31
Oct

Hòn đảo của bác sĩ Moreau (21)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

"Tôi nói," tôi bảo, "Ở đâu tôi có thể kiếm được cái gì đó để ăn?" "Ăn!" Nó đã nói. "Ăn thực phẩm của con người, bây giờ." Và con mắt nó đã quay trở lại tới sự đung đưa của những sợi dây thừng. "Ở chỗ những túp lều." "Nhưng những túp lều ở đâu?" "Ồ..!" "Tôi là người mới, cậu biết." Tại cái đấy nó đã đung đưa xung quanh, và rời đi khỏi bằng những bước đi nhanh. Tất cả những sự chuyển động của nó đã là nhanh chóng một cách lạ kỳ. "Cùng đi," nó nói. Tôi đã đi cùng với nó để thấy được sự phiêu lưu. Tôi đã đoán những túp lều đã là chỗ ẩn náu thô bạo nào đó ở đâu nó và những Con-Vật-Người nào đó nữa đang sống. Tôi có thể biết đâu sẽ thấy họ thân thiện, tìm được điểm liên hệ nào đó trong trí não của họ để bám víu lấy. Tôi đã không biết họ đã quên tài sản thừa kế phần con người của họ đến mức nào. Người bạn giống như khỉ của tôi đã làm nước kiệu ngay bên cạnh tôi, cùng với những bàn tay nó treo xuống và quai hàm nó xô đẩy về phía trước. Tôi đã tò mò về trí nhớ nó đã có thể có trong nó. "Cậu đã ở trên hòn đảo này bao lâu?" Tôi hỏi. "Bao lâu?" nó đã hỏi; và sau khi câu hỏi đã lặp lại, nó đã chìa lên ba ngón tay. Sinh vật đã là hơi tốt hơn là một cái đứa ngốc. Tôi đã thử đoán ra cái nó đã muốn nói bởi cái đấy, và hóa ra là tôi đã làm nó chán ngán. Sau một hoặc hai câu hỏi khác nữa nó bất ngờ đã bỏ lại chỗ bên cạnh tôi và đã nhảy qua tại thứ quả ngọt nào đó cái đấy đã treo từ một cái cây. Nó đã kéo xuống một ít những chiếc vỏ khô có gai và bắt đầu ăn nội dung bên trong. Tôi đã lưu...

30
Oct

Thiên tượng (11)

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

“Cuộc đời là cái xảy ra lúc ta đang bận thực hiện những kế hoạch khác.” - John Lennon Lúc đầu người ta cứ tưởng Hang Dơi là một tiểu hỏa sơn. Cho đến lúc đợi mãi, đợi mãi, mà vẫn không thấy lửa phun ra. Chưa bao giờ thấy lửa phun ra. Chỉ có những luồng gió nóng. Có gió trong hang, dù là nóng, mát, hay lạnh, thì lô-gích là hang phải có ít nhất hai lối không khí vào ra khác nhau và liên thông với nhau. Nhưng tìm mãi, tìm mãi, mà vẫn không thấy lối khác. Chưa bao giờ thấy lối khác. Cho nên những luồng gió nóng ấy đến bây giờ hầu như mặc nhiên đã nhận được sự đồng thuận chung coi là gió “thổi”, hay là “bốc lên”, “phả ra”, thế nào đó, từ dưới lòng đất. Hang Dơi sâu, và rộng lớn. Rộng tới mức có cả rừng cây mọc ở trong đó. Có cây mọc, thì lô-gích là phải có ánh sáng. Nhưng để ý mãi, để ý mãi, mà vẫn không thấy ánh sáng. Chưa bao giờ thấy ánh sáng. Hang Dơi, từ lúc người ta gặp nó, vẫn luôn luôn tăm tối. Khởi thủy, sự sống có liên quan mật thiết với ánh sáng, ánh sáng là sinh khí. Hang Dơi, có lẽ vì tăm tối quá, cho nên sau một thời gian gây được một niềm tò mò nhất định cho những người đầu tiên, thì dần dần không còn được ai để ý, cũng như không có ai buồn để ý đến tiền đồ của chị Dậu. Nhưng đấy là ngày xưa. Ngày đấy, người ta tăm tối cả về vật lý, cả về tâm sinh lý, cho nên, một cách tự nhiên, thích sáng. Cho đến khi do một sự, rồi vài sự tình cờ, tức là phải qua một thời gian cũng dài, người ta chợt phát hiện ra rằng những luồng gió nóng trong hang hình như có công dụng bổ...

