28
Feb

Những cuộc dạo chơi trên nước

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Музыка: Вячеслав Бутусов. (Nhạc: Vi-a-trét-xláp Bu-tu-xốp) Слова: Илья Кормильцев. (Lời: I-li-a Kor-min-txép) С причала рыбачил апостол Андрей, А Спаситель ходил по воде. И Андрей доставал из воды пескарей, А Спаситель погибших людей. И Андрей закричал: "Я покину причал, Если ты мне откроешь секрет!" А Спаситель ответил: "Спокойно, Андрей! Никакого секрета здесь нет... Видишь, там на горе Возвышается крест: Под ним - десяток солдат, Повиси-ка на не - ем... А когда надоест, Возвращайся назад Гулять по воде, гулять по воде, Гулять по воде со мно - ой..." Но Учитель, на касках блистают рога Черный ворон кружит над крестом Объясни мне сейчас пожалей дурака А распятье оставь на потом Онемел Спаситель и топнул в сердцах По водной глади ногой - Ты и верно дурак! - и Андрей в слезах Побрел с пескарями домой "Видишь, там на горе Возвышается крест: Под ним - десяток солдат, Повиси-ка на не - ем... А когда надоест, Возвращайся назад Гулять по воде, гулять по воде, Гулять по воде со мно - ой..." Tín đồ An-đờ-rây đánh cá từ trên bến, Còn Đấng Cứu Thế đi trên mặt nước. Và An-đờ-rây lấy được từ dưới nước những con cá bống, Còn Đấng Cứu Thế - những người chết. Và An-đờ-rây kêu lên: “Con sẽ rời khỏi bến sông, Nếu...

26
Feb

Những giai điệu không thể nghe thấy

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Những chiện thần tiên tầm tầm, Những giếng kim cương bé tẹo, Những cơn cuồng phong to béo, Những cái tên riêng nhút nhát... Ôi, những lối tắt có thể làm bạn chậm, Và cuối cùng chúng ta chắc là Bật ra khỏi chúng ta. Nào, hãy rũ bụi những cái đầu suy nghĩ của bạn, Những cái cây nhựa chạy bằng năng lượng mặt trời, Những tấm ảnh xinh xắn của những thứ ta đã ăn... Ta chỉ là thứ mình ghét bỏ, Nhưng trên đường chạy dài ta từng thấy Những bộ phim câm có đủ âm thanh Tự do theo cách không thể nghe thấy. Chậm lại, mọi người, Bạn đang di chiển nhanh quá. Các khung hình không thể bắt kịp bạn, Khi bạn đang di chiển như thế. Những giai điệu không thể nghe thấy Phục vụ những chiến lược tường thuật, Những âm sắc không gây phiền nhiễu Giúp chú ý không gì hơn khu vực Của sự thích ứng thị giác, Những ô khung hình bảo tôi điều để thấy Đang bổ như một cái rìu và Có lẽ Ây-sen-xtanh chỉ nên thư giãn. Chậm lại, mọi người, Bạn đang di chiển nhanh quá. Các khung hình không thể bắt kịp bạn, Khi bạn đang di chiển như thế. Nào, cái hang của Pla-tô đầy những thứ kỳ quái, Đang yêu cầu đền bù cho những thứ họ đã thấy, Tôi mong họ đã có thể tin Vào mọi thứ mà chưa bao giờ từng làm ra màn ảnh. Và chỉ là chậm lại, mọi người, Bạn đang di chiển nhanh quá. Các khung hình không thể bắt kịp bạn, Khi bạn đang di chiển như thế... Jack Johnson --------------- * Chú giải: "Bạn đang di chiển nhanh quá": "Tôi đã xem một nguồn tài liệu về việc làm phim của Bruce Lee (Lý Tiểu Long)...

