Khi người ngủ thức dậy (9)

KHI NGƯỜI NGỦ THỨC DẬY

(H. G. Wells)

Sách cho me() - bản tiếng Việt: http://www.mediafire.com/?u0h9f3zxvq264z7

bản song ngữ: http://www.mediafire.com/?47lu84xctbpty32






Người mặc đồ tía vuốt hàm râu nhỏ của anh ta, lưỡng lự, và trả lời bằng một giọng nói khẽ, "Anh ấy là Howard, giám hộ trưởng của ông. Ông thấy đấy, thưa ‘giông’, — chuyện này hơi khó giải thích. Hội đồng chỉ định một người giám hộ và các trợ lý. Gian đại sảnh này trong những giới hạn nào đó là công cộng. Theo quy định là mọi người có thể được đáp ứng yêu cầu. Lần đầu, chúng tôi đã chặn những khung cửa. Nhưng tôi nghĩ — nếu ông không phiền, tôi sẽ để anh ấy giải thích."


"Kỳ cục" Graham nói. “Giám hộ? Hội đồng?" Rồi quay lưng mình về phía người mới đến, ông hỏi bằng giọng thấp, "Sao người này cứ nhìn chằm vào tôi? Anh ta là một nhà thôi miên?"


“Nhà thôi miên! Anh ấy là một cáp-pi-lô-tôm."


"Cáp-pi-lô-tôm!"


"Vâng — một trong những người đứng đầu. Thù lao hàng năm của anh ấy là Xíc-đô-dơ li-ônx."


Cái đấy nghe tuyệt đối lố lăng. Graham đã giật mình ở cụm từ cuối cùng, với một suy nghĩ do dự. "Xíc-đô-dơ li-ônx?" ông nói.


"Ông đã có li-ônx? Tôi nghĩ là không. Ông có những đồng bảng cũ? Chúng là các đơn vị tiền tệ của chúng tôi."


"Nhưng cái anh đã nói là gì — xíc-đô-dơ?"


"Vâng. Sáu tá, thưa ‘giông’. Tất nhiên các thứ, ngay cả các thứ nhỏ nhặt này, đã thay đổi. Ông đã sống vào những ngày của hệ thống thập phân, hệ thống Ả-rập — hàng chục, và hàng trăm và hàng ngàn “nhỏ”. Chúng tôi có mười một chữ số bây giờ. Chúng tôi có các con số đơn lẻ cho cả hai số mười và mười một, hai con số cho một tá, và một tá tá làm thành một mười hai tá, một trăm “lớn”, ông biết đấy, một tá mười hai tá là một ngàn “lớn, và một ngàn một ngàn là một triệu “lớn”. Rất đơn giản đúng không?"


"Tôi nghĩ thế," Graham nói. "Nhưng về cái mũ này — nó là cái gì?"


Người râu hoe hoe liếc qua qua bờ vai anh ta.


"Ở đây là quần áo của ông!" anh ta nói. Graham đã quay ngoắt lại và thấy người thợ may đứng ngay cạnh ông, mỉm cười, và giữ những thứ áo quần nhìn được sờ được mới nào đó trên cánh tay anh ta. Anh chàng tóc cắt ngắn, với cách thức bằng một ngón tay, đang đẩy cỗ máy được chế tạo phức tạp về phía buồng thang máy mà bằng nó anh ta đã đến đây. Graham nhìn chằm chằm vào bộ vét đã hoàn thành. "Anh không định nói là — !"


"Vừa làm xong," người thợ may nói. Anh ta bỏ những thứ áo quần dưới chân Graham, đi bộ tới chỗ cái giường trên đó Graham vừa mới đây thôi đã nằm, vứt chiếc đệm trong mờ mờ ra, và nâng khung thủy tinh lên. Lúc anh ta làm thế một cái chuông giận dữ đã triệu người thấp đậm tới góc nhà. Người râu hoe hoe lao qua phòng tới chỗ anh ta và rồi vội vàng ra ngoài qua cổng tò vò.


