắng... bơi trên hồ,
Lấp lánh sao chìm khe khẽ đưa.
Hồ nước long lanh, Thiên Nga Trắng,
Cái hồ, nơi ấy, nhà ta mua.

Anh quen thằng bạn, nó biên đề,
Nó bảo có ngày nó thấy phê,
Nó sẽ phím anh hai con số,
Hai tay chỉ việc ẵm tiền về.






Gái học Yếu Luận: 8 nguyên tắc đẽo gái (mạng)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook






LỜI TỰA






Mặc dù theo quan điểm của đương kim Bộ Trưởng Giáo Dục nước Việt Nam 2011 thì nhân dân Việt Nam nếu có dốt lịch sử Việt Nam thì cũng là chuyện hoàn toàn bình thường, là chuyện tuyệt đối không sao, là chuyện không hề gì cả, và tuyệt nhiên chẳng có bất kỳ lý do gì để phải nâng cao quan điểm về chuyện người Việt Nam dốt sử Việt Nam hết; nhưng Phật thì từ lâu đã nói về "nhân — quả", còn mỗi một người Việt Nam, dù là có làm hay không làm ở Bộ Giáo Dục, có làm hay không làm Bộ Trưởng, chỉ cần không phải là một người quá ngu, thì đều hiểu là mọi việc xảy ra chung quanh và ở trong mỗi chúng ta, cái gì cũng có "nếu", có "thì" cả.


"Nếu" muốn có được một hình dung khả dĩ đúng về khía cạnh Internet của đời sống người Việt Nam, "thì" rất nên để ý đến hai đặc điểm của mạng TTVN-FPT ngày xưa:


Một, là, mạng TTVN-FPT chỉ là mạng thư tín điện tử e-mail, nhưng nó có tổ chức những hộp thư được gán quyền sử dụng chung cho một nhóm (có thể là tất cả mọi) người, và thực chất những thành viên của mạng này đã mê say sử dụng những hộp thư chung này để chơi hoàn toàn giống như cách chúng ta chơi diễn đàn bây giờ.


Hai, là, thành viên của mạng TTVN-FPT mặc dù có mở rộng ra, nhưng chủ yếu vẫn là thành viên FPT, khi đó mới chỉ khoảng vài trăm người, và có tỷ lệ được học hành tử tế tương đối cao, trong đó có nhiều du học sinh thời Liên Xô cũ — những người (/được) học hành tử tế nhất thời bấy giờ.


Tất cả những chuyện ấy có nhiều nét giống với Hà Nội ngõ nhỏ phố nhỏ, khăn quàng bay cuối thu, mẹ đưa em qua Phủ Tây Hồ, ngày xưa.


Lúc ấy Việt Nam còn chưa có Internet.


Rồi Việt Nam có Internet, nhưng toàn dial-up, và đắt. Lúc ấy:


Một, là, những người Việt Nam lên mạng bắt đầu mê say tham gia vào các diễn đàn giống như các diễn đàn bây giờ về phương diện hình thức, và các diễn đàn đã tạo nên phần nội dung tiếng Việt chủ yếu trên Internet. (Lưu ý là với những người chơi Internet tử tế thì nội dung các báo điện tử, dù có nhiều bao nhiêu về số lượng, cũng không phải là nội dung chủ yếu, vì những nội dung này chỉ "Internet" duy nhất ở cách phân phối, chứ không thật sự có đặc trưng gì là nội dung của môi trường trực tuyến cả).


Hai, là, vì điều kiện sử dụng Internet chậm và đắt thì không phải điều kiện phù hợp đối với đại chúng, cho nên người Việt Nam lên mạng lúc bấy chưa nhiều, và thành phần có chọn lọc hơn.


Rồi Việt Nam phổ biến Internet, băng thông rộng hơn, và ngày càng rẻ hơn. Lúc ấy:


Một, là, tây chơi gì, thì ta cũng chơi nấy, và vì ta nói chung dốt hơn tây, ta trên mạng nói chung dốt hơn tây trên mạng, nên cái gì ta cũng chơi theo kiểu dốt hơn.


Hai, là, vì điều kiện sử dụng Internet đã trở nên tương đối phù hợp đối với đại chúng, cho nên người Việt Nam bắt đầu lên mạng nhiều, và xô bồ hơn.


Tất cả những chuyện ấy có nhiều nét giống với Hà Nội cho đến trước lúc tính cả Hà Tây, Vĩnh Phúc, và Hòa Bình.


Lúc ấy Internet còn chưa có mạng xã hội.


Rồi Internet có mạng xã hội. Lúc ấy:


Tất cả những chuyện ấy có nhiều nét giống với Hà Nội kể từ sau lúc tính cả Hà Tây, Vĩnh Phúc, và Hòa Bình, bây giờ; ta có thể đi trên đường Hà Nội rực rỡ chiến công, thênh thang Ba Đình lịch sử, tấp nập Hoàn Kiếm, Đồng Xuân, nghe chăm chú suốt cả ngày, Thủ Đô ta vẫn chỉ sục sôi toàn những người nói ngọng.


Đối với những người Việt Nam có suy nghĩ, thì Hà Nội mở rộng hôm nay, và Internet tiếng Việt bây giờ, là hai chỗ thật sự rất gợi ý, nếu như có ý định tìm hiểu để có được một hình dung cho rõ vì sao non sông Việt Nam còn không biết đến bao giờ mới trở nên vẻ vang, dân tộc Việt Nam còn không biết đến bao giờ mới được vẻ vang sánh vai với các cường quốc năm Châu.


Trở lại chuyện cụ thể nói ở đây, thì một cách ngắn gọn và đầy đủ nhất:


Trong suốt lịch sử Internet tiếng Việt thì nội dung hay nhất là nội dung trên "Diễn đàn Thăng Long — Thanh Niên Xa Mẹ".


Trong suốt lịch sử Internet tiếng Việt thì bài viết hay nhất là bài "8 nguyên tắc đẽo gái (mạng)" do nick "Anh Vũ" viết trên "Diễn đàn Thăng Long — Thanh Niên Xa Mẹ".






ĐỆ NHỊ NÉT VIỆT — 8 NGUYÊN TẮC ĐẼO GÁI (MẠNG)

(Anh Vũ — Diễn Đàn Thăng Long — Thanh Niên Xa Mẹ)






"Gái như cái đàn, chơi đéo hay tại người chơi dốt, đàn biết đéo gì?"






Nguyên tắc thứ nhất: BIỂU HIỆN CHỖ YẾU KÉM


Thực tế các đại ca lady-killer lừng lẫy như James Bond, Alain Delon, JFK (John Fitzgerald Kennedy), Cage,.. đều ít nhiều bộc lộ một chút buồn thảm. Ví dụ JFK có những bức ảnh nổi tiếng chụp hồi nguy cơ chiến tranh hạt nhân với Liên Xô ở cuộc khủng hoảng Cu Ba, nhìn hết sức là thê thảm, tóc tai rối bời, mặt mũi ủ ê. Gái hết sức là mê say các tấm ảnh này.


Download bản "8 nguyên tắc đẽo gái (mạng)" đầy đủ (60KB):

http://www.mediafire.com/?m9k8jy3pg49sqzm

http://www.megaupload.com/?d=6GOPBK0D


Hướng dẫn cách dùng tủ sách của me(): Tủ sách của Chương trình me()

Đại ca Sen phò Thăng Long ta cũng có những topic hết sức thê lương, tả cảnh đói khát trời Tây, đéo có đến cả nước mà uống, toàn phải uống bia, dưới nhà thì chúng nó nướng thịt bốc khói đến tận phòng, khổ sở không thể nào mà viết hết ra được. Quả nhiên, Sen phò nhà ta gái Thăng Long mấy năm nay theo gạt đi đéo hết. Đi xa bao lâu mà về đến nhà, chơi mấy tháng chưa hết gái mạng. Cũng phải nói là xưa nay hiếm hảo hán nào tài giỏi được đến như vậy.


Gái nhìn thấy những hình ảnh thê lương, đọc các bài tự cảm đói khát mềm yếu xúc động như vậy, thường tự dưng nổi lên bản năng người mẹ, chỉ muốn ôm chặt tác giả vào lòng, cho bú cho ăn, thương cảm không thể nào mà tả thành lời được.


