Lập Trình Viên II (56)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tuy nhiên không phải ai cũng đều thế, — cứ từ đội của anh Kốt-xchi-a mà suy, thì trong đám đông này, hẳn nhiên phải có những cựu quân nhân; như chú chỉ huy đeo chiếc đồng hồ kim loại to và sáng lấp lánh, biết đâu lại mới trở về từ Áp-ga-nít-xtăng cũng nên; mà ngay cả chưa từng tham chiến, thì những người đã qua nghĩa vụ quân sự có khi cũng còn thuộc hàng đàn anh của (đa phần) đám bộ đội đang ngồi trong xe tăng; với những cựu quân nhân này mà nói, thì tất cả những gì đang xảy ra ở đây sẽ được nhìn nhận bằng một con mắt khác, hoàn toàn không phải là chuyện muốn ra sao thì ra, mà là một việc phải được làm tới cùng, việc của chính mình, rất thật, rất cụ thể.

Chiếc xe bọc thép tiếp theo tới lượt tiếp cận đột phá khẩu là xe số 536.
Nhưng nó không có được sự may mắn như chiếc xe thứ hai, — lúc nó lại gần, thì lối thoát trên chiến lũy đã đầy người, phải đến trên dưới năm chục người; và nói gì nói, đấy không phải người Đức, và lúc này không phải đang là đầu những năm bốn mươi, cho nên chiếc xe phải dừng lại gấp, đánh võng xọc xạch ra trước ra sau theo đà giảm xóc nhún, xe gầm gừ xả khói, vẻ đầy tức tối.
Có lẽ trong một khoảnh khắc nào đó, nó đã nghĩ rằng những người đang chắn lối ít nhiều đã phải sợ nó, — đám đông ở đột phá khẩu đột nhiên giãn ra, thoáng cái thì chỉ còn lại có vài người đứng lơ ngơ ở bên này, vẫn chắn đường, và quay mặt vào quãng trống đi qua thân chiến lũy, có người giơ tay về phía trước, kiểu như nhạc trưởng đang chỉ huy dàn nhạc.
— Một... Hai... Ba! Một... Hai... Ba!
Những tiếng đếm nhịp đồng thanh bỗng nổi lên, và trong số những vị "chỉ huy dàn nhạc" có người phấn khích nhảy cẫng lên. Chiếc tờ-ra-lây-bút "viên gạch" lại rập rình chuyển động, nhưng chuyển động lần này không giống như các lần trước, — hóa ra đám người ở đột phá khẩu vừa rồi đã kéo nhau qua hết bên kia giờ đang hò dô ta hè nhau lật đổ chiếc xe điện bánh hơi này.
Chiếc tờ-ra-lây-bút nghiêng ngả liên tục, nhưng khi những tiếng hò dô đếm nhịp cứ đuối dần, rồi tắt hẳn, thì nó vẫn nguyên vị, — các cư dân thành phố hẳn đã có chút ngộ nhận về thể lực của mình.
Nhưng các "nhạc trưởng" ở bên này vừa mới thõng tay xuống, hoặc xua tay, để biểu lộ một sự thất vọng nặng nề, thì chiếc tờ-ra-lây-bút, không nghiêng ngả nữa, song lại từ từ dịch chuyển trở lại, bít lấy lỗ hổng chiến lũy, theo một tư thế tương đối chắc chắn, — chiếc xe cần cẩu một lần nữa đã lại vào cuộc.
Điên tiết, chiếc thiết giáp rồ máy ầm ĩ, lồng lộn lắc mình tại chỗ, các nhạc trưởng vội vàng dạt hết, chiếc xe đà lại sau một đoạn, rồi lao vào húc chiến lũy.
Nhưng cố gắng mở đột phá khẩu lần này không còn được thuận lợi như đối với chiếc xe đầu đàn, — có những người chạy đến, không sợ tiếp cận chiếc xe đang lồng lộn, và tìm cách phủ vải bạt lên để "che mắt" xe; rồi vài người đã trèo được lên tháp pháo.
Chiếc 536 này cũng không vừa, và thật sự nó lồng lộn rất giỏi, nên những người vừa lên nóc xe, chỉ một lát, đã phải nhảy hết xuống, còn vải bạt thì bị bộ đội quay mạnh tháp pháo xé rách tan tành. Tuy nhiên trong mấy người vừa vội vàng nhảy xuống khỏi xe, có người đứng nhìn vải bạt bị xé rách, lại lấy tay chỉ trỏ, và cười nói bô bô, — thì ra lúc ở trên xe, ai đó đã kịp lấy búa đập nát khe kính quan sát, rồi cởi áo nhét chặt vào đấy.
Không biết từ trong xe bấy giờ có còn nhìn thấy gì ở ngoài không, nhưng chiếc xe rồ máy rất dữ, rồi trong lúc mọi người tưởng nó lại xông vào chiến lũy, bỗng nó vùn vụt chạy giật lùi cả một đoạn dài, hơi xiên xiên; những người đang dũng cảm quyết chiến với nó liền vội vàng chạy theo.
Chiếc xe dừng lại, đứng im một lát, máy vẫn nổ to; rồi nó lại khẹt ống bô ầm ầm, phun khói mù mịt, lắc mình tại chỗ vài cái, và điên cuồng lao về phía trước; nhưng trong lúc lắc mình, nó đã va mạnh một phát vào đường hầm, đến nỗi cánh cửa bên phải, một trong hai cánh cửa sắt nổi khum khum, đóng "úp" sau đít xe, bị bật tung ra.
Như đã nói, xe này là xe chiến đấu của bộ binh, ngoài tổ lái ba người, mỗi xe còn chở được một tiểu đội bộ binh cơ động khoảng bảy, tám người; và hai cánh cửa "úp" sau xe, chính là "úp" vào chỗ họ ngồi.
Anh Kốt-xchi-a tôi, dù không leo được lên tháp pháo, nhưng cũng có mặt trong đám phủ vải bạt. Lúc cánh cửa bật tung, và chiếc xe bắt đầu lao về phía trước, thì họ lao theo nó, và người chạy ngay phía trước (nhưng nhanh hẳn hơn) anh Kốt-xchi-a, một tay cầm một cái như cái móc lốp ô-tô (có thể nhỉnh hơn), đã đuổi kịp xe, bám lấy khung cửa sắt, và cố chui vào đấy.
Anh Kốt-xchi-a đang gắng tăng tốc, thì trên nền tiếng xe và tiếng người hỗn độn, và tiếng thở của chính anh, bỗng nổi lên một tiếng nổ đanh gọn, và ngay trước mắt anh, từ phía trong khung cửa xe mở, ánh lửa nhoáng lên qua vai người đồng đội.
Đang nhoai về phía trước, người đó khựng lại, rời tay, rồi ngã ngửa ra, hai chân vẫn mắc trong khung cửa, nên cả thân hình quật xuống đường, mạnh đến nỗi nghe rõ một tiếng "cộp" đùng đục trên nhựa đường, — hay có thể chỉ là anh Kốt-xchi-a và những người ở gần đấy cho rằng mình quả thực đã nghe thấy một tiếng động như vậy.
Đầu gối lên mặt đường, hai tay giơ lên trong tư thế "giơ tay lên", người này bị chiếc xe bọc thép tiếp tục kéo lê đi như thế thêm độ mươi mét nữa, — đấy là một anh thanh niên hai mươi hai tuổi.
Xe vừa dừng thì cả đám Kốt-xchi-a (vẫn đang đuổi theo nó) vội xúm lại ngay. Họ vừa gỡ được bạn mình ra khỏi xe thì từ trong xe, súng lại nổ tiếp, lần này nổ thành tràng, — trong lúc hỗn loạn, sợ những người khác lại tìm cách chui vào xe, bộ đội đã bắn một loạt chỉ thiên qua khoảng trống cửa mở. Có những tiếng hét lên, — người bắn đã không để ý được đến cánh cửa sắt đang bật ra bật vào lắt la lắt lẻo, nên có những viên đạn đã quất vào cánh cửa, rồi bật vào đám người phía sau xe; bốn năm người đã bị thương vì mảnh đạn, có vết thương máu chảy ròng ròng. Vừa la hét vừa chửi, mọi người vội giãn cả ra. Nhưng bộ đội có vẻ vẫn chưa yên tâm, — vừa bắn chỉ thiên xong, chiếc xe lại gừ lên rất to, rồi lùi lại, "đuổi theo" những người đằng sau nó một đoạn ngắn.
Nó không biết, là trong lúc mọi người giãn ra, thì có một người, vừa bị ngã, vẫn nằm lại trên mặt đường, và vòng xích xe bên phải đã lăn thẳng lên chân người này.
Đám đông gào ầm lên, còn người đó nằm im, — chú này ba mươi bảy tuổi; vừa rồi, từ trong nòng súng, bay chênh chếch vào cánh cửa xe bằng sắt, một viên đạn dội trở ra, đã quật trúng vào đầu chú.
Hẳn không biết đã đè phải người, nhưng nghĩ rằng đã dọa đủ, chiếc bọc thép lại khịt khịt tiến lên vài mét, đám Kốt-xchi-a vội ồ ngay lại. Những người đến trước vội vàng mỗi người một tay khênh người bị xe nghiến lên, khệ nệ (vì người này mềm nhũn, nên rất khó khiêng) đưa sang vệ đường, rồi men theo chiều đi lên, đến chỗ đủ cao để chuyển cái xác cho những người đứng bên trên mép đường hầm đang nhao nhao nhoài người ra và thò tay xuống chờ; những người đến sau thì vây lấy xe bọc thép, và có mấy người lại tìm cách trèo lên ụ pháo. Có lẽ ngay từ đầu những người khênh cái xác — hoặc có người trong số họ — đã không nghĩ rằng đấy là cái xác, nên khi chợt nhận ra điều này, thì một người bỗng hét lên bằng giọng thất thần:
— Quân súc sinh! Chúng nó giết người rồi!
Tiếng hét này giống như một hiệu lệnh, — lập tức, khắp xung quanh, cả trên và dưới đường hầm, những tiếng la hét nổi lên ầm ầm:
— Quân súc sinh!.. Lũ thú vật!.. Bọn cặn bã!.. Con mẹ chúng mày!..
Rồi tập trung dần lại, cuối cùng thành điệp khúc đồng thanh:
— Quân giết người! Quân giết người! Quân giết người!
Trong lúc đó thì những người trèo lên xe bọc thép đã tưới đầy xăng lên đó, châm lửa, nhảy xuống, và tản ngay ra. Họ rút lui rồi, thì trong tiếng đồng thanh "Quân giết người!", đủ thứ gạch, đá, mảnh nhựa mặt đường, chai, lọ... tới tấp bay vào chiếc xe bọc thép. Những thứ trong tay và có thể vớ được quanh mình bị mọi người ném đi hết thì có những người đã kịp chuyển đến những chai bom xăng; trận bom xăng đầy thù hận tiếp lửa cho đám cháy đã được đốt lên trên xe, — lửa cháy thành đám bùng bùng trên nóc và ở phía đuôi xe. Lửa loang vào khoang "bộ binh", thì có một anh lính chui ra từ trong cánh cửa sắt đang mở; lập tức, những thứ còn có thể vớ được và ném được (không còn nhiều và to lắm) tới tấp tập trung vào anh lính; từ đám đông có một chú đeo kính trắng, tóc chớm hói bơ phờ, khệ nệ sấn tới vài bước, vặn người lấy đà vung hai tay một cái, hắt hết nước trong chiếc xô nhỏ chú đang bưng vào anh lính kia; một phần phía bên ngoài cánh tay trái của anh lính bùng cháy, ra chiếc xô nhỏ đựng toàn xăng.
