Showing posts with label Hý Viện. Show all posts
Showing posts with label Hý Viện. Show all posts

Gái học Yếu Luận: Gái Mạng nhập môn

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


GÁI MẠNG NHẬP MÔN

Cùng với sự phát triển như vũ bão của In tờ nét, một thuật ngữ "Gái mạng" đã được Hiệp hội Khoa học Thăng Long, đứng đầu là Giáo sư Anh Vũ, đề xuất lần đầu tiên vào tháng 3 năm 2001.

Vậy Gái mạng là gì?

Từ điển Bách Khoa Dâm dục học Thăng Long, do Tiến sĩ Killer chủ biên, trang 220 dòng số 10, có viết:

"Gái mạng là một thuật ngữ nhằm mô tả những đối tượng thuộc giống cái, có nhan sắc dưới mức trung bình theo tiêu chuẩn Mỹ học Việt nam TCVN 8205, có thời gian vào mạng trung bình lớn hơn 6 giờ/ngày."

Căn cứ vào định nghĩa đã nêu trong Từ điển, chúng ta thấy rằng không thể xếp Thị Nở, một nhân vật kinh điển trong tác phẩm của nhà văn Nam Cao vào tập hợp Gái mạng, mặc dù xét về hình thức, Thị rất giống với gái mạng mà chúng ta vẫn thường hay gặp trên Thăng Long. Cũng có một số nhà nghiên cứu cho rằng, nếu Internet ra đời sớm 50 năm thì rất có thể khi đó nhà văn Nam Cao không cần phải miêu tả Thị Nở; ông chỉ cần dùng một câu: "Thị có sắc đẹp của một gái mạng điển hình" là có thể lột tả hoàn toàn hình thức của Thị Nở.

Bất kỳ một nhà nghiên cứu nào cũng cần phải nắm vững những thuật ngữ cơ bản trước khi có thể bắt tay vào nghiên cứu. Gái mạng học cũng không phải là ngoại lệ. Dưới đây, chúng tôi xin cung cấp một vài thuật ngữ hết sức thiết yếu dành cho các bạn trẻ mới lần đầu tiên bước chân vào lĩnh vực khoa học mới mẻ và đầy hứa hẹn này.

"Đong giai": Là một thuật ngữ rất cơ bản trong lĩnh vực Gái mạng học. Thậm chí có thể nói thuật ngữ này xuất hiện gần như đồng thời với thuật ngữ "Gái mạng". Lý do của sự xuất hiện này, không cần nói thì ai cũng biết: Mục đích của gái vào mạng là để đong giai. Cả cuộc đời gái, toàn bộ những chi phí đầu tư rốt cục lại cũng chỉ để phục vụ một mục đích duy nhất: Kiếm một tấm chồng. Bởi vậy, không có gì lạ nếu chúng ta kết luận mục đích của gái mạng là đong giai.
Để cho các bạn trẻ có tư duy bã đậu trong diễn đàn có thể hiểu được vấn đề, chúng tôi xin đưa ra một trực quan sinh động như sau:

Thế nào là một thằng LU-DƠ?

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

THẾ NÀO LÀ MỘT THẰNG LU-DƠ?
(Lu-dơ: "loser" — kẻ thua cuộc, thất bại,..)

Sáng nay, khi anh bỏ con áo vest của Dolce & Gabbana $7500 mua ở Pháp ra để ngồi xuống nhâm nhi ly capuchino nhạt thoẹt ở Park Hyatt, thì một con bò, anh đã quen từ lâu gọi điện cho anh, và sau khi chào hỏi vớ vẩn mấy câu cho tốn tiền điện thoại, thì nó nói với anh: "Em buồn quá, em thất bại cmnr anh ạ." Tất nhiên, chưa kịp để anh hỏi tại sao nó thất bại thì nó rống lên khóc. Có khả năng, bố nó chết nó cũng không khóc to như thế. Anh cũng định bụng để bạn khóc xong anh sẽ hỏi, nhưng chắc nó khóc to quá, nước mắt chảy ướt mẹ mạch điện thoại, nên đường dây bị cắt. Anh gọi lại thì ò e í. Nên anh lên đây viết tặng các bạn, những con bò, một bài viết: "Thế nào là một thằng đàn ông thất bại?" Để các bạn đọc, suy ngẫm và để chiêm nghiệm quanh mình có bao nhiêu thằng thất bại. Chúc các bạn vui, khi đọc bài của anh. Còn bạn đéo vui cũng không sao, anh viết, vì anh thích viết, chứ đéo phải viết để mua vui cho các bạn.

I. ĐÉO CÓ TIỀN.

Đầu tiên và trước nhất, bạn đéo có tiền. Là đàn ông, mà bạn đéo có tiền là chắc chắn bạn là một thằng thất bại. Tất nhiên bạn sẽ rón rén hỏi anh, thế anh ơi, thế nào là đéo có tiền? Thì anh sẽ khệnh khạng giải thích cho bạn như sau.

Đéo có tiền nó có hai cấp độ.

Cấp độ thứ nhất là đéo có tiền toàn tập. — Nghĩa là bạn thuộc loại móc đít bảy ngày đéo thấy thối. Trong ví có nhõn năm chục, trên trăm nghìn và hai ba cái thẻ bảo hiểm vớ vẩn cùng mấy cái thẻ ATM chắc đéo bao giờ vượt qua được con số 2 triệu. Loại này, anh đéo bao giờ giao du vì loại này về nguyên tắc chỉ ngang ngang bọn thợ xây, thợ hồ, xe ôm và cửu vạn. Bọn này sinh ra trên đời chỉ đảm nhiệm nhiệm vụ duy nhất là làm những thứ mà đéo thằng nào muốn động chân mó tay vào. Bạn yên tâm, nếu bạn là dạng này, anh đéo coi khinh bạn. Vì bạn có nhiệm vụ giống một con giòi. Bạn múa may trong cứt và làm cứt phân hủy để làm đời sạch hơn, tốt hơn. Nhiệm vụ của bạn là rất rõ. Anh đéo coi thường bạn, nhưng bạn đéo phải là người anh muốn đánh đu với.

