Khi người ngủ thức dậy (2)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

"Thế là vô lý," Isbister nói, giật mình vì cơn kích động cảm xúc của người này. "Những viên thuốc tốt hơn là cái đấy."


"Ở đó trong mọi trường hợp là giấc ngủ," người lạ đã lặp lại, không chú ý đến anh.


Isbister đã nhìn vào anh ta và đã tò mò nhất thời là Định mệnh phức tạp nào đó quả thực là đã mang họ lại với nhau trong buổi chiều đấy. "Đấy không phải một sự chắc chắn tuyệt đối, anh biết không," anh lưu ý. "Có một vách đá như thế ở Vịnh Lulworth - cao như thế, đại khái - và một cô gái nhỏ đã rơi từ đỉnh tới đáy. Và hôm nay vẫn sống - lành lặn và khỏe mạnh."


"Nhưng những hòn đá ấy có ở đó?"


"Một người có thể nằm trên chúng một cách không mấy vui vẻ qua một đêm lạnh, những cái xương gãy nghiến kèn kẹt lúc người đó bị đập nát, nước lạnh lẽo bắn toé qua anh. Nhở? ".


Những con mắt họ đã gặp nhau. "Thật tiếc phải đảo lộn những tưởng tượng của anh," Isbister nói với một cảm giác rực rỡ khiến ma quỷ có thể hơi quan tâm.


"Nhưng một pha tự vẫn trên vách đá ấy (hoặc vách đá bất kỳ theo kiểu đấy), thật sự, giống như một nghệ sĩ..." anh cười. "nghiệp dư đến mức đáng nguyền rủa."


"Nhưng còn chuyện khác," người mất ngủ cáu kỉnh nói, "chuyện khác. Không ai có thể giữ sảng khoái nếu hết đêm này tới đêm khác... ".


"Anh đã đi bộ dọc bờ biển này một mình?"


"Ừ."


"Thứ ngờ nghệch để làm. Nếu anh sẽ tha thứ cho việc tôi nói như vậy. Một mình! Như anh nói; sự mệt nhọc thân thể không phải cách chữa bệnh cho sự suy nhược não bộ. Ai đã bảo anh làm thế? Chả ngạc nhiên; đi bộ! Và mặt trời trên đầu anh, sức nóng, mệt nhọc, hiu quạnh, suốt cả ngày dài, và rồi, tôi cho là, anh đi tới cái giường và cố gắng rất nặng nề - nhở? ".


Isbister đã dừng đột ngột và đã nhìn vào con người cam chịu một cách nghi ngại.


"Nhìn vào những hòn đá này!" người đã yên vị hét lên cùng với một sức mạnh đột ngột của điệu bộ. "Nhìn vào biển đấy cái đấy đã tỏa sáng và đã run rẩy ở đó đến vĩnh viễn! Thấy bọt trắng xô vào bóng tối dưới vách đá vãi linh hồn đấy. Và mái vòm xanh bờ lu này, với mặt trời làm mù mắt trút từ vòm của nó. Nó là thế giới của anh. Anh chấp thuận nó, anh hoan hỉ trong nó. Nó sưởi ấm và khuyến khích và làm anh mê say. Và với tôi..."


Anh ta đã quay đầu anh ta và đã phô ra một khuôn mặt khủng khiếp, những con mắt xanh xao đỏ ngàu và những bờ môi thiếu máu. Anh ta đã nói hầu như trong một sự nói thầm. "Đấy là vỏ ngoài của sự khổ cực của tôi. Toàn bộ thế giới... Là vỏ bọc của sự khốn khổ của tôi."


Isbister đã nhìn vào tất cả vẻ đẹp hoang dã của các vách đá ngập nắng chung quanh họ và trở lại tới gương mặt đấy của sự thất vọng trong một khoảnh khắc anh đã lặng im.


Anh bắt đầu, và làm một điệu bộ bác bỏ nôn nóng. "Anh có được một giấc ngủ đêm," anh đã nói, "và anh sẽ không thấy nhiều sự khốn khổ thế ở đây. Lấy lời hứa của tôi cho cái đấy."


Anh đã hoàn toàn chắc chắn lúc này là chuyện này đã là một sự chạm trán do ý trời. Chỉ nửa tiếng đồng hồ trước anh đã cảm thấy buồn chán khủng khiếp. Đã có sự sử dụng suy nghĩ tối thiểu về cái đã là sự tự tán dương một cách chính đáng. Anh đã lấy sự chiếm hữu ngay tức khắc. Cái đấy dường như đối với anh là nhu cầu đầu tiên của con người kiệt sức này đã là tình bạn. Anh đã ném mình xuống trên lớp đất mặt dốc cheo leo ở bên cạnh hình dáng bất động yên vị, và đã dàn quân ngay lập tức vào một phạm vi cãi vã tầm phào.


Thính giả của anh có vẻ đã sa vào một sự hờ hững; anh ta đã nhìn chằm chằm rầu rĩ hướng ra biển, và đã nói chỉ để trả lời những câu hỏi trực tiếp của Isbister - và không phải với tất cả những câu hỏi đấy. Nhưng anh ta không làm dấu hiệu phản đối với sự sỗ sàng nhân từ này trên sự thất vọng của anh ta.


Theo một cách yếu đuối anh ta đã dường như thậm chí biết ơn, và khi ngay hiện tại Isbister, cảm thấy là cuộc trò chuyện không được ủng hộ của mình đã đánh mất sức sống, đã đề xuất là họ phải lên lại dốc và trở về phía Boscastle, vin vào việc ngắm cảnh Blackapit, anh ta đã yên lặng quy thuận. Nửa đường lên anh ta đã bắt đầu tự nói với mình, và đột ngột đã ngoảnh một khuôn mặt rùng rợn về phía người giúp đỡ của mình. "Cái gì có thể xảy ra?" Anh ta đã hỏi với một cánh tay gầy gò dùng để minh hoạ. "Cái gì có thể xảy ra? Xoay, xoay, xoay, xoay. Nó xoay tròn và tròn, tròn và tròn đến mãi mãi."


Anh ta đã đứng với cánh tay anh ta lượn tròn.


"Ổn thôi, lão già," Isbister nói với thái độ của một người bạn cũ. "Đừng tự lo lắng. Hãy tin tưởng vào tôi."


Người đấy đã buông tay mình và quay lại một lần nữa. Họ đã đi qua bờ dốc theo hàng một và tới mũi đất tận bên kia Penally, với người thiếu ngủ khoa chân múa tay hết lúc này đến lúc khác, và nói những thứ chắp vá về bộ não xoay tít thò lò của anh ta. Tại mũi đất họ đã đứngmột lúc cạnh chỗ nhìn vào những điều huyền bí tối tăm của Blackapit, và rồi anh ta đã ngồi xuống. Isbister đã phục hồi lại cuộc trò chuyện của anh bất kỳ khi nào đường lối đã nới rộng ra đủ cho họ đi bộ sóng đôi. Anh đang khuyếch trương trên sự khó khăn phức tạp của việc làm Cảng Boscastle trong thời tiết xấu, khi bất ngờ và hoàn toàn không thích hợp người bạn của anh đã gián đoạn anh một lần nữa.


"Cái đầu của tôi là không phải như cái nó đã là," anh ta đã nói, khoa chân múa tay vì thiếu các cụm từ diễn cảm. "Nó không phải như cái nó đã là. Có một kiểu áp bức, một trọng lượng. Không - không phải tình trạng uể oải, Chúa đã muốn nó ở đó! Nó là như một bóng tối, một bóng tối thăm thẳm bất ngờ rơi xuống và mau lẹ xuyên qua một cái gì đó náo nhiệt. Xoay, xoay vào bóng tối. Tiếng ồn ào của suy nghĩ, sự rối loạn, xoáy lốc và xoáy lốc. Tôi không thể diễn đạt cái đấy. Tôi có thể giữ ý nghĩ của tôi trên nó một cách khó khăn - đủ vững vàng để nói với anh."


Anh ta dừng lại một cách yếu ớt.


"Đừng bận lòng, lão già," Isbister nói. "Tôi nghĩ tôi có thể hiểu. Dù thế nào, cái đấy không quan trọng nhiều lắm chính vào lúc này về việc nói với tôi, anh biết đấy."


Người mất ngủ ấn những khớp đốt ngón tay của anh ta vào hai mắt mình và cọ xát chúng. Isbister đã nói trong một lát khi việc cọ xát này đang tiếp tục, và sau đấy anh đã có một ý tưởng mới mẻ. "Đi xuống về phòng của tôi," anh đã nói, "Và thử một cái ống điếu. Tôi có thể chỉ cho anh vài bức phác họa của Blackapit này. Nếu anh quan tâm?"


Người kia đã trở dậy một cách ngoan ngoãn và đã đi theo anh xuống dốc.


Vài lần Isbister đã nghe anh ta vấp khi họ đi xuống, và những sự vận động của anh ta đã chậm chạp và lưỡng lự. "Vào với tôi," Isbister nói, "và thử vài điếu thuốc và tặng vật thiêng liêng của rượu cồn. Nếu anh uống an-ca-gôn?"


Người lạ đã ngập ngừng ở cổng vườn. Anh ta có vẻ như không còn có thể nhận thức những hành động của mình một cách rõ ràng. "Tôi không uống," anh ta nói chầm chậm, đi lên lối đi trong vườn, và sau một khoảng chốc lát đã lặp lại lơ đãng, "Không - tôi không uống. Nó xoay tròn. Quay, nó xoay - quay..."


Anh ta đã sảy chân tại ngưỡng cửa và đi vào phòng cùng với bộ dạng của một người không trông thấy gì.


Rồi anh ta ngồi xuống một cách đột ngột và nặng nề trong chiếc ghế bành, có vẻ hầu như là rơi vào nó. Anh ta nghiêng về phía trước với vầng trán tì trên những bàn tay mình và trở nên bất động.


Ngay sau đó anh ta đã làm một tiếng động yếu ớt trong cổ họng mình. Isbister đã xê dịch loanh quanh trong phòng với sự bực dọc của một chủ nhà thiếu kinh nghiệm, làm những sự lưu ý nhỏ cái đấy không đòi hỏi phải trả lời. Anh đi ngang qua phòng tới chỗ cặp giấy của mình, đặt nó lên bàn và đã nhận ra chiếc đồng hồ mặt lò sưởi.


