30
Nov

Lập Trình Viên II (38)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

"Suốt dọc đường, mọi cơ chế suy đoán trong bộ máy thần kinh cơ trí của Tư Thiên đều được ngấm ngầm vận động tối đa, nhưng chỉ tới khi A Chính thật sự xáp mặt Bảy Viễn, thì cơ sự mới được làm sáng tỏ. "Buổi chiều đó, khi Tư Thiên lại mải ngắm kỳ kinh bát mạch, thì A Chính bận tiếp một người khách trẻ; trẻ lắm, chỉ quãng mười tám... không quá đôi mươi. Mặc bộ đồ xá-xẩu..." — chú Phiên duỗi nhẹ hai tay, rồi xoay mũi bàn tay phải chỉ chỉ vào bộ đồ mình đang mặc. — "bộ đồ đã cũ, màu đã phai... thậm chí vải đã sờn, nhưng trông tinh tươm, vai khoác một chiếc bị cói nát, đó là một chàng thư sinh hay cười, nụ cười tươi tắn nhưng có phần rụt rè, thậm chí rút rát, trên gương mặt xương xương nhưng hiền lành, trắng trẻo nhưng xanh xao; nom như một cậu bé dễ thương lần đầu được mẹ dắt tới trường." Rõ ràng có một cảm nhận gì đó rất dễ chịu trong giọng nói và nụ cười của chú Phiên, tôi kịp thoáng nhận ra, nhưng nghĩ không kịp về nó. — Sau một loạt đánh cầm chừng, tới ván quyết định... à họ đấu nhau bằng bài cào... — Nhìn thấy tôi khẽ gật đầu, chú Phiên mới tiếp. — Chiếc bị cói đựng tiền khoác vai hồi nãy đã dốc ra sạch, A Chính tự bắn đáy cho mình một tụ bài chín nút, nhưng người thanh niên chẳng bóp chẳng nặn, lẳng lặng lật bài mình, cười rụt rè: "— Có vậy thôi, cào. "Trên chiếu là hai lá Bồi, — Cơ, Chuồn, — và một lá Đầm Bích. Ngay cả A Chính cũng động dung. Y ngó sững đối thủ, rồi không mở bài mình, nhận thua. "— Đệ ấy đi rồi. — A Chính nói với Bảy Viễn. — Nó không muốn lưu lại danh...

23
Nov

Nữ Hầu Tước

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

NỮ HẦU TƯỚC (A. P. Trê-khốp) Một cỗ xe thắng bốn con ngựa béo tốt đẹp đẽ chạy vào chiếc cổng lớn, như người ta gọi "Cổng Đỏ", của tu viện N; các tu sĩ và học sinh tu viện đã tụ tập đông đủ phía nhà khách dành riêng cho các bậc quyền quí, từ đằng xa, trông thấy người xà ích cùng với mấy con ngựa béo tốt là họ đã biết ngay người phụ nữ ngồi trong cỗ xe là nữ hầu tước Vê-ra quen thuộc và hảo tâm của họ. Ông già đánh xe mặc chiếc áo đính dải bạc nhẩy ra khỏi ghế và bước lại mở cửa đỡ nữ hầu tước ra. Nàng nâng tấm mạng che mặt lên, khoan thai bước lại gần các tu sĩ cho họ lần lượt làm dấu, sau đó dịu dàng gật đầu chào các học sinh rồi đi vào tu viện. — Thế nào? Vắng nữ hầu tước của mình, các người có thấy buồn không? — Nàng nói với mấy tu sĩ mang giúp đồ đạc của nàng vào. — Cả tháng vừa rồi ta không đến đây. Các người ngắm nhìn đi. À, còn cha giám mục đâu nhỉ? Trời ơi ta nóng lòng gặp cha quá. Thật là một ông già kỳ diệu. Các người cần biết tự hào là các người đã có một vị giám mục như thế. Khi vị giám mục bước vào, nữ hầu tước mừng rỡ thốt lên, đưa tay làm dấu ngực rồi đến gần bên ông. — Không, không, cha hãy để cho con hôn cha! — Nàng vừa nói vừa cầm lấy bàn tay giám mục vồ vập hôn ba lần liền. — Ôi, con thật là sung sướng vì cuối cùng đã được...

