29
Mar

Có phải vậy không? - Thưa bác Nông Đức Mạnh

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tại nhà riêng bác Mạnh ở Na Rì Tôi biết bác Nông Đức Mạnh (nguyên Tổng Bí Thư) từ thời bác ấy đang làm Bí Thư Tỉnh ủy Bắc Thái. Gọi là biết, thực ra tôi chỉ nhòm thấy bác ấy chứ chưa được tiếp xúc, trò chuyện. Mãi đến khi tỉnh Bắc Thái chia tách thành Bắc Cạn và Thái Nguyên (1/1/1997), tôi được tổ chức điều động lên Bắc Cạn, sau đó bổ nhiệm làm Phó Tổng Biên Tập của tờ báo này, tôi mới có dịp được gặp bác Mạnh. Đó là những lần bác ấy về thăm tỉnh nhà (Bắc Cạn) và thăm học viên lớp cao cấp chính trị là người Bắc Cạn, đang theo học ở Phân viện Hà Nội, khóa 1998-1999, trong đó có tôi. Trong thời gian học ở Hà Nội, tôi còn được đến nhà bác Mạnh ở 66 Phan Đình Phùng (Hà Nội) và dự lễ tân gia của bác ấy tại Na Rì (Bắc Cạn). Tôi nhớ, dịp ấy vào cuối năm 1998, bác Mạnh gọi điện mời ông Đàm Văn Thảo, học cùng lớp với tôi, đang là Chủ tịch UBND huyện Na Rì, — quê bác Mạnh, — đến nhà để bàn công chuyện. Ông Thảo không thạo đường Hà Nội nên rủ tôi đi cùng. Thời ấy, bác Mạnh đang là Chủ Tịch Quốc Hội. Bữa đó, bác Mạnh mang ra chai rượu ngon, tự tay rót rượu mời chúng tôi rất thân mật, rồi tham khảo ý kiến chúng tôi nên tổ chức vào nhà mới như thế nào? Đó là ngôi nhà sàn, mới làm trên đất nhà vợ (là bà Lý Thị Bang, đã quá cố) ở xã Lương Hạ, huyện Na Rì...

23
Mar

Trần Nhuận Minh biến Vua Lê Thánh Tông thành Cao thủ Võ lâm

3 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Nhật Linh: "Em biết bác Đào Phò luôn rất buồn cười (và kèm theo một thái độ khinh thị sâu xa) khi trên mạng có ai đó vì đuối lý mà phải xóa bài của bác. Nhưng mà có chuyện này em cũng tò mò rất muốn có một hình dung cho rõ, nên em (đành) mạo muội đem cái này ở chỗ bác Lân Dũng về đây, muốn bác xem và cho ý kiến." I. BÀI THƠ CỦA VUA LÊ ... NGỰ CHẾ THIÊN NAM ĐỘNG CHỦ ĐỀ Cự tẩm uông dương triều bách xuyên Loạn sơn kì bố bích liên thiên Tráng tâm sơ cảm Hàm tam cổ Tín thủ dao đề Tốn nhị quyền Thần Bắc khu cơ sâm hổ lữ Hải Đông phong toại tức lang yên Thiên Nam vạn cổ hà sơn tại Chính thị tu văn yển vũ niên Dịch Nhận nước trăm sông sóng cuộn đầy Núi bày cờ thế, biếc liền mây Xưa theo người khác luôn bền chí Giờ đã tung hoành một chớp tay Đế Chủ điệp trùng quân hổ mạnh Hải Đông đã tắt khói lang bay Trời Nam muôn thuở non sông vững Yển vũ tu văn dựng Nước này! Trần Nhuận Minh (dịch) ... (nguồn: http://philong58.blogtiengviet.net/2012/03/22/p5295268 ) Đào Phò: Hì, Nhật Linh vác cái này về làm anh đọc cười tí vỡ xừ bụng! Cái chuyện Thơ ấy mà, nó không phải chỉ là ba chuyện câu chữ em ạ. Nó là chuyện cốt cách. Cổ nhân dạy rồi: "Cốt lý vô thi mạc lãng ngâm"...