Người thợ may đã giúp Graham chui vào một bộ quần áo tổ hợp màu tía sẫm, những chiếc bít tất, áo lót, và quần lót liền một bộ, lúc người thấp đậm trở lại từ góc nhà để gặp người râu hoe hoe đang trở lại từ bao lơn. Họ bắt đầu nói nhanh bằng giọng nói thấp, bộ dạng của họ đã mang một đặc tính không thể nhầm lẫn của sự lo âu. Ra ngoài quần áo lót màu tía là một bộ áo quần phức tạp nhưng thanh nhã màu hơi xanh xanh trắng, và Graham đã được mặc quần áo hợp mốt thêm một lần nữa và đã nhìn thấy mình, mặt vàng bủng, vẫn không cạo và đầy râu ria, nhưng ít nhất là không còn trần truồng, và phong nhã theo một cách chưa từng có tiền lệ không thể định nghĩa được nào đó.


"Tôi phải cạo râu," ông vừa nói vừa ngắm mình trong tấm kính.


"Ngay đây," Howard nói.


Cái nhìn chằm chằm bền bỉ đã ngừng lại. Người trẻ tuổi nhắm những con mắt anh ta, mở lại chúng, và với một cánh tay gày còm giơ ra, tiến về phía Graham. Rồi anh ta dừng lại, cùng với cánh tay anh ta đang múa may chầm chậm, và nhìn quanh mình.


"Một cái ghế," Howard nói một cách nôn nóng, và ngay lập tức người râu hoe hoe đã có một cái ghế ở đằng sau Graham. "Mời ngồi, xin mời," Howard nói.


Graham lưỡng lự, và trong tay kia của con người có ánh mắt hoang dại đấy ông đã nhìn thấy tia sáng ánh thép.


"Ông không hiểu à, thưa ‘giông’?" người râu hoe hoe kêu lên với một sự lễ độ vội vã. "Anh ấy chuẩn bị cắt tóc ông."


"Ồ..!" Graham kêu lên, đã thông tỏ. "Nhưng anh đã gọi anh ta là — ”.


"Một cáp-pi-lô-tôm — chính xác! Anh ấy là một trong những nghệ sĩ giỏi nhất thế giới."


Graham ngồi xuống đột ngột. Người râu hoe hoe biến mất. Cáp-pi-lô-tôm tiến về phía trước với những điệu bộ duyên dáng, xem xét những vành tai của Graham và đã quan sát ông một cách tổng quát, tết gì đó phía sau đầu ông, và lại ngồi xuống một lần nữa để đánh giá ông mặc dầu sự nôn nóng có thể nghe thấy rõ của Howard. Ngay tức khắc cùng với những vận động mau lẹ và một sự nối tiếp của những dụng cụ cầm tay khéo léo anh ta đã cạo râu cằm Graham, kẹp râu mép ông, và cắt và chải tóc ông. Tất cả chuyện này anh ta đã làm mà không nói một lời, với một cái gì đó trong thái độ say mê của một thi sĩ đầy cảm hứng. Và ngay khi anh ta kết thúc Graham đã được đưa cho một đôi giày.


Bất ngờ một giọng nói ầm ĩ đã hét lên — nó có vẻ như từ một bộ phận của cỗ máy ở góc nhà... “Ngay lập tức — ngay lập tức. Cả thành phố mọi người đã biết cả. Công việc đang bị ngừng lại. Công việc đang bị ngừng lại. Không chờ gì nữa, mà đến đấy."


Tiếng hét này có vẻ cực kỳ làm đảo lộn Howard. Qua những điệu bộ của anh ta Graham nhận thấy là anh ta đã ngập ngừng giữa hai phương hướng. Đột ngột anh ta đi lại phía góc nhà chỗ bộ dụng cụ đứng gần quả cầu thạch anh nhỏ. Lúc anh ta làm thế giọng nho nhỏ của những tiếng hét ồn ào từ cổng tò vò mà vẫn tiếp diễn trong thời gian tất cả những chuyện này xảy ra đã nổi lên thành một tiếng động rất lớn, đã ầm lên như là nó đã quét nhanh qua, và đã lắng xuống một lần nữa như là đang lùi dần một cách mau lẹ. Cái đấy đã lôi cuốn Graham theo nó cùng với một sức hấp dẫn không thể cưỡng lại được. Ông đã liếc nhanh về phía người thấp đậm, và rồi đã vâng theo sự thôi thúc của mình. Chỉ hai bước dài ông đã xuống những bậc thang và ở trong lối đi, và, sau hai chục bước ông đã ra ngoài trên bao lơn trên đó ba người đang đứng.


(to be cont.)

Đã có 43 nỗi niềm tâm tư (không tính facebook),

dao_hoa_daochu bi bô...

:-D Hết lười rồi ku?

