Tại sao giải Oscar lại là vật chuẩn tồi của một nền điện ảnh lớn?

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Lễ trao giải Oscar lần thứ 93 sẽ diễn ra tại Nhà hát Dobly, Hollywood, Los Angeles vào ngày 25/4/2021 tới đây. Bản danh sách những bộ phim lọt vào vòng đề cử đã được xướng tên. Nhưng với một giải thưởng danh giá, nhiều uy tín như thế vẫn không khỏi có ý kiến nhìn nhận lại...


TẠI SAO GIẢI OSCAR LẠI LÀ VẬT CHUẨN TỒI CỦA MỘT NỀN ĐIỆN ẢNH LỚN?

(Báo The Spectator - Anh)

Bộ phim “Đất của dân du mục ( Nomadland ) của nữ đạo diễn Chlóe Zheo  được xếp vào danh sách những phim có hy vọng đạt Oscar lần này, quả là một bộ phim không gây sửng sốt chút nào. Đây là một câu chuyện kể nhẹ nhàng, mùi mẫn theo tinh thần của tiểu thuyết hay bộ phim chuyển thể “Chùm nho nổi giận ( Grapesof Wrath ) với những trường đoạn quan trọng được quay tại bãi chứa hàng của tập đoàn Amazon và tại các xí nghiệp của dây chuyền công nghệ. Vị trí của phim này không phải ở trên màn ảnh, mà ở những clip quảng cáo của “The New Yorker. Giống như hầu hết các bộ phim giành được giải thưởng lớn tại lễ Oscar 13 năm trở lại đây, trong đó có bộ phim “Mảnh đất không giành cho những người già (No Country for Old Men), xem xong phim này bạn tự hỏi: “Chả lẽ giải thưởng cao tặng cho một nền công nghiệp điện ảnh lại như vậy sao? Vì nguyên cớ gì vậy?”.

Trong bối cảnh của mọi diễn biến thời thế mà Viện Hàn lâm Điện ảnh Mỹ  ngó ngàng tới trong năm nay (các đề cử giải Oscar bây giờ thường giành nhiều cho đạo diễn nữ, cho các đại diện của thiểu số còn ít ai biết tới) thiếu vắng hẳn một điều- đó là cuộc tranh luận quanh câu hỏi liệu những giải thưởng ấy có phải là định mốc tồi cho thế giới điện ảnh lớn không?

Có một điều không còn là bí mật đối với bất cứ ai: trong bảng danh sách những nhà điện ảnh được trao giải Oscar thiếu hẳn cả một loạt những đạo diễn tầm cỡ như: Eisenstein, Leng, Pabst, Vertov, Vigo, Renoir, Wells, Sirk, Midzoguchi, Ozu, Bresson, Goder, Romer, Pajolini, Antonioni, Tarkovsky, Hoysh, Hichkok, Pekinpa, Leone, Cubrik, Satiadjit Rai, Varda, Grivz, Fassbinder, Akkerman, Mambeti, Ottinger, Linch, Caul, Hershor, Virasetakul, Cronenberg, Kiarostami, Siacian, Breiia, fon Trier, Deni, Spaik Li, Duymon, Ade, Dias..v..v..

Với vốn hiểu biết văn hóa đa sắc màu của Viện hàn lâm Điện ảnh Mỹ- nơi phát giải Oscar, chả lẽ không đặt ra câu hỏi này sao, mà coi mọi chuyện là đương nhiên? Với Viện Hàn lâm Điện ảnh Mỹ còn một vấn đề khác: Họ trao giải cho những bộ phim không phải bao giờ cũng mang những giá trị thẩm mỹ. Khuynh hướng này hiện vẫn đang diễn ra. Giải Oscar cần thiết đối với chúng ta không phải để phục hồi lại những tiêu chuẩn đạo đức, mà chúng cần thiết để xác lập nên những chuẩn mực cao về mặt thẩm mỹ. Nếu không phải vì đích đến này thì gắng gỏi nhận giải Oscar để làm gì? Tôi không đặt hy vọng Viện Hàn Lâm Điện ảnh

Lễ tưởng niệm 64 liệt sĩ Gạc Ma ở Đà Nẵng

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

(Viettimes 14/03/2021) Cùng với bia của 64 liệt sĩ hy sinh bảo vệ đảo Gạc Ma của Việt Nam, lễ tưởng niệm năm nay còn có mô hình con tàu HQ 604 huyền thoại, đã đưa người tham dự trở lại với ký ức hào hùng của 33 năm về trước.

Ngày 14/3, tại Đà Nẵng, các cựu chiến binh, nguyên là cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn 83 Công binh (E83) - Quân chủng Hải quân Việt Nam và Ban liên lạc bộ đội Trường Sa Đà Nẵng đã tổ chức Lễ tưởng niệm 64 liệt sĩ trong trận chiến giữ đảo Gạc Ma (quần đảo Trường Sa, Việt Nam) cách đây 33 năm.


Buổi Lễ tưởng niệm được tổ chức tại Trung tâm đào tạo thuyền viên, Công ty TNHH Kỹ thuật và dịch vụ hàng hải Nguyễn Tiến (Thọ Quang, Đà Nẵng) với sự tham dự của các cựu binh Trường Sa, cựu binh Gạc Ma, các thế hệ của Trung đoàn công binh hải quân 83, cùng đại diện người thân của các liệt sĩ tại Đà Nẵng.


Cùng với mô hình bản đồ Việt Nam, quần đảo Trường Sa, còn có mô hình tàu HQ-604 được tái hiện với bài vị của các chiến sĩ đã hy sinh và vòng hoa hình cờ Tổ quốc. HQ-604 là con tàu đã bị lính Trung Quốc bắn chìm ngày 14/3/1988 khiến 64 chiến sĩ của ta hy sinh.


Trong không khí trang nghiêm thành kính, các cựu binh CQ88, cùng thân nhân các liệt sĩ đã ôn lại lịch sử hào hùng của trận chiến bảo vệ Gạc Ma năm xưa và cầu nguyện cho linh hồn các liệt sĩ được siêu thoát.


Sau lễ tưởng niệm, Đại tá Hoàng Duy Lập - nguyên Chỉ huy trưởng Lữ đoàn công binh 83 (Quân chủng Hải quân) cùng các thành viên cùng dâng hương và dong thuyền hướng ra cửa biển để thả đèn, hoa ngưỡng vọng linh hồn 64 cán bộ chiến sĩ, đồng đội, đồng chí đang nằm lại với mẹ biển bao la.

Một số hình ảnh của buổi lễ:


 


Ngày của hình thức

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Nếu chị em có mắng, tôi đành chịu và xin lỗi bởi đã hàm hồ.

