29
Dec

Lập Trình Viên II (10)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Một người tôi chưa nhìn thấy bao giờ tự nhiên xuất hiện trước mắt tôi, nhìn tôi bằng cái nhìn thật sáng, thật trong, thật thân thiết, và nói với tôi bằng một thứ tiếng Việt Nam thật dễ nghe: — Có muốn anh dạy em nói tiếng Việt Nam không? Tháng Sáu, tháng Bảy, tháng Tám, — tôi về ở với bố hai lần. Bố tôi vẫn sống lặng lẽ, và vẫn nấu món súp củ cải đỏ ngon nhất trong tất cả những món súp mà tôi từng ăn. Buổi chiều, bố tiễn tôi ở ga tàu điện đường dài ngoại ô, trông ông có vẻ yên tâm. Căn hộ ở trên phố bây giờ bác Di-na — bác Di-na là chị của mẹ anh An-tôn tôi — mỗi tuần đảo qua một, hai lần trông nom; anh A-li-ô-sa tìm cách giữ lại căn phòng của Phi Long trong ký túc xá, bây giờ tôi sống ở đây một mình là chính, chỉ có cuối tuần, một, hai ngày, tôi về nhà A-nhi-a để trình diện, và báo cáo tình hình với cô Ma-ri-na. Suốt mùa hè tôi làm bạn với cây đàn ghi-ta, — cây đàn ghi-ta Đức mà Phi Long đã để lại cho Vê-rôn-na. Nó là một tác phẩm nghệ thuật. Nó thật xinh xắn, hình như nó đã được làm thủ công, bằng các thứ gỗ chọn lọc, mặt trắng, thân và lưng màu vỏ bánh mỳ mới ra lò óng ả như còn được bôi thêm một lớp mật ong. Viền theo lỗ thoát âm, và dọc theo mặt cần đàn, có những họa tiết hình dây leo mảnh mai, có lẽ là dây nho, trông rất giản dị và tinh tế. Đặc biệt là trên cạnh thùng đàn, ở trên chỗ phình ra về phía trước, còn có thêm một cái lỗ thoát âm có hình dạng gần giống — có thể hơi méo hơn — nhưng to hơn quả trứng một chút. Mặc dầu ngoại hình dịu dàng thế...

28
Dec

Lập Trình Viên II - Chương 1 (Bản đẹp, đầy đủ)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

LẬP TRÌNH VIÊN Phần II EM VÀ ANH PHI LONG "Nàng sắp xếp vài thứ tùy thân đi, ta sắp đốt nhà đây!" Download bản "Lập Trình Viên II" — Chương 1, đầy đủ (158KB): http://www.megaupload.com/?d=84LUH4TA http://www.mediafire.com/?j4ut26h8g63bvjy Hướng dẫn cách dùng tủ sách của me(): Tủ sách của Chương trình me() Tất nhiên, mỗi người đi qua thế giới này trong một thế giới riêng, và thế giới ấy thế nào là tùy thuộc vào khả năng nhận thức. Mai Phương lúc ấy vừa nghĩ xong chuyện này, nó chắc chắn không đồng ý với tôi ở ý cuối, nhưng nó không nói nữa, chỉ cười, nụ cười "khăn quàng đỏ" của nó. Nhiều người khác trong bối cảnh tương đối cụ thể như vậy sẽ thấy nụ cười ấy thật buồn, một số người có thể thấy nó mỉa mai và chua chát. Nhưng khả năng nhận thức của tôi về Mai Phương khác so với nhiều người khác, nên trong thế giới của tôi, nụ cười của nó là nụ cười vui, — tôi biết nó sẽ vui lắm nếu hình dung được rõ ràng rành mạch một điều mà nó đã phải mất công băn khoăn nghĩ ngợi và suy tư nhiều. Nhưng trong bối cảnh cụ thế ấy, rốt cuộc vẫn phải có người buồn. Người ấy là tôi... Bên trong "sòng bạc" hóa ra đầy người. Tôi dắt... Mai Phương dắt tôi thì đúng hơn, đến cửa, thì từ bên trong, lẫn trong tiếng cười, nói, hét, gọi, reo... ồn ĩ láo nháo, nghe rõ ra một giọng lanh lảnh: — Nè, đặt xong lấy tay... đặt xong lấy tay nghe! Đặt vô, đặt vô!.. Mọi người láo nháo đứng xúm quanh...

