31
May

Lập Trình Viên II (30)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Cái thứ khí sắc lạ lùng ở trước trán Mai Phương, không hiểu sao lại đang "rực rỡ" ngay ở trên đỉnh đầu tôi. * *     * Trên-ến đỉnh Trường-ường Sơn ta hát bài-ài ca... Gưi tới quê nhà bao la... Biển xanh sóng vô-ỗ hiền hòa... Anh Quân bỗng hát, và tôi bỗng có cảm giác thật lạ lẫm. Vì anh và tôi đang đứng trong thang máy; ba bên (trừ cửa) là gương, gương từ nửa người lên đến trần; cả gương, cả loại vật liệu bóng (loang lổ vàng, đen, nâu đỏ, — chắc muốn bắt chước vân đá) lát tường bên dưới gương, cả tay vịn tròn (bằng gỗ vàng bóng lộn, hai đầu bịt đồng sáng loáng) chạy ngang dưới các mép gương, cả sàn lát đá màu đen các-bon — mặt sàn có ba hình tròn (với những họa tiết phức tạp bên trong) được ghép bằng đá nâu nhạt, — và các chi tiết ghép nối, viền... ở bên trong thang máy đều hết sức kỹ càng và tỉ mỉ; nhưng buồng thang máy nông choèn: rộng bình thường, nhưng dẹt có một tí, hai người đứng dọc là đã hơi phải ních nhau. Và anh Quân vốn không hát và — vì — không biết hát; tôi thấy anh hát đây là lần đầu tiên. Và trong thang máy ngoài hai anh em tôi ra còn có một người nữa, — người lạ. Một cậu thanh niên tuổi chừng mười sáu, mười bảy, đứng cao hơn anh Quân nửa cái đầu, chắc cậu cao khoảng trên mét sáu; nước da cậu hơi tối, nhưng mắt cậu sáng, gọi là long lanh cũng được, chỉ không biết vì sao, tôi lại có cảm giác hoàn toàn không thoải mái khi nhìn thấy ánh mắt long lanh ấy, có thể là nó long lanh quá, hay thế nào đó; đầu tóc cậu...

26
May

Chuyện cười (19)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUYỆN CƯỜI (Tập 19) Một chàng trai tóc nhuộm xanh đỏ sặc sỡ đứng ở bến xe buýt. Một lát, có một người đứng tuổi lại gần và đứng nhìn anh chằm chằm một cách căng thẳng. Hơi khó chịu, nhưng anh cố vui vẻ: — Cụ khốt ơi, cả đời cụ chưa bao giờ làm một cái gì đó khác lạ hay sao?! — Rồi, có lần tôi đã lẹo một con công và giờ tôi đang rất phân vân không biết cậu có phải con giai tôi không? o0o Download cả chùm "Chuyện cười (19)" [15KB]: http://www.mediafire.com/?tbv5dhfat3oisd7 http://tiny.cc/aeiwew Hướng dẫn cách dùng tủ sách của me(): 1) Chạy Chương trình me(): 2) Bấm nút "Thư viện" => me() mở giao diện tủ sách (bướm bay) 3) Bấm nút "Thêm truyện mới" => me() mở giao diện "Open File" 4) Chọn file ".lcd" vừa download, bấm "Open" (hoặc click đúp) => me() cho quyển sách vừa chọn vào thư viện 5) Chọn truyện trong thư viện (danh sách), bấm "Mở ra đọc" (hoặc click đúp) Một bà lão Do Thái đang ngồi ngắm đứa cháu chơi trên bãi biển thì một làn sóng khổng lồ ập đến và cuốn cậu ra xa. Bà lão cầu xin: — Cầu Chúa, xin người hãy bảo vệ đứa cháu trai duy nhất của con! Con cầu xin Người, hãy mang nó trở lại! Và một làn sóng lớn kéo đến và thả cậu bé lại trên bãi biển. Bà lão ngước mắt lên trời...

