Michael Jackson - Gone too soon...

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Em vừa đọc bài này trên vnexpress, về Michael Jackson, theo kiểu đưa tin "Thân thể Michael Jackson chi chít lỗ chích" như thế, em ngại độc giả có thể sẽ có những hình dung không thật đúng về anh Michael, quần chúng thì kệ họ, nhưng em thấy có trách nhiệm bổ xung thêm thông tin ở đây, để độc giả nông nổi Đào Phò nhà mình không bị những hình dung sai lầm và tiêu cực.

Những vết chích nhiều, nhưng không phải cứ chích là phải "chích" ngay một cái gì đó vào người. Người như anh Michael, để "chích" được thuốc giúp anh ngủ vào người, thì cũng phải chích tương đối để tìm được mạch. Sau đấy, trong những nỗ lực để cứu anh, các bác sĩ - "các" bác sĩ nhá - cũng đã phải "chích" tiếp, cũng với số lượng tương đối: những vết to ở cổ là để cố đưa đồ vào mạch ở cổ, những vết ở chân là để cố đưa ống dò vào...

Tài liệu 12 trang 1, tài liệu 13 trang 1-2 chương cuối báo cáo khám nghiệm tử thi đã ghi rõ:

"Ngoài benzodiazepines (diazepam, midazolam) mà Murray đã cho Jackson dùng, cộng thêm propofol, chút ít lidocain thông thường được dùng cùng với propofol để giảm đau lúc tiêm, và ephedrine được dùng để tăng huyết áp sau khi dùng propofol, không có những loại thuốc lạ khác được tìm thấy trong thân thể của Jackson."


Murray có đi tù hay không, em cũng không quan tâm, em chỉ yêu quý hình ảnh anh Michael Jackson.

Hòn đảo của bác sĩ Moreau (37)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

XX. Một mình với Người-Thú.


Tôi đã đối mặt với những người này, đối mặt với số phận của tôi trong họ, đơn thương độc mã bây giờ, - đơn thương theo nghĩa đen, vì tôi đã có một cánh tay bị gãy. Trong túi tôi có một khẩu súng lục ổ quay với hai ổ đạn rỗng. Giữa những mảnh vỏ bào đã vung vãi xung quanh trên bãi biển có hai cái rìu cái đấy đã được dùng để chặt tan tành những chiếc thuyền. Thủy triều đã rùng mình ở phía đằng sau tôi. Đã có không có gì cho chuyện này ngoại trừ sự can đảm. Tôi đã nhìn một cách dứt khoát vào những gương mặt của những quái vật đang tiến tới. Chúng đã tránh những con mắt tôi, và những lỗ mũi phập phồng của chúng đã điều tra những thân thể mà nằm tận phía bên kia tôi trên bãi biển. Tôi đã bước khoảng nửa tá bước chân, nhặt lên ngọn roi nhuốm máu đang nằm ở phía dưới thân thể của Người-Sói, và quất nó tanh tách. Chúng đã dừng lại và nhìn chằm chằm vào tôi.


"Chào!" tôi nói. "Cúi mình xuống!"


Chúng đã do dự. Một con đã gập xuống những đầu gối của nó. Tôi đã lặp lại mệnh lệnh của tôi, cùng với tiếng tim đập trong mồm của tôi, và đã tiến lên về phía chúng. Một con đã quỳ xuống, rồi đến hai con khác.


Tôi đã quay lại và đi về phía những xác chết, giữ gương mặt của tôi về phía ba Người-Thú đang quỳ xuống, rất giống như một diễn viên đi qua trên sân khấu đối mặt với khán giả.


"Họ đã phạm Luật," tôi nói, đưa chân của tôi trên Người nói Luật. "Họ đã bị giết chết một cách tàn bạo, - thậm chí cả Người nói Luật; thậm chí cả Người khác cùng với Roi da. Tuyệt vời là Luật! Hãy đến và xem."


"Không có gì trốn thoát," một trong số chúng đã nói, tiến tới và săm soi.


"Không có gì trốn thoát," tôi nói. "Vì vậy hãy nghe và làm như ta ra lệnh." Chúng đã đứng lên, nhìn một cách dò hỏi lẫn nhau.


"Đứng ở đó," tôi nói.


Tôi đã nhặt lên những cái rìu nhỏ và đã đu đưa chúng bởi những cái đầu của chúng từ sợi dây đeo cánh tay tôi; lật Montgomery lại; nhặt lên khẩu súng lục của anh ấy vẫn còn nạp đạn trong hai ổ, và cúi xuống để lục soát, đã được tìm nửa tá đạn trong túi của anh ấy.


"Hãy khênh anh ta," tôi nói, đứng lên một lần nữa và chỉ trỏ bằng roi da; "khênh anh ta lên, và mang anh ta ra và quăng anh ta xuống biển."


Chúng đã tiến về phía trước, rành rành vẫn còn sợ hãi Montgomery, nhưng còn sợ dây buộc đầu roi màu đỏ đang vụt tanh tách của tôi hơn; và sau sự sờ soạng và lưỡng lự nào đó, sau vài phát nổ roi da và la hét, chúng đã nâng anh ấy lên một cách rón rén, mang anh ấy xuống tới bãi biển, và đã đi lội lõm bõm vào những bờ sóng sủi bọt lóa mắt của biển.


"Tiếp tục!" tôi nói, "tiếp tục! Mang anh ấy ra xa."


Chúng đã đi ngập tới nách và đã đứng nhìn tôi.


"Cho nó đi," tôi nói; và thân thể của Montgomery đã tan biến cùng với một toé nước. Một cái gì đó đã hóa ra là bó chặt qua bộ ngực của tôi.


"Tốt!" tôi nói, cùng với một sự gián đoạn trong giọng nói của mình; và chúng đã trở lại, vội vàng và sợ sệt, tới bờ nước, bỏ lại những lằn dài màu đen trong ánh bạc. Tại bờ nước chúng đã dừng lại, quay mình và nhìn chằm chằm vào biển giống như là chúng ngay lúc này đã mong đợi Montgomery xuất hiện từ chỗ đấy và đòi trả thù.


"Bây giờ đến những cái này," tôi nói, chỉ vào những cái xác khác.


Chúng đã chú ý để không tiếp cận chỗ ở đâu chúng đã ném Montgomery vào nước, mà thay vào đó, đã mang bốn Người-Thú chết xiên dọc theo bãi biển trong có lẽ là trăm thước Anh trước khi chúng lội ra và quăng chúng nó ra xa.


Trong khi tôi đã theo dõi chúng sắp đặt phần còn lại nham nhở của M'ling, tôi đã nghe một bước chân nhẹ nhàng ở đằng sau tôi, và quay nhanh lại đã thấy con Lợn-Linh-Cẩu có thể là khoảng một tá thước Anh cách xa. Cái đầu nó đã gục xuống, những con mắt sáng sủa của nó đã nhìn cố định vào tôi, những bàn tay bè bè của nó đã siết chặt và đã giữ gần ngay bên cạnh nó. Nó đã dừng lại trong tư thế lấy đà này lúc tôi quay lại, những con mắt nó đã ngoảnh đi một chút.


Trong một khoảnh khắc chúng tôi đã đứng mắt nhìn vào mắt. Tôi đã bỏ ngọn roi và đã tóm lấy khẩu súng lục trong túi tôi; vì tôi đã muốn giết chết thú vật này, con dữ dội nhất trong số đã còn lại bây giờ ở trên hòn đảo, với lý do bào chữa đầu tiên. Cái đấy có thể có vẻ là bội bạc, nhưng tôi đã quyết định như vậy. Tôi đã sợ nó hơn nhiều hơn bất kỳ con nào khác thứ hai trong số Người-Thú. Cuộc sống vẫn tiếp tục của nó tôi biết là một mối đe dọa chống lại cuộc sống của tôi.


Tôi đã có lẽ là khoảng hơn mười giây tập trung tư tưởng. Rồi tôi hét, "Chào! Cúi mình xuống!"


Những cái răng của nó đã chớp sáng về phía tôi trong một tiếng gầm gừ. "Anh là ai mà tôi phải -"


Có lẽ là một sự đột biến quá nhỏ tôi đã vung khẩu súng lục của tôi, đã ngắm nhanh và nổ súng. Tôi đã nghe nó kêu ăng ẳng, thấy nó chạy sang một bên và quay lại, biết là tôi đã bắn trượt, và đã kích lại cò mổ súng bằng ngón tay cái của tôi cho phát đạn kế tiếp. Nhưng nó đã chạy cắm đầu cắm cổ, nhảy từ bên này qua bên kia, và tôi đã không dám mạo hiểm một phát trượt nữa. Lúc lúc nó đã nhìn lại về phía tôi qua vai của nó. Nó đã đi xiên xiên dọc theo bãi biển, và đã biến mất ở phía dưới những đám lớn đang chuyển động của khói có tỷ trọng rất lớn cái đấy vẫn còn trút ra từ chỗ khu có hàng rào bị thiêu cháy. Trong một lúc tôi đã đứng nhìn chằm chằm theo nó. Tôi đã quay tới ba Người-Thú dễ bảo của tôi một lần nữa và đã ra hiệu cho chúng để vứt cái xác chúng vẫn còn mang. Rồi tôi đã quay trở lại tới chỗ cạnh đống lửa ở đâu những thân thể đã ngã và đã đá cát đến khi tất cả vết bẩn máu màu nâu đã hút hết và đã bị che đi.