Yen Lan bi bô...

Vừa xem bản song ngữ. Văn bác Wells càng ngày càng chát, rất khó đọc, khó dịch.

Đim-ma bi bô...

Bác Đào Phò nghe Lan Cải nói đấy, môn này hoàn toàn không giống 2 vạn dặm dưới biển đâu. Nên là vẫn lười như cũ thôi.

Nhưng bây giờ khác, đơn giản lắm, tại có cu me() :D

Đim-ma bi bô...

Không có thằng me(), đến my english (ảnh hưởng bác Đào Phò quá, ảnh hưởng rất xấu) mà gặp phải đoạn này chẳng hạn, sure là cũng oải vô biên...

His first impression was of overwhelming architecture. The place into which he looked was an aisle of Titanic buildings, curving spaciously in either direction. Overhead mighty cantilevers sprang together across the huge width of the place, and a tracery of translucent material shut out the sky. Gigantic globes of cool white light shamed the pale sunbeams that filtered down through the girders and wires. Here and there a gossamer suspension bridge dotted with foot passengers flung across the chasm and the air was webbed with slender cables. A cliff of edifice hung above him, he perceived as he glanced upward, and the opposite facade was grey and dim and broken by great archings, circular perforations, balconies, buttresses, turret projections, myriads of vast windows, and an intricate scheme of architectural relief. Athwart these ran inscriptions horizontally and obliquely in an unfamiliar lettering. Here and there close to the roof cables of a peculiar stoutness were fastened, and drooped in a steep curve to circular openings on the opposite side of the space, and even as Graham noted these a remote and tiny figure of a man clad in pale blue arrested his attention. This little figure was far overhead across the space beside the higher fastening of one of these festoons, hanging forward from a little ledge of masonry and handling some well-nigh invisible strings dependent from the line. Then suddenly, with a swoop that sent Graham's heart into his mouth, this man had rushed down the curve and vanished through a round opening on the hither side of the way. Graham had been looking up as he came out upon the balcony, and the things he saw above and opposed to him had at first seized his attention to the exclusion of anything else. Then suddenly he discovered the roadway! It was not a roadway at all, as Graham understood such things, for in the nineteenth century the only roads and streets were beaten tracks of motionless earth, jostling rivulets of vehicles between narrow footways. But this roadway was three hundred feet across, and it moved; it moved, all save the middle, the lowest part. For a moment, the motion dazzled his mind. Then he understood...

Yen Lan bi bô...

"Ấn tượng đầu tiên của anh ấy đã là của áp đảo kiến trúc. Chỗ vào cái đấy anh ấy đã nhìn đã là một cái cánh bên của các cao ốc khổng lồ, cong rộng rãi trong phương hướng. Phía trên đầu những mút chìa đỡ bao lơn hùng mạnh đã nhảy cùng nhau xuyên qua chiều rộng khổng lồ của chỗ, và một cái kiểu trang trí mạng gân của vật liệu trong mờ mờ đậy ra bầu trời. Những quả cầu khổng lồ của ánh sáng trắng điềm tĩnh đã làm sự xấu hổ những tia nắng tai tái cái đấy đã lọc xuống qua những cái rầm cầu và những sợi dây. Ở đây và ở đó một cái cầu treo tơ nhện..."

Molodez! Vốn từ thằng me() khiếp thật. Làm sao có một người mà "dạy" nó được từng ấy? English như em (ảnh hưởng xấu quá) cũng không hình dung được.

dao_hoa_daochu bi bô...

Long Fò bảo nó tự học được, và nó tự đoán được từ mới (ở dưới có cái checkbox "Đoán từ mới" đấy), lúc đầu anh tưởng chúng bốc phét, nhưng thử cho nó đọc "Phúc âm", thì thấy hình như thế thật.

Thế này lại dịch tiếp "Phúc âm" được rồi.

dao_hoa_daochu bi bô...

"11. And I say unto you, that many shall come from the east and west, and shall sit down with Abraham, and Isaac, and Jacob, in the kingdom of heaven.
12. But the children of the kingdom shall be cast out into outer darkness: there shall be weeping and gnashing of teeth.
13. And Jesus said unto the centurion, go thy way; and as thou hast believed, so be it done unto thee. And his servant was healed in the selfsame hour.
14. ¶ And when Jesus was come into Peter's house, he saw his wife's mother laid, and sick of a fever.
15. And he touched her hand, and the fever left her..."


