30
Sep

LẬP TRÌNH VIÊN (10)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

... Anh giơ tay chào hỏi đồng bọn, bảo "máy bay mô hình" xong, ngồi xuống hơi chênh chếch đối diện phía bên trái cô, vừa mới ngồi xuống, lại loay hoay chuyển sang phía bên phải, để cái máy bay lên bàn, chống tay giống như cô, nhưng bò ra mặt bàn, ngắm nghía cô. — Máy bay đẹp không? — Như cái ca-nô. — Thủy phi cơ. Cô nhìn anh, anh nhìn cô. Cô cố đọc những biểu hiện trong mắt "Không, Không, Không" của anh. Cô hơi tò mò không hiểu anh đang đọc thấy gì trong mắt cô. Một lúc, hoặc là đọc đã xong, hoặc là đã chán đọc, hoặc là cố tình không đọc nữa, anh ngồi thẳng người lại, nhìn xuống mặt bàn... — Thế vẫn chưa đủ, — giọng Phi Long đã hoàn toàn nghiêm túc, tay vẫn lật lật cái cánh nhỏ — căn bản, cái này vẫn cần phải dựa vào cái cánh to. Cần thêm một lớp dữ liệu đệm có cấu trúc chi tiết khác để làm bản lề, nó phải tự chế lại được một phần dữ liệu từ cái đống to kia theo kiểu nào đấy, để cho thằng lưới này có thể sử dụng lại thật nhanh . — .. . — Cái lớp này ít nhiều tao đã có hình dung. Bây giờ A-nhi-a hệ thống lại những nội dung đã làm của mọi người để về sau viết quyển. Tất cả sắp tới tập trung học thi. Tao làm việc chi tiết với Xéc-giô thêm một ít nữa, hình dung hết cái đống tĩnh mình đang có. Thi xong tao tập trung giải quyết nốt. Lúc nào xong thì mình thử lại . — Mai chiến luôn, Phi Long. — Xéc-giô hứng khởi . — Khồng, Phi Long này ngày mai còn bận chơi Pink Floyd ở nhà văn hóa. Ở đấy sẽ có rất nhiều...

26
Sep

Đọc "Luận Ngữ" (2)

28 ý kiến, và ý kiến từ facebook

論語 Luận Ngữ 为政第二 Vi chánh đệ nhị THỨ HAI — VI CHÁNH 『⒉1』子曰:“为政以德,譬如北辰居其所而众星共之。” Tử viết:“Vi chánh dĩ đức, thí như bắc thần cư kì sở nhi chúng tinh cung chi.” Khổng Tử nói: "Làm chính trị lấy điều tốt làm trọng, ví như sao Bắc Đẩu ở một chỗ mà muôn sao cung kính." 『⒉2』子曰:“诗三百,一言以蔽之,曰:‘思无邪’。” Tử viết:“Thi tam bách, nhất ngôn dĩ tế chi, viết: ‘Tư vô tà’.” Khổng Tử nói: "Kinh Thi ba trăm bài, một lời có thể khái quát hết được, là: 'Suy nghĩ không lệch lạc'." 『⒉3』子曰:“道之以政,齐之以刑,民免而无耻;道之以德,齐之以礼,有耻且格。” Tử viết:“Đạo chi dĩ chánh, tề chi dĩ hình, dân miễn nhi vô sỉ; đạo chi dĩ đức, tề chi dĩ lễ, hữu sỉ thả cách.” Khổng Tử nói: "Cai trị dùng chính trị, chỉnh đốn dùng hình phạt, dân thoát tội mà không biết hổ thẹn; cai trị dùng điều tốt, chỉnh đốn dùng phép tắc, biết hổ thẹn lại vào khuôn phép." 『⒉4』子曰:“吾十有五而志于学,三十而立,四十而不惑,五十而知天命,六十而耳顺,七十而从心所欲,不逾矩。” Tử viết:“Ngô thập hữu ngũ nhi chí ư học, tam thập nhi lập, tứ thập nhi bất hoặc, ngũ thập nhi tri thiên mệnh, lục thập nhi nhĩ thuận, thất thập nhi tòng tâm sở dục, bất du củ.” Khổng Tử nói: "Ta được mười lăm tuổi thì chú tâm vào việc học, ba mươi thì đúng đắn, bốn mươi thì không còn nghi hoặc, năm mươi thì biết được quy luật trời vận hành sự vật, sáu mươi thì tai nghe thông suốt, bảy mươi thì theo lòng mình muốn, mà chẳng vượt khỏi khuôn phép." 『⒉5』孟懿子问孝。子曰:“无违。” 樊迟御,子告之曰:“孟孙问孝於我,我对曰,无违” 樊迟曰:“何谓也?” 子曰:“生,事之以礼;死,葬之以礼,祭之以礼。”...