Anh lính vừa cuống quít dập lửa ở tay, vừa ngoái vào trong xe, hét gì đó, và hình như định chui trở vào, — đây cũng đúng là dự định trả thù của quần chúng: không cho đám bộ đội chui ra khỏi chiếc xe cháy. Nhưng anh lính đã nhoai vào trong xe bỗng bị đẩy bật ra, — từ khoang cửa mở, có một người nhảy ra ngoài, động tác rất dứt khoát.
Chân vừa chạm đất, người ấy bước thẳng về phía những người đang đứng gần nhất, vừa đi vừa rút súng từ bao súng lục đeo bên hông ra, — chắc đây là sĩ quan chỉ huy.
— Tôi không phải kẻ giết người! Tôi là một sĩ quan!.. — "Đoàng đoàng... đoàng!", vừa bước những bước quả quyết, vừa quát lên một cách nóng nảy và kích động, viên sĩ quan vừa chĩa súng nổ lên trời. — Tôi không muốn có thương vong nữa! Hãy tránh ra khỏi xe! Quân lính chỉ làm theo lệnh!
Trước thái độ cứng rắn theo kiểu nhà binh, và khẩu súng lục rõ ràng vừa bắn mấy phát ngay trước mắt, những người ở phía ấy đều dạt bớt lại. Từ trong xe bọc thép, bộ đội chui ra một đám, nhìn trước nhìn sau, rồi vừa trông chừng những thứ có thể ném vào mình, vừa hơi lom khom, vừa chạy về phía những chiếc bọc thép khác đang đỗ ở lề đường phía đối diện: xe 520, 521.
Xe 521 ở gần "dân vệ" hơn, nên đám Kốt-xchi-a lại ùa về phía đó; trong đám lính liền có hai người đứng lại, chĩa nòng AK lên trời và bắn cảnh cáo. Lính chạy gần hết, thì người chỉ huy cầm súng lục quay về phía họ chạy, và quát; có mấy người vội vàng quay lại ngay, — họ dáo dác tìm cách dập lửa cho xe 536.
Vừa gấp gấp gáp gáp một cách nôn nóng và hầu như không có kết quả, họ vừa hò hét, và bộ đội xúm thêm lại; nghe tiếng bộ đội kêu, thì thị dân vây xung quanh hiểu ngay là trong xe có đạn dược, mà nếu cháy nóng quá, thì đạn có thể nổ tan tành; thế là họ lập tức ồn ã và nhốn nháo chỉ đạo lẫn nhau giúp bộ đội chữa cháy.
Từ các nhà nào đó ở mặt phố, những người tháo vát đã huy động ngay được những xô chậu đựng nước, chắc nước cũng hứng luôn từ các vòi trong bếp — vì ở gần đây thực tế chẳng còn nguồn nước nào khác, — và đám đông khệ nệ và hối hả chuyền tay nhau những khối nước dân dụng này, cố đưa chúng xuống đường hầm để giội xe bọc thép.
Nhưng hóa ra không chỉ có xe bọc thép 536 bị cháy, — ngọn lửa, bằng cách nào đó, đã bén cả tới mấy chiếc xe tờ-ra-lây-bút ở gần đấy nhất, mà xe-tờ-ra-lây-bút, dù vừa bị đâm húc cho lộn xộn lên, nhưng xong rồi thì vẫn nằm xếp liền nhau san sát cả đống. Được cái cả quân lẫn dân, dù là cùng cuống quít và hoang mang không ít, vẫn đều biết sợ một cách đúng chỗ, — xe tờ-ra-lây-bút có cháy thế, chứ cháy nữa, thì cũng không có đạn nổ, mà xe này cũng không có cả thùng xăng. Cho nên khi nghe thấy tiếng còi hụ, và có xe cứu hỏa — cửa buồng lái màu trắng, còn lại thì đỏ gần như toàn thân, trên nóc buồng lái có hai chiếc đèn quay tít thò lò, liên tục quét ra ánh sáng trắng và xanh nê-ông loang loáng loang loáng — ầm ĩ chạy đến trên làn đường bên mép đường hầm, thì đống đạn dược trong xe bọc thép 536 vẫn còn chưa nổ, và lửa cháy trên xe hầu như đã được dập tắt; xe tờ-ra-lây-bút đang bắt đầu cháy bốc lên, nhưng đấy bất quá cũng chỉ bằng đống lửa diễn tập của lính cứu hỏa mà thôi.
Lính cứu hỏa — nai nịt lụng thà lụng thụng đồ cứu hỏa màu nước dưa bóng bóng, đính vài vệt phản quang màu đỏ cam — cứu được hết hỏa, thì bộ đội đã kịp chia nhau chui hết vào trong các xe bọc thép; xe bọc thép nhất loạt đóng sập hết các cửa nắp, tắt hết máy đi, và nằm im.
Mọi thứ cũng vừa như có vẻ lắng lại theo, thì giữa đường lại thấy có mấy người láo nháo xúm nhau vào xốc một người đang nằm dưới mặt đường lên; giữa đám này có một người nổi bật lên vì vóc dáng to cao và vững vàng, tay đeo một chiếc đồng hồ kim loại to và sáng lấp lánh, — đây là những người trong nhóm anh Kốt-xchi-a.
"Những chiến lũy ngoài đó, chỉ cần họ quay nòng vào nổ một phát, thì tanh bành ngay" — lúc họ ùa đến xe bọc thép 521, hóa ra không phải tất cả các viên đạn bộ đội bắn cảnh cáo đều "chỉ thiên"; có một viên, không rõ dụng ý và cho đến giờ vẫn không xác định được xuất xứ, đã bắn thẳng vào đầu một người, chính là người tôi đã gặp đang đứng cạnh anh Kốt-xchi-a tôi trong hàng "lính tình nguyện" tập hợp bên chiến lũy ở trước mặt Nhà Trắng; anh mới 28 tuổi, lúc mọi người xúm lại, anh đã tắt thở một lúc lâu rồi.
Khác với Hà Nội — mà Phi Long vẫn kể tôi nghe, — Mát-xcơ-va không phải là một "thành phố đêm": trên phố phường thành phố hầu như không có các sinh hoạt vào nửa này của một ngày, phố ở Mát-xcơ-va không phải kiểu "phố nhà" như Hà Nội, để Phi Long vào lúc khuya khoắt mặc quần đùi giương ô chạy ra ăn cháo trắng với trứng muối rồi về đi ngủ cho nó ấm bụng, nên người Mát-xcơ-va buổi tối ít ra đường, có ra thường cũng lại để đi ngay đến một chỗ "ở trong nhà" khác. Nhưng hôm nay thì không như vậy, chí ít là ở quanh vùng điểm nóng này, — thành phố này rất to.
Nhiều người, tự khắc sẽ là một mạng thông tin có độ "trực tuyến" cao. Đụng độ, đổ máu, chết người... những thứ đó đều vượt quá mức tiếp nhận vốn quen của mỗi cư dân trong một thành phố mà "chiều thanh vắng là đây âm thầm gió rì rào" suốt từ lâu. Nên dân thành phố đổ càng lúc càng đông về Đường hầm Trai-kốp-xki.
Những thị dân về bản chất vốn sẽ phải lúng túng trước bối cảnh bất thường; thông tin thiếu chính xác, lại còn tiếp tục sai lạc; hiện trường hệt như phim thảm họa... — khỏi cần phải nói thêm về mức náo loạn mỗi lúc mỗi tăng. Nhiều người, đa phần là mới đến, lập tức kêu gọi nợ máu trả bằng máu, phải trả thù ngay cho những ai đã hy sinh. Những người khác, có lẽ ở Nhà Trắng qua, đề xuất phương án thuyết phục bộ đội đứng về phía Quốc hội và nhân dân. Còn lại thì chủ yếu hò hét chửi bới, và muốn tốt nhất là phải giữ nguyên hiện trường, với xe cháy, với máu đã chảy như thế, và không được thông đường xá gì hết, để cho tất cả những người khác đều sẽ được chứng kiến, "kẻo rồi "chúng nó" sẽ bảo, là đã không có chuyện gì xảy ra cả".
Láo nháo kiểu quân hồi vô phèng như vậy quãng độ mươi lăm hai mươi phút thì lại có thêm người từ Nhà Trắng tới, — là một nhóm đại biểu quốc hội, và một bác cùng tên với anh Nhi-ka-lai: bác Nhi-ka-lai Xmi-rnốp, trung tướng, Tư lệnh Quân quản Thủ đô. Những người này mang theo loa pin, và vừa đến, liền theo ngay phương án giống với phương án thứ hai đã được hình thành trong đám đông ở đây: họ lại gần những xe bọc thép và cố gắng cùng thống nhất với bộ đội một thỏa thuận tránh xung đột.
Lý lẽ của các đại biểu nhân dân, và nhất là của một vị tướng hai sao, không khó đoán là sẽ có những tác động tích cực đến binh lính: vài lá cờ nhỏ xinh xinh, ba vệt ngang theo thứ tự từ trên xuống trắng, thiên thanh, đỏ, được cắm lên mấy xe, xe 535 thì cắm một mảnh vải trắng phơ phất ở đuôi, chắc không kiếm được cờ, và theo thông báo òm ọp bằng loa pin, thì bây giờ bộ đội sẽ đưa xe đến Nhà Trắng, — để bảo vệ, tất nhiên.
Lại láo nháo để thông xe.
Một lúc sau, thì trên đường hầm vừa mới loạn xí ngầu chỉ còn lại hai chiếc xe bọc thép đã bị hỏng đến không thể đi được. Công an cũng đã đến, và chĩa loa để gọi tài xế từ một chiếc xe bít bùng màu trắng, có sọc đỏ bên sườn, — xe cấp cứu, — đang đỗ ở gần đấy; nhưng gọi một lúc thì hiểu là xe đấy không có người lái, công an đành phải dùng xe của mình để chở những xác người chết đi.
Không biết có phải trong tự nhiên thật sự vẫn âm thầm tồn tại những cơ cấu tác động khiến cho mọi việc sẽ diễn ra theo đúng cách như vậy hay không, nhưng vào buổi sáng sớm ướt át và nặng nề, đầy những tiếng nước mưa rơi lộp độp trĩu hạt ấy, người tìm thấy anh Kốt-xchi-a chính là người bạn thân thiết nhất từ thuở thiếu thời: anh A-li-ô-sa, — không phải một trong hai người vốn vẫn luôn nhanh nhẹn nhất trong những tình thế tương tự, là tôi hay anh Xéc-giô. Anh A-li-ô-sa đã gặp bạn đang ngồi ở hàng ghế đơn bên trái, đút cả hai tay vào túi áo thể thao nai-ki, ngả đầu vào khung cửa sổ, ngủ mê mệt, giữa những người khác, trong một chiếc tờ-ra-lây-bút còn nguyên vẹn, giữa đám tờ-ra-lây-bút tan tác, nhiều chiếc méo mó, xiêu vẹo, vỡ sạch kính, toạc hết sườn phơi đủ nội thất ra toang hoác, có chiếc đã cháy đen thui.
Nhìn thấy anh Kốt-xchi-a, Vê-rôn-na bật ngay cả khóc và cười, còn A-nhi-a tự lúc nào đã chảy kịp một vệt nước mắt dài, đủ để chị có thể đưa tay quệt má một cách tường minh.
Chuyện xảy ra ban đêm ở Đường hầm Trai-kốp-xki, một cách có đầu đuôi, là do Phi Long đã ngồi âu yếm hỏi han, và sắp xếp lại, từ những đoạn kể lộn xộn, rời rạc, chồng chéo, và đứt quãng lung tung, của anh Kốt-xchi-a, — sinh viên xuất sắc, một ngành học rất nặng về toán.
Tìm thấy anh Kốt-xchi-a thì chúng tôi về luôn.
Thực ra từ trước đấy, trước khi chúng tôi tới Đường hầm một lúc, Bộ Quốc phòng đã ra lệnh cho bộ đội rút ra khỏi thành phố.