25
Dec

Lập Trình Viên II (9)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tai tôi nghe thấy tiếng người ngã, và tôi thấy có cái gì đó to lắm đập một phát, ập vào, mạnh lắm, và rất thô tháp, lên cả người tôi, làm tôi đau khủng khiếp, nhưng thứ này đập mạnh đến nỗi cảm giác "thô bạo" có khi còn lớn hơn cả cảm giác đau đớn... chắc bây giờ sẽ đen kịt ngay, rồi tôi sẽ không biết gì nữa, ở trong phim tôi vẫn thấy thế... ĐIM-MA "Chúa tha thứ cho kẻ xấu, nhưng không phải mãi mãi." — Ờ, mai là ngày khai giảng đấy! Tôi ngồi trong nhà hàng ở trên tầng hai Nhà Văn Hóa, cùng với anh chị tôi. A-nhi-a, xinh đẹp, lộng lẫy, nhưng dịu dàng và thân thương. Phi Long ngồi bên cạnh, mệt mỏi, xanh xao, nhưng anh tuấn và cứng cáp. Phi Long vừa làm ra vẻ giật mình, nhắc đến ngày khai giảng, mắt trong suốt nhìn tôi, cười cười, — giờ anh không phải đi học nữa. Tôi giữ bộ mặt tỉnh bơ; anh rướn mày, cười rộng hơn, tiếp: — À, anh đã nghĩ xong tên Việt Nam cho em... Từ ngoài cửa bỗng có tiếng vỗ mạnh hai bàn tay vào nhau, hai tiếng, rồi một giọng nam, thanh thanh nhưng hoàn toàn không trong trẻo, gọi: — Phi Long ơi! Bắt đầu thôi! Là anh Va-lô-đi-a... Nhưng có đúng anh Va-lô-đi-a thật không thì tôi sẽ không bao giờ biết, tôi còn không kịp nhìn... Tôi đã giật mình tỉnh giấc. Tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ báo thức một pin AA, mặt vuông màu trắng, thân đen, bầu bĩnh, to gần bằng cái bánh trưng con mà người Việt vẫn bán ở đây, — còn lâu nó mới đổ chuông. Hôm nay là ngày khai giảng. Tôi vẫn mơ thấy họ, — ngày như...

22
Dec

Lập Trình Viên II (8)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Hé cửa buồng tắm, thò đầu ngó nghiêng, thấy mọi thứ có vẻ vẫn thế, tôi định khép cửa tắm nốt, thì tiếng động vang lên, — đúng là có tiếng động thật. Hóa ra có người gõ cửa. Tôi vội tắt nước, khoác cái kha-lát trắng tinh vừa lấy trong va-li (tôi không biết cái áo khoác tắm này tiếng việt gọi là gì, còn lúc học ở bên kia, tôi với các bạn việt nam vẫn gọi cái này là cái kha-lát theo tiếng ở đấy, — coi như đã được việt hóa), rồi loẹt quẹt đôi dép tông trắng của khách sạn, ra mở cửa, — như tôi ở đây, tôi nghĩ chắc chỉ là có ai mới đến hoặc tìm gì đấy không ra nên muốn hỏi chuyện gì liên quan đến khách sạn này thôi, mình chỉ cần hé cửa trả lời là được. Nhưng hé cửa ra thì tôi nhìn thấy một mái tóc con trai trên một gương mặt con gái. Con gái mặc áo may ô xanh công nhân, quần rằn ri, có bộ hông khỏe mạnh, và cầm thêm một cái ví ở tay, trông như một quyển sổ dài, đen bóng. Nhìn thấy cô gái, tôi trố mắt ngạc nhiên, nhưng cô thì có vẻ không, nên tôi lại càng ngạc nhiên; nhưng dự kiến "hé cửa trả lời là được" thì vẫn chưa kịp bị tác động đến, nên tôi vẫn đứng hé cửa và chờ; nên cô có vẻ bối rối: — Em... em không... chị ở cùng phòng em không biết... em chưa vào được phòng... — ... — Em... ngồi nhờ anh một lát... có được không à anh? Tức là tôi có khách. Nên tôi lật cái chốt khóa cửa bên trong (cái chốt giữ cho cửa hé mở), mở hẳn cửa ra, vui vẻ, nhưng — chắc phải — có phần xã giao: — Ờ... được chứ. Mời vào. Bước vào khoảng trống ở trong...

