Blogs theo chủ đề: Con gái Hà Nội… xịn | Hiệu Minh Blog

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

BLOG TIẾNG VIỆT THEO CHỦ ĐỀ "Con gái Hà Nội… xịn | Hiệu Minh Blog"
(Thứ Tư, ngày 20 tháng 3 năm 2013, 10h18'48" sáng)

Con gái Hà Nội…xịn | Hiệu Minh Blog
8 Mar 2013 by Hiệu Minh
Con gái Hà Nội thanh lịch từ cách ăn uống. Cho dù đói đến mấy cũng ăn từ tốn, chậm rãi từng miếng nhỏ, khi nhai không phát ra tiếng kêu chóp chép. Cho dù khát đến mấy cũng uống từng ngụm nhỏ chứ không ngửa cổ tu ừng ực… Con gái...

Văn hóa ẩm thực Hà Nội: Không thể “vơ đũa cả nắm” | Tin tức online...
27 Feb 2013 by admin
Đó là một bài viết về phở Hà Nội mà tác giả của nó dành phần lớn dung lượng cho việc xem xét nguồn gốc của phở Hà Nội, một chút ngợi khen “món ăn thanh lịch và cổ điển” và dẫn câu nói của một thực khách Hà Nội về sự cục cằn của...

Giới thiệu về các giá trị của khu phố cổ Hà Nội (Phần 1) | Giúp Con...
25 Feb 2013 by Nhungoc
Những món ăn đặc sản như chả cá Lã Vọng, Xôi lúa Tương Mai, cốm Vòng, bánh cuốn Thanh Trì, rượu Mơ…Những quán ăn với cách bài trí thanh lịch, những tiếng rao đêm đầy ấn tượng của Hà Nội xưa, những thói quen trong cách ăn...

GS Chu Hảo: Một nửa văn minh là...không văn hóa! | Tin nóng | Tiên...
30 Dec 2012 by ngongio
Văn hóa đích thực của Hà Nội chủ yếu phải là những nét thanh lịch, tử tế trong các quan hệ giữa người với người và với thiên nhiên,, chứ không phải các hoạt động “cờ đèn kèn trống” ầm ĩ mỗi khi lễ tết. PV:- Hiện nay, tại Hà Nội, có một sự...
Mai Thanh Hải: CHÚNG TA ĐANG PHẢI NHỊN NHỤC VỀ MIẾNG ĂN
24 Feb 2013 by Mai Thanh Hải
Năm 2009, nhân kỷ niệm 10 năm đạt danh hiệu này, Thị trưởng Thảo “Xin gửi tới bạn bè quốc tế thông điệp về một Thủ đô ngàn năm văn hiến, Thành phố vì Hòa bình, về con người Thăng Long-Hà Nội thanh lịch và tài hoa”. Vâng, người Hà...

Người Hà Nội gốc - nay còn đâu? « Vũ Thanh Hoa
2 Jan 2013 by Vũ Thanh Hoa
Điều đó gây ra một bất mãn sâu xa. Đến mức, những người bạn văn nghệ sĩ vừa nổi tiếng vừa thanh lịch của tôi luôn đùa rằng, phải chửi tục mới đã. Từ đó người Hà Nội biến chất dần. Những người bạn của tôi còn cực đoan đến mức đưa ra...

Bao giờ người Hà Nội lại thanh lịch?
2 Jan 2013 by admin
Điều quan trọng nhất hiện nay là người Hà Nội cần hình thành ý thức và phong cách sống của người thị dân đích thực, trước hết là tự giác tuân thủ pháp luật và những quy ước chung của.
Tôi “giận” Hà nội
20 Feb 2013 by hanhfm
Tối qua đi ăn cùng bạn bè tại quán ăn Ngon – Phan Đình Phùng, ngồi đối diện với bức tường treo 2 tấm hình Hà nội xưa. Sáng nay đọc bài “Phở Hà Nội – món thanh lịch, người bán… thô lỗ!“… Mình bỗng lại dạt dào cảm xúc với bạn Hà Nội.

Trai Tây nhận diện gái Hà Nội… xịn - Tin Tuc Sao Hot, Giai Tri...
21 Feb 2013 by Minh Trí
Con gái Hà Nội thanh lịch từ cách ăn uống. Cho dù đói đến mấy cũng ăn từ tốn, chậm rãi từng miếng nhỏ, khi nhai không phát ra tiếng kêu chóp chép. Cho dù khát đến mấy cũng uống từng ngụm nhỏ chứ không ngửa cổ tu ừng ực… Con gái...

Hoàng Bích Nga ** Nét Xuân Hà Nội | Văn Học Nguồn Cội
9 Feb 2013 by nguoncoi
Những nét thanh lịch trong nếp sống của người Hà Nội có bị phôi pha bởi một số người không có ý thức gìn giữ. Nhưng, đa số người Hà Nội xưa, nét thanh lịch đã ngấm vào máu, chẳng thể mất đi. Và nữa, có người không có gốc gác lâu đời...

Nét thanh lịch trong “phố khổ” Hà Nội - Blog.Kênh12.Com
28 Jan 2013 by Teen Viet
Nét thanh lịch trong “phố khổ” Hà Nội. Giữa không gian ồn ào, chật chội, gò bó trong phố cổ, ta vẫn tìm thấy những không gian và con người lịch lãm, lãng mạn và biết gìn giữ cái hồn Hà Nội xưa. Sống như người Tràng An. Khi chúng tôi đến...

HƠN CẢ YÊU THƯƠNG: HÀ NỘI TRONG MẮT AI...
17 Jan 2013 by BÀ LÃO vui tính của bọn nhóc
Nhưng cái hay của Hà nội là biết chắt chiu lấy cái tinh hoa, sàng lọc lấy cái thanh lịch, loại bỏ cái tạp tục để trở thành cái Thanh lịch của người Tràng an. Chứ thực ra có mấy nhà nguyên bản gốc Thăng long xưa đâu ? Đất lành chim đậu mà.

Wap Cui Bap Lãnh đạo HN xấu hổ vì người dân xả rác ra đường
15 Jan 2013 by Wap Cùi Bắp
PV: – Hà Nội đang xây dựng Đề án Quy tắc ứng xử trong cơ quan, doanh nghiệp, cộng đồng dân cư và nơi công cộng, nhằm thay đổi hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh. Thưa ông, bộ quy tắc này được dựa trên cơ sở nào?

Tấp nập đi ăn món bún đậu mắm tôm ở Đậu homemade | Điểm Ăn...
12 Jan 2013 by noreply@blogger.com (D.A.U Ngon)
Với lối kiến trúc hiện đại không cầu kỳ, không cần sang trọng, lịch lãm như kiểu nhà hàng cũng như không luôm thuộm kiểu hè phố nhưng Đậu homemade vẫn toát lên vẻ thanh lịch, mang đậm màu sắc, hơi thở Hà Nội qua tông màu chủ đạo...

Thưởng thức vị Phở Hà Nội trong du lịch Tây Bắc , Top Ten Travel
10 Jan 2013 by binh
... đặc biệt nổi trội hơn Hà Nội, cùng một vòng du lịch Tây Bắc để thưởng thức một vài món ăn đặc sắc của đất Tràng An, nghe sự thân thương trong từng món ăn mà con người thanh lịch nơi đây gởi gắm cho người lữ khách du lịch Tây Bắc.

Hà Nội rất kinh hãi trong mắt các quan chức văn hóa - NHÀ CỰU SV...
3 Jan 2013 by Bùi Văn Hải
Lối ứng xử nhã nhặn, thanh lịch của người Hà Nội đang mất dần, thay vào đó là lối nói xô bồ, tục tĩu, huỵch toẹt, thiếu văn hóa, kiểu ăn nói “lệch chuẩn”, nhất là ở giới trẻ. Nhiều fan cuồng ồn ào, la hét, quỳ mọp dưới chân thần tượng nhưng...

Blogs theo chủ đề: Đọc Sách Góc Suy Ngẫm Lần Đầu Tiên – Tháng 03/2013

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

BLOG TIẾNG VIỆT THEO CHỦ ĐỀ "Đọc Sách Góc Suy Ngẫm Lần Đầu Tiên – Tháng 03/2013"
(Thứ Ba, ngày 19 tháng 3 năm 2013, 3h38'19" chiều)

Offline Sách Góc Suy Ngẫm Lần Đầu Tiên – Tháng 03/2013
23 hours ago by Phong Linh
Một trong những dự định từ rất lâu của mình là tổ chức một buổi Offline sách dành cho độc giả Góc Suy Ngẫm. Vì đa phần các bạn ở đây đều yêu thơ văn nên chắc là cũng yêu thích đọc sách icon biggrin Offline Sách Góc Suy Ngẫm Lần Đầu...

lời tâm sự của một quyển sách cũ - nhánh lan rừng's blog
1 day ago by Hiền Mai Vũ Thị
Đầu tiên là một ông bố mua tôi về vì là người ham đọc sách. Khi ông qua đời, các con ông làm kinh doanh bận rộn nên không ngó ngàng gì đến tôi. Tôi bị vứt bỏ lăn lóc, trẻ con trong nhà khi nghịch ngợm đã ném tôi không hề thương tiếc.

Đông A: Sách của Hứa Thuần Phỏng
1 day ago by Đông A
À hồi đó em mê 3 quyển này kinh. Em nhớ là mình cố giải gần như toàn bộ các bài trong đó (nhưng không phải bài nào cũng giải được) hihi... bác ĐA làm em nhớ mấy năm lớp 6-7 ghê! ReplyDelete · thích đọc sách 3/08/2013 1:04 PM...

Cùng đọc sách » Những căn nhà hạnh phúc
1 day ago by nvnamanh
“Chính ước nguyện xóa đi hình ảnh những căn nhà tồi tàn đã thôi thúc chúng tôi vượt qua muôn vàn khó khăn, trở ngại trên đường đời. Và, với sự phù trợ của Thượng Đế, chúng tôi chắc chắn sẽ đạt được mục tiêu nhà ở cho mười triệu người...

Thực trạng sách tham khảo cho học sinh-giao duc |Giao duc - du hoc
2 days ago
giao duc - “Tôi là người ngày nào cũng đọc sách, viết sách. Với tôi, tính trách nhiệm của tác giả với bạn đọc là điều quan trọng nhất. Bây giờ nhiều tác giả.

Web theo chủ đề: Mượn tiền bạn gái, nhục hay không?

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

BÀI MỚI VÀ ĐƯỢC DÙNG NHIỀU TRÊN CÁC BLOG TIẾNG VIỆT
(Thứ Hai, ngày 24 tháng 6 năm 2013, 9h13'39" sáng)

Mượn tiền bạn gái, nhục hay không?
hot24h.com... (xem chi tiết)
by hot24h6 mins ago – Và bạn bè Hưng đều nằm trong danh sách vay mượn của anh. Hưng cũng quen nhiều em, đa phần anh chàng đều chọn những em xinh xinh mà nhà có của một chút để lâu lâu túng bẫng thì có thể “mượn em ít lâu”. Và cô người yêu sau cùng...

Chia sẻ kinh nghiệm về iPad 3G và các vấn đề về Sim, Gói dữ liệu...
ngomailasuco.blogspot.com... (xem chi tiết)
by ngomailasuco1 hour ago – Sau khi đã có chiếc iPad 3G trên tay thì chưa phải tất cả xem như đã hoàn hảo. Bạn có khá nhiều thứ cần phải suy nghĩ và làm mới có thể sử dụng được thiết bị này với mạng Internet 3G tại Việt Nam. Bài viết sau đây xin chia sẻ một số kinh...

THẾ NÀO LÀ PHẢN BỘI ? (Lê Nguyên Hồng) | Ngoclinhvugia's Blog
ngoclinhvugia.wordpress.com... (xem chi tiết)
by ngoclinhvugia2 hours ago – Nó phải được xây dựng bằng mối quan hệ tương hỗ qua lại giữa hai bên và các bên. Nếu vậy thì cần phải chia sự trung thành ra hai trạng thái khác nhau: Trung thành có điều kiện và trung thành mù quáng. Phàm làm người ở đời thì ai cũng...