26
Feb

Hoa cỏ chân ngỗng

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Em có thật sự là một người yêu hoa không? Em rất thích chụp ảnh những bông hoa, em thấy chúng thật là xinh xắn, và em rất thích những bức ảnh chụp chúng, thường là những bức mà em tâm đắc nhất. Nhưng sự thật thì em lại hiểu rất ít về chúng. Trừ phi đấy là một trong những thứ hoa "chính" như hoa hồng hoặc hoa cúc, còn lại thì em ít khi biết đấy là hoa gì. (Và lúc không biết hoặc ngờ ngợ, em thường quy nó về một loại "chính" nào đấy có vẻ giống hơn cả.) Bông này em cũng không biết là bông gì, Lan Cải bảo là "hoa cỏ chân ngỗng". Em không tin lắm, nhưng dù là hoa gì, nó cũng thật là xinh xắn...

25
Feb

Phúc Âm - Chương 7

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

PHÚC ÂM Chương 7 1 Đừng phán xét, thì các người không bị phán xét. 2 Vì bằng phán quyết mà các người phán xét, các người sẽ bị phán xét: và bằng cái thước mà các người đo, nó sẽ lại được dùng để đo các người. 3 Và vì sao các người trông thấy hạt bụi mà ở trong con mắt người anh em của các người, mà không để ý đến cái xà nhà mà ở trong con mắt của chính các người? 4 Hoặc các người sẽ nói như thế nào với người anh em của các người, Hãy để ta lấy hạt bụi ra khỏi mắt ngươi; và, hãy nhìn xem, một cái xà nhà ở trong con mắt của chính các người? 5 Các người những kẻ giả nhân giả nghĩa, trước tiên hãy quẳng cái xà nhà ra khỏi con mắt của chính các người; và sau đó các người sẽ nhìn thấy rõ ràng để quẳng hạt bụi ra khỏi con mắt người anh em của các người. 6 ¶ Đừng đưa cái mà là thần thánh cho những con chó, các người cũng đừng quẳng những viên ngọc trai của các người trước con lợn, kẻo chúng giẫm đạp nó dưới chân chúng, và quay lại và cắn xé các người. 7 ¶ Hãy hỏi xin, và nó sẽ được đưa cho các người; hãy tìm kiếm, và các người sẽ tìm thấy; hãy gõ, và nó sẽ được mở cho các người: 8 Vì mỗi người mà hỏi xin thì nhận; và người mà tìm thì thấy; và với người mà gõ cái đấy sẽ được mở ra. 9 Hay là có người nào trong các người, người mà nếu con trai của anh ta hỏi xin bánh mì, anh ta sẽ đưa cho nó một hòn đá? 10 Hay nếu nó hỏi xin một con cá, anh ta sẽ đưa cho nó một con rắn? 11 Nếu các người lúc mà, đang là xấu, cũng biết cách...

24
Feb

"Thiên tượng" Tháng Hai 23, 2010

5 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Chàng xạ thủ vừa ngoảnh lại, cau mày, hình như định nói gì đó thì “hịch”, một quả đấm chắc nịch đã lập tức giáng mạnh xuống bờ vai chàng ta; người vừa đến đã nhẹ nhàng vụt ra xa… Nhanh như cắt, chàng xạ thủ vọt dậy, và mặc dù rất nhanh như vậy, nhưng mọi cử động của chàng đều mang một dáng vẻ nhẹ nhàng và hết sức đàn hồi, hầu như không gây cảm giác có những chỗ giật cục; xuất phát sau nhưng tới trước, thoáng cái, chàng đã đứng im bất động, chắn đầu người đã đánh mình. - Sao biết anh ở đây? - Tiếng “ở” vẫn còn một nửa trong miệng thì một cú thôi sơn áp diện đã tung ra; cú đấm bằng tay phải. Đối thủ, rõ ràng không phải tay vừa, đã nhẹ nhàng ngả người một chút về phía sau, hơi xoay mình về bên trái, bàn tay trái thủ thế chênh chếch phía bên má phải, tay phải đưa lên gạt quả đấm sang bên trái… Download: Thiên tượng - design mới, đẹp vô ng...

