31
Jan

Chuyện cười (13)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUYỆN CƯỜI (Tập 13) Hai người Ai-len câu cá. Một người giật lên một cái chai, trong chai có một vị thần, vị thần hứa thả ra sẽ cho một điều ước. — Hãy biến cả cái hồ này thành bia! — Anh hớn hở. Thần hô "Biến!", lập tức hồ biến thành bia. Anh mừng rỡ bảo bạn: — Thế nào, hoành tráng chứ? Người kia tần ngần: — Chết cha, bây giờ phải đái vào thuyền à?! o0o "Mịa... Chuyện của Đim-ma buồn cười x tả!.." Một chàng đang ngồi trong nhà thì nghe có tiếng gõ cửa. Chàng mở cửa và nhìn thấy một con ốc sên ở bên ngưỡng cửa. Chàng làu bàu, nhặt con ốc lên và lấy đà, lấy hết sức ném nó đi thật xa. Ba năm sau, chàng đang ngồi trong nhà thì nghe có tiếng gõ cửa. Chàng mở cửa và thấy con ốc sên. Con ốc sên gắt: — Làm như thế là nghĩa thế đ' nào?! o0o Một chàng bước vào một quán ba, mang theo một con cá sấu, và vui vẻ thông báo với những người khách quen: — Cá cược đê cá cược đê! Em sẽ mở miệng con cá sấu này và cho chim vào, để nó ngậm miệng lại trong một phút, rồi lại mở miệng nó, và lấy chim ra, mà không hề bị làm sao cả. Nếu em làm được đúng như thế, các bác mỗi người sẽ nợ em một vại bia. Tất cả đều đồng ý. Chàng tụt quần xuống, và cho chim vào mồm con cá sấu. Con...

27
Jan

Chuyện cười (9)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUYỆN CƯỜI (Tập 09) Một đôi thiện nam tín nữ đi tuần trăng mật và cuối cùng cũng được cởi quần áo trước mặt nhau. Người chồng cởi giày và tất ra, và những ngón chân của anh đều bị cong queo và có màu đỏ nhợt nhạt thiếu tự nhiên. — Chân anh làm sao vậy?! — Vợ giật mình, hỏi. — Hồi bé anh bị một bệnh, gọi là bệnh "ngón xinh". — Ý anh là... không phải bại liệt đấy chứ?! — Không, là "ngón xinh", nó chỉ ảnh hưởng đến ngón chân. Người chồng cởi quần dài, để lộ hai đầu gối tong teo và mất cân đối. — Đầu gối anh... thì sao vậy?! — Ờ... cũng là hồi bé, anh bị một bệnh, gọi là bệnh "gối duyên". — Ý anh là... đúng là không phải bại liệt đấy chứ?! — Không, là "gối duyên", nó chỉ ảnh hưởng đến đầu gối. Người chồng sắp sửa tụt quần đùi, thì người vợ thở hổn hển: — Đừng bảo em là hồi bé anh bị... gọi là bệnh "chim điệu"! o0o Một nhà thôi miên nổi tiếng biểu diễn tại một trung tâm an dưỡng dành cho người cao tuổi. Ông tuyên bố: — Hôm nay tôi sẽ đưa các vị vào một trạng thái xuất thần; tôi sẽ thôi miên tất tần tật mọi người, bất cứ ai đang có mặt ở trong đại sảnh này. Mọi người đều bị kích động và hồi hộp. Nhà thôi miên rút từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ bỏ túi cổ, lấp...

25
Jan

Hão! Hão!

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Con dâu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (Nói Tiếng Việt không chuẩn, làm Phát thanh viên Thời Sự, - Đài Truyền hình Trung Ương) Cái này không phải "Hão!", mà là "BỐ ĐỜI!" Chiều chiều mình vẫn hay ngồi ở cửa sổ tầng 12 trông ra Thành phố, hai chữ Hảo! Hảo! của hãng mì tôm to đùng vẫn thường đập vào mắt. Nhìn mãi chữ nhòe đi, bỗng hiện ra hai chữ “Hão! Hão!” nhảy lên nhảy xuống lúc la lúc lắc rất tức cười. Tự nhiên các gương mặt hão hão của giới nghệ sĩ chân dài bỗng hiện ra nhấp nha nhấp nháy lúng la lúng liếng, vui lắm. Hão cũng có năm bảy đường, ở đây chỉ muốn nói về cái hão của sự háo danh của mấy em chân dài nghệ… sĩ diện mà thôi. Mấy em này vui cực, mỗi em một kiểu hão mười phân vẹn mười một, hi hi. Đường lập danh bằng mồ hôi nước mắt của chính mình thì xa vạn dặm, trong khi các em thuộc trường phái mì ăn liền, tài chỉ một mẩu danh muốn cả mớ, danh này chưa kịp lập đã muốn vơ ngay danh khác, một tài chưa xong đã muốn thiên hạ xuýt xoa nghệ sĩ đa tài, thành ra mới có lắm chuyện oái oăm cười ra nước mắt. Danh kém tiền ít lại học làm sang chơi trò chảnh. Nàng A hát hỏng chẳng ra sao, một thời véo von được hơn chục lần, lần nào cũng bị huýt sáo la ó. Bây giờ không ai mời hát nữa, ai hỏi thì thở vô thở ra, nói nhạc Việt bây giờ kém quá không...

