
(Bình luận đêm muộn) - Blog NQV Có những khi tôi ngồi thẫn thờ, tự vấn với những tại sao, giá như, nếu mà... về việc chậm trễ thay đổi phản ứng từ phía Nhà nước đối với âm mưu, thủ đoạn, hành vi xâm lược của chính quyền Trung Quốc tại vùng biển đảo chủ quyền, những câu hỏi, tự vấn khó tìm lời giải nhưng cũng khó để đoán mò chủ quan, nghĩ xấu về tình hình, lại cố gắng rít cho hết điếu thuốc, lạc quan đi, tự tin đi, giữ lửa để điểm tin, để bình luận, để theo dõi, để thở dài và hy vọng... Có những khi tôi muốn dừng việc hóng hớt thông tin, điểm báo, lọc tin và bình luận về biển Đông vì có vẻ như đang được an bài mất rồi, có vẻ như Nhà nước đang khó khăn trong việc tìm kiếm giải pháp mạnh hơn, có sức nặng hơn, chí ít chưa lấy lại được Hoàng Sa và một số đảo Trường Sa bị Trung Quốc cưỡng chiếm thì cũng có thể bằng sức mạnh nào đó, đẩy đuổi mớ giàn khoan kia ra khỏi vùng biển chủ quyền, chặn tay việc xây dựng trên đảo của ta bị nó cưỡng chiếm, hoặc kiện ngay ra tòa quốc tế để công khai về chủ quyền với thế giới và thể hiện ý chí mạnh mẽ của nước nhà... Có những khi tôi thấy mình bị mù mịt thông tin, như rơi vào mê hồn trận với những giả định, những tình huống, những suy đoán mông lung mông lung, vô phương hướng, cứ như thuyền mất lái bơ vơ giữa biển mênh mông...