23
Feb

Hòn đảo của bác sĩ Moreau (pdf, song ngữ)

8 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Khi tôi đã mặc xong quần áo, tôi bắt đầu hỏi anh ấy vài câu hỏi về đích đến của con tàu. Anh ấy bảo con tàu hướng tới Ha-oai, nhưng nó cần phải đổ bộ anh ấy trước đã. "Ở đâu?" Tôi hỏi. "Đấy là một hòn đảo, chỗ tôi sống. Như tôi được biết, chỗ đấy không có tên." Anh ấy đã nhìn chằm chằm vào tôi cùng với bờ môi dưới trễ xuống, và trông hết sức ngoan cố một cách bất ngờ đến nỗi trong đầu tôi xuất hiện ý nghĩ là anh ấy đã muốn lảng tránh những câu hỏi của tôi. Tôi đã có sự suy xét khôn ngoan để không hỏi thêm nữa. ... Qua độ nghiêng lan can sau khoang lái một hình dáng đen im lặng, theo dõi những ngôi sao. Đấy đã là người hầu không quen biết của Montgomery. Y đã nhìn nhanh qua bờ vai mình cùng với vận động của tôi, sau đấy lại nhìn ra xa một lần nữa. Cái đấy có thể hóa ra là chuyện nhỏ đối với bạn, có lẽ thế, nhưng cái đấy đã đến như một ngọn gió bất ngờ đối với tôi. Ánh sáng duy nhất gần chúng tôi đã là một đèn xách tại bánh xe lái. Gương mặt của sinh vật đã quay trong một chốc lát vắn tắt ở ngoài khoảng tối của đuôi tàu về phía sự chiếu sáng này, và tôi đã thấy là những con mắt nhìn về phía tôi đã tỏa sáng cùng với một ánh sáng xanh xanh xám. Tôi đã không biết lúc đấy là một độ...

22
Feb

Du đông

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Năm mới papa cho em đi chu du cùng, hôm trước đi qua một “địa điểm lịch sử” em nhớ có liên quan đến một thiên tùng xẻo ngày xưa của Đào Phò nhà mình, em gú lại ít tư liệu, cóp-bết vào đây để bác Phi Long xem, có khi có chuyện hay để đọc. mgr1: Độ bóng đá thì cứ theo trái tim mách bảo, nó mới sướng. Đội mình được thì niềm vui tăng gấp ba gấp năm, mà thua thì cũng như là một sự góp phần chia sẻ, thế khi xem nó mới cảm hứng. Chứ còn nếu mục đích chỉ là đánh bạc kiếm chác thì em giới thiệu các bác sang mẹ môn đua ngựa, nhoằng phát xong, tiền về ngay mà đỡ lăn tăn. Đợt này em bắt Nga ngay từ trước giải, 42/1. Lý trí thì bảo đéu thể nào mà ăn được đâu, nhưng mà cứ đặt thôi. Chỉ cần nghe quốc ca Nga cử lên, xem các bạn tung hoành trên sân như thấy lại hình ảnh của CCCP hoành tráng ngày xưa, thế là thấy ấm lòng rồi. Tiền chỉ là chuyện lẻ tẻ. Đào Phò: Em hoàn toàn đồng cảm bác mgr1 em cái chiện "có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu" ở trên, thế thì mới đúng là bằng hữu. Cơ mà giờ chỉ có mỗi cái chiện là đè0 gì em bác lần này trót "góp phần chia sẻ" hơi bị cởi cbn mở quá, thành thử ra là giờ còn nhõn bộ quần áo đang mặc trên người cả chỗ ở đã trả xiền đến hết tuần này, đang online bằng một cái desktop công cộng tên là cái đé0 gì NEC to đé0 tả sợ nó...