Nói chuyện Rượu

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

An-nam ta là một quốc gia vô địch về uống rượu. Kinh hoàng đến nỗi tôi cứ nghĩ ngoài việc đánh giặc ra thì chỉ có rượu. Tôi cũng là một thành viên ưu tú và tích cực trong công cuộc uống rượu của nước nhà. Nhưng mấy năm nay, trên đà suy thoái của sức khỏe và hầu bao nên sự nghiệp cũng có phần kém đi long trọng. Nhưng có hề gì, sự nghiệp lẫy lừng nào mà chả có khúc quanh co.
Tử vi nhà người ta thì có cung quan lộc. Tôi mọi cung đều tệ, phát mỗi đường uống ăn nên khẩu lộc theo đó mà rực rỡ. Xưa ai hú cũng đi, bỏ cả việc để lên đường. Uống từ rượu cỏ cho đến Camus X.O hảo hạng mà tịnh chả băn khoăn về đẳng cấp hay độ thơm ngon. Cứ có tí cay tạo say và sau đó là la đà sa ngã. Cũng tầm lìu tìu thôi, tỉ như đá tí mát — xa, tẹo kara không có oke. Cùng lắm cũng chỉ ấp ôm chút bèo dạt mây trôi đôi khi là máu me và cũng có thể là be bét.
Bây giờ đỡ nhiều rồi. Hú vẫn nghe nhưng bao giờ cũng chốt lại là với ai. Đại khái là rượu có tí chọn. Là chọn người đối ẩm hoặc quần ẩm (lưu ý quần ẩm không có nghĩa là quần chưa khô). Nói thế để thấy rượu bây giờ chỉ là thứ xúc tác đưa cay cho đầu mày rạng rỡ nói những chuyện hàn lâm và cũng có thể là giời ơi. Nó không còn là thứ cốt yếu để đến với nhau nữa, mà sự nồng nàn của bạn hữu tình đời mới là cái lý mơi mơi.
Uống rượu cũng như lấy vợ và làm tình. Đầu tiên phải thích rồi làm bạn với nó. Rồi nhớ, rồi yêu và kết hôn cùng nó. Rồi cũng phải khởi động vuốt ve mơn trớn. Rồi cũng phải dồn dập nồng nàn. Và cuối cùng là cực khoái xuất ra. Tất nhiên với rượu thì ở đằng mồm. Chứ ở đằng kia thì có khi tiểu đường hay suy thận mãn. Có người càng già rượu càng hay. Có người rực rỡ quãng trung niên ngắn hạn. Còn những loại ngựa non hay trống choai mười tám đôi mươi thì chán hẳn. Bởi chúng không uống rượu, mà rượu uống chúng.
Bây giờ mở mắt ra là rượu. Sang thì bát phở đôi trứng đề ly lấy khí. Hèn thì cũng mét lòng hay rổ cóc ổi xoài me. Họ uống theo triết lý rượu sáng — trà trưa — tối kính thưa. Kinh hãi nhất có lẽ là đội ngũ viên chức nhà nước. Vô tội vạ đến mức quốc gia phải sức thông tri ban bố cấm kỵ. Mà nào có ăn thua. Hay như bần nông quê tôi, uống rượu để tiễn biệt những ngày dài vô nghĩa. Họ gom thành hội để uống. Chả dụ như hội trung niên xa vợ (vì có vợ đi osin Đài Loan hay Mã lai), hội gà tập gáy (mới nhớn) hay hội cận địa viễn thiên (sắp chết). Chán đi thì giao lưu, tỉ thí, ầm ĩ cả một miền nhếch nhác quê hương.

Gái học Yếu Luận: Cẩm nang đẽo gái của Geek Nerd

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Thấy các chú hì hà hì hục với máy tính suốt ngày anh thấy cũng lo cho tương lai con em của chúng ta. Cu N. gì đó cũng suốt ngày lo hì hụi dịch thuật các thứ cắp tráp theo hầu anh cu H. đi làm cái Linux để tưởng nhớ người yêu đã bỏ anh đi (lý do rất có thể vì anh đã không được đọc cẩm nang này khi ấy) — thì tương lai cũng đen sì như anh H. thật là đáng thương xót xiết bao.
Các chú phải biết là vì sao người viết bài này lo, không phải vì các chú đã donate thời gian tiền bạc và công sức của các chú dành cho Linux BSD Solaris các kiểu (theo anh thì Linux BSD các thứ thực sự nâng cao trí thông minh cho các chú và các thế hệ con cháu sau này), mà là vấn đề nếu các chú cứ suốt ngày chúi mũi vào OSS, thì thời gian đâu để cưa gái, mà thói đời trồng cây mà không chăm bón, thì làm sao mà thu được quả ngọt? Có người như bạn C. của chúng ta sẽ lí luận là anh cần mẹ gì gái đẹp, anh chỉ cần cái domain đẹp là được. Thật là đáng thương biết bao! Có thể bạn C. không cần gái đẹp vợ đẹp nhưng mà C. cũng rất muốn thế hệ con cháu của C. (gọi là C. con) cũng đẹp trai, cũng tài ba như C., mà C. lại đi lấy một cô vợ (cứ giả thiết thế) phải coi Thị Nở bằng cụ, thì lấy đâu ra mà con cái sau này đẹp trai tài ba cơ chứ? Thế nên việc lấy được một cô vợ đẹp, mà tiền thân là cưa được một gái thông minh xinh xẻo nhí nhảnh dễ thương, cũng vẫn là một nhu cầu vô cùng cấp thiết của dân kỹ thuật chúng ta.


Khó khăn đặt ra, là việc chúng ta có máy tính, có một tình yêu rồi, nên trái tim tươi đỏ vốn có phần thiếu máu của chúng ta sẽ phải chia thêm một phần nữa (bên cạnh $$$ và OSS) — thì sẽ thật là vất vả biết bao. Thế nên việc tồn tại một cuốn Cưa-Gái-Handbook là rất có ý nghĩa, để tránh lãng phí thời gian và công sức cho các chú, để dành thời gian cho công việc mà vẫn đạt được hiệu quả cao nhất cho việc cưa gái, để các chú tiện vào tham khảo, cứ như là database vậy, vào chỉ cần oánh Ctrl+F tìm đánh xoẹt một cái là ra, thật là vô cùng dễ dàng và tiện lợi. Lại hay cu N. lăng xăng đến khi nào công trình hoàn thành có thể đưa thành PDF rồi bán kèm CD Linux làm phụ bản tra lấy tiền làm donor cho OSS thì có còn mừng nào quá mừng này nữa chăng?

Truyền thuyết Ngày Valentine

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TRUYỀN THUYẾT NGÀY VALENTINE

Ngày xưa, có một cô gái không có gì nổi bật ngoài chuyện có Bướm to. Cô thầm yêu một chàng đẹp giai và giỏi săn bắn ở trong làng, — giỏi săn bắn thuở ấy cũng giống như bây giờ giỏi Toán, tức là giỏi nhất. Biết mình không xứng với chàng, cô ngày ngày chỉ âm thầm dõi mắt nhìn, chẳng bao giờ dám đến gần, — chàng lúc nào cũng được vây quanh bởi những cô gái xinh đẹp khác.

Thần Cupid đang ngủ
thì bị bắn đúng vào Chim
Cho đến một ngày kia, chàng trai trong lúc đi săn đã vô tình bắn đúng ngay vào Chim của Thần Cupid đang mê say ngủ trên cây, — chàng tưởng thần là một con chim to. Nổi cáu vì bị bắn vào Chim đau quá, Thần Cupid bèn búng một phát vào Chim của chàng trai, khiến cho Chim chàng bị sun lại và chàng không thể tiếp tục làm người được nữa, mà hóa thành một bức tượng đá. Chưa hết tức, Thần Cupid còn cho mọc xung quanh chàng trai một loài hoa trắng có gai sắc nhọn, để không ai có thể đến gần chàng được. Chàng trai chim sun bị bỏ rơi ở trong khu rừng, chẳng ai còn quan tâm đến chàng nữa, — ngoài cô gái có Bướm to.