17
Nov

Lập Trình Viên II (37)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

"Bảy Viễn bá đạo nhưng rất trọng nghĩa khí giang hồ, nên chỉ rút súng ngắn, nhè ngay ót tay phát hỏa Hồng-kông nổ luôn một phát." Tôi bất giác giật mình một cái, khẽ thôi, nhưng thành cử động, — ở chỗ "nổ luôn một phát"; — chú Phiên nhìn tôi, khẽ gật: — Người ngoài nghe những chuyện này còn không vô cảm, vậy mà tay kỳ bẽo số dách người Sinh... à, — chú nhận thấy vấn đề từ vựng của tôi, — "dách" là "một", phiên âm Quảng Đông... còn "kỳ bẽo" là dân... trong này họ vẫn gọi dân cờ bạc bịp, cậu cứ hiểu là dân cờ cơm bạc gạo... là một cả thôi, đâu có cờ bạc chuyên nghiệp "chân phương" đâu... — Còn "lão bản", với "xì thẩu" ạ? — Nhân thể tôi vội hỏi, "lão bản" tôi chỉ có khái niệm "mang máng", còn "xì thẩu" thì chỉ có vẻ cũng có hình dung, nhưng chả chắc đúng không. — Cùng là "ông chủ" cả. — À chú cứ dùng Tân Gia Ba đi, nghe thích hơn Sinh-ga-po. — Tôi đề xuất luôn. — Được. Vậy... gã kỳ bẽo người Tân Gia Ba này thua bạc, được bạc, bị ép, bị lôi, coi bộ chết tới đít, rồi tận mắt ngó người trong cuộc như mình bị nổ vỡ ót nằm thẳng cẳng ngay trước mặt, vậy mà y điềm nhiên như không, tự đầu chí cuối tuyệt không một chút xúc cảm nào. "Dù là thời điểm đó người Tàu và giới hắc đạo Chợ Lớn còn chưa hùng hậu như thời Đệ nhất Cộng Hòa, nhưng họ vẫn luôn là một thế lực không thể xem thường; và một tay cờ bạc chuyên nghiệp thì vốn quen đặt cược vô tất cả mọi thứ; mà khi đã chọn nghề này, thì coi như luôn xác định phải sẵn sàng dám chơi dám chịu; nhưng cô hồn tới như gã này thì hãn...

15
Nov

Tắt đèn, thủ giống thủ, xôi giống xôi

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TẮT ĐÈN, THỦ GIỐNG THỦ, XÔI GIỐNG XÔI Bóng cây ngã đến gần tường bao lan. Mặt trời chênh chếch nhòm vào gốc cau vua. Những con xe máy bị bắt và bị ký giam chỏng gọng nằm dưới ánh nắng, uể oải phơi những nhãn mác đề-can xanh đỏ loang lổ của nhà sản xuất ban cho. Một lũ đàn bà đeo mặt nạ và đội mũ bảo hiểm chờ nộp phạt và xin tha, lê la ngồi khắp thềm đình. Đàn chó chui trong gậm đình, chực cướp xương rơi, con nọ cắn con kia í ẳng. Trên đình ăn uống đã tàn. Chánh tổng ngậm tăm nằm cạnh chiếc mi-crô không dây, hai mắt lim dim dở ngủ, vẫn dõi theo lời bài hát đang chạy trên màn hình. Cai lệ ngồi nhổm hai chân giở tới giở lui mấy quyển tên bài hát, cặp môi thâm sịt nhành ra gần tới mang tai. Cậu lính cơ lấy hết gân guốc trên bộ mặt đỏ gay, ra sức cầm cái điều khiển nhấp nhấp, bấm những số bài hát mà cai lệ đọc, xếp tiếp bài vào hàng chờ trên máy ka-ra-ô-kê. Mấy ông hương trưởng, tộc biểu, trương tuần xúm quanh đĩa hoa quả, kẻ hút thuốc, người phùng miệng thổi nước chè sâm nóng. Lý trưởng tựa lưng bên bức câu lơn, thù tiếp chánh hội, phó hội bằng mâm cỗ chỉ còn thịt bò khô vắt chanh và bim-bim. Thư ký, chưởng bạ lễ phép cà cổ chai, tâm đắc mời nhau uống nốt bia. Lý cựu, phó lý, thủ quỹ châu đầu bên đĩa vỏ cam, gật gù nhắc chén lên lại đặt...