Hôm nay là ngày 8 tháng 3. Đã từ lâu ở xứ này, nhà cai trị cũng như bộ máy của nó luôn tuyên truyền đó là ngày lễ, lễ của phụ nữ quốc tế, của toàn thế giới. Thời còn tồn tại phe xã hội chủ nghĩa - phe cộng sản, người sống ở những nước trong phe mặc nhiên coi phe mình là thế giới, phe mình có thứ gì thì cả thế giới phải có thứ đó. Sau này, khi cộng sản bị đẩy lùi, bị cô lập, phe phái tan rã thoi thóp, người dân chợt hiểu rằng té ra không phải vậy.

Cộng sản là chúa hình thức, giỏi vẽ vời. Không thể chế nào lắm lễ lạt, ngày kỷ niệm như chế độ xã hội chủ nghĩa. Đủ các kiểu, để cuốn dân chúng vào những cơn say giả tạo mà quên đi thực tại. Tôi còn nghe nói bên Triều Tiên, chính quyền bắt buộc dân chúng phải tham gia những buổi lễ, ai trốn sẽ bị phạt, giống kiểu “tinh thần thể dục” xứ An Nam ta thuở đầu thế kỷ 20. Rồi họ còn buộc dân chúng ngoài giờ lao động phải sinh hoạt ca hát nhảy múa, vừa để tô vẽ bộ mặt xã hội có vẻ đẹp đẽ, vừa không cho dân thì giờ rảnh rỗi mà nghĩ ngợi, điều có thể dẫn đến sự chống đối.

Tôi hỏi một đứa cháu họ đang du học ở Canada, thế mi có thấy không khí náo nức chào mừng ngày quốc tế phụ nữ “mùng 8 tháng 3” không, chắc lớn lắm nhỉ. Nó cười bảo, dân bên này (tức Canada) họ mải làm việc và đi chơi, ai rỗi hơi mà 8 với chả 3, đàn bà cũng như đàn ông, không có ngày riêng gì sất, nhưng đàn ông tôn trọng đàn bà cả 365 ngày trong năm.

Như đã nói, phần lớn các nước trên thế giới, nhất là những nước giàu có, văn minh, phụ nữ được tôn trọng, bình đẳng trong xã hội, không quan tâm đến ngày “nữ quốc tế”. Chỉ những anh từng là xã hội chủ nghĩa, hoặc bây giờ còn tàn dư xã hội chủ nghĩa, và những anh nhắm mắt nhắm mũi đâm đầu vào “thiên đường” thì mới rình rang kỷ niệm ngày 8 tháng 3. Tô vẽ ra chủ yếu để tự đánh bóng mình là chính, chứ cũng chả nhằm mục đích tốt đẹp gì cho phụ nữ.

Nhiều quốc gia không có ngày phụ nữ, không phụ nữ quốc tế quốc tiếc, không tồn tại hội phụ nữ phụ niếc nhưng người phụ nữ được tôn trọng. Phụ nữ không cần đòi hỏi bình quyền, không cần đấu tranh, lại càng không cần ai ban ơn cho giới mình ngày nọ ngày kia. Muốn tặng hoa, cứ việc tặng, ngày nào cũng được, đâu cần đợi tới “mùng 8 tháng 3”. Xứ người ta không có cái thói lâu lâu các quan lớn hoặc báo chí mậu dịch, tivi quốc doanh lại nức nở khen đã đạt tỷ lệ nữ bao nhiêu trong bộ máy lãnh đạo, giống như dạng ban phát, cho đến thế là tốt lắm rồi. Giỏi thì làm, cả tổng thống, thủ tướng, không phân biệt nam nữ. Không tin, cứ thử nhìn ra thế giới.

Tôi cho rằng (chỉ mong mình nói sai) là ngay cả bản thân phụ nữ cũng không thích gì ngày 8.3. Thà được tôn trọng quanh năm còn hơn rình rang một ngày tặng nhau vài lời có cánh cùng bông kia hoa nọ. Tôn vinh đâu chả thấy, chỉ thấy ngầm sự thương hại, coi thường, “tôn nhau thì lại bằng mười khinh nhau”.

Con gái Hà Nội ở đâu?

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

(Soha 01/03/2021) Mẹ tôi nói đúng về con gái Hà Nội. Họ hiếm hoi, ẩn mình như giọt nước đọng ở mặt dưới của lá cây sau cơn mưa. Có duyên mới gặp, phải tìm mới thấy.

Mẹ tôi nể phục mấy cô gái Hà Nội lắm. Dưới con mắt của người nhà quê ra Hà Nội làm việc vặt, bà thấy các thiếu nữ nơi đây ứng xử khôn khéo, nói năng lễ độ, và khuôn phép lắm. Đó là chưa kể thêu thùa may vá, nữ công gia chánh… Nói chung là đảm. Mỗi khi thấy mấy cô Sài Gòn tân thời quá, tự nhiên quá, bà lại chép miệng, con gái Hà Nội đâu có thế. Bà nói riết, nói riết…, khiến tôi ngờ… bà muốn thằng con của bà nên đi tìm một thiếu nữ Hà Nội.

Nhưng thế giới của tôi lại khác. Tôi sinh ra ở Sài Gòn, lớn lên ở Sài Gòn, bạn bè Sài Gòn... Trong đầu tôi, nếu có, cũng chỉ nên là con gái Sài Gòn cho hợp… thủy thổ.

Mà con gái Bắc (di cư 54) hồi đó gớm lắm, vờn qua vờn lại, làm duyên, đá lông nheo, õng ẹo...  làm điêu đứng con trai Nam Kỳ đến là khổ. Một thanh niên xứ Biên Hòa đã phải cay đắng thế này:

Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc

Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền

Nhớ khiêm nhường nhưng thâm ý khoe khoang

Nhớ duyên dáng ngây thơ mà xảo quyệt…(*)

Tôi không có ý kiến gì về bài thơ trên, mà cũng chẳng dại gì có ý kiến. Mấy bà mấy cô Bắc Kỳ đọc mà có nổi cơn tam bành rủa xả, thì chắc cũng chỉ mình rủa mình nghe thôi, chứ tác giả, nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên chết rồi, chết trong một chiếc xe hơi cũ kỹ ở sân chùa bên California.

Dù sao cũng nên đọc tiếp thêm vài câu nữa mới thấy "cảm thương" cho tác giả:

… Ta vẫn nhớ dặn dò lòng tha thiết

Nên vội vàng tin tưởng chuyện vu vơ

Nên yêu đương bằng gương mặt khờ khờ

Nên hùng hổ để đợi giờ thua thiệt…(*)

Những ngày sau năm 75, trên tivi Sài Gòn là những cô gái bước theo nhịp quân hành, đôi mắt rực lửa, giọng nói lanh lảnh. Cảm giác đầu tiên của tôi với các cô gái Bắc Kỳ (thứ thiệt) là… ớn. Tôi cười,  Đấy con gái Hà Nội của mẹ đấy… Bà cụ lại thở dài, chép miệng.