"Tôi không biết anh có quan tâm đến bữa tối cùng với tôi không," anh đã nói với một điếu thuốc lá chưa đốt trong tay - trí não của anh đã băn khoăn với một thiết kế của sự quản lý lén lút của chất an-đê-hít có chứa cờ-lo. "Chỉ có thịt cừu lạnh, anh biết, nhưng trôi ngon. Xứ Wales. Và một cái bánh nhân quả, tôi nghĩ thế." anh đã nhắc lại cái này sau một sự im lặng thoáng qua.


Người đã ngồi yên vị không trả lời. Isbister dừng lại, diêm trong tay, nhìn anh ta.


Sự yên lặng đã kéo dài. Que diêm cháy hết, điếu thuốc lá đã bỏ xuống chưa được châm. Người kia đã tuyệt đối rất yên lặng. Isbister cầm cặp giấy lên, mở nó ra, đặt nó xuống, lưỡng lự, có vẻ như muốn nói gì. "Có lẽ là," anh thì thầm một cách hồ nghi. Ngay sau đấy anh liếc qua về phía cửa và trở lại tới hình dáng đang ngồi. Rồi anh đã đi rón rén trên đầu ngón chân ra khỏi phòng, nhìn thoáng qua tại người bạn của mình sau mỗi bước đi cẩn trọng.


Anh đóng cánh cửa không gây tiếng động. Cửa vào nhà vẫn đang mở, và anh đi ra qua bên kia cổng vòm, và đứng ở chỗ cây phụ tử mọc lên ở góc của luống hoa. Từ điểm này anh có thể nhìn thấy người lạ qua cửa sổ mở, yên lặng và mù mờ, tì đầu lên tay. Anh ta không xê dịch.


Mấy đứa trẻ đi dọc theo con đường đã dừng lại và nhìn người nghệ sĩ một cách tò mò. Một người bơi thuyền đã trao đổi xã giao với anh. Anh đã cảm thấy là có lẽ thái độ thận trọng và chỗ đứng của anh có vẻ như khác thường và khó giải thích. Hút thuốc, chắc là, có thể tỏ ra tự nhiên hơn. Anh rút tẩu và túi thuốc từ trong túi mình, từ từ nhồi đầy tẩu thuốc.


"Tôi tò mò," ... anh đã nói, cùng với một sự mất mát một cách vừa vặn có thể nhận biết của tính tự mãn. "Trong mọi trường hợp chúng ta phải cho anh ta một cơ hội." Anh bật que diêm theo lối đàn ông, và tiếp tục châm tẩu thuốc của mình.


Ngay lúc đó anh đã nghe thấy tiếng bà chủ nhà ở đằng sau mình, đang đi đến cùng với cái đèn của anh đã thắp sáng từ phòng bếp. Anh quay lại, khoa chân múa tay với tẩu thuốc của mình, và đã dừng bà ta lại ở cánh cửa phòng khách của anh. Anh đã gặp chút khó khăn trong việc giải thích hoàn cảnh bằng những lời nói thì thào, để bà ấy không biết anh đã có một người đến thăm. Bà ta đã rút lui một lần nữa cùng với cái đèn, vẫn còn hơi bối rối xét theo thái độ của bà, và anh lại tiếp tục việc lượn lờ tại góc cổng vòm, bớt đỏ mặt hơn vì sự thoải mái của mình.


Một lúc lâu sau khi anh đã hút hết tẩu thuốc của anh, và khi những con dơi đã bay khắp trời, tính hiếu kỳ của anh đã át hẳn những sự lưỡng lự phức tạp, và anh đã rón rén trở lại vào phòng khách đang tối sầm lại của mình. Anh đã tạm dừng lại trong khung cửa. Người lạ vẫn còn trong cùng một tư thế đấy, một bóng tối đối diện cửa sổ. Ngoại trừ tiếng hát của vài thủy thủ trên bong một trong số những chiếc tàu chở đá nhỏ ở trên bến tàu, buổi tối đã rất yên lặng. Bên ngoài, ngọn cây phụ tử và cây phi yến đã đứng thẳng và bất động trên bóng tối của sườn đồi. Một cái gì đó đã chớp sáng vào trí óc của Isbister; anh giật mình, và tì qua cái bàn, lắng nghe. Một sự ngờ vực khó chịu đã trở nên mạnh hơn; trở thành sự tin chắc. Sự ngạc nhiên đã chộp lấy anh và đã trở thành - sự kinh sợ!


Không có tiếng thở đến từ hình dáng đã yên vị!


Anh rón rén một cách chậm chạp và yên lặng quanh cái bàn, dừng lại hai lần để lắng nghe. Rốt cuộc anh đã có thể đặt tay anh lên lưng ghế bành. Anh cúi xuống xuống đến khi hai cái đầu hướng tai vào nhau.


Rồi anh đã cúi xuống còn thấp hơn nữa để nhìn lên khuôn mặt vị khách của mình. Anh đã giật mình dữ dội và đã bật ra một tiếng la. Những con mắt đã là những khoảng không trống rỗng màu trắng.


Anh đã nhìn một lần nữa và đã thấy là chúng mở và với các đồng tử đã lăn xuống dưới những mi mắt. Anh đã bất ngờ sợ hãi. Mất tự chủ vì sự kỳ quặc của tình trạng người kia, anh đã tóm lấy anh ta ở bờ vai và lắc anh ta. "Anh đang ngủ à?" anh đã nói, bằng giọng nói đã nhảy sang giọng nam cao, và một lần nữa, "Anh đang ngủ à?"


Một sự tin chắc đã chiếm chỗ trong trí óc anh là người này đã là chết. Anh bất ngờ trở nên nhanh nhẹn và huyên náo, sải bước ngang qua phòng, vấp phải cái bàn khi anh làm như vậy, và đã giật chuông.


"Làm ơn mang đèn đến ngay lập tức," anh đã nói ở hành lang. "Có cái gì đó không ổn với bạn tôi."


Rồi anh trở lại với hình dáng bất động đã yên vị, nắm chặt bờ vai, lắc nó, và hét. Căn phòng đã tràn ngập cùng với ánh sáng chói lòa màu vàng lúc bà chủ nhà bị kinh ngạc của anh đi vào cùng với cây đèn. Gương mặt của anh đã trắng bệch khi anh quay lại chớp mắt về phía bà ta. "Tôi phải tìm về một bác sĩ ngay lập tức," anh nói. "Đây là chết hoặc ngất xỉu. Có bác sĩ nào trong làng không? Bác sĩ ở đâu để tìm?"


(to be cont.)

Cuốn sách hình ảnh

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook



Hãy chụp hình mình khi em đang già đi,
Ngồi bên lò sưởi với một vẻ trầm tư.
Cuốn sách hình ảnh, những tấm hình của mẹ em
Được chụp bởi ba em một thời gian dài trước đó.
Cuốn sách hình ảnh, của mọi người với nhau,
Để minh chứng họ yêu nhau một thời gian dài trước đó.

Ná na na na na nà
Ná na na na na nà
Cuốn sách hình ảnh
Cuốn sách hình ảnh

Một tấm hình của em trong trang phục da người,
Em ngồi dưới ánh mặt trời trong một chiều nóng bức.
Cuốn sách hình ảnh, mẹ em với ba em
Cùng bác Charlie già béo ra ngoài biển với bạn bè của họ.
Cuốn sách hình ảnh, một ngày lễ tháng Tám,
Bên ngoài giường với bữa sáng ở Southend ngập nắng.
Cuốn sách hình ảnh, khi em chỉ là một bé con,
Những ngày đó em đã hạnh phúc, một thời gian dài trước đó.

Ná na na na na nà
Ná na na na na nà
Cuốn sách hình ảnh
Cuốn sách hình ảnh
Cuốn sách hình ảnh
Cuốn sách hình ảnh

Cuốn sách hình ảnh
Ná na na na na nà
Ná na na na na nà
Ơ-xờ-cu-bi-đu-bi-đu
...

The Kinks


Thiên tượng (24)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

- Nếu là anh, anh có để con ngựa lại không?

- Trước... - anh nhăn mũi, - chắc không, giờ chắc có... mà anh sẽ để lại đúng cái con... - Thấy cô phì cười, anh dừng ở đấy, cũng cười, mắt nhìn vào đống lửa nhỏ.

Theo lộ trình thì họ phải bay đến một cái sân bay khác, không phải cái kia, rồi đi tiếp theo hướng máy bay để đến chỗ núi lửa đã tắt thành cái giếng to. Cũng theo lộ trình thì chàng bắn tỉa cũng đến đấy, rồi sẽ đi ngược lại hướng máy bay, để đến đích của chàng ta. Hơi lo lắng, nhưng cũng phần nào bắt đầu có lòng tin ở anh, thêm nữa theo thông tin chính thức của trinh sát “người nhà” thì quãng đường tiếp theo là “làn sóng xanh”, vả lại rất vội, nên sau khi nhất định dành cho họ hai con ngựa - không có con “sứt gối” - và dặn dò kỹ càng những điều cần hết sức lưu ý, đôi đặc nhiệm cùng ngồi trên lưng con ngựa mông to nhưng mất dậy, hình như là nhìn theo cho đến khi họ đi khuất rồi mới rẽ ngang theo đường của mình; cũng có thể đấy chỉ là ý nghĩ của anh đã tưởng như thế khi nó tự động liên kết tới những bối cảnh chia ly, trong đó có nhiều tình tiết nó đã tự động ghi lại lúc đọc truyện “Tam Quốc”.