(Còn nữa)

Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 3):
Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 2):
Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 1):
Truyện "LẬP TRÌNH VIÊN" (Phần I — Đầy đủ):

Các Mác: Tín ngưỡng là thuốc phiện của quần chúng

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Sở cứ căn bản của sự chỉ trích mang tính phi tín ngưỡng là: Con người làm ra tín ngưỡng, tín ngưỡng không làm ra con người.

Tín ngưỡng, quả thực, là sự có ý thức về bản thân mình và lòng tự trọng của một con người hoặc vẫn chưa chiến thắng được chính mình, hoặc là một lần nữa lại đang đánh mất mình. Nhưng con người không phải là một vật trừu tượng ngồi chồm chỗm ở bên ngoài thế giới. Con người là thế giới của con người — địa vị, xã hội. Địa vị đó và xã hội đó tạo ra tín ngưỡng, chính là một ý thức bị đảo ngược về thế giới, bởi vì chúng là một thế giới bị đảo ngược. Tín ngưỡng là lý thuyết tổng thể về thế giới này, là bản tóm lược bách khoa toàn thư của nó, là lô-gích của nó dưới dạng phổ cập, là điểm tôn vinh về tinh thần của nó, là sự hưng phấn của nó, là sự thừa nhận về luân lý của nó, là phần bổ sung trang nghiêm của nó, và là nền tảng an ủi và biện hộ phổ quát của nó. Nó là sự hiện thực hóa đầy viễn tưởng của bản chất con người khi mà bản chất con người đã không đạt được một thực tại đúng đắn nào. Cuộc đấu tranh chống lại tín ngưỡng, bởi vậy, một cách gián tiếp là cuộc đấu tranh chống lại cái thế giới, mà hương thơm tinh thần của nó là tín ngưỡng.


Nỗi khổ đau tín ngưỡng, cùng thống nhất trong một và cùng một lúc, là sự biểu hiện của nỗi khổ đau thực tế và sự phản kháng chống lại nỗi khổ đau thực tế. Tín ngưỡng là tiếng thở dài của sinh vật bị đè nén, là tấm lòng của một thế giới không có tấm lòng, và là tâm hồn của những tình cảnh không có tâm hồn. Nó là thuốc phiện của quần chúng.