Đương nhiên làm được thế mà không có chút giả dối thực là hết sức gian nan. Ranh giới giữa sự ủy mỵ em chã và sự yếu đuối đầy chất đàn ông là vô cùng mong manh. Nhiều kẻ cho rằng hành xử như vậy thật là đáng hổ thẹn, họ cho là đàn ông không nên phơi bày ra công chúng những mặt yếu đuối của mình. Nhưng chính những người nghĩ như vậy là không hiểu chút nào về lòng dạ gái hết.






Nguyên tắc thứ hai: 10 BÀI VIẾT ĐẦU TIÊN


Đẽo gái, không bao giờ được quên: "Đầu xuôi đuôi lọt", "Vạn sự khởi đầu nan". Các cụ đã đúc kết sau hàng ngàn năm đẽo gái, chúng ta là hậu sinh, không thể không rút từ kinh nghiệm của các cụ ra những bài học xương máu cho mình.


Thuật đẽo gái mạng, mười bài viết đầu tiên trong diễn đàn có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Không phải ngẫu nhiên, các admin đã phong cho các thành viên chưa viết đủ mười bài cái title "Dân đen". Dân đen nên phải thận trọng, phải tự kiểm soát mình. Ấn tượng của gái với các bạn hình thành ngay từ những bài viết đầu tiên này.


Một thành viên mới đăng ký nick vào mạng, mưu mẹo nhất là vào mục văn chương thơ phú, làm như ta đây thích diễn đàn chỉ vì những cái cao đẹp nhất của nó. Chép đại vài bài thơ ngớ ngẩn chép trộm ở các diễn đàn em chã vào. Xong là cười nói bi bô, hỏi người này, khen người kia mấy câu. Thế nào cũng xây dựng được hình tượng trong lòng gái: "Người này thật dễ chịu", "Anh ấy tử tế làm sao", "Thật là trong sáng", "Đáng được tin cậy", "Yêu là thế nào cũng cưới"... đại khái thế.


Đấy là những ấn tượng phải nhét ngay vào đầu gái trong mười bài đầu tiên vào diễn đàn. Ngược lại, những ấn tượng như: "Hình như đang che giấu điều gì", "Quá khứ mờ ám", "Coi thường phụ nữ", "Không đáng tin cậy"... sẽ khiến cho gái tiêu tan ý định tiếp tục nói chuyện, mật thư hoặc tiến đến cái gì đó xa hơn. Và không hiểu đến ngày nào mới xoá sạch được những định kiến ấy trong đầu gái.


Những thành viên vừa vào đã hỏi: "Xin hỏi ở đây sao nói bậy nhiều thế", là rất ngu. Không nghe được chửi bậy thì đừng vào đây. Sự chịu đựng này cũng là điều kiện tương lai thành người thành đạt, chức vị cao trong diễn đàn và ngoài xã hội. Không chừng, gái biết được việc này, còn khen bạn là người có sức chịu đựng.


Ngoài ra, cũng nên khen ngợi hình thức diễn đàn một chút. Thật ra chẳng cần mình thực sự thích hay không, mình có biết gì về tin học hay không, chỉ cần nói: "Cái diễn đàn này viết bằng ngôn ngữ gì mà hay thế", "Ôi cái màu này đẹp quá, chưa bao giờ tôi thấy cái màu nào như màu này"... là được. Gái rất sợ những kẻ vừa gặp đã có thái độ vênh váo, huênh hoang. Những lời đường mật, dịu dàng lúc ban đầu sẽ mê hoặc, tạo ấn tượng sâu sắc trong lòng gái.


Khen thơ cóc của gái cũng là một phương pháp tốt. Bởi vì vào đâu trong các diễn đàn cũng thấy gái bi bô thơ cóc. Cũng có thể bạn là một tiến sỹ văn chương, cũng có thể bạn cười phát điên khi đọc thơ gái, nhưng lúc đó cứ cho là bạn thực sự thán phục đi. Gái sẽ hết sức là cảm động.


Mười bài viết đầu tiên quan trọng như thế đấy. Và nếu ai đó thấy cần phải xây dựng lại hình ảnh của mình, hãy mạnh dạn đăng ký một nick mới, và làm lại từ đầu.






Nguyên tắc thứ ba: KHÔNG BAO GIỜ CHỈ TRÍCH THÂN THỂ GÁI


Gái và chúng ta có những quan niệm hơi khác nhau về lòng tự trọng. Lòng tự trọng của chúng ta bắt nguồn từ nghề nghiệp, địa vị xã hội, tài sản, thậm chí từ con vẹo mà chúng ta đang sở hữu. Có lẽ vì thế, nên chúng ta có thể mất đi một trong những thứ ở trên, chúng ta có thể dùng cái khác bù đắp lại.


Chúng ta đặt lòng tự trọng của mình vào những cái chẳng liên quan gì đến thân thể mình; ví dụ như: "Học Princeton", "Đi xe Jeep", "Có võ", "Biết chụp ảnh", "Có đàn ghi-ta", "Từng được gái song tấu kèn", "Đi Ai Cập ném đá"; thậm chí "Tốt nghiệp Đại Học Kiến Trúc Việt Nam", buồn cười đéo tả.


Gái thì khác, lòng tự trọng của họ đặt chủ yếu vào thân thể của mình. Họ rất tự hào khi được khen là "Mắt nai", "Môi hồng", "Xinh xắn, dễ thương", "Thắt đáy lưng ong, vừa khéo chiều chồng vừa khéo nuôi con". Chính vì thế, khi đẽo gái mạng, tuyệt đối không nên chỉ trích nữ tính của họ. Đừng có dại nói họ là gái già, vú mướp, xấu như chó, ngu như lợn, lùn tịt, gầy nhom không thể đẻ được, vân vân và vân vân... Viết như vậy sẽ nhận được những phản ứng mãnh liệt đến mức không thể hiểu được theo quan niệm của đàn ông.


Để cổ vũ lòng tự hào của gái, thật ra hết sức đơn giản. Bọn chã vẫn nghĩ rằng, nếu gái không có gì đáng để ca ngợi, thì làm sao có thể ca ngợi? Rất là sai lầm. Đã gọi là người đàn ông biết đẽo gái, thì không cần bất cứ lý do gì, cũng có thể ngợi ca gái được. Ca ngợi là điều không thể không làm khi đẽo gái. Có thể nói, ba việc lúc nào cũng phải làm khi đẽo gái là: "Ca ngợi, ca ngợi, và ca ngợi".


Đặc điểm của gái là suốt ngày từ sáng sớm đến tối mịt dốc hết tâm trí vào việc giữ vững lòng tự tôn, cho nên họ đặc biệt say mê khi nghe bạn nói: "Em là người duy nhất", "Em là điểm sáng bốn nghìn năm",.. Thực tế thì không có loại gái nào chịu nổi những lời ngợi ca như vậy.


Hiểu được mình, hiểu được gái, thì xông pha chỗ trăm gái nghìn gái mà vẫn như không. Đi đến đâu, gái lăn như bi, bẹp như gián đến đó. Thế mới gọi là người đàn ông.






Nguyên tắc thứ tư: PHẢI LÀ CHÍNH MÌNH


Gái có những đặc điểm tâm sinh lý rất khác biệt so với chúng ta. Như đã biết, lòng tự trọng của chúng ta không đặt trên bản thân mình. Gái thì lại chỉ lo lắng về những cái trực tiếp liên quan đến bản thân. Chúng ta có thể cảm thấy rất nhục nhã khi Real Madrid bị thua ba trận liên tiếp, còn gái lại có thể đau khổ vài ba tháng, mất hết tự tin chỉ vì một cái vết muỗi cắn ở ngay bên má. Thực tế thì cả chúng ta và gái đều có những quan niệm rất ngu dốt về lòng tự trọng.


Chính vì gái có quan niệm sống hướng nội như vậy, nên chúng thường dò la việc riêng tư của người khác, bàn luận về những tin xấu của người khác. Nguyên nhân thật ra rất đơn giản: khi gái bàn luận về những cái không may của người khác, thì trong lòng chúng đang tự hào: "Đấy, tôi thì không thể nào ngu ngốc như thế được". Hoặc khi gái cảm thấy mình đang bất hạnh, thì việc nói xấu người khác mang lại cho gái cảm giác yên tâm hơn: "Lại còn có những người bất hạnh hơn tôi"... Một ví dụ thường gặp: nếu gái vừa bị chồng bỏ, hoặc gái xấu quá, già quá không ai lấy,.. rất hay tuyên bố là bạn bè tôi toàn ly dị chồng, đứa nào chưa ly dị thì cũng bất hạnh không thể nào tả nổi, đáng thương lắm.