25
Jan

Công dân tiêu biểu hay tội phạm lọt lưới may mắn?

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Nguyễn Quảng Theo Vnn   Ảnh bên: Tài xế Hồ Kim Hậu được vinh danh là công dân tiêu biểu tỉnh Đồng Nai năm 2013. Ảnh Tuổi trẻ. Trong số đông những người vinh danh anh Hậu, không bao giờ có chị, người phụ nữ đi xe máy may mắn thoát tai nạn. Sáng nay tôi mới đọc được tin, anh tài xế Hồ Kim Hậu, lái xe chở bia, được vinh danh là công dân tiểu biểu của Đồng Nai!!! Tôi tưởng nghe nhầm, thật không tin ở mắt mình nữa, vì theo tôi, anh thoát đi tù đã là rất may mắn cho anh… Đầu tiên, anh thanh minh lý do xe lật ở quãng cua là do tránh một xe du lịch đi ẩu, nhưng ở Việt Nam, đầy rẫy các xe đi ẩu, và nếu là lái xe, anh phải tính toán được việc đó để bảo đảm tốc độ, thế nhưng, có một camera đã ghi lại được, hoàn toàn không có xe đi láo nào, không hề có ai tránh ai hết. Thì anh quay sang nói “xe mất phanh” và bất kì một lái xe chuyên nghiệp nào ở Việt Nam cũng nhận ra xe anh hoàn toàn không mất phanh, anh vẫn đạp phanh và dừng lại ở xa như bình thường. Anh cũng trả lời phỏng vấn, nói anh chạy tốc độ 40km/h, nhưng với lực li tâm khá lớn văng tới 90% bia sang tới tận lề đường bên kia, tốc độ xe của anh lúc đó không thể dưới 70km/h. Xem clip lúc bia bị đổ, thì anh chạy nhanh ở quãng cua hơn cả...

22
Jan

Chuyện cười (6)

3 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUYỆN CƯỜI (Tập 06) Lúc 13 tuổi, tôi hy vọng đến một ngày tôi sẽ có một cô bạn gái vú to. Lúc 16 tuổi tôi đã có một cô bạn gái vú to, nhưng cô ấy lại ít đắm say, nên tôi đã quyết định tôi cần một cô gái nhiều đắm say. Trong trường đại học tôi đã hẹn hò một cô gái nhiều đắm say, nhưng cô ấy lại đắm say quá. Tình yêu đã giống như phim tình cảm hô-li-út, luôn đầy nước mắt, và nữ nhân vật chính luôn có xu hướng tự tử vì tình. Nên tôi đã quyết định tôi cần một cô gái vững vàng. Lúc 25 tuổi tôi đã tìm được một cô gái rất vững vàng, nhưng cô ấy lại nhạt nhẽo. Mọi thứ ở cô hoàn toàn có thể đoán trước được, và chưa bao giờ cô bị kích động về bất cứ chuyện gì. Cuộc sống trở nên rất trì độn đến nỗi tôi đã quyết định là tôi cần một cô gái kích động một chút. Lúc 28 tuổi tôi đã tìm được một cô gái kích động, nhưng tôi không thể duy trì quan hệ với cô. Cô luôn nhảy từ thứ này sang thứ khác, không bao giờ dừng lại đủ lâu ở bất cứ thứ gì. Cô làm mọi thứ mạnh mẽ đến mất trí và làm tôi khốn khổ hơn là hạnh phúc. Cô đã là niềm vui tột cùng vào lúc ban đầu và rất mạnh mẽ, nhưng lại vô phương hướng. Nên tôi đã quyết định tìm một cô gái có một hoài bão thật sự nào đó...