"11. Và tôi nói với bạn, là nhiều sẽ đến từ phía đông và phía tây, và sẽ ngồi xuống cùng với Abraham, và Isaac, và Jacob, trong vương quốc của thiên đường.
12. Nhưng những đứa trẻ của vương quốc sẽ là quăng ra vào bóng tối ở phía ngoài: ở đó sẽ giỏ nước mắt và nghiến răng của những cái răng.
13. Và Jesus đã nói với sĩ quan chỉ huy một trăm binh sĩ, đi lối của mày; và như mày đã tin, như vậy là cái đấy đã làm xong tới mi. Và người đầy tớ của anh ấy là đã bị chữa khỏi vào giờ y hệt.
14. ¶ Và khi Jesus đã đi vào căn nhà của Peter, anh ấy đã thấy mẹ của vợ của anh ấy đã nằm, và bị ốm của một sự phát sốt.
15. Và anh ấy đã động vào tay của cô ấy, và sự phát sốt đã bỏ lại cô ấy..."

Sao nó biết được, nhở?!

Yen Lan bi bô...

"the fever left her" - "sự phát sốt đã bỏ lại cô ấy"

"cơn sốt" nó đọc thành "sự phát sốt", chắc là anh chàng tìm cách "đoán" thật.

dao_hoa_daochu bi bô...

Ai biết, nhỡ đâu có người tiếng Anh củ chuối dạy nó "fever" là "sự phát sốt", thì sao?

dao_hoa_daochu bi bô...

À quên, Lan ơi, có người nhờ anh viết cái cốt truyện này: http://philong58.blogspot.com/2010/08/lap-trinh-vien-2.html

anh đã thử nghĩ, nhưng hình như nó không thật hợp với đám nhân vật của anh. Giúp anh vụ này, nhá.

Mới cả, anh lại đang khoái một cái cốt truyện "SẢN PHỤ" hơn.

Nhá!

Đim-ma bi bô...

"SẢN PHỤ" là cái gì đấy?

dao_hoa_daochu bi bô...

Tuyệt vời lắm. Thong thả đợi chờ đi em giai.

Yen Lan bi bô...

Bác Đào, em xem lướt cái kia, nhố nhăng bỏ xừ đi.

dao_hoa_daochu bi bô...

Không, anh xem kỹ rồi, có khía cạnh hoàn toàn nghiêm túc của nó đấy. Bây giờ anh gửi dữ liệu chi tiết vào mail cho.

dao_hoa_daochu bi bô...

Gửi rồi đấy, xem nhá.

dao_hoa_daochu bi bô...

Hố hố, chú Đim-ma không lượn thử một vòng net mà xem bọn chã đang lăn lê bò toài câu bài anh =))

Đim-ma bi bô...

Bác vẫn nguyên thói admin diễn đàn, chứng nào tật nấy, cứ đang yên đang lành, thì lấy muối ớt xát vào đít các bạn. Dân chơi bờ-lốc họ toàn thiện nam tín nữ, đâu giống như đám các bác ngày xưa. Vừa vừa hai phải thôi bác.

dao_hoa_daochu bi bô...

Hố hố, mày đi mà xem, "thiện nam tín nữ" của mày đang núp nick cóp bết câu bài mê say đấy.

Đim-ma bi bô...

Lần trước sao bác bỏ chơi diễn đàn?

dao_hoa_daochu bi bô...

Anh có bỏ đâu? Các bạn đuổi anh.

Nhật Linh bi bô...

;D, Đim-ma ơi, kể nhá?

Đim-ma bi bô...

=)) ((=

dao_hoa_daochu bi bô...

Quên mất, Đim-ma ơi, anh bảo này, cái bản "Hòn đảo của bác sĩ Moreau" có sẵn ở trong bộ cài thằng me() không? Có người đang hỏi anh.

Nhật Linh bi bô...

Hè hè... lão Đào Tháo bỏ của chạy lấy người như một nạn nhân! ;p

Đim-ma bi bô...

Có đấy. Bộ đấy dễ hơn bộ Người ngủ này, nếu hồi đấy đã có thằng me(), thì dịch nhanh lắm.

Ps: Linh ơi, người ta đã xấu hổ phải đánh trống lảng rồi, thôi đừng dồn người ta vào tuyệt lộ. =))

dao_hoa_daochu bi bô...