Sự thủ tiêu tín ngưỡng, như một hạnh phúc hão huyền của mọi người, là một đòi hỏi cho hạnh phúc thật sự của họ. Kêu gọi họ từ bỏ những ảo tưởng của họ về tình cảnh của mình, tức là kêu gọi họ buông bỏ cái tình cảnh mà cần phải có những ảo tưởng. Sự chỉ trích tín ngưỡng, vì vậy, từ trong trứng nước, là sự chỉ trích cái máng dẫn nước mắt mà tín ngưỡng là hào quang của nó.

Sự chỉ trích đã bứt đi những bông hoa giả tưởng trên sợi dây xiềng xích, không phải với mục đích, là con người sẽ tiếp tục phải mang sợi xích đấy mà không có sự tưởng tượng hay an ủi, mà là để anh ta sẽ vứt bỏ sợi xích đi và hái lấy bông hoa đang tươi tốt. Sự chỉ trích tín ngưỡng làm cho con người vỡ mộng, là để anh ta sẽ suy nghĩ, hành động, và hình thành nên thực tại của anh ta như một người đã bứt bỏ những ảo tưởng và đã giành lại những tri giác của mình, là để anh ta sẽ vận động quanh mình như một mặt trời thực sự của chính mình. Tín ngưỡng chỉ là một mặt trời hão huyền xoay quanh con người chừng nào anh ta còn chưa tự xoay quanh chính mình.

(Karl Marx — "A Contribution to the Critique of Hegel's Philosophy of Right")

'Thứ nhất hậu duệ…'

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Nguyễn Hưng Quốc 

Tôi mới được nghe, từ một người bạn, một câu tục ngữ mới về quy chế tuyển dụng nhân sự ở Việt Nam hiện nay:

Thứ nhất hậu duệ
Thứ nhì quan hệ
Thứ ba tiền tệ
Thứ tư trí tuệ


Cùng đề tài, trước đây, tôi đã nghe một câu tục ngữ khác:

Thứ nhất tiền tệ
Thứ nhì hậu duệ
Thứ ba ngoại lệ
Thứ tư đồ đệ

Câu đầu hay hơn. Và có lẽ cũng đúng với thực tế hơn. Ngay cả khi quen biết rộng rãi hay có tiền bạc nhiều đến mấy, một trí thức ngoài 30 tuổi chưa từng có kinh nghiệm về chính trị hay quản lý không thể bỗng dưng nhảy vọt một cái lên làm Thứ trưởng Bộ xây dựng như Nguyễn Thanh Nghị; một phụ nữ khác, mới ngoài 30 tuổi, không thể nắm giữ chức chủ tịch của hết công ty này đến công ty khác, trong đó có Ngân hàng Bản Việt với số vốn lên đến 142 triệu Mỹ kim như Nguyễn Thanh Phượng; một thanh niên khác, trẻ hơn, mới ngoài 20 tuổi, không thể bỗng dưng được cử làm giám đốc Trung tâm Hỗ trợ và Phát triển Sinh viên Việt Nam như Nguyễn Minh Triết; một thiếu nữ khác, mới 25 tuổi, không thể vụt một cái nhảy lên làm Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Cổ phần Đầu tư Xây dựng Vinaconex – PVC, một công ty có gần 2000 cán bộ công nhân viên như Tô Linh Hương.

Những người trên là ai? Ba người đầu là con của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người cuối là con của ông Tô Huy Rứa, trưởng ban Tổ chức Trung ương đảng.

Trong nhiều bài báo đăng đây đó, một số người đã nêu lên hiện tượng “thái tử đảng” ở Việt Nam (cũng như ở Trung Quốc), một hiện tượng còn được gọi là CCCC (con cháu các cụ; thay cho cách nói con ông cháu cha quen thuộc trước đây). Không cần thông minh, không cần tài năng, không cần học giỏi, không cần kinh nghiệm, chỉ cần là con nhà nòi thôi, vô số người đã nhảy phóc lên được những chiếc ghế quyền lực và béo bở trong guồng máy kinh tế cũng như guồng máy chính trị trong nước. Có khi không nhảy được, “các cụ” sẽ bồng ẵm họ lên, bỏ vào các chiếc ghế hiếm hoi và quý báu ấy.

Điều cần lưu ý là những điều được giới truyền thông nhắc nhở nhiều nhất thường chỉ là những hiện tượng nổi bật nhất. Họ không thể đề cập đến mọi chuyện. Còn vô số những vụ bổ dụng khác, nhỏ và thầm lặng hơn, vẫn lan tràn đầy trong xã hội nhưng không được nói đến. Bản thân tôi biết được ít nhất cũng năm bảy người, vốn đi học ở Úc, phần lớn không học xong cái gì cả, hoặc nếu xong, may lắm được một bằng cử nhân, khi về lại Việt Nam, một thời gian ngắn sau, nghe nói đã làm giám đốc công ty này, công ty nọ. Lý do: bố mẹ là những quan chức lớn, có người là bộ trưởng hay thứ trưởng.

Hiện tượng gọi là thái tử đảng hay CCCC, thật ra, cũng không có gì lạ. Ngay từ trước, với chủ trương bổ dụng cán bộ dựa trên “hồng” (chính trị) hơn là “chuyên” (chuyên môn hoặc học thức) đã là một truyền thống kéo dài ít nhất từ những năm giữa cuộc kháng chiến chống Pháp. “Hồng” có hai loại: một, thuộc thành phần “cốt cán”, ưu tiên hàng đầu là công nhân hoặc bần cố nông; hai, thuộc thành phần có lý lịch tốt, mà lý lịch tốt nhất là con cái các cán bộ gộc. Hiện nay, chỉ có một sự thay đổi lớn: thành phần được gọi là “cốt cán” biến mất. Chỉ còn lại thành phần con cháu các cán bộ gộc.

KHÔNG THỂ TIN ĐƯỢC

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Mình có người nhà làm ngành y, cả y và dược. Cũng có nhiều bạn bè làm nghề này. Cũng biết được cung cách, tác phong làm việc. Nói chung là mẫn cán và chỉn chu. Có hồi con cháu gọi bằng cậu đi làm thêm giúp cho sếp nó ở một phòng khám sản, thực chất là nạo phá thai, được một thời gian ngắn thì nó nghỉ và mình cũng bảo nghỉ. Nó người Huế, nên dẫu là nữ hộ sinh vẫn không quen được cái cảnh hàng ngày hút ra những sinh linh sắp thành người hoặc đã thành người, cho vào bao nilon...

Trong nhà như thế nên cũng cứ nghĩ tất cả mọi người như thế. Nhưng té ra không phải thế. Chỉ mấy hôm rồi thôi, sau cái sự kiện 3 cháu bé bị chết vì sốc phản vệ khi tiêm vắc xin mà bộ trưởng chỉ cách đấy mấy chục cây số không ghé lên thăm, thì đến mấy vụ nữa người nhà quây bệnh viện, hoặc vì cả con và mẹ chết khi đi sinh, hoặc là cháu bé sinh ra còn sống nhưng bệnh viện bảo... mang về chôn...

Và đỉnh cao của sự bất nhân, tàn nhẫn đến không thể tin được đối với người bình thường chứ đừng nói đến những người mặc áo trắng, mang danh... như từ mẫu, ấy là vụ bệnh viện đa khoa huyện Hoài Đức "nhân bản" xét nghiệm, hàng nghìn phiếu két quả xét nghiệm là giả... thì dư luận đã tới cùng của sự chịu đựng.

Quả là tôi cũng đã thử đặt ra nhiều giả thiết để tự hỏi là sao họ lại có thể... liều thế, và nếu mình trong cái guồng ấy thì có làm thế không. Vâng, nó là cả cái guồng chứ không chỉ là một hiện tượng riêng lẻ. Nhưng nó bùng lên dữ dội và cấp tập từ hồi chị Tiến làm bộ trưởng. Có lẽ có một cái kẽ hở (khá to) nào đấy để mọi việc tồi tệ đến thế?

Không thể tin được là cảm giác của tôi lúc này. Nhưng dẫu thế thì vẫn phải tin. Định không nói gì nữa, nhưng cứ mở báo ra là lại có tin xấu liên quan đến y tế, không chỉ xấu, mà rất xấu, rất thất nhân đức...