Biết được tâm lý gái như thế rồi, chúng ta sẽ thấy để làm cho gái hạnh phúc là việc hết sức giản đơn. Chúng ta hãy nhiệt tình ngợi ca gái, thường xuyên kể các trường hợp bất hạnh cho gái nghe. Gái có thể cảm thấy lúc nào cũng trên đỉnh vinh quang, nhất là gái xấu, họ được nghe các trường hợp bất hạnh của phụ nữ đẹp, trong lòng sẽ cảm thấy lâng lâng hạnh phúc: "Mặc dù mình xấu xí, vô duyên, nhưng về phương diện đời sống tinh thần, mình là người phong phú biết mấy!"


Nhưng không phải chúng ta nói thế nào gái cũng nghe, tính gái hay đa nghi, cư xử mọi chuyện cho được tự nhiên phải là người có nhiều kinh nghiệm mới có thể làm. Trên Thăng Long này, đa phần là dân học đại học. Chúng ta dễ bị ảnh hưởng của phương pháp dạy quá ỷ lại vào tài liệu của các trường đại học hiện nay. Thực tế thì tất cả các bài giảng bao giờ cũng phải ghi thêm một câu: "Trích từ học thuyết XYZ", "Ông ABC đã từng nói như vậy"... Cách đào tạo này đã đem đến một lớp người trí thức không biết diễn đạt ý nghĩ của mình. Và rất đáng tiếc là cách nói truyện trích dẫn này không thể làm gái rung động được. Ngày nay, gái cũng được bình đẳng hơn, đa phần gái xấu hiện nay đều được giáo dục tử tế, học vấn cao. Nên loại kiến thức kiểu thư viện, bách khoa toàn thư, trích dẫn chỗ này chỗ kia, chỉ làm cho gái cảm thấy bực mình, không có lợi ích gì cho việc đẽo chúng cả. Chỉ có cách chúng ta phải luôn luôn là chính mình.


Muốn nói được bằng ngôn ngữ của chính mình, chúng ta phải chịu khó tự học. Giai đoạn đầu tiên là phải sử dụng các câu có hiệu quả thị giác. Ví dụ nói: 99% con trai là bọn đểu, sẽ không dễ hiểu và đi sâu vào lòng gái bằng cách nói: Trong 100 thằng, có 99 thằng đểu. 99% là một con số làm cho gái phải suy nghĩ vất vả. Còn nói 99 thằng, trước mắt gái hiện ngay ra 99 cá nhân. Hãy quan sát các bài gái viết, các bạn sẽ biết cách nói theo ngôn ngữ của chúng. Gái thường nói: "Ông A là người tôi quen, đã từng nói", "Thằng G kia mày là thằng rất ngu", "Tôi đã quen 5 thằng mà toàn là bọn khốn nạn",.. Ngôn ngữ của chúng giản đơn, hiệu quả và rất trực tiếp. Gái không có tư duy trừu tượng như chúng ta.


Thực sự, cuộc sống vất vả và chịu quá nhiều áp lực của gái làm cho chúng phải thường xuyên sáng tạo. Thu nhập của gái thấp hơn chúng ta, nên chúng phải sáng tạo trong chi tiêu. Xã hội đánh giá chúng không bằng chúng ta, nên chúng thường xuyên chịu áp lực tâm lý. Nếu chúng ta không theo nổi sự sáng tạo của gái, chỉ biết cách nói năng theo kiểu huyênh hoang, khua chiêng gõ mõ, trích dẫn người này người kia, thì không cách gì chúng ta có thể làm cho chúng lăn như bi, bẹp như gián được






Nguyên tắc thứ năm: LUÔN NHƯỜNG GÁI MỘT BƯỚC


Thực tế cho thấy, trong tất cả các cuộc tranh luận, gái luôn là người nói câu cuối cùng. Không phải vì gái luôn luôn đúng, mà vì tất cả những gì chúng ta nói sẽ là nguyên nhân cho một cuộc tranh luận nữa. Ngay cả khi làm tình, giọt nước cuối cùng bao giờ cũng thuộc về gái. Nói chung, trong cuộc sống này, gái bao giờ cũng là kẻ kết thúc tất cả các sự việc. Theo bác 1dc7 cảm thán, Thăng Long trông thế này, mà mai cũng vì gái mà có khi tan hoang cả. Tự nhiên đã quy định như thế, chúng ta không nên chống lại. Châu chấu đá xe thế đéo nào được?


Đã làm thằng đàn ông đi đẽo gái, không thể không biết bí quyết quan trọng nhất để làm xúc động gái là luôn luôn nhường bước cho chúng. Thời xưa, gái và chó bao giờ cũng phải lẽo đẽo đi sau người một đoạn. Đạo lý phong kiến quy định như vậy để khẳng định vai trò làm chủ của đàn ông trong gia đình (Chó cũng có thể được coi như 1 thành viên trong gia đình). Trong quan hệ tình dục thời đó, gái cũng phải tỏ ý thẹn thùng, nào là tắt đèn, nào là đắp chăn, phủ chiếu, ra vẻ ta đây nô lệ, chứ chẳng ham muốn gì.


Xã hội bây giờ khác xưa nhiều rồi. Ngày xưa chúng ta đi cuốc đất, trồng lúa, nuôi lợn để nuôi sống gia đình. Ngày nay chúng ta kiếm tiền bằng kiến thức, phong cách, và quan hệ. Ngày xưa chúng ta nuôi chó để coi nhà, để dọn phân cho thằng cu, cái hĩm. Bây giờ chúng ta nuôi chó vì chúng ta thích chó, vì chó đẹp, chó tình cảm. Chó bây giờ cũng chả mấy khi phải ăn cờ nữa. Ngày xưa chúng ta nuôi gái để đẻ, để nấu cơm, dọn nhà. Loại gái như vậy bây giờ không cần thiết nữa, và chúng cũng ít khi phải làm những việc như vậy. Ngày nay, gái phải là bạn đi cùng chúng ta tay trong tay trên đường đời. Phải biết phi ngựa, thổi kèn, vào mạng cãi nhau, chứ không phải chỉ biết nằm kềnh ra như Thị Nở. Cái đéo gì cũng phải đi hỏi bà cô.


Quay lại chuyện phải luôn luôn nhường gái một bước. Bọn chã sẽ thắc mắc: Tại sao phải như vậy? Tại sao khi chúng ở nhà, mẹ và chị chúng luôn luôn nhường bước chúng? Thậm chí đi Mỹ rồi, mẹ chúng còn gửi mail qua khuyên chúng nên đi kiếm các loại gái sau này cũng luôn luôn nhường bước, luôn luôn hầu hạ chúng? Thế là thế đéo nào?


Anh nói thế vì anh đéo phải chã, gái đối với anh đéo phải mẹ, chị hay là Oshin.


Chúng ta phải lùi một bước với gái, vì gái không đủ lý tính như chúng ta. Chúng ta có thể cúi đầu nhận lỗi sau khi suy nghĩ kỹ càng và thấy là cái sai thuộc về mình. Gái thì khác, gái không bao giờ quan tâm đến thực chất đúng sai của vấn đề, gái chỉ quan tâm đến chuyện bị mất mặt trước mắt nhiều người. Cưỡng bức gái đến cùng để chúng nhận ra cái ngu dốt của mình là một hành động rất dại dột, vì hai nguyên nhân:


Nguyên nhân thứ nhất là gái không bao giờ chấp nhận sai trước mặt nhiều người. Nguyên nhân thứ hai là làm thằng đàn ông, phải tự tin rằng mình đéo hơi đâu đôi co với gái, gái đương nhiên là ngu dốt và đáng thương rồi. Các chú thử tưởng tượng một buổi sáng thức dậy, mình biến thành gái, xem thấy có thiết sống nữa hay không? Vậy mà còn đi đôi co với chúng, thật các chú không đáng gọi là người nữa.


Khi tranh luận với gái mạng, bọn chã ngố, chã ngọng thường lắc đầu quầy quậy: "Làm sao mà như thế được", "Không được, không được đâu", "Sai quá"... Nói chung là hoàn toàn phủ nhận quan điểm của gái. Đó là một cách cư xử thật hết sức ngu dốt. Gái thì làm đéo gì có quan điểm? Nên chúng ta cứ chấp nhận hết những gì chúng luyên thuyên, sau đó từ từ nói lại luận điểm của mình, thực tế, gái bao giờ cũng chấp nhận phương thức tiếp cận này. Không như chúng ta, gái cãi nhau không cần quan điểm, không cần đi đến một kết luận nào cả; chúng cãi nhau chỉ vì chúng thích như vậy; bản thân việc được cãi nhau đã mang đến khoái cảm cho chúng. Thực tế, gái có thể cãi không ngừng không nghỉ, và luôn áp dụng phương pháp tự kể để đối thoại. Liên tục trích dẫn lời ông A, ông B, chêm vào cuộc sống bà Y bà Z tôi quen, cứ thế không biết đến khi nào ngừng.