21
Mar

Lập Trình Viên II - Chương 2 (Bản đẹp, đầy đủ)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

LẬP TRÌNH VIÊN Phần II EM VÀ ANH Chương 2: ĐIM-MA "Chúa tha thứ cho kẻ xấu, nhưng không phải mãi mãi." HƯỚNG DẪN CÁCH ĐỌC TRUYỆN "Lập Trình Viên II" 1. Download file Lap Trinh Vien II - Chuong 2.lcd (0.21 MB) từ một trong các địa chỉ sau: http://www.mediafire.com/?f3helu2hikuembj https://rapidshare.com/files/1866029132/Lap_Trinh_Vien_II_-_Chuong_2.lcd 2. Chạy Chương trình me() - Nếu chưa có chương trình thông minh này, thì lấy ở đây - Chương trình me() , về cài lên (Chương trình này đã được đăng ký bản quyền, và hoàn toàn miễn phí) 3. Bấm nút Thư viện 4. Ở cửa sổ "bướm bay" mới được mở ra, bấm nút Thêm truyện mới 5. Mở file Lap Trinh Vien II - Chuong 2.lcd vừa download 6. Tìm truyện Lập Trình Viên II (Chương 2) trong danh sách truyện để đọc — Ờ, mai là ngày khai giảng đấy! Tôi ngồi trong nhà hàng ở trên tầng hai Nhà Văn Hóa, cùng với anh chị tôi. A-nhi-a, xinh đẹp, lộng lẫy, nhưng dịu dàng và thân thương. Phi Long ngồi bên cạnh, mệt mỏi, xanh xao, nhưng anh tuấn và cứng cáp. Phi Long vừa làm ra vẻ giật mình, nhắc đến ngày khai giảng, mắt trong suốt nhìn tôi, cười cười, — giờ anh không phải đi học nữa. Tôi giữ bộ mặt tỉnh bơ; anh rướn mày, cười rộng hơn, tiếp: — À, anh đã nghĩ xong tên Việt Nam cho em... Từ ngoài cửa bỗng có tiếng vỗ mạnh hai bàn tay vào nhau, hai tiếng, rồi một giọng nam, thanh thanh nhưng hoàn toàn không trong trẻo...

17
Mar

Lập Trình Viên II (23)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Cô Ma-ri-a nhìn nó, ánh mắt cô giống như đọng lại một chút, rồi cô lắc đầu: — Con tin vô tội, Lu-ka ạ. * * * Nhà Văn Hóa vẫn thế. Tất nhiên tôi không vô lý tới mức khó chịu với nó vì nó vẫn thế, nhưng cảm giác thì vẫn có, chỉ là khó diễn đạt được rõ ràng đấy là cảm giác gì, — quả thật đã lâu lắm rồi Phi Long không còn đánh đàn ở đây, và lâu lắm rồi A-nhi-a không còn lặng lẽ nhìn xiên đi đâu đó khi chị Lút-mi-la trong lúc hỏi han thực khách cứ vừa đứng đung đưa vừa vịn một tay vào vai anh. Tầng hai trống trơn, chỉ có hai người ngồi trên hai chiếc ghế tựa, quay mặt vào nhau, ở trên sân khấu nhỏ; chỗ ấy không sáng lắm và có nhiều màu đen, nên hai người hầu như bị lẫn vào khung cảnh sân khấu cùng với mấy chiếc chân mi-crô đứng lỏng chỏng. — Sí, sí la, la son, son pha... Đấy... — Một người nhìn nhìn người kia. — Bên này đánh thế, thì bên ấy đánh "mì pha son la si mí rê", rê thăng. Người kia làm theo, người này gật gù, rồi bảo: — Tiếp, bên này đánh "lá, lá son, son pha, pha mi", bên ấy "sì sì đô rê mi pha son"... Cả thảy có bốn câu nhạc như thế. Nhưng đến lúc chơi khớp lại liên tục một lượt thì người chơi những câu nhạc bè đệm — "bên ấy" — bị "ngắc ngứ" ở câu cuối cùng. Anh hơi ngẩn ra một tí, giơ ngón tay trỏ ra...

14
Mar

Địt (tiếp) con mẹ nước Mỹ tươi đẹp!

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Vụ lính Mỹ thảm sát 16 thường dân tại Afghanistan ngày 11/3/2012 không phải là sự man rợ đầu tiên của nước Mỹ. Trong lịch sử, không ít lần thế giới đã phải rung động trước những vụ hành quyết đẫm máu theo phong cách Hoa Kỳ. THẢM SÁT NO GUN RI (Triều Tiên) Trong những ngày đầu của cuộc chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên, một đơn vị lính xe tăng của quân đội Mỹ mang số hiệu Trung đoàn 7 đã chiếm đóng khu vực No Gun Ri. Đây là tuyến đầu trong các cuộc giao tranh đẫm máu với quân đội Triều Tiên. Hàng trăm gia đình Hàn Quốc bị mắc kẹt, nằm giữa hai làn đạn đã tìm cách sơ tán về phía sau hậu phương để tránh những thương vong của cuộc chiến. Tháng 6/1950, quân đội Mỹ phát hiện có hàng trăm thường dân, trong đó phần lớn là phụ nữ và trẻ em, đang tiến về vị trí của họ qua một chiếc cầu đá nhỏ. Các sĩ quan ra lệnh phát hỏa và các binh sĩ Mỹ nổ súng. Đám đông dân tản cư đã hứng trọn trận mưa đạn. Tuy nhiên, một số nhân chứng còn sống sót cho biết, thảm kịch chưa dừng lại khi ngay sau đó, một máy bay Mỹ đã đến và dội bom vào dân thường. Vụ thảm sát đã khiến khoảng 400 người thiệt mạng. Mặc dù đến nay, quân đội Mỹ vẫn chỉ thừa nhận đây là một “bi kịch không mong muốn”, khi các binh sĩ nghĩ rằng những người tị nạn có thể bao gồm các binh sĩ Bắc Triều Tiên...