Dĩ nhiên, mẹ tôi không thể phát hiện cái trò đánh lận rẻ tiền của thằng con, tỉnh bơ xem tất cả các cô Bắc Kỳ đều là các cô Hà Nội.

Cà-phê Sài Gòn!

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

(NN 22/02/2021) Cà phê Sài Gòn có nước mắt, có nụ cười; có hợp, có tan; có xa xôi, có gần gũi; có chia sẻ mến thương mà cũng có cả thăng trầm như gói gọn cả Phù Nam.

Sẽ thật hiếm hoi để bắt gặp một người dân Mỹ nào ngồi ở quán xá hàng giờ, phó thác linh hồn cho cà phê, người Mỹ bận rộn nên thường họ chỉ thích cà phê mang đi cho tiện lợi. Người Ý thì ngược lại, với cốt cách ưa hoài cổ, xứ sở của “huyền thoại” Cappuccino lại thích trầm ngâm hàng giờ tĩnh lặng để mà say đắm, người Pháp bên tách cà phê, với họ đó là một điều gì đó lãng mạn, ngọt ngào…

Còn cà phê của người Sài Gòn thì sao?

Mấy năm trước, tờ Telegraph (Anh) từng có bài về cà phê Sài Gòn với nhận định văn hóa thưởng thức cà phê ở Sài Gòn không giống như ở bất cứ nơi nào khác trên thế giới. Nơi này, cà phê là thức uống đem lại năng lượng cho người dân của cả một thành phố sôi động, cũng như là dấu hiệu của một ngày mới bắt đầu.

Sài Gòn không chỉ vậy, người ta vui cũng bảo nhau cà phê, buồn cũng rủ nhau cà phê, bàn bạc những dự án lớn cũng hẹn nhau cà phê mà đắn đo nắn nót từng câu chữ điền vào đơn xin việc cho một khởi đầu đa phần cũng ở quán cà phê....

Sài Gòn đến đến đi đi, trong đến có những tìm kiếm, đợi chờ, hy vọng. Trong đi có nỗi nhớ nhung, có niềm tiếc nuối. Không mời gọi mà cũng không níu giữ, Sài Gòn điềm nhiên tự tại như người ta thảy cà phê vào cối, như người ta châm nước sôi vào phin, chậm chạp từng giọt, ngọt đắng từng giọt, nhớ quên từng giọt mà thành. Bởi thế, đã có biết bao đôi bàn chân ngập ngừng giữa Sài Gòn cùng bao niềm vui xen lẫn nỗi buồn khi nghe giọt cà phê tí tách rơi, vơi đầy quá khứ mà ngay cả tương lai cũng ám ảnh những giọt linh hồn.

Cà phê Sài Gòn đủ mọi tầng lớp, mọi ngành nghề, không phân biệt sang hèn, không định lượng giàu nghèo. Có khi là trên một yên xe bác xe ôm đang chờ khách, có khi là dưới tán cây, cô hàng vỉa hè chớp nhoáng khuấy đều, có khi là một tha hương hỏi đường đi trong thành phố. Uống cà phê ở Sài Gòn, có nước mắt, có nụ cười; có hợp, có tan; có xa xôi, có gần gũi; có chia sẻ, có mến thương và có cả thăng trầm như gói gọn cả Phù Nam.

Cà phê Sài Gòn mỗi người có một cách thưởng thức và cảm nhận kiểu "ngon" theo cách khác nhau, có người đã uống cà phê là phải chờ pha bằng phin, có người hối hả gấp gáp trên tay một ly pha sẵn, có người thuần túy một tách đặc quánh màu đen còn đương thơm vị hạt rang thơm, có người uống ít đường, có người thêm sữa... Cũng có những người chọn cà phê đen đá mà không bao giờ thêm đường, với họ như là tìm ngọt trong đắng, nguyên bản mà thành cá tính riêng.

Đốt-xtôi-ép-xki và nhân loại năm 2021

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Những lời nhận xét và những câu hỏi của nhà nhân đạo và bậc thầy vĩ đại của những tấn thảm kịch Dostoievsky, như trước đây - vẫn mang tính nóng hổi trong thế kỷ 21.

ĐỐT-XTÔI-ÉP-XKI VÀ NHÂN LOẠI NĂM 2021

(Bài trên báo EL PAIL - Tây Ban Nha)


Vào năm 2021 này sẽ kỷ niệm lần thứ 200 ngày sinh và lần thứ 140 ngày mất của nhà kinh điển Nga - Fedor Dostoievsky. Đây chính là thời gian để nhớ lại một số lời tiên đoán của nhà văn về những gì đáng âu lo như sự bất công, việc lợi dụng quyền lực, đơn giản hơn là trạng thái của con người “từ trình độ văn minh trước đây biến thành nếu không phải là kẻ khát máu, thì có thể có lẽ còn tệ hơn, gớm ghiếc hơn kẻ khát máu. Đó chính là câu trả lời của Dostoievsky về những lý tưởng của thời kỳ Khai sáng. Sau này văn hào còn nói thêm : “Tháp Babilon  trở nên điều kỳ vọng và mặt khác,  cũng trở thành nỗi khủng khiếp của toàn nhân loại”.

 Nhà văn cũng nghiên cứu sâu sắc  ngay cả những đề tài khác, ví như nỗi khát vọng quyền lực, những vấn đề về quyền tự do của con người và những phong trào phản kháng của nhân dân. Trong tác phẩm “Những con quỷ”, Dostoievsky động chạm tới những điều đúng là chỉ vài chục năm sau đã trở thành hiện thực: những ý định của những người cộng sản Nga thể hiện trong cuộc sống tư tưởng vĩ đại về sự bình đẳng xã hội: “Các bạn không thể hình dung nổi có một nỗi buồn và nỗi tức giận ra sao xâm chiếm toàn bộ lòng dạ các bạn khi một tư tưởng vĩ đại từ đã lâu các bạn tôn thờ nay những kẻ vụng khờ nắm lấy và chuyển giao cho những đứa dốt nát, như chính các bạn, trên các đường phố”. Tiểu thuyết “Những con quỷkhác với tất cả các tác phẩm khác của Dostoievsky là ở tầm nhìn sáng suốt nhất: Thế kỷ 20 sẽ kết thúc bằng sự sụp đổ của hệ tư tưởng xã hội.

Mặt khác, hình tượng nổi bật Quan tòa giáo hội vĩ đại trong tiểu thuyết “Anh em nhà Caramazovnhắc nhở chúng ta rằng không có gì xấu hơn của điều ác khi nó được che đậy bởi điều tốt. Nhân vật Quan tòa giáo hội vĩ đại là một kẻ mạo danh tôn giáo, đề ra một chủ thuyết mà chính ông ta không tin, nhưng ông ta đã thành công khi lôi kéo số đông người tin vào điều đó : “Chỉ những ai biết an ủi lương tâm người khác, kẻ ấy mới có tự do. Những khuynh hướng khác nhau của chế độ cực quyền và chủ nghĩa chính thống nẩy sinh sau này hầu như đã nắm lấy những lời nhân vật của Dostoievsky làm nền tảng.