Nói chuyện với gái phải thật khéo léo. Đánh đúng vào tâm lý nhõng nhẽo, ưa nịnh của chúng, tránh đối đầu trực tiếp. Ví dụ, gái yêu cầu: "Anh ơi chúng mình nên gặp nhau đi, nếu không yêu thì cũng có thêm một người bạn". Thực tế, chúng ta cần đéo gì bạn là gái? Mà gái xấu thì yêu thế đéo nào được? Còn hy vọng là gái mạng có con xinh thì thật hão huyền. Nếu chúng ta thẳng thừng từ chối, chúng sẽ đánh giá ta là thằng đểu, không đáng tin cậy, nói chung là đéo ra gì. Nhưng nếu chúng ta khéo léo: "Tình yêu ơi, anh đang ở rất xa em, sợ rằng không biết chúng mình có duyên phận với nhau hay không?" Hoặc là: "Tháng này anh đang phải đi Ai Cập, tháng sau được không em?" Như vậy, chúng ta vẫn không cần làm theo đề nghị của gái, nhưng chúng cũng dễ chấp nhận hơn, vì cảm thấy chúng ta còn có thiện chí, ngay thẳng, không giả dối.


Cẩn thận hơn, chúng ta nên nói thêm "Anh biết rằng, em có thể đang rất thất vọng". Như vậy, chúng ta đem ngay nỗi lòng của gái ra nói trước, để giảm đến mức thấp nhất thái độ chống đối của chúng. Thực tế thì làm như thế, không có loại gái nào có thể chửi bới chúng ta đến hàng chục trang diễn đàn được.


Làm thằng đàn ông phải tự tin rằng mình là chủ nhân của muôn loài. Đéo ai như các chú, cãi nhau cả với gái. Sống thế phí cả công sức bơi lội của mấy con tinh trùng mang nhiễm sắc thể đàn ông.






Nguyên tắc thứ sáu: THỂ HIỆN LÒNG YÊU THƯƠNG VỚI NHỮNG THỨ NHỎ BÉ


Có một thành viên nổi tiếng, không viết bài thì thôi, mà đã viết thế nào cũng làm văn làm thơ tả cảnh hết sức là tình cảm, lại còn miên man tâm sự một mình về những kỷ niệm xa xưa với các tỷ muội online. Gái trong mạng, con nào cũng nghĩ hắn thật là một chàng trai hiền dịu và có tâm hồn. Còn thực tế bản chất con người hắn thế nào, thì phải vào các room bí mật xem hắn bi bô thế nào về các chiến tích đẽo gái mạng của mình mới rõ được. Tiếc là gái không có được những quyền cao như vậy trong diễn đàn.


Gái rất động lòng trước những người đàn ông có vẻ yêu thương chim chóc, cây, hoa, động vật nhỏ, Trịnh Công Sơn, nói chung là với những gì nhỏ bé yếu đuối. Hình như, gái cảm thấy những người đàn ông như vậy chắc chắn sẽ yêu thương mình, sẽ che chở cho số phận đen đủi của mình.


Để hiểu được điều này, chúng ta nên nhớ, mục đích tồn tại của gái trên đời này là để sinh đẻ và nuôi dưỡng con cái. Nếu không vì mục đích này, thử hỏi gái sống làm đéo gì? Thượng đế tạo ra gái cho công việc quan trọng đó, nên người cũng trao cho gái một thứ tình cảm mẫu tử vô cùng đặc biệt. Gái coi con cái như máu thịt mình, chúng yêu con đến mức mù quáng. Với chúng, con cái là một bộ phận gắn liền với cơ thể. Chính vì thế, có những trường hợp, gái chán đời quá đi tự tử, cũng bắt con chết theo mình. Đây là điều khó hiểu với chúng ta, nhưng có thể lý giải được nếu chúng ta hiểu được rằng, gái coi con như một phần của thân thể mình, nên khi tự huỷ hoại mình, chúng không ý thức được con cái là một con người khác. Bản năng này của chúng rất gần với động vật. Ai chịu khó xem chương trình Discovery, đều thấy chim, cá, giun, dế có những quan niệm mẫu tử giống y như gái.


Chính vì tình mẫu tử mạnh mẽ đến mức mù quáng như vậy, nên gái chọn đàn ông thực ra theo các tiêu chuẩn cho đứa con tương lai của mình. Chúng cần một chỗ tốt để đẻ, nên chúng thích đàn ông có nhiều tiền, hoặc có tiềm năng có nhiều tiền. Bọn chã ngố chã ngọng vẫn lấy được vợ đẹp cũng vì lý do này. Chã thì tất nhiên đéo thể tự nuôi thân được rồi, nói gì đến vợ con. Nhưng chã mà bố mẹ có nhà mặt tiền ở Hà Nội thì quá ngon. Bố mẹ chã có sống được mãi đâu, gái quá hiểu điều này.


Ngoài ra, chúng muốn con chúng đẹp đẽ thông minh, nên chúng cũng thích đàn ông đẹp và có bằng cấp. Tuy nhiên, thực tế thì đéo thằng đàn ông nào vừa lắm tiền vừa đẹp vừa giỏi mà lại chung thủy với một con đàn bà. Thành ra gái cả đời quay cuồng trong một bài toán phức tạp để lựa chọn bố cho con của mình. Thực tế thì giải pháp tốt nhất cho bọn gái mạng có nhan sắc của một thằng đàn ông xấu trai, là đẽo ngay lấy một thằng chã. Mà bọn ấy hiện nay không thiếu.


Và cũng tình mẫu tử mù quáng ấy góp phần giải thích cho chúng ta về việc gái hay cảm động trước những người đàn ông có vẻ yêu thương những gì nhỏ bé. Hiểu được điều này rồi, chúng ta sẽ biết phải đẽo chúng thế nào cho nhanh và gọn.


Thỉnh thoảng chúng ta cũng nên viết vài bài thơ cóc về hoa hồng hoa cúc. Chụp dăm bức ảnh về các bác ăn mày. Giới thiệu vài truyện tình lãng mạn. Kể chuyện chó mèo ở nhà ngày xưa hay ăn chóng lớn thế nào. Nói chung, những thứ này đầy trên mạng, chả cần giỏi Google như ai đó, cũng có thể ngày chép được vài chục bài đầy tình yêu thương dịu dàng kiểu như thế được. Tiện đây anh cũng giới thiệu các chú luôn hai diễn đàn chuyên về những cái dở hơi kiểu đó là TTVNOnline và Vn2K. Vào talawas mà chịu khó nhặt nhạnh, cũng chả thiếu.


Chúng ta có tâm lý nghĩ rằng đàn ông là phải lo việc lớn, đéo ai bận tâm chuyện con con. Nhưng thực tế cũng không thể nói trên đời việc gì là thực sự lớn hay nhỏ. Cả một hợp đồng kinh doanh lớn có thể được ký rất nhanh chỉ vì con thư ký của chúng ta có một cái lúm đồng tiền rất đẹp. Và cũng có thể đổ vỡ hoàn toàn nếu con ấy bị hôi nách chẳng hạn.


Đã là người đàn ông, phải hiểu được sự quan trọng của phụ nữ trong những việc lặt vặt. Và đừng bao giờ chỉ biết ngước mắt lên trời để tìm hiểu những vì sao, thỉnh thoảng cũng phải nhìn xuống đất xem gái đang làm gì, và cùng chúng chăm sóc những gì nhỏ bé.






Nguyên tắc thứ bảy: DÙNG GÁI MẠNG ĐỂ ĐẼO GÁI XINH NGOÀI ĐỜI


Gái mạng thì nổi tiếng là xấu và dở hơi. Nhất là gái mạng ở Việt Nam. Cái đó là lẽ đương nhiên, đàn bà đẹp chẳng bao giờ còn tâm trí và thời gian cho việc lên mạng viết bài. Lên mạng vài năm liên tục, chắc chắn chỉ có thể là Thị Nở online. Tuy nhiên, là có nhiều thành viên cuộc sống quá buồn chán và cô đơn, ai cũng muốn tìm được chút hơi ấm với đồng loại qua các diễn đàn, nên cũng có thể hy vọng mong manh là có một số thành viên gái vào diễn đàn cả ngày mà cũng vẫn không phải quá xấu xí.


