30
Sep

... Ti-mua và đồng đội

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Chiếc ô tô vận tải lao vun vút trên con đường rộng, ngập nắng. Ôn-ga ngồi trên một chiếc ghế mây, tựa mình vào chiếc tay đẫy mịn và đặt chân lên chiếc va-li. Con mèo con sắc hung nằm gọn trong lòng chị, chốc chốc lại đưa đôi chân trước ra vờn mấy cánh hoa mua. Đến cây số ba mươi có một đoàn xe ô tô đi diễn tập của Hồng quân đuổi kịp chiếc ô tô vận tải. Các chiến sĩ Hồng quân ngồi thành hàng trên những chiếc ghế dài kê đều đặn trong xe, nòng súng ghếch lên trời, hát ca vang rộn. Nghe tiếng hát, các cửa sổ, cửa lớn hai bên đường đều vội mở. Các em nhỏ hớn hở ùa ra cổng, trèo lên các hàng rào. Các em vẫy tay chào và ném cho các chú Hồng quân những quả táo còn chưa chín hẳn. Đoàn xe đã đi khuất, các em vẫn còn cố reo hò với theo, mãi sau mới chịu quay trở về và lập tức kéo nhau chơi trận giả. Các em cũng chiến đấu, cũng xung phong ồ ạt và phi ngựa cả vào những bụi gai, thậm chí cả vào bụi lá han nữa. Chiếc ô tô vận tải rẽ vào khu trại nghỉ của các gia đình rồi dừng lại trước cửa một ngôi nhà nghỉ nhỏ có dây leo rủ xuống lòa xòa. Bác lái xe và anh phụ lái mở thùng xe, dỡ đồ đạc xuống, còn Ôn-ga thì chạy ra mở tấm cửa kính ăn thông vào một hành lang. Từ đây có thể nhìn thấy rõ cả một khu vườn rộng bỏ hoang. Tận cuối góc vườn đằng kia có một cái nhà kho hai tầng ọp ẹp. Trên mái thấp thoáng một mảnh cờ đỏ đang nhè nhẹ bay.Ôn-ga trở lại xe. Có một bà lão tất tưởi chạy đến. Đó là bà bán sữa bên hàng xóm. Bà ta tự sang đây dọn dẹp nhà cửa, cọ sàn và lau cửa kính giúp. Trong lúc bà...

30
Sep

Hội thảo... (tiếp)

4 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Quầy rượu, đúng hơn là một cái bàn vĩ đại hình ô van nằm ở giữa một gian rất lớn ở trên tầng hai của tòa khách sạn ba sao, khác là thay vì mặt bàn đầy đủ thì chỉ có một cái băng có mặt gỗ nhẵn thín rộng khoảng nửa mét viền theo mép mặt bàn, tiếp theo là khoảng trống xuống đến tận sàn với chiều rộng đủ một lối đi, còn ở giữa thì là một cái bàn mặt bằng đá cũng theo hình ô van thấp hơn so với mặt quầy bên ngoài. Khoảng trên dưới hai mét phía trên cả khoảng trống bên trong là một cấu trúc lỉnh kỉnh những ống i nốc nho nhỏ, trên, dưới, song song, cũng khuôn theo hình ô van làm chỗ đỡ cho nhiều những chiếc ly có chân và có nhiều hình dạng kích cỡ khác nhau nằm treo dốc đầu xuống giống như một đàn dơi trong suốt đang say ngủ trong một hang động bí hiểm. Vào giờ đông đúc, từ chỗ anh đang ngồi nhìn chếch về phía tay trái qua mặt quầy rượu tới góc gian lớn đằng kia thường sẽ có một anh chàng với dáng vẻ trí thức mặc bộ com lê xám, đeo kính cận và tai nghe cả hai đều to tướng ngồi điều khiển một hệ thống âm thanh tự động ở góc bên trái một sân khấu nhỏ hơi cao một chút so với sàn nhà. Còn ở giữa sân khấu thường sẽ có một anh chàng to con cũng đeo kính cận to và để mái tóc dài không chun không cặp xõa ra phải đến tận eo lưng, mặc quần bò sẫm màu, áo thun đen cộc tay cổ tròn, ôm một cây ghi ta màu đen có vẻ giống như cây Fender Strocaster và đang mắm môi mắm lợi cố mô phỏng cho giống những người anh quốc một đường ghi ta lít kinh điển nào đó. Ở khoảng trống bên trong chiếc bàn to...