Nhưng bỏ qua sự biện chứng giữa điều thiện và cái ác, trong các tác phẩm của mình nhà văn đã miêu tả những ai không có ý định đầu hàng thậm chí ngay khi phải đối mặt trước sự thật trần trụi. Ngược lại, những nhân vật ấy chứng minh rằng mỗi một người trong chúng ta có thể đều đóng góp phần riêng của mình để thế giới này không sụp đổ. Chúng ta hẳn còn nhớ nhân vật bá tước Mưskin, được miêu tả là một con người hết sức nhân hậu, đầy niềm tin và sự hiểu biết rằng trong thế giới của chúng ta ông bị coi như một thằng ngốc.

Bài hát "Không đành lòng" (An-bom "Không Đành Lòng" - Nhạc Việt Nam mới 2021)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


KHÔNG ĐÀNH LÒNG
Nhạc và lời: Minh Ca

1.
[Em]Em nói "Anh nợ người [B7]ta nhiều quá, — em [Em7]sẽ không đành lòng [B7b9]đâu..."
[Em7]Em lại nói "Anh buông [Am]tay ra [B7]đi, — [D#dim7]không thì em sẽ không đành [B7b9]lòng đâu!.."

"Chúng mình vẫn còn là bạn đấy chứ?.." — anh cười, vì biết hỏi ngu.
Em đang cười giống như anh, nhưng vẫn nói "Mãi mãi cũng như vậy mà anh!"

[Bridge]
[D#dim7]Sinh viên -[B7] thì làm sao còn [G]đi làm học sinh trung học được cơ chứ?
Những [C]người mà đã yêu [Am7]nhau thì làm sao còn là [Em7]bạn được [B7]nữa?

"Nếu sau này anh hẹn em đi uống nước, thì em có nhận lời không?"
Em cười "Còn phải xem khi ấy có anh chàng nào khác hẹn không."

2.
Anh muốn em cứ cầm chiếc chìa khóa... nhưng em đã đặt vào tay anh:
"Những chuyện này nên rõ ràng tốt hơn, đừng tùy tiện đưa cho người khác!"

Anh mong em luôn là người giữ nó... giữ chiếc chìa khóa nhà anh.
Trong lòng anh em lúc nào cũng đẹp lắm... còn anh rồi có xấu đi không?

[Bridge]...

"Thế gian này còn có nhiều việc lắm, đâu phải chỉ mỗi tình yêu?"
"Em làm ơn đừng dùng từ chuyên môn để nói chuyện với anh được không?.."

[Coda]
"Thế gian này người thì đông như kiến, đâu phải chỉ mỗi mình em?"

Bài thơ tình bị "đục bỏ" mất 3 khổ

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

 


BÀI THƠ ĐÃ BỊ KIỂM DUYỆT

Lâu nay ta nghe bài hát Gởi em ở cuối sông Hồng ở đoạn cuối thấy ngô nghê và lạc lõng bởi những hình ảnh trong đoạn trên và khúc dưới trong ca từ không ăn nhập với nhau. Đi tìm bài thơ ta lại gặp ba dấu chấm như bỏ mất một đoạn. Đọc tờ báo Thể thao văn hoá thuật lại đoạn nhà thơ Dương Soái, tác giả bài thơ nói về hoàn cảnh ra đời bài thơ trong chương trình Giai điệu tự hào, ta cũng bắt gặp ba dấu chấm lửng đó.


Hoá ra bài thơ đã bị lưỡi kéo kiểm duyệt cắt bỏ mất một khúc, mà lại là đoạn thơ quan trọng, là cái hồn của cả bài thơ. Tuyên huấn không dám nhắc đến cuộc chiến tranh chống bọn xâm lược Trung quốc năm 1979 nên không cho phổ biến đoạn thơ này, khiến bài thơ mất đi tính chiến đấu vốn có của nó. Điều đó cho thấy lãnh đạo ta cố tránh né không muốn nhớ đến cuộc chiến đấu chống bọn xâm lược Bắc Kinh khởi đầu từ ngày 17.02.1979.


Nhà thơ Dương Soái, tác giả bài thơ bị kiểm duyệt. Nguồn: VN Xứ Đoài

Nguyên văn bài thơ đã bị cắt xén và phổ biến lâu nay:

“Anh ở Lào Cai
Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt
Tháng Hai, mùa này con nước
Lắng phù sa in bóng đôi bờ

Biết em năm ngóng, tháng chờ
Cứ chiều chiều ra sông gánh nước
Nên ngày ngày cùng bạn bè lên chốt
Anh lại xuống sông Hồng cho thoả nỗi em mong

Đài báo gió mùa, em thương ở đầu sông
Đỉnh đồi cao chiến hào anh gặp rét
Biết mùa màng đồng quê chưa cấy hết
Tay em ngập dưới bùn, lúa có thẳng hàng không?

Giá chúng mình còn cái thuở dung dăng…
Anh thả lá thuyền xuôi về dưới ấy
Em ra sông chắc em sẽ thấy
Chỉ nỗi nhớ chúng mình đủ ấm mọi mùa đông.

Thì hỡi em yêu ở cuối sông Hồng
Nếu gặp dòng sông ngàu lên sắc đỏ
Là niềm thương anh gửi về em đó
Qua màu nước sông Hồng, em hiểu chiến công anh.”

(Dương Soái)
-------------------------------------

Nguyên văn bài thơ chưa bị kiểm duyệt cắt bỏ
(Copy từ face Nguyễn Anh Tuấn)

Gửi em ở cuối sông Hồng
(Dương Soái)

“Anh ở Lào Cai
Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt
Tháng Hai, mùa này con nước
Lắng phù sa in bóng đôi bờ

Biết em năm ngóng, tháng chờ
Cứ chiều chiều ra sông gánh nước
Nên ngày ngày cùng bạn bè lên chốt

Tập tranh "MƯU SÂU HỌA CÀNG SÂU" in tháng 12/1979

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Mưu sâu họa càng sâu!

Lời dẫn của Du Tử Thành: 

Hôm qua trên đường lang thang, tình cờ mình kiếm được tập tranh biếm họa "Mưu sâu họa càng sâu!", đả kích tập đoàn bành trướng Bắc Kinh xâm lược do Nhà xuất bản Quân Đội nhân dân ấn hành 20.200 cuốn vào tháng 12 năm 1979, khi "toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới". Các họa sĩ vẽ tranh gồm có Nguyễn Đạo Hưng, Trịnh Lập, Dương Lê, Nguyễn Nghiêm, Huy Quang, Văn Thanh. Xem lại những bức tranh này thật thú vị, và hơn nữa ta vẫn thấy được nguyên vẹn tính thời sự nóng hổi của chúng. Bọn bá quyền Bắc Kinh cho đến giờ vẫn đang tiếp tục lâm le mưu toan xâm lược thâm độc của chúng trước Việt Nam. Tiếc rằng, ngày nay chẳng ai dám đả kích đám "thiên triều" này như cách đây 30 năm, những cuốn sách như thế này cũng hiếm....