Ai cũng biết một điều là gái mà xấu thì coi như vứt đi. Nhưng ít ai hiểu được một kỹ thuật đẽo gái quan trọng là dụng gái như dụng mộc. Gái nào cũng có thể có ích lợi cho chúng ta. Củi xấu để đun nấu, làm cốp pha. Gái xấu có thể sử dụng để mở rộng các mối quen biết. Chúng xấu thật, nhưng trong hàng chục con bạn gái của chúng, rất có thể có những con xinh. Thường thì gái xinh ít thân với gái xấu, nhưng biết đâu đấy? Với cả, nếu bạn chúng cũng xấu thì ta có thể hy vọng vào em gái, chị gái, cháu gái của chúng và bạn chúng. Nói chung từ một quan hệ với gái mạng, nếu may mắn chúng ta có thể quen được với hàng trăm con khác, và rất có khả năng chúng ta sẽ quen được một con không có nhan sắc của một người đàn ông xấu trai như gái mạng.


Một đặc điểm của gái là hay buôn dưa lê với nhau. Chúng chia sẻ thông tin với nhau còn nhanh hơn cả Internet. Chúng dùng Dial-Up còn trước khi nhà nước cấp giấy phép cho các ISP. Thực tế thì trước khi các mạng máy tính ra đời, con người vẫn dùng gái để lưu trữ và truyền nhận thông tin. Tất nhiên là gái không thể hoạt động tốt và chính xác như các thiết bị mạng của Cisco, nhưng nói chung là chúng rẻ tiền hơn, có thể biến đổi thông tin theo chiều hướng có lợi cho chúng ta. Với cả chúng ta fucking các router thế đéo nào được, các server cũng không thể thổi kèn cho chúng ta. Phỏng ạ?


Gái có một đặc tính là không tự tin vào mình, chúng hay nghe ngóng, dò la qua người thứ ba. Ví dụ ai đó nói với gái: "Anh ấy thực là một người đàn ông đáng tin cậy đấy", "Tớ còn lạ gì nhà nó nữa, thằng bố nó chả biết làm gì mà có mấy cái nhà to vật", thì sẽ tác động mạnh mẽ đến tâm trí của gái hơn rất nhiều lần những cố gắng thuyết phục trực tiếp của chúng ta.


Lợi dụng đặc tính này của gái, có thể sử dụng những con xấu xí chúng ta quen được trên mạng để làm một điểm tựa mở rộng quan hệ, và cái loa miễn phí ca ngợi chúng ta. Sau khi đã quen được một tình yêu xinh xắn đáng yêu nào đó qua sự giới thiệu của gái mạng, chúng ta nên lợi dụng ngay chúng để tuyên truyền ngợi ca cho các phẩm chất của chúng ta (hoặc bố mẹ chúng ta, nếu chúng ta là chã). Các chú tin anh đi. Vô cùng hiệu quả, hiệu quả đến mức không thể tưởng tượng nổi. Thực tế, phần lớn những đại ca đẽo gái đều thú thực là những con xấu phát tởm lại rất hay giúp cho mình chơi được nhiều con xinh vật.






Nguyên tắc thứ tám: BIẾT CÁCH PHÂN LOẠI GÁI


Một nhân vật nổi tiếng trong tiểu thuyết "Hai Vạn Dặm Dưới Đáy Biển" chia cá ra thành hai loại: ăn được và không ăn được. Nghe thì có vẻ buồn cười, nhưng thực tế, đàn ông cũng rất hay chia gái thành hai loại: chơi được và không chơi được. Loại gái không chơi được thường là xấu xí gàn dở, già quá hoặc còn nhỏ quá, ốm yếu bệnh tật, hoặc có quan hệ huyết thống. Loại chơi được là tất cả bọn gái còn lại.


Chia như thế cũng không phải là sai, nhưng gái không phải là cá, chúng phức tạp hơn rất nhiều. Rất nhiều khi, bọn gái tưởng là không chơi được nhưng lại chơi rất hay; và cũng nhiều khi bọn gái chúng ta cứ tưởng là chơi rất được, nhưng thực tế lúc chơi lại đéo đâu vào đâu cả.


Vì thế, làm thằng đàn ông đẽo gái là phải biết cách phân loại chúng. Các cụ chẳng nói: "Mắt đen chân trắng, mẹ mắng cũng chơi. Mắt trắng chân chì, chơi chi giống ấy". Nuôi chó còn phải chọn con nào không khô chân gân mặt. Chọn gái để chơi là việc quan trọng, không biết không được.


Có nhiều cách phân loại khác nhau, nhưng cách phân loại thích hợp nhất để đẽo là chia chúng thành bốn loại sau đây:


1. Dạng A (dạng hiếu thắng): Có đặc điểm là tâm thần hung hăng, thích tranh đua, hay ghen ghét, vui giận thất thường, tâm tư tình cảm luôn luôn dao động, nóng nảy, hướng ngoại.


2. Dạng B (dạng ổn định): Tâm tư tình cảm ổn định, có khả năng thích ứng cao với môi trường xã hội, năng lực trung bình, làm việc mạch lạc, không giỏi giao tiếp và sống tương đối bị động.


3. Dạng C (dạng tích cực): Có khả năng thích ứng với mọi hoàn cảnh, khéo giao tiếp, hay giúp đỡ người khác, hoạt bát vui vẻ, hướng ngoại.


4. Dạng D (dạng thụ động): Không có khả năng thích ứng với hoàn cảnh, không biết cách giao tiếp, thích sống một mình, nội tâm phong phú, có sở thích riêng.


Tất nhiên là bọn gái có nhan sắc của một thằng đàn ông xấu trai thì không tính làm gì. Nhưng trong số những đứa có nhan sắc, thì dạng A rất thích hợp để làm người tình, dạng C là để cưới làm vợ lúc còn trẻ, dạng D để cưới làm vợ lúc mình cảm thấy đã đủ giàu, dạng B thì chỉ nên nhận làm thư ký.


Thực tế thì lúc bắt đầu yêu, các chú nên chọn dạng A. Lúc lấy vợ, tùy theo túi tiền của mình mà chọn loại C hay D. Lấy xong rồi thì nên tiếp tục chọn dạng A làm người tình, dạng B làm thư ký.


Thuật đẽo gái nhiều thì nhiều thật, nhưng tóm lược lại thì chỉ gồm 8 nguyên tắc trên đây. Nhìn thì đơn giản, nhưng ngộ được hết tám cái này không phải là dễ. Bình thường, người ta nghĩ gái là gái. Hiểu thêm chúng một chút, tự nhiên người ta hay băn khoăn, hay gái đéo phải là gái. Nhưng đến lúc đã ngộ được rồi, thì gái lại là gái mà thôi.

Steve Jobs đã nói gì?

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


"Để tạo ra một chuẩn mới, việc đấy đòi hỏi một cái gì đó mà không chỉ là một chút ít khác biệt; việc đấy đòi hỏi một cái gì đó là thật sự mới và thật sự nắm bắt được trí tưởng tượng của mọi người - và Macintosh, trong tất cả những cái máy mà tôi từng thấy, là cái duy nhất đáp ứng được chuẩn ấy."

Bill Gates, hội nghị Macintosh, 1984.


"To create a new standard, it takes something that's not just a little bit different; it takes something that's really new and really captures people's imagination - and the Macintosh, of all the machines I've ever seen, is the only one that meets that standard." -- Bill Gates, Macintosh conference, 1984






"Chúng tôi chưa bao giờ lo lắng về những con số. Ở trên thị trường, Apple cố gắng để tập trung vào điểm nổi bật của các sản phẩm, bởi vì các sản phẩm thật sự làm ra một sự khác biệt. Các chiến dịch quảng cáo là cần thiết cho sự cạnh tranh; những quảng cáo của IBM có ở khắp nơi. Nhưng PR tốt thì giáo dục mọi người; đấy là tất cả những gì nó là. Bạn không thể lừa gạt mọi người trong công việc này. Các sản phẩm tự nói cho chính mình."

Phỏng vấn của Playboy, 1985.