23
Sep

Hạnh phúc?

5 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tôi còn hạnh phúc được không? Yêu là một thứ phức tạp vô cùng. Dù lời yêu không khó đánh vần. Nhưng mọi người luôn làm nó phức tạp đến vậy. Hay chỉ là tôi có vấn đề như vậy trong quan hệ? Hay anh đã không phải người ấy và chúng ta đã gặp nhau không đúng lúc? Tiền là vấn đề hàng ngày. Không có tiền, hôn nhân có thể kéo dài không? Không có tiền, lấy nhau sao được? Lập gia đình xong cần phải xây dựng nó. Không có tiền mua tã, mua sữa? Rồi cái gì tiếp theo? Cãi nhau và đánh nhau. Rồi sao nữa? Ly dị??? Hay tôi "vật chất" quá? Nhưng, tôi thà đối mặt trực tiếp ngay lúc này còn hơn để tới lúc sự đã rồi. Tới lúc đó sẽ thương tổn nhiều hơn. Các cặp đang yêu nhau ơi, đừng để bạn trai luôn luôn trả tiền. Đừng coi anh ấy như chiếc máy ATM. Không có gì sai khi các quý cô trả tiền vé hoặc tiền ăn. Trừ phi anh ấy hoặc "bố cháu" giàu như Bill Gate. Còn một cô gái đang đau khổ? Phải sống tiếp thôi. Đấy là cuộc sống và các giai đoạn của nó. Chúng ta có thể làm gì được? Số phận chơi trò chơi của nó? Vì thần ái tình muốn bạn gặp không phải "người đó" trong cuộc đời? Đã mấy tuổi rồi? Có ai không từng đau khổ không? Thời gian chữa lành mọi vết thương. Mọi chuyện đều sẽ thay đổi. Bánh xe may mắn vẫn quay. Những chu kỳ của cuộc sống và của...

23
Sep

LẬP TRÌNH VIÊN (9)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

IV — Sắp sang xuân rồi, tuyết sẽ tan, nhưng trời vẫn lạnh. Em cứ dùng tiếp cái này. Hai người ngồi cạnh chiếc bàn to ở dưới hầm máy, A-nhi-a đang cầm tay Mai Phương, đặt vào đấy một cái hộp tròn bèn bẹt màu xanh công nhân, trên nắp có chữ trăng trắng. Cô và Mai Phương cùng với Xéc-giô vừa làm việc suốt buổi chiều, "người mẫu" đã có vẻ thấm mệt. "Cái lưới" của Phi Long không dùng được, bây giờ mọi người quyết định phải nỗ lực gia tăng phần dữ liệu tĩnh. Mỗi lần Phi Long xuống hầm máy, nhìn thấy phai dữ liệu to lên, là lại đi đi lại lại, vò đầu bứt tai, nhấp nha nhấp nhổm. "Hơn hai mươi người, làm hơn hai mươi cái mô hình tĩnh." Anh chàng lẩm bẩm nhắc lại "chiến tích" làm láp ngày xưa. "Xéc-giô, sao lần này mình làm đếch được?" Xéc-giô lúc đấy đang ngồi gõ lọc cọc, cười cười không nói gì; A-li-ô-sa xen vào: "Đại kiện tướng học gạo, cái gì... à sống đúng tuổi của mình đê! Sao càng ngày lại càng lười thế?!" Phi Long ngồi nhoài khuỷu tay trái ra mặt bàn, tì cằm lên, gãi đầu như khỉ, ngước mắt mệt mỏi: "Là tao ngu, nên làm khổ bọn mày." — Dạo này Phi Long đi đâu hả chị? — Mai Phương chợt hỏi. — Chị tưởng... — Cô hơi ngơ ngác. — Phi Long đã dạy em hết một số nội dung chính ở lớp cuối phổ thông, bảo là đang chuẩn bị cho em một "chuyên ngành" riêng. Mà dạo này mất hút. À... thời gian này "em đang học tiếng của chị". — Cô gái chợt nói rõ ràng như đánh vần, không dùng tiếng Anh. — Phi Long giờ chỉ đêm mới mò...