20
Jan

Chuyện cười (4)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUYỆN CƯỜI (Tập 04) Một sĩ quan cảnh sát huấn luyện ba nữ học viên từ học viện cảnh sát, — những nhà thám tử tương lai. Để kiểm tra các kỹ năng của họ trong việc nhận dạng nghi phạm, anh cho một cô xem một bức ảnh trong 5 giây rồi cất đi. — Đây là nghi phạm, cô sẽ nhận ra người này bằng cách nào? — Đơn giản thôi, tôi sẽ tóm được hắn ngay vì hắn chỉ có một mắt. — Ờ... — Viên sĩ quan ngỡ ngàng... — Nhưng... đây là ảnh chụp nghiêng! Hơi bối rối vì câu trả lời lố bịch này, anh cho cô thứ hai xem bức hình trong 5 giây. — Đây là nghi phạm, cô làm thế nào nhận ra người này? — Ha! — Cô gái cười rúc rích, búng một lọn tóc. — Tóm y dễ thôi vì y chỉ có một vành tai...

19
Jan

Lập Trình Viên II (61)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

— Còn hơn cả đơn giản! — Y nâng bàn tay phải lên quá vai, ngón trỏ chỉ hơi chênh chếch từ trên xuống, về phía mảnh giấy trong tay tôi, nhấn nhấn theo từng từ được nói ra rất thong thả và đều rõ trọng âm. — Trò...ò chơ...ơi đầ...ầu tiê...ên ở...ở tro...ong da...anh sá...ách là "Mê...ê cu...ung Ghê...ê-ra...a-xi...i-mố...ốp"! * *     * "Cộc cộc... cộc cộc cộc" — Vào đi! — Tôi uể oải đáp theo phản xạ có điều kiện. — Chào! — ... — Cậu biến đi đâu vậy? — Hả?!... — Đã mấy ngày không thấy cậu ở trường, có bị ốm không... — A... à không không... - Киллер? (Giết người à?) - Круче, хакер! (Ngầu hơn, hách-cơ!) "НЕ ЗАБУДY МАТЬ" (I WILL NOT FORGET MOTHER) "НЕ ЗАБУДY MOTHER-BOARD РОДНУЮ" (I WILL NOT FORGET DEAR MOTHER-BOARD) Và tôi biết được là phản xạ có điều kiện có khi sẽ rất không tốt, — tôi đang cởi trần trùng trục, ngay thắt lưng và cúc quần cũng đang cởi, phéc-mơ-tuya thậm chí kéo ra quá nửa, cho khỏi bó bụng trong tư thế nửa nằm nửa ngồi ở trên giường... Vội vàng nhổm dậy, lại định ngồi xuống ngay, rồi lại thôi, tôi vừa hấp tấp cài quần, vừa lúng ba búng búng: — Tớ... chỉ... tớ có vài việc đang phải làm dở. — Dồn nhanh những thứ giấy má đang bừa bộn đầy giường cho gọn vào một góc, tôi vỗ...

17
Jan

Một NHÂN DÂN lớn

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Ngày 11/1/2014 tròn 100 ngày mất của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Từ lúc ông mất, tới hôm nay, ngày nào cũng thế, mưa hay nắng, thậm chí là những ngày bão lũ, từ sáng đến tối mịt, từng dòng người và xe vẫn lặng lẽ tới Vũng Chùa viếng mộ Người. Làm thế nào, một con người như Đại tướng, nghỉ công việc, rời bỏ chức vụ gần 40 năm, mà khi ông mất đi, ông vẫn kéo hàng triệu con tim về mình, như sóng cuộn? Làm thế nào, một con người như Đại tướng, vắng mặt trên chính trường mấy thập niên, không mấy xuất hiện trên báo chí, nhưng lòng người Việt, mà không chỉ là người Việt, cả hàng triệu người nước ngoài vẫn luôn nhớ đến ông, và khi ông mất, hình bóng, chân dung, phẩm chất, nhân cách ông vẫn lừng lững như thế, không thay đổi, làm chuyển động cả một dân tộc, chuyển động ý thức của nhiều thế hệ? Dân tộc gọi ông với danh xưng rất giản dị: Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Thế giới ngưỡng mộ gọi ông là Tướng Giáp-Naponeong Đỏ. Nhân cách của ông lúc sống vẫn ở vị trí cao nhất, lúc mất đi,nhân cách ấy vẫn thế, vẫn ở vị trí cao nhất, cho mọi người nhìn lên, ngưỡng mộ. Tôi đã ra khu mộ của ông hàng chục lần và lần nào cũng như lần nào, nườm nượp người và xe nối chân nhau viếng mộ ông. Lâu lắm rồi, dân tộc mới có một khoảnh khắc đứng bên nhau trong đám tang ông, đứng bên nhau...