Tôi đã giải tán ba nông nô của tôi bằng một cái vẫy tay, và đã đi lên trên bãi biển vào các bụi cây. Tôi đã mang súng ngắn của tôi trong tay, roi da của tôi xô đẩy cùng với những chiếc rìu nhỏ trên cái dây treo cánh tay tôi. Tôi đã lo âu để là một mình, để nghĩ cho ra vị trí trong đấy tôi đã bị đặt vào lúc này. Một thứ khủng khiếp mà tôi đã chỉ bắt đầu để thực hành đã là, là trên cả hòn đảo này đã không có bây giờ một chỗ an toàn ở đâu tôi đã có thể ở một mình và đảm bảo an toàn để nghỉ ngơi hoặc ngủ. Tôi đã lấy lại sức khỏe một cách đáng kinh ngạc kể từ khi tôi đặt chân lên đảo, nhưng tôi vẫn còn có khuynh hướng dễ bị kích động và suy sụp dưới áp lực lớn bất kỳ. Tôi đã cảm thấy là tôi phải đi qua hòn đảo và đặt mình cùng với những Người-Thú, và làm cho mình đảm bảo an toàn trong sự tin tưởng của chúng. Nhưng trái tim tôi đã không đáp ứng tôi. Tôi đã quay trở lại tới bãi biển, và quay về hướng đông đi qua khu hàng rào bị đốt cháy, đã hướng tới một điểm ở đâu một mũi nhọn nông cạn của cát san hô đã chạy ra về phía tảng đá ngầm. Ở đây tôi đã có thể ngồi xuống và nghĩ, lưng tôi quay về phía biển và gương mặt của tôi sẵn sàng đề phòng một sự bất ngờ bất kỳ. Và ở đó tôi đã ngồi, cằm tì trên những đầu gối, mặt trời nện xuống ở trên đầu tôi và sự kinh sợ không tả xiết trong trí óc của tôi, vẽ sơ đồ như thế nào tôi đã có thể sống sót chạy đua với thời gian tới giờ cứu nguy của tôi (nếu có lúc sự cứu nguy sẽ đến). Tôi đã thử xem xét lại toàn bộ hoàn cảnh một cách bình tĩnh như là tôi đã có thể, nhưng cái đấy đã là khó để làm sạch mọi thứ của cảm xúc.


Tôi đã bắt đầu lật lại trong trí óc của tôi lý do sự thất vọng của Montgomery. "Họ sẽ thay đổi," anh ấy đã nói; "họ chắc chắn thay đổi." Và Moreau, cái gì đã là cái mà Moreau đã nói? "Xác thịt thú vật ngoan cố càng ngày càng phát triển lại." Rồi tôi đã đi lòng vòng tới con Lợn-Linh-Cẩu. Tôi đã cảm thấy chắc chắn là nếu tôi không giết thú vật đấy, nó sẽ giết tôi. Người nói Luật đã chết: vận rủi hơn. Chúng đã biết bây giờ là chúng tôi những người có Roi Da cũng đã có thể bị giết chết vừa vặn đúng như chính chúng đã bị giết chết. Chúng đã đang săm soi về phía tôi ở phía ngoài những khối lớn xanh lá cây của những cây dương xỉ và những cây cọ ở phía đằng xa kia, theo dõi đến khi tôi đã đến bên trong dòng suối của chúng? Chúng đã bày mưu chống lại tôi? Cái gì con Lợn-Linh-Cẩu đã nói với chúng? Trí tưởng tượng của tôi đã chạy ra xa cùng với tôi vào một bãi lầy của những nỗi khiếp sợ không có thật.


Những ý nghĩ của tôi đã bối rối bởi những tiếng kêu của những con chim biển đang vội vàng hướng về phía đối tượng màu đen nào đó cái đấy đã bị mắc cạn bởi những làn sóng trên bãi biển ở gần khu hàng rào. Tôi đã biết cái mà đối tượng đã là, nhưng tôi đã không có lòng dạ nào để quay trở lại và xua đuổi chúng nó đi. Tôi đã bắt đầu đi bộ dọc theo bãi biển theo phương hướng trái ngược, dự tính đến xung quanh góc về hướng đông của hòn đảo và như vậy tiếp cận hẻm núi của những căn lều tạm, không phải đi ngang qua những sự mai phục có thể ở các bụi cây.


Có lẽ là nửa dặm dọc theo bãi biển tôi đã trở nên có thể nhận thấy một trong số ba Người-Thú của tôi tiến ra khỏi những bụi rậm ở phía bờ về phía tôi. Tôi đã là bây giờ rất dễ kích động cùng với những hình dung của chính tôi đến nỗi tôi ngay lập tức đã vung khẩu súng lục của tôi. Thậm chí những điệu bộ để làm dịu của sinh vật đã không đủ để tôi hạ vũ khí. Nó đã do dự lúc nó tiếp cận.


"Biến đi!" tôi hét.


Đã có một cái gì đó rất gợi ý đến một chú chó trong thái độ khúm núm của sinh vật. Nó đã rút lui một chút, rất giống như một chú chó bị đuổi khỏi nhà, và đã dừng lại, nhìn vào tôi một cách van xin cùng với những con mắt nâu của loài chó.


"Biến đi," tôi nói. "Đừng lại gần ta."


"Tôi có thể không đến gần anh?" nó đã nói.


"Không; biến đi," tôi đã khăng khăng, và đã táp roi da của tôi. Rồi đút cái roi giữa hàm răng của tôi, tôi đã cúi gập xuống để nhặt một hòn đá, và cùng với sự đe dọa đấy đã đuổi sinh vật ra xa.


Như vậy trong sự hiu quạnh tôi đã đến vòng quanh qua khe núi của những Người-Thú, và che dấu giữa những cây cỏ dại và những cây sậy cái đấy đã tách riêng kẽ hở này khỏi biển tôi đã theo dõi những “ai” trong chúng lúc nó xuất hiện, thử xét xử từ những điệu bộ và sự xuất hiện của chúng xem như thế nào cái chết của Moreau và Montgomery và sự phá hoại của Căn nhà Đau đớn đã tác động đến chúng. Tôi biết bây giờ sự điên rồ của tính nhút nhát của tôi. Sao tôi lại đã giữ sự can đảm của tôi lên cho tới cấp độ của bình minh, sao tôi đã không cho phép cái đấy để rút đi ra xa trong suy nghĩ cô độc, tôi đã có thể đã nắm chặt cây quyền trượng trống rỗng của Moreau và đã cai trị những Người-Thú. Như nó đã là, tôi đã đánh mất cơ hội, và đã chìm tới vị trí của một người thủ lĩnh chíp hôi giữa những anh chàng của tôi.


Vào khoảng buổi trưa một ít trong số chúng đã đến và đã ngồi xổm hong nắng trong cát nóng. Những giọng nói cấp bách của cái đói và cơn khát đã thắng thế sự kinh sợ của tôi. Tôi đã ra khỏi những bụi rậm, và, súng lục trong tay, đã đi bộ xuống về phía các hình dáng đã yên vị này. Một, một người đàn bà sói, đã quay đầu nó và đã nhìn chằm chằm vào tôi, và sau đấy là những con khác. Không có “ai” đã cố gắng để trở dậy hoặc chào đón tôi. Tôi đã cảm thấy quá yếu ớt và mệt mỏi để tỏ ra cứng cỏi, và tôi để cho khoảnh khắc chuyển qua.


"Tôi muốn thức ăn," tôi nói, hầu như một cách hối lỗi, và lượn lại gần.


"Có thức ăn trong những căn lều," một người lợn lòi đã nói, uể oải, và nhìn xa ra khỏi tôi.


Tôi đã đi qua chúng, và đã đi xuống vào bóng râm và những mùi vị của khe núi hầu như hoang vắng. Trong một căn lều trống không tôi đã mở tiệc trên một trái cây nào đó lốm đốm bẩn và đã bị thối mất một nửa; và rồi sau khi tôi đã chống những cành cây nào đó và chọc quanh chỗ cửa mở, và đã đặt mình với khuôn mặt hướng về phía đấy và tay ở trên khẩu súng lục, tình trạng kiệt quệ của ba mươi giờ cuối cùng đã đòi hỏi cái của nó, và tôi đã rơi vào một giấc ngủ nhẹ nhàng, hy vọng là vật chướng ngại mỏng manh tôi đã dựng lên sẽ gây ra tiếng ồn đủ trong việc dẹp nó đi để cứu nguy cho tôi từ tình huống bất ngờ.


(to be cont.)

"Thiên tượng" Tháng Hai 8, 2010

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Đằng trước như vậy đúng là núi, rặng núi kéo dài với những mỏm nhấp nhô, lởm chởm, và rõ nét lên rất nhanh: tốc độ máy bay thì không giống như tốc độ ô tô. Lúc đến gần thì cảm giác giống như chiếc máy bay đang sắp bay ra từ trong mồm của một con gì đó vô cùng to và đang nhìn thấy rõ hàm răng dưới của nó. Và đây cũng chính là phút quyết định.


Qua được núi thì thoát.