Chia tay đôi đặc nhiệm, họ cứ mải miết đi, giờ là theo một con đường đất đá lổng chổng, hằn rõ hai vệt bánh xe to, chắc đều là xe quân sự; hai bên đường là rừng thưa với đa phần là một loại cây gì đó không phải thông nhưng vẫn còn nhiều lá xanh; nhưng trước khi hai bên vệ đường chạm đến chỗ cây rừng, thì chúng dốc thoải hẳn xuống, có cỏ và những cây thân thảo gần mặt đất mọc um tùm, nên con đường giống như một con đê cụt đầu, và suốt dọc đường, mặc dù rõ ràng đang cưỡi một con ngựa, nhưng anh vẫn luôn gặp phải một cảm giác băn khoăn lo lắng là nếu gặp xe ngược chiều thì sẽ phải tránh thế nào, rồi đến lúc nhớ là mình đang cưỡi ngựa, thì anh lại băn khoăn chả lẽ các ô-tô bộ đội ở đây cũng thống nhất cách chạy trên con đường này theo kiểu tàu điện Bờ Hồ - Hà Đông ngày xưa hay sao? Và anh thấy thoáng hiện ở trong tâm tưởng hình ảnh một cái nhà tránh tàu có tường vôi vàng cũ và mái lợp ngói đỏ màu đã xỉn đi và bị rêu đen, là chỗ để tàu nào đến trước thì chui vào đấy nằm chờ tàu kia; anh nghe thấy tiếng chuông leng keng, trong trẻo; bất giác, anh thấy mình thở dài - nếu anh nhớ không nhầm thì lần gần nhất cuối cùng anh đi qua, chỗ đấy đã trở thành một khu siêu thị, trước mặt bố trí một hệ thống loa công suất lớn, ban ngày cũng bật rất to nhạc “ầu ía...” thình thịch như ở sàn nhảy lắc.

Bóng tối sụp xuống rất nhanh. Cảm giác chi tiết là bóng tối và sương mù là cùng một thứ vật chất đồng nhất, và thứ đó sụp xuống, và đổi nhanh màu sẫm dần, và lúc chưa thành đen hẳn thì nó là một thứ màu xanh chì tái nhợt, nhập nhoạng, lờ mờ, mù mịt, lạnh lẽo, tràn ngập, thẩm thấu vào tất cả động, thực vật, vô, hữu cơ; và hơi hửng hơn một chút ở phía đầu con đường.

Anh vừa vặn tìm được một chỗ qua đêm có thể nói là lý tưởng ở cách tương đối xa vệ đường, kín vào trong cây, được trải nệm lá êm ái, dày dặn và vẫn còn khô ráo, một phần xung quanh có những tảng đá tương đối to, không hiểu là nhân tạo hay là một cách hoàn toàn tình cờ nằm xếp thành một chỗ hơi vòng khum khum, gần giống như một chỗ cố thủ được chủ ý xếp lên bằng bao tải cát; thì bóng tối đã kín mít chung quanh. Trên đầu có nhiều lá cây, anh nghe thấy chúng xào xạc; và một cách vô thức, anh ngẩng đầu lên để xem chúng xanh hay vàng, thấy chúng đều đen xì thì sực nhớ ra, tự cười mình, và bỗng giật mình - không phải “mình” vật lý, mà “mình” tâm trí, - rồi buông thõng hai tay, đứng yên, đờ đẫn...

- Gì thế, anh?.. - Lúc đấy cô đã hỏi, rồi thấy anh vẫn đứng bất động, cô khẽ giật giật tay anh.

- Nhìn... - Anh lẩm bẩm.

Chắc cô cũng có cùng một cảm giác giống như anh vì theo cảm nhận từ cánh tay cô thì anh biết cô cũng gần như bị bất động ngay lập tức, - người ta chỉ bất động được như thế những lúc mà người và tâm trí mỗi thứ ở một chỗ khác nhau.

Hóa ra bóng tối kín mít là do ở phía trên có nhiều lá cây, cũng có thể là do anh đã tự nghĩ là phải tối thế, và cũng có thể là do vầng trăng lưỡi liềm - chính xác hơn, là đường tròn vẽ dở, vì nó mỏng quá - kia chỉ vừa mới ló ra. Từ chỗ họ đứng, nhìn gần như thẳng lên trên, rõ ràng nó trắng tinh: trong màu trắng của nó hoàn toàn không có sắc vàng - trăng mà trắng như thế, cảm giác thế nào đó, rất không quen. Còn nữa, cả vòm trời ở đó, vì trăng như thế, nên tuyệt đối xanh công nhân: tức là chỉ có các độ sáng tối khác nhau của màu xanh công nhân, chứ hoàn toàn không lẫn một chút đỏ và xanh lá cây nào để pha nó ra; và không đồng đẳng một miếng, mà dường như đang tạo thành những vệt xoắn ốc với tâm xoáy chính là đường tròn mà vầng trăng đang vẽ dở kia; và trên nền xoáy ấy, có những ngọn cây cong queo - bốn, hay năm ngọn gì đấy, những ngọn ấy trụi và chỉ có cành ngắn như kiểu cành mới nhú ra - cùng tạo nên những hình dáng ngoằn ngoèo đen đúa...

- Trăng đẹp quá!.. - Anh giật mình. Giọng cô thậm chí hơi ngân nga, nhưng nó lại đột ngột đập vào tâm tưởng của anh như những phát búa.

Vậy là cô đã không có cùng một cảm giác giống như anh. Và cộng thêm chuyện đấy, tất cả đã tạo nên một ấn tượng quái đản.

Tự nhiên anh nhớ lại và có ý so sánh lúc ban nãy đấy với bây giờ, và sự tương phản làm anh thấy phấn khởi, mặc dù vẫn ý thức được đây có thể liên quan nhiều đến loại hiệu ứng giả, mà kệ nó...

- “Vì sao của tôi không cần suy xét,

Mệt mỏi hay là...”

- Anh còn bài nào khác không?

- Huýt huýt... khác à...

“Nếu tôi bị ốm,

Đừng gọi bác sĩ,

Hãy rủ bạn bè,

Đừng nghĩ đấy là tôi mê sảng.

Hãy đắp chăn cho tôi bằng thảo nguyên,

Kéo rèm cửa sổ bằng sương mù,

Và ở đầu giường, hãy đặt

Một vì sao rơi để làm gối đầu...”

... ờ... tiếp theo anh quên lời rồi, chả nhẽ lại lôi máy tính ra gú... để... lúc nào về anh hát đền...

- Lúc nào về hát đền? Về... đâu?

- À... à... này, nếu bây giờ gặp tình huống giống như thế, em có để một con ngựa lại không? - Anh ậm ờ, rồi tìm cách đánh trống lảng, biết là rất nhạt và phô, nhưng căn bản cũng không kịp nghĩ ra gì khác.

Cho nên anh đã ngạc nhiên, khi thấy cô đang trả lời một cách hoàn toàn nghiêm túc:

- Những chuyện như thế này, không nhắc đến thì thôi, còn nếu đã nghĩ đến, thì em luôn rất lăn tăn, luôn... thế nào đó... nghĩ không thông.

- ...

- Làm như thế, không thế phản đối được là... một cách đẹp đẽ. Chắc mọi người đều muốn làm như thế. Nhưng... nếu mà... nhưng còn hậu quả...

- ...

- Cho nên làm như thế... có nên làm như thế hay không, chuyện này thật rất khó xác định.

- Ừ, “Cao thượng hay là mù quáng...” Anh nhớ có lần đã xem ở trên mạng một cái hội thảo của sinh viên quê mình về chuyện kiểu này, họ gọi là, anh nhớ, “Có nên sống cao thượng không?” À... có một đồng chí tiến sĩ tâm lý gì đó chủ trì hội thảo.

- ...

- Anh nhớ có một cô sinh viên đã đưa ra một tình huống, là tình huống thật, đã xảy ra với cô ấy. Cô ấy gặp ở ngoài đường một đứa bé bị lạc, theo địa chỉ nó nói, cô ấy đưa nó về nhà. Đến cổng nhà, vì nó không với tới, nó bảo cô ấy bấm chuông. Cô ấy vừa động vào nút chuông thì bị điện giật bất tỉnh. Đến lúc tỉnh dậy thì xe máy, đồng hồ, điện thoại, tiền... chả còn gì cả. Ra là bọn lừa đảo.

- ...

- Phải em, nếu lần sau lại gặp trẻ lạc, em còn đưa về nhà tiếp không?

- Tất nhiên không.

- Nhưng người lớn đưa trẻ con lạc về nhà, chuyện đấy tuyệt đối đúng, không thể phản đối được.

- Nhưng cô... nhưng em đã...

- Đứa lạc mới này có phải lừa đảo không, chưa thể biết. Hoàn toàn có thể, mà thực ra xác suất lớn, là nó lạc thật. Trẻ con vẫn lạc như thế.

- Em... Thế nếu là anh, anh có đưa tiếp không?

- Tất nhiên có.

- Bốc... mà ừ... em quên. Anh hay anh bắn tỉa... mà cả cô bắn... à cô trinh sát nữa, các vị đều đánh nhau giỏi, thậm chí em thấy - cô cười - mọi người chắc còn mừng vì có cơ hội để phục thù.

- ... - Anh cũng cười với ý nghĩ của cô.

- Nhưng chính anh trước đã khuyên thằng Trung không nên phí thời gian học võ. Nếu thế...

- Không biết đánh nhau, chắc anh vẫn đưa.

- Nói dễ... - Cô nhún vai, khẽ nhíu mày. - Mà cũng có thể. Xe máy, đồng hồ, di động... như anh chắc không lăn tăn lắm... À nhưng... thế còn ở hội thảo thì thế nào?

- Có người bảo thế thì sống cao thượng dễ bị thiệt thòi. Tiến sĩ chủ trì liền bảo không thể đặt sống cao thượng cạnh thiệt thòi, rồi bảo... cái này anh nhớ nguyên văn: “Nếu con người sống cao thượng thì cái được rất nhiều”. Đến đấy thì anh chả để ý nữa... - Anh cười, hơi vênh váo một cách điệu bộ. - Đã “được” với “mất”, thậm chí “được rất nhiều”... thì tốt nhất là đừng lảm nhảm thêm về “cao thượng”.

- Ừ... - Cô cũng phì cười, không rõ là vì nội dung hội thảo hay là vì cách anh kể.

- “He doesn’t remember the word “yes” and the word “no”, he doesn’t remember neither ranks, nor names. And he’s able to reach the stars, not considering that it’s a dream, and falling, singed by the star named The Sun...” - Anh chợt tần ngần... - tự nhiên anh lại nhớ rất rõ cái này, nhưng lại không thể nhớ đã đọc ở đâu. Đúng phải thế! Muốn “reach the stars” thì đến “có”, “không” cũng phải quên, nói gì “được” với “mất”.

- Hì... nhưng... - cô lại cười, - cứ cho là anh sẽ đưa, nhưng theo đúng cái kiểu làm gì cũng có lý do của anh, thì tại sao anh lại làm thế?