21
May

Chuyện cười (18)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUYỆN CƯỜI (Tập 18) Người phát minh xe máy Ha-li Đây-vít-sơn, A-thua Đây-vít-sơn, chết và lên tới Thiên Đường; ở cổng, Thánh Pi-tơ bảo: — Vì anh đã là một người tốt như vậy, và những chiếc mô tô của anh đã thay đổi thế giới, phần thưởng của anh là anh có thể rong chơi với bất kỳ ai anh muốn ở trên Thiên Đường. A-thua nghĩ một phút, rồi nói: — Tôi muốn được rong chơi với Chúa Trời. Thánh Pi-tơ đưa A-thua tới Ngự Phòng, và giới thiệu với Chúa Trời. Chúa Trời nhận ra A-thua, và bảo: — Ồ, vậy anh là người, mà đã phát minh ra xe máy Ha-li Đây-vít-sơn đấy hả? — Vâng, chính là tôi. — A-thua thưa. Chúa Trời bình luận: — Ờ.., nhưng mà có cái quái gì là lớn lao trong việc sáng chế ra một thứ đứng không vững lắm, gây ồn, và gây ô nhiễm, và không thể chạy mà không có đường chứ? A-thua ngượng đỏ hết mặt, và ức lắm, nhưng vẫn nhớ đây không phải là đang họp với nhân viên, mà là Thiên Đường, nên cố giữ giọng từ tốn, bảo với Chúa Trời: — Tha thứ cho tôi, nhưng ngài không phải là người phát minh ra đàn bà hay sao? — A.., đúng là ta đấy. — Chúa Trời nói. — Ờ.., — A-thua tiếp, — Như một người chuyên nghiệp nói với một người chuyên nghiệp, thì ngài cũng mắc một số lỗi rất lớn về thiết kế trong phát minh của ngài: "Thứ nhất, có...

18
May

Lập Trình Viên II (29)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

"Và bằng cách ấy cũng có thể giúp trị thương. "Thể chất anh Ngạn rất tốt, và lòng ham sống cao lắm; chữa lành mấy vết thương thì anh ấy ở lại trong chùa với ông. Khí sắc của anh ấy có điểm khác so với đa số mọi người; ông cũng đã ít nhiều có hình dung, nhưng sau mới tìm hiểu rõ; anh ấy là người Chăm-pa, Chăm-pa không pha phách gì cả. Về tố chất, anh ấy rất có thể là người chọn được theo pháp môn. "Ông chưa chọn, nhưng trong mấy năm, ông cũng đã dạy anh ấy đủ thứ, như một đệ tử tục gia. Anh Ngạn thích những thứ ông dạy, chăm học lắm, và học cái gì cũng nhanh, có thứ nhanh hơn ông ngày xưa, vài thứ là nhanh hẳn hơn, mặc dù trường hợp của ông, sư phụ nói, cũng là lâu lâu mới chọn được một. Theo lời sư phụ, thì pháp môn này xuất phát từ Tây Tạng, lúc dạy anh Ngạn, thì ông nhận thấy nó có vẻ phù hợp với nguồn gốc Ấn Độ Giáo, hơn là Phật, Đạo..." Ông gật đầu với những dấu hiệu thắc mắc mà ông đã nhận thấy ở tôi: "Lúc ông Ngô Quyền bẫy giặc Nam Hán trên sông Bạch Đằng, thì người Chăm-pa đã độc lập được hơn bảy trăm năm rồi; người mình còn đang làm nô lệ cho người Tàu, thì văn hóa Chăm-pa đã phát triển rực rỡ. Họ thờ thần Si-va... một vị thần Ấn Độ Giáo, một nhà hiền triết, với sức mạnh bạo liệt của một chiến thần; Si-va là thần thượng cổ, cũng như Phục Hy, Nữ Oa, Thần Nông ở Tàu..." — Phục Hy mà... suốt từ hồi Hà đồ, Lạc thư ấy ạ? — Tôi hỏi. — Đúng rồi. — Ông xác nhận. Tôi không hỏi gì nữa, nhưng có vẻ như ông vẫn có ý chờ tôi, — tôi đang cố sắp xếp cho thật ngăn nắp...