Có một hàng bốn cái trông nửa giống như đèn hiệu nửa giống như nút bấm, chính xác mỗi cái là một khoanh nhựa tròn màu đỏ, nổi, có gờ tù tù, ở chính giữa khoanh nhựa lại có một cái hạt tròn cũng màu đỏ nhưng hình như trong suốt, sát trên hàng khoanh nhựa tròn này có đánh số từ trái qua phải: 1 2 3 4; hàng chữ ngay phía trên hàng chữ số này với anh là ngôn ngữ quen nhưng tiếc lại là từ mới. Anh thấy ngón tay cái đi găng da đen của người phi công ấn vào cái hạt tròn ở bên dưới số “3”, lúc ngón tay bỏ ra thì đã thấy cái hạt tròn sáng lên. Rồi cả hai bàn tay của người phi công trông không vội vàng nhưng có vẻ nặng nề và căng thẳng - cũng có thể chính là anh đang nặng nề và căng thẳng - vít cần lái về phía sau.


Qua được núi thì thoát.


Hoặc sẽ có hơn một trăm người sẽ bị chết thêm một lần nữa. Như thế là thông thường, thông thường với gia súc gia cầm, chứ không phải với người. Ngay cả giữa tiếng ù ù, giữa cơn rung mạnh bần bật - chắc là cả bị động và chủ động, anh vẫn cảm thấy rất rõ là tim mình có đến hai quả, và mỗi quả nằm ngay ở trong một tai. Bất giác, hoàn toàn không liên quan đến tinh thần, ý chí, suy nghĩ, cảm xúc, hay bất cứ cái gì như thế, anh thấy hai mắt mình đã nhắm chặt lại. Nhắm mắt trong bối cảnh như lúc này thì thật sự rất khó xác định là mình đã nhắm mắt bao lâu; chắc là ngay lập tức thôi, nhưng tưởng như lâu, cho đến lúc anh nghe rõ tiếng máy bay bổ nhào.



Download: "Thiên tượng" - bản đẹp pdf

"Nhỏ và đẹp" Tháng Hai 6, 2010

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Cho nên khi tiếng vĩ cầm vang lên, thì hầu như tất cả mọi người đã đều chú ý ngay đến nó.


Nụ cười chợt ngưng ngay lại trên môi Đào Phò, chính xác là không chỉ nụ cười mà cả khuôn mặt, nhưng nụ cười là đang chuyển động nhất nên thay đổi nhiều và gây cảm giác ngưng đọng nhất; bất giác, chàng ta quay nhìn Phi Long, thì vừa bắt gặp Phi Long cũng quay lại nhìn mình, miệng lẩm bẩm “Kojo no tsuki”: cả hai đang cùng có chung một ấn tượng.


Haru koro no, hana no en.

Meguru sakazuki, kage sashite;

Chiyo no matsu gae, wake ideshi,

Mukashi no hikari, ima izu ko?..


Họ nhìn Đim-ma, thì thấy chàng đã lặng lẽ đứng lên…


Đêm thẫm, hương xuân, hoa, tháp cổ,

Rượu nồng, tràn chén, rót liền tay,

Hằng nga lấp ló sau tùng bách,

Nét cũ huy hoàng, giờ vẫn đây?..


“Kojo no tsuki” - “Lâu đài trăng đổ nát” của Rentaro Taki. Cả bọn lục tục theo sau Đim-ma bước ra hè phố.


Download: Nhỏ và đẹp - bản đẹp pdf

Vòng đu quay

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook




Khi dạo bước dưới trời nhập nhoạng bên bờ biển,
Chính khi đấy, em phát hiện những ánh đèn của ngày hội lễ,
Em chậm rãi tới gần cảnh tượng kỳ diệu ,
Bầu trời màu vỏ quýt thiếu đi một cánh diều.
Hãy lấy thời gian và buộc lại mái tóc xinh của em,
Người lái Di-gan không để tâm
Nếu em làm mắc tóc trong vòng đu quay trên cao,
Trong vòng đu quay trên cao.

Một chiếc xe đạp màu bạc mà em sẽ đi
Để gột rửa tâm trí mình trong thuỷ triều yên ả,
Lâu đến chừng như mái tóc em sẽ hồi lại
Với một sức mạnh của Sam-sơn để bắt đầu lần nữa.
Hãy lấy thời gian và lau khô đôi mắt xinh của em,
Hãy xem con mòng biển bay qua những bầu trời xa xôi
Để xây tổ của nó trong vòng đu quay trên cao,
Trong vòng đu quay trên cao.
(Nếu như tôi từng với tới cô ấy.)

Và bài học ở đây, dù thế nào, bạn của tôi:
Hãy theo đuổi giấc mơ của em cho đến khi kết thúc,
Hãy học con mòng biển bay ngang qua bầu trời
Để xây tổ mình trong vòng đu quay,
Trong vòng đu quay.


Donovan Leitch



Anh phải sống cùng em

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Hôm trước em đọc một bài rất hay trên "The New York Times" với đầu đề
"Sự tiêu vong sáng tạo của Microsoft". Tác giả đã chi tiết hóa cái mà theo tác giả là những nguyên nhân khiến cho Microsoft sút kém trong việc đổi mới để sánh bước cùng những đấu thủ của họ trong nhiều năm.

Những lời bình luận trong bài này chắc đã gây cuống thật sự, đến nỗi phó chủ tịch truyền thông của Microsoft đã phản ứng lại trên blog chính thức của họ. Và hiển nhiên đội PR của họ cũng ra sức giảm nhẹ một số lời bình, và bác bỏ những điều khác bằng các ví dụ đối lập, nhưng nội dung bài bốt lại hoàn toàn không để ý đến điểm chính của bài báo: Microsoft đã trở thành một bãi chiến trường với hàng chục nếu không muốn nói là hàng trăm cuộc nội chiến.

Một ví dụ tác giả trích dẫn là ClearType, chính là công việc mà tác giả đã tham gia. Trong khi, như Microsoft phản công lại, ClearType bây giờ là một phần của Windows, thì tác giả nói nó phải và sẽ được thực hiện sớm hơn nhiều nếu các nhóm khác ở trong công ty đã không "cảm thấy bị đe dọa bởi thành công của chúng tôi."

Tác giả còn chi tiết thêm là phó chủ tịch sản phẩm thiết bị bỏ túi còn đi xa đến mức nói là họ sẽ hỗ trợ nó chỉ nếu nhóm của ông ấy giành được toàn quyền kiểm soát nó.

Như tác giả nói, phó chủ tịch sản phẩm Office cũng đã từng từ chối thay đổi phần mềm của họ để nó làm việc một cách đúng đắn với máy tính bảng. Đây chính xác là điều trái ngược với những gì mà Apple đã thể hiện trong sự kiện iPad, khi Steve Jobs đưa đội iWork ra sân khấu để chỉ ra họ đã làm lại phần mềm một cách đặc biệt như thế nào cho sản phẩm mới.

Bây giờ, iWork không phải là Office, hiển nhiên. Không quan trọng là chúng ta đang nghĩ gì về hai sản phẩm này, iWork cũng là một phần rất nhỏ trong toàn bộ doanh thu rất lớn của Apple, trong khi Office là một phần rất lớn của Microsoft. Doanh thu của Microsoft rất lớn, nhưng chủ yếu từ hai dòng sản phẩm: Windows và Office.

Và vấn đề ở đây là nếu Google (và với một phạm vi ít hơn, Apple) có cách của họ, thì cả Windows và Office sẽ ngày càng bớt quan trọng đi. Tất nhiên, cái đấy chưa thể khẳng định được, nhưng xu hướng mọi thứ đang xê dịch về phía những thứ "di động" và/hoặc về phía "mạng" là rất rõ rệt. Và Microsoft sẽ không thể đầu tư nhiều lắm cho phân đoạn "trực tuyến" của họ, chừng nào họ còn chưa thể nhất trí với nhau. Nhưng ngay cả chưa kể đến chuyện đầu tư, mọi thứ cũng vẫn không tốt lắm với Microsoft trong lĩnh vực trực tuyến nếu xét theo nhiều khía cạnh khác. Trên thực tế, họ đã làm như dở hơi. Và theo tác giả bài báo, đây là lý do:

"Việc cạnh tranh nội bộ là thứ thông thường ở các công ty lớn. Nó có thể một cách khôn ngoan được khuyến khích để bắt ép những ý tưởng cạnh tranh. Nhưng sẽ là vấn đề nếu sự cạnh tranh trở thành "mặc sức" và mang tính phá hoại. Ở Microsoft, nó đã tạo ra một văn hóa doanh nghiệp "bất thường" trong đó các nhóm lớn đã "cứng chân" được cho phép "cướp bóc" những nhóm mới ra đời, làm giảm giá trị những nỗ lực của họ, ganh đua một cách gian lận chống lại họ để tranh giành những nguồn tài nguyên, và lúc nào cũng hà hiếp họ cho đến khi họ không còn tồn tại."