Ngân hàng thừa nhận chưa có ai vay được tiền mua nhà
www.nghethuat.edu.vn... (xem chi tiết)
by admin6 hours ago – Theo nhân viên Q, để có thể được hỗ trợ cho vay mua NOXH tại BIDV thì đầu tiên phải có hợp đồng ký kết với chủ đầu tư mua nhà trước ngày 7/1/2013. Đây là quy định bắt buộc, và chỉ sau khi có hợp đồng này thì ngân hàng mới xét duyệt...

Nhà có hai con | Tin tức online . info
www.tintuconline.info... (xem chi tiết)
by admin9 hours ago – Và hơn ai hết các doanh nghiệp làm bóng đá vẫn thường to tiếng với chủ quan rằng mình là người kiếm tiền lại bị một cú đứng hình cho đến khi Bộ ra tay hòa giải. Có Bộ rồi anh con cả trật tự ngay và không còn đòi “nhà có giỗ thì con cháu...

Lên thực đơn ngày hè cùng rau muống xào | Ẩm thực | Món ngon...
amthucquan.net... (xem chi tiết)
by phat_it1 day ago – Vớt rau ra rổ thưa, tãi đều, để ráo nước và nguội tự nhiên. Với loại rau muống hạt thân mềm thì bạn có thể không cần luộc trước nhưng nên cắt thân rau làm 3 – 4 khúc đều nhau. - Bạn phi tỏi thơm trong dầu nóng rồi cho phần gốc rau vào đảo...

Thu Trang's Site: Chiều thứ 7
missucafe2006.blogspot.com... (xem chi tiết)
by Trang Tran1 day ago – Lần này thì hết cười nổi : "... trước hết T.Dương phải biết là con người ta vốn dĩ luôn lý thuyết trước rồi mới thực hành... Còn chuyện họ nói và có làm được hết những điều nói đó hay không thì lại là chuyện khác. Không phải vì Trang là người...

Văn Học: Tôi là ai - và nếu vậy thì là bao nhiêu?
vanhoc-ca-029.blogspot.com... (xem chi tiết)
by Văn Học 0292 days ago – Chiến thắng phỏng có ý nghĩa gì, nếu người mua ta chưa được chiến bại? Bằng cách sách truyện đã và đang tẻ làm sao, khi người đọc biết ngay chắc chắn nó sẽ có đoạn kết bằng mục đích chính muốn? Chính vì thế thì, như đại văn hào Nga...

hiển thị blog với định dạng sale page sử dụng profits theme
nguyenhuutrong.com... (xem chi tiết)
by trongnguyen2 days ago – Nếu đã có ý tưởng và nội dung quảng bá sẵn sàng thì bạn hoàn toàn có thể tạo mới một Sale Page để quảng bá sản phẩm với bộ công cụ text và đồ họa được tích hợp sẵn trong khung Visual Editor của Profits Theme: 5-profits-theme-tao-moi-...

Những buổi chiều có mưa... | Nguyễn Cẩm Thạch's writing
nguyencamthach.blogspot.com... (xem chi tiết)
by Cẩm Thạch Nguyễn2 days ago – Tôi loanh quanh trên những con phố nhỏ quen thuộc, phố thẳng tắp và hối hả, phố rộng lượng thổi nhẹ vài làn gió mơn trớn làm con tim tôi vui lạ kì. Những đám mây trắng làm tôi lại liên tưởng... Đã cố dặn lòng là không được suy nghĩ nhưng lí trí cứ thích trêu ngươi, những suy nghĩ trong tôi đơn giản là chẳng có ai hiểu cả, vì nếu có ai hiểu thì họ đã nhìn tôi với một ánh mắt thương hại hoặc chí ít là một nụ cười nhạt như một cái tát vào mặt tôi rồi. Tôi khẽ ngước nhìn chiếc lá rung rinh...

Samsung từ chối lời mời tham gia sản xuất điện thoại của Facebook...
itnews.vn... (xem chi tiết)
by admin2 days ago – Với Facebook Home, thực tế thì dù bạn dùng điện thoại Android bất kì cũng đều có thể cài phần mềm này một cách đơn giản và nếu mà không thích nữa thì chỉ việc gỡ ra mà thôi. Về cơ bản thì Facebook không có được vị thế như của Google...

Nói Thì Dễ Làm mới khó - Diễn đàn khởi sự kinh doanh
khoisukinhdoanh.net... (xem chi tiết)
by Thangl11023 days ago – Vì thế mục đích của cái topic này là >>> Có bạn nào muốn tự đi tìm hiểu thực tế , bất kỳ nơi đâu thì mình lập nhóm để đi , với phương châm KHÔNG CÓ KẾT QUẢ CŨNG CÓ HẬU QUẢ... đùa thôi ..không có kết quả cũng là thành công vì mình sẽ... Mình có ý kiến thế này: + Mỗi tỉnh thành sẽ có 1 câu lạc bộ hay một nhóm riêng. + Họp bàn xem các ý tưởng của thành viên trong nhóm cái nào hay nhất và khả thi nhất thì cùng nhau lên kế hoạch và thực hiện. + Nếu thành viên quá đông thì...

Canhsat4sao: LOA PHƯỜNG - NGƯỜI YÊU,KẺ GHÉT
blogcanhsat4sao.blogspot.com... (xem chi tiết)
by Canhsat4sao3 days ago – Khổ cái lúc nào cũng phát một điệp khúc Điệp và Lan hết ngày này qua tháng khác.Đêm đi tuần tra gần sáng mới về chưa kịp ngủ thì cái loa lại tra tấn.Công việc CA có lúc không phải giờ hành chính,có lúc đang xét hỏi thì lại bị cái loa tra tấn...

Thuốc chữa rụng tóc có gây nguy hại?
rungtoc.com.vn... (xem chi tiết)
Rating: 10/10 - 1 vote3 days ago – Hiện nay, trên thị trường có nhiều loại thuốc điều trị bệnh rụng tóc, xuất xứ từ Hàn Quốc, Thái Lan, Mỹ, Nhật… Hầu hết các sản phẩm đều được người bán hàng khẳng định rất hiệu quả khi sử dụng và không có tác dụng phụ. Tuy nhiên, trên thực tế thì không phải như vậy. Đã không ít trường hợp dùng thuốc mọc tóc thì không thấy mọc tóc, mà lại mọc rất nhiều lông. Có nhiều trường hợp còn bị bong da, mẩn ngứa, lở loét. Anh Phạm Minh Tuấn (Thanh Xuân, Hà Nội) cho biết: “Tôi bị...

Chồng tôi làm em vợ có thai… - Tin nhanh
tinchonloc.net... (xem chi tiết)
by Crawler Bot3 days ago – Từ ngày có Thu phụ, chị yên tâm và đỡ lo lắng hơn mỗi khi phải lên Hà Nội lấy hàng mấy ngày liền. Chồng chị cũng vui vẻ, không phản ứng gì với chuyện em vợ lên ở chung nhà. Có đợt anh về nhà thì chị đang đi lấy hàng nhưng anh chẳng...

Chính thức: VFF ký hợp đồng với Khu liên hợp TTQG Mỹ Đình | Thể...
thethaovanhoa.vn... (xem chi tiết)
Rating: 7/10 - 271 votes3 days ago – "Hai bên đã nhân nhượng và chia sẻ lẫn nhau và phải ký hợp đồng thôi vì bây giờ đã quá muộn rồi. Với những trận cầu nóng như thế này thì có những vấn đề phát sinh trong quá trình đàm phán hợp đồng thuê sân cũng là bình thường thôi.

Tác dụng phụ của quế | Tạp chí Xinh
xinh.izz.vn... (xem chi tiết)
3 days ago – Một lượng nhỏ tinh dầu quế pha loãng có thể được sử dụng để tắm hoặc thư giãn. Hỗn hợp này có thể chống nhiễm trùng tốt nhưng nếu sử dụng riêng tinh dầu quế thì có thể nhanh chóng gây ra tình trạng bỏng và kích ứng da khi tiếp xúc.

Định hình Real Madrid với sơ đồ 4-3-3 theo phong cách Ancelotti
banthangvang.com... (xem chi tiết)
4 days ago – Mỗi vị chiến lược gia đều có một hệ thống chiến thuật được xem là đáng tin cậy nhất hay nói cách khác là sơ đồ chiến thuật sở trường để đưa đội bóng mà họ dẫn dắt hướng tới chiến thắng. Tất nhiên tại những đội bóng khác nhau thì sơ đồ...

Tại sao giá vàng khó có thể hồi phục - Giavang.net
www.giavang.net... (xem chi tiết)
by BT Giavang.net4 days ago – Nếu chúng ta dùng con mắt vô tư để nhìn nhận thì chúng ta không thể hiểu điều gì khác thường ẩn đằng sau những gì mà chủ tịch Fed đã nói. Nền kinh tế Mỹ đang có dấu hiệu khởi sắc và đã có nhiều tín hiệu chứng tỏ điều đó. Tình trạng kinh...

phương pháp khai vận năm 2013 dành cho những người tuổi trâu
www.580919.com... (xem chi tiết)
by 5809194 days ago – Trong bộ tam vận thế năm nay gồm Tình cảm, Sự nghiệp, Sức khỏe thì những người tuổi Trâu có được lợi điểm 2 thứ, đó là vận thế tình cảm và vận thế sức khỏe, còn vận thế sự nghiệp thì không thuận lợi bằng. Còn về tài vận thì cũng có chỗ...

Blogs theo chủ đề: NỆM ÚT CAO CẤP: Du khách Thụy Sĩ bị cưỡng dâm tập thể ở Ấn Độ

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

BLOG TIẾNG VIỆT THEO CHỦ ĐỀ "NỆM ÚT CAO CẤP: Du khách Thụy Sĩ bị cưỡng dâm tập thể ở Ấn Độ"
(Thứ Hai, ngày 18 tháng 3 năm 2013, 10h59'32" sáng)

NỆM ÚT CAO CẤP: Du khách Thụy Sĩ bị cưỡng dâm tập thể ở Ấn Độ
20 hours ago by admin
Du khách Thụy Sĩ bị cưỡng dâm tập thể ở Ấn Độ Bất chấp phản ứng của dư luận, bất chấp việc Chính phủ Ấn Độ đã đưa ra luật mới trừng phạt nặng nề tội cưỡng hiếp, những vụ tấn công phụ nữ tàn bạo vẫn liên tiếp xảy ra ở Ấn Độ.

Nữ du khách ở Ấn Độ bị cưỡng hiếp trước mặt chồng
21 hours ago by Admin
Chủ nhật, 17/3/2013, 03:10 GMT+7 http://vnexpress.net/images/icons/email.gif http://vnexpress.net/images/icons/print.gif Vụ việc xảy ra tối qua tại bang Madhya Pradesh, khi hai vợ chồng đang trên đường tới thắng cảnh Taj Mahaj, cảnh sát Ấn Độ cho hay. Cặp đôi...

Thêm một vụ hiếp dâm rúng động Ấn Độ | Tin tức online 24h
1 day ago by admin
Sự gia tăng các vụ hãm hiếp tại Ấn Độ đã gây lo ngại. Trước đó, cuối tháng 1/2013, đã xảy ra vụ hiếp dâm thương tâm khi hai người đàn ông vừa bị bắt vì cáo buộc cưỡng hiếp rồi giết chết bé gái 4 tuổi ở thị trấn Mandi Dabwali ở Sirsa, Ấn Độ.

Việt Dương Nhân: Ấn Độ : Một nữ du khách Thụy Sĩ bị cưỡng hiếp...
1 day ago by Việt Dương Nhân
Theo cảnh sát Ấn Độ, một nữ du khách người Thụy Sĩ vừa bị hãm hiếp tập thể ở miền Trung Ấn Độ hôm 15/03/2013. Nạn nhân khoảng 40 tuổi, đã được đưa vào bệnh viện ở địa phương. Vụ cưỡng hiếp tập thể này xảy ra vào lúc mà ngày...

Du khách Thụy Sĩ bị 8 nam giới Ấn Độ hãm hiếp | tin hot, tin sock, tin...
1 day ago by admin
Docbao.vn Một nhóm gồm 8 nam giới đã hãm hiếp tập thể một nữ du khách Thụy Sĩ 39 tuổi và tấn công chồng cô tại bang Madhya.