Nói gì thì nói, đã từng có thời, ngành y là ngành sang trọng và trong sạch. Năm nay, 27 điểm vẫn không vào được đại học Y Hà Nội. Tức là ngành y đang chứa trong mình những cán bộ chất lượng cao. Thế mà tại sao họ lại trở thành những người xấu xa đến thế? Tất nhiên không phải là tất cả. Tuyệt đại bộ phận ngành y vẫn là những người tốt, những người xả thân cứu người. Nhưng những con sâu- rất to- đã làm hỏng nồi canh đầy tính nhân văn. Chao ơi, chả lẽ tình trạng nguy đến thế rồi sao? Và vẫn chưa nghe một quan chức nào tỏ ý xa xót chứ đừng nói cúi đầu xin lỗi nhân dân...
(Bài viết của tác giả Văn Công Hùng)

Bà Tưng: 'Em ân hận lắm, sẽ không quay clip sexy nữa'

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Bà Tưng: 'Em ân hận lắm, sẽ không quay clip sexy nữa'
(iHay) 'Em thật sự buồn và tuyệt vọng. Em chẳng biết đời mình sẽ trôi về đâu nữa...', 'bà Tưng' Lê Thị Huyền Anh rưng rưng trải lòng với phóng viên iHay.vn qua điện thoại tối 8.8. Lúc này, cô gái vừa bị cấm biểu diễn đang 'đi bụi' ở miền Trung để vượt qua nỗi buồn và có thời gian nhìn lại mình sau chặng đường dài lắm nhiễu nhương.
Sau khi bị Cục Nghệ thuật biểu diễn (Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) ra công văn yêu cầu dừng cấp phép biểu diễn trên toàn quốc, “bà Tưng” Lê Thị Huyền Anh tâm sự với iHay.vn rằng cô đang rất tuyệt vọng và thấy ân hận với những gì đã qua.
Tâm trạng của Huyền Anh hiện giờ như thế nào? 
Từ khi biết tin Cục nghệ thuật cấm em biểu diễn, em thật sự rất buồn và tuyệt vọng. Em mất hết niềm tin vào cuộc sống này. Em chẳng biết đời mình rồi sẽ trôi về đâu. Quả thật là em đang trong những ngày tuyệt vọng nhất của đời mình, em chỉ còn biết đi lang thang đâu đó mà thôi.
'Bà Tưng' hứa sẽ không khoe ảnh sexy nữa

* Có vẻ như bạn đang hối hận về những gì đã qua? 
Vâng! Em rất buồn vì những gì đã qua. Chỉ vì những lúc “điên điên” nông nổi, muốn nổi loạn để rồi gây ra cơ sự này. Em ân hận nhiều lắm. Muốn quay ngược thời gian trở lại… nhưng không được rồi. 
 
Đôi lúc 'điên điên' không kiềm chế bản thân mình nên em mới làm những điều không đúng trên Facebook. Bây giờ thì em ân hận vì những gì đã qua. Nên chắc chắn em sẽ không bao giờ quay hay đăng tải những hình ảnh, đoạn clip sexy nữa đâu
'Bà Tưng'

Không ai có thể hiểu được những mệt mỏi mà em đang trải qua. Giống như không có lối thoát và lạc mất phương hướng. Thời gian sắp tới em chẳng biết làm gì, chẳng biết phải đi đâu về đâu. Bởi quay lại trường học cũng chẳng được vì đã xin tạm dừng. Không còn mặt mũi nào để quay về nhà vì làm mất mặt ảnh hưởng đến gia đình, người thân.

Điện của ai?

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Bùi Văn Bồng 

Nhà nước duyệt các dự án, công trình nhà máy sản xuất ra điện (phát điện), xây dựng lưới điện, trả lương cho cán bộ nhân viên ngành điện lấy tiền ở đâu? – Nhân dân. Tiền nhà nước phải đi vay các loại vốn nước ngoài để làm ra điện, nay ai trả? – Nhân dân. Tiền của dân, có điện rồi phải phục vụ quốc kế dân sinh, phải cho người dân được hưởng lợi, tại sao lấy đó làm cái cớ lấy ‘của sẵn ăn’ đó để tiếp tục moi tiền của nhân dân?
Thế mà, nay ngành điện liên tục tăng giá điện với nhiều lý do không minh bạch không chính đáng, tiếp tục móc túi tiền của ai? – Nhân dân… Đúng thế, tất cả là người dân è cổ ra gánh chịu hết. Sau nhiều tranh cãi, lý giải, biện minh, chạy chọt xoay trở, lấp liếm, cuối cùng thì giá điện cũng chính thức tăng từ ngày 1/8, sau hàng loạt thông tin tung ra để ‘nguy trang’, ‘lừa đảo’ tạo cú bất ngờ từ chính cơ quan quản lý lẫn EVN rằng “chưa có phương án” và muốn tăng phải căn cứ vào nhiều yếu tố.

Khi nền kinh tế vẫn chưa qua khỏi khó khăn, doanh nghiệp, người dân vẫn đang chật vật và lạm phát có nguy cơ tăng tốc trở lại, việc tăng giá điện theo kiểu “úp sọt” (cách gọi của VnExpress) đã khiến cho nhiều khách hàng của ngành điện không kịp trở tay. Có người cho rằng trong chuyện này, EVN “lờ” chỉ đạo của Chính phủ? Nhưng suy cho kỹ ngọn nguồn, làm sao chuyện lớn như thế mà qua mặt chính phủ được?
 
Ngay cả khi báo giới chất vấn lãnh đạo Thanh tra Chính phủ, một vị Phó Tổng thanh tra cũng phải thừa nhận rằng, việc tính toán đầy đủ các yếu tố cấu thành giá điện bao gồm doanh thu và chi phí, thể hiện qua giá điện trong quá trình thanh tra tại EVN là “một việc rất khó và phức tạp”.
 
Theo các chuyên gia kinh tế, trong bối cảnh Chính phủ vẫn đang tìm các giải pháp để hỗ trợ cho doanh nghiệp vượt qua khó khăn, nỗ lực kiềm chế lạm phát, việc tăng giá điện khác nào đi ngược với chính sách. Người có thực quyền và cơ quan chuyên trách, chuyên ngành, chủ quản ‘bật đèn xanh’ cho sự tùy tiện này của ngành điện được hưởng lợi thế nào? – Nhiều đấy, dầm dề đấy, nhưng cụ thể bao nhiêu họa may chỉ có trời mới biết!
 
Bức xúc của người dân và doanh nghiệp sử dụng điện chính là cách EVN tăng giá điện vào thời điểm mà mặt bằng giá sau nhiều nỗ lực kìm hãm đang có chiều hướng bắt đầu ổn. Vậy, tăng giá điện là động cơ tiếp tục hạ giá, đẩy chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tăng nhanh hơn.  Thực chất giá điện và giá xăng dầu là hai mặt hàng nhà nước vẫn phải kiểm soát bởi nó tác động đến vô số các ngành, lĩnh vực khác. Điều này cũng đã được các nhà quản lý khẳng định bởi giá điện và xăng dầu được lâu nay vẫn được dùng như một công cụ để kiểm soát lạm phát, nên trong nhiều thời điểm, doanh nghiệp không được phép tăng dù giá thế giới có biến động. 
Đặc biệt, qua mỗi tháng, EVN lại cho biết đưa vào vận hành nhiều tổ máy thuỷ điện mới, trong đó siêu dự án thuỷ điện Sơn La - một công trình được đầu tư hàng trăm nghìn tỷ đồng từ tiền thuế của dân với khoảng 15% sản lượng điện cho cả nước - cũng dường như bị “lãng quên” khi EVN tăng giá điện…
            “Tăng giá điện lần này là để bù đắp một phần chi phí phát điện tăng lên do giá than và giá khí đều tăng, trong đó giá than từ ngày 20/4/2013 tăng từ 37 - 41% tùy từng loại than…”; rồi nào là:“phải tính đủ chi phí thì ngành điện mới có vốn đầu tư”.
Đó là cái lối lý giải tráo trở rất ù xọe, ngụy biện lấp liếm của EVN.  Nhưng các khách hàng sử dụng điện có quyền yêu cầu EVN làm rõ khi mà thời điểm từ tháng 8 trở đi là thời điểm mùa mưa bắt đầu, nước ở các hồ chứa bắt đầu tăng nhanh, sản lượng thuỷ điện vốn chiếm đến 40% cũng sẽ trở nên dồi dào hơn, tại sao lại không được tính đến. Lâu nay, ngành điện tự ý lấy tiền của dân chi lương vượt trần nhiều lần, cao nhất tới cả trăm triệu đồng/ tháng, bình quân cũng vài chục triệu đồng. Tiền đó của ai? – Cũng của dân. Nếu EVN lỗ thật (chính đáng) thì họ tăng giá điện là chấp nhận được. Tuy nhiên lỗ là do ngành điện phải nuôi một bộ máy quá cồng kềnh, lại “được quyền” sử dụng đồng tiền để tự lương quá cao, chi phí đầu tư quá lớn do thất thoát và tham nhũng.
Thế nhưng, EVN vẫn kêu lỗ và vẫn găm nợ, tiền chạy ngách nào? Điều đáng nói hơn là thời điểm cuối năm 2012, sau khi Tập đoàn này báo nợ chồng chất, thì chỉ sau 12 ngày tăng giá điện (ngày 22/12/2012) EVN  đã có khả năng trả nợ cho Tập đoàn dầu khí Quốc gia 2.200 tỷ đồng và khoảng 700 tỷ đồng nợ quá hạn. Hiện nay, EVN còn 2 khoản lỗ là lỗ do sản xuất kinh doanh điện từ năm 2010 - 2011 do hạn hán EVN phải phát điện với giá dầu, mua điện giá cao, dẫn đến lỗ 11.000 tỷ đồng. Năm 2012 xử lý được 3.000 tỷ. Nay còn lại gần 8.000 tỷ.

