
Thường có những ngày, khi bạn thõng hai tay xuống, Và không có lời nói, không âm nhạc, không sức lực. Vào những ngày đó tôi đã ở trong sự chia lìa với chính mình Và đã không yêu cầu ai giúp tôi. Và tôi đã muốn đi, bỗng đến đâu thì đến, Đóng cửa nhà tôi và không tìm thấy chìa khóa. Nhưng tôi đã tin là chưa phải tất cả đã tiêu tan, Khi ánh sáng vẫn chưa tàn lụi, khi ngọn nến vẫn cháy. Nhưng tôi đã tin là chưa phải tất cả đã tiêu tan, Khi ánh sáng vẫn chưa tàn lụi, khi ngọn nến vẫn cháy. Và không ai có thể bắt tôi hát, Sự im lặng là bắt đầu của mọi sự bắt đầu. Nhưng nếu tôi phải dang rộng đôi vai của những bài hát ra - Sẽ thật khó làm thế nào để tôi im lặng. Và dù ngày tháng hôm nay chỉ còn lại ít, Và tuyết rơi xuống [*], và máu không nóng. Vào lần thứ một trăm, tôi sẽ bắt đầu từ đầu một lần nữa, Khi ánh sáng vẫn chưa tàn lụi, khi ngọn nến vẫn cháy. Vào lần thứ một trăm, tôi sẽ bắt đầu từ đầu một lần nữa, Khi ánh sáng vẫn chưa tàn lụi, khi ngọn nến vẫn cháy. [*] trên mái tóc 1. Khi ngọn nến vẫn cháy (dịch lời ở trên) 2. Nào hãy làm những khoảng dừng trong lời nói 3. Ngôi nhà của chúng ta 4. Tôi sẽ còn trở lại đây 5. Cuộc nói chuyện trên tàu hỏa 6. Đống lửa 7. Lá cờ...
(Đọc tiếp)