... Anh giơ tay chào hỏi đồng bọn, bảo "máy bay mô hình" xong, ngồi xuống hơi chênh chếch đối diện phía bên trái cô, vừa mới ngồi xuống, lại loay hoay chuyển sang phía bên phải, để cái máy bay lên bàn, chống tay giống như cô, nhưng bò ra mặt bàn, ngắm nghía cô. — Máy bay đẹp không? — Như cái ca-nô. — Thủy phi cơ. Cô nhìn anh, anh nhìn cô. Cô cố đọc những biểu hiện trong mắt "Không, Không, Không" của anh. Cô hơi tò mò không hiểu anh đang đọc thấy gì trong mắt cô. Một lúc, hoặc là đọc đã xong, hoặc là đã chán đọc, hoặc là cố tình không đọc nữa, anh ngồi thẳng người lại, nhìn xuống mặt bàn... — Thế vẫn chưa đủ, — giọng Phi Long đã hoàn toàn nghiêm túc, tay vẫn lật lật cái cánh nhỏ — căn bản, cái này vẫn cần phải dựa vào cái cánh to. Cần thêm một lớp dữ liệu đệm có cấu trúc chi tiết khác để làm bản lề, nó phải tự chế lại được một phần dữ liệu từ cái đống to kia theo kiểu nào đấy, để cho thằng lưới này có thể sử dụng lại thật nhanh . — .. . — Cái lớp này ít nhiều tao đã có hình dung. Bây giờ A-nhi-a hệ thống lại những nội dung đã làm của mọi người để về sau viết quyển. Tất cả sắp tới tập trung học thi. Tao làm việc chi tiết với Xéc-giô thêm một ít nữa, hình dung hết cái đống tĩnh mình đang có. Thi xong tao tập trung giải quyết nốt. Lúc nào xong thì mình thử lại . — Mai chiến luôn, Phi Long. — Xéc-giô hứng khởi . — Khồng, Phi Long này ngày mai còn bận chơi Pink Floyd ở nhà văn hóa. Ở đấy sẽ có rất nhiều...
(Đọc tiếp)