              Thế nên, ca dao của mấy bà nội trợ:
                             Lương thì cao ngất tầng mây
                   Tiền đâu? - Móc túi có ngay, khó gì
                              Độc quyền ngành điện "tự chi"
                   Túi dân lép kẹp cũng vì...Ê-Ven
 
Chỉ mấy tháng trước, hầu hết các đơn vị quản lý ngành điện đều khẳng định chưa có phương án điều chỉnh giá. Do đó, trong kế hoạch doanh thu và tài chính 6 tháng cuối năm mà doanh nghiệp này mới thông qua, các chi phí đầu vào, trong đó có giá điện vẫn được giữ nguyên. Với việc tăng giá điện khá bất ngờ này, kế hoạch trên đã bị đảo lộn.  
 
Trước mối lo ngại về việc EVN có thể bất ngờ tăng giá điện thêm 3, 4 lần nữa từ nay đến cuối năm, đại diện Tập đoàn EVN cam kết: "Từ nay đến cuối năm sẽ không điều chỉnh giá điện lần nào nữa. Đến cuối tháng 12 năm nay sẽ tính toán giá thành thực hiện năm 2013 và lộ trình điều chỉnh giá điện năm 2014 để trình Bộ Công thương và Chính phủ phê duyệt. Nhưng ai tin điều đó? Bởi vì, “nói dzậy mà hổng phải dzậy” đã thành thứ “chủ nghĩa Ba Xạo” tại đất nước này tự lâu rồi. Ngành điện, ngành xăng dầu, than…cho đến giá vàng, thuế muốn tùy tiện tăng giá kiểu nào, vào lúc nào là tùy ở họ. Đó là tình trạng nhà nước để cho [ngành điện] độc quyền lộng hành, nhà nước không quản lý nổi, làm ăn ‘vô chính phủ’ được bảo kê, bão lãnh, che chắn, gật đầu ngầm cứ thế được đà tiến phát quyết liệt trên đầu trên cổ người dân lao động. Điện của ai? - Theo 'lý thuyết cách mạng' rất "khách quan, biện chứng", theo các nghị quyết và đủ loại khẩu hiệu: - Điện của dân, do dân, vì dân! Nhưng nay người dân bị cạn túi dần vì liên tục è cổ đóng tiền điện tăng giá vèo vèo, tùy tiện. Ôi, hệ lụy tai hại khó lường của các Nhóm lợi ích! Trong khi đó, ai cũng thuộc lòng: “Đảng lãnh đạo trực tiếp, tuyệt đối, toàn diện”... ?!
 
Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả
 

(Bài viết của tác giả Nguyễn Quang Lập)

Nhất thế giới

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

BÁ TÂN

         Quốc gia nào chẳng muốn có được cái danh hiệu nhất thế giới. Dù chỉ là một lĩnh vực, hoặc một việc cụ thể nào đó, cứ nhất thế giới là trên cả tuyệt vời. Một miếng giữa làng bằng cả sàng xó bếp. Đằng này, cái làng ấy là cả thế giới thì còn gì bằng.
         Việt Nam đã có những cái nhất thế giới, hoặc thuộc nhóm đứng đầu thế giới. Lẽ nào không tự hào. Đang là nước nghèo nhưng vẫn cứ sướng khi có được cái danh hiệu nhất thế giới.     
          Hơn 1 lần Việt Nam có học sinh đoạt giải nhất thế giới về môn toán. Thậm chí đã có lần còn giành giải đặc biệt, trên cả giải nhất.
          Tại các cơ quan đầu não của trung ương, chẳng thấy bóng vía những người bộc lộ tài năng từ lúc còn bé, đoạt giải cao nhất trong kỳ thi những người giỏi nhất thế giới. Tại giống bị thui chột? Do nước ngoài (chủ yếu là tư bản, đế quốc ) đào tạo không đến nơi đến chốn? Trong nước chưa cần sử dụng người tài? Hoặc là vì những lý do nào khác…

         Những hạt giống đặc biệt ấy không chỉ tài năng hơn người mà còn cực kỳ nhân văn. Biết phe tư bản đang giẫy chết, họ không ngần ngại khi chấp nhận sang đó miệt mài đèn sách và ở lại cứu giúp “con bệnh” sống thêm được ngày nào hay ngày đó. Chẳng biết nhờ gặp thầy gặp thuốc hay sao, đã qua nhiều thế hệ, con bệnh giẫy chết từ xửa từ xưa đến nay vẫn chưa chết. Tại sao chưa chết?  Nếu thế giới tổ chức cuộc thi đề bài ấy, Việt Nam có thể đoạt giải.
         Việt Nam nằm trong tốp xuất khẩu gạo nhiều nhất thế giới. Danh hiệu này luôn được đưa ra trưng diện kể cả đối nội cũng như đối ngoại. Thực ra, về bản chất, gạo xuất khẩu có 2 cái nhất. Một cái từ trên xuống. Một cái từ dưới lên. Khối lượng gạo xuất khẩu nằm trong tốp đứng đầu thế giới. Giá gạo, nhất là trong thời điểm hiện nay, đứng hàng đầu từ dưới lên trong tốp các nước xuất khẩu gạo nhiều nhất thế giới. Nông dân làm ra nhiều lúa gạo mà vẫn nghèo là vì thế. Cái nhất từ dưới lên còn kéo dài, ruộng đất bị khai thác đến cạn kiệt, sức dân càng thoi thóp.
        Hà Nội nằm trong nhóm các thủ đô lớn nhất thế giới.Chỉ bằng biện pháp hành chính, sáp nhập Hà Tây vào Hà Nội, thủ đô Việt Nam có ngay cái danh hiệu mà nhiều thủ đô trên thế giới phải mất hàng trăm năm mới có. Cả thế giới có chung đơn vị đo chiều dài chiều rộng. Dùng cái thước ấy mà đo, đúng là Hà Nội vừa dài vừa rộng. Nếu may đồng phục cho thủ đô, lượng vải dùng cho Hà Nội đâu có thua kém nhiều thủ đô trên thế giới. Đào đất để cân, Hà Nội dư thừa khối lượng của một thủ đô có thứ hạng trên thế giới.

THƠ KHỐN THƠ KHỔ

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Yêu thơ và làm thơ là quyền của tất cả mọi người, chả ai có đặc quyền trong việc này cả. Nhưng cái nguy của việc yêu thơ và làm thơ là nó rất dễ khiến người ta ngộ nhận, thậm chí ngộ nhận... sâu sắc. Các cụ xưa cũng cảnh báo: Văn mình vợ người. Ngày nay nhiều bác yêu thơ quá vừa dễ bị ngộ nhận vừa dễ bị người khác lợi dụng.

Chả yêu thơ mà cái câu lạc bộ thơ Việt Nam của bác Bành Thông có đến mấy vạn hội viên, dằng dặc từ nam chí bắc, từ đông sang tây, từ tỉnh xuống huyện. Bác hô một tiếng cả vạn người ứng, ai cũng sẵn sàng bỏ tiền ra để in thơ mình trên cái tạp chí một trang in mấy tác giả, có ảnh hẳn hoi. Sướng. Lâu lâu lại tổ chức sinh hoạt. Là lượt thướt tha, sênh phách rộn ràng. Oách.

Và giờ lại xuất hiện một cái câu lạc bộ sáng tác văn học nghệ thuật Việt Nam do nhà thơ nhà báo Đăng Hạ làm chủ soái, hihi, oách không thể tả.

Mình cop cái này từ nhà Phong Điệp về bà con đọc vui chủ nhật nhé:


Nhân danh thơ để lũng đoạn …thơ?