04
Nov

ĐH Bách khoa Hà Nội định đoạt tuổi chết cho giảng viên già

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Ngày 29/6/2012, trường ĐH Bách khoa Hà Nội gửi công văn số 2038 tới các viện quản ngành khi xét hồ sơ NCS của thí sinh, trong đó lưu ý: Ưu tiên cán bộ đang chủ trì hoặc tham gia đề tài nghiên cứu khoa học nhận hướng dẫn NCS; Người hướng dẫn là 1 cán bộ đương chức của Trường ĐH Bách khoa Hà Nội có tuổi không quá 57 đối với người hướng dẫn có học vị TS, TSKH, không quá 62 đối với người hướng dẫn có học hàm GS, PGS. Ngày 6/9/2012, trường ĐH Bách khoa Hà Nội gửi thêm công văn số 2527, nêu rõ: 1. Nếu NCS chỉ có 1 người hướng dẫn hiện tại không là cán bộ đương chức của Trường ĐH Bách khoa Hà Nội thì phải bổ sung thêm 1 người hướng dẫn mới là cán bộ đương chức của trường. 2. Nếu NCS có 2 người hướng dẫn nhưng cả hai hiện tại không là cán bộ đương chức của Trường ĐH Bách khoa Hà Nội thì phải bổ sung thêm 1 người mới là cán bộ đương chức của trường, thay thế một trong 2 người hướng dẫn cũ. Các văn bản ra năm 2012 nhưng dùng để chỉ đạo, hướng dẫn NCS khóa 2010 và 2011. Ngày 30/10/2012, Giáo sư Tiến sĩ Khoa học Lê Hùng Sơn, Giảng viên cao cấp khoa Toán Tin Ứng dụng — trường ĐH Bách khoa Hà Nội, đưa những vấn đề trên lên báo. Trao đổi với phóng viên, Giáo sư Sơn chia sẻ: "Chúng tôi không thể làm ngơ vì tình thương và trách nhiệm. Như vậy, vô hình chung...

03
Nov

Chuyện người tình Trung Hoa (2)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

— Kim Bình Mai. — Anh Lãn ngoan ngoãn nhắc lại. Cười rụt rè và thở phì phò, mất mười phút thì anh Lãn phát âm chuẩn được ba chữ Kim Bình Mai — nhất là chữ Kim — bằng tiếng Tàu. Tiếp tục như vậy thêm một lúc thì Trung Anh có vẻ mệt mỏi. Cô trả lời những câu hỏi của anh một cách uể oải, nhầm lẫn luôn; có vẻ cô không hiểu người học trò này lắm, và cũng chẳng có ý muốn hiểu. Anh Lãn vừa hỏi, vừa nghĩ: "Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, hình dạng cô này thì rõ là Thủy tướng, không hiểu sao da lại trắng thế không biết?", rồi anh nhìn những sợi tóc hơi lượn sóng của cô: "Tóc này hình như cũng có bị uốn, chứ đâu phải ngoằn ngoèo một cách tự nhiên. Bọn con gái này quấy thật! Vất vả đi làm để kiếm sống thế, mà còn có thì giờ đi uốn tóc." Đúng mười giờ, Trung Anh đứng dậy và nói một cách khô khan: — Txai đgien. Rồi ra về, — vẫn để lại một mùi hương dễ chịu na ná như hôm trước. Và để lại người học trò còn tiếp tục ngồi lại bên bàn học rất lâu, — cứ ngồi im, và nghĩ ngợi. * Vào những ngày sau, anh Lãn hiểu rằng, cô giáo mình là một cô gái đáng yêu, dù mặc quần soóc nhưng tính tình nghiêm nghị và cẩn thận, chỉ có điều trình độ học vấn của người chiến sĩ văn hóa lớn lên trong chiếc nôi quê hương Việt Nam này tương đối thấp, và cô không biết cách dạy người lớn. Anh quyết định thôi...