30
Oct

Bạn Roosvelt tốt của tôi

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Chủ tịch Fidel Castro 14 tuổi khi ông viết bức thư sau đây cho tổng thống Mỹ Franklin D. Roosevelt. Santiago de Cuba. Ngày 6 tháng Mười một năm 1940. Gửi ngài Franklin Roosvelt, Tổng thống Mỹ. Bạn Roosvelt tốt của tôi tôi không biết nhiều tiếng anh, nhưng tôi biết nhiều đủ để viết cho ngài. Tôi thích nghe rađiô, và tôi rất hạnh phúc, vì tôi đã nghe trong đấy, là ngài sẽ là Tổng thống cho một (periodo) mới. Tôi mười hai tuổi. Tôi là một cậu bé nhưng tôi nghĩ rất nhiều nhưng tôi không nghĩ là tôi đang viết cho Tổng thống Mỹ. Nếu ngài muốn, hãy đưa tôi một tờ xanh mười đô, gửi bằng thư, vì chưa bao giờ, tôi chưa thấy một tờ xanh mười đô và tôi muốn có một trong số chúng. Địa chỉ của tôi là: Sr Fidel Castro. Colegio de Dolores. Santiago de Cu ba. Oriente Cuba. Tôi không biết nhiều tiếng Anh nhưng tôi biết rất nhiều tiếng Tây-ban-nha và tôi cho là ngài không biết nhiều tiếng Tây-ban-nha nhưng ngài biết nhiều tiếng Anh vì ngài là người Mỹ còn tôi không phải người Mỹ. (Cảm ơn ngài rất nhiều). Good by . Bạn của ngài, Fidel Castro Nếu ngài muốn có sắt để làm sheaps những chiếc tàu của ngài tôi sẽ chỉ tới ngài cái (minas) sắt lớn nhất trên đất liền. Chúng ở Mayari Oriente Cuba...

29
Oct

Điêu đứng, mê mẩn

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Làm điêu đứng, làm mê mẩn, Từ lúc nào đó đã kết hôn cùng với gió trên đồng, Mọi thứ ở nàng như bị giam hãm lại, Nàng là người đàn bà quý giá của ta. Chẳng vui, chẳng buồn, Dường như sa xuống từ bầu trời đêm, Nàng là bài hát hứa hôn, Là vì sao mê muội của ta. Ta cúi mình trên đùi nàng, Ôm ấp chúng một cách điên cuồng, Và bằng nước mắt, và bằng thi ca, Tôn thờ nàng người yêu hiền hậu của ta. Cái gì không thành sự thực thì sẽ bị quên lãng, Cái gì không được nhớ đến thì sẽ không hoàn thành, Thế thì sao mà phải khóc người đẹp ơi? Hay chỉ là ta tưởng thế? Làm điêu đứng, làm mê mẩn, Từ lúc nào đó đã kết hôn cùng với gió trên đồng, Mọi thứ ở nàng như bị giam hãm lại, Nàng là người đàn bà quý giá của ta...

29
Oct

Hòn đảo của bác sĩ Moreau (20)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