21
Feb

Trò chuyện của thị trấn

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tôi muốn ở nơi mà cuộc trò chiện của thị trấn Là về buổi đêm qua khi mặt trời đã lặn, Và tất cả cái cây khiêu vũ, Và làn gió ấm thổi trong cùng một âm thanh xưa cũ đấy. Và hồ nước bên dưới tặng một món quà tới bầu trời, Và những đám mây tặng lại vào mỗi khi chúng khóc, Và làm cho bãi cỏ trở nên xanh dưới những ngón chân tôi, Và nếu mặt trời xuất hiện, tôi sẽ sơn một bức tranh về tất cả Những sắc màu tôi đã đang mơ ước, Hàng giờ chỉ dường như là không đủ Để gắn cái đấy xong, Có lẽ cái đấy kỳ lạ như nó có vẻ là. Và vấn đề tôi tìm thấy ra là vấn đề tìm thấy tôi, Nó là một phần tâm trí tôi, nó bắt đầu bằng một giấc mơ, Và một cảm nhận tôi có được khi tôi nhìn và tôi thấy Ra là thế giới này là một trò xếp hình, Tôi sẽ tìm thấy tất cả mảnh ghép, và gắn nó xong, Và khi đấy tôi sẽ sắp nó lại, tôi sẽ theo nó mãi, Luôn luôn là kỳ lạ như nó có vẻ là. Chả ai từng bảo tôi là đừng cố gắng. Và hồ nước bên dưới tặng một món quà tới bầu trời, Và những đám mây tặng lại vào mỗi khi chúng khóc, Và làm đám cỏ trở nên xanh dưới những ngón chân tôi, ... Jack Johnson...

16
Feb

"Tôi đã yêu nàng..." - Yêu như thế

5 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tôi đã yêu nàng... Tôi đã yêu nàng: tình yêu, có lẽ, Vẫn còn đang âm ỉ trong lòng; Nhưng để tình tôi không bất an nàng nữa; Tôi không muốn nàng buồn, một chút cũng không. Tôi đã yêu nàng âm thầm, vô vọng, Mỏi mòn vì e ngại, ghen tuông; Tôi đã yêu nàng thật chân thành, êm dịu, Như cầu Chúa nàng được yêu bởi hiện hữu khác tôi. (dao_hoa_daochu dịch) Trong một chùm các bài báo về Pushkin, Belinsky đã viết: "Luôn có một cái gì đó đặc biệt quý tộc, nhẹ nhàng, lịch thiệp, ngát hương và thanh nhã trong mọi cảm xúc của Pushkin. Vì vậy, đọc những tác phẩm của ông là một cách tuyệt vời để giáo dục trong mỗi chúng ta một con người..." Những lời này trực tiếp liên quan đến bài thơ "Tôi đã yêu nàng..." Bằng một cách vô cùng trữ tình, cả bài thơ đã nói về một tình cảm lớn lao và cao quý đối với người phụ nữ. Trong tình cảm này, có sự chân thành và dịu dàng, có sự trân trọng gìn giữ và sự thanh nhã, có sự quan tâm đến người mình yêu. Những dòng cuối cùng của bài thơ đã bộc lộ tâm hồn cao thượng của nhân vật: Я вас любил так искренно, так нежно, (Tôi đã yêu nàng chân thành thế, nhẹ nhàng thế,) Как дай вам Бог любимой быть другим. (Như cầu chúa để nàng được yêu bởi một người khác.) Mong cho người đàn bà mà mình...

16
Feb

Tôi đã yêu nàng...

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tôi đã yêu nàng... (Alếchxanđr Xergâyêvich Pútskin) Tôi đã yêu nàng: tình yêu, có lẽ, Vẫn còn đang âm ỉ trong lòng; Nhưng để tình tôi không bất an nàng nữa; Tôi không muốn nàng buồn, một chút cũng không. Tôi đã yêu nàng âm thầm, vô vọng, Mỏi mòn vì e ngại, ghen tuông; Tôi đã yêu nàng thật chân thành, êm dịu, Như cầu Chúa nàng được yêu bởi hiện hữu khác tôi. Я вас любил ... (А. С. Пушкин) Я вас любил: любовь еще, быть может, В душе моей угасла не совсем; Но пусть она вас больше не тревожит; Я не хочу печалить вас ничем. Я вас любил безмолвно, безнадежно, То робостью, то ревностью томим; Я вас любил так искренно, так нежно, Как дай вам бог любимой быть другим. 1829 Tôi yêu em Tôi yêu em: đến nay chừng có thể Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai; Nhưng không để em bận lòng thêm chút nữa, Hay hồn em phải gợn bóng u hoài. Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng, Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen, Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm, Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em. (Bản dịch của Thúy Toàn)...

