
Có những lời hơn mọi bài ca, Có những người phải bị chửi mới khôn ra. Chẳng có bất kỳ một thứ tiếng nào ở trên thế giới này mà lại không có "chửi ngữ" của riêng nó cả! Vì động lực khởi thủy nhất khiến cho một ngôn ngữ phải ra đời, chắc chính là nhu cầu giao tiếp. Và trong các bối cảnh giao tiếp "người - người", thì sẽ không kiểu gì mà tránh được những đoạn sẽ liên quan đến các hình thức mâu thuẫn này nọ. Mâu thuẫn mà nhẹ thì lấp liếm, xin lỗi, hứa hẹn, thể hiện đau thương, bù đắp bằng quà cáp... Nặng quá không thể mà nhịn được thì sẽ tát vào mặt, bịt mồm, quá nữa thì đấm vào ngực, đá vào bụng, bóp cổ... Còn mâu thuẫn mà loanh quanh trong quãng từ bù đắp bằng quà cáp tới tát vào mặt, thì thường sẽ dẫn tới một kết cục khó tránh: Chửi! "Thằng chó!", "Con lợn!",.. "Thằng mặt bẹn!", "Con mặt bướm!",.. - Cuộc sống nào ở trên thế giới này mà lại chả có? Việt Nam hiện đại bây giờ, thì xuất hiện nhiều những người văn minh, lịch sự, văn hóa... mới cả cho rằng đã văn minh, lịch sự, văn hóa... thế, thì không được, không cần, không nên chửi gì cả! Thực ra nếu muốn không chửi thì cũng đâu cần phải văn minh, lịch sự, văn hóa... - bất quá giỏi nhịn chút là được. Có điều dù là bằng cách nào đi nữa, thì làm thế phỏng có hay ho thú vị gì hơn? Nếu khỏe thì cứ xông...