- Anh thì... đưa trẻ lạc về nhà không gọi là... liên quan đến cao thượng được. Chỉ là một việc nên làm. Cụ thể anh thì anh làm tại anh thích làm thế, mà nhỡ có hậu quả kiểu kia, - anh xo vai, môi dưới hơi giẩu ra, - anh chấp nhận được. Mà... - anh như chợt nhớ ra - anh biết một người... như kiểu của anh, thì như thế là anh vẫn tính toán và quyết định, cho dù là quyết định theo kiểu nguyên tắc, còn người này, - anh đưa hai tay lên, làm điệu bộ ngắm bắn súng dài, - đơn giản là sẽ làm, hoàn toàn tự nhiên, như là thở.

Ban đêm, anh mơ thấy mình lái một chiếc máy bay thể thao mui trần, vừa bay vừa ngắm những đám mây trắng vun vút lướt qua hai bên đường. Trên bảng điều khiển máy bay này cũng có một hàng bốn chiếc nút tròn màu đỏ, được đánh số và có chữ chú thích ở phía trên, bằng thứ tiếng mà anh biết nhưng không hiểu - vì toàn từ mới, nên anh không dám động vào; mặc dù vậy lái vẫn rất dễ và rất thích.

Rồi mây đen dần, và từ sâu ngầm đâu đó bên trong những chỗ mây dày nhất vọng ra những tiếng sấm lác đác nghe hơi giống như bị bịt mũi. Thêm một đoạn thì có một tia chớp trắng xóa vằn lên ở ngay sát phía bên trái, ngửi rõ mùi khét hẳn hoi, nhưng hoàn toàn không thấy sợ. Anh chuyển sang bay trong chế độ mui kín, nghĩ: “Vẫn tốt chán, còn tốt hơn, vì sẽ được ngắm mưa, nếu không hắt thì cứ để cửa kính mở...”

Nhưng một lúc, vẫn mây đen và sấm chớp - chớp nhiều lên, nhưng mưa không thấy rơi. “Cũng sắp thôi,” anh vừa nghĩ thế thì nhìn thấy tuyết rơi. Cơn tuyết chắc kéo đến từ phía trước mặt, hoặc là chỉ có ở vùng trước mặt - vì máy bay bay; vì đã trông thấy tuyết rơi ở đằng trước, nhưng chưa thấy có bông nào đập vào kính máy bay. Những bông tuyết đầu tiên rắc lên mặt đường mây đen phía trước, rụt rè, thiếu cương quyết, trắng tinh tang. Nhưng lúc máy bay và tuyết rơi chuẩn bị chạm vào nhau thì màu sắc trắng trong mắt anh cứ hồng dần lên, hồng dần lên. Anh giật mình, nhắm mắt, lắc lắc đầu, rồi mở mắt ra.

Hồng rực.

Anh thấy thoáng hiện hình ảnh những ngọn tháp lờ mờ, một chiếc cầu có nhiều chân thẳng băng qua sông, những chiếc tàu thủy có một ống khói cao nên trông giống như những chiếc nhà máy con... Đúng rồi, tuyết kiểu này cũng giống như sương mù London của Monet. “Nhưng...” anh vừa mới nghĩ “mình có phải họa sĩ...” thì một dúm tuyết bay tạt ngang tọt qua cửa máy bay, đã đập vào mũi anh. Anh giật mình, suýt nữa thì hét lên vì một cảm giác rát bỏng nặng nề - chắc càng rát hơn vì ý nghĩ mặc định lại đang chờ đợi một cảm giác mát lạnh. Chính xác thì chắc đúng là anh đã hét lên rồi, nhưng tiếng hét còn chưa kịp đi ra, hoặc ra rồi nhưng anh còn chưa kịp nghe thấy, thì tất cả tuyết màu hồng theo kiểu Monet chỉ trong một khoảnh khắc bỗng vụt sẫm đen tất cả lại...






Lúc anh tỉnh dậy, cảm giác tổng quát ngay lập tức đã là rất mỏi, mỏi một cách kỳ lạ. Anh định nằm xoay người đi cho đỡ mỏi thì thấy gần như hoàn toàn không thể nhúc nhích được. Nhưng vẫn nhúc nhích được con ngươi, nên một tí thì anh nhìn thấy cô, và hiểu được tình trạng không nhúc nhích được của mình.


(Còn nữa)

Đừng lăn tăn, chuyện ổn rồi

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook



Nào, không ích gì khi ngồi và tự hỏi tại sao, em yêu
Nếu em không thể biết ngay lúc này
Nào, không ích gì khi ngồi và tự hỏi tại sao, em yêu
Nó sẽ không bao giờ thành, thế nào đó
Khi con gà trống của em gáy vào lúc hé lộ bình minh
Trông ra ngoài cửa sổ nhà em và tôi sẽ đi khỏi
Em là lý do tôi đang du hành tiếp
Nhưng đừng lăn tăn, chiện ổn rồi.

Không ích gì khi bật ánh đèn của em, em yêu
Ánh đèn đó tôi đã chưa bao giờ biết
Không ích gì khi bật ánh đèn của em, em yêu
Tôi ở bên phía tối của con đường
Nhưng tôi mong giá như từng có điều gì em làm hay nói
Để thử làm cho tôi thay đổi ý định của mình và ở lại
Chúng ta đã chưa bao giờ nói chiện nhiều, dù thế nào
Nhưng đừng lăn tăn, chiện ổn rồi.

Không ích gì khi gọi to tên tôi, gái
Giống như là em chưa bao giờ làm trước đó
Không ích gì khi gọi to tên tôi, gái
Tôi không thể nghe thấy em thêm nữa
Tôi đang suy nghĩ, đang tự hỏi khi dạo bước dưới đường
Tôi một lần đã yêu một cô, một đứa bé tôi đã được cho biết
Tôi đã mang cho cô ấy tim tôi nhưng cô ấy đã muốn tâm hồn tôi
Nhưng đừng lăn tăn, chiện ổn rồi.

Từ biệt, em yêu ngọt ngào
Nơi tôi sắp tới, tôi không thể nói
Tạm Biệt là một từ quá tốt lành, em yêu
Vậy tôi sẽ chỉ nói lời chúc em tốt lành
Tôi không nói em đã cư xử với tôi không tốt
Em đã có thể làm tốt hơn nhưng tôi không để tâm
Em chỉ phần nào đã lãng phí thời gian quý báu của tôi
Đừng lăn tăn, chiện ổn rồi.


Bob Dylan

Động cơ vĩnh cửu

4 ý kiến, và ý kiến từ facebook

“Khi chúng ta rời khỏi sân trường

Trong âm thanh của điệu Van-xơ không có tuổi...”


Lúc đấy là mùa hè, tôi đang đi qua một lối hè phố hẹp ở sát phía trước mặt, phía bên trái cổng một ngôi trường phổ thông. Phía trước một đoạn, bắt đầu đến gần cổng trường là hè phố rộng rãi, và tường trường ở đấy là tường xây quét vôi trắng trắng hồng hồng; còn chỗ tôi đang đi thì hè hẹp, và bên phải có hàng rào sắt cao, “trong suốt”, làm “tường” của nhà để xe lợp tôn, ở sát hàng rào đấy luôn, còn bên trái hè thì không hiểu để làm chức năng gì lại có một hàng rào lửng bằng mấy thanh gỗ dài nằm ngang song song gần đất, cao chưa đến đầu gối.

Vậy là tôi đi và trong đầu lúc đó lẫn lộn hai thứ: điệu Van-xơ ở trên là một, còn thứ hai là những suy luận tìm cách liên kết một số tình tiết trong cuốn truyện “Thiên tượng” với hệ thống tư duy thuộc loại phức tạp - ngay cả đối với một cái đầu toán tốt như của tôi - của anh Phi Long, người viết truyện này. Lúc đọc truyện, tôi vẫn hay làm như vậy...


- Ôi...


Tiếng kêu khẽ lắm, gần như một tiếng thở to và có chạm vào thanh quản một chút thôi, nhưng làm tôi giật mình - vì tâm trạng mất tập trung đến xung quanh của tôi lúc đó.

Nắng chói chang, tôi sắp bước vào bóng râm của một cây nhãn to; ở bên kia con đường đất rộng một làn rưỡi ô-tô, có một cây, cũng nhãn, nhỏ hơn, dưới gốc có hai cái xe đạp và ba đứa học sinh quần xanh áo trắng đeo khăn quàng đỏ. Còn... lúc tôi kịp đứng im lại thì đã gần sát ngay trước mặt, là một cô gái, chắc là cô giáo, mặt nàng bây giờ tôi không còn nhớ, hoặc có thể sẽ nhớ nhầm thành mặt nàng khác; y phục cũng vậy; duy chỉ có một chi tiết là tôi không quên.

Lối đi hẹp, trời nắng nên người vội, cũng rất hoàn toàn có thể là do người đi ngược lại ở phía trước đẹp trai quá... Nên nàng chắc đã mất tập trung, có thể bối rối. Mà trên đời thì lúc nào cũng có những việc luôn núp sẵn ở đâu đó, chỉ chờ đợi lúc người ta mất tập trung, hay bối rối, để xảy ra. Nhảy lầu, vỗ tay hoan hô ở đám ma, trở thành bố, mất trinh... đều là kiểu này. Còn nàng, trong một lúc như vậy đã loạng quạng giẫm ngập cả chiếc giày cao gót bên trái vào một bãi cứt trâu to, không hiểu sao lại nằm chềnh ềnh ở ngay giữa lối. Con trâu này chắc phải ăn vụng khoai lang của hợp tác. Đống này thuộc loại đáng kính trọng. Nó to tới mức nếu có nhuộm vàng hết đi thì cũng không có một người có đầu óc bình thường nào lại nghĩ nó là đống cứt người.

Tôi vốn nhanh trí, đặc biệt là trong những trường hợp phát sinh giàu ngẫu hứng thế này; có thể là do trong thâm tâm, khi sống tôi vẫn luôn háo hức chờ đợi những chuyện bất ngờ kiểu như vậy, cho nên mặc dù bất ngờ, nhưng thế nào đó, vẫn dường như có sẵn một sự chuẩn bị trước. Cho nên lúc đấy, một cách hoàn toàn không lúng túng chút nào, tôi đã đứng sát thêm vào, tươi tỉnh trêu chọc một cách vui vẻ, buồn cười, và không ác ý, rồi đưa ra một đề xuất cũng rất vui, hấp dẫn, và quan trọng là khả thi trong lợi thế so sánh của hoàn cảnh:


- Bây giờ hoặc là cô giáo vác giày dính đầy cứt này đi rửa. Khó rửa phết đấy. - Tôi cười khoan khoái. - Hoặc là nhún nhẹ chân một chút để lắc ra khỏi giày, anh sẽ bứng cô giáo, cả cụm, về tận nhà, cho khỏi bẩn chân. À... mai anh sẽ tặng cô giáo một đôi giày mới, mà... sau đi thì tránh cứt ra...