Blogs theo chủ đề: Triều Tiên đe dọa tấn công các đảo Hàn Quốc, khuyên cư dân sơ tán

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

BLOG TIẾNG VIỆT THEO CHỦ ĐỀ "Triều Tiên đe dọa tấn công các đảo Hàn Quốc, khuyên cư dân sơ tán"
(Chủ Nhật, ngày 17 tháng 3 năm 2013, 1h39'28" chiều)

Triều Tiên đe dọa tấn công các đảo Hàn Quốc, khuyên cư dân sơ tán
5 hours ago by admin
Triều Tiên đe dọa tấn công các đảo Hàn Quốc, khuyên cư dân sơ tán (Dân trí) - Triều Tiên đã lên tiếng cảnh báo có thể tấn công các đảo ở biên giới biển với Hàn Quốc và khuyên người dân hãy sơ tán khỏi đây. Được đăng bởi admin vào lúc...

Triều Tiên phóng hàng loạt tên lửa tầm ngắn, chiến tranh đã cận kề...
1 day ago by Min Hoàng
KENH22.NET - Hôm 15/3, CHDCND Triều Tiên vừa phóng hàng loạt tên lửa tầm ngắn ở khu vực ngoài khơi bờ biển phía đông của nước này, hướng về phía Biển Nhật Bản giữa lúc căng thẳng giữa Triều Tiên và Hàn Quốc đang lên tới đỉnh...

Mỹ sẽ dùng vũ khí hủy diệt Triều Tiên?
12 hours ago by Рахman
Cố vấn an ninh của Tổng thống Obama đe dọa, Triều Tiên sẽ phải đối mặt với toàn bộ sức mạnh Mỹ, trong đó có cả việc sử dụng vũ khí hủy diệt, nếu Bình Nhưỡng lăm le thực hiện một cuộc tấn công hạt nhân. Tuyên bố của cố vấn Donilon...

Triều Tiên phóng tên lửa tầm ngắn chuẩn bị chiến tranh? - Tin tuc 24h
15 hours ago by thanhnt1
Trieu Tien phong ten lua tam ngan: Ngày 15/3, Triều Tiên phóng tên lửa tầm ngắn hàng loạt, nguy cơ chiến tranh Triều Tiên sảy ra rất lớn.

Triều Tiên dọa “tiêu diệt” Thủ tướng Hàn Quốc - Tin tức 247
23 hours ago
Tin tức 247- Triều Tiên hôm nay đã lên án chuyến thăm của Thủ tướng Hàn Quốc Chung Hong-won tới một hòn đảo ở biên giới biển giữa hai nước và cảnh báo rằng ông sẽ là “mục tiêu đầu tiên bị tiêu diệt”.

Lập Trình Viên II (47)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

"Đóng băng" tư thế lại, tôi ghếch mắt nhìn nó, gật đầu khẽ, đẩy cửa, nhìn vào khoảng trống vừa mở ra, rồi lại nhìn nó. Nó khẽ giậm giậm nhanh hai chân, hình như má nó hơi hồng lên — nhưng tôi không chắc lắm, — rồi nó cười, bước theo tôi vào phòng, còn đưa một tay lên vịn vào vai tôi.

Căn phòng vẫn thế, theo nghĩa là những thứ không thuộc loại có thể cầm lên rồi lại quẳng đâu đấy, thì vẫn nguyên vị. Còn các thứ khác thì về cơ bản cũng khang khác. Thực ra Phi Long không phải người để tâm lắm đến sự ngăn nắp của những thứ "không phải người" quanh mình, có điều "chuột sa chĩnh gạo", — nhà anh ở có đến hai cô Tấm, một cô tóc vàng óng ả, cô kia có mái tóc màu hạt dẻ sáng sủa, nhưng không hiểu sao trông vẫn rất là đậm đà, tên các cô lần lượt là A-nhi-a, và Vê-rôn-na.
Tôi thì không phải chuột, còn cô Tấm tóc đậm đà thì dạo này hình như ngại qua đây, chắc là sợ sẽ bị nhớ "cái bị" cũ, nên tôi bảo Cla-ra:
— Ài.., chỗ tớ ở đây... có hơi lộn xộn một chút. — Vừa nói, tôi vừa quơ vội những thứ quần áo lung tung ở trên giường, mở một cánh tủ tường, tống đại vào.
— Hì... Cậu phải thấy phòng của tớ cơ! — Cla-ra, đã treo áo khoác lên móc áo trên cánh cửa, đang đứng nhìn quanh, vừa nói vừa cười, vừa lắc lắc mái tóc dài rất là thoải mái của nó.
Và không khó hiểu lắm, là mắt nó đã tìm ngay được tiêu điểm, — trong chuyện này, nó không phải cá biệt.
Phi Long cũng có một tình cảm tương đối lớn đối với các thiết bị phần cứng có cấu hình khêu gợi, nhất là nếu liên quan đến máy tính và hệ thống âm thanh; mặc dầu vậy, anh có thể mê say với một cục thiết bị mới mua nào đó, cắm cắm rút rút suốt cả ngày (thậm chí cả đêm) hôm trước, rồi hôm sau, và các hôm sau nữa, anh lại giống như quên mất sự có mặt của nó, — tôi chưa thấy anh thích cục nào lâu. Nhưng anh lại có một người bạn thủy chung hơn anh rất nhiều, tên là Xéc-giô, nên hệ thống âm thanh ở phòng này trước giờ vẫn là hệ thống thuộc hạng khụng khiệng nhất ký túc xá, — thậm chí có lần anh Va-lô-đi-a ở Nhà Văn Hóa vào chơi, trong niềm đau thương câm lặng của anh Xéc-giô, đã cắm hẳn cây đàn ghi-ta bát "sân khấu to" vào đánh thử, rồi cười bảo "nó vẫn tải được".
Cho nên, cũng hầu như đã quên mất cả tôi lẫn hệ thống máy tính mà tôi nghĩ là sẽ ấn tượng lắm và đang bắt đầu loay hoay khởi động của tôi, Cla-ra đã lập tức sán lại bên đống trang âm, chăm chú nhìn ngó, sờ mó, và liên tục xuýt xoa, mà một khi đã sán vào đấy... tâm hồn mộng mơ của những sinh viên giỏi và được đào tạo tư duy lô-gích một cách chuyên nghiệp, hai cái tai phân minh, và năng khiếu nhạc của Phi Long, cùng niềm nhiệt thành đã được nâng lên tới mức tận tụy của người bạn Xéc-giô thủy chung, — cái đống băng đĩa đang nằm cùng với đống trang âm ở đấy có thể làm mê mẩn bất cứ ai mà không quá đần về âm nhạc. Trong một bối cảnh khác, chuyện này hoàn toàn có thể rất là hay, cho tôi, chỉ có điều là không phải lúc này... Cla-ra, theo một cách điển hình của một đứa con gái điển hình, đã quên phứt nguyên do vì sao mà chúng tôi đến đây.
Phi Long luôn muốn có một thế giới quan cặn kẽ, nhưng ngay cả anh cũng chưa bao giờ thắc mắc về việc tại sao tôi lại biết lập trình. Cả tôi và cả nhóm mấy người anh chị sinh viên của tôi có vẻ như một cách hoàn toàn mặc định đã coi chuyện này như một cái gì đó là tất lẽ dĩ ngẫu, — như trẻ con thì đến một lúc nào đó "tự nhiên" phải bi bô biết nói, hay (với tôi) giống như việc cuộc sống của tôi phải có A-nhi-a và Phi Long. Đấy là những chuyện mà người ta sẽ không hỏi làm sao nó lại như thế. Tôi với họ, tôi là một người trong bọn, và bọn đấy thì cứ tự nhiên là phải biết lập trình, — dù bài giảng đầu tiên về lập trình vẫn là họ giảng cho tôi. Và đấy không phải Phi Long, — lúc ấy tôi đang tự mày mò viết một chương trình giải toán (toán bài tập của tôi), thì anh A-li-ô-sa đến đứng đằng sau, ngắm nghía, nhận xét, và "giảng" thêm một ít.
Gần chùa khắc tụng được kinh, huống hồ là sống với sư.
Và may mà còn có chiếc máy tính dường như hiểu được, và đồng cảm với nỗi lòng của tôi, — nó khởi động rất nhanh, Cla-ra còn đang chỉ nhìn ngắm và sờ mó, chứ vẫn chưa mạnh dạn ấn "thử" một nút nào, thì cái mô-đem đã kịp quay số, rồi rít lên ào ào... Những âm thanh này, tôi biết, không phải là quá quen đối với nhiều người.
— Cậu làm gì thế? — Giọng Cla-ra rõ ràng tò mò.
Tôi quay lại, thì thấy nó nhìn tôi chăm chú, nhưng vẫn đứng xoay quá nửa vào đống máy móc băng đĩa, và tay nó đang cầm một cái đĩa hát vỏ đen xì, từ chỗ mắt tôi, chỉ thấy loáng thoáng những vệt quang phổ trên nền đen, — chắc là "Phía tối của Mặt Trăng", của Pink Floyd.
Một cách chăm chú và thản nhiên nhất có thể, tôi giải thích:
— Quay vào số điện thoại máy chủ trường mình...
Nhưng mắt Cla-ra đã chuyển sang nhìn màn hình máy tính, theo tràng tiếng "rư rư..." máy tính phát ra, tôi biết cuộc kết nối đã thành công.

PDP 11/278 PR3 TIP #45
WELCOME TO THE MOSCOW PUBLIC SCHOOL DISTRICT DATANET

PLEASE LOGON WITH USER PASSWORD:

Mặt Cla-ra hiện ra lờ mờ phía sau những hàng chữ màu ngọc lam trên nền tối, — nó đã đến đứng sau lưng tôi, lom khom nhòm vào màn hình. Con trỏ hình chữ nhật cao, cùng màu chữ, nhấp nháy mời gọi ngay sau dấu hai chấm, tôi gõ lạch cạch: banana — Enter.
"Rư..." — trên màn hình vụt lên một dòng chữ mới:

PASSWORD VERIFIED

Con trỏ nhảy xuống đầu dòng dưới, nháy mấy phát, rồi tiếp:

PLEASE ENTER STUDENT NAME:

Tôi đang định gõ tên vào thì Cla-ra hỏi:
— Sao cậu biết mật khẩu?
— Tớ nghỉ ốm nhiều, có lần cô Xô-phi-a gọi lên văn phòng, tình cờ nhìn thấy ở bàn bác Li-đi-a có một mảnh giấy ghi nhiều tên hoa quả đã bị gạch đi. Hóa ra bác Li-đi-a phụ trách nhập số liệu vào máy tính, chắc bác ấy sợ quên, nên ghi mật khẩu ra giấy. — Tôi cười. — Cứ chừng hai tuần bác ấy lại đổi một lần, chắc là theo hướng dẫn bảo mật, nhưng vẫn toàn tên hoa quả.
Tôi chờ nó hỏi thêm, nhưng thấy tay nó vịn vào vai tôi, rồi chỉ vào chỗ con trỏ trên màn hình, — tôi gõ: GRUSKOV, DMITRI D.
"Enter" — "Rư rư... rư...", trên màn hình lần lượt hiện lên, viết từ trái sang phải, từ trên xuống dưới, từng dòng giá trị của một cái bảng, theo thứ tự các cột được đặt tên ở dòng đầu tiên: CLASS# — COURSE TITLE — GRADE — TEACHER — PERIOD — ROOM.
— Này!.. — Cla-ra thốt lên. — Đây là điểm số của cậu thật à?!
Đây, đã có ngay rồi: BIOLOGY.
— Ờ! — Tôi bảo Cla-ra. — Theo cậu tớ có đáng bị hai điểm Sinh Vật không? Tớ thì không nghĩ thế!
Vừa nói, tôi vừa chữa "NEUD" (chữ viết tắt, phiên âm, của "Không đạt" — hai điểm) ở cột "GRADE" thành "HOR" — "Tốt" (bốn điểm)!
— Không được làm thế! — Cla-ra không hét, nhưng nghe cũng không khác lắm. — Không... làm thế được đâu.
— Đã làm mất rồi. — Vừa bảo nó, tôi vừa kỳ cạch gõ "DARAFEEVA, CLARA "... — Phụ danh của cậu là gì?
— Ghê-oóc-ghi-ép-na. — Nó trả lời như cái máy.
Tôi phì cười, gõ: "G." — Enter!
"Rư rư... rư..." — Tôi bật cười thành tiếng:
— Sao một người con gái lại có thể bị ba điểm Nữ Công?!
Nó đập vào vai tôi:
— Không phải việc của cậu!.. Mà... Cậu làm gì đấy?
— Chữa điểm Sinh Vật của cậu!
— Không! Không được đâu... Sẽ bị phạt đấy!
— Họ không biết đâu... Rồi, bốn điểm, và sẽ không có ai phải đi phụ đạo Sinh...
— Chữa lại như cũ cho tớ!
Tôi hơi xoay người lại:
— Chữa lại làm gì? Họ làm sao biết được...
Nhưng nó đã đứng thẳng người lên, cả vẻ mặt, ánh mắt, lẫn giọng nói của nó đều rất kiên quyết:
— Chữa lại cho tớ!!
Tôi cụt hứng, và bối rối một cách nghiêm túc:
— Ừ thôi... thôi vậy... để tớ chữa lại.
Nó còn nhìn chăm chú vào màn hình, như để kiểm tra tôi, rồi, bất ngờ so với các hình dung có thể có của tôi, nó nhìn tôi, lạnh nhạt:
— Tớ... chắc là tớ về đây.
Rồi nó quay người đi luôn, thậm chí... có lẽ nó sẽ không nhìn tôi thêm cái nào nữa, nếu như lúc nó đã mở cánh cửa, mà tôi không vớt vát:
— Cla-ra... cảm ơn... đã chở tớ về. — Tôi rất không muốn một kết thúc mà "sang hồi sau" sẽ chẳng có gì "sẽ rõ" như vậy.
— Không có gì, chào cậu. — Nó nói, như một cái tủ lạnh mở ngăn đá.
Và cái tủ lạnh sẽ không nghe thấy tôi chào lại nó, — cánh cửa đã đóng lại, may chưa phải là sập lại, giữa nó và câu nói của tôi. Và tôi đã nghĩ ngay là phải chạy theo nó, — may đấy vẫn chỉ là ý nghĩ.
Nhưng tôi thẫn thờ. Rõ ràng, ánh mắt nó... trước khi — hoặc là trong lúc — quay người bỏ đi, nó đã nhìn tôi như nhìn một kẻ xấu.
Nhưng ngồi nhìn cái con trỏ màu ngọc lam nháy nháy thêm vài phát, thì tôi điên tiết... Nói gì nói, thế là bất công bỏ mẹ!
"Này thì kiểm tra!" — Tôi sửa điểm Sinh Vật của nó thành "OTL" — "Xuất sắc" (năm điểm)!

(Còn nữa)
Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 3):
Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 2):
Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 1):
Truyện "LẬP TRÌNH VIÊN" (Phần I — Đầy đủ):

Lập Trình Viên II (46)

3 ý kiến, và ý kiến từ facebook

— Grút-skốp! — Phản ứng chậm hơn một nhịp so với học sinh, lão Vích-to xỉa ngón tay chỉ thẳng vào mặt tôi, rồi xỉa ra cửa. — Ra khỏi lớp! Hai điểm! Ra khỏi lớp ngay!!

Mùa đông năm nay lúc đầu cứ tưởng sẽ lạnh lắm, rồi hóa ra cũng bình thường, nhưng tuyết được cái chung thủy hơn nhiệt độ, — vẫn rơi nhiều một cách nhất quán. Và mặt đường nhựa phố "Trại lính Hồng Quân" trông hơi nhem nhuốc.
Tan học, tôi bước ra khỏi cái "cửa — hàng rào" trường tôi thì thấy hai thằng Giê-nhi-a, Phê-đi-a đang đứng ở mép vỉa hè, hỏi đáp gì đó — theo bộ điệu thì phải là một chuyện khá vui vẻ — với cái Na-ta-sa; bọn nó không thấy tôi; nên không nhìn về phía đấy, tôi cứ lẳng lặng men theo mép bên trái phần diện tích có thể đi lại được ở trước mặt. Ra đến vỉa hè, đi thêm một đoạn ngắn, thì tôi nghe tiếng thằng Giê-nhi-a:
— Ta-nhiu-sa! Ây... Ta-nhiu-sa!
Ngoảnh lại, tôi thấy nó đang giơ tay vẫy, — cái Ta-nhi-a vừa ở trong trường ra, thấy gọi, bèn thong thả nhập hội chúng nó. Tôi cắm cúi đi tiếp, nhưng mới thêm một đoạn ngắn nữa, thì bỗng một âm thanh quen thuộc vọng đến tai tôi: tiếng phanh xe, — một chiếc bum-me-rơ khỏe khoắn, và sau vô-lăng là anh An-tôn.
Tôi vội quay lại...
Đúng là xe BMW, nhưng con này xanh đen, và đời... thậm cũ, — anh An-tôn tôi thì chả đời nào lại chịu ngồi vào một con xe như vậy.
Nhưng nó đang đứng tương đối xiêu vẹo và thật sự "vênh váo" ở ngay sát vỉa hè, cạnh chỗ mấy đứa bạn tôi đang đứng, — quả nhiên nó vừa phanh, phanh "trôi" hẳn hoi, một cú đĩnh đạc.
Cái Ta-nhi-a cúi xuống, nhòm nhòm, quay lại nói gì đó, giơ tay nhanh một cái với mấy đứa kia, rồi đến mở cửa trước, chui vào xe, — có vẻ nó rất vui. Tôi đang định — có khi đã bắt đầu — quay đi, thì con bum-me-rơ đời cũ "vênh váo" kia đột ngột theo một kiểu "chẳng nói chẳng rằng", "nhắm mắt nhắm mũi" vọt đi theo một quỹ đạo vòng cung ngược kim đồng hồ dù sặc mùi "vẽ tới đâu nghĩ tới đấy" nhưng phải công nhận hết sức là ngoạn mục, vòng ngược trở sang luồng đường ngược chiều phía bên kia, vừa vặn khiến cho chiếc xe đầu tiên — xuýt — gặp phải ở bên ấy vội vàng phanh dúi phanh dụi; cả tôi và mấy đứa ở mép vỉa hè đều trố mắt ra xem; thằng Phê-đi-a rướn hẳn người lên, rồi cười nói gì đó, làm cái Na-ta-sa cười phá lên.
Anh An-tôn tôi thay xe như người ta thay áo (tất nhiên xe và áo là hai thứ rất không giống nhau, và nói thế là cách nói nghĩa bóng, nhưng trong trường hợp anh tôi, nếu nói thế, thật ra tôi sẽ luôn có một hình dung đúng theo nghĩa đen), nhưng luôn là bum-me-rơ, và đời mới, dù anh tôi lại có vẻ không lý gì tới chuyện này, — không như những tay "đam mê" vẫn thấy ở trong phim...
Một lần anh tôi chở tôi cùng một mớ đàn ghi-ta điện tới trường đại học tìm Phi Long và A-nhi-a, và Phi Long đã chọn cây đàn Phen-đơ Xtờ-ra-tơ-cát-xtơ cho tôi. Hôm ấy về, anh tôi hỏi tôi về Phi Long, chuyện này chuyện khác, và bảo tôi:
— Hôm nay mình không đến kịp lúc, thì thằng ôn bị đánh gãy chân.
Chúng tôi đến vừa lúc có một thằng sinh viên Ả-rập đang định đánh Phi Long. Tôi ngơ ngác, và hơi lạ... không thoải mái nữa, vì anh tôi gọi Phi Long là "thằng ôn":
— Em tưởng thằng bựa kia định đâm... — Tôi vội móc trong túi ra con dao bấm tôi đã nhặt được tại "hiện trường".
— Thằng Ả cơ, — anh tôi cười, — chút nữa thì thằng Phi Long đánh gãy chân thằng Ả. Thằng Long tỉnh đòn lắm, nó đúng người Việt, không phải người tàu à?..
Phi Long... thì Việt rõ rồi, Việt lắm, Việt hơn tất cả những người Việt mà tôi được biết, dù hồi ấy tôi chỉ mới quen anh...
Đi thêm một đoạn, tôi vừa ngẩng lên và thấy bến xe tờ-ra-lây-bút ngay trước mặt, thì cũng nhận ra ngay là mấy người chờ xe ở đó đang nhìn về phía tôi, trong đấy có một bà hơi béo — mặc áo bành-tô nâu nhạt, cài kín cổ áo làm bằng lông nâu sẫm, và đội mũ len màu cà-phê sữa — có thể coi là tiêu điểm, vì ánh mắt của bà rất thiếu thiện cảm. Nhưng tôi còn chưa kịp phân vân thì đã hình dung ra nguyên do ngay, — có một bàn tay đã đặt mạnh lên vai tôi.
Con người ta, có một số (theo tôi thì hoàn toàn không nhiều) trông "gợi đòn" hơn những người khác, — Cla-ra hoàn toàn có thể làm đại biểu quốc hội, đại diện cho số này.
— Xin lỗi nhá, là tại tớ cậu mới dính đòn. — Giọng nó giòn tan... mà cũng có thể là tôi vẫn còn tiếp tục "ấn tượng" với tiếng nó cười trong giờ Sinh Vật.
Và thế nào thì cũng không giống lắm với một lời xin lỗi. Tôi đã xuýt quay lại, và định bảo nó là có thế chứ nữa thì cũng chả sao, mà thực ra nó làm thế còn đúng là khác... may mà tôi kìm lại được, — nói gì nói, tôi mà nói vậy sẽ không khỏi sặc mùi "anh hùng rơm". Nên tôi cứ thong thả giữ nguyên cước bộ, chỉ nghiêng đầu qua phải, và khẽ nâng vai lên, để chạm được vào bàn tay nó.
— Có muốn tớ chở về nhà không? — Nó ấn thêm lưng mấy ngón tay không đeo găng, man mát, vào má tôi.
Tôi hình dung ngay đến niềm tự hào của nó, — chiếc xe "Lên Đường". "Lên Đường" là một mẫu xe đạp "cuốc" thể thao nổi tiếng nhưng được sản xuất mãi từ hồi Liên bang Xô Viết còn chưa bị tan nát, chẳng hiểu nó đã mua (hay là nhặt được) ở đâu về; theo lời nó, thì rẻ thối, có điều lúc mới mua, ngoài chuyện chỉ có mỗi vành, không săm không lốp, thì các bộ phận khác đại để cũng là được "gá" vào với nhau một cách định hình thế thôi; tóm lại, giữa cái xe đấy với cái xe đạp long lanh ác chiến mà ai cũng sẽ phải ngước nhìn của nó bây giờ, đã có một khoảng cách khác biệt thật sự hoàn toàn rất là khó tưởng tượng, — và nó, một tay "độ" tài tình của mọi thời đại, chính là người đã một mình tạo nên cái khoảng cách không tưởng đó, thậm chí, nó còn chỉ cho tôi xem một vệt sơn màu xanh chì (đúng màu xe bây giờ) đã dính vào áo bò của nó trong lúc nó đang mải tạo nên sự khác biệt.
Tôi thì (lần này) sẽ không phải ngước nhìn, — Cla-ra đang rủ tôi cùng cưỡi lên sự khác biệt đó với nó.
Tôi nhìn điều không tưởng mà lẽ ra tôi sẽ phải ngước nhìn ấy (đây là lần đầu tôi nhìn chi tiết), và thoáng bối rối, — nó đã có đủ săm lốp, nhưng hoàn toàn không có cả gác-đờ-bu lẫn gác-đờ-ba-ga, mà đang là mùa đông, tôi và Cla-ra đều phục trang rất là "đầy đặn" thế này...
Nhưng Cla-ra chắc hiểu bộ dạng của tôi, cũng có thể nó đã quen với hình thức vận tải này, — bỏ tay đang vịn ghi-đông ra, ngồi, gọi là đứng cũng được, thẳng người lên, cười rất là tươi, nó vỗ vỗ lên thanh ngang khung xe:
— Một người đạp, một người lái.
Đầu óc tôi đang ước lượng mức yên xe, và thầm bảo tôi là tuy đang đi giày tim-bơ-len thật đấy, nhưng cặp chân khỏe mạnh mặc quần bò của Cla-ra đúng là dài hơn tôi tưởng nhiều, nên tôi đã hơi giật mình khi nghe nó phân công "người đạp — người lái"; theo phản xạ tự nhiên, tôi định bảo nó đổi chỗ, nhưng thấy sẽ tương đối "lủng củng", nên tôi lại thôi.
Lúc đầu nó vịn vai tôi, nhưng xe bắt đầu chạy đều, thì nó vòng hai tay ôm lấy người tôi, và tóc nó cà cà vào má tôi, phía bên phải; nhưng tôi vừa định cho "Lên Đường" xuống đường, nó liền la toáng lên, và liên tục "bẻ" tôi sang trái, — mặt đường nhựa ướt lèm nhèm, và "Lên Đường" không có gác-đờ-bu.
Đi thế này rất là thích! Dù là hai đứa chỉ yên lặng mà đi.
Tại tôi ngồi quay lưng lại nó, — tư thế này có lẽ không gây nhiều cảm hứng để bắt đầu một chủ đề chuyện trò. Vả lại ngực nó cọ vào lưng tôi, hoặc tôi đang tin tưởng đến mức như thật, là ngực nó cọ vào lưng tôi, — vòng một của Cla-ra, với tôi, dù chỉ một cách trực quan mà nói, chưa bao giờ lại không phải là một khái niệm đáng kính trọng, và dù tôi vẫn ý thức được rằng qua những mấy lần áo rét, còn là đồ da lông xịn thế này, cảm giác của tôi hẳn phải tinh tế và cao quý ở vào tầm cỡ một "nàng Công Chúa và hạt đậu".
Và tôi còn hình dung tôi với Cla-ra đèo nhau như thế này có một vẻ rất là giống với A-nhi-a và Phi Long trên một bậu cửa sổ nào đó trong tòa nhà của trường đại học, — đang ngồi mỗi người một phía, đối diện ở một khoảng cách xa, và đưa đẩy những vòng khói tròn thuốc lá xanh ngát vào nhau. Mặc dù ý nghĩ so sánh trực quan này làm tôi thích lắm, nhưng từ sâu trong lòng, có một cơ chế ngấm ngầm nào đó đã âm thầm khiến tôi phải len lén thở dài, nên thành ra rất dài.
Việc tôi sống ở ký túc xá vốn là hoàn toàn riêng tư trong tương quan với bọn Cla-ra, nên vẫn đi theo đường cũ, nhưng tôi dự định nếu thế này thì sẽ đi ngang qua ký túc xá, rồi về nhà A-nhi-a vậy, — thực ra bây giờ quay ngược lại luôn, hoặc đi theo đường tắt, qua khu nhà học của trường đại học, thì về đấy sẽ nhanh hẳn hơn, nhưng đi qua ký túc xá, có mua đường một chút, cũng vừa vặn không mảy may có một tí nào là không phù hợp với nguyện vọng ngay lúc này của tôi cả...
— Này! — Chợt Cla-ra nhúc nhắc cánh tay phải đang ôm tôi. — Sẽ phải đi phụ đạo Sinh Vật đấy, không cẩn thận nghỉ đông vẫn bị bắt đến trường!
— Không phải tớ... — Tôi có cảm giác lỡ lời ngay... nhưng đằng nào thì cũng lỡ rồi. — H... Tớ thì không.
— Lại còn không! Điểm Sinh của cậu cũng bê bối...
— Tớ không nghĩ thế.
— Sao không?
Tôi bật cười khẽ, bất giác nghiêng đầu một chút, dụi nhẹ vào tóc nó, hình như chạm cả vào má nó, và nghe thấy nó thở "phì..." một cái.
"Ba phát hỏng, một kỳ thi, và vĩnh biệt Mây-i,
Không may mắn trong học tập, hẳn may mắn trong tình yêu."
Mây-i là tên viết tắt của trường đại học. Hoàn toàn không chủ định trước, cũng không có ý đánh trống lảng, chỉ như là buột mồm, tôi đã hát nho nhỏ hai câu này, — đây là lời xuyên tạc một bài hát rất nổi tiếng trong bộ phim (còn nổi tiếng hơn) "Mặt trời trắng trên sa mạc", bài xuyên tạc này hồi trước cứ đến cuối học kỳ là anh Xéc-giô lại mang ra "trích đoạn" liên tục.
— Sao không? Sao lại không? Nào?.. — Cla-ra phì cười, và chắc đợi, thấy tôi không có ý trả lời gì thêm, nó bèn thúc ép, cả bằng tay, và lần này gấp gáp hơn.
Tôi lẳng lặng đảo "Lên Đường" sát vào mép vỉa hè bên phải, rồi vòng trái một đường trơn tru — ơn giời, vì tôi không thạo xe đạp cho lắm, — quay lại.
Vỉa hè rộng, lần đầu tôi gặp A-nhi-a, tôi với chị, kẻ trước người sau, cách nhau một quãng dài, đã đi trên vỉa hè này, — tôi vừa làm hướng đạo cho chị, vừa tiếp tục những ý nghĩ "sửng sốt" của mình, vì A-nhi-a đẹp quá, đẹp rực rỡ, và vừa gặp chị, tôi đã có ngay một cảm giác rất là thân thiết, còn chị, lúc ấy chị còn chưa hề biết tôi là đứa quái nào, chắc chị đã phải tò mò lắm.
Hôm ấy trăng sáng vô ngần!
— Gì đấy? Sao lại quay...
Không nhìn thấy, nhưng tôi đoán Cla-ra đang ngẩn người ra.
— Đi! Tớ cho cậu xem cái này. — Tôi ngắt lời nó.
— Xem gì cơ?
— Cứ đi đã.
Lúc Cla-ra nhắc tới chuyện phụ đạo Sinh Vật, thì "Lên Đường" đã đi quá ký túc xá, và bây giờ, trái với dự định ban đầu của tôi, chúng tôi lại đang đi về đấy.
Tôi cứ tưởng Cla-ra sẽ liên tục hỏi han, nhưng nó, ngược lại, lại rất là lặng lẽ. Đến lúc không còn phải ngồi quay lưng vào nó nữa, thì tôi thấy chốc chốc nó lại đưa mắt nhìn tôi, vẻ như rất muốn hỏi, nhưng rốt cuộc vẫn không hỏi gì cả. Mãi cho tới khi đã mở khóa, đặt tay lên cái nắm cửa tròn thân thuộc màu đồng đỏ giả cổ, có nhiều hoa văn, và bắt đầu đẩy cửa vào, tôi mới nghe giọng nó — hình như — rụt rè:
— Đim-mớt-trờ-ka... cậu... có một mình cậu ở đây à?
"Đóng băng" tư thế lại, tôi ghếch mắt nhìn nó, gật đầu khẽ, đẩy cửa, nhìn vào khoảng trống vừa mở ra, rồi lại nhìn nó. Nó khẽ giậm giậm nhanh hai chân, hình như má nó hơi hồng lên — nhưng tôi không chắc lắm, — rồi nó cười, bước theo tôi vào phòng, còn đưa một tay lên vịn vào vai tôi.