"We've never worried about numbers. In the market place, Apple is trying to focus the spotlight on products, because products really make a difference. [...] Ad campaigns are necessary for competition; IBM's ads are everywhere. But good PR educates people; that's all it is. You can't con people in this business. The products speak for themselves." -- Playboy interview, 1985

"Lý do thuyết phục nhất đối với hầu hết mọi người để mua một chiếc máy tính dùng trong nhà sẽ là để nối nó vào một mạng giao tiếp toàn quốc. Chúng ta mới chỉ đang trên những chặng đầu của cái sẽ là một cuộc đột phá đích thực khác thường đối với hầu hết mọi người - khác thường y như là điện thoại."

Phỏng vấn Playboy, 1985.


"The most compelling reason for most people to buy a computer for the home will be to link it into a nationwide communications network. We're just in the beginning stages of what will be a truly remarkable breakthrough for most people -- as remarkable as the telephone." -- Playboy interview, 1985

"Tôi đọc một nghiên cứu cái đấy đã đánh giá hiệu suất của sự vận động đối với các loài khác nhau trên hành tinh. Kền kền khoang cổ đã dùng năng lượng tối thiểu để xê dịch một ki-lô-mét. Loài người đi vào đấy với một hồ sơ khá không ấn tượng khoảng thứ ba ở phía dưới danh sách... Cái đấy trông không thật tốt lắm, nhưng sau đó một ai đó ở Hội Khoa học Mỹ đã có sự sáng suốt để kiểm định hiệu xuất của sự vận động đối với một người trên một chiếc xe đạp và một người trên một chiếc xe đạp đã thổi bay kền kền khoang cổ.



Đấy là cái mà một chiếc máy tính là như vậy đối với tôi: máy tính là công cụ khác thường nhất mà chúng ta từng đã đạt được. Nó là cái tương đương với một chiếc xe đạp cho trí óc của chúng ta."

Phỏng vấn cho phim tài liệu "Ký ức và Trí tưởng tượng", 1990.


"I read a study that measured the efficiency of locomotion for various species on the planet. The condor used the least energy to move a kilometer. Humans came in with a rather unimpressive showing about a third of the way down the list....That didn't look so good, but then someone at Scientific American had the insight to test the efficiency of locomotion for a man on a bicycle and a man on a bicycle blew the condor away.

That's what a computer is to me: the computer is the most remarkable tool that we've ever come up with. It's the equivalent of a bicycle for our minds." -- Interview for the documentary "Memory and Imagination," 1990

"Pi-cát-xô đã có một câu châm ngôn: "Những nghệ sĩ giỏi thì sao chép, những nghệ sĩ vĩ đại thì ăn cắp." Chúng tôi đã luôn luôn không biết xấu hổ về việc ăn cắp những ý tưởng vĩ đại... Tôi nghĩ một phần trong cái đã làm cho Macintosh trở thành vĩ đại đã là việc những người làm ra nó đã là những nhạc công, những thi sĩ, những họa sĩ, những nhà động vật học, và những nhà sử học, những người cũng đã ngẫu nhiên là những nhà khoa học điện toán giỏi nhất trên thế giới."

1994.


"Picasso had a saying: 'Good artists copy, great artists steal.' We have always been shameless about stealing great ideas...I think part of what made the Macintosh great was that the people working on it were musicians, poets, artists, zoologists and historians who also happened to be the best computer scientists in the world." -- 1994


"Đấy đã là một trong những câu thần chú của tôi - tiêu điểm và tính đơn giản. Đơn giản có thể nhọc nhằn hơn là phức tạp: Bạn phải làm việc nhọc nhằn để làm cho sạch sẽ suy nghĩ của bạn để làm nó trở nên đơn giản. Nhưng rốt cuộc thì nó đáng để làm thế vì một khi bạn tới được chỗ đó, bạn có thể xê dịch những quả núi."

Phỏng vấn BusinessWeek, Tháng Năm 1998.


"That's been one of my mantras -- focus and simplicity. Simple can be harder than complex: You have to work hard to get your thinking clean to make it simple. But it's worth it in the end because once you get there, you can move mountains." -- BusinessWeek interview, May 1998

"Nó thực sự khó khăn để thiết kế những sản phẩm theo các nhóm tiêu điểm. Rất nhiều lúc, mọi người không biết họ muốn gì cho đến khi bạn chỉ nó ra cho họ."

Phỏng vấn BusinessWeek, Tháng Năm 1998.


"It's really hard to design products by focus groups. A lot of times, people don't know what they want until you show it to them." -- BusinessWeek interview, May 1998

"Mô hình của tôi cho việc kinh doanh là Bít-tơn. Họ là bốn chàng, đã tuân theo bản tính những xu hướng phản đối lẫn nhau trong sự kiểm soát. Họ đã cân bằng lẫn nhau và tổng thể đã lớn hơn là tổng số phép cộng các phần. Đấy là cách tôi xem xét công việc kinh doanh: những thứ to lớn trong công việc kinh doanh không bao giờ được làm nên bởi một người, chúng được làm nên bởi một đội."

Phỏng vấn với 60 Minutes, 2003.


"My model for business is The Beatles. They were four guys who kept each other's kind of negative tendencies in check. They balanced each other and the total was greater than the sum of the parts. That's how I see business: great things in business are never done by one person, they're done by a team of people." -- Interview with 60 Minutes, 2003

"Bạn không thể kết nối các điểm nếu nhìn về phía trước; bạn có thể chỉ kết nối chúng nếu nhìn lại đằng sau. Cho nên bạn phải tin tưởng là các điểm sẽ bằng cách nào đó kết nối lại trong tương lai của bạn. Bạn phải tin tưởng vào một cái gì đó - lòng can đảm của bạn, số phận, cuộc đời, nghiệp chướng, dù là cái gì. Cách tiếp cận này chưa bao giờ làm tôi thất vọng, và nó đã làm nên tất cả sự khác biệt trong cuộc đời tôi."

Diễn văn tốt nghiệp Đại học Xtan-phót, Tháng Sáu 2005.


"You can't connect the dots looking forward; you can only connect them looking backwards. So you have to trust that the dots will somehow connect in your future. You have to trust in something -- your gut, destiny, life, karma, whatever. This approach has never let me down, and it has made all the difference in my life." -- Stanford University commencement address, June 2005

"Việc nhớ rằng chẳng bao lâu nữa tôi sẽ chết là công cụ quan trọng nhất tôi từng bắt gặp giúp tôi thực hiện các lựa chọn lớn trong cuộc đời. Vì hầu như mọi thứ - tất cả những sự trông mong từ bên ngoài, tất cả sự kiêu hãnh, tất cả nỗi sợ về sự ngượng ngùng hoặc thất bại - những thứ này biến mất ngay trước mặt cái chết, để lại duy nhất cái là đích thực quan trọng. Nhớ là bạn chuẩn bị chết là cách tốt nhất tôi biết để tránh cái bẫy của việc nghĩ rằng bạn có cái gì đó để mất. Bạn đã trần truồng rồi. Chẳng có lý do gì để không đi theo trái tim của bạn."

Diễn văn tốt nghiệp Đại học Xtan-phót, Tháng Sáu 2005.


"Remembering that I'll be dead soon is the most important tool I've ever encountered to help me make the big choices in life. Because almost everything -- all external expectations, all pride, all fear of embarrassment or failure - these things just fall away in the face of death, leaving only what is truly important. Remembering that you are going to die is the best way I know to avoid the trap of thinking you have something to lose. You are already naked. There is no reason not to follow your heart. ... Stay hungry. Stay foolish." -- Stanford University commencement address, June 2005

"Chúng tôi đã giữ bí mật cuộc hôn nhân của chúng tôi trong hơn một thập kỷ."

Câu trả lời của Jobs cho Kara Swisher khi hỏi về "mối bất hòa lớn nhất" trong quan hệ của Jobs với Bill Gates, Tháng Năm 2007.


"We've kept our marriage secret for over a decade." -- Jobs' answer to Kara Swisher asking about the "greatest misunderstanding" in Jobs' relationship with Bill Gates, May 2007

"Đời sống tình dục của tôi là khá tốt trong những ngày này, Walt. Còn của anh thì sao?"

Lời đáp của Jobs với một câu hỏi của Walt Mossberg về chuyện Jobs cảm thấy như thế nào về Google và ông có cảm thấy "bị phản bội" không, Tháng Sáu 2010 (Jobs còn thêm, "Thì họ đã quyết định cạnh tranh với chúng tôi. Chúng tôi thì đã không bước vào việc kinh doanh dịch vụ tìm kiếm.").