Trên đời lúc nào cũng có những việc luôn núp sẵn ở đâu đó, chỉ chờ đợi lúc người ta mất tập trung, hay bối rối, để xảy ra. Và một số việc như thế hoàn toàn có thể có nguồn gốc nhân tạo. Nhà cô giáo không xa lắm. Cô mảnh mai, còn tôi cứng cáp. Trên đường đi, chúng tôi tán chuyện và cười rất vui; lúc đầu cô giống như một quả khế xanh; quá nửa đường thì khế chín; về đến cửa nhà thì khế đã ngọt ngào chín nẫu. Chắc cô cũng đã có cảm giác tương tự về tôi - chỉ thay quả khế bằng quả chuối; cho nên ai thực sự đã là người bắt đầu, thì tôi, cả lúc đó và lúc này, đều không biết xác định như thế nào.

Hôm sau y hẹn, tôi đem giày mới đến.

Và ở lại luôn.


(Còn tiếp)

Khi người ngủ thức dậy (1)

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

KHI NGƯỜI NGỦ THỨC DẬY

(H. G. Wells)


CHƯƠNG I. BỆNH MẤT NGỦ


Một buổi chiều, lúc thủy triều xuống, quý ngài Isbister, một nghệ sĩ trẻ đang tạm trú tại Boscastle, đã đi bộ từ chỗ đấy tới vịnh biển nhỏ đẹp như tranh vẽ của Pentargen, mong muốn khảo sát những cái động ở đó. Nửa đường xuống lối đi dốc dẫn tới bãi biển Pentargen anh đã bất ngờ bắt gặp một người đang ngồi trong một tư thế mỏi mệt sâu sắc ở phía dưới một khối đá lớn nhô ra. Những bàn tay của người này đã yếu ớt vắt qua những đầu gối của anh ta, những con mắt anh ta màu đỏ và nhìn chằm chằm về phía trước, và khuôn mặt anh ta đẫm lệ.


Anh ta đã nhìn thoáng xung quanh vào bước chân của Isbister. Cả hai người đã bị bối rối, Isbister bối rối hơn, và, để vượt qua sự lúng túng trong việc tạm dừng lại không cố ý của mình, anh đã nhận xét, cùng với một thái độ kết tội nghiêm chỉnh, là thời tiết đã nóng so với thời gian này trong năm.


"Rất nóng," người lạ đã trả lời cộc lốc, lưỡng lự một giây, và thêm vào bằng một giọng nhạt nhẽo, "Tôi không thể ngủ."


Isbister đã dừng lại đột ngột. "Không ngủ?" đã là tất cả những gì anh nói, nhưng bộ dạng của anh đã truyền đạt sự sẵn sàng giúp đỡ của mình.


"Cái đấy có thể nghe như không thể tin được," người lạ nói, hướng những con mắt mệt mỏi về gương mặt của Isbister và nhấn mạnh những từ ngữ của anh ta bằng một cánh tay uể oải, "Nhưng tôi đã không có một giấc ngủ - hoàn toàn không có một giấc ngủ nào trong sáu đêm."


"Đã có lời khuyên?"


"Có. Chủ yếu là lời khuyên xấu. Những viên thuốc ngủ. Hệ thống thần kinh của tôi... Tất cả chúng là rất tốt cho những người bình thường. Cái đấy là khó giải thích. Tôi không dám uống... một cách thích đáng những viên thuốc ngủ mạnh."


"Chuyện đấy gây khó khăn,” Isbister nói.


Anh đứng chơ vơ trên lối đi hẹp, bối rối không biết phải làm gì. Rõ ràng người này đã muốn nói chuyện. Một ý tưởng đủ tự nhiên trong các tình huống, đã gợi ý anh giữ cho cuộc trao đổi tiếp tục. "Bản thân tôi chưa bao giờ phải chịu đựng sự mất ngủ," anh đã nói bằng một giọng buôn chuyện tầm phào, "nhưng trong những trường hợp mà tôi đã biết, mọi người thường tìm được một cái gì đó... ".


"Tôi không dám làm những cuộc thí nghiệm."


Anh ta đã nói một cách mệt lử. Anh ta đã đưa ra một điệu bộ bác bỏ, và trong một lúc cả hai người đã là im lặng.


“Bài tập?" Isbister rụt rè gợi ý, với một cái nhìn thoáng qua từ gương mặt thảm hại của người nói chuyện của anh tới bộ y phục du lịch anh ta đang mặc.


"Đấy là cái tôi đã thử. Một cách khờ dại, có lẽ. Tôi đã đi theo bờ biển, hết ngày này đến ngày khác - từ Bến Mới. Cái đấy đã chỉ thêm sự mệt mỏi cơ bắp vào sự mệt mỏi tinh thần. Nguyên nhân của tình trạng bất ổn này đã là sự làm việc quá sức - sự phiền toái. Đã có một cái gì đó..."


Anh ta đã dừng lại giống như là vì sự mệt nhọc tuyệt đối. Anh ta đã cọ xát vầng trán của mình bằng một bàn tay gày gò. Anh ta đã lại tiếp tục lời nói như một người nói với chính mình.


"Tôi là một con sói đơn độc, một con người cô độc, đi lang thang qua một thế giới mà trong đó tôi không có phần. Tôi không có vợ - không có con - ai mà nói là chuyện không có con giống như những cành con chết trên cây đời nhỉ? Tôi không có vợ, tôi không có con - tôi đã không thể tìm thấy chức phận để làm. Không có mong muốn ngay cả trong trái tim của tôi. Một thứ rốt cuộc tôi ép mình để làm.


"Tôi đã nói, tôi sẽ làm cái này, và để làm nó, để vượt qua sức ì của thân thể đần độn này, tôi đã phải viện tới những viên thuốc. Chúa Vĩ đại, tôi đã có đủ thuốc! Tôi không biết nếu anh cảm thấy sự bất tiện nặng nề của thân thể, đòi hỏi về thời gian trầm trọng hơn của nó từ trí não - thời gian - cuộc sống! Sống! Chúng ta chỉ sống trong những mảnh vá. Chúng ta phải ăn, và sau đó những sự thỏa mãn tiêu hoá đần độn sẽ đến - hoặc những sự cáu kỉnh. Chúng ta phải dùng không khí nếu không những ý nghĩ của chúng ta trở nên lờ phờ, đần độn, chạy vào những hố sâu và những ngõ cụt. Hàng ngàn sự lãng trí nảy sinh từ bên trong và bên ngoài, và sau đấy tình trạng uể oải và giấc ngủ sẽ đến. Con người dường như sống cho giấc ngủ. Như thế nào một khoảnh khắc trong một ngày của một người là của chính anh ta - ngay cả trong điều kiện tốt nhất! Và rồi những người bạn giả dối đấy đến, những kẻ sát nhân dưới bộ dạng giúp đỡ ấy, những chất đắng che dấu sự mệt mỏi tự nhiên và giết chết sự nghỉ ngơi - cà phê đen, cô-ca-in..."


"Tôi hiểu," Isbister nói.


"Tôi đã làm công việc của tôi," người thiếu ngủ nói cùng với một ngữ điệu càu nhàu.


"Và đây là cái giá phải trả?"


"Ừ."


Trong một chút thời gian hai người đã tiếp tục không nói năng gì.


"Anh không thể hình dung sự khao khát được nghỉ ngơi mà tôi cảm thấy - một sự đói và khát. Trong sáu ngày dài, từ lúc công việc của tôi đã được làm xong, trí não của tôi đã là một xoáy nước, mau lẹ, không tiến triển thêm và không dứt, một dòng lũ của những ý nghĩ dẫn dắt không tới đâu cả, quay xung quanh một cách mau lẹ và vững vàng... ".


Anh ta đã tạm dừng. "Về phía vực thẳm."


"Anh phải ngủ," Isbister nói dứt khoát, và cùng với một dáng điệu về một biện pháp khắc phục đã được khám phá ra. "Đương nhiên anh phải ngủ."


"Trí não của tôi minh mẫn một cách hoàn hảo. Nó đã chưa bao giờ trong trẻo hơn. Nhưng tôi biết tôi đang bị lôi cuốn về phía xoáy nước. Ngay lập tức... ".


"Thật thế?"


"Anh đã thấy các thứ đi xuống một xoáy lốc chưa? Ra khỏi ánh sáng ban ngày, ra khỏi thế giới ngọt ngào này của sự sáng suốt - đi xuống... ".


"Nhưng," Isbister nhận xét.


Người ấy đã vung một tay về phía anh, và những con mắt anh ta đã hoang dã, và giọng nói của anh ta cao lên một cách bất ngờ. "Tôi sẽ tự sát. Nếu không còn cách nào khác - tại chân của vách đá dựng đứng sẫm tối phía đằng xa kia ở đó, chỗ những làn sóng là xanh lục, và ngọn sóng trắng dâng lên và rơi xuống, và dòng chảy nhỏ đấy của nước run run chảy xuống. Ở đó trong mọi trường hợp là... giấc ngủ."


(to be cont.)

Mặt nạ

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Người ta tổ chức tại câu lạc bộ X, một buổi dạ hội khiêu vũ trá hình với mục đích từ thiện, hay nói như các tiểu thư ở địa phương - một buổi vũ hội thịnh trang. Đã 12 giờ đêm. Mấy vị trí thức không tham gia nhảy, không đeo mặt nạ - cả thảy gồm năm người - tụ lại ngồi quanh một chiếc bàn lớn trong phòng đọc sách, chúi mắt chúi mũi vào mấy tờ báo mà đọc, mà ngủ gật, và theo cách nói của tay phóng viên biệt phái của nhiều tờ báo thủ đô tại đây - một nhân vật đầy khuynh hướng tự do - thì họ đang "tư duy".