(Còn nữa)
Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 3):
Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 2):
Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 1):
Truyện "LẬP TRÌNH VIÊN" (Phần I — Đầy đủ):

Phim "Trời sập" 2012 - (Điệp viên 007, phụ đề tiếng Việt, download được)

3 ý kiến, và ý kiến từ facebook

SKYFALL
Đạo diễn: Sam Mendes
Sản xuất: Michael G. Wilson, Barbara Broccoli
Dựa theo James Bond của Ian Fleming
Diễn viên: Daniel Craig, Javier Bardem, Ralph Fiennes, Naomie Harris, Bérénice Marlohe, Albert, Finney, Judi Dench
Âm nhạc: Thomas Newman
Xưởng phim: Eon Productions
Phân phối: Metro-Goldwyn-Mayer, Columbia Pictures
Ngày phát hành: 23 October 2012 (Luân-đôn, công chiếu), 26 October 2012 (Anh), 9 November 2012 (Mĩ)
Thời lượng: 143 phút
Nước sản xuất: Anh, Mĩ
Chi phí: 150−200 triệu đô

Lòng trung thành của Giêmx Bôn đối với cấp trên M của mình được thử thách khi quá khứ của bà này trở lại để săn tìm bà. Tổng cục 6 Tình báo Quân đội MI6 đang bị tấn công, điệp viên 007 phải tìm bằng được và vô hiệu hóa mối đe dọa, không quan trọng là chính mình sẽ phải trả giá như thế nào...

Phim có phụ đề tiếng Việt.

Địa chỉ download (chia thành 11 đoạn): 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11

Ăn nhiều thịt - Xu hướng hung hăng của nước Việt

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

ĂN NHIỀU THỊT — XU HƯỚNG HUNG HĂNG CỦA NƯỚC VIỆT
(Joel Brinkley — Giáo sư báo chí tại Đại học Stanford, cựu phóng viên ở nước ngoài được giải thưởng Pulitzer, tờ New York Times)


Chó
Bạn không phải mất nhiều thời gian ở Việt Nam trước khi bạn nhận ra một điều gì đó không bình thường. Bạn không nghe thấy có chim hót, không nhìn thấy có những con sóc bò lên những thân cây hay những chú chuột chạy vội chạy vàng trong đống rác. Không có những con chó ra ngoài dạo chơi.
Trên thực tế, bạn hầu như không thấy có những động vật hoang hay động vật nuôi nào hết. Chúng đã đi đâu cả? Bạn có thể bị bất ngờ, biết rằng: Đa số đã bị ăn thịt.
Tất nhiên, cũng như với phần lớn các quốc gia trong vùng, những con hổ, những con voi, những con tê giác và những động vật lớn khác đều bị buôn bán tới Trung Quốc. Trong việc này, tất nhiên, Việt Nam khó thể một mình một kiểu — mặc dù Quỹ Động vật hoang dã Thế giới mô tả nước này như kẻ ác hoang dã vĩ đại nhất thế giới.
Các báo cáo khác nhau chỉ ra là người Việt Nam giết nhiều tê giác để lấy sừng hơn bất kỳ quốc gia nào khác. Người Trung Quốc quý những cái sừng ấy vì những phẩm chất y học huyền bí của chúng — cũng như rất nhiều các bộ phận thân thể các động vật ngoại lai.
Việc buôn bán động vật giải thích sự khan hiếm những con hổ, những con voi và các thú vật lớn khác. Nhưng còn những con chim và những con chuột thì sao? Phải rồi, người ta ăn những con đấy, cũng thế, như hầu hết những động vật sống ở đó. Ở Đà Nẵng vào tháng Giêng, tôi đã thấy một người bán hàng ven đường với những cái bát đầy những con chuột chết để bán — bộ lông của chúng đã được bỏ đi nhưng những phần khác còn nguyên vẹn — sẵn sàng để nấu nướng.
Mùa xuân năm ngoái, Tổ chức Bảo tồn Quốc tế đã báo cáo là vài giống vượn Việt Nam, một phần của họ khỉ không đuôi, "là gần — một cách hiểm họa — tới sự tuyệt chủng" — tất cả (chỉ trừ một ít) trong chúng đã bị ăn thịt.
Tất cả những chuyện này nêu lên một câu hỏi hay ho. Người Việt đã là những người ăn thịt qua nhiều thời đại, trong khi những láng giềng Đông Nam Á của họ — Cam-pu-chia, Lào, Thái Lan và Mi-an-ma — trên quy mô rộng rãi đã để cho giới động vật hoang dã của họ được yên ổn.
Ở mỗi trong số các nước khác này bạn thấy những bầy chim mà vắng mặt ở Việt Nam, cùng với những chú chó và mèo nuôi đông đảo. Ở đó, người ta ăn cơm, là chủ yếu, và với nhiều người trong phần lớn các quốc gia đó chế độ ăn uống của họ chỉ hơn thế một chút.
Việt Nam luôn luôn là một đất nước hung hăng. Nó đã đánh 17 cuộc chiến với Trung Quốc kể từ khi giành được độc lập hơn 1,000 năm trước và đã xâm chiếm Cam-pu-chia nhiều lần, lần gần nhất là vào năm 1979. Trong khi đó, các quốc gia về phía tây của nó trên một quy mô rộng rãi đã là thụ động trong những thế kỷ gần đây.
Nhiều nhà nhân loại học và sử học cho rằng sự khác biệt là do những nguồn gốc của quốc gia. Việt Nam ra đời từ Trung Quốc, trong khi Ấn-độ gây ảnh hưởng rất nặng đến các nước khác — hai dân tộc với những tính cách khác biệt mạnh, ngay cả bây giờ.
Vậy đấy, đương nhiên chuyện đó đã góp một vai trò nhất định. Nhưng tôi sẽ tranh luận rằng đấy là vì người Việt Nam đã ăn thịt thường xuyên qua nhiều thời đại, thêm một lượng pờ-rô-tít đáng kể vào chế độ ăn uống của họ, việc này cũng giúp giải thích những xu hướng hung hăng của quốc gia — và sự tương phản sắc nét với những người láng giềng của nó.