25
Sep

f(x) = sin(x)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Có lúc, nhạc cụ, trang âm… thảy đều cấu hình thấp, nhưng có những người đĩnh đạc quạt chả vài đường guitar, hát lên vài lời đơn giản, và làm cả thế giới ngất ngây. Có lúc, vi xử lý, bộ nhớ… thảy đều cấu hình thấp, nhưng có những người đĩnh đạc đóng vỏ máy tính bằng gỗ, đục mã nhị phân trên giấy, và làm cả thế giới ngất ngây. “Trước khi có em, cuộc đời anh đã như đêm không trăng. Rất tối, nhưng vẫn có những ngôi sao - các điểm của ánh sáng và lý trí... Rồi em đã xuyên qua bầu trời như một vì sao sa. Bất ngờ mọi thứ đã bùng cháy; đã có ánh sáng rực rỡ, đã có nhan sắc. Khi không còn em, khi vì sao đã rơi xuống chân trời, tất cả đã tối đen. Đã không có gì thay đổi, ngoại trừ mắt anh đã bị mù vì ánh sáng...” Có lúc, vi xử lý, bộ nhớ… thảy đều cấu hình cao, nhưng mỗi người ôm một sạp lá cải và một bãi dưa lê. Và cả thế giới ngất ngây. Có một cậu bé bảo: “Vì sao rơi kìa.” Mẹ nó bảo: “Hết cà rồi, ngủ đi, Gióng.”...

25
Sep

John Lennon - Hãy tưởng tượng

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Hãy tưởng tượng không có thiên đường Cái đấy là dễ dàng nếu em thử Không có địa ngục dưới chân ta Trên đầu ta chỉ có bầu trời Hãy tưởng tượng tất cả mọi người Sống cho hôm nay... Hãy tưởng tượng không có lãnh thổ Cái đấy không khó làm Không có gì để giết chóc hoặc chết vì nó Và cũng không có tôn giáo Hãy tưởng tượng tất cả mọi người Sống cuộc đời hòa bình... Em có thể bảo anh là người mơ mộng Nhưng anh không phải là người duy nhất Anh hy vọng một ngày nào đó em sẽ cùng đồng cảm Và cả thế giới sẽ là một. Hãy tưởng tượng không có những sự chiếm hữu Anh tò mò nếu em có thể Không có nhu cầu cho sự tham lam hoặc cái đói Tình anh em giữa người với người Hãy tưởng tượng tất cả mọi người Cùng chia sẻ cả thế giới... Em có thể bảo anh là người mơ mộng Nhưng anh không phải là người duy nhất Anh hy vọng một ngày nào đó em sẽ cùng đồng cảm Và cả thế giới sẽ là một...

24
Sep

Bill Gates - Sự giáo dục... (tiếp)

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tập trung làm cho tốt; sự chuyên môn hóa sẽ đến sau. Nếu bạn rơi vào một hình mẫu ám ảnh trong trường trung học, bạn gặp hai vấn đề. Thứ nhất là bạn không nghĩ đến việc thay đổi khi bạn tới trường đại học. Thứ hai là nếu bạn không đạt được các điểm số tốt một cách hợp lý, sẽ khó để vào được một trường đại học ở đấy có các sinh viên có năng lực, hăng say, có động lực, có mục đích, những người có thể thật sự giúp bạn học về thế giới. Trong trường đại học là chỗ thích hợp để nghĩ về sự chuyên môn hóa. Việc có được sự tinh thông thật sự trong một lãnh vực mà bạn yêu thích có thể dẫn dắt tới thành công - trừ phi chuyên ngành bị đi vào ngõ cụt hoặc bạn là không phải tốt tại đó. Tốt nghiệp phổ thông là một cách để đạt tới tri thức chuyên ngành, mặc dù sự giáo dục đại học mở rộng không phải luôn luôn là một sự đầu tư tốt xét từ một quan điểm đơn thuần kinh tế. Việc chọn một chuyên ngành không phải là điều mà các học sinh trung học nên lo nghĩ. Họ nên lo nghĩ về việc có được một khởi đầu hàn lâm vững vàng. Không có một sự tương quan hoàn hảo giữa những biểu hiện trong trường trung học và thành công trong cuộc đời về sau, tất nhiên. Nhưng sẽ là một sai lầm thật sự nếu không lấy cơ hội để học một dải khổng lồ của các chủ thể, để học làm việc cùng với mọi người trong trường trung học, và để có được các điểm số cái đấy sẽ giúp bạn vào được một trường đại học tốt...