Từ phía phòng lớn vọng ra tiếng nhạc của điệu nhảy quadrille "Viuska". Ngoài cửa chốc chốc lại có tiếng chân những người hầu chạy huỳnh huỵch, cốc đĩa va vào nhau lanh canh. Còn ngay ở trong phòng đọc thì bao trùm một không khí yên lặng.


- Ở đây có lẽ thoải mái hơn! - một giọng trầm trầm khàn khàn vọng ra hình như từ phía lò. - Chui vào đây thôi! Vào đây thôi, các bạn ơi!


Cánh cửa mở ra, và bước vào phòng đọc là một gã đàn ông thấp lùn, to ngang vạm vỡ, vận bộ xà ích, đội chiếc mũ gài lông công, đeo mặt nạ. Tiếp theo sau y là hai bà đeo mặt nạ và một tên hầu tay bưng chiếc khay. Trên khay là một bầu rượu mùi, dáng thấp, hai ba chai vang đỏ và mấy cái cốc.


- Vào đây! ở đây mát hơn, - gã đàn ông nói. - Đặt khay lên bàn đi... Nào, các cô nàng, mời các cô ngồi xuống! Mời các cô xem trò đùa nhé! Còn mấy vị kia, xin ngồi lui ra cho. Không còn cách nào khác đâu!


Gã đàn ông loạng choạng bước tới, lấy tay gạt mấy tờ tạp chí từ trên bàn xuống đất.


- Mang lại đây! Còn mấy vị đọc báo kia, lùi ra cho; thì giờ đâu mà đọc báo và luận bàn chính trị... Tung hê đi thôi!


- Tôi yêu cầu ông phải hành động lịch thiệp, - một vị trí thức lên tiếng nhìn chiếc mặt nạ qua đôi mục kỉnh. - Đây là phòng đọc chứ không phải phòng điểm tâm... Đây không phải là chỗ uống rượu.


- Tại sao lại không phải? Bàn cập kênh chăng hay là trần sắp sụt? Kỳ thật Nhưng thôi... chả thừa hơi mà lý sự! Quăng mẹ mấy tờ báo đi... Đọc thế đủ rồi, các ông khá thông minh rồi đấy, đọc nữa chỉ tổ hại mắt thôi và cái chính nhất là tôi không thích, có thế thôi.


Tên hầu đặt khay xuống bàn, vắt chiếc khăn qua khuỷu tay, rồi bước ra phía cửa. Hai cô lập tức mở rượu vang đỏ ra uống.


- Sao lại có những vị thông minh đến mức khoái mấy tờ báo kia hơn là những thứ rượu này nhỉ, - gã đàn ông đeo lông công vừa tự rót rượu cho mình vừa khơi mào. - Theo ý kiến của tôi thì, thưa các vị đáng kính, các vị thích báo chí hơn chỉ là vì các vị đếch có đồng mốc nào để uống rượu. Tôi nói thế có đúng không? Hà hà!.. Vẫn đọc à? Này báo, người ta viết gì vậy? Hà hà! Đã bảo quẳng đi mà? Các vị ngồi đây rồi bị hố đấy! Tốt hơn hết là uống rượu thôi!


Gã đàn ông đeo lông công nhổm dậy và giật lấy tờ báo từ tay vị trí thức đeo kính. Vị này mặt tái xanh, rồi lại đỏ bừng kinh ngạc nhìn mấy ông bạn trí thức của mình, mấy ông kia cũng nhìn lại vị đó.


- Ông mất hết cả tư cách rồi đấy, thưa tôn ông! - Vị đeo kính nổi nóng. - ông đã biến phòng đọc thành quán rượu, ông đã cho phép mình làm những chuyện quá quắt, giật báo ra khỏi tay người khác! Tôi không cho phép làm thế! Ông không biết rằng ông đang gây sự với ai đây à, thưa tôn ông! Tôi là giám đốc nhà băng Giextiakốp!


- Ta nhổ toẹt vào cái điều rằng nhà ngươi là Giextiakốp! Còn tờ báo của nhà ngươi thì sẽ được vinh dự thế này này... - Gã đàn ông cầm tờ báo lên và xé vụn nó ra.


- Các người xem thế này là cái gì vậy? - Giextiakốp sửng sốt lắp bắp nói. - Thế này thì lạ quá... Thế này... thế này thì quả là không thể tưởng tượng nổi...


- Ông phát khùng lên rồi, - gã đàn ông cười lên hô hố. - Hừ, làm tôi sợ hãi đến nỗi run như cầy sấy! Thế đấy thưa các quý vị! Thôi dẹp chuyện đùa bỡn lại cái đã. Ta không hào hứng nói chuyện với các vị đâu... Chả là ta muốn ở lại đây một mình với mấy cô nàng này và rất muốn đem lại ngay cho mình cảm giác khoái lạc, cho nên ta yêu cầu quý vị đừng có tranh cãi và ra ngay khỏi đây cho... Xin mời! Ngài Bêlêbukhin, ngài cút xéo ngay cho! Sao cái mặt mo của ngài lại nhăn nhó thế kia? Ta đã nói là ra, vậy thì phải ra ngay thôi chứ! Ta bảo sao thì phải tắp lự làm như vậy, không thì liệu hồn đấy ta tóm cổ đi!..


- Thế này nghĩa là thế nào? - viên thủ quỹ cơ quan bảo trợ tài sản Bêlêbukhin nhún vai hỏi, mặt đỏ bừng lên. - Tôi chịu không thể hiểu được... Một tên vô lại chạy tọt vào đây, và thế rồi bỗng xảy ra cơ sự thế này!


- Này, này, nhà ngươi nói "vô lại" là chữ gì vậy? - gã đàn ông đeo lông công nổi giận hét lên giơ nắm tay đấm mạnh xuống mặt bàn đến nỗi cốc tách đặt trên khay nhảy hết cả lên. - Nhà ngươi nói với ai thế? Ngươi tưởng rằng, nếu ta đây đeo mặt nạ rồi thì người ta có thể nói gì với ta cũng được phải không? Đồ rắn rết! Cút ngay, ta đã nói rồi cơ mà! Ngài giám đốc nhà băng kia nữa, khôn hồn thì cuốn xéo ngay cho! Cút hết, cút hết, sao cho không còn một con giòi bọ nào ở lại đây nữa cả. Cút hết ngay!


- Được rồi, bây giờ tất cả sẽ biết? - Giextiakốp nói, ông ta giận dữ đến nỗi vã cả mồ hôi ra mắt kính. - Tôi sẽ cho ông biết tay! Ê, gọi hộ tay chủ trò khiêu vũ đến đây với!


Một phút sau viên chủ trò thấp bé, tóc hung bước vào, ve áo đeo một dải tua xanh, thở hổn hển vì nhảy quá nhiều.


- Yêu cầu ông ra cho? - viên chủ trò nói. - Đây không phải là chỗ uống rượu! Xin mời ông xuống phòng điểm tâm!


- Mày ở đâu chui ra thế? - gã đàn ông đeo mặt nạ hỏi. - Ta có cho đòi mày đâu.


- Xin đừng xưng hô mày tao như thế cho và xin mời ra khỏi đây!


- Ồ, ông bạn thân mến, này ta hẹn cho ông bạn một phút đấy... Bởi vì rằng ông là chủ trò, là nhân vật chính ở đây, nên mời ông hãy dắt tay mấy nhà nghệ sĩ này ra hộ cho. Các cô nàng của ta không được thoải mái lắm khi trong phòng này còn có người lạ mặt... Các cô nàng xấu hổ mà, còn ta thì đã bỏ tiền ra và muốn được nhìn các nàng ở dạng tự nhiên.


- Có lẽ tên cục súc này không hiểu rằng nó không phải đang ở trong chuồng bò, chuồng lợn! - Giextiakốp kêu lên. - Cho gọi Epxtơrát Xpiriđônứts đến đây?


- Epxtơrát Xpiriđônứts? - Tiếng mọi người gọi lan đi khắp câu lạc bộ. - Epxtơrát Xpiriđônứts đâu rồi?


Liền đó lão già Epxtơrát Xpiriđônứts mặc y phục cảnh binh hiện ra ngay.


- Yêu cầu ông ra khỏi đây? - lão già nói rít lên, mắt nhìn trừng trừng, bộ ria mép nhuộm màu đen rung rung lên.


- Hừ, nhà ngươi định dọa ta à? - gã đàn ông nói, cười khoái trá. - Hừ, định dọa ta chắc! Gớm nhỉ, lại còn có thứ ngoáo ộp này nữa! Ria thì như ria mèo, mắt thì giương lồi ra thế kia kìa... Hè hè hè?


- Không lý sự gì nữa hết! - lão già lấy hết hơi sức hét to, toàn thân run lẩy bẩy. - Ra khỏi đây ngay! Ta sẽ ra lệnh lôi ông ra khỏi đây!


Một cảnh huyên náo không thể tưởng tượng được diễn ra trong phòng đọc báo. Lão cảnh binh mặt đỏ gay như tôm rảo giậm chân, la hét om xòm.


Giextiakốp la hét. Bêlêbukhin la hét. Tất cả các vị trí thức đều la hét, nhưng giọng nói của tất cả bọn họ đều bị át đi trong cái giọng ồm ồm trầm trầm của gã đàn ông đeo mặt nạ. Vì tình cảnh hỗn loạn chung nên đám nhảy phải ngừng lại, và mọi người đổ dồn về phía phòng đọc.


Để ra oai, lão cảnh binh Epxtơrát Xpiriđônứts cho gọi tất cả những cảnh sát đang có mặt ở câu lạc bộ đến, rồi ngồi xuống lập biên bản.


- Viết đi, viết đi, - cái mặt nạ nói, gõ gõ ngón tay xuống bên ngòi bút của lão cảnh binh. - Khốn khổ cái thân tôi, bây giờ thì tôi bị phạt thế nào? Trăm sự đổ lên cái đầu khốn khổ của tôi! Vì cớ gì mà các ông hãm hại tôi, một kẻ đáng thương? Ha ha? Thế nào? Biên bản xong chưa? Tất cả ký hết rồi chứ? Bây giờ thì mời các ngài nhìn này! Một... hai... ba!!