Microsoft không phải là Apple. Nhân viên của họ sẽ luôn nói về những kinh nghiệm làm việc cho người khổng lồ phần mềm. Và nhiều trong số họ sẽ phản ứng lại các luận điểm trong bài báo, họ sẽ nói rằng việc các nhóm công việc chống lại nhau (và trong một số trường hợp, những người trong cùng một nhóm chống lại nhau) là không đúng sự thật. Nhưng trên thực tế, đa số họ kiểu gì cũng sẽ thừa nhận sự tồn tại này là một vấn đề chủ yếu trong công ty. Thậm chí nếu họ nói là không có vấn đề như vậy trong nhóm của họ, họ cũng sẽ thừa nhận đấy là một vấn đề khổng lồ trong các nhóm khác của công ty.

Đấy là vấn đề quản lý. Và nếu nó bao hàm những khu vực nào đó có được sự ưu tiên hoặc những nguồn tài nguyên lớn hơn những khu vực khác, thì nó là vấn đề quản lý cấp cao. Những người ủng hộ Microsoft luôn mau mắn trở lại với vấn đề thu nhập như một cách khẳng định, là mọi chuyện "không thể tệ hại nếu chúng tôi đang làm ra tất cả chỗ tiền này." Và điểm này hiển nhiên là quan trọng, nhưng nó không thật sự phải liên quan một cách sâu sắc đến những vấn đề ở dưới tảng băng. Không có gì kéo dài mãi, cả Windows và Office.

Một cựu nhân viên khác của Microsoft, Don Dodge, cũng đã từng chỉ trích sơ bộ công ty, trong một số phát hành nào đó. Đây là cái người này đã nói với VentureBeat, mới đây:

"Ở cấp độ cao, Microsoft hôm nay đang ở chỗ mà IBM đã ở trong giai đoạn cuối những năm 80, đầu những năm 90. Khi tôi mới bắt đầu nghề nghiệp của tôi, IBM đã thống trị thế giới. IBM đã là nhà cung cấp máy tính vượt trội cách biệt hẳn trên thế giới - phần cứng, phần mềm, mạng, cứ gọi tên thoải mái, IBM đã là một ông vua. Tôi nghĩ là trong giai đoạn đấy chúng tôi đã được thấy sự hoán đổi vị trí và Microsoft đã trở thành ông vua mới. Và trong 2009, 2010, và tiếp theo, Microsoft là một thứ kiểu như IBM. Đấy là một công ty đã có từ lâu với một truyền thống hoành tráng và vẫn còn nhiều lợi nhuận, nhưng nó không phải là người dẫn đầu."


Sở cứ chính là hai thứ "hàng nóng" vừa được nói đến là "di động" và "máy tính bảng". Microsoft đã bị thu hút rất mạnh vào cả hai thứ đấy từ rất sớm và mặc dầu vậy theo một cách nào đó họ hoặc đã tiến tới thất bại hoàn toàn (máy tính bảng), hoặc đã để sản phẩm của họ chảy máu tới chết trong giai đoạn băng bó (Windows Mobile). Đây không có vẻ như là sự thiếu tầm nhìn, đây là thiếu thực hiện.

Vậy gốc rễ của toàn bộ chuyện ẩu đả nội bộ này là gì? Những người nắm quyền lực ở Microsoft đã quá già? Cả công ty đã quá to (thậm chí sau khi cắt giảm hơn 5,000 lao động)? Những nhân viên Microsoft không còn nhiệt tình với công việc? Hay quan trọng hơn, Microsoft sẽ chuẩn bị làm gì với chính nó?

Có thể mỗi công ty đều cần phải có một người lãnh đạo kiểu như Jack Shephard để tập hợp mọi người lại và nói: "Nếu chúng ta không thể chung sống, chúng ta sẽ chết cô độc."

Tiếng vĩ (3)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Xung quanh có nhiều tiếng cười, tiếng xì xầm, đa số “nội bộ” thôi, nhưng cũng có một số, có thể khó nén thật, có thể cố ý, chỏi hẳn lên, và ngay cả có không chỏi lên, không nghe thấy, thì cũng không khó đoán được nội dung: lởm, ra điều, thể hiện, hồng tím tàu, ngẫn, khoe hàng… dĩ rồi.

Đào Phò đã bặm môi lại, rồi vỗ bàn tay phải lên đùi, nhẹ nhưng dứt khoát. Nhưng lúc đấy Phi Long đã đặt nhẹ tay lên vai chàng ta, và đứng lên, từ tốn, vẫn nét cười ấy trên môi. Tất nhiên có nhiều ánh mắt sẽ tập trung vào anh, và anh quay ngay về phía họ, rồi thong thả đi tới chỗ một khoảng nền nhà bằng gỗ được làm hơi cao lên, ở chân bức tường phía đối diện: ở trên “sân khấu” đấy có mấy cái chân mi-cờ-rô, một số thiết bị trang âm, và một cây đàn dương cầm. Cả bọn - cả thằng bé, ai trái chiều thì khoác tay lên thành ghế, đều ngồi xoay cả về hướng đấy. Thằng bé tò mò và hớn hở; Đào Phò nhìn xuống đất, chân mày dướn lên, hai ngón tay bấu bấu vào đấy, miệng cười cười, có lẽ đang đoán già đoán non; Chim Xanh nhìn hút theo Phi Long, mắt đắm đuối; Đim-ma ngồi dựa hẳn về phía sau, cặp mắt điềm tĩnh chăm chú quan sát, “nghiên cứu” khắp cả gian quán, dừng lại ở Chim Xanh một lát, có vẻ rất muốn cười hẳn lên, nhưng kìm lại, nên mũi hơi phổng lên, rồi quay về phía Phi Long, chờ đợi; Nhật Linh loay hoay sửa lại chỗ ngồi cho mình với thằng bé để dễ xem hơn; Lan Cải ngước mắt mơ màng: “Ánh trăng đi Phi Long ơi!”

Những âm thanh thánh thót, rời rạc, vừa thong thả ngân lên thì Đào Phò đã quay lại nhìn khắp cả mọi người, cười nửa miệng, mắt long lanh, vẻ thích thú lắm; Đim-ma thì khẽ giơ hai tay lên; còn Lan Cải, cô dựa hẳn người vào bên cửa sổ, mắt ngước lên, đầu lắc lắc.

Lúc Lan Cải bảo “Ánh trăng đi…” thì một cách tự nhiên tất cả đều đã nghĩ đến Beethoven, Phi Long cũng hay thích chơi bản đấy.

Và đây đúng là “Ánh trăng”, nhưng lại là “Ánh trăng” Debussy, bản này chưa bao giờ thấy anh chơi.

Phải rồi, Phi Long có thể chơi “Ánh trăng” Beethoven, hay bất kỳ một bản cổ điển nào đó, Mozart, Chopin..; và nhiều trong số những người đang ngồi ở đây - nhiều trong đó chắc còn là những giọng ca hạt giống đã quật khởi từ các phong trào ka-ra-ô-pê-ra thính phòng có phụ đề vốn đã trở thành một điểm nhấn có chiều sâu trong đời sống văn hóa giữ gìn bản sắc giàu tính kế thừa và phát triển đi tắt đón đầu hòa nhập không hòa tan của các cơ quan - sẽ không biết là anh đang chơi cái gì; và nếu thế, có thể sẽ lại một lần nữa: lởm, ra điều, thể hiện, hồng tím tàu, ngẫn, khoe hàng... Còn “Clair de lune” mặc dù cũng thế, nhưng trong bối cảnh này thì khác. Bản này đã được viết đến trong những bối cảnh tương đối dễ nhớ ở trong một cuốn truyện ăn khách đã được dịch ra tiếng Việt, và đã được nói đến và chơi trong bộ phim cùng tên cùng nội dung còn được nhiều người biết đến hơn cả truyện, và nếu có ai đó vẫn còn chưa nhớ ra…


Đều đang chăm chú vào Phi Long, nên cả bọn đều hơi giật mình khi nhận ra Lan Cải tự nhiên xuất hiện ở trên sân khấu: Lan Cải và sân khấu, chuyện này hoàn toàn trái ngược với tất cả những gì mọi người đã biết liên quan đến cô cho đến bây giờ. Cô đã ngồi lên chiếc ghế hơi cao, kiểu ghế quầy bar có một chân, ở cạnh cây đàn, phía bên trái Phi Long; cô cầm chiếc mích không dây, hơi giơ lên, lấy ngón tay trỏ vỗ vỗ, ra hiệu cho “nhà quán”; Phi Long ngoảnh nhìn cô, cô nhìn anh, cười tươi tắn. Ở dưới này, Đào Phò, thấy cô chuẩn bị hát, đã bắt đầu mỉm cười ranh mãnh, chắc đã loay hoay sắp sẵn một vài câu bình luận hài hước bỗ bã, có thể còn “định hướng” sẵn vài cốt truyện nhiều ý tứ để sử dụng “nội bộ” về sau.

Nhưng nụ cười ranh mãnh ấy đã lập tức ngưng lại và chuyển ngay sang một nét ngạc nhiên, bất ngờ…


- Anh thật sự không định ăn gì? - Bất ngờ với Đào Phò, với cả bọn, và bất ngờ với tất cả những người khác, Lan Cải tự nhiên nói. Rồi cô chìa mi-cờ-rô về phía Phi Long.

- Không, anh đang ăn kiêng. - Không hiểu Lan Cải và Phi Long có tập trước ở nhà hay không, nhưng họ nói nghe rất giống trong phim, mặc dù lời thoại đang được nói bằng một ngôn ngữ khác.