Mời các bạn thưởng thức một số bức hình biếm họa hay được chọn lọc trong sách:





















Tại sao người Việt ngày càng MÊ tín?!

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TẠI SAO NGƯỜI VIỆT NGÀY CÀNG MÊ TÍN?

Bài của Thái Hạo


Có lẽ trong lịch sử xã hội VN chưa bao giờ tình trạng mê tín lại ngập ngụa như bây giờ, từ bói toán, phong thủy, tu hành; từ nhà ra phố tới chùa… không đâu không thấy sự mê muội đến ngớ ngẩn, bệnh hoạn như như thời này.


Người nhà chết nhiều ngày mà vẫn không chịu chôn vì…chưa được giờ; làm cái nhà lại quay lưng ra đường vì gia chủ không hợp với hướng đường, xây nhà phải kiếm người đặt móng vì khổ chủ không được tuổi, nào là nhẫn phong thủy, vòng phong thủy; đôi lứa phải chia lìa vì cha mẹ quyết ngăn cản bởi…không hợp tuổi; nhiều người sinh con bằng cách…mổ cho đúng giờ đại cát; sự mê tín hoành hành cả vào trường học với những thủ tục quái gở liên quan tới cúng bái trước các kì thi; chùa chiền chật ních những ngày tết vì người đi…cầu lộc, cầu an, thậm chí chen lấn dẫm đạp lên nhau mà tranh cướp ấn lộc… Sự mê tín bủa vây đầu óc từ người nông dân, đến thương gia, trí thức, giới chính trị…


Mê tín là một niềm tin mê muội. Tin mà không có cơ sở, tin một cách mù quáng, rằng vì mọi người cũng tin như vậy. Tại sao ngày tết lên chùa đốt nhang khấn vái trước tượng phật lại có thể cầu được lộc được an? Ông Phật có lộc để ban ư? An hay nguy do cách mỗi người sống trong sự đối người tiếp vật chứ sao lại giao phó cho một pho tượng bằng đất đang ngồi bất động?


Khi nào con người ném cuộc đời mình cho sự may rủi? Làm sao thánh thần lại phải gánh lấy cuộc đời chúng ta? Tại sao trời đất với bốn phương tám hướng với xuân hạ thu đông vô tư này lại phải quyết định số mệnh của mỗi người? Và con người là gì giữa vạn sự vạn vật? Đạo đức nô lệ mới có những sự sợ hãi hoang dã, nền luân lý của chủ ông (Nietszche) là hành xử của kẻ trượng phu tự gánh vác lấy cuộc đời mình và biết chịu trách nhiệm về những gì mình làm. Một xã hội nô lệ tất sinh ra mê tín.


Ai là giáo chủ của thời này? Danh và lợi - hư danh và ô lợi. Khi một xã hội tuyên bố rằng kinh tế quyết định ý thức, vật chất quyết đinh tinh thần thì tất yếu nó phải dẫn tới sự sùng bái vật chất bằng cách khinh miệt và chà đạp lên những giá trị văn hóa, rẻ rúng những giá trị nhân văn và bức hại các giá trị nhân bản. Mọi sáng tạo trên hành tinh này đều đi ra từ những suy tưởng và lao động trí óc chân chính của con người. Quá trình đô hộ ngược đã được chứng mình bằng cuộc xâm lược văn hóa của người Hi Lạp đối với kẻ thắng cuộc La Mã; người Mông cổ, Mãn Thanh đã thất bại và bị Hán hóa dù chiến thắng trên mặt trận quân sự. Một đất nước lấy sự hiểu biết và trí tuệ làm ngọn đuốc soi đường, đất nước ấy tất đi vào quỹ đạo văn minh.

Kara-đcmn-oke!

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Hồi ở trong xóm, có nhà kia mới dọn đến. Đêm nào hai anh em anh chủ cũng bật giàn karaoke sáu bảy số gì đó gân cổ hát “Năm anh em trên một chiếc xe tăng”. Lạy trời, hên sao nhà đó chỉ có hai anh em.

Khi đó, hai anh là làn gió văn nghệ mới của xóm, vì nhà tui nằm trong cái xóm toàn ông bà cụ với giáo viên cắm đầu đi dạy học, không ai có hơi sức đâu hát. Riêng má tui bán tạp hóa tới khuya nên càng không rảnh để hát.

Tuy nhiên, tạo cảm hứng văn nghệ cho xóm được không bao lâu thì các bà hàng xóm chắc hơi mệt nên tối ngày điện thoại lên… mắng công an phường là sao không tới “giải quyết” tụi nó. (Mấy bà làm như công an là bà tiên hay gì, vẩy đũa phép phát giàn karaoke biến mất chắc).

Sau một hồi bị quần chúng đốc thúc thì trưởng khu phố cũng qua nhắc nhở hai anh, rồi công an nhắc, rồi hội phụ nữ nhắc, rồi hội người cao tuổi nhắc. Tui chỉ còn mong hội nhi đồng trong xóm cũng tới nhắc.

Không ăn thua gì.

Rồi một bữa hai anh rủ bạn về nhà hát karaoke xuyên đêm. Tới giữa đêm nảy sinh xích mích vì các giọng ca cạnh tranh khốc liệt trên bảng xếp hạng, các anh đập nhau một trận te tua.

Từ đó trong nhà vắng hẳn tiếng hát. Giàn karaoke chắc cũng tan vỡ rồi.

Là cư dân đến từ một xóm nhỏ tí xíu, tui có niềm tin bất diệt là dân Việt Nam là thuộc hạng xếp sòng trong nền văn hóa karaoke toàn cầu không ai địch lại. Nhưng đời người, ta nói, phải đi ra ngoài thế giới mới biết mình bé nhỏ ra sao.

Một bữa nọ, tụi tui tới Mazatlán, thành phố biển resort 5 sao bên bờ Đại Tây Dương của Mexico. Đêm đó tui quyết định cắm trại cạnh bờ biển đặng sáng chơi lướt sóng. Sau khi nấu ăn và chuẩn bị chui vô xe đi ngủ, thì đột nhiên một chiếc mui trần màu đỏ xuất hiện lù lù chạy vô sát bờ biển.

Cửa xe xịch mở, ba chàng trai ăn mặc cực ngầu với áo cánh sequin lấp lánh bước xuống. Theo sau đó là năm chiếc xe hơi khác đủ loại, Zeep có, Toyota Tacoma có, Audi có. Các bạn xếp hàng thẳng tắp đậu dọc con đường xuống bãi biển (tức là kế xe tụi tui).