16
Jan

Chuyện cười (02)

18 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUYỆN CƯỜI (Tập 02) Download "Tập 01" [sách cho me()], bản đầy đủ ở đây: http://www.megaupload.com/?d=FSTEGEYS (Xem thêm hướng dẫn sử dụng ở đây: http://philong58.blogspot.com/2010/08/lac-giua-am-dieu-hanh.html ) Đọc "Chuyện cười (Tập 01)" luôn trên blog (cũng đầy đủ): http://philong58.blogspot.com/2010/06/chuyen-tieu-lam.html Giờ học lịch sử. Cô giáo hỏi: — Các em, ai có thể gọi tên vị tướng soái, mà đã làm được những việc vĩ đại? Pê-chi-a: — Ku-tu-dốp. — Thế Ku-tu-dốp đã làm gì? — Ông dâng Mát-xcơ-va cho bọn Pháp, chờ đợi cho băng giá đánh chúng, rồi đuổi chúng đi. — Cừ lắm, năm điểm. Còn ai nữa? Mi-sa: — Giu-kốp. — Thế Giu-kốp đã làm gì? — Ông để cho bọn Đức đến gần Mát-xcơ-va, chờ đợi cho băng giá đánh chúng, rồi đuổi chúng đi. — Giỏi lắm, năm điểm. Còn ai nữa? Vô-va: — I-a-xơ A-ra-phát. — Thế I-a-xơ A-ra-phát đã làm gì? — Ông dâng Pa-lét-xtin cho bọn Do Thái, và bây giờ đang chờ đợi cho băng giá...

14
Jan

Tướng Ka-lát-snhi-kốp gửi Giáo Chủ toàn Nga

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Gửi Đức Giáo Chủ Mát-xcơ-va và Toàn Nga Ki-rin Thưa Cha rất thánh! Con đã dành nhiều năm cho công việc thiết kế. Tính vào phần việc của con có hơn 150 mẫu súng, được chế tạo ra với một mục đích duy nhất — đảm bảo một sự bảo vệ đáng tin cậy cho Tổ Quốc chống lại những sự xâm phạm của kẻ thù. Không ai có thể làm con thay đổi được quan điểm đối với đạo lý dân gian "hãy giữ thuốc súng cho khô" và "hãy chuẩn bị xe trượt tuyết vào mùa hè", bởi vì con đã được biết rất rõ, thuốc súng của chúng ta và xe trượt của chúng ta là như thế nào trong những năm hai mươi, những năm ba mươi, rồi sau đó là ngay trước cuộc Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại. Con là một người lính đã bị số phận thử thách vào năm 1941, ngay trong những tháng đầu tiên của cuộc chiến tranh kinh khủng và đầy tai họa đối với dân ta. Ơn Chúa, con đã sống sót, dù bị bầm dập và thương tích, những vết thương mà đã suốt 70 năm luôn nhắc người ta phải nhớ đến chúng. Vâng, thân thể phải chịu đau, nhưng nỗi đau thân thể chẳng là gì cả so với những vết thương lòng, mà chúng con nhận được trong cuộc đời. Vết thương lòng năm 1941 của con không để cho con được yên cả đêm lẫn ngày. Sao lại thế được, một cường quốc như thế, một nền công nghiệp quốc phòng hùng hậu như thế, một trường phái thiết kế giỏi như thế, bao nhiêu...