XI. Cuộc săn người. Nó đã đến trước trí não của tôi cùng với một hy vọng vô lý của lối thoát là cánh cửa ở phía ngoài của phòng tôi vẫn còn mở cho tôi. Tôi đã bị thuyết phục bây giờ, tuyệt đối quả quyết, là Moreau đã mổ xẻ sống một con người. Tất cả thời gian từ khi tôi đã nghe tên của ông ta, tôi đã cố liên kết trong trí não của tôi theo lối nào đó tính chất động vật kỳ cục của những người dân ở đảo cùng với những hành động ghê tởm của ông ấy; và bây giờ tôi nghĩ tôi đã thấy tất cả cái đấy. Trí nhớ về công việc của ông ấy trong những nghiên cứu truyền máu đã trở lại với tôi. Những sinh vật này tôi thấy đã là các nạn nhân của cuộc thí nghiệm gớm ghiếc nào đó. Những tên vô lại có triệu chứng bệnh hoạn này chỉ đơn thuần đã định giữ tôi lại, để làm tôi ngơ ngáo cùng với vỏ bọc của sự tin tưởng của chúng, và ngay lập tức nhào lên tôi cùng với một số phận kinh khủng hơn là cái chết, - với sự tra tấn; và sau sự tra khảo là sự đê hèn gớm ghiếc nhất cái đó là khả thi để hiểu, - biến tôi thành một linh hồn lạc lối, một con thú vật, thành một phần trong đám Comus của họ. Tôi đã nhìn xung quanh để tìm một vũ khí nào đó. Không có gì. Khi đó cùng với một nguồn cảm hứng tôi đã quay qua chiếc ghế võng, đưa chân tôi lên mép nó, và đã xé toạc ra chiếc tay vịn phẳng. Cái đấy đã xảy ra là một cái đinh đã bị dứt ra cùng với gỗ, và chĩa ra, tạo nên một thứ nguy hiểm như một vũ khí nhỏ theo một cách nào đấy. Tôi đã nghe một bước chân bên ngoài, và không thể kiềm chế được đã mở tung cánh cửa và đã...

28
Oct

Thiên tượng (10)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Cô vừa định kéo anh ngồi xuống chiếc bàn còn trống ở ngay cạnh chỗ họ đang đứng, thì anh níu cô lại, chỉ về phía cuối gian. Đúng chỗ họ vừa ngồi hôm qua, có một người mặc một bộ quần áo thể thao màu xanh tím hơi xỉn xỉn đang ngồi lom khom, mắt nhìn xuống mặt bàn, chăm chú làm gì đó. Có thể là vô tình, có thể là một thói quen, cũng có thể là có chủ ý, nếu có thì có thể là chủ ý chờ họ, thằng bé - đúng là thằng bé đánh bi-a hôm qua - có vẻ mừng rỡ ra mặt lúc ngẩng đầu lên và thấy hai người đang đứng ngay trước mặt nó. Trên bàn có chai cô-ca đang uống dở, cô bảo nó: “Xôi gà luôn nhá.” Thằng bé cười, phô hai chiếc răng thỏ, vừa gật đầu thì anh bảo: “Ấy, tao ngộ thế này thì phải có rượu,” anh cười cười, liếc nhìn thằng bé, thấy răng thỏ càng phô thêm ra, anh quay sang người phục vụ: “Lợn quay, bánh mì trắng, một chai vang đỏ… Chi Lê đi.” Anh nhìn sang cô, để xem hưởng ứng, thì thấy cô đang chăm chú nhìn xuống mặt bàn, ở đấy có một tờ đúp vở A4 có dòng kẻ, ở trên có mấy hình vẽ nguệch ngoạc, vài công thức gì đấy. Thằng bé đang duỗi duỗi bên chân phải, kéo phéc-mơ-tuya túi áo thể thao, thì cô hỏi: - Sao em biết giải cái này? Thằng bé hơi dừng lại lúc cô hỏi, xong thong thả mở tiếp túi áo, thò tay vào móc ra một mớ tiền có nhiều đồng lẻ, có cả một đồng xu, đặt lên bàn, di về phía anh: “Tiền thừa hôm qua”, anh lúc đấy cũng đang xoay xoay mặt để nhìn cho xuôi vào tờ giấy trên bàn, không ngó qua, chỉ lẳng lặng thò tay vớ lấy tiền đút vào túi, nó mới quay sang cô: - Em tự xem ở trong...

28
Oct

Làm gì thì làm, nhưng đừng...