24
Sep

Bill Gates - Sự giáo dục... (tiếp)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Tôi không biết một người chưa học hết phổ thông nào. Ngành công nghiệp máy tính có nhiều người chưa học xong đại học, nhưng tôi không hề biết những câu chuyện thành công bất kỳ cái đấy đã bắt đầu cùng với một người nào đó chưa học hết phổ thông. Tôi thực sự không biết một người chưa tốt nghiệp phổ thông nào, cho dù là một người, đã đạt được thành công. Trong những năm đầu của công ty tôi chúng tôi đã có một lập trình viên bán thời gian sáng dạ đã nhăm nhe bỏ học trung học để làm việc toàn bộ thời gian. Chúng tôi đã nói với cậu ấy không. Chỉ có một vài trong số người của chúng tôi chưa học xong đại học, nhưng chúng tôi can ngăn việc bỏ học. Việc có một cái bằng đương nhiên sẽ giúp một người nào đó người tìm tới chúng tôi để có một công việc. Trường đại học không là chỗ duy nhất ở đâu thông tin tồn tại. Bạn có thể học trong một thư viện. Nhưng việc một người nào đó đưa cho bạn một quyển sách không tự động khuyến khích việc học. Bạn muốn học cùng với những người khác, hỏi những câu hỏi, kiểm nghiệm những ý tưởng và có cách để kiểm tra khả năng của bạn. Cái đấy thông thường nhiều hơn là chỉ một quyển sách. Sự giáo dục phải là rộng, mặc dù cũng là rất tốt để có những niềm ham thích sâu. Trong trường trung học đã có những giai đoạn khi tôi đã tập trung cao độ vào việc viết phần mềm, nhưng trong phần lớn những năm trung học của tôi tôi đã có những niềm ham thích hàn lâm dải rộng. Cha mẹ tôi đã khuyến khích việc này, và tôi biết ơn vì họ đã làm thế. Mặc dù tôi đã...

24
Sep

Bill Gates - Sự giáo dục có giá trị

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Hàng trăm sinh viên gửi cho tôi thư điện tử mỗi năm hỏi để có lời khuyên về sự giáo dục. Họ muốn biết cái phải học, hoặc có hay là không việc cái đấy là ô kê để bỏ học đại học vì đấy là cái tôi đã làm. Một số nhỏ hơn các bậc cha mẹ gửi những thông điệp, thường cảm động, tìm kiếm sự hướng dẫn cho con trai hoặc con gái họ. "Như nào chúng tôi có thể hướng đứa trẻ của chúng tôi tới thành công?" Họ hỏi. Lời khuyên cơ bản của tôi là đơn giản và chân thành: có được sự giáo dục tốt nhất bạn có thể. Khai thác lợi thế của trường trung học và trường đại học. Học cách học. Đúng là tôi đã bỏ học đại học để khởi sự Microsoft, nhưng tôi đã ở tại Harvard trong ba năm trước khi bỏ học - và tôi muốn có thời gian để quay trở lại. Như tôi đã nói trước đây, không người nào nên bỏ học đại học trừ phi họ tin rằng họ đang đối mặt với cơ hội của cả cuộc đời. Và ngay cả khi đó họ vẫn nên xem xét lại. Kathy Cridland, một giáo viên lớp sáu ở Ohio, đã viết, "Vài trong số học trò của tôi cho rằng anh chưa bao giờ học xong trung học. Vì anh là một thành công, các học sinh của tôi nhận thức cái đấy như một lý do để không cần quan tâm nhiều đến việc có được một sự giáo dục tốt." Tôi đã học xong trung học! (Còn nữa)...

23
Sep

Steve Jobs - Ở lại... (tiếp)

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Câu chuyện thứ ba của tôi là về cái chết. Khi tôi 17 tôi đọc một đoạn trích cái đấy đã nói một cái gì đó như "Nếu bạn sống mỗi ngày như là ngày đấy đã là ngày cuối cùng của bạn, một ngày nào đó bạn sẽ hoàn toàn đương nhiên là đúng." Cái đấy đã gây một ấn tượng trên tôi, và từ sau đấy, trong 33 năm đã qua, tôi đã nhìn vào gương mỗi buổi sáng và đã tự hỏi chính mình, "Nếu hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời tôi, thì tôi có muốn làm cái tôi đang định làm hôm nay?" Và bất kỳ khi nào câu trả lời đã là "Không" trong quá nhiều ngày thành một dãy, tôi biết tôi cần thay đổi một cái gì đó. Nhớ rằng sắp tới tôi sẽ chết là thứ quan trọng nhất tôi từng gặp đã giúp tôi làm các lựa chọn lớn trong cuộc đời, vì hầu như mọi thứ — tất cả những sự kỳ vọng ở bên ngoài, tất cả lòng tự hào, tất cả sự sợ hãi về sự ngượng ngùng hoặc thất bại — những cái này đều biến ra xa trước bộ mặt của cái chết, bỏ lại chỉ cái là đích thực quan trọng. Nhớ là bạn chuẩn bị chết là cách tốt nhất tôi biết để tránh cái bẫy của việc suy nghĩ là bạn còn có một cái gì đó để mất. Bạn là trần truồng sẵn rồi. Không có lý do gì để không đi theo tiếng gọi của trái tim mình. Khoảng một năm trước, tôi đã chẩn đoán bị ung thư. Tôi đã có một việc chụp quét tại 7:30 vào buổi sáng và cái đấy rõ ràng đã cho xem...