15
Feb

Vua Lia

5 ý kiến, và ý kiến từ facebook

- Bây giờ ta muốn nói ra những điều bấy nay ta giữ kín. Truyền lấy bản đồ! Đây, ta đã chia đất nước làm ba phần. Ta quyết định cất khỏi tuổi già này bao nỗi lo toan cùng công việc nước, đem gánh nặng đặt lên sức vóc trẻ trung hơn, để cho ta được thênh thang bước vào cõi thọ. Hiền tế của ta, Cornơuôn, và con ta nữa, hỡi Anbani mà lòng ta thương chẳng kém, giờ đây ta tuyên bố rõ ràng về từng phần đất đai chia cho mỗi nàng công chúa của ta để tránh về sau mọi điều xích mích. Hai vương công nước Pháp và xứ Bơcgơnđi, hai vị giai tế cao sang cùng rắp ranh công chúa út của ta, hai người qua chơi đây ướm hỏi cũng đã khá lâu, ta nên trả lời dứt khoát. Vậy, ta hỏi các con gái của ta, ngày nay ta đã từ thoái mọi phần: quyền lợi, đất đai, cũng như quan tâm việc nước; vậy thì trong các con, kẻ yêu ta nhất là ai, để cho ân trạch của ta biết mưa đổ xuống tấm lòng nào là nơi xứng đáng nhất. Gônơrin, công chúa đầu lòng của ta, cho con nói trước. - Thưa phụ vương, lòng con yêu phụ vương thực không lời nào tả xiết, con yêu phụ vương thiết tha hơn cả yêu ánh sáng, yêu vũ trụ, yêu tự do: yêu trên hết mọi vật quý giá nhất đời; yêu như yêu sự sống đầy duyên, đầy sức, đầy nhan sắc, đầy vinh quang; yêu như chưa có con yêu cha nào bằng, yêu như chưa có cha nào được con yêu đến thế...

14
Feb

Thiên tượng (22)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Rời khỏi Lũng Sương, sau nhiều ngày nói theo kiểu vui vẻ trẻ khỏe thì là “dã ngoại”, còn nói theo thực chất thì là “vô gia cư”, hai người họ mới tới được sân bay quân sự này; mệt mỏi, gày rộc, và đen đúa, - nhất là cô; nhưng trong lòng dễ chịu, vì mọi việc như vậy là đúng theo kế hoạch. Duy chỉ có một chuyện đã không theo kế hoạch, là ở đây vừa bắt đầu đánh nhau to. Việc lộ trình của họ may mắn đã từ một hướng không bị dính dáng gì đến chiến sự cũng chỉ là hoàn toàn ngẫu nhiên. Nhưng cứ mỗi bước đi thêm về phía sân bay quân sự này, thì lại bớt đi một phần may mắn, và thêm vào một phần dính dáng. Dường như cái mà chúng ta vẫn gọi bằng danh từ “sự may mắn” bản thân nó cũng là một thực thể sống, nó có đời sống riêng của nó, và giống như nhiều những thứ sống khác, nó cũng bùng phát lên trước khi sắp sửa chấm dứt, - cũng giống như một người đàn bà lúc sắp sửa trở thành chỉ còn đơn giản là một người lao động; và nếu như thế thật, thì lần này nó đã bùng phát xong. Không bị rơi cùng, “bẹp” phát, với máy bay đã là thật sự quá may. Nhưng so với lộ trình “kế hoạch”, thì họ đã bay bằng máy bay đến một điểm ở cách tương đối xa cái điểm mà lẽ ra họ phải bay bằng máy bay đến. “Chỗ tròn đen đen này là ngọn núi lửa to nhất hành tinh… “Núi lửa sao lại đen?.. “Đã là ngọn núi lửa to nhất hành tinh. Tắt lâu rồi, còn bị tụt hẳn xuống, giờ thành cái giếng to nhất trong các loại giếng trên đời. Ở sâu bên dưới, ngầm bên dưới, vẫn còn âm ỉ, có thể một lúc nào đó sẽ lại phun lên...