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Vào ngày mùng tám tháng một năm 1957, một cuộc họp báo đã xác nhận nỗi khiếp sợ lớn nhất của hàng triệu người yêu âm nhạc: Elvis Presley sắp nhập ngũ. Trong 14 tháng tiếp theo, một số lượng không đếm xuể các phan hâm mộ Presley đã trở nên hoang mang và đã tốn nhiều thời gian để suy đoán về tương lai của Vua Nhạc Rốc, một số thậm chí đã gửi thư khẩn tới nhà trắng trong một nỗ lực để giữ Elvis khỏi bị động chạm. Bức thư sau đây, gửi tổng thống Ai-xen-hao vào năm 1958, đã viết bởi ba phan hâm mộ nữ: Kính gửi tổng thống Ai-xen-hao, Các bạn gái tôi và tôi viết tới cùng từ Montana, chúng tôi nghĩ việc gửi Elvis Presley vào bộ đội đã là đủ xấu rồi, nhưng nếu ngài cắt mất tóc mai của anh ấy chúng tôi sẽ chỉ còn nước chết! Ngài không biết chúng tôi yêu anh ấy như thế nào, tôi thật sự hoàn toàn không hiểu vì sao ngài lại phải gửi anh ấy vào bộ đội, nhưng chúng tôi xin ngài làm ơn làm ơn đừng bắt anh ấy phải cắt kiểu đầu lính, ôi làm ơn làm ơn đừng! Nếu ngài làm thế chúng tôi sẽ chỉ còn nước chết! Những người yêu Elvis Presley. Linda Kelly. Sherry Bane. Mickie Mattson. Presley. Presley. Là tiếng khóc của chúng tôi. P-R-E-S-L-E-Y...

28
Oct

Tuổi thơ đi đâu mất?

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tuổi thơ đi đâu mất? Tới những thành phố nào? Và chúng ta phải tìm phương tiện ở đâu Để một lần nữa trở lại đấy? Nó ra đi một cách lặng lẽ Trong lúc cả thành phố đang ngủ say Và không viết thư về Và chắc sẽ không gọi điện. Cả mùa đông và mùa hè Đợi chờ những điều kỳ diệu hiếm khi xảy ra, Tuổi thơ sẽ ở đâu đó, nhưng không ở đây. Và trong những tảng băng trôi màu trắng, Và quanh những vũng nước bên dòng suối, Có ai đó sẽ chạy chơi Nhưng không phải tôi. Tuổi thơ đi đâu mất? Nó đã đi đâu? Có lẽ, tới xứ sở kỳ diệu, Ở đấy ngày nào cũng được đi xem phim, Ở đấy trong đêm màu xanh Mặt trăng chiếu sáng, Nhưng với chúng ta từ giờ trở đi Không có đường để đi tới đó. Cả mùa đông và mùa hè Đợi chờ những điều kỳ diệu hiếm khi xảy ra, Tuổi thơ sẽ ở đâu đó, nhưng không ở đây. Và trong những tảng băng trôi màu trắng, Và quanh những vũng nước bên dòng suối, Có ai đó sẽ chạy chơi Nhưng không phải tôi. Tuổi thơ đi đâu mất? Tới những xứ sở không xa lắm, Đến chỗ bạn bè hàng xóm Cũng giống như tôi? Nó ra đi một cách lặng lẽ Trong lúc cả thành phố đang ngủ say Và không viết thư về Và chắc sẽ không gọi điện. Cả mùa đông và mùa hè Đợi chờ những điều kỳ diệu hiếm khi xảy ra, Tuổi thơ sẽ ở đâu đó, nhưng không ở đây. Và trong những tảng băng trôi màu trắng, Và quanh những vũng nước bên dòng suối, Có ai đó sẽ chạy chơi Nhưng không phải tôi...

27
Oct

Hãy làm sạch dầu đổ

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Ngày 24 Tháng ba, năm 1989, tàu chở dầu Exxon Valdez đã đụng nhau với Reef Bligh và làm đổ 40 triệu lít dầu thô xuống biển, dẫn tới một trong số những tai họa tàn phá nhất trong lịch sử do con người gây ra: - 250,000 chim biển - 3,000 rái cá - 300 hải cẩu - 250 đại bàng trắng - 22 cá heo đã chết. Ngày 13 Tháng tư, 1989 , Kelli Middlestead 8 tuổi đã viết bức thư sau đây gửi Walter Stieglitz, Director Regional of Region Alaska, U. S. Fish and Wildlife Service. Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE...