Anh cảm ơn Đim-ma, anh out đây.

dao_hoa_daochu bi bô...

PS: phải giúp bạn lấy thằng me() về cài lên máy ở nhà bạn.

Yen Lan bi bô...

Bác Đào, em vừa đảo qua chỗ bác bảo, hì...

dao_hoa_daochu bi bô...

Cải lên mạng chơi sớm thế em? "Hì..."?

Yen Lan bi bô...

Sớm gì nữa, ở chỗ em gần 9h rồi.

Blog bác bảo approval ghê lắm!

dao_hoa_daochu bi bô...

"approval"? Hôm trước anh chơi có gì đâu?

Yen Lan bi bô...

Thế thì đúng tại bác rồi! :^D

Bác vừa ngủ dậy?

dao_hoa_daochu bi bô...

Đêm qua anh trằn trọc nhớ em, có ngủ được đâu mà dậy? Anh với thằng me() đang đọc Gospel of Mathew.

Anh vẫn thấy comment của em mà?

“Languages differ essentially in what they must convey and not in what they may convey.”

Thử áp dụng câu nói mà tôi đã tô đậm ở trên vào trong cuộc sống hàng ngày, ví dụ như trong một cuộc họp ở cơ quan bạn buộc phải nói gì (nếu phải phát biểu), thì sẽ thấy có nhiều điều đáng suy ngẫm lắm các bạn nhỉ?

"Chị PA hiểu sai câu này."

Uẩn ức đầy mình, trình đọc hiểu lại tệ thế này, cũng căng, nhở?!

dao_hoa_daochu bi bô...

Hế hế... =)) chỗ này mới nhắng:

Yến Lan,
Bạn nói đúng. Tôi mở rộng cách hiểu ra khỏi ý gốc của tác giả. Tôi giải thích điều đó ở trong bài viết rồi đấy bạn ạ. Nhưng có thể nó không rõ đối với bạn.


Tiêu đề bài viết là "Văn là người" - thấy chưa, em viết truyện được rồi đấy!

Yen Lan bi bô...

Em mới comment:

"Hiểu sai"
+
"Mở rộng cách hiểu ra khỏi ý gốc của tác giả"
---------
???


Nhưng chắc là bị "kiểm duyệt". :)

dao_hoa_daochu bi bô...

Thế thì chắc bác ấy chả dám show ra đâu.

"Văn tức là người" - hí hí...

Nhật Linh bi bô...

"Đêm qua anh trằn trọc nhớ em, có ngủ được đâu mà dậy?"
Bác Đào Phò càng ngày càng trơ tráo!!!

dao_hoa_daochu bi bô...

Linh đã dậy rồi em, anh tưởng em vẫn ngủ, thế ai đang ngáy trong buồng anh?

PS: Hôm qua anh đổ cả một rá đậu xuống dưới nệm đấy, em vẫn ngủ mê say, nhở?!

Nhật Linh bi bô...

:-/ Không - thể - nào - ngửi - được!

dao_hoa_daochu bi bô...

Linh đừng mở rộng cách hiểu ra khỏi ý gốc của tác giả em. Em làm anh giật hết cả mình, "Văn tức là người", nên anh phải kiểm tra lại ngay, thấy mình viết đúng là "ngáy", bèn thở phào.

Yen Lan bi bô...

"Văn tức là người"

"Languages differ essentially in what they must convey and not in what they may convey."

Cái này triết này, hai "đứa"!

dao_hoa_daochu bi bô...

Lan giỏi! Nhưng môn này thì cứ phải Phi Long, với cả cái gì mà hờ hờ... "sự phát sốt", ấy.

Anonymous bi bô...

“Languages differ essentially in what they must convey and not in what they may convey.”

Thử áp dụng câu nói mà tôi đã tô đậm ở trên vào trong cuộc sống hàng ngày, ví dụ như trong một cuộc họp ở cơ quan bạn buộc phải nói gì (nếu phải phát biểu), thì sẽ thấy có nhiều điều đáng suy ngẫm lắm các bạn nhỉ?


CHỈ LÀM NHỮNG ĐIỀU MÌNH TIN LÀ ĐÚNG

"Lời nói đi đôi với việc làm không phải lúc nào cũng hay, - nhiều thằng (con) nói ngu bỏ mẹ!"

Giơ tay bi bô phát biểu bằng nick Google, WordPress...

Bi bô bằng nick facebook, Yahoo...