Mỗi ngày cô đều đến thăm bức tượng đá. Chàng trai vốn là người khá, dù bị biến thành đá nhưng vẫn rất là đẹp giai, — đáng tiếc, Chim của chàng lại quá sun, nên ngay cả là tượng đá thì vẫn bị mất đi nam tính, nên khiến cho cô gái đau xót lắm. Cô về nhà, nghĩ ngợi, khóc, thao thức mất một tuần. Cuối cùng, cô quyết định cho chàng trai sờ Bướm mình, — cô gái vốn là không có gì nổi bật, ngoài chuyện có Bướm to.

Và đã xảy ra một điều rất là lạ: Được Bướm cà vào tay, Chim chàng trai bèn dài ra một tí!

Nhưng hôm sau, Thần Cupid nhìn thấy, ngứa mắt, lại búng cho phát nữa, chỗ mới dài ra bèn sun ngay lại, khiến bức tượng đá lại bị mất nam tính như cũ.

Và cô gái lại cà Bướm vào tay tượng tiếp, kiên trì suốt từ ngày này qua ngày khác.

Nhưng muốn đến được gần tượng để cà Bướm, cô gái phải nhổ hết những cây hoa trắng có gai, — cái loài cây này hễ cứ càng dùng dao mà chặt, lại sẽ càng đâm ra nhiều chồi hơn, nên cách duy nhất là phải dùng tay mà nhổ nó. Đôi tay của cô gái bị gai đâm chảy máu, những giọt máu rơi vào những cánh hoa trắng khiến chúng chuyển sang màu đỏ và đặc biệt là càng trở nên nở rộ đẹp đẽ hơn.

Nhập môn Chính Trị Kinh Tế Học

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Chế độ phong kiến: 4c có hai con bò sữa. Nhà Vua sẽ lấy một phần sữa.

Chủ nghĩa xã hội đúng bản chất: 4c có hai con bò sữa. Chính phủ lấy cả hai và đưa chúng vào một cái chuồng to cùng với những con bò sữa của tất cả những người khác. 4c và mọi người sẽ cùng chăn chung tất cả lũ bò sữa. 4c cần bao nhiêu sữa thì chính phủ sẽ đưa cho 4c bấy nhiêu.

Chủ nghĩa xã hội quan liêu: 4c có hai con bò sữa. Chính phủ lấy cả hai và đưa chúng vào một cái chuồng to cùng với những con bò sữa của tất cả những người khác. Những người vốn làm nghề nuôi gà đẻ sẽ chăn lũ bò sữa. Còn 4c sẽ nuôi lũ gà đẻ đã được chính phủ tập trung lại cũng đúng theo cách tập trung lũ bò sữa. Những người lập và điều chỉnh kế hoạch của chính phủ sẽ quyết định 4c cần bao nhiêu trứng và sữa, và chính phủ sẽ đưa cho 4c bấy nhiêu.

Chủ nghĩa phát xít: 4c có hai con bò sữa. Chính phủ lấy cả hai, rồi thuê 4c chăn chúng và bán sữa cho 4c.

Chủ nghĩa cộng sản đúng bản chất: 4c có hai con bò sữa. Những người láng giềng của 4c sẽ giúp 4c chăn chúng, và mọi người sẽ cùng chia nhau sữa.

Chế độ Pôn Pốt: 4c có hai con bò sữa. Chính phủ lấy cả hai và bắn 4c.

Chế độ độc tài: 4c có hai con bò sữa. Chính phủ lấy cả hai và bắt 4c đi bộ đội.

Chế độ dân chủ đúng bản chất: 4c có hai con bò sữa. Những người láng giềng của 4c sẽ quyết định ai sẽ được chia sữa.

Chế độ dân chủ nghị viện: 4c có hai con bò sữa. Những người láng giềng của 4c sẽ chọn ra một ai đó để nói với 4c là ai sẽ được chia sữa.

Chế độ quan liêu: 4c có hai con bò sữa. Đầu tiên chính phủ sẽ quy định những gì 4c có thể cho chúng ăn và lúc nào 4c có thể vắt sữa chúng. Rồi chính phủ sẽ trả lương cho 4c để làm việc khác chứ không phải để vắt sữa bò. Rồi chính phủ sẽ lấy cả hai con bò sữa, bắn một con, vắt sữa con kia và đổ sữa xuống cống. Rồi chính phủ yêu cầu 4c phải có đầy đủ chứng từ kế toán cho những con bò đã bị bắn.

Chế độ vô chính phủ đúng bản chất: 4c có hai con bò sữa. Hoặc 4c bán sữa theo đúng giá, không gian lận, hoặc những người láng giềng của 4c sẽ tìm cách lấy những con bò sữa và giết 4c.

Chủ nghĩa tư bản tự do vô chính phủ: 4c có hai con bò sữa. 4c bán một con và mua một con bò đực.

Chủ nghĩa siêu thực: 4c có hai con hươu cao cổ. Chính phủ yêu cầu 4c phải đi học thổi còi.

Mướp Việt Nam

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Anh giồng cả thảy hai giàn Mướp.

Tháng chạp, hoa non nở cánh vàng.

Lũ Bướm láng giềng đang khát nhụy,

Mách cùng gió sớm, rủ rê sang.


Nước Việt Nam xanh muôn vàn cây lá khác nhau. Cây nào cũng đẹp, cây nào cũng quý, nhưng thân thuộc nhất vẫn là cây Mướp. Mướp Quảng Ninh, Mướp Lạng Sơn, Mướp ngút ngàn Đồ Sơn, Hải Phòng, Sài Gòn, Hà Nội, giàn Mướp thân mật lớp 10H tôi... đâu đâu cũng có Mướp thân thương làm bạn.


Mướp, cà dái dê, dưa chuột, bí, bầu mấy chục loại khác nhau, nhưng cùng là quả to treo lủng lẳng. Vào đâu Mướp cũng sống, ở đâu Mướp cũng xanh tốt. Dáng Mướp chảy thõng mộc mạc, mầu mướp mai mái nhũn nhặn. Khi mướp mới thành quả nhú ra, cứng cáp, dẻo dai, vững chắc. Mướp trông thanh cao, giản dị, chí khí như người.


Nhà thơ có lần ca ngợi:


Bóng Mướp treo mát rượi


Bóng Mướp lủng lẳng giàn to, giàn bé, âu yếm khắp làng, bản, xóm, thôn. Mướp thấp thoáng dưới những mái chùa cổ kính. Bên giàn mướp lủng lẳng, ta gìn giữ một nền văn hóa lâu đời. Dưới bóng tre xanh, đã từ lâu đời, người dân Việt Nam dựng nhà, dựng cửa, vỡ ruộng, khai hoang, tối về ăn Mướp. Mướp ăn ở với người, đời đời, kiếp kiếp. Mướp, bí, bầu giúp người trăm công nghìn việc khác nhau. Mướp quen thuộc với bàn tay của người nông dân.


Cánh đồng ta sòn sòn năm — lứa

Mướp với người vất vả quanh năm


Mướp với người như thế đã mấy nghìn năm. Một thế kỷ "văn minh" "khai hóa" của thực dân cũng không làm được Su Su thay Mướp.


Mướp khăng khít với đời sống hàng ngày. Mướp còn là nguồn vui duy nhất của người nông dân. Các chàng tá điền còn có đồ chơi gì nữa, ngoài mấy quả mướp?


