Chuyện cười (13)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook






CHUYỆN CƯỜI

(Tập 13)





Hai người Ai-len câu cá. Một người giật lên một cái chai, trong chai có một vị thần, vị thần hứa thả ra sẽ cho một điều ước.


— Hãy biến cả cái hồ này thành bia! — Anh hớn hở.


Thần hô "Biến!", lập tức hồ biến thành bia. Anh mừng rỡ bảo bạn:


— Thế nào, hoành tráng chứ?


Người kia tần ngần:


— Chết cha, bây giờ phải đái vào thuyền à?!



o0o



"Mịa... Chuyện của Đim-ma buồn cười x tả!.."


Một chàng đang ngồi trong nhà thì nghe có tiếng gõ cửa. Chàng mở cửa và nhìn thấy một con ốc sên ở bên ngưỡng cửa. Chàng làu bàu, nhặt con ốc lên và lấy đà, lấy hết sức ném nó đi thật xa.


Ba năm sau, chàng đang ngồi trong nhà thì nghe có tiếng gõ cửa. Chàng mở cửa và thấy con ốc sên. Con ốc sên gắt:


— Làm như thế là nghĩa thế đ' nào?!



o0o


Một chàng bước vào một quán ba, mang theo một con cá sấu, và vui vẻ thông báo với những người khách quen:


— Cá cược đê cá cược đê! Em sẽ mở miệng con cá sấu này và cho chim vào, để nó ngậm miệng lại trong một phút, rồi lại mở miệng nó, và lấy chim ra, mà không hề bị làm sao cả. Nếu em làm được đúng như thế, các bác mỗi người sẽ nợ em một vại bia.


Tất cả đều đồng ý. Chàng tụt quần xuống, và cho chim vào mồm con cá sấu. Con cá sấu ngậm mồm lại. Sau một phút, chàng vớ lấy một chai bia và đập mạnh lên đầu con cá sấu. Con cá sấu bèn ngoác mồm, và chàng rút chim ra, chim không bị làm sao cả.


Chàng bèn "đòi nợ" ngay mấy vại bia, rồi bảo:


— Có bác nào dám thử không? Làm được như em, em sẽ mất 100 đô...


Ngay lập tức có một cánh tay giơ lên...






Cả chùm "Chuyện cười (13)":

http://www.mediafire.com/?646q9q06mxji01h

http://www.megaupload.com/?d=CLL15GXM


Hướng dẫn cách dùng tủ sách của em me():

http://philong58.blogspot.com/2010/08/lac-giua-am-dieu-hanh.html

Chuyện cười (11)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUYỆN CƯỜI

(Tập 11)






Một cô gái vào một quán rượu.


— Cho tôi một Giắc Đa-ni-en (uýt-ki) gấp ba.


Ba-ten-đơ đưa một Giắc Đa-ni-en gấp ba, cô gái lùa một phát hết.


Cô lùa liên tục năm phát nữa như thế, say đến gần như bất tỉnh, và tất cả anh em trong quán rượu vật cô ra chén thỏa thích.


Tối hôm sau, cô gái lại tới quán rượu.


— Cho tôi một xuất gấp ba Giắc Đa-ni-en (uýt-ki).


Ba-ten-đơ đưa một Giắc Đa-ni-en gấp ba, cô gái lại lùa một phát hết.


Cô lại lùa liên tục năm phát nữa như thế, say đến gần như bất tỉnh, và tất cả anh em trong quán rượu lại vật cô ra chén thỏa thích.


Tối hôm sau, cô gái lại tới quán rượu tiếp.


— Cho tôi một Tê-ki-la gấp ba.


— Tôi đã nghĩ cô sẽ uống Giắc Đa-ni-en... — Ba-ten-đơ cười cười.


— Thế thôi... Dạo này uống Giắc Đa-ni-en không hiểu sao lại thấy đau bướm.



o0o


Một người nông dân ngồi ở quán rượu trong làng và uống liên tục. Một người khác vào quán, thấy thế hỏi:


— Hây, sao lại say bí tỉ trong một ngày đẹp trời như thế này?


— Có những thứ cậu không thể giải thích!


— Vậy cái gì đã xảy ra... kinh khủng lắm? — Người kia hỏi, ngồi xuống bên cạnh.


— Ờ.., hôm nay tôi đã ngồi cạnh con bò cái, và vắt sữa. Đúng lúc xô đầy, thì nó co cẳng trái, và đá đổ...


— Tưởng gì!.. Thế thì hơi đen thôi, chứ chưa phải là rất xấu.


— Có những thứ cậu không thể giải thích!


— Vậy còn chuyện gì nữa?


— Tôi tóm cẳng trái của nó và trói vào cột bên trái...


— Rồi..?


— Ờ.., tôi lại ngồi xuống và tiếp tục vắt sữa. Vừa đầy xô, nó lại co cẳng phải, và đá đổ.


— Thêm phát nữa? — Người kia cười.


— Có những thứ cậu không thể giải thích!


— Thế... rồi anh làm gì tiếp?


— Tôi tóm cẳng phải của nó và trói vào cột bên phải...


— Rồi..?


— Ờ.., tôi lại ngồi xuống và vắt sữa tiếp. Vừa đầy xô, con bò đần độn lại lấy đuôi quất đổ cái xô.


— Hừm... — Người kia gật đầu.


— Có những thứ cậu không thể giải thích!


— Rồi... anh lại làm gì tiếp?


Ờ...






Cả chùm "Chuyện cười (11)":

http://www.mediafire.com/?4gr4duqj8q9151i

http://www.megaupload.com/?d=3RV6UTW0

Chuyện cười (9)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUYỆN CƯỜI

(Tập 09)



Một đôi thiện nam tín nữ đi tuần trăng mật và cuối cùng cũng được cởi quần áo trước mặt nhau. Người chồng cởi giày và tất ra, và những ngón chân của anh đều bị cong queo và có màu đỏ nhợt nhạt thiếu tự nhiên.


— Chân anh làm sao vậy?! — Vợ giật mình, hỏi.


— Hồi bé anh bị một bệnh, gọi là bệnh "ngón xinh".


— Ý anh là... không phải bại liệt đấy chứ?!


— Không, là "ngón xinh", nó chỉ ảnh hưởng đến ngón chân.


Người chồng cởi quần dài, để lộ hai đầu gối tong teo và mất cân đối.


— Đầu gối anh... thì sao vậy?!


— Ờ... cũng là hồi bé, anh bị một bệnh, gọi là bệnh "gối duyên".


— Ý anh là... đúng là không phải bại liệt đấy chứ?!


— Không, là "gối duyên", nó chỉ ảnh hưởng đến đầu gối.


Người chồng sắp sửa tụt quần đùi, thì người vợ thở hổn hển:


— Đừng bảo em là hồi bé anh bị... gọi là bệnh "chim điệu"!



o0o


Một nhà thôi miên nổi tiếng biểu diễn tại một trung tâm an dưỡng dành cho người cao tuổi. Ông tuyên bố:


— Hôm nay tôi sẽ đưa các vị vào một trạng thái xuất thần; tôi sẽ thôi miên tất tần tật mọi người, bất cứ ai đang có mặt ở trong đại sảnh này.


Mọi người đều bị kích động và hồi hộp. Nhà thôi miên rút từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ bỏ túi cổ, lấp lánh tuyệt đẹp.


— Bây giờ, tôi muốn mọi người đều chăm chú nhìn vào chiếc đồng hồ cổ này. Đây là chiếc đồng hồ vô cùng đặc biệt. Nó đã ở trong gia đình tôi suốt sáu thế hệ.


Ông nhẹ nhàng đung đưa chiếc đồng hồ từ trước ra sau, từ sau ra trước... và cất giọng du dương:


— Dõi theo chiếc đồng hồ, dõi theo chiếc đồng hồ...


Đám đông dường như đã bắt đầu bị thôi miên và cũng đang bắt đầu lắc lư về phía trước, về phía sau... giống như chiếc đồng hồ, theo ánh sáng lập lòe phản chiếu từ bề mặt bóng loáng của nó. Hàng trăm cặp mắt đang dõi theo chiếc đồng hồ đung đưa... bất ngờ, nó trượt ra khỏi những ngón tay của nhà thôi miên và rơi xuống sàn, vỡ tan tành...






Cả chùm "Chuyện cười (9)":

http://www.mediafire.com/?frbxhavfnau59a0

http://www.megaupload.com/?d=Z0ML4JYM

Hão! Hão!

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Con dâu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
(Nói Tiếng Việt không chuẩn, làm Phát thanh viên Thời Sự,
- Đài Truyền hình Trung Ương)


Cái này không phải "Hão!", mà là "BỐ ĐỜI!"
Chiều chiều mình vẫn hay ngồi ở cửa sổ tầng 12 trông ra Thành phố, hai chữ Hảo! Hảo! của hãng mì tôm to đùng vẫn thường đập vào mắt. Nhìn mãi chữ nhòe đi, bỗng hiện ra hai chữ “Hão! Hão!” nhảy lên nhảy xuống lúc la lúc lắc rất tức cười. Tự nhiên các gương mặt hão hão của giới nghệ sĩ chân dài bỗng hiện ra nhấp nha nhấp nháy lúng la lúng liếng, vui lắm.

Hão cũng có năm bảy đường, ở đây chỉ muốn nói về cái hão của sự háo danh của mấy em chân dài nghệ… sĩ diện mà thôi. Mấy em này vui cực, mỗi em một kiểu hão mười phân vẹn mười một, hi hi.

Đường lập danh bằng mồ hôi nước mắt của chính mình thì xa vạn dặm, trong khi các em thuộc trường phái mì ăn liền, tài chỉ một mẩu danh muốn cả mớ, danh này chưa kịp lập đã muốn vơ ngay danh khác, một tài chưa xong đã muốn thiên hạ xuýt xoa nghệ sĩ đa tài, thành ra mới có lắm chuyện oái oăm cười ra nước mắt.

Danh kém tiền ít lại học làm sang chơi trò chảnh. Nàng A hát hỏng chẳng ra sao, một thời véo von được hơn chục lần, lần nào cũng bị huýt sáo la ó. Bây giờ không ai mời hát nữa, ai hỏi thì thở vô thở ra, nói nhạc Việt bây giờ kém quá không muốn hát. Nàng tấp đời nàng vào một đại gia, thi đua với mấy em chân dài khác chơi đồ hiệu, món nào món nấy đắt điếc tai, đến cái túi xách cũng mười mấy ngàn đô, mỗi bước đi có hai ba đệ tử, giúp việc, vệ sĩ chạy lăng xăng.

Vào hiệu làm tóc, sửa móng chân móng tay, dưỡng da mặt phải chọn nơi giá cực đỉnh vài trăm đô trở lên. Uống cà phê cũng chọn nơi đắt giá, năm bảy đô một cốc, càng đắt càng danh giá. Đại gia chịu không thấu, nói em tiêu xài phải tiết kiệm chứ, tiền anh có phải vỏ hến đâu. Nàng bèn vênh mặt dẩu môi, nói thế anh tưởng thân em đây là vỏ ốc à.

Phố X. Sài Gòn gọi là phố học làm chảnh. Sáng sáng chừng 8, 9 giờ các nàng đánh ô tô xịn ra đỗ một dãy dài trước hàng cà phê xịn, ngồi vắt chân vếch mày hất mặt không thèm nhìn ai, mắt lơ đễnh nhìn ra vẻ như đợi ai vẻ như không. Chẳng đợi ai sất, các nàng đang đấu đấy, đấu xe xịn, đồ hiệu xịn, đùi xịn. Sao sáng sao mờ lại phải lụy vào mấy thứ xịn kia, thời buổi này mới có cái kiểu so sánh điên điên đó, chết cười.