13
Feb

Hòn đảo của bác sĩ Moreau (39)

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

XXII. Một người trơ trọi. Vào lúc chiều tối tôi đã xuất phát, và đã hướng ra biển trước một cơn gió lịch thiệp từ hướng tây nam, một cách chậm chạp, vững vàng; và hòn đảo đã trở nên ngày càng nhỏ hơn, và đường xoắn ốc gầy và cao của khói đã thu nhỏ lại thành một đường thẳng mịn hơn và mịn hơn tương phản với quang cảnh xế chiều nóng nực. Đại dương đã dậy lên quanh tôi, che khuất mảnh đất thấp, tối đó khỏi những con mắt tôi. Ánh sáng ban ngày, vầng hào quang kéo dài của mặt trời, đã chảy thành dòng ra khỏi bầu trời, bị làm trệch sang một bên như một bức màn dạ quang nào đó, và rốt cuộc tôi đã nhìn vào vịnh biển màu xanh mênh mông mà ánh nắng che khuất, và đã thấy những đám lềnh bềnh những ngôi sao. Biển đã yên lặng, bầu trời đã yên lặng. Tôi đang một mình cùng với đêm và sự yên lặng. Như vậy tôi đã trôi trong ba ngày, ăn và uống một cách tằn tiện, và suy ngẫm tất cả những gì đã xảy ra với tôi, - không mong muốn thật nhiều lắm sau đấy để trông thấy người một lần nữa. Một mớ giẻ rách bẩn thỉu trên người tôi, tóc tôi một đám rối bù màu đen: không có nghi ngờ những người tìm thấy tôi sẽ nghĩ tôi là một người điên. Cái đấy là kỳ lạ, nhưng tôi cảm thấy không có mong muốn để trở lại với loài người. Tôi đã chỉ vui mừng để bỏ...

11
Feb

Hòn đảo của bác sĩ Moreau (38)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

XXI. Sự trở ngược của Người-Thú. Theo cách này tôi đã trở thành một “con” giữa những Người-Thú trên Hòn đảo của Bác sĩ Moreau. Khi tôi đã tỉnh giấc, đã là bóng tối quanh tôi. Cánh tay tôi đã nhức nhối trong những tấm băng của nó. Tôi đã ngồi lên, lúc đầu tò mò là ở đâu tôi đã có thể là. Tôi đã nghe những giọng nói tồi tàn nói ở bên ngoài. Rồi tôi đã thấy là chướng ngại vật của tôi đã ra đi, và lối vào mở của căn lều tạm đã trở nên quang đãng. Khẩu súng lục của tôi vẫn còn trong tay tôi. Tôi đã nghe một cái gì đó thở, đã thấy một cái gì đó đã nấp cùng nhau gần ở bên cạnh tôi. Tôi đã giữ hơi thở của tôi, cố nhìn xem cái đấy là gì. Cái đấy đã bắt đầu xê dịch một cách chầm chậm, không ngừng. Rồi một cái gì đó mềm và ấm áp và ẩm ướt đã chuyển qua tay tôi. Tất cả những bắp thịt của tôi đã co lại. Tôi đã giật tay tôi ra. Một tiếng kêu báo động đã bắt đầu và đã bị nghẹt trong cổ họng của tôi. Rồi tôi chỉ hình dung cái đã xảy ra một cách thích đáng để kiềm chế những ngón tay tôi trên khẩu súng. "Ai đấy?" Tôi đã nói bằng một tiếng nói thầm khàn khàn, súng lục ổ quay vẫn còn chĩa. "Tôi - Chủ nhân." "Mày là ai?" "Họ bảo không có Chủ nhân bây giờ. Nhưng tôi biết, tôi biết. Tôi đã mang những...