Từ trong các xe cả đám bước ra. Anh râu xồm từ con Toyota Tacoma ngầu lòi xách xuống…hai chiếc loa thùng kẹo kéo. Xong các anh kết nối hai cái loa thùng đó với cái loa xe hơi từ con mui trần đi đầu, rồi hát một lèo từ 11 giờ đêm chắc tới 5 giờ sáng. Tui đeo wax bịt tai mà còn cảm tưởng cả vũ trường chao đảo xung quanh. Giấc mơ bồng bềnh quanh vũ điệu Cumbia, Salsa rồi tới Hotel California hồi nào ko rõ.

DOWNLOAD TẤT CẢ CÁC BÀI HÁT CỦA MINH CA (up-to-date)

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook


DOWNLOAD TẤT CẢ CÁC BÀI HÁT CỦA MINH CA
https://www.youtube.com/c/MinhCa TẤT CẢ CÁC MUSIC VIDEO


♪     ♫

DANH SÁCH CẬP NHẬT [UP-TO-DATE]

5. Na-ga-sa-ki [MỚI]

Anh với Em

Happy New Year

Con khốn — Bài hát Anti-COVID

KHÔNG CÓ THÌ GIỜ (EP)
1. Bài hát nhỏ [về tôi]
3. Cá Heo
4. Mưa bay bay
5. Na-ga-sa-ki

KHÔNG ĐÀNH LÒNG (Album)
1. Đêm Trăng
2. Lá cây
3. Hello
4. Sô-panh
5. Không đành lòng
6. Ánh trăng nói hộ lòng anh

Cá kho làng So

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

 
CÁ KHO LÀNG SO 

Vương Toàn   

Tễu Blog: Làng So thuộc xã Cộng Hòa, huyện Quốc Oai, Hà Nội, cách trung tâm thủ đô khoảng 25 km. Đình Làng So nổi tiếng là "Đẹp nhất Xứ Đoài". Làng có nhiều cổ tục tốt đẹp, lại cũng là nơi có nhiều món nổi tiếng: Cá kho, Chè kho (để một năm vẫn dùng được), rau cần nộm miến cá quả, nem mắm. Đây cũng là làng có thương hiệu Miến So nổi tiếng. Nhân dịp tết cổ truyền đang đến gần, xin giới thiệu bài viết của Ông Vương  Toàn về món Cá kho của làng So - quê hương của tác giả. 

Những con cá tươi được xắt khúc bổ đôi nướng trên than hồng cho vàng, sau đó được kẹp vào sếp tre, phơi trên nắng hanh đến khi vàng suộm màu cánh gián và khô cứng như rễ củi.

Khoảng 28 hoặc 29 tết bắt đầu kho. 

Cách làm như sau: lấy cái nồi gang to, xếp dưới đáy nồi là những khúc mía được chẻ đôi, tiếp theo là một lớp Riềng thái miếng, tiếp theo là lớp xương Lợn. Sau đó xếp cá thành từng lớp vào nồi, khi gần đầy nồi thì phủ lên trên một lớp thịt 3 chỉ.

Đổ nước ngập nồi và đun, khi sôi thì nhỏ lửa. Đun đến khi gần cạn nước thì lại đổ đầy và đun tiếp. 

Đến khi gần cạn thì lại đổ nước tiếp và cho nước mắm cốt vào cho đủ mặn và đun tiếp đến khi cạn nước có mùi cháy nhẹ dưới đáy nồi là được. Thời gian kho một nồi cá như vậy là mất đúng một ngày.

Cá kho xong khi ăn, gắp khúc nào ra khúc ấy, cứng và thơm, mùi khói, mùi riềng. Vị ngọt của mía và xương lợn. Đưa một miếng cá vào miệng, cắn nhẹ nó tan ra, vị ngấm qua lưỡi làm cho mê mẩn cả tâm hồn.  

P/s: từ 15 kg cá tươi, sau khi nướng và phơi còn lại từng này.




 


(Bài viết của tác giả Xuân Nguyên)

Bài hát "Happy New Year" (ABBA - Nhạc Việt Nam mới 2020)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


HAPPY NEW YEAR
Nhạc Thụy Điển
Lời Việt: Minh Ca

1.
[C]— Hết sâm-panh [Dm]rồi, còn pháo [C]bông đều đã đốt [Em]xong,
Hai chúng [F]ta, em với [C]anh, hụt hẫng làm [Dm]sao, buồn bã làm [G7]sao...
Giờ là [C]hết, tiệc vui đã [Fm]tàn, rầu rĩ [C]thay buổi sáng hôm [Em]nay, -
Thật không giống [F]như ngày hôm [C]qua, giờ là [Dm]lúc chúng ta nói [G7]rằng:

[Điệp khúc]
Happy New [C]Year! Happy New [Em]Year!
Có được [Am]không, nếu hình [F]dung lúc này và sau [A]đây
Một thế [A7]giới nơi mỗi người quanh [A]ta đều là bạn [Dm]thân?
Happy New [C]Year! Happy New [E7]Year!
Có được [Am]không, nếu có hy [F]vọng và có ước [A]mong?
Nếu như [A7]không, cứ nằm xuống và [A]chết đi cũng được rồi, đúng [Dm]không? -[G7]
Em và [Dm]anh...

2.
Có lúc anh thấy được: thế giới này thành lộng lẫy hơn,
Nó phồn vinh, tốt đẹp lên, trên tro tàn cuộc đời chúng ta.
Ôi con người, vốn đần độn, nhưng cho rằng mình rất OK!
Cứ kéo [F]lê thân xác [C]này, không hề [Dm]biết mình đang lầm [G7]đường,
Cứ tiếp tục [Dm]đi cho dù ra [G7]sao.

[Điệp khúc]...

3.

Bài hát "Sô-panh" (An-bom "Không Đành Lòng" - Nhạc Việt Nam mới 2020)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


SÔ-PANH
Nhạc Nga
Lời Việt: Minh Ca

1.
Đừng với tay ra, — sẽ vào tay anh: Không được đâu! Không được đâu!
Đừng nhìn như vậy, — sẽ vào mắt anh: Không được đâu! Không được đâu!
Đừng nhớ đến bàn tay trong tay: Không được đâu! Không được đâu!
Thế giới này luôn luôn thiếu hụt, dù mỗi người là một thế giới riêng.

[Điệp khúc]
Anh thật muốn đây là một giấc mơ,
Nhưng anh nhớ là anh chưa chợp mắt.
Anh ốm, — căn bệnh là em;
Anh thở, — hơi thở là em;
Rất tiếc, nhưng mà anh yêu em!..

2.
Cứ tiếp tục tự dối mình nữa đi, — vẫn cứ là nô lệ mà thôi.
Đàn pi-a-nô cứ chơi suốt đêm, — Sô-panh... Sô-panh...
Nụ hôn trên môi có quên được không, hay còn đang cháy nguyên tại chỗ?
Và âm nhạc... tất tần tật lúc này đây: Dành cho ai? Nói về ai?