Nàng B chấp nhận làm vợ hờ lần lượt các đại gia, mỗi đại gia đánh dấu bằng xe xịn, hễ thấy nàng đổi xe y như rằng biết nàng đã đổi bồ. Bồ cuối nàng đòi xe xịn nhất, ông này vò đầu bứt tai, nói nghệ sĩ thành đạt đâu phải nhờ cái xe cưng ơi. Cưng ngồi trên cái xe mấy trăm ngàn đô liệu tên tuổi cưng có nổi hơn không. Nàng lườm lườm nguýt nguýt ngúng nga ngúng nguẩy, nói nghệ sĩ lớn phải đi xe xịn chớ bộ, em không đi xe đó thiên hạ chẳng coi em ra gì đâu. Ông bồ vẫn không chịu mua, nàng khóc bù lu bù loa, nói tôi làm đĩ cho anh mấy năm trời không đủ tiền mua cái xe đó a. Hu hu bó tay chấm com.

Mấy nàng không đủ sức tranh đua chảnh thì tạo ra mấy vụ scandal. Lộ hàng là món mấy nàng hay trưng dụng nhất. Nàng C còn tự tung video clip sexy lên mạng rồi bu lu bù loa đòi kiện tụng, đòi tố cáo tùm lum tùm la, cố tình làm um xùm, miễn là nổi danh bất kể danh xấu hay danh đẹp. Ai hỏi đến thì nàng mếu mếu máo máo nói em chã em chã, hi hi.

Nàng D phơi bộ ngực nóng râm ran trên mạng chưa chán lại nổi hứng viết sách, sự nghiệp không đủ vài dòng thì dùng sexy mấy trăm trang bù lại. Sách bán chạy như tôm tươi, thiên hạ la ó bao nhiêu nàng càng sướng bấy nhiều, kiếm được danh đa tài vừa nghệ sĩ vừa nhà văn trong giây lát hỏi sao không sướng.

Mấy em chân dài trẻ trung chơi món hão đã tức cười, mấy chị chân dài nạ dòng chơi món đó lại càng hài hước tợn. Mấy chị biết mình đã hết xì quách, không dùng được mấy món xịn kia để câu danh mới tung tiền ra mua mấy món danh hão trang sức, nghĩ mà rầu đời.

Mình có quen một chị, thời trẻ lập danh đàng hoàng, tài thật tiếng tăm thật. Đến khi già hóa lẫn lại mê đắm mấy cái món hão mới lạ đời. Chị may mắn lấy được ông chồng giàu có cự vạn, tiền nhiều như quân nguyên. Đầu tiên chị sang Tây làm món đạo diễn, lại về ta làm món tiến sĩ. Vẫn chưa thỏa, chị làm thơ in thơ. Vẫn chưa thỏa chị làm thêm món hội họa để trở thành họa sĩ, làm thêm món ca khúc để trở thành nhạc sĩ.

Chả biết mấy, món sĩ kia là chị làm hay tiền làm, chắc là tiền làm. Cái carvidit liệt kê một danh sách dài một lô sĩ: nghệ sĩ nhân dân, tiến sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ. Vẫn chưa thỏa. Chị thuê làm một bộ phim video dài ba mươi phút ca ngợi công đức và sự nghiệp của chị, một cuốn sách ảnh dày mấy trăm trang miêu tả đời chị như một mệnh phụ tiết hạnh khả phong, một tài năng độc nhất vô nhị.

Mở cuốn sách thấy chị hát, chị đàn, chị nghiên cứu, chị làm thơ, chị viết nhạc, chị vẽ tranh, chị đi chợ, chị nấu cơm, chị chăm con, chị tưới hoa, chị cho mèo ăn, cho chó ăn, cho chim ăn… chỉ thiếu nỗi chị đi ị là không thấy đưa vào.

Chả biết núi danh hão kia chị dùng để làm gì, bịp được ai, dọa được ai không, chỉ biết chị mất đi một núi tiền và bao nhiêu tin yêu khán giả đã dành cho chị. Xưa người ta yêu chị bao nhiêu thì nay người ta khinh ghét chị bấy nhiêu. Mới hay cái hão nó nguy hiểm đến nhường nào.

Mới đây gặp chị, cũng tình cờ thôi chứ chị quên hẳn mình rồi. Chị ngồi kể chuyện tỉ tê ngày xưa chị thế này ngày xưa chị thế kia. Tuổi trẻ chị vất vả thế nào, nghèo đói ra sao. Rồi chị than thở bọn trẻ bây giờ tài bằng cái móng tay, danh đòi được cả đấu, hão lắm. Khoe gì lại đi khoe ngực khoe đùi xấu hổ lắm. Lại còn trưởng giả học làm sang đua đòi ô tô nhà lầu, đem vốn tự có ra đổi mấy thứ hào nhoáng kia, nhục lắm.

Mình cười hì hì, nói chị không thế a? Chị khẽ lắc đầu, nói tuổi trẻ của chị đáng yêu lắm, không hoắng huýt, không tinh tướng, không hão như chúng nó đâu. Đáng yêu lắm, tuổi trẻ của chị ấy mà, đáng yêu lắm…

Chị ngửa mặt, mắt chớp chớp, hình như đang mơ màng cái thời vàng son của chị. Tội nghiệp chị lắm thay, hu hu.

(Bài viết của tác giả Nguyễn Quang Lập)

Công dân tiêu biểu hay tội phạm lọt lưới may mắn?

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Nguyễn Quảng
Ảnh bên: Tài xế Hồ Kim Hậu được vinh danh là công dân tiêu biểu tỉnh Đồng Nai năm 2013. Ảnh Tuổi trẻ.

Trong số đông những người vinh danh anh Hậu, không bao giờ có chị, người phụ nữ đi xe máy may mắn thoát tai nạn.

Sáng nay tôi mới đọc được tin, anh tài xế Hồ Kim Hậu, lái xe chở bia, được vinh danh là công dân tiểu biểu của Đồng Nai!!! Tôi tưởng nghe nhầm, thật không tin ở mắt mình nữa, vì theo tôi, anh thoát đi tù đã là rất may mắn cho anh…

Đầu tiên, anh thanh minh lý do xe lật ở quãng cua là do tránh một xe du lịch đi ẩu, nhưng ở Việt Nam, đầy rẫy các xe đi ẩu, và nếu là lái xe, anh phải tính toán được việc đó để bảo đảm tốc độ, thế nhưng, có một camera đã ghi lại được, hoàn toàn không có xe đi láo nào, không hề có ai tránh ai hết.

Thì anh quay sang nói “xe mất phanh” và bất kì một lái xe chuyên nghiệp nào ở Việt Nam cũng nhận ra xe anh hoàn toàn không mất phanh, anh vẫn đạp phanh và dừng lại ở xa như bình thường.

Anh cũng trả lời phỏng vấn, nói anh chạy tốc độ 40km/h, nhưng với lực li tâm khá lớn văng tới 90% bia sang tới tận lề đường bên kia, tốc độ xe của anh lúc đó không thể dưới 70km/h.

Xem clip lúc bia bị đổ, thì anh chạy nhanh ở quãng cua hơn cả một chiếc xe taxi xanh Mai Linh đang lưu thông thẳng. Và khi xe Mai Linh ép vào phần đường của anh, anh đã phải đạp phanh gấp, chính cú phanh cộng với lực li tâm đã khiến đống bia bứt tung khỏi thành xe. Thành thực mà nói, anh đã lái xe phóng như một tay đua F1 thực thụ.

Tóm lại, anh cố gắng nói dối để bao che cho việc, anh chạy xe quá cẩu thả, rất có thể đống bia không được chằng buộc kỹ, nhưng đó hoàn toàn là trách nhiệm của anh, và khi đống bia bị văng ra đường, anh hoàn toàn phải chịu trách nhiệm.

Tài xế Hồ Kim Hậu được vinh danh là công dân tiêu biểu tỉnh Đồng Nai năm 2013.

Tài xế Hồ Kim Hậu được vinh danh là công dân tiêu biểu tỉnh Đồng Nai năm 2013. Ảnh Tuổi trẻ.

Đống bia đã văng vào chân và làm ngã một chị đi xe máy, tôi xem lại nhiều lần và vẫn sởn gai ốc vì sợ, nếu đống bia đó đổ ập vào đầu chị xấu số đó, gần chắc chị sẽ mất mạng mà không biết tại sao, may thay, đống bia đã ụp xuống cách chị chỉ vài mét, chị bị đống bia đẩy ngã sõng soài, nhưng chị dậy được, hoàn hồn, và cố dắt xe khỏi đống bia suýt thành đống mồ chôn chị.

Lập Trình Viên II - Chương 4 (Bản đẹp, đầy đủ)

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook







Chương 4: ĐIM-MA
Truyện Lập Trình Viên — Phần II: Em Và Anh





Hình như tôi vẫn đang phân vân, thì mồm tôi đã tự nói:
- Anh Mác-tin bảo, lúc đầu họp nhau được một nhóm, tập chơi; chơi, chủ yếu cố nhại theo băng, thấy xuôi xuôi, thì thích lắm, mặc dù tiếng Anh có bài toàn hát nhại, không hiểu lời; rồi ở trường hễ có dịp này dịp khác, thì luyện kỹ một hai bài rồi lên "biểu diễn"; diễn vài lần, hóa ra cũng hoàn toàn không tệ, được mọi người hâm mộ hẳn hoi. - Tôi thở dài, cắn môi. - Nhưng như thế được một ít, thì chán, không còn thấy có nhiệt tình tập tành gì nữa...
HƯỚNG DẪN CÁCH ĐỌC TRUYỆN "Lập Trình Viên II"

1. Download file "Lap Trinh Vien II - Chuong 4.lcd" [0.56 MB] từ một trong các địa chỉ sau:


2. Chạy Chương trình me() - Nếu chưa có chương trình thông minh này, thì lấy ở đây - Chương trình me(), về cài lên (Chương trình này đã được đăng ký bản quyền, và hoàn toàn miễn phí)

3. Bấm nút [Thư viện]

4. Ở cửa sổ "bướm bay" mới được mở ra, bấm nút [Thêm truyện mới]

5. Mở file "Lap Trinh Vien II - Chuong 4.lcd" vừa download

6. Tìm truyện "Lập Trình Viên II (Chương 4)" trong danh sách truyện, để đọc.
- Rõ rồi! - Giọng thằng Mê-chi-a mừng rỡ; vừa nói, nó vừa cầm ngón cái và ngón trỏ tay phải vào nhau, dứ dứ về phía trước. - Họ không tìm được đường nét sáng tạo riêng!
Thằng Phê-đi-a nhìn nó, miệng đã bắt đầu ngoác ra, nhưng nụ cười dừng ngay ở đấy, rồi chuyển thành giống như một cái nhếch mép rộng, - thằng Giê-nhi-a đang nói bằng giọng nghiêm túc:
- Chuyện này rất khó. Có cái của mình để nói đã khó. Để người khác muốn nghe còn khó nữa. Mình phải biết được thứ hay hơn so với nhiều người. Về bản chất, tự chính mình phải là những người thật hay.
Nó nhìn thằng Phê-đi-a, - đây là kiểu hỏi bằng mắt, rõ ràng hai thằng quen thảo luận với nhau, - thằng kia giống như trong lúc nghe đã đón ý và chuẩn bị xong câu trả lời, nên nói ngay như không cần nghĩ:
- Sợ gì! Khó dễ, thì cũng phải bắt tay vào để có hình dung cụ thể. Phải lao động chứ. Mình sẽ luyện tập. - Nghiêng người, hớt bàn tay trái lên ngang tầm mặt, ngón cái vểnh lên, ngón trỏ duỗi thẳng, như khẩu súng lục, đầu ngón trỏ lồng trong một vòng dây mềm, cuối vòng dây lủng lẳng một cái chìa khóa ống to cồ cộ, nó cười. - Xtu-đi-ô hoàn toàn nằm trong quyền hạn phân phó của chúng ta...





