“Nhật Linh, Xa em quá và xa lâu quá. Nhưng xa là xa, dù là một dặm hay là một ngàn dặm thì cũng đâu khác gì — đấy là sự an ủi tuyệt vời đối với một người sẽ phải chuyển tàu chợ chuyển xe hàng và bay mười mấy tiếng đồng hồ thì mới có thể được nhìn thấy em. Nếu điều này sẽ làm em vui: anh đang y hệt như một chàng hoàng tử hành hương, nhọc nhằn với hạt đậu trong giày, đói và lạnh y như hai chữ Trinh Trắng — hay như bất kỳ một Đức Hạnh nào.” “Về ngay, Đim-ma giết người.” “Trong đời chúng ta, mọi thứ đều thường xảy ra: tuyết vẫn không tan dưới nắng chói chang, mùa đông vẫn ấm áp, mưa vẫn rơi trong tháng chạp, thứ quanh năm ẩm ướt vẫn hoàn toàn không bị han gỉ, thứ hoàn toàn không có chân vẫn tự đứng dậy được... Không phải anh muốn thanh minh — còn thanh minh gì nữa; còn thanh minh để làm gì nữa? Anh chỉ không muốn em sẽ buồn — vì em chắc chắn sẽ buồn — nhiều. Anh đã cố để không bắt đầu chuyện này, — anh thề, — nhưng anh đã bắt đầu! Anh đã cố để không kết thúc chuyện này, — anh thề, — và nếu anh chỉ có mỗi anh, một mình, thì anh đã không kết thúc! Nhưng anh đã kết thúc! Đại ca Rô-bin-xơn có thể hì hục tự đóng một chiếc tàu to để bơi về: đại ca không có tiền, không rượu, không gái... có thể nói cái gì cũng không, ngoại trừ thời gian, và rất nhiều, rất nhiều gỗ! Nhưng tàu to thì đóng phải lâu, và đến khi đóng xong, thì đại ca lại đã quen và thích cuộc sống ở trên đảo, thì sao? Anh có một người bạn tên là Long Fò...
(Đọc tiếp)