Tuổi già lấy Mướp làm vui. Nhìn thấy giàn Mướp treo lủng lẳng là khoan khoái. Nhớ lại mùa trước, nghĩ đến những mùa sau, hay mơ mộng một ngày mai biết đâu sẽ khác...


Người xưa có câu: "Mướp càng già, càng lủng lẳng." Mướp là bất khuất!


Người xưa còn có câu: "Dụng nhân như dụng Mướp."


Người xưa còn có câu nữa: "Mướp già xơ mọc."


Mướp xơ không ăn được nữa, thì dùng để rửa bát.


Cây Mướp Việt Nam! Cây Mướp mai mái, nhũn nhặn, ngay thẳng, thủy chung, can đảm. Cây Mướp mang những đức tính của một loài thực vật quý. Mướp 10H tôi.



(Bài này bác MinhCQ bốt trên blog lớp cũ bác ấy)

Kama Sutra: Sưu tập Thu Đông

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

































Những người trym ngắn... ngồi học Piano (1)

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

LES MISÉRABLES... NGỒI HỌC PIANO
(Phần 01)

2019, voz.vn đìu hiu... box nào box nấy buồn như những cái mả, bất quá lâu lâu có mấy anh min phi công trẻ xăng xái như những con nòng nọc sắp đứt đuôi đảo qua đảo lại bốt dăm câu ba dòng dấm dớ mưu đồ kéo thớt câu bài, với vài chị mod máy bay bà già lờ đờ như những con cá ngão chẳng may bị say cà-phê vớ.

May có f17 ít nhiều có thể coi là còn chút sinh khí... — trong tình cảnh này quả không khác gì một bông hoa nhài với những cánh e ấp giữa một bãi phân;.. có điều nếu lướt nhanh vài thớt, sẽ chẳng khó nhận ngay ra bông hoa e ấp này thực tế lại khá giống với một cái trại nuôi súc vật (Animal Farm), khác chăng chỉ là những con súc vật ở đây lúc lúc lại có thể đứng thẳng lên được bằng hai chân, và bập bẹ nói được bằng một thứ tiếng na ná như tiếng người.

Nhưng bất kể là con gì đi nữa thì (có lẽ) bằng cách nào đó cũng sẽ phải tồn tại một hình thức đời sống tinh thần dành cho chúng cả, — Thượng Đế chí công!

Một anh công chức Việt Nam — mà vóc dáng thân thể điển hình bây giờ càng ngày sẽ càng giống hệt như thằng giai hàn quốc cởi truồng trym ngắn tí đứng tồng ngồng bên bờ sông — chỉ cần chịu khó (mà trong đa phần trường hợp... thực tế sẽ không cần phải cố gắng một chút nào) gọi dạ bảo vâng, sai gì làm nấy, bất kể đấy là thay bóng đèn, móc máng nước, rửa bồn cầu... thậm chí là trong nhà vệ sinh nữ.., thì trước sau gì cũng sẽ ky cóp được ít nhiều, — thế coi như là đã được một phần.

Anh công chức Việt Nam vừa nói ở trên và những đối tượng đồng dạng kiểu như anh dù có là công chức hay không, — cũng là thành phần chính, đông đảo nhất, cấu thành xã hội Việt Nam bây giờ, — ngoài năm chức năng thuần động vật, cũng là năm việc duy nhất mà anh ta sẽ làm trong suốt 60 năm (có thể 70 và hơn, nếu không gặp phải tiểu đường, mỡ máu, đột quỵ...) cuộc đời là: kiếm ăn, ăn, ngủ, giao hợp, bài tiết; thì, như đã nói ở trên, dù ít dù nhiều, nhiều khi chỉ là vô thức, ở anh ta cũng sẽ tồn tại những hành động cử chỉ mang hơi hướng sự tồn tại của đời sống tinh thần. Có điều ngay cả là đời sống tinh thần, — thứ tưởng như phi vật thể, — thì anh ta cũng sẽ lại phải bắt đầu bằng một trong những hành vi mang tính "vật thể" vốn vẫn thuộc tổ hợp "ăn, ngủ, giao hợp, bài tiết" đã quen: "mua đồ", — nhưng bất kể thế nào, như thế cũng coi như là đã được phần thứ hai.

Có nên lấy vợ không?

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CÓ NÊN LẤY VỢ KHÔNG?

Tôi có một người bạn có một suy nghĩ chưa lần nào thấy thay đổi, là nếu một người có khả năng (mỹ quan, kỹ thuật, tài chính...) để sinh hoạt tình dục một cách tử tế thì sẽ chẳng bao giờ mà lại chịu chấp nhận sinh hoạt theo lối cải cách hành chính tiếp dân một cửa, sinh hoạt đi sinh hoạt lại với cùng một đối tượng duy nhất tới hàng trăm, thậm chí hàng ngàn lần cả, — "Trâu bò nó cũng không bét be, nhếch nhác đến như thế!"

Có thể anh không hiểu gì về Tình Yêu?
Nhưng chuyện này, nếu bình luận, thì chắc là để dành cho những người khác, — tôi biết anh này hiểu cặn kẽ được từ Cơ học Lượng Tử cho đến Thuyết Tương Đối, nghe cặn kẽ được từ Bách cho đến Trai-kốp-xki, đọc cặn kẽ được "Chiến tranh và hòa bình" bằng tiếng mẹ đẻ của Tôn-xtôi, thẩm âm cặn kẽ được vần điệu niêm luật trong thơ Lý Bạch, xem cặn kẽ được tranh Lê-ô-nác-đô đa Vin-tri... có thể Tình Yêu quả thật là thứ còn bí hiểm hơn, nhưng dù thế nào thì tôi vẫn hình dung không mấy khó khăn là tôi sẽ không có được một cảm giác tiện nghi cho lắm khi phải bình luận chuyện "hiểu — không hiểu" của loại người như vậy.
Anh này ở nhà còn có một cái giường to và tròn xoe, tròn chính xác, và bán kính được tính toán chi tiết sao cho anh có thể nằm ở trên đấy đúng theo cái đồ hình tỉ lệ vàng của Lê-ô-nác-đô đa Vin-tri, anh bảo tôi đấy là tư thế hài hòa nhất, và nằm như thế mà ngủ, chân khí lưu thông, mùa nóng anh không cần phải bật quạt, mùa đông anh không cần phải đắp chăn. Tôi phục lăn, và đã sắp đi đặt đóng giường, nhưng đang định hỏi cụ thể xem nếu nằm đúng theo hình vẽ ấy thì có được mặc quần xịp hay không, thì có một cô bạn cũ kể tôi nghe là những lúc ở nhà, mùa nào thức nấy, anh chả bao giờ là không bật máy lạnh, hay máy sưởi cả...

Nhưng tôi lại lan man, — tình dục cụ thể quá, tình yêu lại tít mít quá, mà thực ra tôi đang định nói đến một chuyện đỡ cực đoan hẳn hơn. Nên hẵng cứ coi như tôi đã thu xếp xong vấn đề "tình yêu — tình dục", và sẽ nói tiếp chuyện "lấy vợ".

Có những người bảo:

Vì sao tôi hút thuốc (bản dịch mới)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

VÌ SAO TÔI HÚT THUỐC
(An-tốp S.)