Còn ông "Kinh Kông", nếu như để Phi Long nhận xét, thì sẽ là loại người "Chất thắng văn tắc dã", - khi mà chất phác thì nhiều, còn văn nhã thì ít, thì con người thành ra cục mịch và thô kệch.
Người như thế mà ở vào chỗ thuần phác thì có khi cũng ổn, nhưng nếu lại bị "kẻ đắp chăn - kẻ lạnh lùng", thì sẽ dễ có những biểu hiện đơn giản và cụ thể nhất của sự tức giận, và nếu chuyện đó kéo dài, thì con người ấy dễ trở thành lỗ mãng và ưa mỉa mai.
Được cái ông "Kinh Kông" nói gì thì cũng là thày giáo, nên ông không bị lỗ mãng trong điều kiện thông thường.
Lúc ấy, đứng đúng chính giữa, phía sau "quầy ba", ông "Kinh Kông", thày Vích-to đã có vẻ cáu, - chắc vì hôm nay thày đã không làm thủ tục điểm danh, - nhưng thày vẫn giữ được một ngữ điệu tương đối ôn tồn:
- Tại sao lại "thành ra" như vậy, hả bác Bô-rít? - Thày nhấn mạnh hai chữ "thành ra".
Thái độ của bác Bô-rít giống như một nhân viên đang báo cáo tiến độ công việc với thủ trưởng:
- Theo như hiện trạng... tức là hiện trường, và theo như tự khai của họ, thì em này... học trò này - bác Bô-rít, đã chuyển cây ghi-ta qua tay phải, đứng tránh một chút sang trái, đưa tay trái chỉ rõ vào tôi - đã giảng bài giảng về âm nhạc.
- Vậy ư? - Thày Vích-to rõ ràng đang cố tạo ra một vẻ tiếc rẻ kịch tính...





Hóa ra tóc nó bản chất là có màu cỏ khô, tức là lạt hơn, so với trong ý nghĩ của tôi, - vì cái đuôi sam dày như một bông lúa mì to và chín của nó thỉnh thoảng lọt vào trong vùng mắt tôi nhìn. Bây giờ nhìn nghiêng thì không rõ nữa, nhưng từ lúc cùng quay lại bàn sau, tôi đã nhớ được như in là mắt nó trong lắm, và cực kỳ xanh, mà xanh hơi lạ, xanh như chỗ sọc đậm nhất trên vỏ của một quả dưa hấu (mà phải là dưa già khụ), nhưng còn thẫm hơn, sẫm hẳn lại, nên có thể sẽ có một ý nghĩ mang máng, như đấy là một màu sắc phi tự nhiên, - cho nên tôi mới dễ nhớ ngay, và nhớ rõ như thế, có lẽ thế. Má của nó, da mỏng và trắng và rất mịn màng; khóe miệng nó hơi hé mở, không biết có cười tí nào thật không, nhưng trông tươi như cười; mắt nó chăm chú, lông mi cong cong và nhìn nghiêng thế này thì thấy mát rười rượi (chắc vì dày, nhưng chắc không chỉ vì dày), lông mày nó vẽ thành một nét hơi gãy nho nhỏ vì nó đang nhíu mày lại một chút, cả mi và mày đều cùng một tông màu như tóc, nhưng đậm đà hơn...
Tôi đang tự khen mũi nó xinh và ngây thơ, thì bất ngờ nó quay lại.
Theo một phản xạ nào đó rất nhanh, tôi đã nghĩ ngay là mặt nó bây giờ sẽ phải đỏ lên. Nhưng trái với suy nghĩ đầy "kẻ cả" của tôi, nó nhìn thẳng vào tôi bằng một ánh mắt yên bình, trong vắt, ở trong đấy dường như đang khe khẽ xôn xao những tia sáng thanh thanh nhè nhẹ... Hay tại tôi và nó đang ngồi theo hướng cửa sổ, và ở ngoài kia đang là một ngày đông trong sáng, và tôi vừa chui ở trong phòng tối ra... đằng nào thì tôi cũng sẽ không phân biệt được, - tôi đang bị bối rối rất nặng nề...
Còn nó, trông thì "Thiện tai!" thế, hóa ra lại ác... mà cái kiểu "đánh người ngã ngựa" thế này, thì phải gọi là cùng hung cực ác: Trong lúc tôi đang phải rất cố để - và cố hy vọng là - niềm bối rối của mình không bị "lên sóng truyền hình", thì nó nhoẻn cười với tôi, - cười có một ít thôi, nhưng nom duyên kinh khủng. Tức thì sống chết mặc bay, - đê vỡ tan tành! Hai bên cổ tôi rôm cắn râm ran, mặt tôi hẳn phải đỏ vụt lên, nhục quá... may quá, nó chỉ cười mỉm một cái... một cú nốc-ao vùi dập như thế, rồi quay đi ngay, lại tiếp tục chăm chú với cái lọ đựng nước bằng thủy tinh của nó...





Đi thế này rất là thích! Dù là hai đứa chỉ yên lặng mà đi.
Tại tôi ngồi quay lưng lại nó, - tư thế này có lẽ không gây nhiều cảm hứng để bắt đầu một chủ đề chuyện trò. Vả lại ngực nó cọ vào lưng tôi, hoặc tôi đang tin tưởng đến mức như thật, là ngực nó cọ vào lưng tôi, - vòng một của Cla-ra, với tôi, dù chỉ một cách trực quan mà nói, chưa bao giờ lại không phải là một khái niệm đáng kính trọng, và dù tôi vẫn ý thức được rằng qua những mấy lần áo rét, còn là đồ da lông xịn thế này, cảm giác của tôi hẳn phải tinh tế và cao quý ở vào tầm cỡ một "nàng Công Chúa và hạt đậu".
Và tôi còn hình dung tôi với Cla-ra đèo nhau như thế này có một vẻ rất là giống với A-nhi-a và Phi Long trên một bậu cửa sổ nào đó trong tòa nhà của trường đại học, - đang ngồi mỗi người một phía, đối diện ở một khoảng cách xa, và đưa đẩy những vòng khói tròn thuốc lá xanh ngát vào nhau. Mặc dù ý nghĩ so sánh trực quan này làm tôi thích lắm, nhưng từ sâu trong lòng, có một cơ chế ngấm ngầm nào đó đã âm thầm khiến tôi phải len lén thở dài, nên thành ra rất dài...





PDP 11/278 PR3 TIP #45
WELCOME TO THE MOSCOW PUBLIC SCHOOL DISTRICT DATANET

PLEASE LOGON WITH USER PASSWORD:

Mặt Cla-ra hiện ra lờ mờ phía sau những hàng chữ màu ngọc lam trên nền tối, - nó đã đến đứng sau lưng tôi, lom khom nhòm vào màn hình. Con trỏ hình chữ nhật cao, cùng màu chữ, nhấp nháy mời gọi ngay sau dấu hai chấm, tôi gõ lạch cạch: banana - Enter.

"Rư..." - trên màn hình vụt lên một dòng chữ mới:

PASSWORD VERIFIED

Con trỏ nhảy xuống đầu dòng dưới, nháy mấy phát, rồi tiếp:

PLEASE ENTER STUDENT NAME:

Tôi đang định gõ tên vào thì Cla-ra hỏi:
- Sao cậu biết mật khẩu?..





"Vũ Điệu Màu Trắng, Vũ Điệu Màu Trắng...
Sao lại thế được? Thiếu trung thực quá!
Anh ở đâu, hỡi người Nga-Áp-ga-nít-xtăng của em?
Cô dâu của anh đang đợi anh đây này!.."

Và người đã sốt sắng đảm trách chân "chủ nhiệm âm thanh" ngày hôm nay, là thằng Mê-chi-a.
Cho nên tôi gần như đã thở phào lúc tiếng sáo sắt thanh thoát thổi lên một giai điệu thật quen. Nhưng lập tức, giống như đến ngay cùng với tiếng sáo và "thở phào", là một cảm giác bàng hoàng khác, - lần này rất thật sự.
Dạo mới quen, có lần tôi lên Nhà Văn Hóa tìm, và gặp họ đang dạy nhau nhảy Van-xơ, - chỉ hai người trên sàn gỗ rộng thênh thang màu nâu nhàn nhạt, sạch sẽ và bóng loáng, ở tầng hai, tối nhiều sáng ít, trong tiếng đàn pi-a-nô hơi "loang lổ" của một nhạc công có râu và ria dài nhưng không rậm, nên trông hơi giống râu dê...





"Ăn kêu, đi chậm, hay cười,
Vét hàng bách hóa, là người Việt Nam."

Đọc xong, anh dịch nghĩa hai câu thơ cho các bạn nghe, - chắc anh muốn làm mọi người phấn chấn lên một chút, nhưng hình như cũng không ăn thua.
Nhưng vẫn có rượu thịt ăn Tết, nhưng vừa Tết xong, thì rượu thịt chỉ qua một đêm đã đắt lên ba bốn lần.
Lúc Phi Long chuẩn bị về nước, thì rượu thịt đã tăng giá đến gần chục lần; chuyện thứ hai mà tôi nhớ rõ, là Phi Long đã bảo anh A-li-ô-sa:
- Mình vẫn còn đồ mà. Hết tiền thì bán đi tiêu. Hết hẵng hay. Ăn thua quái gì, chết làm sao được?! Có thế đã chết, thì tao phải chết lâu rồi, mày làm sao có khái niệm về tao?!
Còn hiện giờ thì cả tháng lương sinh viên của Vê-rôn-na chỉ ăn được có một ngày.
Giá cả thay đổi mà làm người lớn chết đói được, đương nhiên là gây sốc rồi; còn dễ nhớ những thứ liên quan đến Phi Long, thì tôi vẫn thế; nhưng nếu chỉ chọn ra một chuyện để kể về khoảng thời gian lủng củng ấy, tôi sẽ chọn một chuyện khác.
Cuối mùa hè, vâng lời A-nhi-a, tôi cắm cổ xào xáo cố rút ngắn khoảng cách kiến thức giữa hai trường học cũ mới...