27
Oct

Hòn đảo của bác sĩ Moreau (19)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

X. Tiếng khóc của người. Lúc tôi đã cố gắng tới gần căn nhà tôi thấy ánh sáng tỏa ra từ cánh cửa mở của căn phòng tôi; và sau đấy tôi đã nghe vẳng đến từ ngoài bóng tối ở bên cạnh luồng sáng da cam hình chữ nhật đấy, tiếng của Montgomery hét, "Prendick!" Tôi đã tiếp tục chạy. Ngay lúc này tôi đã nghe thấy anh ấy một lần nữa. Tôi đã trả lời một cách yếu đuối "A lô!" và thêm một khoảnh khắc nữa đã loạng choạng lên tới chỗ anh ấy. "Anh đã ở đâu?" Anh ấy đã nói, giữ tôi tại chiều dài của cánh tay, như vậy là ánh sáng từ cánh cửa đã rơi trên gương mặt của tôi. "Chúng tôi cả hai đã rất bận đến nỗi chúng tôi đã quên mất anh cho đến khoảng nửa giờ trước." Anh ấy đã dẫn tôi vào phòng và đã ấn tôi ngồi xuống trong chiếc ghế võng. Trong một lát tôi đã bị lóa mắt vì ánh sáng. "Chúng tôi đã không nghĩ anh sẽ bắt đầu thăm dò hòn đảo này của chúng tôi mà không nói với chúng tôi," Anh ấy đã nói; và sau đấy, "Tôi đã sợ..!" Sức mạnh còn lại cuối cùng của tôi đã rời bỏ tôi, và đầu tôi đã gục về phía trước trên ngực tôi. Tôi nghĩ anh ấy đã tìm được một sự thỏa mãn chắc chắn trong việc đưa cho tôi rượu bờ-ran-đi. "Vì Chúa," Tôi nói, "Hãy buộc chặt cánh cửa đấy." "Anh đã gặp vài trong số những sự hiếu kỳ của chúng tôi, hả?" Anh ấy đã nói. Anh ấy đã khóa cửa và quay lại phía tôi một lần nữa. Anh ấy đã không hỏi gì thêm, chỉ đưa tôi rượu bờ-ran-đi với thêm chút nước và đã ép tôi ăn. Tôi đã ở trong một trạng thái suy sụp. Anh ấy đã nói một cái gì đó lờ mờ về việc anh ấy đã quên cảnh...

26
Oct

Thiên tượng (9)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Bỏ lại bãi biển từ sớm tinh mơ, đi được một chặng, đến lúc con đường bắt đầu cao dần lên, thì anh dừng xe. - Chụp thêm vài bức, với biển, rồi ngắm bạn từ đây cho đã mắt đi. - Anh thở dài. - Chắc phải còn lâu nữa mới gặp lại nhau đấy. May quá, đây rồi, vừa nghĩ đến Tào công… - anh đã lại cười tươi rói - ây… chờ tí. Anh nhoài người vớ cái máy ảnh, vừa loay hoay định chui ra thì con dê, nó vừa ló ra ở bụi rậm chỗ khúc quanh phía trước, đã nguẩy đít chui trở lại vào bụi, ném lại một tràng “be he he he…” Từ chỗ họ vừa đỗ xe, con đường tiếp tục đi lên. Mặc dù vẫn đi lên, nhưng chỉ sau hai khúc quanh thì đúng như anh bảo, nhìn theo hướng nào cũng không còn thấy biển nữa. Đến lúc ổn định độ cao, thì con đường chạy ngoằn ngoèo giữa hai bên là cây, là vách đá, thật ra có thể nói là giữa bốn bên là cây, là vách đá, vì nó ngoằn ngoèo quá. Chạy miết đến lúc trời tối đen, anh chui vào một cái dốc cứu nạn, bảo: “Ngủ đây tốt, trừ phi đang đêm nó lại kích hoạt đúng chức năng.” Buổi sáng vừa tỉnh ngủ nhưng chưa mở mắt ra thì đã biết là trời mưa to. To nhưng nhẹ nhàng, tại không tối trời tối đất, không sấm sét ầm ầm, không dông gió ào ào, chỉ đơn giản có nhiều hạt nước to cùng rơi xuống thôi. Con đường sạch sẽ như mặc áo mới chúi xuống một ít, rồi tiếp tục bò ngang, mọi thứ đều mát mẻ, tươi mới, nên tâm trạng cũng thật vui vẻ. Đến gần trưa thì mưa tạnh, và mặt trời rực rỡ hớn hở ló ra. Nhưng đúng lúc đấy thì anh làu bàu: “Lẽ ra phải kiếm một con địa hình.”, rồi anh rời khỏi con đường áo mới...