13
Jan

Chạng Vạng (1)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHẠNG VẠNG Trong nhà MinhCQ có một con chuột to bự và vô cùng khôn ngoan. Nó chạy lung tung, phá phách khắp mọi chỗ, và không làm sao mà có thể điều trị được nó. Nó làm cho MinhCQ bị khó chịu không biết chừng nào mà kể. Một hôm MinhCQ đành vác mặt bị xị đến nhà Phi Long: — Cho anh mượn con Hừng Đông của chú ít hôm! Hừng Đông là tên con mèo quý của Phi Long, con này có bộ lông giống như màu lông sư tử, là mèo cái, nhưng thân thể lại cơ bắp săn chắc y như mèo đực. — Bác cứ đem hẳn về cũng được! — Phi Long quý mèo lắm, nhưng nếu phải chọn giữa mèo và MinhCQ... nên đành nói cứng. — A, mà bác chờ em tí. Nói đoạn vội vào bếp lục lọi, một lúc khuân ra một thùng thịt hộp "Vạn Lý Trường Thành" to, dặn dò cẩn thận cách bón thịt hộp kho tàu cho Hừng Đông ăn, rồi mới ngậm ngùi chia tay nhau. Hừng Đông mặc dù cơ bắp săn chắc y như mèo đực, nhưng chạy thế nào lại chậm hẳn hơn con chuột nhà MinhCQ. MinhCQ ngồi xem hai con đuổi nhau — khiến nhà cửa càng bừa bộn, gấp đôi — được mấy hôm thì nản, đem Hừng Đông trả lại Phi Long. Những tưởng một đi không trở lại, bỗng đâu châu về Hợp Phố, Phi Long mừng thiếu chút rơi lệ, may mà nhịn được, lại còn gắng gỏi thể hiện mình là một người sống có trách nhiệm: Read more...

09
Jan

Ai sẽ điều tra Phạm Quý Ngọ?

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Chiều ngày 8/1/2014, Hội đồng xét xử sơ thẩm vụ án Dương Tự Trọng và đồng bọn tổ chức Dương Chí Dũng trốn ra nước ngoài đã quyết định khởi tố vụ án về “cố ý làm lộ bí mật nhà nước” theo Điều 263 Bộ luật Hình sự, căn cứ vào lời khai của Dương Chí Dũng và Vũ Tiến Sơn tại phiên tòa, tài liệu có trong hồ sơ vụ án và trao cho Viện Kiểm sát nhân dân Thành phố Hà nội giải quyết theo thẩm quyền. Mặc dù BCT đã nhất trí không có vùng cấm vụ Dương Chí Dũng, song công tác điều tra đã bộc lộ nhiều cản trở do tính chất cực kỳ nghiêm trọng của vụ việc. Nếu chứng minh được tướng Ngọ cầm 1,6 triệu đô như ông Dũng khai thì chắc chắn tướng Ngọ sẽ đối mặt với mức án tử hình và đây là lần đầu tiên VN tử hình một Ủy viên Trung Ương. Ngay từ đầu, Cơ quan An ninh Bộ Công an đã “bó tay” không thể điều tra ra nổi người dích tin mặc dù ông Dũng khai rất rõ trước tòa rằng người điện thoại dích tin chính là tướng Ngọ và có đưa cho đ/c này tổng cộng 1,6 triệu đô. Về mặt nghiệp vụ, ngành Công an có thừa “võ” để làm án. Vấn đề là ai sẽ làm mà thôi. Ở Việt Nam có nhiều loại cơ quan điều tra, trong đó có Cơ quan điều tra của Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao, Cơ quan cảnh sát điều tra và Cơ quan An ninh điều tra các cấp thuộc lực lượng Công an Nhân dân. Do việc tiết lộ bí mật nhà nước...

08
Jan

Lời khai của Dương Chí Dũng về người "mật báo" (Video)

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tối nay mấy ông bạn hàng xóm tự nhiên tụ tập đông đủ ở nhà mình và đòi khao. Khao gì? Chả là mình từ ngay khi xử Dương Chí Dũng đã nói ngay người báo tin cho Dũng bỏ trốn là một vị Thứ trưởng công an. Nhiều khả năng đó là ông Phạm Quý Ngọ. Mình chả có quan hệ gì với mấy ông điều tra viên bên Bộ Công an hay Viện kiểm sát tối cao nhưng bằng con mắt “nhà nghề” mình khẳng định ngay chỉ có ông này. Phải là một người có chức vị, có trách nhiệm, mới có được thông tin tối mật như thế này, chứ một anh cấp úy hay cấp tá làng nhàng thì không thể và không dám lộ bem như thế này Dương Chí Dũng gọi ông này là “anh” với sự kính trọng và vì nể càng khẳng định đó chỉ có thể là một vị chức sắc cao trong Ban chuyên án. Nhưng thật không ngờ, ông này đã đổi tin báo tuyệt mật đó bằng cái giá nửa triệu đô thì thật chả còn “tình nghĩa” gì với đàn em cả. Nửa triệu đô lấy ở đâu ra mà dễ thế, mà nhanh thế? Dương Chí Dũng khai vay của ông A một trăm, bà B một trăm của anh lái xe một tỉ, có sẵn một trăm... nghe cứ như một trăm ngàn Việt Nam đồng ấy. Sao mà có nhiều người bạn giầu có và tốt bụng thế không biết? Trong ngành hàng hải có “tục lệ” môi giới khi mua bán tàu cũ. Qua công ty môi giới người ta có thể mua rẻ bán đắt một chiếc tàu cũ ở một đại dương xa lắc xa lơ...