Tôi đang có một cảm giác đề phòng vì vừa đến đây đã gặp nhiều súng quá, thì có một cô tóc xoăn quấn đũa, để vương vãi tương đối bừa bãi, mặc váy ca-rô ô trắng ô đen, khoác áo gió hồng nhạt không đóng phéc-mơ-tuya, tay xách một cái túi pa-két ni-lông đen nhăn nhúm, tất tả chạy xen vào tầm nhìn giữa tôi và hai chú bộ đội. Tôi vừa thấy lại hai chú, thì cô này vung tay lên, chỉ chênh chếch qua phải, hét:
- Kia! Họ đến kìa!..
Rồi cô đảo người, chấp chới lao theo tay chỉ, - ở đó có một đám đông đang đứng quây lấy lối vào phía sau Nhà Trắng; đông nhưng họ đứng thành dãy dài, nên qua những chỗ hở ra trong dãy người, vẫn có thể nhận ra một chiếc ô-tô đen, nặng nề, chắc là Vôn-ga, đang lừ lừ bò vào dưới tán cửa vuông, rồi gọn gàng quành trái, chui vào tòa nhà. Nó quành, tôi mới trông thấy một chiếc nữa giống như nó đang chạy ngay đằng trước, - không biết cả đoàn thì có mấy chiếc.
Tới gần, - chúng tôi chạy theo anh A-li-ô-sa, - theo những gì nghe được, thì đấy là ông En-txin đến.
Ông En-txin lúc ấy mới làm Tổng Thống nước tôi được có hơn hai tháng.
Thế thì chả ăn thua, - đến ông Goóc-ba-trốp làm Tổng Bí Thư bao nhiêu lâu, còn làm Tổng Thống, Tổng Thống Liên Xô hẳn hoi, suốt từ đầu năm trước, cũng còn đang bị bắt cóc, chả biết hiện sống hay chết, nữa là...
Nhưng ông En-txin còn thế, thì tôi đến đây làm gì? - Tôi không muốn hỏi các anh chị tôi, vì chuyện này đúng là rất khó nghĩ, và như thế là phải, và hẳn là không chỉ với riêng tôi. Trên đường đi thì cảm giác tự không rõ ràng về hành vi của chính mình này đỡ hơn, - đang có một cái chủ đích cụ thể là đi đến đây. Nhưng giờ thì đến rồi...
- Ngoài kia xe tăng đầy đường!..





Châu chấu, ngay có là sơ-mi trắng xơ-vin, thì cũng đá thế quái được xe?!
Tóm lại, xem nốt xe tăng, hỏi nốt các chú bộ đội về chiến lũy chống tăng, rồi thì "Thứ Hai là ngày đầu tuần, bé hứa cố gắng chăm ngoan...", "Tam thập lục kế: Tẩu vi..." - về thôi!
Đúng theo mong muốn của tôi, trên chiếc xe tăng đỗ hơi chếch một chút sang phải lối vào chính diện Nhà Trắng đang có hai chú bộ đội đội mũ lính tăng đứng thò nửa người ra khỏi hai lỗ ụ pháo (trước giờ tôi vẫn tưởng trên ụ pháo chỉ có một lỗ để chui ra chui vào), - sau lưng chú bên phải (xe tăng đỗ dọc con đường nhỏ trước mặt, nòng pháo hướng thẳng về phía bên phải Nhà Trắng) có một nòng súng máy tương đối to, chắc là đại liên, hướng chênh chếch về phía tôi, chắc loại xe đời mới bây giờ có một chú chuyên thò lên để bắn súng máy, còn chú kia sẽ quan sát hoặc làm gì đó khác, cái này hình như không giống tăng T-34 trong phim, mà sao súng máy lại bắn về phía sau?..
Nhưng còn chưa tới nơi, thì tôi thấy có bốn người bỗng - gần như - nhất loạt leo lên xe tăng...





"Gửi các công dân nước Nga.
"Vào đêm 18 rạng ngày 19 tháng Tám năm 1991 Tổng Thống của quốc gia, người đã được bầu theo luật pháp, đã bị phế bỏ quyền lực. Cho dù việc phế bỏ này có được biện minh bằng những lý do nào đi nữa, chúng ta cũng đang phải đối mặt với hành động đảo chính trái với hiến pháp, và phản động, của cánh hữu...
"...
"Liên quan đến những hành động của một nhóm người, tự xưng là Ủy ban Quốc gia về Tình trạng đặc biệt, tôi quyết định:
"Coi tuyên bố của Ủy ban này là trái với hiến pháp và xem hành động của những người tổ chức ra nó là đảo chính, không gì khác hơn, là một hành động tội phạm chính trị.
"Mọi quyết định, được công nhận nhân danh cái gọi là Ủy ban về Tình trạng đặc biệt, bị coi là bất hợp pháp và không có hiệu lực trên lãnh thổ Cộng hòa Liên bang Nga...
"Hành động của các nhà chức trách, thực hiện các quyết định của Ủy ban nói trên, sẽ bị xét xử theo Bộ luật Hình sự của Cộng hòa Liên bang Nga, và sẽ bị truy tố theo pháp luật.
"Sắc lệnh này có tác dụng kể từ thời điểm ký."

Ông En-txin này quả là lợi hại!..





Trong "nhà", có sáu... bảy người nằm bất động, mắt nhắm nghiền.
Đấy là suy nghĩ của tôi đã tự khẳng định theo tác động của hiện trạng, vì thực ra tôi chỉ nhìn thấy hai cặp mắt nhắm nghiền, - có hai người nằm nghiêng, còn lại đều nằm sấp, chen chúc, trên những gì đó giống như những tấm xốp trắng dày khoảng mươi phân và phẳng, được lót dưới đất rồi phủ một cách vá víu những tấm vải rách nhưng thuộc loại vải dày và tương đối rộng lên trên; người nằm ngoài cùng, mặc áo gió vải bóng màu chì thẫm và quần âu màu tro, ngoại trừ nửa cánh tay phải gập vào thì nằm sấp thẳng và ngay ngắn như đã được sắp xếp và chủ ý cân chỉnh, hai chân đi dày da vàng nhạt có vẻ xịn nhưng cũ rích và đã giẫm bừa vào bùn, chĩa thẳng vào chân tôi, gần chính xác như tôi bây giờ bước lên một bước dài, rồi đứng nghiêm và đổ sấp người xuống.
Tôi còn đang á khẩu thì có thứ gì động đậy...





Khoảng nửa tiếng nữa trôi qua, theo thông báo truyền miệng, thì xe tăng đã sắp sửa đến đây, chúng đang di chuyển theo đại lộ Ka-li-nhin, và - tôi không nghe thấy, nhưng nghe nói là - đã nghe thấy tiếng súng nổ.
Tôi vẫn không nghe thấy, nhưng mới vừa nhìn thấy, chênh chếch về hướng cầu Ka-li-nhin, nhưng ở tít đằng xa, có một vầng tròn sáng trưng bay vọt lên, rồi thong thả rơi xuống, lúc gần khuất khỏi tầm nhìn phía dưới, thì để rớt lại trên đường rơi một hai điểm sáng vuốt đuôi, - pháo sáng.
Trong bầu trời, không trung, và mặt đất quanh đây, lúc này, tôi phải thừa nhận là đang tồn tại một sắc thái khủng bố đậm đà như ngấm được vào người, nhưng mặc dù là nó lẫn vào đó, tôi lại phân biệt được tách riêng nó ra, riêng lắm, vì thứ này gây nên một cảm nhận tương phản, và rất không liên quan gì tới tất cả những thứ đang xảy ra khác, - mưa dường như ngớt, nhưng không khí ẩm ướt làm cho ánh sáng hơi mờ mịt, và tiếng nước rơi lách tách, đều đều (thực ra thì không đều đâu - vì mưa nhỏ, - nhưng liên tục và không dứt, nên vẫn làm cho người nghe thấy như vậy), không hiểu từ những vị trí khác nhau và như là không cố định nào, cứ luôn vẳng đến bên tai.
Và còn có một thứ âm thanh đều đều khác, đều đều hơn, nhanh hơn, và to hơn tiếng nước rơi, nhưng không phải bất định từ bốn phương tám hướng, và không độc cô tự tại được như vậy.
"Xin Chúa rủ lòng thương! Xin Chúa rủ lòng thương! Xin Chúa rủ lòng thương!.."





Đường hầm Trai-kốp-xki, đoạn "có nóc", dài khoảng gấp hơn ba lần chiều rộng của đại lộ Ka-li-nhin (tám luồng xe) chạy trên đầu; đường hầm phân làm hai chiều, mỗi chiều ba luồng xe, được ngăn cách nhau ở giữa bằng một hàng những cột bê tông vuông; dọc các góc tường phía trên, ở hai bên mỗi luồng, đều chạy một dãy bóng đèn hắt ra ánh sáng vàng vọt, chắc là yếu, trong mắt những người lái xe qua đây ban đêm.
Nhưng xe bọc thép thì không phải loại xe vẫn thường chạy qua đây.
Sau khi tránh mấy chiếc xe bồn một cách không mấy khó khăn, những người lính lái xe bọc thép (theo hình dung của tôi), ngồi trong hộp sắt kín, nhìn đường qua thiết bị kính quang học, lúc này chắc là đang có một cảm giác thoải mái, và nhất là yên lòng, - trong bối cảnh mà chẳng ai ngờ và chẳng ai muốn, và họ có khi là chẳng ngờ chẳng muốn hơn cả này, có lẽ họ đang mong, và tương đối tin, là mọi việc rồi sẽ diễn ra một cách bình thường, giống như chiếc xe bọc thép, dưới sự điều khiển thuần thục của họ, đang êm ả lướt qua đường hầm sáng đèn ngay bên dưới đại lộ này, hoàn toàn không có gì khác nhiều lắm so với vô số những lần tập trận, hành quân khác; vì cứ dựa vào địa thế mà xét, nhất lại là theo cách nhìn nhận của những người đã được tập đánh trận bằng súng thật đạn thật hẳn hoi, nếu thật sự muốn chặn họ lại, thì chỗ đường trong hầm này có thể nói là đắc địa nhất, nhưng mà đường ở đây lại thông, hoàn toàn thông.
Chẳng biết họ có hình dung không, là mình đang đi qua mắt của cơn bão, - những gì mà họ gặp phải khi đã ra khỏi đường hầm dưới đại lộ, và ngoi lên đã tới gần mặt phố rồi, mới là gió giật cấp cao, và thật sự là một cơn ác mộng...





Anh Kốt-xchi-a đang gắng tăng tốc, thì trên nền tiếng xe và tiếng người hỗn độn, và tiếng thở của chính anh, bỗng nổi lên một tiếng nổ đanh gọn, và ngay trước mắt anh, từ phía trong khung cửa xe mở, ánh lửa nhoáng lên qua vai người đồng đội.
Đang nhoai về phía trước, người đó khựng lại, rời tay, rồi ngã ngửa ra, hai chân vẫn mắc trong khung cửa, nên cả thân hình quật xuống đường, mạnh đến nỗi nghe rõ một tiếng "cộp" đùng đục trên nhựa đường, - hay có thể chỉ là anh Kốt-xchi-a và những người ở gần đấy cho rằng mình quả thực đã nghe thấy một tiếng động như vậy.
Đầu gối lên mặt đường, hai tay giơ lên trong tư thế "giơ tay lên", người này bị chiếc xe bọc thép tiếp tục kéo lê đi như thế thêm độ mươi mét nữa, - đấy là một anh thanh niên hai mươi hai tuổi.
Xe vừa dừng thì cả đám Kốt-xchi-a (vẫn đang đuổi theo nó) vội xúm lại ngay. Họ vừa gỡ được bạn mình ra khỏi xe thì từ trong xe, súng lại nổ tiếp, lần này nổ thành tràng, - trong lúc hỗn loạn, sợ những người khác lại tìm cách chui vào xe, bộ đội đã bắn một loạt chỉ thiên qua khoảng trống cửa mở. Có những tiếng hét lên, - người bắn đã không để ý được đến cánh cửa sắt đang bật ra bật vào lắt la lắt lẻo, nên có những viên đạn đã quất vào cánh cửa, rồi bật vào đám người phía sau xe; bốn năm người đã bị thương vì mảnh đạn, có vết thương máu chảy ròng ròng. Vừa la hét vừa chửi, mọi người vội giãn cả ra. Nhưng bộ đội có vẻ vẫn chưa yên tâm, - vừa bắn chỉ thiên xong, chiếc xe lại gừ lên rất to, rồi lùi lại, "đuổi theo" những người đằng sau nó một đoạn ngắn.
Nó không biết, là trong lúc mọi người giãn ra, thì có một người, vừa bị ngã, vẫn nằm lại trên mặt đường, và vòng xích xe bên phải đã lăn thẳng lên chân người này...





