
LES MISÉRABLES... NGỒI HỌC PIANO
(Phần 02)
Cởi truồng đứng tồng ngồng bên bờ sông và những thứ chã ngô chã ngọng kiểu như chúng cũng giống như chất bẩn đối với môi trường: chúng gây ô nhiễm, — tức là sẽ phải có nạn nhân... vả lại về phương diện "đời sống tinh thần" thì bản thân bọn tồng ngồng bên bờ sông cũng là một thứ nạn nhân chung thân, — chúng ta đang sống trong một thế giới mà chẳng có cái gì là tồn tại hoàn toàn riêng biệt cả, — chúng là nạn nhân của những kênh phát tán thông tin đại chúng, của internet, của mạng xã hội, của... tựu lại là của những gì vẫn thường có ưu thế trong việc tạo ra tâm lý bầy đàn. Nhưng chúng là nạn nhân thì đã đành, còn nạn nhân của chúng, đau lòng thay lại chính là một trong những thứ mà có thể coi là biểu tượng của một trong sáu môn nghệ thuật gốc gác nhất của loài người: Âm Nhạc.
Còn nạn nhân: Cây Đàn Piano!
Sao bọn tồng ngồng bên bờ sông lại cứ nhất thiết phải là Piano, trong khi còn rất nhiều những nhạc cụ khác?
Vì Piano không "bị" đại chúng như Ghi-ta, — nếu Mỹ Tâm hồi mới thành danh mà cứ hát "Đời sinh viên có cây đàn Piano...", hẳn cây Piano đã thoát được kiếp nạn: nói gì, sinh viên cũng chơi được... sao gọi là sang, là quý cbn tộc?!
Thôi thì Ghi-ta đành ngậm ngùi chấp nhận hẩm hiu đã đi một nhẽ...
(Đọc tiếp)