- Anh phải cho em vài câu trả lời.

- Có, không. Để chuyển chủ đề. 1.77245...

- Em không muốn biết căn bậc hai của Pi là gì.

- Em đã biết cái đấy?

- Làm thế nào anh biết em đã ở đâu?

- Anh đã không biết.

- Được thôi… - Cô định tụt xuống khỏi ghế.

- Sao? Em đừng đi. Anh...

- Anh đã theo dõi em?

- Anh... Anh cảm thấy rất cần che chở cho em.

- Vậy anh đã đi theo em.

- Anh đã cố giữ một khoảng cách nếu em chưa cần sự giúp đỡ của anh, và rồi anh đã nghe thấy cái mà bọn hạ đẳng ấy đang nghĩ.

- Khoan đã. Anh nói anh đã nghe thấy cái họ đang nghĩ? Vậy là, anh... Anh đọc được những ý nghĩ?

- Anh có thể đọc được mọi ý nghĩ trong phòng này. Trừ ý nghĩ của em. Kia là tiền, tình dục, tiền, tình dục, mèo. Rồi đến em, không gì cả. Nó thật sự làm mất tác dụng.

- Có cái gì sai với em?

- Xem kìa, anh nói với em anh có thể đọc được những ý nghĩ, và em nghĩ có cái gì đó sai với em... - Anh vừa chơi đàn, vừa ngọ ngoạy trên ghế, thở dài thườn thượt.

- Gì thế?

- Anh không đủ sức để tránh xa em thêm nữa.

- Thế thì đừng tránh.


Tiếng vỗ tay chớm rộ lên, nhưng nhạc vẫn chơi tiếp, nên lại rộ xuống. Rồi đến lúc bàn tay trái Phi Long vắt qua phía bên trên bàn tay phải, chơi một nốt cao nhất trong một dãy ngắn các nốt nhạc cao và cao dần lên; rồi bàn tay ấy nâng lên, ngưng lại trong không khí một lát; rồi cả hai bàn tay thu về, anh hơi ngả ra phía sau một chút, rồi nhổm người đứng dậy, nét mặt vui vui, nụ cười nhẹ nhàng trên môi; thì tiếng vỗ tay mới rộ lên lại, lần này thì giòn, dày, và kéo dài hơn…


Sao lại vỗ tay?


Vì “Clair de lune” bây giờ được nhiều người biết, và biết nó là một bản nhạc hay? Vì người chơi trông có vẻ khá, nếu không chuyên, không con nhà nòi, thì chắc cũng phải là con nhà khá giả có điều kiện học hành tử tế? Vì đã có bối cảnh giống trong phim, bộ phim mà nhiều người đã xem? Vì vỗ tay đã trở thành một phản xạ có điều kiện, và trong những bối cảnh “chuông reo” như thế này thì nói chung chúng ta sẽ vỗ tay?..


Đặng Thái Sơn có lần tâm sự: “Tôi có ước mơ xây một trường học âm nhạc cho trẻ em Việt Nam, nhưng rõ ràng là tôi có đánh đến một nghìn buổi cũng không có đủ tiền xây trường.”


Hôm sau, nghe Nhật Linh kể thêm về thằng bé, Phi Long đã gật gù bảo Đào Phò: “Thảo nào, người dạy nó chơi đàn là một người làm đàn vĩ cầm, trước học ở nhạc viện Trai-kốp-xki, và đã từng đi lưu diễn khắp thế giới.” Rồi anh cúi xuống, xoay xoay, lật trước, lật sau, ngắm nghía bàn tay mình: ngón tay vô danh đeo chiếc nhẫn bằng kim loại sáng trắng, trông lạnh lạnh, mặt nhẫn có hình thù gì đấy cổ quái với những đường gân đen đen; ngắm nghía, và cười nụ.


Sao lại kéo nhau ra hè phố nghe đàn?


“Kojo no tsuki” không được nhiều người biết. Người chơi là một thằng bé đường phố lam lũ. Cũng không có bối cảnh phim ảnh mà nhiều người đã xem. Và có lẽ cũng không hề có yếu tố nào liên quan đến phản xạ có điều kiện, và “chuông reo”.

Theo ý kiến của Đào Phò thì “cái này giống như cây cối tự động hướng về ánh sáng.”


Mọi thứ đều có thể đổi thay. Tiến hóa là một quá trình phức tạp. Cây cối liệu có còn hướng về ánh sáng mãi?


L'Enfant Plaza, Washington. Lúc đấy là 7 giờ 51 phút sáng Thứ Sáu, ngày 12, tháng Một, năm 2007, giữa giờ cao điểm buổi sáng. Trong 43 phút tiếp theo, trong khi người chơi vĩ cầm đã chơi sáu khúc nhạc cổ điển, 1097 người đã đi qua. Hầu như tất cả họ đều đang trên đường đi làm…


Vậy, bạn nghĩ cái gì đã xảy ra?


Leonard Slatkin, chỉ huy Dàn nhạc Giao hưởng Quốc gia, đã được hỏi cùng một câu hỏi như vậy. Cái gì ông ấy nghĩ sẽ xảy ra, theo giả thuyết, nếu một trong những nghệ sĩ vĩ cầm vĩ đại nhất thế giới đã biểu diễn một cách ẩn danh trước khoảng 1000 có lẻ khán thính giả đang đi qua đi lại trong giờ cao điểm?


- Hãy cho rằng, - Slatkin đã nói, - là người ấy không bị nhận ra và được nhìn nhận, cho là, như một nhạc công đường phố… Mà, tôi không nghĩ là nếu người ấy thực sự giỏi, người ấy lại sẽ đi mà không bị ai để ý. Người ấy sẽ có được một lượng khán giả lớn hơn ở Châu âu… Nhưng mà, ô kê, từ 1000 người, phỏng đoán của tôi là có thể có 35 hoặc 40 người sẽ nhận ra chất lượng như nó đúng là như thế. Có thể 75 tới 100 sẽ dừng lại và bỏ một chút thời gian để nghe."

- Vậy, một đám đông sẽ tụ tập lại?

- Ồ, đúng thế.

- Và người ấy sẽ kiếm được bao nhiêu?

- Khoảng 150 đô.

- Cảm ơn ngài, Nhạc trưởng. Như nó xảy ra, chuyện này không phải là giả thuyết. Nó thật sự đã xảy ra.

- Tôi đã đoán thế nào?

- Chúng tôi sẽ nói với ngài ngay đây.

- Ờ, ai đã là nhạc công?

- Joshue Bell.

- KHÔNG!!!


Trong ba phần tư giờ mà Joshua Bell đã chơi đàn, bảy người đã dừng việc họ đang làm để nán lại gần đấy và xem biểu diễn, ít ra là trong một phút. Hai mươi bảy người đã bỏ tiền, đa phần là trong lúc đang đi - với tổng số là 32 đô có lẻ. Vậy là còn lại 1070 người đã vội vã đi ngang qua, không để ý, nhiều người chỉ cách ba bước chân, ít người ngay cả ngoái nhìn.

Không, Ngài Slatkin, đã chưa hề có một đám đông, không có dù chỉ trong một giây.


Chúa nói: “Các người là ánh sáng của thế giới. Một thành phố được đặt trên một quả đồi không thể bị che khuất. Đừng để mọi người thắp lên ngọn nến, và giấu nó vào trong bồ, mà hãy đặt nó lên chân nến; và nó sẽ đem ánh sáng cho tất cả những ai ở trong căn nhà.” (Phúc Âm, chương 5, câu 14 - 15)

Rồi Người lại nói: “Đừng đưa cái mà là thần thánh cho những con chó, các người cũng đừng quẳng những viên ngọc trai của các người trước con lợn, kẻo chúng giẫm đạp nó dưới chân chúng, và quay lại và cắn xé các người.” (Phúc Âm, chương 7, câu 6)


КОНЕЦ

Dây leo

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Cái này nhất định thuộc chủng loại lạ lùng.

Em đã thấy dây leo này trong một cuộc đi bộ dã ngoại suốt một ngày. Em nghĩ nó thật dễ coi: cái cách hai sợi dây leo khiêu vũ và quấn vào nhau, và bức ảnh dẫn đến kết quả là vẫn còn một chút lạ lùng. Ở đây em cảm thấy lúc nhìn vào bức ảnh đầu tiên em nhận ra một hình ảnh dễ chịu, hơi khôi hài, nhưng rồi ngay tại thời điểm đó vào lúc mà anh có thể nói "Ôi, dễ chịu quá, đấy là một thứ ấn tượng!" thì em, thay vào đó đã thấy mình nói "Ôi, dễ chịu quá, đấy là một.... hừm... ừ... cái quái gì thế này?"

Vậy cảm nhận (của em) là: bố cục này đã được dựng lên một cách hoành tráng, nhưng rồi dẫn tới một suy nghĩ hình như không hấp dẫn, chán chường đi, và kết thúc với một ý nghĩa vô nghĩa.