Văn nghệ Trẻ : Nếu là những bài thơ rời lúc trà dư tửu hậu, bằng cảm xúc có thể bị “nhập tâm” những câu thơ hay mà bản thân người sáng tác mơ hồ cho là tâm trạng của mình, người nghe còn có thể thông cảm được. Nhưng khi trở thành một ấn phẩm, có giá trị lưu hành trên diễn đàn văn học, đòi hỏi tính nghiêm túc hơn. Đó cũng là lòng tự trọng của người sáng tác và biết tôn trọng người yêu thơ

Một tập thơ bị phản ứng

Đó là tập thơ “La Gi biển nhớ” của Hải Đăng. Nhà thơ Phan Chính, - 70 tuổi- Chi hội trưởng Chi hội VHNT thị xã La Gi, trực thuộc Hội VHNT  tỉnh Bình Thuận đã rất bức xúc trước một tập thơ mà theo ông là: “nhập nhằng từ ý thơ, câu chữ của người khác để coi đó là sự sáng tạo, xuất thần, thực sự “cày ải” của mình”. Theo nhà thơ Phan Chính, đây là một việc khó chấp nhận đối với người sáng tác!

Nhà thơ Phan Chính đã nhặt ra  một số câu thơ “nhập nhằng” của tác giả Hải Đăng trong tập “La Gi biển nhớ” như sau:
Con đã về nơi Bác ở xưa/ Vẫn xoài cam bưởi trái đong đưa/ Vẫn hồ nước mát reo tăm cá/ Vẫn nắng ban mai rợp bóng dừa…” (bài Viếng Lăng Bác- trang 61). Trong khi đó thơ Tố Hữu ai cũng thuộc lòng: “Anh dắt em vào cõi Bác xưa/ Đường xoài hoa trắng nắng đu đưa/ Có hồ nước lặng sôi tăm cá/ Có bưởi cam thơm, mát bóng dừa…” (bài Theo chân Bác). Trong bài Khói chiều vắng mẹ, Hải Đăng viết : “…Con đi kháng chiến gian lao/ …Mưa bao nhiêu hạt, đếm ngày con đi/ …Qua làn khói mỏng, thương thầm nhớ con/ …Giặc tan con lại về bên mẹ hiền

Trang mạng cá nhân dẫn tin thế nào thì không vi phạm?

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Trang mạng cá nhân dẫn tin thế nào thì không vi phạm?
Cá nhân chỉ được trích dẫn một câu hay một phần và phải chỉ dẫn đường link đến trang gốc...
Ngoài trang thông tin điện tử tổng hợp, Nghị định 72 quy định tất cả các
loại trang thông tin điện tử còn lại không được cung cấp thông tin tổng hợp.
M.CHUNG
Trước những thông tin trái chiều liên quan đến nội dung “trang thông tin cá nhân không được cung cấp thông tin tổng hợp” được quy định trong Nghị định 72/2013/NĐ-CP về quản lý và cung cấp sử dụng dịch vụ Internet, chiều 1/8/2013, ông Hoàng Vĩnh Bảo, Cục trưởng Cục Phát thanh truyền hình và Thông tin điện tử (Bộ Thông tin và Truyền thông) đã trả lời báo chí cụ thể về vấn đề này.

Ông Bảo cho biết, liên quan đến nội dung trang thông tin điện tử tổng hợp, Nghị định 72 phân ra 5 loại trang thông tin điện tử, gồm: báo điện tử dưới hình thức trang thông tin điện tử; trang thông tin điện tử tổng hợp; trang thông tin điện tử cá nhân; trang thông tin điện tử nội bộ; trang thông tin điện tử ứng dụng chuyên ngành.

Ngoài trang thông tin điện tử tổng hợp, Nghị định 72 quy định tất cả các loại trang thông tin điện tử còn lại không được cung cấp thông tin tổng hợp. Điều này để phân biệt với trang thông tin tổng hợp và việc phân như vậy để tương ứng với các chế tài quản lý cho phù hợp.

Theo ông Bảo, trang cá nhân không được cung cấp thông tin tổng hợp, bởi như thế thì sẽ thành trang thông tin điện tử tổng hợp. Nếu cá nhân muốn làm trang thông tin điện tử tổng hợp thì không ai cấm, nhưng phải thỏa mãn các điều kiện theo quy định.

Đơn cử, như chỉ có tổ chức với doanh nghiệp mới được thành lập trang thông tin điện tử tổng hợp, thứ hai phải có điều kiện về nhân lực, tài chính để đảm bảo nội dung, có các điều kiện kỹ thuật, phải có hai giấy phép gồm giấy phép thiết lập mạng và giấy phép cung cấp nội dung.

Ngoài ra, trang thông tin điện tử tổng hợp chỉ được cung cấp thông tin trên cơ sở trích dẫn nguyên văn, chính xác nguồn tin và ghi rõ tên tác giả.

Với những trang thông tin cá nhân như blog, Facebook… ông Bảo cho biết, cá nhân chỉ được trích dẫn một câu hay một phần và phải chỉ dẫn đường link đến trang gốc. Còn nếu trang thông tin điện tử cá nhân mà trích dẫn, lấy thông tin của các cơ quan báo chí nguyên văn thì dù có dẫn nguồn cũng không được, vì như thế sẽ thành trang tin tổng hợp. Chỉ có trang thông tin điện tử tổng hợp được làm việc đó.

“Quy định này cũng là để đảm bảo quyền tác giá, quyền sở hữu trí tuệ và cho chính các cơ quan, tổ chức, trong đó có báo chí”, ông Bảo nói.

Lãnh đạo Cục Phát thanh truyền hình và Thông tin điện tử cũng cho rằng, trang thông tin điện tử cá nhân khi trích một mẩu bài báo, một vấn đề nào đó và dẫn link và hoàn toàn có quyền bình luận nhưng phải chịu trách nhiệm về bình luận ấy.

Thế giới choáng váng trước "đỉnh cao trí tuệ" của quan chức VN

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

GS Trần Hữu Dũng: Thế giới choáng váng trước "đỉnh cao trí tuệ" của quan chức Việt Nam và Ông Phạm Vũ Luận thở phào: Quy định "tặng điểm cho các bà mẹ anh hùng" không còn nằm ở đáy trí tuệ các quan nữa. (Té ra trí tuệ các quan không có điểm cực tiểu!)
AFP Telegraph 1-8-13: Vietnam is to ban bloggers and social media users from sharing news stories, in a further crackdown on online freedom.

Photo: AP
By AFP, 11:41AM BST 01 Aug 2013
Facebook, Twitter and other social media sites have become hugely popular over the last few years in the heavily-censored country.
But a decree issued by the government said blogs should only be used "to provide and exchange personal information."
The document, signed by Prime Minister Nguyen Tan Dung and made public late on Wednesday, stipulates that internet users should not use social networks to share or exchange information on current events.
Social media users will not be allowed "to quote general information... information from newspapers, press agencies or other state-owned websites", Hoang Vinh Bao, head of the Department of Radio, TV and Electronic Information, said, according to a report on the state-run VNExpress news site.


It is not clear how the law will be implemented or the penalties faced, but internet commentators said it could in theory make it illegal to share links to stories or even discuss articles published online in Vietnam's state-run press.
The decree, which comes into force in September, also bans foreign internet service providers from "providing information that is against Vietnam, undermining national security, social order and national unity... or information distorting, slandering and defaming the prestige of organisations, honour and dignity of individuals".

Le Nam Thang, the deputy information and communications minister, said the new rules aim to help internet users "find correct and clean information on the internet."

The country bans private media and all newspapers and television channels are state-run.

Many citizens prefer to use social media and blogs to get their information rather than the staid official press.
(....) Xin lỗi phải cắt bỏ đoạn này.

Edited by Chris Irvine

http://www.telegraph.co.uk/news/worldnews/asia/vietnam/10215935/Vietnam-to-ban-sharing-of-news-stories-on-social-media.html

(Bài viết của tác giả Lai Tran Mai)

CŨNG CƯNG CŨNG CỨNG CŨNG CỪNG...

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tớ thề, không cười không ăn tiền. Hôm nay cận cuối tuần, bà con cười một bữa cho đã, còn tớ, nhiều việc vô cùng. Hôm nào xong vụ này tớ kể. Sáng nay BTC nhắc: anh phải cố gắng làm việc 12 tiếng/ ngày thì mới xong việc, huhu, người chứ gỗ đá à?...



