
( NN 22/02/2021) Cà phê Sài Gòn có nước mắt, có nụ cười; có hợp, có tan; có xa xôi, có gần gũi; có chia sẻ mến thương mà cũng có cả thăng trầm như gói gọn cả Phù Nam. Sẽ thật hiếm hoi để bắt gặp một người dân Mỹ nào ngồi ở quán xá hàng giờ, phó thác linh hồn cho cà phê, người Mỹ bận rộn nên thường họ chỉ thích cà phê mang đi cho tiện lợi. Người Ý thì ngược lại, với cốt cách ưa hoài cổ, xứ sở của “huyền thoại” Cappuccino lại thích trầm ngâm hàng giờ tĩnh lặng để mà say đắm, người Pháp bên tách cà phê, với họ đó là một điều gì đó lãng mạn, ngọt ngào… Còn cà phê của người Sài Gòn thì sao? Mấy năm trước, tờ Telegraph ( Anh) từng có bài về cà phê Sài Gòn với nhận định văn hóa thưởng thức cà phê ở Sài Gòn không giống như ở bất cứ nơi nào khác trên thế giới. Nơi này, cà phê là thức uống đem lại năng lượng cho người dân của cả một thành phố sôi động, cũng như là dấu hiệu của một ngày mới bắt đầu. Sài Gòn không chỉ vậy, người ta vui cũng bảo nhau cà phê, buồn cũng rủ nhau cà phê, bàn bạc những dự án lớn cũng hẹn nhau cà phê mà đắn đo nắn nót từng câu chữ điền vào đơn xin việc cho một khởi đầu đa phần cũng ở quán cà phê.... Sài Gòn đến đến đi đi, trong đến có những tìm kiếm, đợi chờ, hy vọng. Trong đi có nỗi nhớ nhung, có niềm tiếc nuối...
(Đọc tiếp)