Sau sự kiện ở Đường hầm Trai-kốp-xki, Phi Long đã bảo anh Kốt-xchi-a như vậy; sở cứ đầu tiên của anh chính là Sa Hoàng I-van Khủng Khiếp, rồi đến Pi-ốt I A-lếch-xây-ê-vích, tức Pi-ốt Đại Đế, và I-ô-xíp Xta-lin.
Mới mười bảy tuổi khi lên ngôi Sa Hoàng, Sa Hoàng I-van Khủng Khiếp sống được năm mươi tư năm và có năm người con trai. Người con cả mới một tuổi đã chết đuối; người thứ hai bị bố trong lúc hai bố con cãi nhau lỡ tay đánh vỡ đầu chết lúc hai mươi bảy tuổi; người thứ ba là Phê-ô-đo kế vị ngai vàng, lấy hiệu là Phê-ô-đo I; người thứ tư chết từ lúc sơ sinh; người con thứ năm là Đờ-mi-tờ-ri lúc tám tuổi đang chơi một trò chơi dân gian thì lên một cơn động kinh, đã tự đâm một cái đinh hình vuông vào cổ mình và chết, - dư luận cho rằng cậu bị thuộc hạ của Ba-rít Ga-đu-nốp, người em vợ của anh trai Phê-ô-đo ám hại.
Sa Hoàng Phê-ô-đo I hai mươi bảy tuổi lên ngôi, sống được bốn mươi mốt năm, là một Sa Hoàng yếu kém về năng lực trị vì...





Sa Hoàng Pi-ốt A-lếch-xây-ê-vích càng lớn càng tỏ ra ham thích các hoạt động có tính chất quân sự. Ông cùng đám trẻ con đồng trang lứa lập ra một đội quân của mình, gọi là "Đội quân Khôi hài", và rủ nhau tập trận, đắp pháo đài, tổ chức đánh trống diễu binh... Nhưng có điều khác so với nhiều trẻ con cũng thích chơi "bắn bùm" khác, tất cả những thứ "quân sự" mà Sa Hoàng chơi khi còn bé, về sau đều thành ra hoàn toàn không phải là "đồ chơi" nữa: Sa Hoàng mười sáu tuổi, thì Đội quân Khôi hài đã thành hai trung đoàn đầy đủ quân phục và súng ống đạn dược, thậm chí có cả pháo binh; pháo đài đắp để đánh trận giả thì khó tìm ra được điểm còn khác biệt so với một pháo đài thực thụ; ngay cả chiếc tàu kiểu Anh bị hỏng, trước đây được lính "Khôi hài" dùng giả làm tàu chiến, giờ cũng đã được hạ thủy suống sông I-a-u-da và bơi đến hồ Plê-sê-e-vơ, nơi Sa Hoàng đã chọn để đặt xưởng đóng tàu đầu tiên của nước Nga.
Không tìm được những người Nga khả dĩ dạy được mình cách tổ chức quân đội và những kiến thức về khoa học quân sự, Sa Hoàng tìm đến chơi với những người Đức tại khu định cư của họ ở Mát-xcơ-va. Giao du với những người nước ngoài ở đây, Sa Hoàng tỏ ra rất hợp với tác phong dân dã thoải mái của họ. Mẹ ông, Nữ Hoàng Na-ta-li-a Ki-rin-lốp-na, không mấy hài lòng với chuyện này, và để tu tỉnh con trai, bà bèn cưới vợ cho ông...





Kỵ Sĩ Đồng Pi-ốt A-lếch-xây-ê-vích Ra-man-nốp mười tuổi lên ngôi Sa Hoàng, mười ba năm sau thực sự nắm quyền, hai sáu năm nữa thì biến Vương Quốc Nga thành Đế Quốc Nga.
Đế Quốc Nga tồn tại được ngót hai thế kỷ, - một trăm chín mươi sáu năm, - qua mười bốn đời, bốn Nữ Hoàng và mười Hoàng Đế, vị Hoàng Đế cuối cùng là Nhi-ka-lai II, dù là rất đẹp trai và có hàm râu, nhất là bộ ria, được nhiều người khác bắt chước theo, nhưng lại bị một người nhỏ thó, đầu hói bóng và có chiếc cằm nhọn, theo đặc điểm nhận dạng ghi trong hồ sơ mật thám thì nói tiếng Nga hơi ngọng, tên là Vla-đi-mia I-lích U-li-a-nốp, bí danh "Lê-nin", ghét cay ghét đắng, nên đã lật đổ mất ngai vàng vào năm 1917, - bố ông Nhi-ka-lai có hàm râu đẹp này, Hoàng Đế A-lếch-xan-đrơ III, hồi trước đã treo cổ một người khác cũng có tên là A-lếch-xan-đrơ, là anh trai của Lê-nin, đây quả thật có thể coi là một trong những hành động dại dột nhất trong suốt cả lịch sử loài người.
Ngai vàng đổ, thì nội chiến bắt đầu: trên lãnh thổ của Đế Quốc Nga cũ, Hồng Quân và Bạch Vệ đuổi đánh nhau liền tù tì năm năm có lẻ, - cha đẻ của Hồng Quân là Lép Đa-vi-đô-vích Tờ-rốt-xki, một đàn em của Lê-nin. Cuối cùng Lê-nin thắng, và đã lập nên Liên bang Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô Viết vào năm 1922...





Lê-nin mới ngã bệnh, và bệnh có vẻ nặng, thì trọng quyền quốc gia đã bắt đầu chia làm bốn phần ngang ngửa: Di-nô-vép, Ka-men-nhép, Xta-lin, và Tờ-rốt-xki, - trừ Xta-lin, thì toàn người Do Thái cả, (bản thân Lê-nin cũng có ông ngoại là người Do Thái).
Lúc đầu Tờ-rốt-xki là khỏe nhất, và vẫn được coi - và cũng tự cho rằng mình - là người kế tục đúng đắn nhất của Lê-nin, nên ba người kia đã bàn cách công khai liên thủ để đánh nhau. Lê-nin mất được vài tháng, thì Tờ-rốt-xki bắt đầu thất thế nặng. Xta-lin, lúc này đã tự xác định được một đường lối riêng rất là rành mạch và quả quyết, lại quay sang tẩn một lúc cả Di-nô-vép lẫn Ka-men-nhép, đến nỗi hai người này và Tờ-rốt-xki lại phải liên thủ để đối phó, vậy mà cũng không ăn thua, - tiếp sau cả ba người đều bị khai trừ Đảng, bị kết tội, tống đi đày; rồi Di-nô-vép và Ka-men-nhép xin lỗi nhận sai, thì được phục hồi Đảng, rồi lại nâng lên, đặt xuống, rồi lại kết tội, vài lần, cuối cùng tuy không được sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng đã bị xử bắn cùng nhau; còn Tờ-rốt-xki thì dứt khoát không nhận sai, nên bị đuổi khỏi Liên Xô, đã phải sống lưu vong ở nhiều nước, sau cùng vẫn bị Xta-lin điều điệp viên Mê-rka-đê đến hạ sát tại Mê-hi-cô. Kể thêm, thì còn một người nữa là Bu-kha-rin, kể từ sau khi Lê-nin chết, đã luôn cùng một hội với Xta-lin, nhưng sau đó mâu thuẫn nhau về chính sách tập thể hóa, cuối cùng Bu-kha-rin cũng bị xử bắn.
Vậy là trong cuộc phân tranh ác liệt, có thể nói là sinh tử một cách công khai này, một người tuy không được to cao nhưng rất đẹp trai và đầy chất giang hồ, để ria uy nghi và hút tẩu, tay trái khó gập ở khuỷu và hơi ngắn hơi tay phải vì hồi bé sáu tuổi bị xe ngựa đâm, nói tiếng Nga thậm chí ngọng hơn Lê-nin vì là người Gru-di-a, rất đậm trường phái Lê-nin, đến nỗi từng được gọi là "Lê-nin của Káp-ka-dơ", từng vào tù ra tội như là đi công tác (sáu lần bị Hoàng Đế bắt đi tù, rồi đày biệt sứ, thì năm lần trốn thoát), tên là I-ô-xíp Vi-xa-ri-ôn-nô-vích Đgiu-gát-svin-li, bí danh "Xta-lin", bằng những biện pháp tương đối độc đoán, cuối cùng đã thâu gồm hết quyền lực vào hai bàn tay sắt...





Thực ra, cũng có năm mươi bảy ngàn sáu trăm tên Đức, trong đó có mười chín tên tướng, đã thực sự vào được Mát-xcơ-va, - gần một năm trước khi Béc-linh kéo cờ trắng, Xta-lin đã bắt bọn Đức phải "duyệt tù binh" qua các phố phường Mát-xcơ-va, để sỉ nhục lũ phát xít và vùi dập tinh thần tất cả những đứa còn chưa bị bắt. Người Mát-xcơ-va, chủ yếu chỉ còn người già, đàn bà, trẻ con ở nhà, đã quan sát chúng, - những kẻ đã ném bom xuống đầu họ năm 1941, những kẻ đã giết cha, mẹ, chồng, vợ, con, giết những người thân yêu của họ, giết nhân loại bằng những phương pháp man rợ khó tả nhất.., - với một sự không thấu hiểu kỳ lạ và bỡ ngỡ, về một giống người mà họ thật khó hình dung, rất có thể họ đã có cảm giác như đang quan sát những con vật lạ... Đoàn tù binh đi qua, thì đằng sau có những xe bồn đi theo chúng và phun nước để rửa cho sạch đường phố. Xta-lin quả nhiên là Xta-lin, - một thằng như Hít-le, nếu không gặp phải một đối thủ như thế, thì thế giới sẽ thế nào? Có thể nói Xta-lin đã đẻ ra cả dân tộc Đức thêm một lần nữa. Người Đức quả thật rất ngu khi đã không tôn thờ ông như cha già dân tộc, - không phải ông đã đặt lại họ đúng chỗ của họ, thì bây giờ họ thành ra giống quái vật gì rồi?
"Mát-xcơ-va từng chứng kiến mọi chuyện" thật...





List Games

GERASIMOV'S MAZE
BLACK JACK
GIN RUMMY
HEARTS
BRIDGE
CHECKERS
CHESS
POKER
FIGHTER COMBAT
GUERRILLA ENGAGEMENT
DESERT WARFARE
AIR-TO-GROUND ACTIONS
THEATERWIDE TACTICAL WARFARE
THEATERWIDE BIOTOXIC AND CHEMICAL WARFARE

"Rư..." - con trỏ chợt mất hút, rồi bỗng nhảy cách dòng:

GLOBAL THERMONUCLEAR WAR

Rồi lại nhảy cách dòng, và đứng im, nhấp nháy ở đó.

Niềm vui bất chính trong một chớp mắt bỗng trở thành một niềm vui vô cùng chân chính!
Chiến tranh Nhiệt hạch!.. - Đấy chả chính là cái gì mà "Bạn sẽ phải chờ đợi cho đến... Một bí mật được giữ kín nhất trong thế giới trò chơi máy tính... Mọi thứ sẽ không bao giờ còn như thế nữa...", là trò chơi đang sắp sửa được phát hành của công ty A-ni-ma-tếch, thì còn là cái gì nữa?!...