"My sex life is pretty good these days, Walt. How's yours?" -- Jobs's response to a question from Walt Mossberg about how Jobs feels about Google and if he feels "betrayed", June 2010 (Jobs also added, "Well they decided to compete with us. We didn't go into the search business.")





"Tôi thật buồn khi biết cái chết của Steve Jobs. Melinda và tôi xin được gửi những lời chia buồn chân thành của chúng tôi tới gia đình và bạn bè của anh ấy, và tới mỗi một người mà Steve đã ảnh hưởng đến qua công việc của anh ấy.



Steve và tôi đã gặp nhau lần đầu gần 30 năm trước, và đã là đồng nghiệp, đấu thủ cạnh tranh và bạn bè qua một quá trình hơn nửa cuộc đời của chúng tôi.



Thế giới hiếm khi nhìn thấy một ai đó đã có sự ảnh hưởng mà Steve đã có, những hiệu ứng của ảnh hưởng đấy sẽ được để lại cho nhiều thế hệ để đi tới.



Với những ai trong chúng ta có đủ may mắn để được làm việc cùng anh ấy, đấy đã là một niềm vinh dự tuyệt vời đến có thể mất trí được. Tôi sẽ nhớ Steve vô cùng."

Bill Gates, trước cái chết của Steve Jobs, Tháng Mười 2011.


"I'm truly saddened to learn of Steve Jobs’ death. Melinda and I extend our sincere condolences to his family and friends, and to everyone Steve has touched through his work.

Steve and I first met nearly 30 years ago, and have been colleagues, competitors and friends over the course of more than half our lives.

The world rarely sees someone who has had the profound impact Steve has had, the effects of which will be felt for many generations to come.

For those of us lucky enough to get to work with him, it’s been an insanely great honor. I will miss Steve immensely." -- Bill Gates, reaction to Steve Jobs' death, October 2011

Steve Jobs 1955-2011

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


"Không ai muốn chết cả, ngay cả những người muốn lên Thiên Đường cũng không muốn phải chết để lên được đó, nhưng dù thế nào, cái chết là đích đến chung của tất cả chúng ta. Không một ai từng trốn thoát khỏi nó. Và nó là như nó phải là, vì cái chết là thật sự có vẻ như phát minh duy nhất tốt nhất của cuộc sống. Nó là tác nhân thay đổi cuộc sống; nó làm sạch cái cũ để mở đường cho cái mới. Ngay bây giờ, cái mới là bạn. Nhưng một ngày nào đó, không lâu lắm kể từ bây giờ, bạn sẽ dần dần trở thành cái cũ và sẽ được làm sạch hẳn đi. Rất tiếc vì có vẻ rất kịch tính, nhưng đây là sự thực hoàn toàn. Thời gian của bạn bị giới hạn, cho nên đừng bỏ phí nó để sống cuộc đời của một ai đó khác. Đừng bị mắc bẫy bởi tín điều, cái đấy tồn tại cùng với những kết quả của sự suy nghĩ của những người khác. Đừng để tiếng ồn ào của những quan điểm của những người khác dìm chết đi tiếng nói nội tâm, trái tim, và trực giác của chính bạn. Chúng bằng cách nào đó đã sẵn biết cái mà bạn đích thực muốn trở thành. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu." - Steve Jobs - "Stay Hungry. Stay Foolish."

Pút-tin - Nói về Văn Hóa Đọc

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

"Chính việc đọc loại sách nghiêm túc, có chất lượng, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến mức độ khai sáng nhận thức và trình độ giáo dục của con người, đề ra các xu hướng xã hội, hình thành khuynh hướng của dân tộc tới việc đột phá trong khoa học, kinh tế, trong các lĩnh vực khác, và, có nghĩa là, ở một cấp độ lớn lao sẽ xác định các vị trí xuất phát điểm và những khả năng cạnh tranh của cả đất nước chúng ta."


"Năng lực trí tuệ và văn hóa của một dân tộc phụ thuộc không chỉ vào chuyện chúng ta đọc bao nhiêu, chúng ta xuất bản bao nhiêu, mà còn vào chuyện cuốn sách này hay cuốn sách kia sẽ hình thành nên những giá trị nhân cách và tinh thần như thế nào, hình thành nên những định hướng đạo đức và luân lý ra sao, những cuốn sách này có khiến cho chúng ta phải nghĩ ngợi, suy tư, phân tích, hay không."


Vla-đi-mia Pút-tin
Phát biểu tại Đại hội VII Liên hiệp Sách nước Nga - 28 tháng 9, 2011

Tôi mừng vì cơ hội được có mặt ở đây, được phát biểu trước các vị. Và trước tiên tôi muốn cảm ơn vì công việc mà các vị đang làm để phát triển việc xuất bản sách trong nước, để ủng hộ các văn sĩ của chúng ta, và nói tổng quát, là để truyền bá văn hóa sách ở nước ta.


Tôi nhấn mạnh: chính việc đọc loại sách nghiêm túc, có chất lượng, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến mức độ khai sáng nhận thức và trình độ giáo dục của con người, đề ra các xu hướng xã hội, hình thành khuynh hướng của dân tộc tới việc đột phá trong khoa học, kinh tế, trong các lĩnh vực khác, và, có nghĩa là, ở một cấp độ lớn lao sẽ xác định các vị trí xuất phát điểm và những khả năng cạnh tranh của cả đất nước chúng ta.


Hoàn toàn rõ ràng, là mong muốn đọc phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố thành phần, và không hề xếp ở cuối danh sách này — là vào khả năng có thể có được những tác phẩm hay cho các công dân của chúng ta. Đối với mọi người, rất quan trọng, là quyển sách có giá bao nhiêu. Đây là những vấn đề mới thật xoàng xĩnh làm sao, nhưng đây là thực tế cuộc sống: có thể mua được quyển sách hay này ở hiệu sách, đặt mua trên Internet, hoặc mượn ở thư viện hay không. Và tất nhiên, trình độ in ấn, chất lượng ấn bản là rất quan trọng — chuyện này cũng có ý nghĩa rất lớn. Một quyển sách, tất cả chúng ta đều rất hiểu, là cần phải cảm thấy dễ chịu khi cầm nó trong tay.


Nhờ những nỗ lực của các tác giả và các nhà xuất bản, ngày hôm nay một phạm vi rất rộng những sách văn học, giáo dục, và giải trí đang được giới thiệu đến độc giả của chúng ta. Nếu so sánh với năm 2000, hiện tại trên chợ sách của chúng ta đang bày bán gấp đôi số đầu sách và tạp chí. Theo chỉ số này, chúng ta đang là một trong những người dẫn đầu trên thế giới, — cùng với Mỹ, Trung Quốc và Anh.


Cần lưu ý rằng trong thập kỷ qua, ngành công nghiệp xuất bản sách ở nước Nga phát triển rất năng động, nhưng trong thời gian cuối ngành này chịu ảnh hưởng rất đáng kể bởi công nghệ đa phương tiện, và chúng ta rất hiểu và biết rằng — đây là một xu hướng toàn cầu. Những thiết bị nhỏ gọn cho việc đọc ngày càng trở nên rất phổ biến. Chỉ riêng trong năm nay ở nước ta đã bán được khoảng 1 triệu — như vẫn gọi — sách điện tử, chỉ trong bốn năm cuối, doanh số bán loại sách này đã tăng lên (các vị, chắc là, tôi không nói cũng biết rồi) 200 lần!


Trên mạng Internet Nga không thiếu các trang web nơi có thể dễ dàng tải về những kiệt tác kinh điển tuyệt vời, và chuyện này, tất nhiên, không tồi. Nhưng điều gì gợi lên một sự không yên tâm thật sự? Trên mạng một cách ngay tức thì xuất hiện cả những tác phẩm chỉ vừa mới xuất bản của các nhà văn đương đại, hơn nữa không có bất kỳ sự đồng ý nào từ phía họ và, đương nhiên, hoàn toàn miễn phí. Việc từ thiện trí tuệ theo cách như vậy là một sự trực tiếp vi phạm bản quyền, đánh một cú nặng nề vào ngành công nghiệp xuất bản sách. Đương nhiên, không ai định dừng sự tiến bộ công nghệ lại cả. Quan trọng, là trong đó pháp luật phải được tuân thủ, bao gồm cả lĩnh vực bảo vệ sở hữu trí tuệ.