[Điệp khúc]...

Đừng với tay ra, — sẽ vào tay anh: Không được đâu! Không được đâu!
Đừng nhìn như vậy, — sẽ vào mắt anh: Không được đâu! Không được đâu!
Nụ hôn trên môi có quên được không, hay còn đang cháy nguyên tại chỗ?
Và âm nhạc... tất tần tật lúc này đây: Dành cho ai? Nói về ai?

[Điệp khúc]...


An-bom KHÔNG ĐÀNH LÒNG

1. Bài hát nhỏ về tôi

2. Lá cây

3. Hello

4. Sô-panh

5. Không đành lòng

6. Ánh trăng nói hộ lòng anh

7. Người yêu ơi

8. Ngày Một tháng Năm

Hậu bầu cử: Đỗ Nam Trung họp gia đình

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

ĐỖ NAM TRUNG VỪA HỌP GIA ĐÌNH

Tối nay Đỗ Nam Trung họp gia đình.

- Tình hình kết quả bầu cử đến giờ phút này là tôi hết hi vọng nắm quyền thêm một nhiệm kì nữa. Qua bầu cử thì thấy rõ là gia đình ta có nhiều thế lực thù địch. Vì vậy hôm nay tôi họp để cùng bàn bạc xem ta sẽ định cư ở nước nào.

Cả nhà lặng phăng phắc. Mọi người cùng suy nghĩ.

Bà vợ lên tiếng:

- Định cư ở châu Âu thì không thể. Vì châu Âu khi hết chức vụ quyền hạn là coi như hết sạch. Ở Trung Đông chiến tranh liên miên. Nga, Trung quốc & Cu Ba là đối thủ. Các nước khác đa nguyên đa đảng cãi nhau chí choé không ổn định chính trị.

Người con gái xinh đẹp của bà vợ thứ hai có ý kiến:

- Theo con ta nên định cư tại Việt Nam. Con theo Ba sang Việt Nam rồi con biết. Ở Việt Nam là nơi đáng sống nhất. Hơn nữa đất nước đó họ quí trọng lãnh đạo. Dù về hưu rồi nhưng có việc gì đều được mời. Được xin ý kiến. Ai ai cũng cố gắng giữ cho mình chữ Nguyên. Mất chữ Nguyên là coi như mất hết. Thậm chí nhiều người về hưu còn có xe phục vụ riêng, bác sĩ riêng, bảo vệ riêng. Một đất nước phải nói là rất nhân văn.

Cậu con trai vợ đầu góp thêm:

- Con cũng đồng ý là định cư tại Việt Nam. Người Việt Nam rất yêu quí Ba. Đợt bầu cử vừa qua trên mạng xã hội có đến 98% người Việt mong muốn Ba đắc cử. Ba sang đó định cư thỉnh thoảng đi đây đi đó có khi còn được giới thiệu là Nguyên Tổng thống Hợp Chủng quốc Hoa Kỳ.

Vợ Đỗ Nam Trung ái ngại:

- Sang Việt Nam tôi sợ nhất là cái tính cách của ông. Ăn nói phát biểu thì vô tội vạ. Tính khí thất thường coi ai chả ra gì. Thích gì cứ thế làm. Việt Nam người ta dân chủ. Mọi việc dân biết dân bàn dân kiểm tra. Ông không thay đổi người ta sẽ ghét.

Đỗ Nam Trung ngắt lời vợ:

- Bà không phải lo. Tôi sẽ gắng làm người tử tế. Việt Nam về hưu rồi họ cũng dặn dò nhau về gắng làm người tử tế đó sao?

Cô con gái xinh đẹp quyến rũ người luôn được mệnh danh là cố vấn của Đỗ Nam Trung ở nhà Trắng lên tiếng:

- Gia đình ta thống nhất sẽ định cư ở Việt Nam. Nhưng vấn đề quan trọng là bây giờ chưa ai có Quốc tịch.

Cả nhà oà lên. Bà vợ mỉa mai Đỗ Nam Trung:

- Tôi dặn ông rồi phải lo đi cái quốc tịch khi thất cơ lỡ vận. Ở Việt Nam chỉ mới ông Nghị quèn thôi mà họ đã biết lo xa. Ông chủ quan khi nước sôi lửa bỏng mới nhảy.

Đỗ Nam Trung trầm ngâm.

Nói chuyện chính tả (Đỗ Duy Ngọc)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Không biết vì sao mà bây giờ người viết sai chính tả nhiều quá. Có thể là ngày nay, mạng xã hội, Facebook phổ biến nên người ta viết nhiều, sử dụng nhiều nên mới lộ ra việc viết sai chính tả chăng?

Cũng có thể nhà trường hiện nay không chú trọng việc dạy viết đúng chính tả cho học sinh? Cũng có thể bây giờ người ta ít đọc sách, bởi đọc sách cũng là một cách rèn luyện viết chính tả cho đúng?

Mà cũng có thể thời hiện đại người ta phát âm sao thì viết ra vậy nên chữ nghĩa ngọng nghịu là lẽ đương nhiên? Và cũng có thể vì tất cả những lý do ấy.

Chỉ cần lướt các bài viết và comment ở trên mạng, ta có thể tìm thấy vô vàn lỗi chính tả. Lỗi nhẹ thường thấy là sai hỏi ngã. Lỗi này thì quá phổ biến, đến độ người ta có thể bỏ qua.


Cũng thường thấy là viết như người ngọng nói. Ngày trước, người Việt thường lấy giọng Hà Nội làm chuẩn, giọng Bắc là giọng chuẩn, điều ấy chưa hẳn đã đúng nhưng cũng tạm chấp nhận. Lúc đấy người nói chớt, nói ngọng theo cách nói của địa phương thường là người già, là nông dân. Người có chút học vấn sẽ tránh nói theo kiểu ấy.

Nhưng bây giờ thì khác rồi, người Bắc nói chớt, nói ngọng nhiều quá và đem cái chớt, cái ngọng ấy vào bài viết, nói sao viết vậy. Trân trọng viết là chân chọng. Trả treo viết là chả cheo. Cho nên viết là cho lên. Lịch sử viết là lịch xử...nhiều lắm kể không hết.

Cứ tưởng người ít học thì viết sai nhiều lỗi chính tả, nhưng không phải thế. Học sinh cấp 3, sinh viên Đại học cho đến giáo viên, Cử nhân, Thạc sĩ, Tiến sĩ cũng viết sai chính tả tùm lum. Lãnh đạo cũng mắc không ít lỗi chính tả khi viết. Ngay đến giáo viên dạy môn Văn trong các trường học cũng viết sai chính tả. Nhà văn, nhà thơ, nhà báo cũng đầy lỗi chính tả.