1. Phải nhớ đóng cái... tủ thuốc lại đã! 

 

Một anh chàng hôm nào cũng đến ăn tối và xem TV cùng với bố mẹ người yêu. Một lần ăn tối xong, cô gái kêu hơi mệt, xin phép lên phòng nằm nghỉ 1 chút. 5 phút sau, anh chàng xin phép lên chào tạm biệt cô gái. Thời gian trôi đi, và cuối cùng mãi nửa giờ sau, anh ta mới từ trên gác xuống. Ông bố cô gái quay về phía anh ta nói:
- Chào tạm biệt gì mà lâu thế?
- Thưa bác, vì em hơi khó thở nên cháu phải cho em uống thuốc.
- Tôi hiểu, ông bố nói và nhìn vào anh chàng - nhưng trước khi rời khỏi phòng nó, anh cũng phải đóng cái tủ thuốc của anh vào chứ....

2. Hú hồn!

 

Tôi và bạn gái xinh đẹp của tôi đã hẹn hò được hơn 1 năm và chúng tôi đã quyết định đi đến hôn nhân trong thời gian tới. Mọi thứ đều tươi đẹp đối với tôi trong thời gian này chỉ có một điều duy nhất làm tôi phân tâm đó là... cô em gái xinh đẹp của bạn gái tôi.
Cô em vợ tương lai của tôi năm nay 22 tuổi, hay mặc những chiếc áo bó sát người và thường thì là không mặc áo trong. Cô ấy luôn cúi thấp người mỗi khi đứng cạnh tôi và dường như luôn để cho tôi 1 góc nhìn không thể "chuẩn" hơn. Tôi không thể không để tâm tới chuyện này bởi vì cô em vợ tương lai của tôi không bao giờ làm điều tương tự với những người khác.
Vào một ngày đẹp trời, cô em vợ tương lai bé bỏng và xinh đẹp của tôi gọi điện thoại cho tôi và mời tôi đến nhà để kiểm tra lại thiệp mời cho đám cưới. Khi tôi đến chỉ có mình cô ở nhà, cô đến bên tôi và thì thầm với tôi rằng cô rất yêu tôi và không thể cưỡng lại được tình cảm của mình. Cô nói rằng cô muốn có tôi dù chỉ một lần trong đời trước khi tôi làm đám cưới với chị của cô ta.
Lúc đó tôi không thể thốt ra một lời nào và cảm thấy rất lúng túng thì cô ta nói: "Bây giờ em sẽ lên phòng của em trên gác, nếu anh muốn thì hãy lên đó với em".
Tôi đứng im như pho tượng và nhìn cô ấy đi lên gác. Tôi đứng đó như vậy một lúc rồi quyết định quay lại thẳng tiến ra cửa trước. Tôi mở cửa và đi thẳng đến chiếc ô tô của mình. Thì lạ chưa kìa, trước mắt của tôi là cả gia đình nhà vợ chưa cưới của tôi đang đứng đó và vỗ tay.
Với đôi mắt rơm rớm nước và giọng nói xúc động, ông bố vợ tương lai của tôi nói:
- Gia đình ta rất vui sướng khi con đã vượt qua được thử thách đầu tiên của gia đình. Ta sẽ không thể tìm đâu ra được thằng rể nào xứng đáng hơn cho con gái của ta!
Chàng rể (lẩm bẩm): “May mình để quên bao cao su ở ngoài xe, chứ không thì… "Những đồi hoa sim, ôi những đồi hoa sim"…

3. Đối đáp

 

Người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, gặp một cô gái  trẻ, bèn trêu:
"Cô kia, cô kỉa, cô kìa!
Mặt mũi xinh xắn, cái kia thế nào?"
Cô gái không phải tay vừa, đáp:
"Cũng xinh, cũng xỉnh, cũng xình!
Cũng như chúng mình có tóc, có lông"
Rồi hỏi lại ông ta:
"Anh kia, anh kỉa, anh kìa!
Dáng dấp chững chạc, cái kia thế nào?"

Ông trả lời:
"Cũng cưng, cũng cứng, cũng cừng!
Cũng nhảy tưng bừng khi thấy cái kia".....

4. Tả động vật

 

Cô giáo yêu cầu học sinh lớp một làm văn tả động vật. Đề bài tuần thứ nhất là tả một con mèo.
Một học sinh viết gọn lỏn: "Nhà em có một con mèo". Khi trả bài, cô  giáo hỏi: “Sao em không tả rõ hơn?”
Học sinh đáp: “Dạ, nhà em có nhưng em chưa được thấy. Vì mẹ em nói ba em có mèo, ba em ra sức giấu còn mẹ em ra sức tìm. Khi nào mẹ em tìm thấy, em sẽ tả kỹ ạ!
Tuần thứ hai, đề bài yêu cầu tả con chó. Học sinh nọ lại viết cộc lốc: "Nhà em có một con chó". 
Cô giáo bảo: “Em nên tả kỹ hơn!”
Học sinh: “ Dạ, con chó còn ở ngoài đường, vì một hôm mẹ em nói với ba em: "Hôm qua đi với con chó nào cả ngày?". Khi  nào nó về nhà em, em sẽ tả kỹ hơn ạ.
Tuần thứ ba, cô ra đề tả con khỉ.
Vẫn em học sinh bữa trước viết, lần này thì dài hơn: "Nhà em có nuôi một con khỉ... Vì có một hôm, có một cô rất trẻ đến ngõ nhà em, ba em chạy ra và nói với cô ấy: “Con khỉ..... đang ngồi trong nhà đấy!”.

5. Cảm ơn

Một phụ nữ gọi điện đến chương trình Quà tặng âm nhạc trực tiếp trên Đài phát thanh: “Thưa Quý Đài, hôm qua tôi nhặt được một chiếc ví, trong đó có 50 triệu đồng tiền mặt”.
Phát thanh viên nhỏ nhẹ: “Thay mặt Chương trình Quà tặng âm nhạc, xin cảm ơn một thính giả của Chương trình có số điện thoại là xxxxx 09852. Thế bây giờ chúng tôi có thể giúp gì cho chị đây?”.
- À, để tôi nói tiếp nhé… Ngoài ra, trong ví còn có một tấm danh thiếp mang tên người bị rơi. Tôi muốn tặng cho người có tên và địa chỉ trên một bài hát nào đó thật hay kèm theo lời cảm ơn chân thành.
Ặc! Ặc!

6. I am…

Trong cuộc thi bắn cung quốc tế, một vận động viên đặt một trái cam lên đầu một cô người mẫu, đi xa 50 m và giương cung bắn, khán giả vỗ tay rần rần, vận động viên đó hãnh diện nói "I am Sinbad"
Vận động viên thứ hai đặt một quả chanh lên đầu cô người mẫu, đi xa 100m và giương cung 45 độ bắn, khán giả vỗ tay to hơn. Anh ta hãnh diện nói "I am Robinson".
Đến vận động viên Việt Nam, anh ta chỉ đặt một quả nho trê đầu cô người mẫu và đi xa 120 m, giương cung 120 độ và bắn. Xong anh ta nói "I am... sorry".

7. Làm như cách đây 2 ngày!

Một chàng cao bồi có vẻ bề ngoài rất du đãng, sau khi nhậu xỉn ở quán bar bước ra thì nhận thấy chiếc xe hơi của mình đã biến đâu mất, liền quay trở lại quán, móc súng ra khỏi bao và quát lớn:
-        Thằng nào lấy xe của tao?
Ai cũng sợ và quả quán lặng im thin thít. Anh ta nói tiếp:
- Tao uống tiếp xong chai này mà không thấy xe của tao ở bên ngoài, đúng vào chỗ cũ thì tao sẽ lại làm như ở bên Quận Cam cách đây 2 ngày.
Sau khi uống xong chai vodca. Anh ta bước ra ngoài và thấy lại chiếc xe của mình đã được đặt đúng vào chỗ cũ.
Anh bồi bàn của quán bar được chứng kiến cảnh đó từ đầu, không nén được sự tò mò bèn lấy hết sức can đảm tiến lại gần chàng trai cao bồi và hỏi nhỏ:
- Vậy đại ca đã làm gì cách đây 2 ngày bên Quận Cam?
- Thì tao bị mất xe, sau một hồi ngồi chờ không thấy thì tao đành phải gọi xe ôm để về nhà chứ biết làm sao?.

 Nhanh lên tôi chờ:

Trên tàu hỏa, một người mẹ trẻ cho con bú nhưng đứa bé cứ nằng nặc khóc, không chịu ăn sữa. Bực mình, bà mẹ liền mắng:
- Bú đi nào, không mẹ cho chú kia bú bây giờ.
Bà mẹ mắng 3 lần liền như vậy, mà đứa trẻ vẫn không chịu bú. Đến lúc này, cậu thanh niên trẻ ngồi đối diện mới rụt rè lên tiếng:
- Chị nói cháu quyết định nhanh lên, tôi chờ. Tàu đã chạy quá 5 ga rồi đấy.

(Ngô Hoài AnhSt)

(Bài viết của tác giả Văn Công Hùng)