LOGON: east

"Enter"! - "Rư rư... rư rư..."

INDENTIFICATION NOT RECOGNIZED BY SYSTEM
--CONNECTION TERMINATED--

"È..."

Tôi im lặng, nhập tiếp: orient

LOGON: orient

"Enter"! - "Rư rư... rư rư..."

INDENTIFICATION NOT RECOGNIZED BY SYSTEM
--CONNECTION TERMINATED--

"È..."

Tôi bặm môi, - tôi chỉ còn một phương án nữa, và hồi hộp hẳn hơn. Chậm chạp như đánh vần, tôi gõ: vostok

LOGON: vostok

"Enter"! - "Rư rư... rư rư..."





Chuyện cười (6)

3 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUYỆN CƯỜI

(Tập 06)



Lúc 13 tuổi, tôi hy vọng đến một ngày tôi sẽ có một cô bạn gái vú to.


Lúc 16 tuổi tôi đã có một cô bạn gái vú to, nhưng cô ấy lại ít đắm say, nên tôi đã quyết định tôi cần một cô gái nhiều đắm say.


Trong trường đại học tôi đã hẹn hò một cô gái nhiều đắm say, nhưng cô ấy lại đắm say quá. Tình yêu đã giống như phim tình cảm hô-li-út, luôn đầy nước mắt, và nữ nhân vật chính luôn có xu hướng tự tử vì tình. Nên tôi đã quyết định tôi cần một cô gái vững vàng.


Lúc 25 tuổi tôi đã tìm được một cô gái rất vững vàng, nhưng cô ấy lại nhạt nhẽo. Mọi thứ ở cô hoàn toàn có thể đoán trước được, và chưa bao giờ cô bị kích động về bất cứ chuyện gì. Cuộc sống trở nên rất trì độn đến nỗi tôi đã quyết định là tôi cần một cô gái kích động một chút.


Lúc 28 tuổi tôi đã tìm được một cô gái kích động, nhưng tôi không thể duy trì quan hệ với cô. Cô luôn nhảy từ thứ này sang thứ khác, không bao giờ dừng lại đủ lâu ở bất cứ thứ gì. Cô làm mọi thứ mạnh mẽ đến mất trí và làm tôi khốn khổ hơn là hạnh phúc. Cô đã là niềm vui tột cùng vào lúc ban đầu và rất mạnh mẽ, nhưng lại vô phương hướng. Nên tôi đã quyết định tìm một cô gái có một hoài bão thật sự nào đó.


Chuyện cười (4)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUYỆN CƯỜI

(Tập 04)



Một sĩ quan cảnh sát huấn luyện ba nữ học viên từ học viện cảnh sát, — những nhà thám tử tương lai. Để kiểm tra các kỹ năng của họ trong việc nhận dạng nghi phạm, anh cho một cô xem một bức ảnh trong 5 giây rồi cất đi.


— Đây là nghi phạm, cô sẽ nhận ra người này bằng cách nào?


— Đơn giản thôi, tôi sẽ tóm được hắn ngay vì hắn chỉ có một mắt.


— Ờ... — Viên sĩ quan ngỡ ngàng... — Nhưng... đây là ảnh chụp nghiêng!


Hơi bối rối vì câu trả lời lố bịch này, anh cho cô thứ hai xem bức hình trong 5 giây.


— Đây là nghi phạm, cô làm thế nào nhận ra người này?


— Ha! — Cô gái cười rúc rích, búng một lọn tóc. — Tóm y dễ thôi vì y chỉ có một vành tai!


Lập Trình Viên II (61)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

— Còn hơn cả đơn giản! — Y nâng bàn tay phải lên quá vai, ngón trỏ chỉ hơi chênh chếch từ trên xuống, về phía mảnh giấy trong tay tôi, nhấn nhấn theo từng từ được nói ra rất thong thả và đều rõ trọng âm. — Trò...ò chơ...ơi đầ...ầu tiê...ên ở...ở tro...ong da...anh sá...ách là "Mê...ê cu...ung Ghê...ê-ra...a-xi...i-mố...ốp"!



*
*     *


"Cộc cộc... cộc cộc cộc"
— Vào đi! — Tôi uể oải đáp theo phản xạ có điều kiện.
— Chào!
— ...
— Cậu biến đi đâu vậy?
— Hả?!...
— Đã mấy ngày không thấy cậu ở trường, có bị ốm không...
— A... à không không...

- Киллер? (Giết người à?)
- Круче, хакер! (Ngầu hơn, hách-cơ!)

"НЕ ЗАБУДY МАТЬ" (I WILL NOT FORGET MOTHER)
"НЕ ЗАБУДY MOTHER-BOARD РОДНУЮ" (I WILL NOT FORGET DEAR MOTHER-BOARD)

Và tôi biết được là phản xạ có điều kiện có khi sẽ rất không tốt, — tôi đang cởi trần trùng trục, ngay thắt lưng và cúc quần cũng đang cởi, phéc-mơ-tuya thậm chí kéo ra quá nửa, cho khỏi bó bụng trong tư thế nửa nằm nửa ngồi ở trên giường...
Vội vàng nhổm dậy, lại định ngồi xuống ngay, rồi lại thôi, tôi vừa hấp tấp cài quần, vừa lúng ba búng búng:
— Tớ... chỉ... tớ có vài việc đang phải làm dở. — Dồn nhanh những thứ giấy má đang bừa bộn đầy giường cho gọn vào một góc, tôi vỗ vỗ lên khoảng đệm trống mới được giải phóng. — Cậu ngồi đi, cậu... thế nào?
— Tớ... — Đôi mắt trong veo mở to nhìn tôi, vừa đầy tò mò, vừa đầy buồn cười. — Tớ... ra lấy nước uống!
Tôi nhìn theo chiếc mũ liền áo vừa đang được hất ngược ra đằng sau, vừa đang bị cánh cửa đóng vào lấp đi. Tôi ngơ ngác liên tục hai lần: lúc đầu suy nghĩ đang hút vào tập giấy in cầm ở tay, tôi không bắt ngay được sang hoạt cảnh "có người vào nhà"; và ngay sau đó là một cảm giác phân vân, — thoạt nhìn tôi đã hình dung ngay đấy là Vê-rôn-na, vì con gái mà mặc đồ thể thao "dáng" như thế... thường vẫn là Vê-rôn-na.
Mũ có phéc-mơ-tuya kéo dính vào áo; áo không bo nhưng không dài, chỉ quá hông một chút, và dù là áo thể thao mùa đông, nhưng dáng eo vẫn duyên ơi là duyên; quần không chẽn gấu đồng bộ với kiểu áo, — nguyên bộ thể thao mới, có khi mới cứng, màu xanh ngọc, tăng thêm một chút sắc trời cũng được, những chỗ viền, nẹp, tạo nét nhấn, thì là màu đen các-bon. Giày và găng tay thể thao cũng đều đồng màu các-bon. Và một người có một thân thể mạnh khỏe, mà vừa "thể thao mùa đông" thật mê say về thì tất cả mọi thứ trên toàn thân, nhất là làn da, đều sẽ tươi sáng lắm... Nếu bây giờ Bụt, hay Ông già Khốt-ta-bít, hiện ra và bảo tôi hãy chọn hoặc cuộc sống như bình thường, hoặc một cuộc sống mà không phải làm gì cả, chỉ suốt ngày ngồi xem Cla-ra đi "thể thao mùa đông" về, xuya là tôi sẽ chọn ngay cái thứ hai không hề phân vân...
— Đây là những gì thế?
Cla-ra lấy nước nhanh quá, hoặc mọi thứ ở tôi đều đang quá chậm, nên tôi giật thót người đúng như bị bắt quả tang, — tôi lại đang nghĩ đến chuyện hai đứa hôn nhau... đến nỗi cái áo phông có cổ, màu xanh rừng già, có vằn kẻ chỉ trắng đục, tôi vẫn cầm nguyên ở tay. "Những gì thế"... là Cla-ra nói bãi giấy trên giường. Cố giữ vẻ ngoài điềm tĩnh nhất, tôi vừa thong thả chui hai tay, rồi chui đầu vào áo, vừa kể lể:
— À, không có gì đâu. Tớ chỉ... tớ đang cố để biết nhiều thứ về người đã làm ra cái trò chơi máy tính... trò "Nhiệt hạch" ấy. Có khi... để dò ra được mật khẩu bí mật...
— Dò làm gì? — Đã móc áo thể thao lên mắc áo sau cánh cửa, chỉ còn mặc một chiếc may-ô... chiếc thun không tay thì đúng hơn, màu cá vàng, cho trong quần, mềm mại ôm lấy thân hình uyển chuyển và ơn giời là có mặc áo con, Cla-ra đang rót nước lã mới lấy, từ cái siêu điện vào chiếc cốc bảy xu.
— Sao lại làm gì? Cái trò...
— Sao lại quan trọng cái chuyện chơi ghêm với một cái máy tính ở đâu còn chả biết...
— Ây, không không... — Tôi vội vã. — Không phải đơn giản chỉ là một cái máy nào đó đâu. — Tôi nhìn đôi mắt đẹp mê hồn đang giương lên ở trên cái vành miệng cốc. — Qua đây, tớ cho xem!
Nhưng hình như nó cứ đứng im... tôi quay lại, thì thấy mắt nó tròn xoe.
Gần giống như mắt bác Di-na lúc tôi xếp đồ vào hộp để vác về đây. Lúc ấy tôi cũng không giải thích nhiều, vì tôi biết bác Di-na có thể là người đáo để, nhưng với tôi, thì đấy không phải cái nhìn nghi hoặc, mà là bác lo, ít nhiều lo lắng cho tôi, — dù trước kia tôi học hành chểnh mảng, còn uống rượu, hút thuốc.., nhưng trong các mối quan hệ gia đình, tôi vẫn luôn là đứa bé ngoan được mọi người mến yêu; vả lại tôi ở với anh An-tôn, mà anh tôi thì ghét nhất những gì không đĩnh đạc.
Cái đầu vi-đi-ô màu đen hiệu "Sharp" này, tôi biết là thứ xa xỉ đối với nhiều người, nhưng nhiều thế chứ kể cả nhiều nữa, thì cũng không phải là với người hút xì-gà Cô-hi-ba và đi xe Bê-em-vê như anh An-tôn; cho nên tôi cố sử dụng những cử chỉ mà theo tôi là điềm đạm nhất, khi thao tác với thiết bị.
Lần này tôi quay lại thì Cla-ra đã đến ngồi bên mép giường, — đúng chỗ mà A-nhi-a hay ngồi. Tôi quả thật đã lưỡng lự lắm, cuối cùng ngồi xuống thảm sàn, tựa lưng vào giường, cách Cla-ra một ít về phía bên trái, ngồi đấy gần màn hình ti-vi hơn, — chứ không dám ngồi "đúng chỗ mà Phi Long hay ngồi".
Màn hình cái ti-vi "to nhất Liên Xô" (theo lời anh Xéc-giô) còn lằng nhằng thêm một ít, rồi khuôn hình đầu tiên với một chùm dây điện tỏa từ trên xuống hiện ra, — dây đậm và dây nhạt, vì băng hình trắng đen...
— Băng này tớ sao được ở Thư viện Khoa học... Đấy đấy!.. Ghê-ra-xi-mốp đấy!..
— Ghê-ra-xi-mốp... nào cơ?
— Người mà tác giả chương trình "Nhiệt hạch" đấy... — Tôi hơi chán. — Anh này hóa ra chính là người đã cùng làm ra Tê-tờ-rít... — nhìn Cla-ra, tôi úp ngang hai nắm tay vào nhau, hai ngón cái làm động tác bấm bấm — là trò xếp gạch ấy. Anh này giỏi máy tính lắm và là một tay đánh ghêm có hạng. Anh ấy nghiên cứu một cái máy tính biết chơi cờ và đánh bài tú-lơ-khơ...
— Bây giờ ngoài phố có nhiều máy đấy mà...
— Không... không phải đâu! Không phải mấy cái tầm th... mấy máy đơn giản ấy. Cái máy này có thể tự học và rút kinh nghiệm từ chính những khuyết điểm của mình, để sau đó biết chơi tốt hơn... Nên là cái trò "Nhiệt hạch", nếu tớ mà vào được...
— Èo, đẹp giai quá!
Đây là khuôn hình trực diện đầu tiên của anh Ghê-ra-xi-mốp, ở trong phòng máy tính, đầy đủ com-lê cà-vạt, đang đứng vịn tay vào một cái — chắc là — máy tính to và tươi cười trao đổi gì đó với mấy người nữa. Tôi nản, — thực ra anh Ghê-ra-xi-mốp không hẳn là ấn tượng lắm, nếu nói về "đẹp giai".
— Sao cậu không tìm gặp anh ấy mà hỏi? — Cla-ra đặt vấn đề có vẻ rất nghiêm túc.
— Không gặp được. Anh ấy sang Mĩ...
— Ga-ga-rin này!
Nó reo lên, — trên màn hình anh Ghê-ra-xi-mốp kính cận mặc quần bò tàu và áo phông cá sấu đang đứng đưa tay sờ sờ một cái màn hình ti-vi, trên đó đúng là đang cận cảnh Ga-ga-rin trong mũ du hành vũ trụ... lửa phụt ào ào, khói mù mịt, rồi cả cái tên lửa dài đầu đen thân trắng lừ lừ bay thẳng đứng từ dưới lên...
— Hồi trước bố tớ xuýt nữa thì cũng...
— Tên là gì?.. — Tôi bỗng nghe rõ tiếng mình.
— Hả... Bố tớ á?
— Không!.. — Cả người tôi bất giác đã hơi nhoai về phía trước... tôi biết bố Cla-ra làm phi công. — Cái tàu này, — tôi chỉ màn hình, — "Rạng đông", có phải "Rạng đông"?
Cla-ra cười:
— Không phải! "Rạng đông" là cái chiến hạm. Còn cái này, cái này là... — nó nhìn tôi với một vẻ hài lòng, và phát âm hơi kéo dài ra, thong thả — "Phư...ơ...ng đô...ô...ng".
Sau "12345678" thì mật khẩu đầu tiên tôi đã nhập thử — đương nhiên — là "gerasimov".
Cái thứ hai: "gerasimovs-maze", và đồng bọn của nó: "gerasimovs_maze", "gerasimovsmaze".
Tất cả những lần ấy cái máy tính bí hiểm kia đều trả về:

INDENTIFICATION NOT RECOGNIZED BY SYSTEM
--CONNECTION TERMINATED--

Cùng với một tràng "È..." rất ngứa tai.

Ở Thư viện Trung tâm số 122, — thư viện to nhất khu này, và căn bản là nằm cách bến tàu điện ngầm gần trường đại học chỉ một quãng đường đúng bằng đoạn từ trường ra đến tàu điện ngầm, — tôi tìm được một bài báo của tác giả Gerasimov: "Game Over: How Nintendo Conquered The World". Mật khẩu "nintendo" cũng trả về "È...", nhưng ở bài ấy tôi biết được anh Ghê-ra-xi-mốp học khoa Toán Ứng dụng trường Lô-mô-nô-xốp.
Ở Thư viện Khoa học trường Đại học Tổng hợp Lô-mô-nô-xốp, tôi tìm được một bài báo nữa của anh: "Bài Xì phé và thảm họa — Vai trò của tháu cáy trong thế cân bằng hạt nhân". Nhưng cả "poker" lẫn "armageddon" đều "È..." như nhau.
Và đến lúc đó thì có vẻ đã không còn xác định được nữa, là giữa hai mong muốn chơi trò chơi và truy cập được hệ thống, — đơn thuần là vào được thôi, vào xong không cần làm gì hết, — thì mong muốn nào lớn hơn; và tôi đã mò vào tận khoa Toán Ứng dụng trường Em-ghê-u (tên viết tắt của trường Đại học Tổng hợp Lô-mô-nô-xốp) để tìm anh Ghê-ra-xi-mốp. Nhưng anh không còn ở đấy, — trên văn phòng khoa tôi được biết anh tốt nghiệp rồi, và (hình như) đã sang Mĩ để làm nghiên cứu sinh...
Đọc kỹ các bài báo thì không khó nhận ra tác giả có sự quan tâm tương đối rõ đến vũ trụ, nhất là trong bài báo thứ hai, — Xi-ôn-kốp-xki và Ga-ga-rin đều được nhắc đến. Nhưng cả "tsiolkovsky" với "gagarin" cũng đều không thể giúp tôi tránh không phải thưởng thức cái tiếng "È..." thật sự phản cảm ấy.
Bác Ga-ra-rin được tuyên truyền đại chúng một cách rành mạch hơn, nên bọn trẻ chúng tôi tự nhiên sẽ để ý đến hơn so với vũ trụ và cụ Xi-ôn-kốp-xki, nhưng chuyện như chuyện bác Ga-ga-rin, thật sự tôi cũng chẳng biết nó là quan trọng hay không, mà nếu có thì quan trọng tới đâu nữa; còn những người lớn thì tôi thấy nhìn nhận có khác nhau. Anh A-li-ô-sa với anh Kốt-xchi-a thì hâm mộ nhất hệ thống điều khiển "không thể có lỗi", và "không biết sẽ phải tét kiểu gì". Phi Long thì bảo hay nhất là Liên Xô bắn được Ga-ga-rin lên quỹ đạo thì khoa học Mĩ bị nhục quá, bèn cố tìm cách nối cho bằng được hai cái máy tính vào nhau, nên bây giờ mới có mạng máy tính. Còn anh Xéc-giô gật gù, làm mặt nghiêm túc, và giơ ngón tay cái: "Đấy là một ghêm đỉnh cao!"
Vội vàng, tôi nhổm ngay dậy và hấp tấp ngồi xuống trước bàn phím, nhanh chóng trở lại khuôn màn hình quen thuộc, với dòng chữ "LOGON:" nằm chơ lơ, và hơi lửng lơ trên màn hình trống trơn. Tay hơi run, tôi gõ: east

LOGON: east

"Enter"! — "Rư rư... rư rư..."

INDENTIFICATION NOT RECOGNIZED BY SYSTEM
--CONNECTION TERMINATED--

"È..."

Tôi im lặng, nhập tiếp: orient

LOGON: orient

"Enter"! — "Rư rư... rư rư..."

INDENTIFICATION NOT RECOGNIZED BY SYSTEM
--CONNECTION TERMINATED--

"È..."

Tôi bặm môi, — tôi chỉ còn một phương án nữa, và hồi hộp hẳn hơn. Chậm chạp như đánh vần, tôi gõ: vostok

LOGON: vostok

"Enter"! — "Rư rư... rư rư..."

INDENTIFICATION NOT RECOGNIZED BY SYSTEM
--CONNECTION TERMINATED--

"È..."

Sau vài lần bị "È...", thì tôi đã thôi không còn văng ra những từ ngữ phản cảm mỗi bận như vậy, nhưng lúc này, rời ra, thả chùng người vào tựa ghế và thõng hai tay xuống, thì một cảm giác chán nản, thất vọng và rất là buồn bã lập tức xâm chiếm hết cả con người tôi, — có lẽ trước đó, tôi chưa từng hết hy vọng. Tôi cứ ngồi im thế cho đến lúc tiếng lạo xạo khe khẽ nhắc tôi là cái băng "Ghê-ra-xi-mốp" tuy vẫn còn chạy, nhưng tín hiệu hình ảnh thì không có nữa. Chán nản, tôi đứng dậy định tắt...
— Vát-xtốc là xê-ri...
— Hả... — Tôi giật mình, và gần như đồng thời lại băn khoăn không hiểu sao mình lại bị giật mình.
— Vát-xtốc là xê-ri, — Cla-ra nhìn tôi, nhắc lại, và nhún vai, — còn con tàu thì có số: Vát-xtốc một.
Tưởng chuyện gì... Tôi xuýt đã phẩy tay, và bảo Cla-ra là ăn thua quái gì, thôi tốt nhất là vứt phéng ba cái chuyện mất thì giờ này đi... Nhưng nhìn vào cặp mắt nó đang mở to đầy một vẻ quan hoài sâu xa, và nhất là "dòng sông xưa mát trong in bóng mây trời" duyên dáng không thể tả... tôi lại miễn cưỡng ngồi vào bàn phím và gõ như cái máy: vostok1

LOGON: vostok1

"Enter"! — "Rư..."

Vừa dợm nhổm dậy để tắt băng, tôi tự níu mình lại ghế ngay lập tức theo một phản ứng cấp kỳ, — con trỏ nhảy xuống đầu dòng dưới, rồi cứ nằm im... Tôi vừa đăng nhập hỏng ba lần liên tục, chắc nó treo...

"Rư... rư rư rư... rư rư... rư rư rư rư rư..."

Chữ, số, và những thứ oẳn tà roằn không phải chữ không phải số vun vút quét dòng trên màn hình, và màn hình trôi ngược lên, nhanh quá, tôi chỉ loáng thoáng nhìn kịp những gì đó như: "STATUS", "CONTR", "ALL PORTS"...
Mắt vẫn giương lên, miệng tôi thốt ra một âm thanh hoàn toàn vô thức, hình như bị gây ra bởi một cảm giác giống như hoảng sợ:
— A!..
— Sao thế?!
— Hình như... — Tôi líu lưỡi. — Vào được.
"Tút"! — Cả một màn hình đầy ký tự vụt trôi một phát sạch sành sanh, rồi trên khoảng trống tinh khôi hình chữ nhật đó, ở sát góc trên, từ phía bên trái, thong thả "bò ra", — hoặc chỉ là tôi đã tự cảm thấy nó "thong thả" như thế:

GREETINGS PROFESSOR GERASIMOV.

Tôi reo tướng lên:
— Vào được rồi!!!
Và phì cười, — vì mừng quá, tất nhiên rồi; và vì theo những gì tôi đã tìm hiểu, thì anh Ghê-ra-xi-mốp chưa bao giờ là "Giáo Sư" cả.
— Nó... nó nghĩ tớ là Ghê-ra-xi-mốp! — Tôi ngoảnh lại, Cla-ra nhìn tôi cười, nhưng mặt mũi hơi ngơ ngác. Tôi vừa cười tươi rói vừa nói theo một phản xạ tự nhiên, và cứ thuận tay gõ theo lời nói. — Hello!

"Rư rư..."

HOW ARE YOU FEELING TODAY?

— Sao nó lại hỏi được như thế? — Tóc Cla-ra văng nhẹ một cái vào ngay bên má phải tôi.
— Nó... — tôi tự thưởng cho mình bằng cách ghếch má về bên ấy... — được lập trình như thế. Để tớ hỏi nó...
Tôi gõ:

I'm fine. How are you?

"Rư rư..."

EXCELLENT. IT'S BEEN A LONG TIME. CAN YOU EXPLAIN THE REMOVAL OF YOUR USER ACCOUNT ON JULY 23?