Có lẽ nào một người mà biết kính trọng bản thân mình lại sẽ đi hỏi xin tiền của những người qua lại? Không bao giờ. Ngay cả nếu như không có năm kô-pếch để đi tàu điện.
Khi một người có gánh nặng trong lòng, liệu anh ta có nói về nỗi bất hạnh của mình với một người ngoài cuộc hay không? Không, sẽ không nói.
Thế có ai trong chúng ta, những người hút thuốc, lại chưa từng hỏi xin thuốc của những người hoàn toàn không quen biết?
Diêm à? Người ta hỏi xin ở khắp mọi nơi bằng tất cả các thứ tiếng: "Xin lỗi anh, anh có diêm không ạ?.." Và một người sẽ tìm được bao diêm, đánh diêm. Anh ta đưa hai tay cầm que diêm đang cháy lại gần gương mặt một người không quen biết. Trong một khoảnh khắc nào đó bàn tay họ chạm vào nhau, gìn giữ ngọn lửa nhỏ.
Rồi cả người này cũng sẽ được hỏi xin lửa châm thuốc, và anh ta chìa ra điếu thuốc đang cháy.
Và một lần nữa trong một giây bàn tay của những người không quen biết lại gặp nhau.
Sẽ tiếp tục như vậy, khi mà tất cả những người mà hút thuốc còn chưa châm xong thuốc. Và những sợi dây xích nhỏ làm bằng những ngọn lửa bé tí xíu cứ nối tiếp nhau trên khắp trái đất. Bởi vì người ta hút thuốc ở Châu Âu và Châu Á, Châu Phi và Châu Úc, Nam và Bắc Châu Mỹ.
Mà khi bàn tay mọi người còn đụng vào nhau, gìn giữ ngọn lửa nhỏ, — sẽ chẳng có điều gì tồi tệ xảy ra trên trái đất cả.
Chỉ vì vậy mà tôi không bỏ hút thuốc. Nhỡ có ai đó sẽ hỏi: "Anh có lửa không?.." thì sao.

Gái học Yếu Luận: 8 nguyên tắc đẽo gái (mạng)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook






LỜI TỰA






Mặc dù theo quan điểm của đương kim Bộ Trưởng Giáo Dục nước Việt Nam 2011 thì nhân dân Việt Nam nếu có dốt lịch sử Việt Nam thì cũng là chuyện hoàn toàn bình thường, là chuyện tuyệt đối không sao, là chuyện không hề gì cả, và tuyệt nhiên chẳng có bất kỳ lý do gì để phải nâng cao quan điểm về chuyện người Việt Nam dốt sử Việt Nam hết; nhưng Phật thì từ lâu đã nói về "nhân — quả", còn mỗi một người Việt Nam, dù là có làm hay không làm ở Bộ Giáo Dục, có làm hay không làm Bộ Trưởng, chỉ cần không phải là một người quá ngu, thì đều hiểu là mọi việc xảy ra chung quanh và ở trong mỗi chúng ta, cái gì cũng có "nếu", có "thì" cả.


"Nếu" muốn có được một hình dung khả dĩ đúng về khía cạnh Internet của đời sống người Việt Nam, "thì" rất nên để ý đến hai đặc điểm của mạng TTVN-FPT ngày xưa:


Một, là, mạng TTVN-FPT chỉ là mạng thư tín điện tử e-mail, nhưng nó có tổ chức những hộp thư được gán quyền sử dụng chung cho một nhóm (có thể là tất cả mọi) người, và thực chất những thành viên của mạng này đã mê say sử dụng những hộp thư chung này để chơi hoàn toàn giống như cách chúng ta chơi diễn đàn bây giờ.


Hai, là, thành viên của mạng TTVN-FPT mặc dù có mở rộng ra, nhưng chủ yếu vẫn là thành viên FPT, khi đó mới chỉ khoảng vài trăm người, và có tỷ lệ được học hành tử tế tương đối cao, trong đó có nhiều du học sinh thời Liên Xô cũ — những người (/được) học hành tử tế nhất thời bấy giờ.


Tất cả những chuyện ấy có nhiều nét giống với Hà Nội ngõ nhỏ phố nhỏ, khăn quàng bay cuối thu, mẹ đưa em qua Phủ Tây Hồ, ngày xưa.


Lúc ấy Việt Nam còn chưa có Internet.


Rồi Việt Nam có Internet, nhưng toàn dial-up, và đắt. Lúc ấy:


Một, là, những người Việt Nam lên mạng bắt đầu mê say tham gia vào các diễn đàn giống như các diễn đàn bây giờ về phương diện hình thức, và các diễn đàn đã tạo nên phần nội dung tiếng Việt chủ yếu trên Internet. (Lưu ý là với những người chơi Internet tử tế thì nội dung các báo điện tử, dù có nhiều bao nhiêu về số lượng, cũng không phải là nội dung chủ yếu, vì những nội dung này chỉ "Internet" duy nhất ở cách phân phối, chứ không thật sự có đặc trưng gì là nội dung của môi trường trực tuyến cả).


Hai, là, vì điều kiện sử dụng Internet chậm và đắt thì không phải điều kiện phù hợp đối với đại chúng, cho nên người Việt Nam lên mạng lúc bấy chưa nhiều, và thành phần có chọn lọc hơn.

Chuyện cười (21)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook






CHUYỆN CƯỜI
(Tập 21)





Một nhiếp ảnh gia của một tạp chí quốc gia được phân công chụp những bức ảnh cháy rừng. Người ta dặn anh là có một chiếc máy bay nhỏ sẽ chờ để đưa anh bay qua chỗ rừng cháy.

Phóng viên ảnh đến bãi đáp khoảng một tiếng trước lúc mặt trời lặn. Quả nhiên, một chiếc máy bay Xét-sna nhỏ đã chờ sẵn. Anh nhảy vào máy bay cùng với những thiết bị lỉnh kỉnh của mình và hét lên:

— Đi thôi!

Phi công cho máy bay cất cánh, và chẳng mấy chốc họ đã lơ lửng trong không trung.

— Hãy bay qua phía bắc của đám cháy rừng! — Nhiếp ảnh gia nói. — Và hãy bay thật thấp!


— Sao phải bay thật thấp? — Giọng phi công có phần căng thẳng.

— Vì tôi chuẩn bị chụp ảnh! — Nhiếp ảnh gia hét lên phấn khích. — Tôi là một nhiếp ảnh gia, và nhiếp ảnh gia chụp những bức ảnh.


Sau một quãng im lặng dài, phi công nói:

— Anh muốn nói... anh không phải giáo viên dạy lái máy bay?


o0o

Download cả chùm "Chuyện cười (20)" [8KB]:


Hướng dẫn cách dùng tủ sách của me():

1) Chạy Chương trình me():
2) Bấm nút "Thư viện" => me() mở giao diện tủ sách (bướm bay)
3) Bấm nút "Thêm truyện mới" => me() mở giao diện "Open File"
4) Chọn file ".lcd" vừa download, bấm "Open" (hoặc click đúp) => me() cho quyển sách vừa chọn vào thư viện

Chuyện cười (11)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUYỆN CƯỜI

(Tập 11)






Một cô gái vào một quán rượu.