Gã đàn ông đứng dậy, vươn thẳng người lên và giật tấm mặt nạ xuống, để lộ hẳn bộ mặt say mềm của mình ra mà nhìn tất cả mọi người. Thú vị thưởng thức tác động của việc mình vừa làm, gã ngồi phịch xuống chiếc ghế bành và thích chí cười. Ấn tượng mà gã vừa gây ra quả là phi thường thật. Các vị trí thức ngẩn người nhìn nhau, mặt tái mét, vài vị còn giơ tay gãi gáy. Lão cảnh binh kêu ớ lên một tiếng như người vừa vô ý làm một chuyện dại dột ghê gớm.


Tất cả đều nhận ra kẻ phá bĩnh vừa rồi là ông Piatigorốp, nhà triệu phú bản địa, chủ nhà máy, được quý trọng, người đã từng nổi tiếng bởi những vụ gây ồn ào, bởi lòng từ thiện và, như tờ báo địa phương đã nhiều lần nói tới, bởi lòng thiết tha đối với sự mở mang dân trí.


- Thế nào, có đi ra hay là không? - Piatigorốp nói sau một phút im lặng.


Các vị trí thức không hé răng nói nửa lời lặng lẽ rón rén đi kiễng chân ra khỏi phòng đọc, và Piatigorốp đóng ập cửa lại sau lưng bọn họ.


- Chính mi đã biết đó là ông Piatigorốp rồi cơ mà? - một lát sau lão cảnh binh Epxtơrát Xpinđônứts rít lên khe khẽ, tay nắm lấy vai tên hầu bàn đã mang rượu vào phòng đọc mà day. - Tại sao mi lại câm họng thế?


- Thưa, ngài không cho phép nói ạ.


- Không cho phép nói... Mi lại còn chờ ta tống giam mi một tháng vào nhà pha rồi mới hiểu thế nào là "không cho phép nói". Cút ngay!? Còn các ngài thì làm gì, - lão già quay về phía mấy vị trí thức. - Làm ầm ĩ cả lên! Không thể bỏ ra khỏi phòng đọc dăm mười phút được à! Đấy, bây giờ thì tha hồ mà gặp chuyện rắc rối! Ôi dà dà, các ngài ơi là các ngài ơi... Thật không ưng bụng tôi chút nào cả!


Các nhà trí thức đi tản vào trong câu lạc bộ, buồn thiu ngơ ngác như những người có tội, họ nói thì thầm với nhau và cùng linh cảm thấy rõ rệt một điềm gì chẳng lành sắp đến... Các bà vợ và con gái họ sau khi biết rằng Piatigorốp bị "xúc phạm" đang cáu giận thì cũng ỉu xìu theo và lục tục kéo nhau ra về. Không còn thấy ai nhảy nữa.


Hai giờ khuya Piatigorốp đi ra khỏi phòng đọc chân nam đá chân chiêu. Bước vào gian phòng lớn, gã ngồi xuống bên cạnh ban nhạc rồi thiêm thiếp đi trong tiếng đàn, sau đó gã buồn bã ngoẹo đầu sang một bên và ngáy khò khò.


- Thôi đừng chơi đàn nữa! - Mấy vị chủ trò khoát tay ra hiệu cho mấy nhạc công. – Xuỵt... ông Piatigorốp đang ngủ đấy... ông có ra lệnh cho chúng tôi đưa ông về nhà không ạ, thưa ông Piatigorốp? - Bêlêbukhin hỏi nhỏ.


Piatigorốp nháy nháy môi hệt như đang muốn xua con ruồi nào đậu trên má.


- Ông có ra lệnh cho chúng tôi đưa ông về nhà không ạ, - Bêlêbukhin nhắc lại, - hay là gọi xe ngựa đến đây ạ?


- Gì? Ai? Mi à... mi cần gì?


- Dạ đưa ông về nhà ạ... đến giờ nghỉ rồi đấy ạ...


- Về... về nhà, ta muốn thế... Đưa... ta về?


Bêlêbukhin sung sướng nở nang cả mặt mày và bắt đầu đỡ Piatigorốp dậy. Mấy nhà trí thức kia, miệng nhoẻn cười thích thú cùng xô cả lại tiếp tay nâng vị công dân thân hào truyền kế lên rồi nhẹ nhàng đưa ra xe ngựa.


- Thật là muốn làm cho cả một lũ người bị hố thì chỉ có một nhà nghệ sĩ, một bậc tài năng mới làm nổi, - Giextiakốp hí hửng nói, đỡ nhà triệu phú ngồi lên xe. - ông Piatigorốp ạ, quả thực là tôi hết sức kinh ngạc! Đến giờ tôi vẫn cười nôn cả ruột... Ha ha... thế mà lúc ấy bọn tôi lại nổi nóng hết cả lên, lại còn định kiện cáo nữa chứ? Ha ha? ông có thấy thế không? Ngay trong các rạp kịch người ta cũng không được cười nhiều thế... Thật là một sự hài hước vô biên! Suốt đời tôi sẽ còn nhớ mãi cái đêm bất khả vong này! Đưa Piatigorốp lên xe rồi, các vị trí thức đều thấy vui vẻ và bình tâm trở lại.


- Ông ấy đưa tay cho mình bắt lúc từ biệt nhé, - Giextiakốp nói, giọng hể hả. - Thế nghĩa là chuyện êm rồi đấy, ông không giận đâu...


- Cầu trời chứng giám cho lời ông! - lão cảnh binh thở dài. - Một tên vô lại, một thằng đê tiện, nhưng mà lại là một nhà từ thiện!.. Thật không thể hiểu được?



A. P. Tchekhov

Thiên tượng (23)

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Cũng may là họ không phải đi theo đường xá gì cả.


“Nếu không thì còn phải căn cho nó đi trúng đường.” Đầu gối vẫn còn rát, anh vừa gà gật nhìn hai mái bờm màu hung nâu chẻ ngôi giữa của con ngựa - không phải con khốn nạn hôm qua - với hai cái tai màu sậm hơn, nhú lên không đều nhau, meo méo, mộc nhĩ, ở đầu cùng phía trước - đã có lúc, chắc do nhịp điệu và cảnh vật cứ đều đều, và để mắt lâu ở chỗ hai cái tai ấy, anh đã nghĩ là mình đang cưỡi một con chó, rồi lại giật mình về chuyện cưỡi chó, rồi mới lại nhớ ra.


Thỉnh thoảng gặp chỗ có nhiều đá sỏi, anh có cảm giác như bốn chân con ngựa này làm bằng gỗ - loại gỗ vẫn dùng làm mõ, - và rỗng ở bên trong, vì tiếng vó ngựa đập xuống đất nó kêu “bóc bóc...” anh nghĩ là hệt như tiếng gõ vào “ống mõ” như thế; còn nói chung, thì địa hình họ đang đi qua không nhiều chỗ “gõ mõ” mà chủ yếu là đất màu be, bạc bạc, lớp đất mặt có nhiều bụi xốp, nên bụi mù mịt; cỏ, chủ yếu là cỏ túm, cỏ cao, mọc lác đác, thưa thớt; nhìn khắp tầm mắt về mọi phía đều thấy đường chân trời bị chắn bởi những dãy không thể gọi là đồi vì thành dãy, thành rặng, chứ không phải từng quả, mà cũng không thể gọi là núi vì chỉ thấp như đồi và căn cứ vào so sánh với bề mặt đang đi thì hình như chúng đều bằng đất cả, giống như đồi.


Họ đi theo kiểu định hướng, bằng cách nào đấy, của cô trinh sát. “Chắc giống như lái tàu trên biển”, anh nghĩ. Và cũng phải mất đến nửa ngày, họ mới có thể bắt đầu tăng tốc dần cho đến lúc đúng là đi ngựa thật chứ không phải giống như cưỡi bò - vì phải chờ cho anh “quen mông”.


Đầu tiên là không còn nhìn thấy mặt trời; thêm một lúc thì nhìn thấy ở trên “ngọn” những dãy núi đất bao quanh tầm mắt một lớp mờ mờ và có vẻ động đậy giống như sương phủ, cùng với cảm giác lạnh - có thể là lạnh thật, nhưng có thể hơn là do mọi thứ ngoại cảnh này có vẻ “lạnh”. Bầu trời bỗng như sà xuống thấp, rồi bóng tối chụp xuống, giống như có ai đậy xuống một cái vung. Những rặng núi đất hiền lành bỗng trở thành núi non trùng điệp, núi thật. Bóng tối đặc dần, anh chợt thấy trong lòng xuất hiện một cảm giác lạc lõng, đơn độc, yếu ớt, và chới với, níu kéo... không biết phải diễn tả thế nào cho chính xác.


Trước anh chưa bao giờ bị như vậy, và bắt đầu ngay từ hôm đầu tiên, chuyện này đã luôn như thế, ngày nào cũng như thế, không hề thay đổi, không hề thuyên giảm. Đúng vào một lúc anh đang nhăn nhó - không biết có biểu hiện ra ngoài mặt hay không - vì vừa khó chịu trực tiếp, vừa khó chịu vì khó hiểu, thì thấy chàng xạ thủ thúc ngựa vọt lên, thoáng cái đã đuổi kịp cô trinh sát, trao đổi nhanh một điều gì đó, rồi ghìm ngay ngựa lại.


Dừng lại thì nghe rõ tiếng những con ngựa thở phì phì.


Tay trái mở bao súng dài, tay phải rút súng, nhảy xuống, đưa súng lên vai, lăm lăm tiến hơi chênh chếch về phía bên trái so với hướng mà họ đang đi, thoáng cái đã hòa lẫn vào bóng tối - một loạt các động tác thuần thục, uyển chuyển, liên tục, và cả song song; anh có cảm giác rõ ràng chàng “Công tước” bộ đội là một con thú săn mồi, đã được sinh ra cùng với những chuyển động bản năng ấy.


“Gió thổi... có mùi bắn giết.” Cô trinh sát thì thào.


Chờ đợi lâu nhưng anh hiểu là thực sự không lâu lắm, rồi có tiếng huýt sáo không lanh lảnh nhưng rành mạch trong đêm tối. “Đi .” Cô trinh sát bảo.


Vượt qua một mỏm núi đất quành ra ở phía bên tay phải, thì họ nhìn thấy ở phía trước, sâu trong bóng tối đen kịt, có bốn, chính xác là năm, đốm lửa lập lòe: ba đốm là là dưới thấp, hai đốm lơ lửng trên cao, cách lên một quãng và hơi chếch sang phải, hai đốm trên cao gần như chập vào nhau.