23
Sep

Steve Jobs - Ở lại... (tiếp)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Câu chuyện thứ hai của tôi là về tình yêu và sự mất mát. Tôi đã là may mắn. Tôi đã sớm tìm được cái tôi thích làm trong cuộc đời. Woz và tôi đã bắt đầu Apple trong nhà để xe của cha mẹ tôi khi tôi hai mươi. Chúng tôi đã làm việc vất vả và trong mười năm, Apple đã lớn từ chỉ vừa hai trong số chúng tôi trong một nhà để xe thành một công ty 2 tỉ cùng với trên 4,000 người làm công. Chúng tôi chỉ mới cho ra tác phẩm tốt nhất của chúng tôi, Macintosh, một năm trước, và tôi chỉ vừa bước sang ba mươi, và lúc đấy tôi đã bị đuổi việc. Như thế nào bạn có thể để bị đuổi từ một công ty bạn đã khởi sự? Thì, khi Apple đã lớn, chúng tôi đã thuê một ai đó người tôi đã nghĩ đã là rất có tài để điều hành công ty cùng với tôi, và trong năm đầu tiên gì đó, mọi thứ đã chạy tốt. Nhưng sau đó những tầm nhìn của chúng tôi về tương lai đã bắt đầu bất đồng, và rốt cuộc chúng tôi đã có một sự đổ vỡ. Khi chúng tôi đã phải lựa chọn, ban giám đốc của chúng tôi đã đứng về phía anh ấy, và như vậy lúc ba mươi tuổi, tôi đã ra rìa, một cách rất công khai. Cái đã là tiêu điểm của cả thời thanh xuân của tôi đã ra đi, và cái đấy đã gây thương tổn. Tôi thực sự đã không biết phải làm gì trong một vài tháng. Tôi đã cảm thấy là tôi đã để thế hệ trước của các doanh nhân xuống dốc, là tôi đã đánh rơi...

23
Sep

Steve Jobs - Ở lại trong cái đói, ở lại trong cái ngốc

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Cảm ơn các bạn. Tôi vinh dự được cùng với các bạn hôm nay trong lễ tốt nghiệp của các bạn từ một trong số những trường đại học tốt nhất trên thế giới. Thật thà mà nói, tôi chưa bao giờ tốt nghiệp từ trường đại học và cái này là cái gần nhất tôi từng có được tới một việc tốt nghiệp đại học. Hôm nay tôi muốn kể với các bạn ba câu chuyện từ cuộc đời tôi. Chính thế. Chả có gì to tát. Chỉ là ba câu chuyện. Câu chuyện đầu tiên là về việc kết nối các điểm. Tôi đã bỏ khỏi trường đại học Reed sau sáu tháng đầu tiên nhưng sau đấy đã ở lại quanh quanh như một người tham gia không cố định trong mười tám tháng khác nữa gì đó trước khi tôi thực sự bỏ đi. Như vậy tại sao tôi đã bỏ học? Cái đấy đã bắt đầu trước khi tôi ra đời. Mẹ đẻ của tôi đã là một sinh viên cao học trẻ, độc thân, và cô ấy đã quyết định đưa tôi lên cho việc nhận con nuôi. Cô ấy đã cảm thấy rất chắc chắn là tôi phải đã được nhận nuôi bởi những người đã tốt nghiệp đại học, như vậy mọi thứ đã là tất cả bố trí cho tôi để được nhận nuôi lúc ra đời bởi một luật sự và vợ ông ấy, không kể là khi tôi đã thò ra, họ đã quyết định tại phút cuối là họ thực sự đã muốn một cô gái. Như vậy cha mẹ tôi, những người đã ở trên một danh sách chờ, đã có được một cuộc gọi vào giữa đêm hỏi, "Chúng tôi đã có được một cậu bé...