— Cho tôi một Giắc Đa-ni-en (uýt-ki) gấp ba.


Ba-ten-đơ đưa một Giắc Đa-ni-en gấp ba, cô gái lùa một phát hết.


Cô lùa liên tục năm phát nữa như thế, say đến gần như bất tỉnh, và tất cả anh em trong quán rượu vật cô ra chén thỏa thích.


Tối hôm sau, cô gái lại tới quán rượu.


— Cho tôi một xuất gấp ba Giắc Đa-ni-en (uýt-ki).


Ba-ten-đơ đưa một Giắc Đa-ni-en gấp ba, cô gái lại lùa một phát hết.


Cô lại lùa liên tục năm phát nữa như thế, say đến gần như bất tỉnh, và tất cả anh em trong quán rượu lại vật cô ra chén thỏa thích.


Tối hôm sau, cô gái lại tới quán rượu tiếp.


— Cho tôi một Tê-ki-la gấp ba.


— Tôi đã nghĩ cô sẽ uống Giắc Đa-ni-en... — Ba-ten-đơ cười cười.


— Thế thôi... Dạo này uống Giắc Đa-ni-en không hiểu sao lại thấy đau bướm.



o0o


Một người nông dân ngồi ở quán rượu trong làng và uống liên tục. Một người khác vào quán, thấy thế hỏi:


— Hây, sao lại say bí tỉ trong một ngày đẹp trời như thế này?


— Có những thứ cậu không thể giải thích!


— Vậy cái gì đã xảy ra... kinh khủng lắm? — Người kia hỏi, ngồi xuống bên cạnh.


— Ờ.., hôm nay tôi đã ngồi cạnh con bò cái, và vắt sữa. Đúng lúc xô đầy, thì nó co cẳng trái, và đá đổ...


— Tưởng gì!.. Thế thì hơi đen thôi, chứ chưa phải là rất xấu.


— Có những thứ cậu không thể giải thích!


— Vậy còn chuyện gì nữa?


— Tôi tóm cẳng trái của nó và trói vào cột bên trái...


— Rồi..?


— Ờ.., tôi lại ngồi xuống và tiếp tục vắt sữa. Vừa đầy xô, nó lại co cẳng phải, và đá đổ.


— Thêm phát nữa? — Người kia cười.


— Có những thứ cậu không thể giải thích!


— Thế... rồi anh làm gì tiếp?


— Tôi tóm cẳng phải của nó và trói vào cột bên phải...


— Rồi..?


— Ờ.., tôi lại ngồi xuống và vắt sữa tiếp. Vừa đầy xô, con bò đần độn lại lấy đuôi quất đổ cái xô.


— Hừm... — Người kia gật đầu.


— Có những thứ cậu không thể giải thích!


— Rồi... anh lại làm gì tiếp?


Ờ...






Cả chùm "Chuyện cười (11)":

http://www.mediafire.com/?4gr4duqj8q9151i

http://www.megaupload.com/?d=3RV6UTW0

Những người trym ngắn... ngồi học Piano (7)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

LES MISÉRABLES... NGỒI HỌC PIANO
(Phần 07)

Có thể 4c cũng thích — và biết cách — để cho quần chúng phải chèo kéo một chút, — cái này hay, giống anh, anh thích!

Lẽ ra thì anh cứ kệ cha 4c với cái của nợ 01 năm "Méthode Rose" của 4c, cơ mà như vừa nói: "anh thích!", mới cả như 4c từng có cơ hội quán triệt sâu sắc: anh hay nặng lời, nhưng trái tim anh nhân hậu, nên anh sẽ giúp 4c có được một chút "tân cổ giao cbn duyên" ở đây.

4c hãy tươi tỉnh — có thể ưỡn bụng ra một chút, chân đi lê lê một cách cẩu thả (đi giày cũng cứ theo kiểu đang đi dép), cái này sẽ tạo cảm giác 4c vốn rất là "tự nhiên" (như ở nhà mình) với cái việc này — đi về phía con (cứ tạm cho là) Kawai có đuôi ấy: tùy theo thực địa, 4c hãy xác định một lộ trình để tiếp cận con ấy theo hướng mà nó sẽ ở một bên, còn "quần chúng" ở bên kia, — cái ấy một là sẽ hệt như đi ra sân khấu, hai là trong lúc đi xiên khe như vậy, 4c có thể, và hãy, quay mặt về phía "quần chúng", cười cười, và gật gật đầu với chúng mấy cái một cách khiêm nhường, — chúng thảy sẽ đều nghĩ là trong đám đông hẳn có những người đã "biết tài" 4c, và 4c đang gật đầu với "fan hâm mộ" của mình... có điều 4c nhớ không được quá cao hứng đến mức vô thức mà cúi gập người hay giơ tay chào hay vẫy gì cả, — lố vừa thôi, lố quá đé0 ai chịu được đâu!

Ngồi vốn là một động tác tự nhiên của loài động vật có vú không có đuôi, nhưng đấy là những lúc "tự nhiên" khác, còn lần này, 4c nhớ hãy vịn nhẹ bàn tay trái vào cái gờ nắp đàn phía trên cùng để ngồi xuống, — chỉ có bạn bè thân thiết mới bá vai bá cổ nhau kiểu ấy mà thôi!

Ngồi xuống rồi, hãy thò ngay chân phải đặt lên cái pê-đan ngoài cùng bên phải, khẽ giậm giậm; rồi rụt chân lại (cho bằng chân kia), buông thõng hai cánh tay, cựa quậy vai mấy cái (sốc áo), nhổm nhổm đít mấy cái (sốc quần); lắc đầu khe khẽ (không hài lòng), cúi mình qua một bên, nhòm nhòm, thò tay sờ sờ dưới gầm ghế (đé0 quan trọng là sờ phải cái gì, cứ đếm khoảng đến 5 là được), rồi ngồi lại như cũ; "sốc áo" phát nữa, "sốc quần" phát nữa, (lại) thò chân phải ra (lần này thì thò hẳn, không rụt lại cho đến khi chơi xong, bất kể là có sử dụng hay không[*]), hai tay vịn nhanh lên nắp đàn một cái, nếu đeo kính thì sửa nhanh kính một cái (chả hề hấn đé0 gì cũng cứ sửa), lại thõng hai tay, rồi thu về trên đùi (chỗ gần bẹn), ngửa mặt nhìn lên trời phát, nhìn phím đàn, và... chiến luôn!

Những người trym ngắn... ngồi học Piano (6)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

LES MISÉRABLES... NGỒI HỌC PIANO
(Phần 06)

4c đương nhiên sẽ lại cãi, và được anh cho phép, 4c sẽ mạnh dạn: "Anh nói thế nào... chứ cứ nghe anh mà bây giờ không chịu cố gắng một chút nào... thế thì hóa ra... cứ ì ra à... chả làm gì cả... cứ thế thì... sống thế nào?.."