Tiếng vĩ (2)

3 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Nụ cười chợt ngưng ngay lại trên môi Đào Phò, chính xác là không chỉ nụ cười mà cả khuôn mặt, nhưng nụ cười là đang chuyển động nhất nên thay đổi nhiều và gây cảm giác ngưng đọng nhất; bất giác, chàng ta quay nhìn Phi Long, thì vừa bắt gặp Phi Long cũng quay lại nhìn mình, miệng lẩm bẩm “Kojo no tsuki”: cả hai đang cùng có chung một ấn tượng.


Haru koro no, hana no en.
Meguru sakazuki, kage sashite;
Chiyo no matsu gae, wake ideshi,
Mukashi no hikari, ima izu ko?..


Họ nhìn Đim-ma, thì thấy chàng đã lặng lẽ đứng lên…


Đêm thẫm, hương xuân, hoa, tháp cổ,
Rượu nồng, tràn chén, rót liền tay,
Hằng nga lấp ló sau tùng bách,
Nét cũ huy hoàng, giờ vẫn đây?..


“Kojo no tsuki” - “Lâu đài trăng đổ nát” của Rentaro Taki. Cả bọn lục tục theo sau Đim-ma bước ra hè phố.


Lúc tiếng đàn ngân lên, thì nhiều người trong quán đã ngoảnh nhìn ra những khung cửa sổ phía mặt phố, rồi nhiều người chăm chú lắng nghe, một số trao đổi khe khẽ… Đến khi thấy có một nhóm kéo nhau ra, rồi một nhân viên phục vụ đứng giữ luôn cánh cửa mở, dường như muốn để cho tiếng đàn bay vào trong quán được nhiều hơn, thì một vài người đứng dậy, rồi quanh những người đấy, một vài nhóm đứng dậy… rồi gần như tất cả đều theo nhau, thậm chí hơi chen nhau, kéo ra hè phố.

Điện mất, nên nhìn thấy trăng loang lổ, lỗ chỗ trên hè, và ở một khoảng trăng sáng rộng: một cây đàn, một cây vĩ, một thằng bé, và một chiếc mũ. Cây đàn cũ trên vai, cây vĩ chăm chú chuyển động; thằng bé tầm tuổi học lớp sáu lớp bảy, có khi bé hơn, đầu tóc đen không dài nhưng bắt đầu cợp tai, mặc chiếc áo sơ mi cộc tay hơi sáng màu, có vẻ hơi chật so với tuổi của nó, bỏ ngoài quần, quần bò thụng, có một vệt rách ngang ở gần đầu gối bên trái, có vẻ hơi rộng so với tuổi của nó, nhưng không xắn lên, nên ở phía dưới cổ chân, gấu quần tự nhăn lên nhiều; chiếc mũ lưỡi trai kiểu mũ mềm của bộ đội để ngửa trên hè phố, hơi chênh chếch qua bên phải, cách chân một đoạn. Nhìn thằng bé không có cảm giác bẩn, hôi, bệ dạc, kinh kinh, như nhiều thằng ngửa mũ ở ngoài đường, hay như nhiều cặp bố con hoặc ông cháu ghi-ta điện phím lõm loa thùng sách tay cải lương Lan và Điệp hè phố khác; thậm chí bộ dạng của nó có thể khiến nhiều người nghĩ ngay đến một thằng sáng sủa, đĩnh ngộ; nhưng nếu phải mô tả tất cả chỉ bằng một từ, thì trông nó lam lũ.


Aki jinei no, shimo no iro,
Nakiyuku kari no, kazu misete;
Urutsurugi ni, terisoishi,
Mukashi no hikari, ima izu ko?


Lâu đài Okajyo đổ nát, điêu tàn dưới ánh trăng lạnh.


Lạnh lẽo, sương thu, trại lính đêm,
Ngỗng bay, gọi bạn, não nề thêm,
Trăng soi, kiếm tuốt trần, xanh, lạnh,
Gác tía, lầu son, mãi đắm chìm?


Điêu tàn, đổ nát, lam lũ... Nhưng sở dĩ có thể cảm nhận được Okajyo điêu tàn dưới ánh trăng, thì chính là vì âm thanh cất lên từ cây vĩ cầm và người nhạc công bé nhỏ lam lũ dưới ánh trăng đã hoàn toàn không điêu tàn và lam lũ.

Từ đám đông cửa quán, có một cô gái xinh đẹp tách ra, lại gần, cúi bỏ vào chiếc mũ lưỡi trai để ngửa trên hè mấy đồng giấy lẻ, và mấy đồng tiền xu. Đấy là Nhật Linh. Có tiếng ai nói gì đấy. Ở chỗ mặt đường sát bên hè phố lúc đấy cũng đã tụ tập lại thêm một đám “đường phố”, có thể là cả thẻ cào, vé số dạo, xe ôm vắng khách, vô công rồi nghề… Cùng một giai điệu, được chơi vút lên một quãng tám so với lúc bắt đầu. Những âm thanh cuối cùng đã tắt, nhưng một cảm giác lặng lẽ, hoài cổ, buồn bã, nuối tiếc vẫn tiếp tục ngân nga trong tâm tưởng nhiều người nghe. Có thể là nuối tiếc thành cổ, có thể là nuối tiếc âm nhạc, có thể là nuối tiếc âm thanh, có thể là nuối tiếc một bối cảnh nhiều ngẫu nhiên bất ngờ nhưng hình như đẹp đẽ và đáng nhớ… Nhưng dù có nuối tiếc thế nào, thì có lẽ với nhiều người đang đứng ở đây, đấy cũng chỉ là một cảm giác gì đó từ rất bên trong, có thể còn có chút lạ lùng, và rất hiếm hoi, đã được gợi lên. Thằng bé đã cúi xuống cầm chiếc mũ lên, hơi chìa ra, và đi một lượt qua chỗ những khán thính giả của mình. Những người đứng ở “mặt tiền”, có người nhìn cái mũ cười cười, có người nhìn đi chỗ khác; có tiếng cười khẽ cất lên từ chỗ những người đứng sau lưng, một vài người ở đấy đã lục tục quay trở vào trong quán; thằng bé chỉ ngước mắt lên, hơi nhoẻn cười, bước nhanh qua chỗ Đào Phò, Phi Long: nó nhớ những người nghe đầu tiên, và nó nhớ Nhật Linh. Không có ai bỏ thêm gì vào chiếc mũ của thằng bé, và đám “đường phố”, có vẻ khoái chí với việc này, cùng cười rộ lên, ném về phía nó những lời trêu chọc.

Thằng bé đã trở về chỗ ban nãy, nó bỏ chiếc mũ xuống hè như cũ, rồi tay cầm đàn, tay cầm vĩ, tự nhiên nó cứ đứng im. Nó là trẻ con, và trẻ con thì trong nhiều bối cảnh thường phân vân lâu hơn những người lớn nhanh nhẹn và khôn ngoan. Rồi nó cúi xuống, lóng ngóng bỏ tiền vào túi, đội mũ lên, rồi với một vẻ buồn buồn và bẽn lẽn, nó quay người rảo bước trên hè phố về phía ngược với hướng quảng trường.

Bề ngoài, mọi thứ lại vẫn giống như lúc mới mất điện và chưa có ai chơi đàn, nhưng trong mỗi người và giữa mấy người đã ngồi trở lại bên chiếc bàn ở cạnh khuông cửa sổ to nhất, cách ra một khuông về phía bên phải cửa ra vào, dường như đang lơ lửng một khoảng yên lặng thiếu tự nhiên. Người đầu tiên đã phá vỡ nó là Nhật Linh. Cô khẽ ngọ ngoạy trên ghế, hai tay như bị thừa, mấy ngón tay bứt rứt co vào duỗi ra; rồi cô đứng dậy, kéo ghế, và vùng chạy ra cửa.

Đào Phò khẽ thở dài, quay người ngó quanh, rồi đứng dậy kéo một chiếc ghế chưa có ai ngồi ở một bàn gần đấy lại, mấy người đang ngồi tự động xích ghế dồn lại, rồi Đào Phò xếp chiếc ghế vào giữa ghế của mình và của Nhật Linh. Lúc chàng ta chuẩn bị ngồi xuống thì điện đột ngột bật sáng lên, gần như đồng loạt với những tiếng cảm thán xung quanh.

Nhưng điện sáng làm cho thằng bé càng thêm lúng túng. Lúc Nhật Linh dẫn nó vào quán, trước nụ cười nhếch môi và ánh mắt kẻ cả của chàng nhân viên phục vụ mặc sơ mi trắng gi-lê xanh lá cây sẫm đứng mở cửa cho khách, trước những ánh mắt đang đổ dồn lại của những người đang ngồi ở đây, không giống như nó và đã đều biết nó, nó gần như dúm người, giằng tay cô lại. Nhưng lúc đấy có một bàn tay khác đã vui vẻ vỗ vào vai nó: Đào Phò đã ở đấy; rồi cả hai người đưa nó lại bàn mình.

Nó ngồi xuống thì Đim-ma đã cẩn thận đón lấy cây đàn, còn Chim Xanh thì nhoài người ra, xoay xoay ra trước mặt nó một quyển mỏng có bìa cứng, chỉ vào một cái hình món ăn xanh đỏ với một dòng chữ có cả tiếng ta lẫn tiếng tây ở bên cạnh, bảo: “Ăn cái này với bọn chị nhá, ngon lắm.” Nó lúng túng, hơi tần ngần, cười ngượng nghịu, rồi máy móc gật đầu. Nhật Linh đã bỏ cái mũ lưỡi trai của nó ra, đang vuốt lại tóc và chỉnh lại cổ áo cho nó. Cô đang vui lắm, ngoảnh nhìn Đào Phò, tưởng anh cũng thế, nhưng hơi giật mình vì thấy anh đang nhíu mày, môi trên hơi nhếch nhếch phía bên trái, và quai hàm gân lên: cô biết những biểu hiện này, và cô thấy lo lắng.