Tôi nghệt ra, đã định nhìn Cla-ra theo phản xạ "cầu viện", may kịp phanh lại, nhưng vẫn không kìm được mấy ngón tay bên phải cứ vân vê vào nhau... rồi tôi gõ đại, không chắc lắm phải viết "sometimes" hay "sometime", và "mistakes" hay "the mistakes":

People sometimes make mistakes.

"Rư rư..."

YES, THEY DO.

Cla-ra cười thích thú bên tai tôi, tôi cũng cười, phớn phở vì nhiều lý do phức hợp, dù đang phải gồng mình hội thoại bằng tiếng Anh, và ngay lúc này đang bí không biết phải viết gì tiếp đây... Nhưng tôi nghĩ chưa ra, thì cái máy tính đã "nhanh nhảu":

"Rư rư..."

SHALL WE PLAY A GAME?

— Hình như nó nhớ cậu... à... nó nhớ đấy! — Tóc Cla-ra ngả hẳn vào má tôi.
Phấn khởi lắm, và có một cảm giác rất vững tin là cái máy thể nào cũng sẽ hiểu được mình, tôi gõ mà không còn lo về lỗi chính tả:

Love to. How about Global Thermonuclear War?

(Vẫn nhớ trong nguyên bản đã chép ra giấy hình như không phải "War" mà là "War..." cái gì đó nữa, nhưng tôi cũng không băn khoăn thêm).

"Rư rư..."

WOULDN'T YOU PREFER A GOOD GAME OF CHESS?

Cla-ra cười khúc khích, tì hẳn cằm lên vai tôi; tôi cố ngồi thật ngay ngắn, bặm môi, và gõ:

No! Let's play Thermonuclear War!

Có vẻ như — mặc dù tôi cảm thấy rõ lắm — nó đã nghĩ ngợi một chút, trước khi đáp:

FINE.

Clara giật mình, má cọ vào má tôi... chắc cả tôi cũng giật mình, — cái máy tính trước giờ vốn chỉ biểu cảm bằng "Rư rư..." và "È...", cùng lắm là "Tút", bỗng phát ra một đường giai điệu âm u, trang nghiêm, và xa vắng, từ cao xuống thấp, hơi gây nên cảm giác về âm nhạc ở trong nhà thờ, nhưng như là thiếu tự nhiên một cách cố tình, và ít nhiều có một đặc trưng cơ khí. Giai điệu cất lên, thì bắt đầu từ mép trên cùng màn hình máy tính, hiện dần xuống những đường nét khúc khuỷu, — kiểu vẽ bằng cách ghép ký tự.
Giai điệu dừng lại ở nốt trầm cuối cùng, kéo dài ra, và nhỏ dần đến tắt, thì ở khoảng một phần ba phía trên của màn hình đã vẽ xong hai bên hai cái hình méo mó, rỗng và được viền kín xung quanh, cái bên trái trông hơi giống một con vịt béo có cổ ngắn và ngỏng, cái bên phải na ná như một con bò rừng gân guốc, hai cái cao bằng nhau nhưng cái bên phải rộng gần gấp đôi cái bên trái, — từ trái qua phải, căn đều phía dưới mỗi hình: "UNITED STATES", và "SOVIET UNION".
Tôi phì cười, — anh Ghê-ra-xi-mốp chắc thuộc số người vẫn yêu Liên Xô cũ, bây giờ số này hình như cũng đông, và có nhiều nghệ sĩ, trí thức...

"Rư rư..."

Ở màn hình phía dưới tiếp tục hiện lên:

WHICH SIDE DO YOU WANT?

1. UNITED STATES
2. SOVIET UNION

PLEASE CHOOSE ONE:

Tôi còn chưa nghĩ gì, thì từ phía sau, có một ngón tay trỏ xinh xinh đã với lên — và gần như chạm vào — màn hình...
Tôi gõ: "1", và "Enter".
Dòng chữ "1. UNITED STATES" nháy hai cái, với hai tiếng "bíp" khe khẽ.

"Rư rư..."

AWAITING FIRST STRIKE COMMAND
PLEASE LIST PRIMARY TARGETS BY
CITY AND/OR COUNTY NAME:

Con trỏ nhảy cách ra một dòng, rồi đứng im, nháy nháy tại chỗ ở đầu dòng.
Tôi gõ liền:

BAKU

Cla-ra cười phì bên tai tôi. Bặm môi, tôi gõ tiếp:

KIEV

Lần này không thấy Cla-ra cười nên không biết nó có đồng cảm với tôi không.
Đội bóng đá Đi-na-mô Ki-ép có thể nói là đội dày thành tích nhất, họ mặc đồng phục trắng, có ba sọc dọc màu xanh lính thủy ở hai bên mép tay áo và mép quần đùi, và ba sọc như vậy nhưng viền ngang ở mép tất. Còn màu sắc thân thương của tôi... của chúng tôi, thì là đỏ và trắng: áo đỏ, tất đỏ, và quần đùi trắng, — Xpác-tác Mát-xcơ-va!
Gần như — hay là tuyệt đối — không nghĩ ngợi gì cả, tôi gõ như một cái máy nhưng với một cảm giác hơi lạ lùng thế nào đó:

MOSCOW

"Enter", con trỏ nhảy xuống đầu dòng dưới, tôi "Enter" tiếp luôn, trong tiếng la lên (nhưng vui vẻ) khe khẽ (nhưng thất thanh) của Cla-ra.

"Bíp!" — Màn hình phía dưới các bản đồ vụt xóa sạch.

"Rư rư..."

Con trỏ vùn vụt chạy từ trái sang phải, từ trên xuống dưới, loáng cái vẽ xong một cái bảng trên phần màn hình mới xóa, — không có các dòng kẻ, nhưng đúng là cái bảng, vì chữ và số được căn ngay ngắn theo hàng và cột.
Có bốn cột, ô trên cùng mỗi cột đều viết bằng chữ in có gạch chân: "TRAJECTORY HEADING"
Cách ra một hàng, rồi ở dưới là liên tục năm hàng — mỗi hàng bốn ô — chữ số; lại cách ra một hàng, rồi tiếp tục năm hàng chữ số nữa.
Các ô chữ số này đều có định dạng giống nhau: một chữ cái ở đầu — lần lượt theo các hàng từ trên xuống dưới "A", "B", "C", "D", "E", (năm hàng dưới cũng thế) — cách ra một dấu trống, đến ba chữ số, lại cách một dấu trống, lại ba chữ số nữa.
Tất cả các ô đều có chữ số, và chữ số trong một số ô bắt đầu nhấp nháy, — các ô thay phiên nhấp nháy lác đác một cách ngẫu nhiên (dù chắc là phải có quy luật), và hình như chỉ nháy thôi, chứ giá trị trong ô không hề thay đổi...
— Cái gì đây? — Giọng Cla-ra nghe rất là hớn hở.
— Tớ... cũng không biết, có lẽ là quỹ đạo tên lửa, mà có mang đầu đ...

"Bíp!" — Màn hình... tức là cái bảng vụt xóa sạch, rồi hai cái bản đồ liên tục nhấp nháy... thực ra không phải nhấp nháy, mà giống như đang rung lên theo một cách nào đó...

Và có tiếng nước sôi... tức là tiếng cái siêu bắt đầu "huýt còi" lúc nước sôi.
Vừa nhìn màn hình và loáng thoáng suy đoán về cơ chế "rung" bản đồ, tôi vừa nghĩ là ở gần đây có cái siêu đang sôi, còn Cla-ra lúc đi thể thao về... à là lúc đi lấy nước uống vào, đã khép cửa không kín, và tôi cứ nghĩ đến cái siêu tiếp, cho đến lúc chợt hiểu tiếng "nước sôi" này là do máy tính phát ra... tôi lại chờ nó "tu" lên đến chỗ cao nhất, và sẽ kêu tướng lên ở chỗ đấy, cho đến lúc đột ngột xỉu đi theo một cách rất cụt hứng, — tức là có người tắt lửa. Một phác đồ như thế đã tự hình thành trong ý nghĩ, nên theo một phản xạ tự nhiên, đầu tiên là mắt tôi cứ giương dần lên; hết cỡ, thì cằm tôi chầm chậm hất lên; lại hết cỡ tiếp, thì cả người tôi từ từ rướn lên theo; cũng hết cỡ nốt, thì tôi thầm ngân nga trong vòm họng, theo cao độ tiếng "huýt còi"... cho đến lúc tôi nghĩ là tôi đã lên đến nốt "son thăng", — tức là dây "mí", bấm phím thứ tư, trên đàn ghi-ta, là nốt cao nhất mà tôi có thể hát, — thì tôi đột ngột "rũ" cả người xuống, vừa cười vừa thở như ngoi dưới nước lên, và vẫn lắng tai chờ tiếng "huýt còi" kia kết thúc.
Nốt cao nhất trên cây ghi-ta "Stratocaster" sáu mươi của tôi là "đố thăng", tức là dây "mí", bấm phím cuối cùng về phía tay gảy, — đến lúc tôi hình dung là tôi đã bấm vào đấy, rồi đẩy căng dây lên đến hết mức có thể... thì tiếng "huýt còi" vẫn cứ tiếp tục cao lên. Tôi không học thanh nhạc, ước lượng cao độ của tôi (nhất là không có đàn) sẽ không được chuẩn xác lắm, nhưng ngay cả thế thì vẫn có thể khẳng định (dù cũng không phải không có chút phân vân, vì thứ âm thanh này tuy nghe rõ, nhưng đồng thời lại gây ra một cảm giác không tự tin lắm về chính việc "nghe rõ" đó...) là cái tiếng còi này đã vút lên thừa sức "hết đàn", nên tôi khẽ thổi bật hai môi ra nhẹ một cái "p-hù", — đứt dây!
Và đã xuýt cười, một phần tích tắc trước khi có một cảm giác hoảng hốt đã ập đến rất nhanh và tương đối choáng ngợp, — cái này hơi giống như khi trượt xuống một cái cầu trượt tương đối dốc và thật dài, đến nỗi tới giữa chừng, cứ chờ mãi mà vẫn không thấy nó sắp hết. Đang hoảng, thì tôi thấy có một điểm đau nhói ở giữa (bên trong) đầu, rồi cảm giác đau — hình như — không tỏa ra nhưng tăng lên nhanh lắm theo đà âm thanh... loáng nhoáng những ý nghĩ vụt đến một cách hỗn loạn, về tự kỷ ám thị, về giới hạn tần số âm thanh, về tai... rồi có lẽ theo một phản xạ cơ khí vô điều kiện, cuống và sợ, tay tôi quờ ra tìm nút nguồn máy tính.
Nhưng tôi vừa cử động, thì cả cái bàn bỗng nghiêng đi... đúng ra là cả mặt bàn ở phía bên phải bất chợt cứ cao hẳn lên. Tôi định vịn vào ngay để giữ nó lại, thì lại lập tức hình dung ra là mình đang bị ngã... nhưng cảm giác từ phía sau, tức là từ Cla-ra lại vẫn y nguyên, nên tôi lại bụng bảo dạ là đúng là cái mặt bàn đang dâng lên thật... còn chưa kết luận thì có một cái màn đỏ lừ nhưng — hình như — trong suốt kéo vụt qua mắt tôi, gò má bên phải của tôi đột ngột đau dội lên theo một kiểu đau thô tháp và rất tê tái, mà những ý nghĩ nháo nhào lên ngay theo phát đau điếng người ấy thì không hiểu sao lại cứ loanh quanh ở mỗi phía đầu bên trái...

(Còn nữa)

Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 3):
Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 2):
Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 1):
Truyện "LẬP TRÌNH VIÊN" (Phần I — Đầy đủ):