Lần này, cũng không hẳn là ngoại lệ, anh sẽ kiên nhẫn chờ 4c trình bày trọn vẹn cái đoạn biểu cảm ngắc cbn ngứ đầy tội nghiệp ấy, rồi mới ôn tồn: "4c đáng thương của anh cả đời vốn chả biết cái vẹo gì khác ngoài chuyện 'nhục để được sướng', nên bây giờ méo mó nặng cbn quá mất rồi... anh buồn đé0 tả, anh thật! Tất cả những gì con người có thể làm, mọi hoạt động sống của con người, trong nhận thức của 4c, thế bướm nào, nó lại chỉ tồn tại dưới 02 dạng mà thôi: cố gắng, và nghỉ ngơi."

Bây giờ bỗng có một hôm anh vào diễn đàn và mở 01 thread mới, kể với 4c là anh đang miệt mài làm việc này việc này... bất kể ngày đêm, ăn tuyền mỳ tôm, ngủ tuyền đi văng nguyên cả cây bò khét mù chẳng thể nhớ là đã thay từ khi nào, chả có giờ giấc kặk gì, cả tháng đé0 biết đến cái vòi hoa sen... 4c, những đứa mà quý mến anh, sẽ vào động viên "Cố lên anh, kiên trì anh nhé, anh nhớ giữ sức khỏe, vất vả kết quả ngọt bùi anh ạ, anh sẽ làm được thôi, [chúng] em tin anh, mà gì gì thì... cũng phải tắm đi anh ạ..." Còn những đứa mà vốn ghét anh sẽ được dịp hả hê "Sao bảo Phật anh anh chả bao giờ phải cố gắng hết cả? Sao bảo không cần phải nhục để được sướng? Có phải bố cắt nguồn... mà có khi sập tiệm cmnr, đme cứ đé0 có tiền là biết nhau ngay... giờ cũng phải nai lưng ra kiếm sống à, đã thấy nhục chưa?.. Cái lúc to mồm chắc đé0 nghĩ là sẽ có ngày... há há..." Anh sẽ điềm đạm chờ 4c anh hưng phấn hết cơn, mới lôi tấm vải bẩn mà anh đang dùng để đắp xuống, thò mái đầu bù xù đầy gàu nhưng vẫn óng ả lượn sóng ra khỏi cái "chăn" ấy, đôi mắt thông minh trong veo như nước hồ thu chớp chớp, hơi nheo lại dưới tia nắng (cũng chả hiểu là nắng sớm, hay nắng trưa, hay là nắng chiều nữa) hắt vào từ ô kính nhỏ trong ga-ra, rồi nở nụ cười dù uể oải thấy rõ nhưng vẫn không vì thế mà kém đi vẻ hút hồn quyến rũ cố hữu của nó, và bảo với 4c rằng: "Anh chả phải cố gắng cái Bướm gì cả! Thêm 01 tháng nữa không tắm, anh cũng chả phải cố gắng cái Bướm gì cả! — Anh đang làm cái việc mà anh say mê, nhá!"[*]

Những người trym ngắn... ngồi học Piano (5)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

LES MISÉRABLES... NGỒI HỌC PIANO
(Phần 05)

Anh thấy 4c anh hễ cứ lên đây, hay bất cứ một diễn đàn nào khác, y như rằng, trước sau, kiểu gì rồi cũng sẽ túm nhau lại và lôi Phật anh anh ra để bàn luận. Một người đẹp trai thông minh anh tuấn nhàn nhã chắp tay sau đít như anh, ngó qua vài tụ điểm lăn lê bò toài của 4c, sẽ không khó nhận ra ngay một điều: Việt Nam ở gần xích đạo quá, hậu quả là 4c anh đa phần mang nặng phẩm chất của giai chuyên văn, thậm chí chuyên ngữ... (buồn cười đé0 tả!), giai khối xã hội, trường hợp đỡ nhất thì có thể học toán, thậm chí chuyên toán — nhưng là chuyên toán Việt Nam...

Tất nhiên 4c lại đòi ngắt lời anh, và cãi "Việt Nam thi toán quốc tế toàn được giải đấy anh..." — anh thậm chí chả buồn nghe 4c kết thúc cái mệnh đề niềm tự hào nước việt ấy, chỉ nhìn 4c bằng ánh mắt trong sáng và độ lượng, rồi nhẹ nhàng hỏi 4c rằng "4c có biết những cái đội tuyển tinh hoa con cháu lạc hồng mà đã được tinh tuyển, được khổ luyện hàng năm giời như luyện gà đi chọi, những niềm tự hào của 4c, trong những cái cuộc ấy sẽ tranh tài với những ai không?" — tất nhiên 4c chả có điều kiện biết, cho nên anh lại ôn tồn dạy tiếp "Thằng bạn anh hôm trước trong lúc đang ôm trym chạy nhớn nhác, vô tình có mảnh giấy dán ngay gần cửa nhà vệ sinh lọt vào tầm mắt, lúc trở ra trong lúc đang kéo dở khóa quần nó đọc... ra là cái thông báo sẽ có cuộc thi như thế như thế... nếu thích thì đăng ký." — Đại để một nhóm được chọn sơ bộ từ một đám những thằng "kéo dở khóa quần" ấy sẽ là những thằng sẽ đi "tranh tài" với cái đội tuyển tinh hoa con cháu lạc hồng mà đã được chọn, được khổ luyện hàng năm giời như luyện gà để đi chọi, những niềm tự hào của 4c.

Mà anh đang dạy cái vẹo gì ấy nhỉ... à, trở lại với Phật anh anh, 4c sẽ lê la cóp-bết, triết lý 03 xu, rồi đỏ mặt tía tai lăng mạ lẫn nhau, rồi mấy chàng min phi công trẻ nòng nọc sắp đứt đuôi hay mấy nàng mod máy bay bà già cá ngão say cà-phê vớ sẽ cần cbn mẫn vào khóa hoặc giật nước mẹ nó thớt vào bồn cầu... nhưng cuối cùng có chuyện thú vị nhất, căn nguyên nhất, thì chưa bao giờ anh thấy có con nào trong 4c đề cập đến, đấy là: điểm khác nhau lớn nhất giữa Phật anh anh và 4c là điều kiện xuất thân.

Những người trym ngắn... ngồi học Piano (4)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

LES MISÉRABLES... NGỒI HỌC PIANO
(Phần 04)

"Chúa Trời làm ra bò có 08 chân, chó có 03 chân, vịt có 01 chân.
Vịt nhảy lò cò mãi, mệt, lên kêu, Chúa bảo:
— Chân ta lắp hết cbn rồi, con xin các bạn xem.
Vịt năn nỉ, bò nghĩ 07 cái 08 cái chắc cũng chả khác đé0, nên đồng ý cho vịt 01 chân.
Chó đi 03 chân bị lệch, vẫn khó chịu, thấy vịt xin được, cũng bắt chước đến tỉ tê, bò trót cho mất 01 chân giờ lại bị lệch, không thoải mái, nên vui vẻ cho thêm 01 cái.
Thế là vịt có 02 chân, — nhưng lúc ngủ, theo bản năng, vịt hay co 01 chân lên.
Chó giờ có 04 chân, — nhưng lúc đái, theo bản năng, chó cũng hay co 01 chân lên.
Còn Gái của chúng ta lúc đầu thực ra... chả có chân đé0 nào cả."