Giáo sư Joel Brinkley
Ngay hiện giờ, món ăn được ưu ái là chó. Trên thực tế, thịt chó một cách đặc biệt đã được đánh giá cao. Nó đã được coi là một món đặc sản vì nó được bảo là chứa nhiều pờ-rô-tê-in hơn các loại thịt khác. Với người Việt Nam, có một tập quán là bất cứ khi nào bạn có vận đen bạn phải ăn thịt chó để thay đổi số phận của bạn. Nhưng bạn không được ăn nó vào đầu tháng âm lịch, — điều trái ngược sẽ xảy ra. Bạn sẽ thực sự mang tới vận đen.
Bây giờ, dù sao, truyền thống đang va chạm với hiện đại — và phép tắc vì vậy đã thay đổi. Ba mươi năm trước, sẽ là bất hợp pháp để nuôi một con chó cảnh. Chính phủ đã giữ cách nhìn là thịt chó đã là một sự ưu tiên về dinh dưỡng không thể bị bỏ qua. Quan điểm này vẫn còn có sự liên quan, mặc dù chính phủ đã bãi bỏ luật từ nhiều năm trước.
Trên thực tế, đến ngày nay, lái xe theo xa lộ, sẽ không có gì bất thường nếu thấy một chiếc xe tải có thùng rộng và không cao chở những con chó cuộn tròn trong những chiếc lồng nhỏ chất thành đống, sáu lồng theo chiều cao, tám lồng theo chiều sâu, ra chợ — na ná như cách gà được chuyên chở tới những lò mổ ở phương tây.
Nhưng hiện giờ, Việt Nam đang là một quốc gia phát đạt nhanh; hơn một nửa dân số ra đời sau chiến tranh Việt Nam (mà họ gọi chiến tranh chống mỹ). Thu nhập bình quân đầu người khoảng 3,400 đô, cái đấy có thể không có vẻ nhiều lắm nhưng là cao hơn so với ở đa phần các nước láng giềng. Và tầng lớp trung lưu càng tăng thêm, thì họ càng bị ảnh hưởng phương tây — nhặt nhạnh từ truyền hình, phim ảnh, Facebook, Twitter và những thứ còn lại.
Cùng với chuyện đó thì cũng xuất hiện một mong muốn mới ở một số người: nuôi động vật cảnh. Cho nên bây giờ bạn sẽ thấy, lúc này lúc khác bất chợt, một chú chó ở chỗ này hay chỗ khác, uể oải trước cổng nhà ai đó — nhưng dưới con mắt thận trọng của chủ nó. Thậm chí hiện giờ, khi mà Việt Nam đang đổi mới và trưởng thành một cách nhanh chóng, nếu chó đi loăng quăng quá xa khỏi nhà, một ai đó sẽ tóm cổ nó rồi dọn món chó vào bữa ăn.
Tới thăm Việt Nam, nhiều khách phương tây thất vọng. Như một blogger phương tây diễn đạt: "Tôi có thể hoàn toàn một cách trung thực nói đấy là thứ khủng khiếp nhất tôi từng thấy."
Tôi không thể tán thành hơn.

Lập Trình Viên II (45)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Thằng Phê-đi-a đứng ngay dậy...