03
Jan

10 phát ngôn ấn tượng nhất năm 2013

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Giang hồ mạng bình chọn theo tiêu chí buồn cười, — những ai nói dù tử tế hay mất dạy mà buồn cười đều được giới giang hồ mạng đưa vào bình chọn. 1. “Tôi khai trình độ cấp 3 và đại học chứ không khai có bằng cấp vì mình đã học nhưng chưa thi tốt nghiệp. Như vậy không thể gọi là khai thiếu trung thực.” — (Lý luận của PGĐ Sở Văn Hóa tỉnh Bạc Liêu sau khi bị lật tẩy vụ khai gian bằng cấp). 2. “Ơn Đảng, ơn chính phủ, tôi đã được trở về nhà.” — (Câu nói đậm chất Bắc Triều Tiên của anh Nguyễn Thanh Chấn sau án oan sai 10 năm). 3. Có lẽ vì thế mà Đại sứ Việt Nam tại Triều Tiên Lê Quảng Ba đã nói: “Bao giờ ta có thể làm được như họ?” chăng? 3.1 Và để khẳng định năng lực qua vụ Nguyễn Thanh Chấn, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội Nguyễn Đình Quyền trả lời phỏng vấn báo chí: “Cơ quan điều tra Việt Nam được coi là một trong những cơ quan giỏi nhất thế giới.” 4. “Vì đại cục, không thể xử phạt tham nhũng. Nhưng sẽ xử phạt nghiêm khắc người tố cáo tham nhũng.” — (Câu phát biểu có thể giúp Lý Quang Thái – GĐ Sở LĐ-TB-XH tỉnh Hà Giang được lưu danh thiên cổ). 5. “Dân không thờ sai ai bao giờ.” — (Lời nhận xét của nhà sử học Dương Trung Quốc khi chứng kiến hàng ngàn người đổ về ngôi nhà số 30 Hoàng Diệu). 6. “Tôi nói thật tâm. Tôi không...

02
Jan

Tổng tập Chuyện cười "Phi Long và đồng đội"

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

A-đam và E-va đang nô đùa trong vườn địa đàng, thì Chúa Trời gọi: — Lũ trẻ của ta, ta có hai món quà cho các con, nhưng các con phải tự quyết định ai sẽ nhận quà nào... Món quà đầu tiên: đái đứng... A-đam lập tức hét ầm lên, nhảy nhót, thậm chí cộc cả đầu vào thân cây, quả quyết là mình vô cùng khát khao, thậm chí cả cuộc đời đã luôn ước mơ được đái đứng. E-va thấy ước vọng quá thế, bèn nhường bạn. Thế là A-đam chạy lung tung khắp vườn, vui mừng, hoan hỉ, nhảy nhót, la hét, và... tè lên tất cả mọi thứ! Lên cây, lên những bông hoa, lên từng con sâu, và đơn giản là lên mặt đất. E-va vẫn ngoan ngoãn đứng bên cạnh Chúa Trời... Và họ cùng im lặng nhìn cảnh tượng điên rồ kia... Rồi E-va nhỏ nhẻ: — Cha của con, vậy còn món quà thứ hai thì là?.. — Não, E-va... Não..! — Cảm ơn ch... — Nhưng... ta buộc phải cho nốt A-đam bộ não, nếu không nó sẽ bôi bẩn tất cả mọi thứ ở đây. o0o Một nhà thôi miên nổi tiếng biểu diễn tại một trung tâm an dưỡng dành cho người cao tuổi. Ông tuyên bố: — Hôm nay tôi sẽ đưa các vị vào một trạng thái xuất thần; tôi sẽ thôi miên tất tần tật, mọi người, bất cứ ai đang có mặt ở trong đại sảnh này. Mọi người đều bị kích động và hồi hộp. Nhà thôi miên rút từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ bỏ túi cổ, lấp lánh tuyệt đẹp. — Bây giờ...