(Còn tiếp)

Đàn sếu

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Tôi cảm thấy, đôi khi, là những người lính
Đã không đến từ những cánh đồng đẫm máu,
Đã không nằm xuống mặt đất của chúng ta vào lúc nào đó,
Mà đã hóa thành những con sếu trắng.

Cho đến tận bây giờ, từ những thời gian xa xôi ấy,
Họ bay và cho chúng ta tiếng nói của mình.
Có phải vì thế không, mà chúng ta thường hay buồn bã
Im lặng nhìn lên bầu trời?


Bay, bay trên bầu trời, đường bay mệt mỏi,
Bay trong sương mờ vào lúc ngày đang tàn dần.
Và trong vệt chim bay ấy có một quãng trống nhỏ nhoi -
Có thể, đấy là chỗ dành cho tôi.

Sẽ đến một ngày, và cùng đàn sếu
Tôi sẽ bơi trong cùng một sự mơ hồ màu khói thuốc như thế.
Từ dưới vòm trời, theo cách của chim, gọi chào
Tất cả các bạn, những người tôi đã bỏ lại trên mặt đất.


Tôi cảm thấy, đôi khi, là những người lính
Đã không đến từ những cánh đồng đẫm máu,
Đã không nằm xuống mặt đất của chúng ta vào lúc nào đó,
Mà đã hóa thành những con sếu trắng.

Tiếng vĩ

7 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Sáng chớm lạnh trong lòng Hà nội
Những phố dài xao xác hơi may.


Đúng đang là mùa thu, nhưng ngoài trời đã tối, phố đã lên đèn, và mùa thu dạo này có vẻ như càng ngày càng nóng lên. Chiếc quán rộng có những cửa sổ to mở bị hơi chếch một ít qua bên phải so với hướng nhìn thẳng ra một quảng trường mênh mông, mênh mông theo nghĩa lợi thế cạnh tranh, vì thành phố chật chội. Mặc dù bị hơi chếch, nhưng phố ở đây cũng khá to, cho nên chung cuộc thì ngồi đây vẫn thấy mênh mông, theo nghĩa trên.

Quán đang khá đông nhưng trông không có cảm giác đông, không phải vì giỏi thiết kế hay giỏi bố trí chỗ ngồi, mà vì nhiều người ở trong này trông na ná như nhau: cùng một loại tương đối phổ biến bây giờ.

Con trai theo mẫu phổ biến này hay mặc âu phục, như mùa này thì là quần âu sẫm hoặc hơi sẫm, áo sơ mi sáng hoặc hơi sáng, xơ vin; nhưng vì đa phần con trai ở khu vực địa lý này đều có vóc người không mấy to cao, và bây giờ nói chung họ đều hơi đẫy đà và đều có mỡ thừa, ít nhiều phúng phính, cho nên âu phục, dù nhìn thế nào, cũng không mang lại một cảm giác Âu cho lắm. Họ bây giờ hay cắt tóc rất ngắn, nên dù cắt cẩn thận nhưng trông vẫn lởm chởm, hở rõ chân tóc với thịt đầu, và vì có mỡ thừa, cho nên nếu nhìn từ phía sau, gáy và phần da đầu ở gần đấy thường hay đùn lên rõ nét những nếp da thịt nhăn nheo. Rất nhiều người đeo kính trắng. Bây giờ nói chung ai cũng cận, cận từ khoảng hai rưỡi trở lên thì nên đeo kính, đấy là chuyện toàn cầu và bình thường. Chỉ có điều nếu thân thể đẫy đà và có mỡ thừa, gáy đùn lên, và tóc ngắn quá khiến đầu trông càng múp, thì dù mắt có thế nào ở bên trong kính thì cũng vẫn dễ gây cảm giác là “mắt một mí”, và dù có cận nhẹ thì cũng vẫn dễ gây cảm giác “cận lòi”.

Con gái theo mẫu phổ biến này ở chỗ như thế này hay mặc váy ngắn hơn hoặc bằng đầu gối. Con gái ở khu vực địa lý này đa phần đều có chân cong. Chân cong mặc váy thì chân sẽ thẳng ra. Tưởng như là một nghịch lý nhưng cũng không phải là không có lý. Váy ở đây ngoài chuyện là váy thì còn giống như tiếng chuông reo ở trong thí nghiệm. Có chuông thì chó chảy dãi, có váy thì chân cong khép lại. Không tự nhiên. Nhưng cũng không ai bắt “thẳng” phải là trạng thái tự nhiên.

Con trai và con gái theo mẫu phổ biến này hay nói tiếng Việt lủng củng: lủng củng về cú pháp, lủng củng về từ vựng, và lủng củng về âm tiết. Một buổi biểu diễn âm nhạc ở nhà hát lớn có thể được diễn đạt là “Một buổi vinh danh âm nhạc”, và trong buổi đó, nhạc sĩ Văn Cao sẽ có thể liên tục bị dự đoán là “phải chăng” ông đã thế này, “phải chăng” ông đã thế kia; còn nếu đang là chủ đề thể thao, thì Hồng Sơn có thể đang bị “đi song song với mặt cỏ ra khỏi sân” vì “đang bị đau ở phần mềm phía trước”, còn Kim Huệ thì “vừa thực hiện xuất sắc một cú đập bóng một chân”. “Huyền nằm” sẽ hay được luyến từ trên xuống; “Sắc đứng” sẽ hay được luyến từ dưới lên; “Hỏi khom lưng đứng” sẽ hay bị xuống sề; “ó” sẽ hay được hát ô-pê-ra.

Họ là tầng lớp lao động chân tay mới.

Điểm chung thứ nhất là họ không có trình độ Đại Học, mặc dù đa phần họ đều có bằng tốt nghiệp Đại Học. Có điều là những chiếc bằng này được cấp tại những cơ sở đào tạo thực sự không có đủ khả năng để đào tạo nên những người có trình độ Đại Học theo những chuẩn mực chung. Những chỗ đấy, thế nào đó, một cách chính quy, cũng vẫn được gọi là những trường Đại Học. “Đại Học” ở đây đơn thuần có lẽ chỉ còn là vấn đề từ vựng. Nhiều người, sau khi tốt nghiệp ở những chỗ đấy, lại trở thành giảng viên Đại Học và tiếp tục công việc đào tạo nên những người được cấp bằng Đại Học các thế hệ sau. Một người tự mình thực sự chưa bao giờ có điều kiện để hiểu được như thế nào là trình độ Đại Học thì nói chung không thể dạy nên những người có trình độ Đại Học. Không thể dạy người khác cái mà chính mình cũng không hiểu. Chuyện này dễ hiểu. Nhưng trước mắt, mặc dù trên quy mô lớn, và chắc chắn sẽ để lại những hậu quả vô cùng sâu sắc và lâu dài cho nhiều thế hệ, có lẽ là vẫn cần phải có những sự đồng thuận chung, thế nào đó, theo kiểu như thế.

Nhưng cho dù là không đại học, thì nói chung vẫn chưa thể khẳng định được gì về chuyện lao động chân tay. Bill Gates cũng là người theo một nghĩa đen nhất thật sự không thật hiểu được như thế nào là trình độ đại học, nhưng nói chung sẽ hoàn toàn không mấy thuyết phục nếu bảo ông ấy thuộc tầng lớp lao động chân tay. Còn nữa, Henry Ford đã tự, theo nghĩa đen nhất, làm ra một cái ô tô để đi; Thomas Edison thì bảo: “Để phát minh, bạn cần một trí tưởng tượng tốt và một đống đồng nát”; còn Steve Jobs thì gần như đã tuyệt đối làm đúng theo lời Edison dặn dò với một đống đồng nát theo đúng nghĩa đen và đã tự đóng vỏ máy tính cá nhân bằng gỗ; nhưng, lại một lần nữa, cũng sẽ hoàn toàn không mấy thuyết phục nếu bảo mấy ông này thuộc tầng lớp lao động chân tay.

“Lao động chân tay” nói chung không được dùng theo nghĩa thật “đen”.

Tầng lớp lao động chân tay mới đa phần đều làm việc bằng đầu. Nhưng bản chất công việc của họ chỉ là sử dụng kỹ năng. Cho dù là kỹ năng đầu óc, thì cũng chỉ là một tổ hợp “nếu - thì” đã được cài đặt sẵn; tổ hợp có thể phức tạp, thậm chí rất phức tạp, nhưng vẫn là có sẵn. Hoàn toàn không có chữ “Trí” ở đây. Cái này cũng tương tự như gái điếm, hay vợ chồng lưu niên, có thể làm tình hoàn toàn chỉ bằng các kỹ năng “nếu - thì”. Các tổ hợp “nếu - thì” có thể rất phức tạp, nhưng hoàn toàn không có chữ “Yêu” ở đây.