10
May

Lập Trình Viên II (28)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Học — "hành" — cho được cách gỡ hai quả đấy, thì anh Ngạn thật sự cóng. Chị Sương — đúng ra chúng tôi, kể cả anh Ngạn đều phải gọi "cô" Sương, nhưng vì vài lý do, trong đó có một lý do hết sức thuyết phục, là về ngoại diện, ngoại hình, mà nói, thì cô Sương thực sự là một người đàn bà không có tuổi, cho nên tất cả chúng tôi đều gọi "chị" Sương, và thấy hết sức bình thường — là người Hoa trăm phần trăm. Bố mẹ chị đều là người Hoa, đều thuộc lớp người vất vả, cùng qua đây sinh sống, gặp nhau, lấy nhau, và có chị Sương. Lúc chị Sương còn chưa thể nhớ được gì, thì bố chị mất. Hơn mười năm sau thì đến mẹ chị. Mới mười ba, mười bốn tuổi, chị Sương đã sống chung với một ông tá Pháp. Năm 1954 ông tá Pháp cút, chị Sương sống chung với các ông tá, ông úy, nhưng của Mỹ. Các ông Mỹ cút nốt, thì chị Sương mở một quán cà-phê nhỏ; cô chủ quán cà-phê ấy hiền lành, chịu thương chịu khó, và là một đầu mối buôn bán chợ đen. Công việc chợ đen này dựa vào một quan hệ tình cảm với một người lính ngụy từng nhập ngũ, là lính thuộc trung đoàn 44, sư đoàn 23, vùng II chiến thuật; rồi đào ngũ; rồi lại nhập ngũ, làm lính mũ nồi nâu của liên đoàn 21 biệt động quân. Người lính ngụy này tên Vinh, là anh họ — con chú con bác — của anh Ngạn, cũng là người đã cẩn thận dạy anh Ngạn cách gỡ hai quả mìn kia. Cho nên chị Sương đã tìm cách — dựa vào quan hệ với các ông tá, ông úy... của Việt Nam — gửi vào cho hai người họ được hơn bốn nghìn đô. Quản giáo ở trong trại có người nhận số tiền ấy. Và họ đã có...

04
May

Lập Trình Viên II (27)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

— Lúc gặp anh Ngạn ở bờ biển, ông đang là Thượng Tọa, còn anh Ngạn đang là... hơn chín phần là một xác chết, có khác, chỉ một chút hơi thở như có, như không. * *     * Đêm. Trời đen và sạch. Trăng rất cao nhưng nhìn hơi xiên vẫn thấy. Trăng trông như miệng tách cà-phê ca-pu-chin-nô kiểu Pháp đánh bằng kem va-ni, dưới ánh sáng đèn đường và đèn hắt ra vỉa hè từ những cửa sổ to của một căn quán rộng được chiếu sáng bằng đèn điện dây tóc. Trăng như thế thì nước nhiều. Nước ngập cao lên những chân chòi dựng ở mép nước, nước kêu lõm bõm không ngừng, và trong tiếng rào rào lúc to lúc bé của cả ban đêm thì tuy không thể tách bạch ra được nhưng cảm nhận vẫn rất rõ là có tiếng nước. Ngày mai ba anh em tôi sẽ về thành phố. Đợt "Nghỉ cái đã!" — theo chỉ đạo của chú Cao — này tuy không dài, nhưng chắc sẽ làm tôi nhớ lâu. Chơi ở đây thoải mái quá! Nhất là từ lúc tôi bắt đầu thích "nghịch bùn". Nhưng khi nhìn trăng mà đã tự động liên tưởng đến cà-phê vỉa hè trong tranh của Van Gốc, thì chắc là lòng người cũng bắt đầu nhớ phố rồi. Cái gì "Tùy ngộ nhi an" , tức là biết thuận theo chuyện gặp phải mà yên ổn, quả là không hề đơn giản! Trừ phi người ta sinh ra đã phải thật là cục mịch; không thì muốn "Tùy ngộ nhi an" nhất định phải tập. Mà tập thì... không hề đơn giản! Cho nên câu hỏi của tôi bây giờ bật ra một cách hầu như hoàn toàn tự động: — Ông ơi, sao hồi ấy ông lại bỏ chùa? Ông đang ngồi trên sàn đước, chân co chân khoanh...