22
Sep

Bánh Trung Thu

13 ý kiến, và ý kiến từ facebook

BÁNH TRUNG THU Bánh nướng vỏ mỏng, nhân dày, Bánh dẻo, ngược lại, phải đầy vỏ thơm. Bánh dẻo tròn — bánh nướng vuông, Trên trời — dưới đất, ngát hương lá cành: Bánh nướng cục tác: "Lá chanh!" Bánh dẻo: "Hoa bưởi, phải dành cho tôi!" Cảnh thu đã nửa đêm rồi, Trời cao trăng sáng gấp đôi hằng ngày. Lầu nam phá cỗ mê say, Tiếng tơ, tiếng trúc, vui vầy, thanh tao. Bạn tôi làm quan. Hồi mới tìm cách đi làm quan, anh bảo tôi: — Tao có muốn làm quan đ' đâu, nhưng ở đây... tao làm đ' còn cách nào khác?! — Đến ở nhà tao, mà nghĩ. — Nhưng ở đây... tam thập nhi lập, ở mãi với mày thế đ' nào được..? — Chữ "lập" không phải thế. — ... Chuyện đấy lâu rồi. Còn bây giờ, anh đang sốt ruột vừa bấm chuông, vừa bấm còi, ở trước cửa nhà tôi. — Tao vội, không vào đâu, Trung Thu đây. — Bánh sang quá. — Tôi khen. — Nhưng ở đây... biếu mà, ê chề... à đ' phải, ê hề, lấy nữa không? — Anh hỏi, câng câng, thò tay bẹo má tôi, — Trung Thu đến. — Rồi anh đi. Bạn thân, nên chúng tôi chẳng ai bảo ai vẫn cùng yêu quý một số nền nếp. Trung Thu anh sẽ ở đây, chúng tôi sẽ uống trà, sẽ trò chuyện, sẽ ăn những thức Trung Thu khác, cả bánh Trung Thu, tất...

21
Sep

Ngõ nhỏ phố nhỏ

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

NGÕ NHỎ PHỐ NHỎ "Phi Long sinh ra ở Hà Nội, luôn có một phần Hà Nội ở sẵn trong Phi Long. Đim-ma không sinh ra ở Hà Nội, nhưng cũng luôn có một phần Hà Nội ở sẵn trong Đim-ma. Ở nhà, Đim-ma có một quyển an-bom cũ, trong đấy có nhiều những bức ảnh trắng đen. Có lần, trong giấc mơ, nó được mẹ dắt đi chơi. Đi qua một cái đầm có những chiếc lá to lớn xòe rộng là là che kín mặt nước và những nụ hoa hình búp to bằng hai bàn tay úp vào nhau, đi qua một dãy hàng quán tấp nập, mẹ đưa nó tới một cái sân rộng. Trong sân này có một cái cây to có tán lá rất rộng nhưng không cao. Đặc biệt là có nhiều những đoạn không hiểu là cành hay là thân, đâm thẳng từ cành cây xuống đất. Mẹ đốt lên những que lửa nhỏ bốc khói nghi ngút rồi hai mẹ con cùng đi cắm những que đấy ở những chỗ này, chỗ kia; nó còn bắt chước mẹ chắp tay đứng trước làn khói mờ mờ ảo ảo. Xong rồi mẹ đưa nó đến ngồi ở một chỗ đẹp đẽ ngay bên bờ một hồ nước mênh mông và ăn những chiếc bánh tròn tròn nho nhỏ. Nó nhìn ra mặt hồ bát ngát không thấy bờ, hỏi mẹ hồ này là hồ gì, không thấy mẹ trả lời, nó quay lại thì đã không thấy mẹ đâu... "Là Hồ Tây." Phi Long đã nói với nó, giọng hơi run. Anh còn bảo là lá sen có màu xanh thẫm, nụ sen màu hồng, bánh tôm vàng rộm và ròn thơm, ở trên...