Còn hạnh phúc nào lớn hơn khi 4c (cccc — các cô các chú) có thể biến đam mê và ước mơ của mình thành hiện thực. Hàng ngày, sau 08 giờ vàng ngọc... nhưng dài vãi l`, làm việc vất vả, 4c sẽ ngồi vào luyện đàn và tìm đánh những bài mới hơn mà mình yêu thích... nó sẽ đem lại cho 4c một cái feeling không thể tả, không gì có thể sánh bằng, có thể giúp 4c quên hết mọi u sầu trên thế gian này...

Và... nó có thể khiến cho hàng xóm nhà 4c người người sẽ bị rơi vào một trạng thái trầm uất hết sức nặng nề và loáng thoáng bắt đầu có những suy nghĩ lởn vởn với những bóng hình phảng phất hao hao có dạng chai xăng, quả lựu đạn... — Chúa Trời làm ra hạnh phúc và khổ đau hẳn cũng đã hoàn toàn theo cùng một kiểu hệt như việc làm chân cho động vật.

Hãy hình dung bố 4c là công nông, công chức, công an... ông nội là tá điền, còn cụ nội là bần cố nông, — (hoặc 01 option hoán vị của những thứ đại để như thế) — trong trường hợp ấy tuyệt đối chả cần phải lấy lá tử vi hay xem tướng tá mà làm cái kặk gì cho phí thời gian, cứ khẳng định con mẹ nó luôn trăm phần trăm framework cuộc đời 4c sẽ là: kiếm ăn, ăn, ngủ, giao hợp, và bài tiết.

Những người trym ngắn... ngồi học Piano (3)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

LES MISÉRABLES... NGỒI HỌC PIANO
(Phần 03)

Vậy là đã có con Piano trong nhà, chi tiết là trực quan trong phòng khách... - mấy cái thằng hay khoe tụ tập lập band đánh quán này nọ mà vẫn hay bốt những cái gì vòng gam nốt với táp lên mạng cho nhau không hiểu sao lại rất hay bốt video đánh đàn trong buồng ngủ, mà toàn kiểu keyboard đánh đám cưới... người ta bảo "tốt phô ra xấu xa đậy lại" thế mà mấy cái thằng này... thế giới người ta chả nghiên cứu rồi, còn vẽ ra cả cái tháp gì mà có năm tầng, về nhu cầu của con người đấy... - thanh niên mà không chịu làm ăn, đến cái chỗ để đàn với cái đàn cho ra hồn còn chả lo được, mà band với bệ cái gì... chết cười... vòng gam nốt với chả táp... hí hí... bọn lu-dơ đáng thương!

Thôi nhân thể để anh cho các chú có cơ hội mở rộng tầm mắt... Đây, 20 củ trong phòng khách, xem các chú keyboard đánh cưới còn mạnh dạn được nữa hay không... chết cười... lập band với chả đánh quán...

"F5" phát... ấn tượng có khác, y như rằng lên ngay..:

"Quất rồi cơ à thím, chơi nhỉ, em chờ review." - Thích review à, có review ngay: "Ờ... thì giải ngân cái là mình quất luôn, 20 củ!"

"Sao con này vn bán đắi nhỉ?" - Đắt?!?.. Bạn còn chưa được nhìn thấy số hai mươi mấy bị gạch ngang ở ngay bên cạnh đấy... "Ờ... thì 20 củ, mà một khi đã thích..."

"Ngon thím, làm vài bài đi!" - Thằng điên, đàn người ta mới tinh tang, phím còn chưa có vết vân tay nào, mày là giai chuyên văn hay chuyên ngữ thế hả em, có hiểu cái gì là lô-gích không, phải mua đàn rồi mới học đánh, chứ chả nhẽ học cho biết chơi rồi mới mua đàn, thế thì lúc học mày đánh bằng l` à?..

Hôm nay ngày nghỉ có bạn đến chơi,.. trầm trồ à, lại còn không, "20 củ đấy!" À thế này, hình như mấy hôm nữa là sinh nhật một nhỏ nhà mình... phải rồi, bọn cơ quan, mấy đứa phổ thông... "20 củ đấy!" à mới cả "Nói thật cái tầm dưới 20 củ của yamaha là tệ nhất luôn!.. sao á? Thì... cứ lẹt đẹt cái bàn phím của bọn 10 củ..."

Những người trym ngắn... ngồi học Piano (2)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

LES MISÉRABLES... NGỒI HỌC PIANO
(Phần 02)

Cởi truồng đứng tồng ngồng bên bờ sông và những thứ chã ngô chã ngọng kiểu như chúng cũng giống như chất bẩn đối với môi trường: chúng gây ô nhiễm, — tức là sẽ phải có nạn nhân... vả lại về phương diện "đời sống tinh thần" thì bản thân bọn tồng ngồng bên bờ sông cũng là một thứ nạn nhân chung thân, — chúng ta đang sống trong một thế giới mà chẳng có cái gì là tồn tại hoàn toàn riêng biệt cả, — chúng là nạn nhân của những kênh phát tán thông tin đại chúng, của internet, của mạng xã hội, của... tựu lại là của những gì vẫn thường có ưu thế trong việc tạo ra tâm lý bầy đàn. Nhưng chúng là nạn nhân thì đã đành, còn nạn nhân của chúng, đau lòng thay lại chính là một trong những thứ mà có thể coi là biểu tượng của một trong sáu môn nghệ thuật gốc gác nhất của loài người: Âm Nhạc.

Còn nạn nhân: Cây Đàn Piano!

Sao bọn tồng ngồng bên bờ sông lại cứ nhất thiết phải là Piano, trong khi còn rất nhiều những nhạc cụ khác?

Vì Piano không "bị" đại chúng như Ghi-ta, — nếu Mỹ Tâm hồi mới thành danh mà cứ hát "Đời sinh viên có cây đàn Piano...", hẳn cây Piano đã thoát được kiếp nạn: nói gì, sinh viên cũng chơi được... sao gọi là sang, là quý cbn tộc?!

Thôi thì Ghi-ta đành ngậm ngùi chấp nhận hẩm hiu đã đi một nhẽ, cơ mà vẫn còn những thứ như Viêu-lông, — nghe đồn trong nhạc viện Viêu-lông còn danh giá hơn Piano cơ đấy? — Ở chỗ này, chỉ cần một cách trực quan, có lẽ cũng không quá khó để hiểu được nguyên do: cứ để hai cái đàn cạnh nhau khắc biết...

Cây Viêu-lông quá bé!

Vậy là Piano! Đại dương cầm (grand piano), tiểu dương cầm (baby grand piano), piano đứng (upright), piano đứng lùn (console, spinet),.. piano cơ điện, piano điện, oóc điện chuyên, oóc điện bán chuyên, oóc điện đồ chơi,.. — cái đấy mình chả biết, các bạn mình cũng chả biết, mà có mang máng biết đi nữa thì nói ra kiểu đấy nghe nó cũng lãng xẹt đâu có ép-phê. Chi bằng chúng ta hãy trao đổi với nhau bằng thứ ngôn ngữ mà chúng ta vồn rất là yêu thích: "Bao nhiêu củ?" — ôi đơn giản mà ấm lòng xiết bao,.. mà sang hèn gì cũng đều ở đấy hết, — ai mà không cảm nhận được?!