
LES MISÉRABLES... NGỒI HỌC PIANO
(Phần 06)
4c đương nhiên sẽ lại cãi, và được anh cho phép, 4c sẽ mạnh dạn: "Anh nói thế nào... chứ cứ nghe anh mà bây giờ không chịu cố gắng một chút nào... thế thì hóa ra... cứ ì ra à... chả làm gì cả... cứ thế thì... sống thế nào?.."
Lần này, cũng không hẳn là ngoại lệ, anh sẽ kiên nhẫn chờ 4c trình bày trọn vẹn cái đoạn biểu cảm ngắc cbn ngứ đầy tội nghiệp ấy, rồi mới ôn tồn: "4c đáng thương của anh cả đời vốn chả biết cái vẹo gì khác ngoài chuyện 'nhục để được sướng', nên bây giờ méo mó nặng cbn quá mất rồi... anh buồn đé0 tả, anh thật! Tất cả những gì con người có thể làm, mọi hoạt động sống của con người, trong nhận thức của 4c, thế bướm nào, nó lại chỉ tồn tại dưới 02 dạng mà thôi: cố gắng, và nghỉ ngơi."
Bây giờ bỗng có một hôm anh vào diễn đàn và mở 01 thread mới, kể với 4c là anh đang miệt mài làm việc này việc này... bất kể ngày đêm, ăn tuyền mỳ tôm, ngủ tuyền đi văng nguyên cả cây bò khét mù chẳng thể nhớ là đã thay từ khi nào, chả có giờ giấc kặk gì, cả tháng đé0 biết đến cái vòi hoa sen... 4c, những đứa mà quý mến anh, sẽ vào động viên "Cố lên anh, kiên trì anh nhé, anh nhớ giữ sức khỏe, vất vả kết quả ngọt bùi anh ạ, anh sẽ làm được thôi, [chúng] em tin anh, mà gì gì thì... cũng phải tắm đi anh ạ..."...