19
Dec

Lập Trình Viên II (7)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Chỉ có mỗi mình tôi, nhưng căn phòng khách sạn mà Mai Phương và anh Ngạn đã thuê cho tôi ở thì rộng mênh mông. Thực ra tuy nó rất rộng nhưng còn lâu mới rộng bằng gian phòng khách sạn mà tôi và A-nhi-a đã sống qua một đêm ấy ở Xanh Pê-téc-bua. Nhưng ở đây không có A-nhi-a, và tôi lại còn nghĩ đến chuyện đó, cho nên căn phòng này rộng đến chới với. Hồi trước tôi thi vào trường Đại học Bách khoa Hà Nội đạt điểm tốt, nên lọt được vào số sinh viên được nhà nước chọn cho đi học đại học không mất tiền ở nước ngoài, — dạo ấy mỗi năm sẽ có vài trăm sinh viên như thế, giờ thì hết rồi, không phải hết học sinh thi được điểm cao, mà hết tiền nước ngoài cho. Tôi và các bạn sắp đi du học sẽ phải học thêm một năm ngoại ngữ ở nhà. Cho nên lúc tôi học xong về nước, thì các bạn cùng trang lứa phổ thông với tôi nhiều bạn đã bắt đầu ổn định công ăn việc làm, và có kế hoạch — hay là đã — lấy vợ lấy chồng; những bạn không học đại học, nhất là bạn gái, thì có bạn đã đẻ rồi. Tôi thì vốn chưa bao giờ nghĩ đến những chuyện ấy. Nhưng bây giờ trước những trực quan cụ thể như vậy, ý nghĩ của tôi cứ tự động đặt tôi — và A-nhi-a, đương nhiên — vào khung cảnh đó. Và cảm giác của tôi khi ngắm bức tranh "phong cảnh" này, vì sao đó, — cho dù có ngắm đi ngắm lại — cứ luôn hoàn toàn không được thoải mái. Mặc dù có vẻ phong phú về sắc thái, nhưng luôn có cái gì đó — dù là cố xoay xở cách nào — không được ổn thỏa về bố cục. Tất nhiên tôi không muốn, nhưng ý nghĩ của tôi theo một cách lô-gích...

16
Dec

Pút-tin: Vấn đề thuộc về văn hóa của chính trị

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

V. Pút-tin: Như anh đã nói lúc đầu, nhiều người đã đến các quảng trường, đến quảng trường ở Mát-xcơ-va, thế nào đó thể hiện sự không hài lòng về chuyện chính phủ đã đối xử với họ như thế nào. Nhưng hãy nhìn, những gì thấy rõ ở trên các màn hình. Khi một số nhà lãnh đạo phe đối lập, những người đã kêu gọi mọi người đến quảng trường, họ đã hét lên cái gì: "Những con cừu, hãy tiến lên!" Đấy là cái gì vậy? Chẳng nhẽ có thể đối xử với mọi người, như là với súc vật? Mọi người không hài lòng với chính phủ — và họ thế nào, muốn một chính phủ phải như vậy hay sao? Tôi nghĩ, là những người, mà đã đến quảng trường, mà tôi biết, là ở đó thậm chí còn có một ít tiền người ta đã trả cho sinh viên (và thế là bình thường, cứ để cho họ trả tiền, ít ra các bạn ấy cũng kiếm được một ít), dù thế nào thì cũng cho phép hạ thấp bản thân mình — tôi cảm thấy, điều này là không thể chấp nhận. Tôi, khi mà nhìn thấy trên màn hình là có một thứ gì đó ở trên ngực một số người, tôi nói thật với anh, không được lịch sự đâu, nhưng đúng là, tôi đã cho rằng, đấy là chuyện tuyên truyền phòng chống AIDS, những cái, thứ lỗi cho tôi, bao cao su gì mà đã được đeo như vậy. Tôi nghĩ, mọi người phải mở nó ra như thế làm gì, không hiểu được nữa. Nhưng sau đó nhìn rõ hơn — thì dường như không...