Lập tức tôi có một cảm giác vui vui, nhưng mới nhìn mặt nó, thì tôi phải vội vàng lên tiếng ngay, — nếu như cần phải "chơi cứng", thì tốt nhất nên để tôi:
— Thưa thày Vích-to Xi-ghít-dmun-đô-vích, — đúng là tôi chẳng có cảm xúc gì cả, khi bắt đầu gọi tên lão này, — sao thày không hỏi em một cách đơn giản, đúng như một thày giáo, hỏi một học sinh, ạ?
Lão Vích-to có vẻ như chỉ chờ có thế:
— À, là tại sau sự kiện quen biết trực quan và ngắn ngủi vừa rồi, em đã gây cho tôi một ấn tượng không hề đơn giản.
Tôi nhìn lão:
— Tên họ em là Grút-skốp.
— À, có phải em... là học sinh... ở chỗ khác chuyển về đây?
— Dạ đúng, trước em học...
— Tôi hiểu, tôi hiểu rồi... — Lão ngắt lời tôi. — Vậy là ở trường cũ, em đã quen tiêu khiển theo cách như vừa rồi?
— Thưa thày, đấy không phải là tiêu khiển ạ.
Lão dang hai tay:
— Tôi hiểu, tôi hiểu... Nhưng chúng tôi ở đây không quen giải trí theo lối vô tổ chức như vậy. Em ngồi xuống... — Lão hướng ngón trỏ tay trái về phía thằng Phê-đi-a, rồi chúc ngón tay, nhấn một cái, chỉ xuống đất. — Xa-vít-xki, ngồi xuống.
Tất cả những chuyện đứng lên ngồi xuống và đối đáp của tôi đều diễn ra trong sự quan hoài sâu xa của Cla-ra, — nó đã ngồi quay hẳn lại, dõi nhìn tôi chăm chú. Còn tôi đã phải cố không nhìn nó, cũng như không nhìn vào bất kỳ chỗ nào xung quanh, — nhìn như thế nói gì thì cũng sẽ gây nên một ngữ cảnh "cầu viện".
Còn bây giờ mà không nhìn thì lại tệ.
Tôi quay về phía nó, nó liền nghiêng đầu nhẹ một cái sang phải, rồi ghếch mắt về phía bên trái, — lão Vích-to đang cặm cụi viết tên họ của tôi, "Grút-skốp", vào chỗ còn trống bên cạnh hình thằng người trên cùng, ở trên bảng, — nó nhăn mũi một cái, vẻ đầy khó chịu. Tôi nhìn nó, cười mỉm, rồi, cũng ghếch mắt về phía lão Vích-to, tôi chuyển nụ cười ấy thành một nụ cười nhếch mép đầy khiêu khích, rồi lại nhìn nó, tôi gật đầu hai phát; nó nở nụ cười rất tươi, dù là không thành tiếng, rồi vui vẻ quay lên.
Nhớ đến vẻ sợ sệt ban nãy của cái Ta-nhi-a, thấy buồn cười ở trong bụng, tôi quay sang nhìn nó. Nhưng nó, giống như đã quên hẳn những chuyện lủng củng vừa rồi, — và sự có mặt của tôi bên cạnh, — đã đang cắm cúi làm gì đó với một chiếc lọ đựng nước.
Hóa ra tóc nó bản chất là có màu cỏ khô, tức là lạt hơn, so với trong ý nghĩ của tôi, — vì cái đuôi sam dày như một bông lúa mì to và chín của nó thỉnh thoảng lọt vào trong vùng mắt tôi nhìn. Bây giờ nhìn nghiêng thì không rõ nữa, nhưng từ lúc cùng quay lại bàn sau, tôi đã nhớ được như in là mắt nó trong lắm, và cực kỳ xanh, mà xanh hơi lạ, xanh như chỗ sọc đậm nhất trên vỏ của một quả dưa hấu (mà phải là dưa già khụ), nhưng còn thẫm hơn, sẫm hẳn lại, nên có thể sẽ có một ý nghĩ mang máng, như đấy là một màu sắc phi tự nhiên, — cho nên tôi mới dễ nhớ ngay, và nhớ rõ như thế, có lẽ thế. Má của nó, da mỏng và trắng và rất mịn màng; khóe miệng nó hơi hé mở, không biết có cười tí nào thật không, nhưng trông tươi như cười; mắt nó chăm chú, lông mi cong cong và nhìn nghiêng thế này thì thấy mát rười rượi (chắc vì dày, nhưng chắc không chỉ vì dày), lông mày nó vẽ thành một nét hơi gãy nho nhỏ vì nó đang nhíu mày lại một chút, cả mi và mày đều cùng một tông màu như tóc, nhưng đậm đà hơn...
Tôi đang tự khen mũi nó xinh và ngây thơ, thì bất ngờ nó quay lại.
Theo một phản xạ nào đó rất nhanh, tôi đã nghĩ ngay là mặt nó bây giờ sẽ phải đỏ lên. Nhưng trái với suy nghĩ đầy "kẻ cả" của tôi, nó nhìn thẳng vào tôi bằng một ánh mắt yên bình, trong vắt, ở trong đấy dường như đang khe khẽ xôn xao những tia sáng thanh thanh nhè nhẹ... Hay tại tôi và nó đang ngồi theo hướng cửa sổ, và ở ngoài kia đang là một ngày đông trong sáng, và tôi vừa chui ở trong phòng tối ra... đằng nào thì tôi cũng sẽ không phân biệt được, — tôi đang bị bối rối rất nặng nề...
Còn nó, trông thì "Thiện tai!" thế, hóa ra lại ác... mà cái kiểu "đánh người ngã ngựa" thế này, thì phải gọi là cùng hung cực ác: Trong lúc tôi đang phải rất cố để — và cố hy vọng là — niềm bối rối của mình không bị "lên sóng truyền hình", thì nó nhoẻn cười với tôi, — cười có một ít thôi, nhưng nom duyên kinh khủng. Tức thì sống chết mặc bay, — đê vỡ tan tành! Hai bên cổ tôi rôm cắn râm ran, mặt tôi hẳn phải đỏ vụt lên, nhục quá... may quá, nó chỉ cười mỉm một cái... một cú nốc-ao vùi dập như thế, rồi quay đi ngay, lại tiếp tục chăm chú với cái lọ đựng nước bằng thủy tinh của nó.
Nhưng nội tình tôi vẫn tiếp tục nhốn nháo toàn diện, — liệu nó có phải là đang chăm chú thật không đây, hay là nó lại đang có những suy luận xoi mói nào đó có trời mà biết ở bọn con gái, về cái bộ dạng lục thần vô chủ, ngẩn ngơ (chắc là) đến tội nghiệp của tôi...
— Trong lịch sử đầy biến động của khoa học, — vẻ như rất hài lòng vì đã bôi bôi trát trát hoàn chỉnh được bốn "thằng người" với tên họ đầy đủ (chuyện này hẳn đã phải gây được những xúc cảm khoan khoái bệnh hoạn và cục bộ), lão Vích-to đang thăng hoa với "khoa học" Sinh Vật của lão, — những khái niệm mới đôi khi nảy sinh một cách hoàn toàn tình cờ...
Đang dang rộng hai cánh tay dài thô kệch để giúp cho "khoa học" Sinh Vật thêm sinh động, chợt lão dừng phắt lại, mắt lão trố ra như đang gặp được một điều kỳ thú, miệng lão cười, trông vui vẻ, nhưng đầy nét gian:
— Cô... vâng, thưa cô Đa-ra-phê-ép-va!
Những lời này của lão vang lên với âm hưởng của một tiếng sập cầu dao, khiến cho cả hai cái đài đang rôm rả một cách có kiềm chế — nhưng e có phần tin tưởng thái quá về năng lực tự điều chỉnh vô-lum — ở ngay trước mặt tôi, ngay tức khắc bỗng trở nên câm lặng không khác gì là hai mớ sắt phế liệu.
Năm nay Cla-ra lớn phổng hẳn lên nhưng tóc vẫn tiếp tục dài quá vai, mái tóc có màu quả thông khô và kể cả có buộc lại hay không thì trông vẫn rất là xốp ấy lúc này đang xõa gần hết sang phía mái đầu bên trái, — tóc xõa như vậy, đầu ngoảnh sang phải, khuỷu tay trái trên mặt bàn, những ngón tay trái lùa vào khu vực tai và chân tóc ở thái dương, rồi ngả đầu lên bàn tay ấy, đấy vốn là một tư thế "nói chuyện riêng trong giờ học" thuộc hàng kinh điển, (cái Na-ta-sa cũng đang "kinh điển" theo chiều ngược lại).
Bị tóm cổ và "tắt đài" như thế, nhưng Cla-ra quả không hổ là "thân trải trăm trận", — thong thả một cách tự nhiên, nhuần nhuyễn, tuyệt không bất thường trong cử động, nó quay mặt về phía quầy ba, hàng mi dài không trang điểm chớp chớp mấy cái, rồi mở to cặp mắt màu dưa chuột muối (mắt Cla-ra hay cái là ngay cả lúc mở to, trông vẫn có vẻ như hơi nheo nheo), nó ngước nhìn lão Vích-to không khác gì là Xcác-lét đang ngước nhìn Rét Bất-lơ.
Nhưng Rét Bất-lơ bảo:
— Đây là nội dung bài học lần trước, cô hãy cho chúng tôi biết, tại sao những nốt sần ni-tơ lại bám vào rễ cây?
Xcác-lét nói gì đây?
Xcác-lét cắn môi, rồi — giống như — nhoẻn cười, "cho biết":
— H... có thể là... Tình yêu ạ!
Gái quá! — Có lẽ không khí láo nháo, và, nói gì thì nói, dù là theo một cách lạt lẽo và gượng gạo, vẫn ít nhiều có sắc thái hài hước, đã làm cho nó sinh chủ quan mà không hình dung ra bản chất đầy gian nguy của hoàn cảnh... Thật là nhờn không phải lúc!
Bọn nó cười ồ hết cả lên.
Nhưng lão Vích-to rõ ràng đã không lường tới tình huống này, — lão bị bất ngờ, mặt lão nghệt ra, rồi lão giương mắt lên, hỏi lại:
— Tình yêu?!
— ...
— Đa-ra-phê-ép-va, em hãy giải thích rõ hơn. Rất có thể, là còn có những điều gì đó giữa các nốt sần và rễ cây, mà em biết, còn chúng tôi thì không.
Có vẻ như lão Vích-to đã cố làm chủ được tình thế, còn Cla-ra thì bắt đầu hoảng, — nó vẫn cười cười, nhưng gượng gạo:
— Dạ, không ạ.
— Em không biết? Phải rồi, em không biết câu trả lời, vì trong giờ học em đã không chú ý nghe giảng. Đa-ra-phê-ép-va, hai điểm!
Tôi thở phào, — thực ra tôi đã ang áng đến một kết cục bi thảm hơn. Còn Cla-ra, có lẽ nó vẫn nghĩ chuyện này sẽ không nhất định là phải dẫn đến một kết cục không có hậu nào đó, nên nó đã bị bất ngờ; nhưng bất ngờ thì cứ bất ngờ thôi, chứ hai điểm Sinh Vật ở trường này, nói chung sẽ khó có thể khiến cho loại như Cla-ra phải cóng, — nên nhìn lão Vích-to và nhún nhẹ vai một cái, nét mặt nó thật ra đúng là còn có những dấu hiệu vui vẻ.
— Trở lại với bài học ngày hôm nay, đã có đủ nhiều những sự lẫn lộn về một vấn đề lớn của Sinh Vật học: Vấn đề sinh sản vô tính. — Sau khi cho được một điểm hai, có vẻ lão Vích-to đang hưng phấn tợn. — Có em nào ở đây có thể cho tôi biết, ai đã là người đầu tiên đề xuất ý tưởng về sự sinh sản vô tính..?
Tự bất ngờ, hoàn toàn bất ngờ với chính bản thân, tôi thấy từ miệng mình đã văng ra hai từ.
Nhỏ, gần như lẩm bẩm thôi, nhưng cái Ta-nhi-a ngồi cạnh tôi đã vội vàng cúi mặt xuống, mím môi lại, và má nó hồng lên rất nhanh, còn ở bàn trên, cơ khổ, hai đứa Na-ta-sa và Cla-ra thì gần như ngay tức khắc đã rung hết cả người lên. Mà cười như thế... thậm chí còn nhanh hơn ý nghĩ của tôi, cái Na-ta-sa vừa "phì phì...", thì Cla-ra đã phát thành tiếng ròn tan.
"Sinh sản", — đang viết (chắc thế) dở tiêu đề "Sinh sản vô tính" lên bảng, lão Vích-to vội vàng quay lại:
— Ai đang cười gì vậy..? Đa-ra-phê-ép-va, có gì đáng buồn cười ở đây?!
Vậy là xẵng giọng thật? — Đến như thế này thì lão Vích-to hẳn không còn mảy may khát khao sáng tạo thêm ra một ngữ cảnh hài hước châm biếm dớ dẩn nào đó của lão nữa.
Còn Cla-ra thì phải hết nhờn rồi, nhưng... tôi nhớ anh Xéc-giô có lần từng quả quyết rằng cười là theo một cơ chế thần kinh thực vật, còn anh Kốt-xchi-a lại khẳng định đấy là do vô thức, hai người cãi nhau, thì Phi Long, theo thói quen mà anh vốn ưa thích, bèn lôi giấy bút ra, hì hục ngồi vẽ một cái lưu đồ "cười" tương đối phức tạp theo quan điểm của mình, cãi nhau như vậy thì nói chung sẽ không dẫn đến một kết luận nào, hay đúng hơn, sẽ dẫn đến ba kết luận liền, nhưng cười, rốt cuộc, cho dù về bản chất có là theo cơ chế nào đi nữa, thì trong đấy cũng đều sẽ có những khu vực mà người ta không thể tự điều khiển được... cho nên Cla-ra có cố lắm thì cũng chỉ có thể dừng lại được một tí ti, và rất gượng gạo, rồi lại tiếp tục cười thành tiếng, mà còn ròn rã hơn.
Nhưng nó vẫn hình dung được cười như thế thì sẽ buồn cười, nên nó bị khó xử, và nó nhìn xuống mặt bàn, nhìn lên bảng, rồi lại nhìn xuống, rồi — là tất lẽ dĩ ngẫu thôi — nó đưa mắt về phía "đồng chí nấp trong đống rơm", tức là tôi...
— Vậy đấy! — Không rõ "Vậy đấy!" này là lão nói với Cla-ra, hay với tôi nữa. — Được rồi... Grút-skốp, có thể cậu sẽ cho chúng tôi biết, ai là người đầu tiên đề xuất ý tưởng về sinh sản vô tính?
Là lão tự chuốc lấy thôi... bọn Cla-ra, Na-ta-sa, và — nhất là (?) — Ta-nhi-a đều đã nghe rõ cả, tôi còn làm gì khác được... ai bảo lão thích hỏi đích danh?
Nên tôi thản nhiên, giương mắt nhìn lão, và nhắc lại hai từ kia, nhưng theo ngữ điệu câu hỏi:
— Vợ thày?
Tức thì, ầm lên một cái, bọn lớp tôi nhất loạt cười phá ra như vỡ chợ, tiếng thằng ôn Gô-sa nghe còn rõ hẳn "Ha ha..."
— Grút-skốp! — Phản ứng chậm hơn một nhịp so với học sinh, lão Vích-to xỉa ngón tay chỉ thẳng vào mặt tôi, rồi xỉa ra cửa. — Ra khỏi lớp! Hai điểm! Ra khỏi lớp ngay!!

(Còn nữa)
Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 3):
Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 2):
Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 1):
Truyện "LẬP TRÌNH VIÊN" (Phần I — Đầy đủ):

Lập Trình Viên II (44)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

— Hứ... — Nhắm tịt hai mắt, chân mày kéo lại thành một nét hoạt kê, bác Bô-rít vừa cười không thành tiếng nhưng hồng hết cả đôi má bụ bẫm, vừa lắc lắc đầu.