20
Sep

LẬP TRÌNH VIÊN (8)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

"Sau cơn mưa trời lại sáng." Câu này hay được dùng để động viên tinh thần những người đang gặp hoàn cảnh khó khăn. "Sau cơn sáng trời lại mưa." Lẽ ra cũng phải có câu này để chuẩn bị tinh thần cho những người đang gặp hoàn cảnh thuận lợi. Tuyết rơi đậm. Giờ là thời điểm rét nhất trong năm. A-li-ô-sa và Kốt-xchi-a bắt đầu được sống đúng tuổi của mình và có những giấc ngủ ngon, thì ở tầng hầm trung tâm điện toán lại xuất hiện hai con ma cà rồng mới. Phi Long cả Xéc-giô phải mất nguyên một tuần mới hì hục đưa được cái lưới nhiều nút của mình vào máy tính. Nó vừa hoạt động thì Thuyền trưởng Nê-mô và Nét Len lập tức cảm thấy mình đang ở trên Ti-ta-níc: bỏ những dữ liệu cài sẵn đi rồi, nó phải mất hơn ba tiếng mới nhận ra cái "ghế tựa bốn chân". Và... không phải lần nào nó cũng nhận ra. Cặm cụi mày mò thêm hai tuần nữa thì Phi Long gần như tuyệt vọng... "Tết" là năm mới truyền thống theo lịch mặt trăng của người Việt. Ký túc xá nhưng các phòng đều mở cửa và cửa phòng nào cũng treo đầy các mẫu hàng hóa quần áo là trung tâm thương mại của người Việt. Còn lâu mới Tết nhưng dường như đã bắt đầu tấp nập hơn . A-nhi-a đang ở trong một phòng bán hàng ở trên tầng năm một trung tâm như vậy.. . ...đúng lúc ấy có những tiếng bước chân chạy gấp gáp ở ngoài hành lang. Có ai đó nói to cái gì, thất thanh. Cô nghe lơ lớ có từ "đặc nhiệm". Anh Chung vội chạy ra cửa. Phi Long cũng nhổm ngay dậy, thò đầu ra ngó. Một lát anh Chung...

19
Sep

Bánh xèo

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Mỗi lần về Sài Gòn, nếu đủ thời gian, tôi luôn đi ăn bánh xèo ở Đinh Công Tráng. Có sự khác nhau giữa "thường", và "luôn". Tôi không biết sao lại thế, sao cứ ở Sài Gòn và có thời gian là tôi lại nhớ ngay đến lớp vỏ mỏng tang, như trong trong, thơm, giòn, nhớ thịt lợn, nhớ tôm, nhớ giá đỗ... và nhất là nhớ những lá cải xanh to rộng. Cùng một loại bánh như vậy, có chăng khác một ít về kích cỡ, tên gọi, tôi đã ăn ở Hà Nội, ở Huế... nhưng cái nóng Sài Gòn và những tàu cải xanh ở quán bánh xèo không hiểu sao vẫn làm tôi nhớ nhất. Ở Ấn độ, có lần tôi dẫn các bạn đi ăn đô-sa. Các bạn tôi đều hồ hởi với món ăn lạ, còn tôi lúc đấy lại thẫn thờ ngồi nhớ Sài Gòn, nhớ bánh xèo. Quán ăn ngoài trời, những chiếc bàn kim loại dài, những chiếc ghế nhựa, và bầu không khí nhộn nhịp xôn xao, những người chạy bàn nhanh nhẹn, vui vẻ, biết cách phục vụ "Việt Nam" hơn (cũng nghĩa là tốt hơn, với một người Việt, và thú vị hơn, với một người tây) so với ở nhiều nhà hàng cao cấp khác ở trong thành phố. Có một lần tôi rủ một cô bạn ngoại quốc đi cùng, quên mất là cô ấy ăn kiêng, và hàng quán đã vui vẻ làm cho cô chiếc bánh không có thịt và tôm, chỉ có giá đỗ và vài thứ rau xanh, pha riêng cho cô một loại nước chấm không dùng nước mắm. Và cô bạn tôi đã thề đấy...