12
Mar

Địt con mẹ nước Mỹ tươi đẹp!

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

...

10
Mar

Máy phát điện chạy bằng Bướm

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tiến sĩ Nguyễn Chánh Khui và các cộng sự khẳng định đã phát minh ra chiếc máy phát điện chạy bằng Bướm có công suất 2,000W, dựa trên nguyên lý tách hydrogen ra từ Bướm rồi đốt, và tạo ra năng lượng. Hợp chất đặc biệt (tác giả gọi là chất xúc tác Chim Chảy Sệ) có tác dụng phản ứng với Bướm tạo hydro tiếp tục được Tiến sĩ Khui giữ bí mật hoàn toàn và xem đây là “bí mật công nghệ” của ông. Ông cũng khẳng định, một đèn compast 50W phát sáng trong 1 giờ chỉ tiêu tốn khoảng 1,000 đồng Chim Chảy Sệ. Trả lời báo chí, Tiến sĩ Khui cho biết: “Chim Chảy Sệ là hợp chất đặc biệt do chúng tôi nghiên cứu ra. Do là hợp chất tổng hợp của nhiều chất khác nhau, nên các nhà khoa học chưa dùng được, chưa hiểu được.” TS Hà Thúc Ch. Nh., Phó Trưởng Khoa Khoa học Vật liệu nhận định, trên thế giới đã từng sử dụng muối hóa học để tách hydro ra khỏi Bướm, tuy nhiên, nếu dùng muối và Bướm để phát sáng bóng đèn 50W như thí nghiệm của Tiến sĩ Khui phải mất từ 200,000 — 300,000 đồng, hoàn toàn không có lợi về mặt kinh tế. Cho nên, điểm mấu chốt nằm ở Chim Chảy Sệ, nhưng nó vẫn là điều bí mật. Một nhà khoa học khác lý giải, để giải phóng được hydro ra khỏi Bướm, cần một nguồn năng lượng, năng lượng ở đây theo tác giả Khui là do phản ứng hóa học sinh ra. Thế nhưng, tác giả lại...

07
Mar

Lập Trình Viên II (22)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Cô lại hít sâu một hơi, cằm thu hẳn lại, rồi cô thở dài. Rất dài! "Không học thơ và không ghi chép - 2 điểm" "Trong giờ tập đọc không theo dõi các bạn đọc bài - 2 điểm" Lắc đầu nhẹ một cái, cô nói bằng giọng rất ít biểu cảm: — Còn cô thì đã nghĩ là đầu mình bị làm sao thật. Nhìn xuống sàn, lại lắc đầu khẽ một cái, cô bước từng bước, chậm lắm, về phía chiếc cửa sổ rộng ở cạnh bàn giáo viên. Hai bàn tay lồng ngón vào nhau ở trước ngực, và tì nhẹ lên khung cánh cửa bằng gỗ sơn trắng chạy dọc ở giữa khoang kính, cô Ma-ri-a ngước mắt nhìn lên một điểm nào đó, chắc là cao, ở phía bên ngoài. Cứ nhìn nguyên như vậy, cô nói, giống như vừa nói vừa thở dài: — Các em đã đối xử rất ác với cô. Bọn nó mật độ thì vẫn thế, nhưng không còn nhao nhao nữa: — Chúng em chỉ định... — Bọn em không nghĩ được là... — Đấy chỉ là một chuyện đùa thôi ạ... Tiếng thằng Phê-đi-a nói rõ hẳn lên: — Cô đừng để tâm, thưa cô... Nhưng cô Ma-ri-a lắc đầu: — Không, đấy là sự dối trá! — Cô đã quay lại và bỏ kính ra, nhưng vẫn không nhìn chúng tôi. Nhưng lúc cô nhìn, thì tôi lại vội vàng cúi gằm mặt xuống, — không biết tư vị trong lòng những đứa khác bây giờ thế nào, còn tôi, thì tôi không dám nhìn vào mắt cô giáo chủ nhiệm. Tôi nghe...