
Anh giồng cả thảy hai giàn Mướp. Tháng chạp, hoa non nở cánh vàng. Lũ Bướm láng giềng đang khát nhụy, Mách cùng gió sớm, rủ rê sang. Nước Việt Nam xanh muôn vàn cây lá khác nhau. Cây nào cũng đẹp, cây nào cũng quý, nhưng thân thuộc nhất vẫn là cây Mướp. Mướp Quảng Ninh, Mướp Lạng Sơn, Mướp ngút ngàn Đồ Sơn, Hải Phòng, Sài Gòn, Hà Nội, giàn Mướp thân mật lớp 10H tôi... đâu đâu cũng có Mướp thân thương làm bạn. Mướp, cà dái dê, dưa chuột, bí, bầu mấy chục loại khác nhau, nhưng cùng là quả to treo lủng lẳng. Vào đâu Mướp cũng sống, ở đâu Mướp cũng xanh tốt. Dáng Mướp chảy thõng mộc mạc, mầu mướp mai mái nhũn nhặn. Khi mướp mới thành quả nhú ra, cứng cáp, dẻo dai, vững chắc. Mướp trông thanh cao, giản dị, chí khí như người. Nhà thơ có lần ca ngợi: Bóng Mướp treo mát rượi Bóng Mướp lủng lẳng giàn to, giàn bé, âu yếm khắp làng, bản, xóm, thôn. Mướp thấp thoáng dưới những mái chùa cổ kính. Bên giàn mướp lủng lẳng, ta gìn giữ một nền văn hóa lâu đời. Dưới bóng tre xanh, đã từ lâu đời, người dân Việt Nam dựng nhà, dựng cửa, vỡ ruộng, khai hoang, tối về ăn Mướp. Mướp ăn ở với người, đời đời, kiếp kiếp. Mướp, bí, bầu giúp người trăm công nghìn việc khác nhau. Mướp quen thuộc với bàn tay của người nông dân...