Tôi muốn nhấn mạnh: không một nước nào trên thế giới giành được thắng lợi đầy đủ đối với tình trạng ăn cướp ở trên Internet. Ở một số nước họ đã trở thành một dạng tương tự, thậm chí không phải tương tự, mà là thực sự, như các đảng phái chính trị. Mặc dầu vậy, việc này không có nghĩa là chúng ta cần phải chấp nhận việc quyền của con người đối với lao động của mình, đối với sản phẩm trí tuệ của mình, bị xâm phạm một cách thô bạo.


Chúng ta đã lập ra một ủy ban đặc biệt của chính phủ do Phó Chủ Tịch I-go I-van-nô-vích Su-van-lốp phụ trách. Nhiệm vụ của ủy ban này — tìm ra những giải pháp pháp lý hiệu quả nhất đảm bảo việc bảo vệ các tác giả, để thị trường sách kỹ thuật số phát triển một cách văn minh và trên cơ sở hợp pháp. Chúng ta, đương nhiên, sẽ làm việc với các đồng nghiệp của chúng ta trên trường quốc tế trong lĩnh vực này.


Đồng thời với việc này, sách truyền thống cũng cần phải tạo được đòi hỏi cho người đọc đương đại. Vì vậy, chúng ta sẽ tiếp tục ủng hộ ngành xuất bản sách trong nước, hình thành các điều kiện cần thiết để xuất bản những loại sách tử tế và để việc xuất bản chúng là có lợi nhuận, để chúng được bán trên giá sách trong các cửa hàng sách và có mặt trong thư viện các thành phố và làng xóm của chúng ta.


Đối với khả năng có được sách và chất lượng của sách, trước tiên cần phải đảm bảo cho ngành xuất bản loại giấy tốt, bao gồm cả giấy tráng, đương nhiên, là cần thiết để cho ra đời những sản phẩm in ấn phức tạp. Các vị biết, là một cách đúng lúc, chúng ta đã ưu tiên ngành này — đã giảm thuế nhập khẩu giấy tráng từ 15% đến 5%. Và việc ưu tiên này có hiệu lực cho đến tháng Hai năm 2012.


Tôi hiểu được lập trường của các nhà xuất bản liên quan đến việc, là giá như có thể kéo dài tiếp sự ưu tiên này. Đồng thời tôi cũng nghĩ, là các vị sẽ đồng ý với tôi về chuyện chúng ta cần phải phát triển khả năng của chính mình để sản xuất được loại giấy như vậy. Chúng ta, ngoài ngành xuất bản còn có cả ngành sản xuất loại hàng hóa này, cho nên trong mối liên hệ với các đồng nghiệp của chúng ta trong Liên minh Hải quan (với các đồng nghiệp Bê-la-rút, các đồng nghiệp Ca-zắc-xtan), chúng ta sẽ tiếp nhận những quyết định hết sức cẩn trọng, tôi muốn nhấn mạnh điểm này, hết sức cẩn trọng, và được cân nhắc kỹ càng, để, một mặt, không xâm phạm đến quyền lợi của các nhà xuất bản và các nhà in, mặt khác — tạo điều kiện cho việc sản xuất các sản phẩm nội địa, phù hợp với yêu cầu của các vị về giá cả, và không thua kém, có thể còn mong muốn là vượt trội, về chất lượng so với các sản phẩm tương tự của nước ngoài.


Vấn đề tiếp theo. Trong các nhà xuất bản và các cửa hàng sẽ còn lại một phần những ấn phẩm không bán được. Bán tống bán tháo chúng đi theo giá thành phẩm hoặc thấp hơn — đằng nào cũng vẫn không có lãi, vì các vị bị đánh thuế. Cho nên, các nhà xuất bản đang cố gắng để phát hành những loại sách, mà đảm bảo là bán được và có nhu cầu đọc lớn. Trong đa số các trường hợp, cái đấy, tất nhiên, là thứ "dễ đọc".


Chúng ta đang đi theo hướng tiếp nhận những sửa đổi thích hợp trong luật thuế, các cơ quan chức năng chỉ còn phải thống nhất về mức sàn đối với số lượng ấn phẩm bị ế. Tôi hiểu rằng đây có lẽ là vấn đề khó khăn nhất, nhưng cùng với cộng đồng doanh nghiệp, gồm cả những đại diện ở đây, chúng ta phải cùng nhau giải quyết vấn đề này, để lấp kín bất kỳ khe hở nào dành cho những người tham gia một cách thiếu thành tâm vào thị trường, những khe hở hàm chứa đầy những hậu quả tiêu cực đối với ngân sách. Tôi biết rằng ngành này đòi một mức sàn, các quan chức ở các bộ, ngành khác nhau lại đòi một mức khác, cần phải tìm cho được điểm "vàng" trung gian.


Và, cuối cùng, còn một vấn đề rất có tầm quan trọng — đấy là các thư viện, chỗ mà, như một trong những nhà xã hội học vĩ đại của thế kỷ XX, Đờ-mi-tờ-ri Li-kha-trốp, đã nói một cách rất đúng đắn, văn hóa của cả đất nước phụ thuộc hết vào đấy. Chúng ta sẽ tiếp tục mở rộng mạng lưới thư viện trước tiên là ở các thành phố và làng xóm xa xôi, chúng ta sẽ tăng phúc lợi xã hội cho những người làm việc ở thư viện. Tôi nhấn mạnh: vấn đề này cần phải được sự quan tâm và giám sát không ngừng của chính quyền ở tất cả các cấp — quốc gia, vùng miền, tỉnh, thành phố.


Sang năm, chúng ta sẽ dành nửa tỷ rúp cho việc tin học hóa các thư viện trong cả nước, đồng thời chúng ta sẽ thiết lập các điều kiện để bổ sung kho sách thư viện.


Tôi lưu ý, hiện nay thư viện đang gặp khó khăn trong việc mua sách trực tiếp từ các nhà xuất bản, họ phải đến chỗ bán đấu giá, nơi mà giá cuối cùng không phải lúc nào dự đoán được. Và trong khi còn đang chờ kết quả, chúng ta cũng thấy chuyện này, thì số lượng sách của cuốn sách cần mua có thể đã hết.


Tôi cho là cần thiết, việc bắt buộc phải điều chỉnh những vấn đề này, những vấn đề đang cản trở các thư viện bổ sung kho sách của mình một cách linh hoạt. Việc này cần phải được làm trong khuôn khổ công việc cải tiến luật về phân bố các đơn đặt hàng của nhà nước. Công việc này hiện đang được tiến hành một cách tích cực nhất trong chính phủ.


Các đồng nghiệp thân mến! Chúng ta trong suốt một thời gian dài đã là một trong những nước đọc nhiều nhất trên thế giới. Cần phải nói thẳng: có nguy cơ, là chúng ta có thể đánh mất vị thế này. Theo dữ liệu của các nhà xã hội học, chúng ta đang có một số lượng ngày càng tăng những người hoàn toàn không đọc sách — không sách giấy, không sách điện tử, không sách nào cả. Và chuyện này, tất nhiên, là một thực tế rất đáng báo động, vì thế việc tăng mối quan tâm tới việc đọc sách trở thành, một cách không cường điệu, một nhiệm vụ của cả quốc gia.


Và ở đây cần phải có sự tăng cường những nỗ lực của các hệ thống xã hội và nhà nước: thanh niên, các tổ chức tôn giáo, các phương tiện truyền thông đại chúng, vùng miền, các cơ quan chính quyền nhà nước và khu vực, và, cuối cùng, tất nhiên, bản thân các nhà văn, các giáo viên trong các trường phổ thông và đại học. Chúng ta phải vạch được ra và sau đó tiến hành trong thực tế một chiến lược hành động thống nhất, chiến lược được hiểu và được tiếp nhận bởi toàn xã hội.


Và còn nữa. Năng lực trí tuệ và văn hóa của một dân tộc phụ thuộc không chỉ vào chuyện chúng ta đọc bao nhiêu, chúng ta xuất bản bao nhiêu, mà còn vào chuyện cuốn sách này hay cuốn sách kia sẽ hình thành nên những giá trị nhân cách và tinh thần như thế nào, hình thành nên những định hướng đạo đức và luân lý ra sao, những cuốn sách này có khiến cho chúng ta phải nghĩ ngợi, suy tư, phân tích, hay không.


Để kết luận tôi nhấn mạnh thêm một lần nữa: vì lợi ích của đất nước, vì tương lai của nó, chúng ta sẽ làm sống lại đòi hỏi của mọi người đối với sách. Đối với việc này chúng ta có cái chính nhất — các tác giả tài năng và các nhà xuất bản chuyên nghiệp.


Cảm ơn nhiều vì sự chú ý.