Ngày xưa, sách, báo là nơi để người ta tìm thấy sự chính xác trong câu văn, trong từ ngữ sử dụng và cũng là nơi tin cậy về chính tả. Ngày nay không còn thế nữa, sách đầy lỗi, báo viết sai tè le, ngay cả sách giáo khoa dạy cho trẻ con của một ông Giáo sư Tiến sĩ tự vỗ ngực là người có trình độ cao nhất thế giới cũng viết con dơi thành con rơi. Đành thua.

Một bài văn hay, một bài báo tốt, một câu comment thú vị mà nhiều lỗi chính tả thì bài văn ấy, câu comment ấy giảm biết bao giá trị. Nhiều khi cứ tự nghĩ không biết giờ trong nhà trường ở môn Tiếng Việt, môn Văn học, người ta dạy học trò những gì nhỉ?

Bài hát "Lá cây" (An-bom "Không Đành Lòng" - Nhạc Việt Nam mới 2020)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


LÁ CÂY
Nhạc Nga
Lời Việt: Minh Ca (viết lời mới)

1.
[Dm]— Tại vì sao ở Việt [A#]Nam lũy [C7]tre xanh cứ [F]rì rào? -[Dm]-
Những thân cây nhiều [A#]đốt hình như [C7]biết hết mọi chuyện trên [F]đời. -[D7]-
Đường làng [Gm]quanh quanh, bóng tre [A7]nghiêng nghiêng hiền [A#]lành, -[Gm]-
Cứ buồn [Dm]rầu thả [A7]rơi những lá [Dm]vàng.

Tôi đi bộ trên đường đất... mùi rơm ướt, mùi trâu, mùi làng Việt Nam,..
Có khi trong cuộc sống đến bây giờ tôi mới nhận ra...
Tại vì sao chiếc lá cây rơi thật buồn
Chạm vào áo sơ-mi lại làm yên lòng người?

[Điệp khúc]
[D7]— Một [Gm]lần nữa tự [C7]nhiên thấy ấm [F]áp trong [A#]lòng,
Một [Gm]lần nữa không [A7]biết tại [Dm]sao lại [D7]thế;
Còn [Gm]chiếc lá nhẹ [C7]rơi, [F]rơi lên vai [A#]người,
Vừa tự [Gm]rứt mình rời [A7]cây, rời [Dm]cành.

2.
Tại vì sao phở ngoài phố đặc biệt ngon đầu mùa Xuân?
Tại vì sao mà bún ốc làm toát mồ hôi ngay giữa mùa Hè?
Còn hoa sữa đêm mùa Thu thơm nhức đầu?
Và thuốc lào cứ ngất ngây sáng mùa Đông?

Tôi đi bộ trên hè phố, — hè phố tại sao xe máy chạy ào ào?
Có khi trong cuộc sống đến bây giờ tôi mới nhận ra...
Tại vì sao chiếc lá cây rơi thật buồn
Chạm vào áo sơ-mi lại làm yên lòng người?

[Điệp khúc]...


An-bom KHÔNG ĐÀNH LÒNG

1. Bài hát nhỏ về tôi

2. Lá cây

3. Hello

4. Sô-panh
5. Không đành lòng

6. Ánh trăng nói hộ lòng anh

7. Người yêu ơi

8. Ngày Một tháng Năm

CÁNH ĐỒNG MÙA ĐÔNG

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CÁNH ĐỒNG MÙA ĐÔNG
(Tạp văn của Phan Cẩm Thượng)

Lúc ấu thơ, khi còn chưa biết rét là gì, tôi thường đi chơi trên những cánh đồng mùa đông. Lúa tháng mười vừa gặt xong, thửa ruộng cạn chỉ còn những gốc rạ trơ trụi. Từ gốc rạ ấy, những mầm lúa lại mọc lên xanh non, nếu để lâu chúng cũng kết bông trổ hạt, người ta gọi đó là lúa trau, có thể lùa trâu bò xuống ăn. Ngoài đồng, phân trâu bò được đắp thành những đụn tròn cao dần lên trên chừng nửa thước. Phân ủ trong đó rất ấm tỏa ra làn khói mờ. Đi cắt rạ lâu trên đồng, những ngón chân lạnh cóng đến mức không còn cảm giác gì, người ta phải hong chân trên nóc đống phân đó. Vài nhà nông tranh thủ cầy ải. Họ xới đất lật lên thành luống, để cho gió bấc hong khô đất, đợi sang xuân có nước về lùa những luống đất đó tan ra như bùn. Đôi khi người ta dùng vồ đập cho đất vỡ tan trước. Thơ Đỗ Trung Lai có câu rằng: Vài ba thửa ruộng cầy sớm / Đất quằn như vỏ đỗ phơi. Nhiều cánh đồng mùa đông thường bỏ hoang, người ta bảo là cho đất nghỉ. Nhưng nhà nông không dư giả, chẳng trồng lúa thì trồng mầu. Ở huyện Hữu Lũng, Lạng Sơn, người Nùng Phản Sình thường trồng đỗ tương, thuốc lá và mía trên những dộc ruộng chạy sâu vào khe núi. Trong nhà ai nấy đều có những chum to. Chum thì đựng mật đã kéo, chum đựng thuốc lá mà cúi đầu vào mùi thơm phức, chum thì đựng đỗ tương. Ngay trong thời bao cấp đói kém, nông dân ở đây sống khá sung túc. Ở huyện Yên Dũng, Bắc Giang, mùa đông đồng được trồng bạt ngàn xu hào, có củ to đến hai cân. Xu hào nhiều khi bán rẻ cũng không được vì quá nhiều đành để thối. Mía, rau cải, xu hào, súp lơ, bắt cải… đều là những cây mùa đông cả. Bắp cải cần rét để quấn lá, cùng với súp lơ, xu hào tương truyền giống chúng từ tận phương Tây đưa sang ta, nhưng sang từ lúc nào không ai biết. Người thì bảo rằng hai trăm năm lại đây khi người Pháp mon men sang Đông Dương, người bảo rằng sớm hơn có đến bốn trăm năm, chắc do người Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha đưa sang. Ý kiến khác lại cho rằng sớm hơn nữa qua con đường Trung Quốc. Những cánh đồng mùa đông bớt trơ trụi, khi có hoa mầu, mà hoa mầu thì nhiều mầu sắc, vừa đẹp lại vừa tăng thu nhập cho nhà nông. Cánh đồng qua đất Phú Thị, từ Sủi đến Keo, người ta trông rất nhiều hoa cải cúc để ươm giống. Từ đầu đông đến tết, nơi đây rực một mầu vàng hoa cải trải dài vài cây số, hương sắc trong veo. Tiếc rằng vài doanh nghiệp đã cắm đất. Đồng hoa cải bị cắt đoạn và thu hẹp, cảnh tượng cũng không còn biết bao lâu.