
CHUYỆN CƯỜI (Tập 20) Tại Bảo tàng Nghệ thuật Quốc gia ở Đáp-lin, có hai vợ chồng đứng nhìn chằm chằm vào một bức tranh đã khiến cho họ bị mụ mị toàn phần. Bức tranh vẽ ba người da đen hoàn toàn trần truồng ngồi trên một băng ghế công viên. Hai người có chim màu đen, nhưng người ở giữa lại có chim màu hồng. Người phụ trách phòng trưng bày, hình dung được là họ gặp phiền toái trong việc hiểu ý nghĩa của bức tranh, nên đã đề nghị với họ sự đánh giá của ông. Rồi liên tục trong nửa giờ đồng hồ, ông đã giải thích với họ về cách mà bức tranh đã diễn tả sự suy nhược tình dục của những người da đen trong một xã hội mà những người da trắng đáng kính chiếm ưu thế. — Trên thực tế, — ông nói thêm, — một số nhà phê bình nghiêm túc còn khẳng định rằng chim màu hồng cũng phản ánh sự áp bức về văn hóa và xã hội mà những người đồng tính nam phải nếm trải trong xã hội đương đại. Sau khi người phụ trách bỏ đi, một người Việt Nam bước lại gần và hỏi: — Ông bà có muốn biết ý nghĩa thực sự của bức tranh này không? — Anh định nói anh là một chuyên gia giỏi hơn người phụ trách phòng tranh? — Người chồng hỏi. — Tôi là người đã vẽ nó. — Người Việt Nam trả lời. — Thực ra thì hoàn toàn không có người da đen nào được mô tả ở đây cả. Họ chỉ là ba người thợ mỏ...
(Đọc tiếp)