15
Dec

Lập Trình Viên II (6)

5 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Vì rời khỏi quầy lễ tân, là tôi sẽ chỉ còn một mình. Theo những gì tôi hiểu được về mình và về những người khác, thì tôi thuộc tuýp người có nhu cầu "ở riêng một mình" cao. Ở một lúc lâu hoặc nhiều lúc không lâu nhưng liên tục giữa những người khác, — không quan trọng số lượng, — trước sau gì tôi cũng sẽ bắt đầu thấy không được thoải mái. Tôi lờ mờ hình dung ra là luôn có những thứ gì đó ở trong tôi muốn được tôi ở riêng ra một chỗ, đủ lâu, với chúng, và chúng sẽ làm tôi khó chịu, nếu như chúng bị để dồn lại "không được quan tâm" đến một mức nào đó. "Giang sơn dị cải, bản tính nan di." — "Núi sông dễ đổi, bản tính khó dời." Không biết bản tính của tôi có thật "nan di" không, nhưng đầu tiên, là A-nhi-a đã rất không muốn để tôi "ở riêng một mình", rồi từ khi xa A-nhi-a, thì tự tôi bắt đầu rất sợ "ở riêng một mình". Đã có lúc, liên quan đến chuyện "ở riêng một mình" của tôi, tôi đã nghĩ là ngay cả A-nhi-a, nếu tôi với A-nhi-a ở gần nhau đủ lâu, không biết liệu đến một lúc nào đấy tôi có — tôi đã tự xỉ vả mình hết sức thậm tệ ngay, vì đã để cho ý nghĩ này len vào đầu — thấy không thoải mái không? Ở gần A-nhi-a lâu liệu có thoải mái hay không tôi không biết, tôi không bao giờ nghĩ tiếp chuyện này. Còn chuyện bây giờ tôi đang biết rất rõ, biết rất cụ thể, là bất kể tôi "ở riêng một mình", hay ở một lúc lâu hoặc nhiều lúc không lâu nhưng liên tục giữa những người khác, — không quan trọng số lượng, — thì tôi cũng đang bị khổ sở ghê gớm, vì phải ở xa A-nhi-a...

12
Dec

Lập Trình Viên II (5)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

— Thế được. Phải dặn thế. Vì... ví dụ như phố này, — nó hơi ngoái lại, chỉ tay ra đằng sau, dọc theo con phố chúng tôi đang đi, — thì anh Ngạn bảo không ở được. Không được ở thì đúng hơn. Chuyện này A-nhi-a không dặn, nhưng em phải lo. Chà... gió thổi mát quá, qua đường thôi. Từ lúc vào Sài Gòn, tôi vẫn ở luôn trong một phòng ở tầng trên cùng, trong tòa nhà của công ty chú Cao, ở quận nhất. Đây là chọn lựa — cũng là đề xuất — của tôi, sau khi tìm hiểu được là có thể như thế. Chú Cao, cô Lan, — nhất là cô Lan, — vẫn có ý muốn tôi ở luôn ở nhà cô chú, nhưng tôi không thấy thoải mái với phương án này lắm; tôi cũng không hình dung rõ lắm sao lại thế nữa, — vì như Mai Phương và tôi, thì tôi có ở như thế có lẽ cũng là chuyện hoàn toàn bình thường. Hồi cô Lan chú Cao hai người vội vàng ra Hà Nội để gặp tôi dịp tôi về phép, tôi mới chỉ là một người quen gián tiếp của gia đình, và hoàn toàn chưa phải một người lớn; chính tôi khi đó thực ra cũng ngạc nhiên ra phết vì cô chú lại đồng ý cho Mai Phương đi theo tôi luôn. Lần này về, có thời gian trò chuyện nhiều, chú Cao mới kể là lúc đấy chú không lo lắng nhiều đâu, nhưng cũng chẳng thấy thoải mái gì lắm với chuyện ấy; là cô Lan đã thuyết phục chú, — cô Lan không hiểu sao lại rất ủng hộ, "cô là người Bắc, chắc cô hiểu cháu hơn." Cô Lan thì nhún vai, xòe tay, nhướng mắt... vẻ rất hài lòng, gọi là đắc ý cũng được, về mọi chuyện này, nhưng không bình luận, hay kể lại gì hết. Lúc tôi nói với chú Cao là vào ở ngay trong công ty, chú...