Má vẫn còn hồng lên lúc mắt đã mở dần được ra, bác vừa cười vừa lắc lắc đầu y như thế lúc cánh cửa phòng thí nghiệm Sinh Vật khép lại sau lưng thằng Phê-đi-a — đúng là bác lại không nhịn được cười, chứ không phải bác cố tình "diễn", — và với một thái độ trịnh trọng phải (vì sự hoạt kê vẫn chưa thể hết hẳn) gia tăng thêm bằng một động tác tay chìa ra trước ngực (tay phải, vì tay trái còn xách đàn ghi-ta), bác cất lời, vẫn phải cố giữ để không thành vừa cười vừa nói:
— Tha lỗi cho tôi, thưa thày Vích-to... ờ...
Tức thì, cả bọn lớp tôi quay hết lại, và đồng thanh, cùng nhấn mạnh từng chữ một, kéo dài ra:
— Xi-i-i ghi-i-ít dmu-u-un đô-ô-ô vi-i-ích!
Bác Bô-rít thì chắc không phải một người hay quên, nhưng việc bác luôn bị ngắc ngứ khi phát âm phần phụ danh theo tên cha, của các thày cô trong trường, thì từ lâu đã trở thành một nét đặc trưng có lẽ đã không còn là của cá nhân bác, mà là của cả trường tôi, đến nỗi bây giờ chắc không phải chỉ có bọn nó, mà ngay cả chính bác Bô-rít cũng tự cảm thấy thích thú với trò xướng họa này.
Nên bác có vẻ hài lòng:
— Phải rồi! Vậy thày cho phép... Ở đây có bốn bạn học sinh này thành ra là...
— Đang tắm nước lạnh! — Một giọng nói ông ổng cất lên, là thằng Gô-sa, thằng ôn vô duyên và nhạt như nước ốc; rồi cũng có mấy đứa cười ồ lên theo.
Bác Bô-rít đưa mắt về phía ấy, nhưng gần như không để ý gì tới thằng ôn:
— ... thành ra là đang vắng mặt trong giờ Sinh Vật. Vậy xin phép thày, để cho các trò này được vào lớp.
Phòng Sinh Vật đại thể thì cũng như các phòng học, nhưng ở trên mỗi mặt bàn học gần như luôn thường trực sẵn một chiếc kính hiển vi, và còn sẽ có các loại những ống với lọ gì đó — thay đổi tùy theo nội dung bài học.
Điểm khác nữa là bàn giáo viên, — bàn này ở đây cao hơn và dài thượt, còn dài hơn cả bảng, nên mặc dù mặt bàn cũng rộng nhưng trông vẫn giống như quầy rượu. Ở đầu cùng bên phải — nhìn từ phía chúng tôi — mặt "quầy", cũng có một cái vòi nhỏ cong cong như cái cán ba-toong nhưng uốn vòng rộng hơn, mạ kền sáng loáng, nhưng chỉ là vòi nước thường, chứ không phải vòi bia. Còn trên mặt quầy cũng có những đồ đựng bằng thủy tinh, nhưng không phải cốc tách hay ly, mà là những bình và lọ có nắp, to bé khác nhau, bên trong ngâm những tiêu bản động thực vật gì đó bằng một thứ dung dịch trong suốt, có thể là cồn, hoặc phoóc-môn, hay một loại chất lỏng bí hiểm nào đó khác. Những lọ này vì sao đó luôn gây cho tôi một cảm giác bệnh hoạn không thoải mái, nên tôi không thích bằng mấy cái hộp mi-ca trong suốt hình chữ nhật, mỗi hộp đựng một bộ xương khô — chắc là làm bằng nhựa, màu ngà ngà, giả vờ là xương — của một trong mấy con: cá, cóc (hoặc ếch), khủng long (bé thôi), chim (hoặc gà, khả năng nhất là gà chọi, vì có chân dài)...
Nhưng thứ mà tôi thích nhìn nhất trong phòng này, là những bức ảnh râu ria, — có hai bức như vậy trong số nhiều ảnh người, thú, chim, cá, cây, cỏ... được treo hoặc dán trên khắp các mặt tường.
Bức thứ nhất là ảnh một ông lão có bộ râu giống hệt Lép Tan-xtôi, và tóc có thể cũng giống, nhưng không nhìn thấy, vì ông đội mũ phớt đen. Nhưng mũi ông nếu so với Lép Tan-xtôi thì lép vế hẳn, và nhìn vào ảnh thì rất có cảm giác là chính vì lý do "mũi bé hơn" này mà ánh mắt ông mặc dù thông minh, nhưng lại mang một nét buồn rười rượi.
Mắt ông lão trong bức ảnh thứ hai thì không hề buồn, dù râu ông chỉ ngắn bằng nửa, có khi chỉ bằng một phần ba, râu Lép Tan-xtôi. Mũi ông cũng không hề to hơn mũi ông buồn rầu, nhưng cái nhìn của ông vui vẻ và sáng suốt, — rất đồng gam với vầng trán rộng và mái tóc bạc trắng chải ngược ra sau, — trông có vẻ như ông hiểu, phấn khởi, và ít nhiều hãnh diện, vì dù rằng râu ông ngắn hơn, nhưng ria mép của ông lại dày dặn, đường nét, và vểnh lên hai bên thật oách, oách hơn nhiều so với cả hai ông kia.
Hình như ông là ông Páp-lốp, còn ông buồn rầu kia là Đác-uyn.
Cứ theo một cách "râu tóc" mà nói, thì thực ra ở trong phòng này còn có một ông râu tóc nữa, mà theo một cách cục bộ, thì còn nổi tiếng hơn cả hai ông kia, — ông này là ông Vích-to Xi-ghít-dmun-đô-vích, thường gọi là ông Vích-to "Kinh Kông", chính là ông thày dạy Sinh Vật quý hóa của chúng tôi.
Tuổi ngoại tứ tuần, hầu như luôn mặc những bộ vét may bằng loại vải dày sẫm màu và không cài cúc áo, với những chiếc sơ mi màu sáng nhưng không phải trắng, và không thắt cà-vạt; tóc nâu, dày, vừa đủ bờm xờm (dù đã chải) kín tai, kín gáy; lúc nào cũng đầy đủ cả ria lẫn râu quai nón, đều cùng màu với tóc, râu dài đủ để mượt, ôm lấy quai hàm; ông Vích-to "Kinh Kông" thật ra là một thày giáo giỏi. Ở gần như bất kỳ một trường nào đó khác, hẳn ông hoàn toàn có thể trở thành một nhân vật danh giá. Nhưng ở trường này, một cách hồn nhiên trong sáng và đầy oan ức, tự dưng ông bị rơi vào cảnh lấy lẽ. Ở đây, chỉ trừ loại dở thằng dở ông, đang học phổ thông đã hì hục tính chuyện xây dựng "sự nghiệp", kiểu như thằng ôn Lu-ka, còn tất cả những đứa khác thì chả đứa nào coi môn Sinh Vật của ông "Kinh Kông" là môn học chính hết, — ngay thằng "thần đồng" Giê-nhi-a cũng không phải ngoại lệ.
Còn ông "Kinh Kông", nếu như để Phi Long nhận xét, thì sẽ là loại người "Chất thắng văn tắc dã", — khi mà chất phác thì nhiều, còn văn nhã thì ít, thì con người thành ra cục mịch và thô kệch.
Người như thế mà ở vào chỗ thuần phác thì có khi cũng ổn, nhưng nếu lại bị "kẻ đắp chăn — kẻ lạnh lùng", thì sẽ dễ có những biểu hiện đơn giản và cụ thể nhất của sự tức giận, và nếu chuyện đó kéo dài, thì con người ấy dễ trở thành lỗ mãng và ưa mỉa mai.
Được cái ông "Kinh Kông" nói gì thì cũng là thày giáo, nên ông không bị lỗ mãng trong điều kiện thông thường.
Lúc ấy, đứng đúng chính giữa, phía sau "quầy ba", ông "Kinh Kông", thày Vích-to đã có vẻ cáu, — chắc vì hôm nay thày đã không làm thủ tục điểm danh, — nhưng thày vẫn giữ được một ngữ điệu tương đối ôn tồn:
— Tại sao lại "thành ra" như vậy, hả bác Bô-rít? — Thày nhấn mạnh hai chữ "thành ra".
Thái độ của bác Bô-rít giống như một nhân viên đang báo cáo tiến độ công việc với thủ trưởng:
— Theo như hiện trạng... tức là hiện trường, và theo như tự khai của họ, thì em này... học trò này — bác Bô-rít, đã chuyển cây ghi-ta qua tay phải, đứng tránh một chút sang trái, đưa tay trái chỉ rõ vào tôi — đã giảng bài giảng về âm nhạc.
— Vậy ư? — Thày Vích-to rõ ràng đang cố tạo ra một vẻ tiếc rẻ kịch tính. — Có cần phải thế không?! Đáng bực thật, khi hai bài giảng của chúng ta lại trùng thời gian, đồng chí đồng nghiệp thân mến! Bây giờ hay là... đồng chí sẽ làm quen chúng tôi với đề cương bài giảng của đồng chí, hay đồng chí sẽ tham gia vào giờ học của chúng tôi?
Trong suy nghĩ của tôi lúc này, tôi đang thấy cái nhìn trầm tĩnh của anh An-tôn tôi, tôi đáp, giọng lạnh nhạt:
— Sẽ tham gia.
— Cảm ơn đồng chí nhiều, — thày Vích-to, chắc đã phải ít nhiều cụt hứng vì vẻ điềm nhiên của tôi, nhưng vẫn tiếp tục diễn, — đồng chí không hình dung được tôi mừng đến thế nào đâu! Vậy mời... các đồng chí ổn định chỗ ngồi.
Bác Bô-rít nhìn thày Vích-to, nét mặt bác rất tươi tỉnh, nhưng sẽ khó hình dung được đấy là do mọi chuyện này có vẻ như đã có một kết cục ổn thỏa, hay vì lúc này, cuối cùng bác lại đã có thể quay trở lại với trò xướng họa mà bác vốn yêu thích:
— Một lần nữa, xin lỗi đã làm phiền thày, thưa thày Vích-to... ờ...
— Xi-i-i ghi-i-ít dmu-u-un đô-ô-ô vi-i-ích! — Bọn lớp tôi lại đồng thanh.
— Vâng, đúng như vậy! — Hài lòng ra mặt, bác Bô-rít xách cây ghi-ta "mậu dịch" của thằng Mê-chi-a rời khỏi phòng học.
Với tâm trạng của một "đồng chí đồng nghiệp thân mến", ở tôi lúc này, mọi thứ đều ít nhiều bị thong thả hơn so với bình thường, nên khi tôi nhìn quanh để "ổn định chỗ ngồi", thì ở đằng trước chỉ còn lại có một chỗ trống, — bên phải, bàn thứ hai, dãy trong cùng. Vẫn còn các chỗ khác phía mạn cuối lớp, nhưng như hiện tại mà nói, thì đương nhiên chả đời nào mà tôi lại chịu "lẩn" xuống dưới đấy cả.
Hơn nữa, còn có người đang nhô bàn tay lên để chỉ chỗ cho tôi, — Cla-ra đang ngồi bên trái, bàn đầu, ngay trên bàn kia, cùng với một đứa nữa là cái Na-ta-sa. Hai đứa này mà ngồi cùng, thì chuyện cứ phải là như ngô rang pháo nổ, — ngồi sờ sờ ra ở ngay bàn đầu, nhưng lại giúi vào góc trong như thế, là cả một chiến thuật.
Vậy là trước mặt tôi là Na-ta-sa, Cla-ra, sau lưng là thằng Lu-ka, với cái Lu-i-da, còn cạnh tôi, thì là con bé nhà quê Ta-nhi-a Pê-tờ-rốp-na.
Tôi mới ngồi xuống, thì nghe giọng con gái từ đằng sau:
— Làm ơn cho hỏi, muốn nghe bài giảng của ngài, thì phải ghi danh ở đâu, thưa giáo sư?
Tôi thong thả quay lại, nhìn đứa vừa léo nhéo (cái Lu-i-da), thì thấy cái Ta-nhi-a đã quay lại trước tôi, và cũng đang nhìn đứa kia; tôi quay lại thì nó chuyển cái nhìn sang tôi, rồi mắt nó có một vẻ sợ sệt, — chắc là cách tôi nhìn con kia không được hiền lành cho lắm.
Lu-i-da là một con bé xinh xắn có mái tóc vàng sáng chớm vai, đường ngôi rẽ ở giữa, cả đuôi tóc phía dưới và tóc mái đều ôm vào trong, tròn tròn; hình như nó con nhà giàu, và nó có vẻ khôn ranh. Lúc này tôi trông nó như một bà già tinh quái. Tôi cất giọng khinh mạn:
— Ghi cái gì, ranh con!
Cặp mắt ốc của nó — đang phấn khởi với trò đùa của mình — lập tức đờ ra, nó vội hít một hơi dài, như vừa bị dìm nước, — cả đời nó chắc chưa bao giờ bị kém vỗ về đến như vậy. Ánh mắt nó rụt lại, sượng sùng, rồi lấm lét chuyển sang thằng Lu-ka đang ngồi bên cạnh.
Tôi vừa quay lên, thì nghe thằng kia nói, — sau lưng, nhưng tôi cũng hình dung ra cái vẻ chững chạc và đầy tự tin của thằng ôn:
— Thưa ngài nhạc trưởng, tại cơ sở đào tạo của chúng ta, kiểu đối đãi như vậy với phái đẹp không được khuyến khích đâu.
Chậm rãi quay lại, nhìn thấy cặp môi dày của nó, nghĩ đến khóe miệng giống hệt A-lanh Đê-lông của mình, tôi cười khảy một cái bằng mũi, rồi khẽ lắc đầu một cách ngạo mạn, tôi lẳng lặng quay lên.
Nhưng tôi còn chưa kịp thưởng thức hết cảm giác hài lòng, thì đã nghe từ phía sau quầy ba vọng xuống:
— À... còn tên họ của đồng chí là gì, thưa giáo sư?
Nhìn lên bảng, tôi biết ngay là chuyện này rốt cục vẫn chưa thể chấm dứt ở đây.
Ở phía bên phải, cách mép bảng một quãng, đã có bốn hình người to khoảng gần bằng bàn tay, được vẽ viền bằng phấn trắng, — theo kiểu vẽ bóng người, có đầu tròn và chân tay tù, như trên biển báo giao thông (hay trên cửa toa-lét công cộng?), bốn hình xếp dọc từ trên xuống. Bên cạnh (bên phải) mỗi hình, tính từ dưới lên, lần lượt (đã) là "Va-rva-rin", "Ko-ren-nhép", "Xa-vít-xki", — tên họ của các thằng Mê-chi-a, Giê-nhi-a, và Phê-đi-a.
Đang gí cục phấn vào bên cạnh hình "thằng người" trên cùng, và chăm chú nhìn tôi, quả thật khó hình dung là lão Vích-to này còn muốn giở thêm trò ngớ ngẩn gì nữa.
Lão nói "thưa giáo sư", thì xung quanh có nhiều đứa cười ồ lên. Tôi thong thả đứng dậy, (cũng) chăm chú nhìn lão, nhưng không nói gì.
Cứ đứng nhìn nhau với học sinh như thế, ắt là vô duyên, nên lão quay sang dãy bên kia, và hỏi bằng ngữ điệu cố làm ra vẻ hóm hỉnh:
— Xa-vít-xki, đồng chí làm ơn nhắc đồng chí giáo sư, xem tên họ của đồng chí ấy là gì.
Thằng Phê-đi-a đứng ngay dậy...

(Còn nữa)
Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 3):

Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 2):

Truyện "Lập Trình Viên II" (Phần II — Chương 1):

Truyện "LẬP TRÌNH VIÊN" (Phần I — Đầy đủ):