Có một chiếc xe quân sự bị đổ, bụng chênh chếch hướng tám cái bánh xe lên trời, những chỗ còn cao su đang cháy. Lúc xuống ngựa và bước lại gần, chân anh vấp phải một thứ mềm mềm. Trong ánh sáng bập bùng leo lét, anh nhận thấy đấy là một cái xác, mặc quân phục giống như của cô trinh sát. “Công tước” đang lom khom trước một cái xác khác, màu đen đen, mặc dù ở gần ngọn lửa hơn.


Có tiếng rên khẽ.


- Vẫn còn sống? - Anh giật mình. Hóa ra cái xác của “Công tước” còn chưa phải là xác. Tối và sấp bóng nên lúc lại gần anh cũng chỉ nhận thấy một lùm vải đen đen, chắc có một ít sọc hơi sáng màu hơn, quấn kín ở trên đầu, hình như phủ cả phía sau gáy, rồi liền luôn với cổ áo van vát trông như quàng khăn phu la, nhưng dày hơn; sống mũi gân guốc, hàm râu quai nón vệt đen rậm rì.


“Công tước” vừa làm gì đó với “cái xác”, vừa chỉ con ngựa, bảo cô trinh sát: “Gỡ đồ ra.”


Hình như cô gái định phản đối, rồi lại thôi, nhưng có vẻ rất khó chịu, nhưng chỉ làm một động tác giống như là phẩy tay. Cũng tự tay cô cẩn thận buộc con ngựa vào chỗ đầu chiếc xe tám bánh.


Các cô - cô trinh sát có vẻ rất khoái ngủ trong chiếc túi ngủ giống như cái kén tằm của dân leo núi - hình như đều đã ngủ yên cả. Đêm ở đây giống như yên lặng tuyệt đối, có thể vì đất đai cằn cỗi, lại nhuốm mùi chiến sự, nên côn trùng không sống. Và chắc phải còn có điều gì đấy cộng thêm vào nữa, cho nên kiểu im lặng này rất lạ, và anh đã nhận ra ngay từ chặng nghỉ đêm từ hôm đầu tiên.


- Địch quân đấy. Khó sống, nhưng mà... không thể không làm thế. - Dường như đoán được ý nghĩ của anh, mặc dù ý nghĩ đấy đã không hề được nói, hay là biểu hiện ra, “Công tước” chợt nói, vẫn ngồi bất động, đăm đăm nhìn vào ngọn lửa.


- Nhưng tự tay y chắc chắn cũng đã giết... - anh hơi lưỡng lự, rồi quyết định “huỵch toẹt” ra một thứ cụ thể trọc lóc nhất, thoáng liên tưởng đến một tình tiết đã đọc, của Kim Dung hoặc Cổ Long, - và chỉ cần y bò được lên lưng ngựa, y có thể nhờ đó mà sống sót, rồi, ai biết, một hôm nào đó như bao hôm nào, có thể chính tay y sẽ... - anh lóng ngóng xòe xòe hai bàn tay, - y sẽ...


- Hoàn toàn có thể thế. - “Công tước” vẫn nhìn ngọn lửa, hơi dướn mày, giơ bàn tay phải làm thành hình khẩu súng lục, để bất động, rồi khẽ giật nhẹ một cái, rồi tự mình nhắm mắt, ngật đầu xuống trong một cử chỉ kịch tính, rồi lại nhìn vào ngọn lửa như cũ. - Nhưng ngay cả thế, thì cũng không phải vì thế... bản chất không phải vì thế.


- ...


- Như người ta hay nói con người hủy hoại thiên nhiên. Nói thế là sai. Người cũng là một phần của thiên nhiên, sao lại tách ra? Trong thiên nhiên có người, nên người có làm gì thì bản chất cũng là thiên nhiên đang tự vận hành theo những quy luật của nó.


- ...


- Người chặt cây, người bắn người... Cháy rừng, chiến trận... - Vẫn ngồi nguyên như cũ, “Công tước” chỉ chỉ ngón trỏ tay phải lên trời - Có những quy luật nào đó chi phối tất cả.


- ...


- Chẳng biết là quy luật gì. Nhưng quy luật, thì sẽ dựa trên những thứ đúng. Chiến trường, thì phải giết. Người chết, thì phải cứu.


- Nhưng ở chỗ đấy...


- Nếu y có súng trong tay, và còn đủ sức bắn, thì sẽ giết nhau. Nhưng y như thế... không phải chiến trường...


“Ở chỗ đánh nhau, ngoài bãi chiến trường ngoài kia, chúng tôi đã thấy đủ cả: dằn vặt, bộc phát, hỉ, nộ, gào khóc, thậm chí nhiều người gần như phát điên; chỉ riêng cậu ta, lúc nào cũng nhẹ nhàng... không phải lạnh lùng, lì lợm đâu: loại đấy cũng có, nhưng rồi cũng đều có lúc bùng nổ cả; còn cậu ta lúc nào cũng nhẹ nhàng như không.”


“Ừ, chiến trường cũng chỉ là một trong những hình thức của cuộc sống. Trong cuộc sống thường nhật có những người mòn mỏi, bất an, mâu thuẫn, bấn loạn, có những người sâu sắc, tự tại, thì ở chiến trường cũng thế thôi. Có điều cái hình thức này... Không hiểu sao có mấy thằng nổ công đốt đít cứ hay lảm nhảm: “Thương trường là chiến trường”... Có ai mê mải ra chiến trường với niềm đam mê giống như Henry Ford đi làm ô-tô không? Con người bình sinh dường như đều sợ nhất là cái chết vật lý. Mà ở đây là điều kiện cảm nhận cái đấy một cách hiện hữu nhất...”


“Tiếc... mà có thể ngược lại - mừng, là mọi người nói chung chỉ nhìn thấy thân thể vật lý, nên không nhìn thấy được những cái chết khác. Họ không giống như...” Anh khẽ thở dài, nhưng có thể không khẽ, có thể là ở đây im lặng quá, cũng có thể không chỉ mắt mà cả tai lính bắn tỉa cũng tinh quá, nên ánh mắt “Công tước” đột ngột dứt khỏi ngọn lửa mà tưởng nó đã bị buộc vào đấy, quay về phía anh, một thoáng.






- Nếu là anh, anh có để con ngựa lại không?


(Còn nữa)

Dọc tháp canh

23 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Một anh hề bảo chàng ăn cắp: [*]
"Phải có đường nào thoát khỏi đây,
Biết bao là sự bộn bầy,
Làm ta không thể giải khuây chút nào.
Rượu của ta lũ nhà buôn uống,
Đất của ta làm ruộng dân đào,
Suốt đời chả có đứa nào
Hiểu ra chuyện đấy vì sao mà làm."

Chàng ăn cắp nhẹ nhàng, thân ái:
"Chả việc gì bác phải nhặng lên.
Trên đời đúng có nhiều tên,
Vẫn coi cuộc sống không hơn trò cười.
Nhưng em, bác - những người thông tỏ,
Đời không dành cái đó cho ta,
Nên đừng sơ xuất nói ra,
Lúc này thời khắc đang qua, muộn dần."

Dọc tháp canh: lăn tăn đời thực,
Các hoàng thân chú mục nhìn ra,
Trong khi tất cả quý bà
Đến, đi cùng lũ lâu la chân trần.
Từ đằng xa, ngoài vùng tòa tháp,
Tiếng mèo hoang bất giác gầm gào,
Hai người cưỡi ngựa tiến vào,
Một cơn gió hú ào ào nổi lên.

[*] Bọn quý tộc ngày xưa nuôi bọn hề.

(Đào Phò và Chim Xanh dịch)




* Bản dịch nghĩa:

"Phải có cách nào đó ra khỏi đây," kẻ pha trò đã nói với tay đạo chích,
"Có quá nhiều sự lộn xộn, tôi không thể có chút nào khuây khỏa.
Đám thương nhân, chúng uống rượu của tôi, đám thợ cày đào mặt đất của tôi,
Không ai trong chúng vào mọi lúc biết tất cả cái đấy đáng giá điều gì."

"Không lý do gì để bị khích động," tay đạo chích, hắn đã nói một cách ân cần,
"Có nhiều kẻ ở đây giữa chúng ta mà cảm thấy rằng đời chỉ là một trò đùa.
Nhưng anh và tôi, chúng ta đã trải qua cái đó, và đây không là số phận của ta,
Do đó đừng để chúng ta nói chiện một cách sai trái, thời điểm đang cận kề."

Trải dọc tháp canh, những hoàng thân đã giữ tầm nhìn
Trong khi tất cả quý bà đã đến và đi, những người hầu chân trần cũng vậy.
Phía ngoài, từ đằng xa, một con mèo hoang đã vừa gầm gào,
Hai kỵ sĩ đã đang lại gần, cơn gió đã bắt đầu hú lên.

Bob Dylan



Trên nước dạo chơi

5 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TRÊN NƯỚC DẠO CHƠI


Chàng An-đrây bên bờ quăng lưới,
Chúa Giê-xu trên nước dạo chơi.
An-đrây vớt cá bống tươi,
Chúa thì vớt được những người hy sinh.

An-đrây: “Con sẽ đi, nhất quyết,
Nếu cho con bí quyết thượng phiêu!”
Chúa bảo: “Bình tĩnh, con yêu!
Bí quyết chả có… có điều, nhìn đây:

Trên đỉnh núi có cây thánh giá

Dưới cây này - một tá lính canh,

Treo mình lên, dưới trời xanh…

Lúc nào thấy chán thì quành xuống đây,

Đến lúc ấy cùng Thầy sóng bước

Tự chân con đạp nước mà đi…”


“Nhưng trên đầu lính canh: sừng sắt,
Con quạ đen lượn khắp trên cao,
Dạy con đạp nước, luôn nào,
Còn cây thập ác để sau hẵng bàn.”

Chúa lặng lẽ dẫm bàn chân đất,
Bước nặng nề trên mặt nước trong,
“Con là thằng ngốc, biết không?!”
An-đrây đem cá, khóc ròng, về thôn.

Trên đỉnh núi có cây thánh giá

Dưới cây này - một tá lính canh,

Treo mình lên, dưới trời xanh…

Lúc nào thấy chán thì quành xuống đây,

Đến lúc ấy cùng Thầy sóng bước

Tự chân con đạp nước mà đi…”