Những hiểu biết về bộ não con người từ trước đến giờ hình như vẫn tiếp tục phát triển theo hướng kế thừa và thêm mới, chứ không được mổ xẻ nghiên cứu lại. Mà não người bây giờ, nhiều khả năng là không hoàn toàn giống với não người ngày xưa, cho nên nếu làm như thế, ai biết, có khi những tổ hợp “nếu - thì” trải qua nhiều thế hệ tiến hóa không biết chừng đã kịp biến đổi một phần não người ngày xưa thành cơ bắp thật, cơ bắp vật lý trong não người bây giờ rồi cũng nên. Nghe tiếng chuông reo - chó chảy nước dãi; nghe tiếng sếp vào - lao động chân tay mới chuyển từ Yahoo sang Word.

Nhiều người chắc sẽ bảo là ác ý. Nhưng đây đơn thuần chỉ là những nhận xét. Và những nhận xét, nếu đúng đắn, thì luôn là thiện ý.

Chúng ta sẽ không đi sâu, nhưng có lẽ cũng nên đề cập một chút đến nội dung những câu chuyện xung quanh những chiếc bàn ở trong chiếc quán rộng có những cửa sổ to mở bị hơi chếch một ít qua bên phải so với hướng nhìn thẳng ra một quảng trường mênh mông này. Những câu chuyện nói chung sẽ không thật hay về nội dung cũng như về cách diễn đạt.

Nhận xét như vậy có đúng đắn?

Kể từ khi mạng Internet bắt đầu mang tính phổ biến, thì nhiều thứ có thể tìm hiểu ở trên đó, tìm hiểu thật sự ấy, nếu như có phương pháp, và khoa học một chút. Về chuyện “những câu chuyện” giữa một nhóm người, thì các diễn đàn đúng là những chỗ để quan sát rất tốt.

Thực tế, đã có những diễn đàn từng có rất nhiều nội dung trao đổi thú vị, với những người tham gia thông minh, sinh động, sáng tạo, giàu kiến thức đa dạng, và có bề dày học thuật. Nếu tìm hiểu thêm một chút, sẽ không khó nhận ra đa phần những mem-bờ này là những người đều đã có may mắn hiểu được như thế nào là trình độ Đại Học - với nhiều người là trên Đại Học - thật sự.

Nếu chịu khó quan sát thêm, cho đến lúc cũng trên những diễn đàn đã từng có nội dung hay đấy không còn nội dung hay nữa, chỉ còn lại những nội dung trao đổi mà nếu không có mạng Internet thì có những người chắc sẽ không có điều kiện để hình dung được là thực tế đang thật sự tồn tại những người khác vẫn thường xuyên trao đổi với nhau những chuyện như thế. Những mem-bờ bây giờ này không giống như những mem-bờ ngày xưa kia, và dễ nhận ra là đa phần họ đều đã không may mắn có được điều kiện để hiểu được như thế nào là trình độ Đại Học.

Những câu chuyện không hay về nội dung cũng như về cách diễn đạt, vì “Đại Học”, “Thạc Sĩ”, “Tiến Sĩ”, những cái đấy không chỉ mang ý nghĩa chuyên ngành, mà còn mang ý nghĩa mức độ biết tư duy.

Mà tư duy thì vốn là một đặc điểm phân biệt quan trọng. Về vấn đề này các bậc Charles Darwin, Ivan Petrovich Pavlov… đã xây dựng nên cả một hệ thống kiến thức khoa học kỳ vĩ, và với chúng ta thì việc chịu khó tìm hiểu, tham khảo, sẽ thật sự mang nhiều ý nghĩa hơn là đi sâu phân tích tiếp ở đây.

Những mái tóc xanh mềm mại, những cặp mắt đen láy, trong trẻo, tươi sáng, những khóe miệng lịch lãm, vui vẻ, duyên dáng, bây giờ quả thực hiếm khi còn gặp, nhất là ở những chỗ như thế này.

Nhưng hiếm tức là vẫn có: thế nào đó, lọt vào giữa khung cảnh đông mà vắng này, bên khuông cửa sổ to nhất, cách ra một khuông về phía bên phải cửa ra vào, bên một cái bàn tròn kê sát vào bậu cửa sổ đang có một khuôn hình quả thật ít nhiều mang những nét như thế.

Có hai mái đầu tóc đen bồng bềnh và hai mái đầu tóc đen mượt mà chỉn chu. Đều là những người quen của chúng ta: Đào Phò và Nhật Linh ngồi đối diện cửa sổ, Nhật Linh ngồi hơi đung đưa, lúc lúc lại va vào Đào Phò; bên phải Nhật Linh là Đim-ma, khuôn mặt trắng xanh, nền nã, với khóe miệng dịu dàng; rồi đến Lan Cải đang mơ màng dựa vào khung cửa, thỉnh thoảng lại ngước mắt lên, không hiểu là đang suy tư chuyện gì; lần này về nước, cô đang phải hết sức chăm chút đến lời ăn tiếng nói của mình, vì Đào Phò mặc dù không nói cụ thể với ai, nhưng trong những câu chuyện tếu táo thường nhật của mình, thỉnh thoảng đã thấy y vừa cười có vẻ rất khoái chí, vừa vui vui theo một cách vô hại: “Những đứa ở quê tao mà nói đệm tiếng tây, thì nên ăn mười bát cứt.” Cách diễn đạt của y tuy như vậy, nhưng chơi với nhau đã lâu, cô hiểu y đang rất nghiêm túc. Và nhận xét, dù theo cách nào, nếu đúng đắn, thì luôn là thiện ý.

Nhật Linh vừa định bắt đầu một chuyện vui vẻ mới, thì Đào Phò đã khẽ vỗ vào vai cô: “Kia rồi!”

Ở ngoài có một chiếc Uây tàu kẹp ba vừa đỗ sát vào hè đường, cả hai người ngồi sau đều mặc đồ sẫm màu, hầu như đen, và đều không đội mũ bảo hiểm. Cũng là hai mái tóc đen bồng bềnh. Xuống xe, chàng trai dáng vẻ nho nhã đứng chờ cô gái móc túi quần bò lấy tiền trả tiền xe; anh chàng xe ôm cầm tiền, nhìn cô cười toe toét nói gì đấy rồi tè xe đi, cô còn giơ tay kiểu như vẫy vẫy theo anh ta; rồi hai người đi vào quán.

Không có chào hỏi, chỉ có những ánh mắt long lanh và những miệng cười tươi tắn, hai chỗ ngồi vẫn còn để trống chờ họ, cô gái ngồi xuống bên cạnh cửa sổ. Nhật Linh vừa tò mò ngắm nghía hai người mới đến, vừa nghĩ: “Sao lại không yêu nhau nhỉ? Chim Xanh bảo là giống như anh em, còn có vẻ rất hài lòng về chuyện đấy. Như anh em thì liệu có…”

Đào Phò, suốt từ lúc ngồi đây vẫn không chủ động gợi chuyện, giờ Phi Long đến, có vẻ giống như đã chủ ý để dành, chờ các cô gái chăm sóc danh sách mồi uống mồi ăn xong, mới nhìn liếc liếc những người mới đến, tủm tỉm:


- Chính ra, như thế này, thì bác Phi Long nên làm một ông huyện, rồi lấy Lan Cải.


Đã quen kiểu gợi chuyện này của Đào Phò - mặc dù chàng ta có nhiều những kiểu gợi chuyện khác nhau, - nên mọi người, cả Lan Cải và Phi Long, đều không ai nói gì, chỉ vui vui nhìn chàng chờ đợi, thì thấy chàng ta bỗng ngâm nga:


“Ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi
Dặm liễu sương sa khách bước dồn
Kẻ chốn Chương Đài, người lữ thứ
Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn.”


Rồi Đào Phò vừa nhìn Đim-ma đang phì cười vừa thủng thẳng: “Đấy! Quan trọng là thơ hay. Chúng ta đều nhớ thơ hay, chứ quan trọng cái chó gì là bà huyện với ông huyện có yêu nhau hay không?”

“Đúng rồi, quan trọng là thơ hay…”

“Thế nhỡ thơ không hay…”

“Hờ hờ… phải gọi là địa ngục trần gian!”

“Này, thế huyện với tổng với phủ cái nào to hơn? Lan Cải chắc giống Hương hơn…”

“…

Điện bị mất giữa lúc câu chuyện đang vui và cũng không làm ảnh hưởng gì đến nó cả, dù chung quanh mọi người đều hơi ồ lên. Điện trước đấy cũng được thiết kế không sáng lắm, và trên bàn vẫn có nến. Mặc dầu vậy, tối hơn, cái đấy một cách tự nhiên tác động ngay vào thị giác, và theo một cơ chế liên quan đến thị giác, sẽ có một chất gì đấy được tiết thêm vào máu, và chất này gây ra một tác dụng làm cho thần kinh trở nên tĩnh hơn, và nếu không tĩnh đến mức ngủ, hay là mơ màng quá, thì khi ở bên trong tĩnh hơn, những thứ xảy ra ở bên ngoài sẽ dễ được nhận biết một cách rõ ràng hơn.

Cho nên khi tiếng vĩ cầm vang lên, thì hầu như tất cả mọi người đã đều chú ý ngay đến nó.


(Còn tiếp)