
Gần đây có ông Trung tướng Trần Đình Nhã, Phó Chủ nhiệm UBQPAN đưa ra ý tưởng dùng tiền thay thế nghĩa vụ quân sự, thế là dư luận lại có thêm một lý do để ồn.
Bây giờ có mạng, tiện ơi tiện, nên nhu cầu ồn, cũng như nhiều dục vọng khác, rất dễ được thỏa mãn!
Cho nên là càng ồn. Và cũng như nhiều dục vọng khác (tình yêu chả hạn, — yêu, có thể vì bạn đẹp, có thể vì bạn dễ, có thể vì bạn có bố giàu, có thể vì mình chả còn cách nào khác nếu không có bạn...), ồn cũng có nhiều cách ồn khác nhau. Trong những cách đó, có những cách nghiệp dư, và những cách chuyên nghiệp, — một lần nữa, lại hệt như tình yêu vậy.
Phỏng vấn, và đăng lên báo, thì là ồn chuyên nghiệp.
Trong những người làm ồn chuyên nghiệp, có người nổi lên. Trong lịch sử làm ồn của đám đông Việt Nam, có thể liệt kê vài ví dụ điển hình: Nguyễn Lân Dũng, Dương Trung Quốc, Chu Lai... — để phân biệt với những người làm ồn bình thường, hãy tạm gọi họ là "Ồn To".
Để nổi được lên trên một bãi ồn rất là đông, đương nhiên Ồn To phải có năng lực. Nhưng năng lực của Ồn To lại phải không nhiều thì mới được, — người nhiều năng lực thật, hình như có xu hướng dành ít thời gian cho việc ồn. Cho nên ồn được một hồi, thì các Ồn To thảy đều sẽ có triệu chứng hụt hơi, và hệ quả không tránh khỏi là ngày càng tạo ra...
(Đọc tiếp)